Yoona Hen Ho

Kể từ sau dịp hoang lạc với cô bạn của vợ, cuộc sống vợ chồng tôi trở nên đầy màu sắc, tôi cảm thây yêu vợ hơn và sẵn sàng chiều ý nàng trong mọi việc. Vợ tôi cũng tỏ ra mặn nồng với tôi trong việc chăn gối hơn.
Thời gian gần đây, tôi nhận thấy có một sự khang khác thú vị nơi vợ của mình. Nàng có vẻ chăm chút đến bên ngòai hơn, quyến rủ hơn và đặc biệt là chuyện chăn gối của vợ chồng tôi có những chuyển biến không ngờ. Nếu như trước đây việc mây mưa thường do tôi khởi xướng thì thời gian gần đây vợ tôi hay gợi ý. Nếu như thời gian trước vợ thôi thường ít chủ động thì nay nàng hay chủ động lên phía trên hơn. Và đặc biệt là cái cách vợ tôi BJ cho tôi hòan tòan khác hẳn. Nàng tỏ ra rất điêu luyện và thành thạo. Nàng biết cách làm sao cho cu tôi đi thật sâu và cổ họng nàng. Nếu trước đây mỗi lần tôi xuất tinh vào miệng nàng, nàng thường nhăn nhó khổ sở thì bây giờ nàng tỏ ra rất thích thú và kích thích mỗi khi từng dòng tinh dịch của tôi lao thẳng vào miệng vợ và nàng nuốt nó một cách ngon lành. Và còn nhiều thứ khác nữa.
Những dổi khác của vợ làm tôi suy nghĩ rất nhiều. Hay là … Cái suy nghĩ chợ lóe lên trong đầu làm tôi rùng mình. Tôi quyết định hỏi thẳng vợ tôi.
- Lúc này em ái ân sành điệu quá nhé. Tôi thì thầm với nàng sau một trận mây mưa
- Thế anh không thích như vậy à? Vợ tôi nheo mắt trêu.
- Thích chứ, nhưng anh lấy làm là là tại sao em lại tiến bộ nhanh như vậy?
- Thì em có sư phụ chỉ bảo mà, vợ tôi nữa đùa nữa thật.
- Thằng nào? Tôi tròn mắt.
- Cưng ghen à, vợ tôi cốc đầu tôi.
- Làm gì có, tôi chống chế.
- Thế anh có nhơ bữa hứa gì với em lúc làm tình với con Phương không? Vợ tôi cười .
- Hứa gì nhỉ, tôi bắt đầu chột dạ.
- Giả bộ quên à ông? vợ tôi lại trêu
- Thế em đã làm rồi ah, tôi cảm thấy chột dạ.
- Bí mật. Vợ tôi cười hinh hích, dụi đầu vào lòng tôi.
Cái cách trả lời nữa khẳng định nữa phủ định của vợ càng làm tôi càng suy nghĩ nhiều. Và tôi tự nhủ là phải bí mật quan sát vợ.
Điều đầu tiên tôi nhận ra sau vài ngày quan sát là dạo này vợ tôi mua quần lót rất nhiều, đủ lọai đủ màu và trông rất sexy, điều này chưa xảy ra trước đây bao giờ. Và tôi nhận thấy số lượng quần lót vợ tôi giặt hằng ngày cũng tăng lên đáng kể trong khi nàng rất ít khi mặt quần lót vào buổi tối. Tại sao vậy nhỉ, câu hỏi đó cứ lẩn quần trong đầu làm tôi không tập trung được. Tôi không định hỏi vợ vì biết thế nào vợ cũng chọc tôi ghen này ghen nọ.
Một buổi sáng, trước khi đi làm, như thường lệ tôi dẫn xe ra ngòai giúp vợ. Ra tới cổng nàng quay lại bảo:
- Anh lên phòng lấy giúp em cái giỏ xách, em quên mất.
Tôi chạy lên phòng, cầm giỏ xuống cho vợ, vừ đến cầu thang chợt tôi nảy ra một ý, tôi mở giỏ của vợ ra xem có gì trong đó và tôi hết sức ngạc nhiên khi ngòai các dụng cụ làm việc, sổ sách, son phấn tôi còn thấy một chiếc quần lót của vợ nằm dưới đáy giỏ, thật là khó hiểu tại sao vợ đem theo quần lót đi làm nhỉ, Hay là … Tôi cố xua cái ý nghĩ điên rồ ra khỏi đầu và cầm giỏ xuống đưa cho vợ. Kể từ hôm đó, tôi hay lén vợ kiểm tra giỏ và thỉnh thỏang vẫn thấy vợ mang theo quần lót đi làm, thật là khó hiểu.
Một buổi sáng nọ, khi vừa mở mắt thức dây, tôi nhìn thấy vợ đang thay đồ chuẩn bị đi làm (vì tôi đi làm trễ hơn vợ). Nhìn nàng kéo chiếc quần lót lên khỏi mông, dạng hai đùi khẽ đẩy những sợi lông vào hai mép của quần lót, đưa tay ra sau sửa cho ngay ngắn tôi như lên cơn sốt. Chiếc quần lót nhỏ xíu màu đen chỉ kéo lên chưa hết hai bờ mông của vợ, tôi ngồi dậy nói:
- Để anh giúp em sửa lại nhé.
- Thôi đi cưng, anh mà sửa xíu chắc em nghĩ làm hôm nay, vợ tôi trêu.
Rồi nàng đi làm. Chiếc quần lót nhỏ xíu hôm nay làm tôi nảy ra một ý định. Chiều hôm đó tôi về sớm hơn thường ngày. Khi vợ về tôi giả vờ ôm nàng vuốt ve nhưng thật sự là lướt tay ra phía sau chiếc váy của vợ, điều tôi ngạc nhiên là quần lót của vợ đã cao qua mông và hai đường viền hai bên mông chứng tỏ nó to hơn và không phải chiếc quần lót hồi sáng nàng mặc. Đợi nàng thay đồ xong tôi chạy ngay vào WC kiểm tra một lần nũa và giật mình khi chiếc quần lót nàng vừa thay ra không phải là chiếc lúc sáng. Như vậy là .. Tôi nghĩ thật nhanh và nói với vợ.
- Em xuống coi cửa đã khóa chưa, hình như anh quên.
Vợ tôi vừa ra khỏi phòng xuống lầu là tôi mở ngay giỏ của nàng ra, cái quần lót hồi sáng nàng mặc nằm dưới đáy giỏ, Tôi cầm nó lên xem, đáy quần có một vệt màu trắng đã khô. Như vậy là sao nhỉ?
Tối hôm đó, tôi mang chuyện ra hỏi vợ.
- Anh lúc này để ý em quá ta? Ghen hả? vợ tôi cười
- Đâu có, tôi chống chế.
- Vậy sao để ý đến chuyện của phụ nữ chi vậy?
- Thi tại … tôi không biết nói gì.
- Anh là đồ ích kỷ, hôm bữa thỏa mãn với con Phương mà bây giờ sợ người khác làm vậy với vợ mình à?, vợ tôi lại trêu.
- Anh đâu có …
Nhìn gương mặt tội nghiệp của tôi, vợ tôi tiếp:
- Phụ nữ thường phải mang theo một cái dự phòng để khi cần thay cưng ạ, đầu óc đen tối.
- Thế khi nào cần? Hôm nay anh biết em thay quần lót ở cty.
- Ghê vậy, sao anh biết? vợ tôi tròn mắt.
- Thì anh để ý. Nhưng sao hôm nay em thay thế?
- Thì nó dơ nên em phải thay.
- Thế tại tại sao nó dơ vậy em?
- Bí mật…
Nhìn gương mặt đặt ý của vợ tôi càng thêm rối. Hai chứ “bi mật” Nó cứ lởn vởn trong đầu tôi suốt buổi tối hôm đó. Tôi quyết tâm suy nghĩ cách để kiểm tra.
Rồi một kế họach được đặt ra. Tôi tìm mua và lắp đặt hai cái camera, một cái ở phòng khách, một cái ở phòng ngủ, lọai camera có thể điều khiển được từ xa. Tôi lắp ở một vị trí có thể quan sát tòan bộ căn phòng. Tôi xin phép cty nghĩ 1 tuần, thông báo với vợ là tôi phải đi công tác tân Nha Trang. Tôi cũng chuẩn bị hành lý như mọi khi, kiểm tra hai cái camera rôi lên đường. Thực tế tôi không đi Nha Trang mà tìm một khách sạn trong thành phố thue và ở tại đấy.
Mỗi ngày, tôi vẫn gọi điện tâm sự với vợ nhưng 1-2 tiếng tôi lại kiểm tra camera. Không có gì đặc biệt. Vợ tôi vẫn đi làm về, ắn uống và nghĩ ngơi như mọi khi. Suốt ba ngày liên tiếp không có gì làm tôi an tam phần nào. Có lẽ mình nghĩ oan cho vợ.
Cuối ngày thứ tư, tôi quyết định dừng kế họach, chuẩn bị đồ đạc về nhà sớm. Trước khi đi, tôi bật máy tính check mail rồi tiện tay quan sát hai cái camera tại nhà. Phòng ngủ không có ai, phòng khách cũng không có ai. Tôi vừa định tắt thì nghe âm thanh:
- Loan ơi xong chưa? Tôi giật mình vì giọng của đàn ông
- Đợ em tí, tiếng của vợ tôi.
Tim tôi đập mạnh, mắt tôi không rời khỏi màn hình.
Một lúc sau, tôi thấy vợ tôi xuất hiện trên sofa phòng khách trong bộ đồ ngủ màu đen mỏng tanh, ẩn hiện chiếc quần lót nhỏ xíu bên trong. Tôi sững người khi phía sau nàng xuất hiện thêm một người đàn ông. Tôi nhận ra anh ta là Tuấn, làm cũng phòng với vợ tôi. Tôi nhấn nút record và căng thẳng theo dõi camera.
Tôi thấy Tuấn cúi xuống nói nhỏ gì vao tai vợ tôi, nàng cười tươi và ngước mặt lên, Tuấn cúi xuống hôn nàng say đắm. Anh ta đi ra phía trước, ngồi cạnh vợ tôi đưa tay ôm chặt vợ tôi vào lòng.

Yoona Hen Ho- Hinh anh 1

Yoona Hen Ho- Hinh anh 2

Yoona Hen Ho- Hinh anh 3

Yoona Hen Ho- Hinh anh 4

Yoona Hen Ho- Hinh anh 5

Yoona Hen Ho- Hinh anh 6

Yoona Hen Ho- Hinh anh 7

Yoona Hen Ho- Hinh anh 8

Yoona Hen Ho- Hinh anh 9

Yoona Hen Ho- Hinh anh 10

Yoona Hen Ho- Hinh anh 11

Yoona Hen Ho- Hinh anh 12

Yoona Hen Ho- Hinh anh 13

Yoona Hen Ho- Hinh anh 14

Yoona Hen Ho- Hinh anh 15

Yoona Hen Ho- Hinh anh 16

Yoona Hen Ho- Hinh anh 17

Yoona Hen Ho- Hinh anh 18

Yoona Hen Ho- Hinh anh 19

Yoona Hen Ho- Hinh anh 20

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :

Xem Yoona Hen Ho hot nhất

Mưa… khí trời ẩm ướt và pha chút gì thật lạnh lẽo của một chiều mưa buồn, ngồi một mình trong căn phòng ngủ của hắn Long như đang suy nghĩ về một cái gì xa xôi lắm, vốn là một tên con trai 20 tuổi, bình thường và khỏe mạnh như bao người khác, lại là con của một gia đình giàu có và danh giá, Long được gia đình mua cho hẳn một căn nhà rộng rãi và thoải mái gần trường đại học để tiện cho việc đi học của cậu ấm. Không hiểu sao, cứ mỗi khi trời mưa Long lại thấy buồn da diết, mùi mưa mùi ẩm ướt của đất làm hắn thấy thật buồn và nhớ đến Vy bạn gái của hắn, dẫu bây giờ hắn đã chia tay với Vy nhưng trong tâm trí mình hắn vẫn không quên được cái buổi chiều hôm ấy cũng vào một buổi chiều mưa……
-Nhanh lên anh Long ơi người em ướt hết cả rồi nè.

 

Tiếng Vy kêu hắn ý ới trong khi hắn thì đang lúi cúi mở khóa cửa nhà mình. Không biết là ông trời sắp đặt hay định mệnh ngẫu nhiên mà hai đứa đi chơi về chỉ còn cách nhà của hắn một ngã tư nữa thì trời lại đổ mưa như trút nước khiến cả hai đứa cứ thế liều tắm mưa chạy hẳn về nhà hắn luôn. Cạch… tiếng mở khóa cửa vang lên, cả hai đứa chạy ùa vào nhà để cả chiếc xe máy dựng tạm ngoài sân.
-Khiếp xui quá anh nhỉ, mưa gì mà lớn thế không bít, hì hì…
Hắn cũng cười đáp lại nụ cười hồn nhiên của Vy, Vy vẫn thế lúc nào cũng yêu đời và rất vô tư.
-Anh Long thấy lạnh không??? —Vy nhìn hắn mà hỏi.
-Lạnh chứ em. —Hắn trả lời
-Vậy để em ôm anh cho ấm nhé!!!

Nói rồi Vy ôm hắn vào lòng thật chặt, bỗng dưng hắn có một cảm giác thật khó hiểu, cơ thể hắn như mất dần tự chủ, tay hắn lần mò dưới lớp áo ướt đẫm nước mưa của Vy, hắn sờ lên lớp áo lót mảnh mai và bắt đầu bóp vú…
-Ah ah ah……anh Long…ah ah…. —Tiếng Vy rên thổn thức nhưng không chống trả gì lại mà cứ để yên cho hắn mặc sức mà bóp.
Bị kích thích bởi tiếng rên của Vy, cơn dâm như bùng nổ trong cơ thể mình, hắn kéo vội Vy lên phòng ngủ rồi đóng sập cửa lại.
-Anh làm gì thế muốn ăn thịt em àh??? —Vy hỏi với một giọng điệu lẳng lơ.
-Uhm em cho anh em nhé??? —Hắn hỏi mà thấy mình thật ngớ ngẩn.
-Ngốc quá đi, không cho anh thì em để anh kéo em lên đây làm gì!!!!

Chỉ chờ có thế, hắn như lao bổ vào người Vy, hai đứa bắt đầu hôn nhau, hắn hôn rất mãnh liệt như dồn ép khiến Vy cứ lùi mãi phải dựa sát vào tường để đứng vững, lưỡi hai đứa quấn lấy nhau, hắn mút lấy lưỡi Vy chùn chụt, nước bọt hai đứa như hòa lẫn vào nhau trong sự đê mê của lạc thú tình dục.Hắn cởi phăng chiếc áo sơ mi của Vy ra và giật tung chiếc áo ngực làm bật tung bầu ngực căng đầy của Vy ra ngoài, rồi bắt đầu sờ bóp, tay hắn vân vê đầu vú và bóp như nhào nhặn vú của Vy, bầu vú dần săn chắc lại làm hắn càng thêm thích thú, rồi hắn bắt đầu cọ sát con cu của mình vào lồn Vy dưới lớp quần áo, hắn đưa chầm chậm rồi nhanh dần khiến hai đứa thở hổn hển, hai chân Vy như banh dần ra và chùng xuống để hắn dễ dàng cọ sát mạnh hơn và sâu xuống dưới hơn.
-Uhm uhm…uhm uhm…uhm… —Tiếng Vy thở hổn hển sau từng cái đẩy lưỡi từng cái bóp vú và từng đợt cọ sát của hắn.

Người hai đứa như nóng ran cả lên, muốn nhiều hơn nữa hắn bắt đầu lướt dần đôi môi của mình xuống cổ rồi dừng lại trên bộ ngực của Vy, hắn bắt đầu liếm chung quanh bầu vú, quầng vú rồi nhây nhây núm vú Vy thỉnh thoảng lại cắn nhẹ một cái trong khi vẫn không ngừng cọ sát cu mình vào lồn Vy dưới lớp quần áo, làm Vy như phát cuồng lấy hai tay mình áp chặt đầu hắn vào ngực Vy, và không ngừng đưa lồn cọ xát cùng hắn.
-Ah ah…anh Long…em…đã quá…ah….anh làm em điên lên mất…ah…

Cọ xát chán rồi hắn lần tay mình xuống dưới cởi nút quần rồi kéo dây kéo quần của Vy xuống đồng thời tuột mạnh cởi tung chiếc quần của Vy ra, rồi lấy tay mình xoa lồn cho Vy dưới chiếc quần lót ướt sũng nước nhờn vì nước dâm tuôn ra âm ỷ.
-Ah…mạnh lên anh Long ơi mạnh lên tý nữa nào ah…ah…

Luồn tay vào chiếc quần lót hắn lấy ngón tay mình đưa sâu vào lồn nhỏ rồi bắt đầu nhấp từ từ rùi nhanh dần.
-Sướng quá anh Long ơi…ah ah…em…sướng quá…nữa đi anh nữa đi…mạnh vào sâu vào…ahhh…
Nhấp bằng tay chưa đã hắn kéo tuột chiếc quần lót, mảnh vải cuối cùng trên người Vy xuống, rồi lần môi mình xuống bụng, háng rồi đùi Vy, hắn cứ làm thế mà cố tình chừa lồn nhỏ ra, chịu hết nổi nhỏ nài nỉ trong cơn say tình.
-Liếm cho em đi anh Long, liếm cho em đi…ah em thèm lắm rồi…
-Được rồi anh liếm cho em mà, nhưng sau đó phải liếm lại cho anh đó nghe chưa, nãy giờ anh cũng chịu hết nổi rồi đây nè.
-Dạ em bít rùi mà…ah ahhh…
( Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ )
Hắn liếm xung quanh lồn Vy trước rồi lướt nhẹ lưỡi vào khe lồn, làm người nhỏ như co rúm lại, cứ thế hắn cứ nhè hột le của nhỏ mà đánh tới tấp khiến nhỏ kêu rên như cuồng loạn, nước dâm thì cứ tuôn ra không dứt, thấy thế hắn đưa môi vào mà mút chùn chụt rồi được thể đưa lưỡi mình vào sâu trong lồn nhỏ mà ngoáy.
-Ah…sướng lồn quá anh Long àh…em sướng quá…ahhhh….
Bú mệt rồi hắn dìu Vy lại giường ngủ rồi nằm lên giường nói:
-Giờ đến em làm anh sướng rồi đó, nhìn em vậy mà cũng dâm quá đó nha!!!
-Chứ bộ anh không thích em dâm àh, dâm với anh chứ với ai đâu mà sợ nè, hì hì…

Vy nói và cười với hắn trông rất lăng loài làm hắn như muốn đụ nhỏ ngay, nhưng ráng kiềm chế để tận hưởng nhỏ mút cu mình đã. Vy tiến lại cởi hết quần áo hắn ra, nhìn thấy con cu bật tung ra và ướt nhẹp vì cương cứng và hứng tình đã lâu, nhỏ đưa lưỡi mình liếm nhè nhẹ xung quanh đầu cu làm Long như hóa rồ, cứ thế nhỏ đưa cả con cu hắn vào miệng mà mút mà liếm.
-Ah miệng em ấm qua Vy àh, lưởi em mềm quá đã quá, em có nghề ghê…ahh
Hứng tình quá hắn lấy tay mình phụ nhịp đẩy đầu Vy lên xuống trên con cu hắn, khiến hắn chịu hết nổi phải dừng lại.
-Thôi thôi em àh anh sắp ra rồi dừng lại nào để anh còn đụ em nữa chứ!!!
Nghe hắn nói thế nhỏ dừng lại, nhìn hắn cười dâm đãng rồi nói:
-Anh đụ em đi đụ cho mạnh cho đã vào nhé, em chịu hết nổi rồi nè…

Hắn đè nhỏ xuống rồi liếm lồn cho nhỏ một chút chừng dâm thủy chảy ra rồi hắn cầm cu mình đưa nhẹ trên khe lồn nhỏ mà chưa đụ vào ngay,hắn cứ vờn chọc chọc đầu cu vào khe lồn nhỏ, rồi lấy thân cu cọ dọc theo khe lồn nhỏ làm nước dâm cứ tuôn ra ướt hết cả tấm nệm, không chịu nổi nữa nhỏ rên lên:

-Đụ em đi anh Long…ahhh…anh làm em chết mất, làm cho em nhanh đi mà anh…ah ah…
Thấy nhỏ nói thế, hắn cũng chịu hết nổi đẩy hai chân nhỏ ra rộng thêm tý nữa rồi đưa cu vào từ từ:
-Mẹ khiếp chật khít —Hắn thầm nghĩ
Cu hắn chỉ vào được một phần ba vì lồn Vy nhỏ quá, chắc là lần đầu tiên rồi, thấy thế hắn cũng mặc kệ nhấp từ từ, trong tiếng rên hứng tình của Vy:
-Ah ah ah…..mạnh nữa anh ơi sâu vào nữa đi anh, sướng lỗ lồn em quá rồi, hơi rát một tý nhưng không sao đâu anh, uhm uhm…ahh ahhh…
Nước lồn của nhỏ tuôn ra từ từ phủ đầy lên con cu của hắn khiến hắn vào mỗi lúc một sâu hơn, chừng vào được một nửa thấy ngon trớn rùi hắn nói:
-Anh vào nha em, anh phá trinh em đây ráng chịu đau một chút rồi anh cho sướng hết cả lồn nhé!!!
-Dạ nhanh nào anh em…em…muốn lắm rồi —Vy trả lời trong cơn nứng lồn điên cuồng.
Hắn đẩy mạnh một cái, cu hắn xé toạc màng trinh của Vy ra, rồi chui hết vào trong, mặt nhỏ hơi co rúm lại một tý vì cơn đau nhưng cũng ráng bình thường lại, rồi đẩy nhẹ nhàng từng nhịp…
-Ahh ahh…sướng lồn em quá, căng hết lỗ lồn em ra rồi, cu anh cọ vào thành lồn em đã quá…em sướng…ah ah
Thấy nhỏ hứng tình lại rồi hắn tăng tốc dần dần, nhỏ cùng cố phụ nhịp cùng hắn bằng những cú đẩy hông đánh mông lên rất điêu luyện, cứ thế hai đứa nhấp ngày càng nhanh.
-Ahh…anh Long ơi em sắp ra rồi, sướng quá em sướng quá…ahhhhh….

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :

Đọc Yoona Hen Ho mới nhất 2014

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.

9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “Đa khẩu hạ lưu tình”.

16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.

18. Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?

20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.

21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?

23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.

26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

27. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.

35. Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.

36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.

41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.

45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

50. Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.

51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

53. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.

57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

58. Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì bạn chỉ có mỗi thứ này, nếu bạn chịu buông xuống, thì bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

59. Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

60. Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

61. Bạn hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.

63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

65. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ

Video clip Hiếp dâm trẻ em :


Nói rồi thì người trung niên cũng bỏ vào trong, nhưng lần này vẫn để cây đèn lại trên bàn. Tiến lui cui mở túi xách dưới chân bàn để tìm khăn lông, quần áo mặc ở nhà, rồi lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài.

Theo hướng chỉ tay của người trung niên, Tiến tìm không xa bên hông căn nhà là một cái mương. Theo ánh đèn le lói phát ra từ cửa sổ căn nhà, Tiến mò dần từng bước xuống bờ. May mắn thay, Tiến tìm được một cây cầu để bước xuống.

Đứng xớ rớ đó chừng vài giây, Tiến chẳng biết phải làm sao . Mười mấy năm bên xứ Mỹ rồi, chỉ tắm bồn và vòi sen, Tiến đã quen và quên đi cái thuở nào hay tắm mương rồi. Tiến thấy hơi ớn khi nghĩ tới bàn chân mình đạp xuống bùn non mềm mềm…
Trời lúc đó cũng đã tối, tối như bưng và không còn thấy xa xa nữa, chỉ còn lại ánh đèn mờ nhạt hắt ra từ căn nhà, chung quanh không có lấy một ánh đèn nào le lói khác nữa, điều này cho Tiến biết là gần đây không có căn nhà nào cả.

Gió rào rạt lao xao, tiếng nước chảy róc rách, và tiếng côn trùng kêu man man. Đó là những âm thanh giờ đây mà Tiến có thể nghe thấy được, và là những âm thanh không được an lành cho lắm khi trong lòng Tiến giờ đây chỉ nghĩ những điều thấy sợ . Tự trấn an lấy lòng mình Tiến bước lần xuống cầu. Cầu được đóng bằng miếng ván dẹp, nước đọng lâu ngày đóng thành rong làm cho trơn trợt. Tiến bỏ giày ra đi bằng chân không cho khỏi bị té. Mặt cầu trơn ướt, cảm giác lành lạnh ở lòng bàn chân làm cho Tiến ơn ớn lên tận cột sống. Tiến khẻ rùng mình.

Dù cố gắng tránh né, tự trấn an nhưng không thể nào tránh được trong không gian u tĩnh như thế này: Tiến lại không nghĩ tới ma. Tiến lại nhìn quanh, hồi hộp và sợ sệt bắt gặp một bóng nào núp ở sau lưng, trong một góc cây to bên kia, hay bụi tre bên nọ, hay ít ra là từ dưới bờ mương, thình lình phóng ra để chụp lấy Tiến, bóp cổ Tiến hay chỉ hù cho Tiến sợ đến chết giấc, rồi mang Tiến ra bụi tre gần đó dấu.

Tiến nhắm mắt. Hít một hơi thật dài, Tiến nghĩ tới Phật, nghĩ rằng câu “na-mô a di đà phật” có thể trấn an được lòng mình.

Tiến bước lần tới cuối cầu. Định trầm mình xuống nước, cả luôn quần áo dơ, nhưng chợt nghĩ ngày mai này đi sớm, quần áo để ướt lấy gì làm cho khô. Tiến nghĩ ngợi, nhìn quanh như để cho chắc chắn lần nữa là quanh đây không có ai, dẫu biết rằng hoàn toàn không có ai cả, Tiến từ từ lột hết áo quần. Vắt ngay ngắn lên thành cầu, Tiến trần truồng dò chân xuống nước.

Nước mát thật! Tiến đưa cả hai chân xuống nước. Cảm giác sợ cũng đã bớt phần nào . Tiến đưa tay bụm lại thành gáo phác nước lên người. Mát quá! Tiến chẳng cần nghĩ ngợi thêm gì nữa, vội lao mình xuống nước. “Ùm”. Tới ngụp cả đầu xuống nước. Tay khua khua trong lòng nước, nghĩ sao rồi Tiến quyết định bơi một vòng nhỏ. Đã từ lâu lắm rồi, từ cái ngày bận bịu với sách vỡ, Tiến chưa hề được bơi, nhất là giờ đây được bơi trong một cái mương mát mẻ như cái mương “ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn” vậy, Tiến vừa bơi vừa nhớ tới thuở thiếu thời nô đùa với đám bạn ở những con mương như thế này. Và khi đó thì tình yêu đầu đời của Tiến và con Ni cũng chớm nở.

Tắm rửa, kỳ cọ xong xuôi, Tiến leo lên cầu. Chắc ăn với những gì chung quanh đây là an toàn, những ý nghĩ về ma quái không còn nữa, Tiến mạnh dạn vói lấy khăn lông lau mình một cách tự nhiên như không có ai có thể nhìn thấy.

Chợt có linh tính gì đó Tiến nhìn lên. Một bóng trắng từ phía căn nhà vụt qua, không cần phải nhìn rõ, bóng trắng đó rõ là của một người con gái, với những bước chạy nhẹ nhàng như bay.

Tiến giật nảy mình lúi chúi về phía sau, chút nữa là rớt xuống mương rồi. Gượng đứng vững, Tiến mau mắn lấy khăn bụm lấy chỗ kín, nghĩ thầm, “Trời, hồi nãy tới giờ mình tắm truồng bị cổ thấy hết trơn rồi.” Vì lo mắc cỡ nên Tiến quên bẵng đi sự sợ sệt, nếu mà lúc nãy đây Tiến không có ở truồng thì chắc rằng Tiến sẽ sợ lắm, một bóng trắng trong đêm chạy vút qua và biến mất thử hỏi là ma hay là người! Và điều đó không cần phải nói, Tiến sẽ chẳng bao giờ dám ở nhà của người trung niên nọ.

Vã lại Tiến nghĩ người con gái đó là con của người trung niên nên cũng chẳng thèm nghĩ ngợi gì nữa, “mai này đi sớm rồi, có gặp mặt cổ đâu mà mắc cỡ”, nghĩ tới đó thì Tiến mặc vội áo quần, gom góp đồ dơ và đôi giày, bước chân trần chạm chạp trở về căn nhà.

Vừa bước vào trong, Tiến đã thấy người trung niên kia ngồi sẵn trên bàn với một tộ cơm, cạnh đó là dĩa cá trê chiên nước mắm gừng và tô canh bầu. Tiến gật đầu chào người trung niên rồi vội vã gom dọn quần áo dơ vào túi xách.
Người trung niên chợt hỏi:
- Quê cháu ở đâu ?
- Dạ ở Thủ Dầu Một.
- Cháu ở thành phố về thăm hả ?
Nghĩ tới người trung niên quá tốt bụng, Tiến không nỡ nói dối:
- Và cháu ở nước ngoài về.
- Hèn chi, nhìn cháu không giống dân thành phố chút nào. Vừa trắng lại lịch sự mũ mĩ như con gái đó. Dân nước ngoài bộ ai cũng vậy hết hay sao vậy cháu.
Tiến e lệ cúi đầu:
- Dạ, cháu không biết nữa, tánh cháu từ nhỏ là như vậy.
- Mèn đéc ơi, “bây” như vậy thì con gái chê làm sao, nhưng cũng tốt bên nước ngoài nó cũng có cái hay của nó, chứ đâu giống như dân quê mùa cục mịch như bác.
Tiến trả lời:
- Dạ , không có đâu bác, dân quê cũng có cái hay của dân quê . Tính tình của họ lúc nào cũng bình dị như nước trên mặt hồ.
- Thiệt vậy sao ? người trung niên nói và cười to.
Ngừng một giây, người trung niên hỏi:
- “Bây” có người trung ý chưa?
Nghĩ tới người trung niên đã biết mình là Việt Kiều, với lại đã biết ông ta có đứa con gái, bây giờ lại hỏi câu đó, chắc rằng ổng muốn gán ghép gì đây, Tiến hơi sợ , lại nghĩ chuyến về quê này thế nào cũng bị ba má bắt lấy vợ, Tiến vội trả lời đại:
- Và cháu còn nhỏ chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, cháu muốn lo sự nghiệp.
Người trung niên đánh đùi cái chát, Tiến lo sợ ông ấy nổi nóng.
Nhưng không, ông nói:
- Hay, hay! Còn trẻ mà có chí cao . Giỏi giỏi!
Tiến cũng không ngờ là ông ta khen mình, e lệ cúi đầu.
Ông ta lại nói:
- Thôi ăn cơm đi. Trễ lắm rồi!

Tiến vâng dạ rồi xin phép được ăn. Không biết có phải vì quá đói hay lâu lắm rồi Tiến không được ăn cá trê nước mắm gừng, mà Tiến thấy món ăn ngon hết cỡ, ngon còn hơn những món ăn Tiến đi các nhà hàng Hồng Kông nổi tiếng bên xứ cờ hoa này, dù là cơm và canh đã nguội lạnh lâu rồi.

Tiến ăn ngấu nghiến, mặc kệ người trung niên có nhìn. Thật ra ông không nhìn Tiến ăn, mà chỉ chăm chú vấn điếu thuốc rê, mồi lửa và phì phà điếu thuốc trên môi ra vẻ trầm ngâm nhìn ra cửa xa xăm. Mười phút trôi qua trong im lặng. Người trung niên vẫn điếu thuốc rê phì phà với cặp mắt xa xăm. Cũng có thể ông đang chờ cho Tiến ăn xong xuôi, đi ngủ rồi mới làm công việc của mình.
Chợt ông lên tiếng:
- Con nước lại chuẩn bị dâng cao . Mới đó thì đã tháng Mười rồi, lẹ thật! Đã hơn một năm rồi

Tiến nuốt luôn miếng cá trê cuối cùng xuống cổ họng, ngưng đủa nhìn người trung niên thầm nghĩ, không biết bác này đang nói điều chi , chắc có lẽ bác đang tính dòng thủy lưu lên xuống cho việc canh tác ruộng rẩy của bác.
Tiến ăn xong, lẵng lặng gom chén bát định bưng đi rửa, người trung niên chặn lại:
- Để đó đi cháu! Mai con gái bác rửa. Cháu đi nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải về Thủ Dầu Một nữa, không đủ sức thì làm sau dậy nổi.
Tiến nhìn sự nhân từ của người trung niên đáp:
- Vậy, bác cũng đi ngủ sớm.
- Không, bác không ngủ được, bác con phải đi giăng câu, và canh mấy cái bờ đê mới đắp có bị lỡ, nước lóng rày chảy xiết lắm, không canh không được. Cũng nhờ vậy mà cá lên nhiều, thu hoạch cũng lớn.
- Vậy, bác cẩn thận.

Nói cho suông miệng, rồi thì Tiến rỏn rẻn đến bên giường kéo mùng xuống, quên cả chuyện lau miệng, đánh răng, sợ vì sẽ làm phiền người trung niên phải chợ đợi nữa.
Người trung niên sau khi thấy Tiến đã chui vào mùng và tấn chân mùng lại gọn gẽ, bèn bưng cây đèn dầu duy nhất trong nhà lên, soi soi về phía mùng như chắc rằng mọi chuyện đã ổn thõa, liền bước đi.

Tiến vờ nhắm mắt như đã bắt đầu ngủ cho người trung niên yên tâm.
Sau đó, người trung niên mới cầm cây đèn dầu đi ra cửa. Tiến mở mắt trông theo, chỉ thấy tấm lưng của ông ta khuất trước khi cánh cửa khép lại, và màn đêm trở về với sự tĩnh mịch.

Tiến quay mặt vào tường, lùi xùi co chân lại, hai bàn tay dúi giữa đùi cho ấm, bắt đầu đi vào giấc mộng. Bên ngoài tiếng lẽng kẽng, lụp cụp vang lên, trong mơ màng Tiến đoán rằng người trung niên đang vác cuốc và cần câu ra đồng.

Tuy giường lạ, nhưng vì quá mệt mỏi suốt một chặn đường dài, Tiến đi vào giấc ngủ một cách nhanh chóng.

Trong giấc mơ Tiến thấy mình lạc vào một vườn hồng xa lạ, tay cầm một cây roi thật to và thật dài, thân cây cứng ngắt với những lằn gân nổi cuồn cuộn. Trên con đường trải dài đi sâu vào trong vườn , dọc theo hai bên đường, là những đóa hoa hồng nở rộ, nào là hồng đỏ, hồng nhung, hồng cam, hồng tím đủ loại phơi bày trước mắt. Tiến thấy choáng ngợp với vạn sắc màu đua nhau khoe trước mắt. Kích động trong lòng, Tiến vừa đi vừa cầm cây to dài quất lia lịa vào những cánh hoa yếu ớt, tất cả hoa hồng lần lượt lác đác dưới chân Tiến, tạo thành một thảm hoa hồng sau bước chân, Tiến cảm thấy mình như một ông hoàng đang reo rắt sự ấm no đến cho dân làng. Rồi người con gái xuất hiện trước mặt Tiến, dưới một vòm cửa trát vàng sáng chói. Nàng cười duyên với Tiến, đưa tay mềm mại vẫy gọi. Tiến ôm gậy vội vã bước theo, vừa đi vừa nhìn người con gái mà nàng cứ lâu lâu lại quay mặt lại nhìn Tiến niềm nở. Giờ đây Tiến mới chợt nhớ cái áo trắng nàng đang mặc chính là của cái bóng trắng ban nãy lúc Tiến tắm ở bờ mương trông thấy. Và khuôn mặt của nàng nữa, bây giờ mới thấy. Nàng khá xinh đẹp với khuôn mặt bầu bầu sáng như vầng trăng tháng Chín, làm cho Tiến thấy hơi xao xuyến, rão bước thật nhanh theo cô gái, nhưng cớ sao Tiến càng bước nhanh thì bóng dáng nàng lại cách xa hơn. Tiến chạy miệt mài những cũng không bắt kịp nàng…

Giật mình tỉnh giấc, mới hay Tiến đang nằm mộng. Sờ xuống đùi cảm thấy quần đã ướt. Thì ra trong mơ Tiến gặp được con gái của người trung niên, lúc tỉnh dậy đã biết mình mộng tinh ướt cả quần. Hơi e thẹn , Tiến cởi quần định mang ra bờ mương giặt, thình lình trong bóng đêm mờ mờ, Tiến nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó bước ra từ phòng trong. Nhìn ra cửa trước vẫn còn đóng, Tiến biết rằng người trung niên kia vẫn chưa về, thế ra tiếng bước chân đó là ai ? Có lẽ là con gái của ông ta đã thức dậy, Tiến nghĩ. Vội vàng kéo quần trở lại, Tiến nằm im để nghe động tịnh.

Yoona Hen Ho Con cưng thời đại 1

- Giá, giá gì đấy, bao nhiêu?

Tôi thấy hai người vẫn ngây ngây ngô ngô chưa biết một cái gì thì tôi nói
- Tình hình là cái đồ án của mình đã có hai công ty đang có thiện chí mua về để triển khai thực hiện. Học định mua của chúng ta. Một công ty thì mua đứt, một công ty thì vừa mua vừa nhận chúng ta vào làm, theo hai người thì lên chọn công ty nào?

Tuyết và Ngọc thấy tôi nói như vậy thì cũng nói ngay
- Chọn công ty nào trả nhiều tiền hơn vậy thôi, có thế mà cũng phải hỏi
- Không đơn giản là như vậy, chúng ta chọn côpng ty nhiều tiền hơn thì cũng phải chú ý đến bàn quyền hay việc làm sau này nữa chứ
- Thế tóm lại cứ gặp cả hai rồi sẽ quyết định, thế bao giờ gặp đây
- Sau đây khoảng một tiếng nữa thôi, thương lượng như thế này thì cần nhờ hai người hỗ trợ rồi
- Yên tâm chuyện bằng cả giá là chuyện nhỏ với bọn tôi mà

CHúng tôi cười nói rồi uống cà phê với nhau, chuẩn bị một tinh thần thoải mái để đến thương lượng chuyện làm ăn. Cách thời gian hẹn gặp khoảng nửa tiếng thì chúng tôi đến trường. Hai đại diện của hai công ty đã có mặt ở đó, vừa thấy chúng tôi thì mấy thầy đã nói “đấy chúng đến rồi đấy, các anh có thế hỏi ý chúng”

Vừa giới thiệu chúng tôi với hai người đại diện của hai công ty thì họ đã mời tôi vào phòng họp của trường

Trong hai đại diện như vậy cũng cố một cô gái khá là xinh xắn. tôi chưa biết chức vị là gì nhưng đi cùng một ông khá là cao to của công ty A. Thấy chúng tôi vào hết thì mấy người họ mời chúng tôi ngồi xuống và bắt đầu công việc

Cô gái xinh xắn đáng yêu mà tôi để ý khẽ đứng dậy mà phát biểu
- Chị xin tự giới thiệu với các em chị là Ngọc Thu, trưởng phòng tiếp thị của công ty A., Hôm vừa rồi, chị đã đến trường để xem cái đồ án của các em. Chị cũng như công ty của chị thấy đồ án đó khá là hay và lý thú, có khả năng trở thành hiện thực là khá lớn. Chính vì vậy mà công ty của chị mời các em đến đây để chúng ta thảo ra một cái hợp đồng. Cái hợp đồng cũng khá là đơn giản, công ty bọn chị đã thảo xong, các em xem có những điều khoản nào chưa phù hợp thì góp ý để chúng ta thương lượng.

Nói đến đây thì chị Thu ngồi xuống. Cùng lúc đó cũng có một người của công ty B đứng dậy mà nói
- Anh cũng xin tự giới thiệu anh là Hào Hiệp, trưởng phong maketting của công ty B, anh cũng đã xem qua cái đồ án của các em rồi, anh cũng giống như công ty A, muốn mua lại cái đồ án của các em, đây là hợp đồng của công ty bọn anh, các em cũng có thế nghiên cứu và đưa ra những điều khoản phù hợp với mình. Thế ai là đại diện nhóm

Tôi vội đứng dậy mà nói
- Em ạ, chúng em có thế cầm hợp đồng về nghiên cứu và trả lời các anh trong vòng hai ngày nữa được không, chúng em có thế xem bản báo cáo về cả hai công ty được không?
- Đuợc điều đó là dĩ nhiên rồi, em đúng là có tác phong quản lý rồi đó

Tôi lấy hai bản hợp đồng của hai người cùng với bản giới thiệu của hai công ty tồi đưa cho mọi người. Thấy mọi chuyện có vẻ tốt đẹp lên chúng tôi cùng mấy người họ nói chuỵen về công việc bình thường, rồi về vấn đề xã hội một chút rồi chúng tôi ra về. Cầm bản thảo hợp đồng trong tay Minh nói
- Nếu xét về truyền thống phát triển và đối với người dưới thì công ty A có vẻ lợi thế hơn đôi chút, nhưng về giá cả thì công ty B vượt trội hơn một tẹo, ý mọi người thế nào

Tuyết thấy Minh nói như vậy thì nói luôn
- Thì cứ công ty nào mua với giá cao thì mình bán cho công ty đấy là được chứ còn gì nữa, như vậy mà cũng hỏi
- Không đơn giản như vậy đâu bà vợ tương lại của tôi, trong hợp đồng học cũng có điều khoản là có thế nhận chúng ta vào làm việc luôn với mức lương cũng tương tự như nhau đó. quan trọng là sau khi họ thực hiện xong cái của mình họ có đá mình đi không đấy
- Ùh thì các ông xem xét kỹ đi, bây giờ hai chị em chúng tôi có việc phải đi rồi!

Nói xong thì Tuyết cùng với Ngọc đèo nhau đi luôn chỉ còn với tôi và minh Minh đáp tập hợp đồng, cộng mấy thứ đó vào cốp xe mà nói
- Thôi chúng ta đi chơi chào mừng thắng lợi nào, mà hôm qua đi như thế có sơ múi được em Nhàn tí nào không vậy?
- Sao lại không, không sơ múi được tý nào thì đi làm gì, công nhận là em ấy có quả cũng được đấy chú ạ, hơi bị ngon lành, tuy làm lần đầu nhưng lại khá là hay
- Á à, thằng này ăn mảnh, như thế là mày được đấy, chơi cơ đầu cơ à, có cảm tưởng như thế nào thì phát biểu đi nào
- Thì cũng bình thường như ở huyện chứ có gì đâu mà phát biểu. Nhàn nói chung là cũng được, biết hết tất cả mọi thứ, ở nhà tự xử nhiều rồi lên cũng khá là dẻo dai, đặc biệt là nước cũng ra khá là nhiều
- Thế là ổn rồi, còn kỹ thuật thì sao
- Kỹ thuật cũng khá là điêu luyện, phải nói là không có gì để chê trách cả
- Thế là quá tốt, hôm nào rủ em đó đi chơi nhường cho tui một phát nhé, không nhường là chết với tôi đó
- Ông thích thì cứ rủ em nó đi chơi, có làm sao đâu, em Nhàn là hơi bị dễ tính đó, làm kiểu gì cũng được, thế ông dạo này có em nào mới không hay lại chỉ có những em cũ thôi vậy
- Cũ là cũ thế nào, phải luôn luôn luân chuyển thì mới có thế phát triển được chứ, thế bây giờ có đi không nào, tôi mới được hai thằng bạn cho số đây, nghe nói em này thuộc hai dạng, con nhà giàu, thừa tiền đi đú thôi, nó chỉ cần cái đấy chứ chẳng cần tiền làm gì cả
- Ùh thế cũng được, gọi điện thử coi, lâu lắm rồi không chơi hàng ngoài xem nó như thế nào, có bằng được hàng nhà không
- Tao đoán là khít hơn thôi, mấy em này toàn mười bảy mười tám thôi mà, đang học cấp ba thôi
- Ùh thế gọi đi!

Minh rút máy bấm số rồi gọi. Mộ lúc sau thì Minh nhăn mặt mà nói
- Bọn nó đi học con mẹ nó rồi, có đứa nào đâu, chỉ có mỗi một đứa là đi được thôi, hay là mày đi trước nhé, tao nhường đó, tao đi sau cũng được!
- Thôi mày cứ đi trước đi, tao về nhà với vợ của tao cũng được, nhớ phải áo mưa cẩn thận đó nhé, không có ngày chơi hàng chung là toi cả hai đấy
- Gớm việc đó mà mày cũng phải nhắc nhỉ, tao chẳng bao giờ là quên áo giáp đâu, bao giờ ký hợp đồng xong chúng ta làm một chầu nữa nhé, ok, thôi bây giờ thì bạn đi trước đây!

Nói xong thì Minh lên xe phóng đi. Tôi ngồi trên xe của mình mà chẳng biết đi đâu. Về nhà bây giờ thì Hương đã đi học. Thảo thì cũng vậy. Hồng cùng học với Lực rồi. chỉ còn mỗi Nhàn và Ngọc thôi. Ngọc đi chơi với Tuyết, bộ không lẽ lại gọi cho Nhàn, mặc gì mới làm chuyện đó hôm qua xong. Nghĩ đi nghĩ lại thôi thì gọi vợ mình về. Tôi bấm máy gọi cho Ngọc
- A lô em đó à, đang ở đâu vậy, anh đang chờ em đi chơi đây này
- À em về nhà rồi, đang ở nhà anh đến nhé, em có cái này cho anh đấy!
- Ùh đợi anh chút

Tôi không ngờ Ngọc lại về sớm đến như vậy lên phóng xe đến nhà Ngọc ngay, mới nghe thấy tiếng xe của tôi thì Ngọc đã chạy ra mở cửa rồi. Nhìn nét mặt tươi tắn của Ngọc thì tôi khẽ mỉm cười mà nói
- Có gì cho anh thế, chắc lại bù cho anh chuyện hôm gì rồi phải không?
- CHỉ được cái nghĩ như thế là giỏi thôi, được rồi tí nữa em bù cho được chưa, nhưng cái quà cho anh là cái khác cơ vào đi

Tôi vừa vào thì Ngọc đã ôm lấy tôi, mùi cơ thế thơm lồng làm tôi không thế nào chịu được, tôi không ngờ người Ngọc lại có thế thơm như vậy chỉ sau có mấy hôm không gặp. Ngọc kéo tôi lên phòng rồi đóng cửa lại. Lấy trên giường một cái calavats rồi đứng trước tôi ướm cho tôi
- Màu này trông cũng được đấy nhỉ, em chọn mãi mới có cái gọi là hợp hợp với anh đó
- Sao tự dưng em lại chọn calavats cho anh làm cái gì thế?
- Thì sắp đi làm rồi chồng em cũng phải ăn mặc cho chỉnh tề một chút chứ, không lẽ cứ quần bò áo phông à
- Thì thế mới là chồng của em, cái này chỉ đeo trong ngày cưới thôi, mà chúng ta cưới luôn sau khi kí kết hợp đồng này nhé
- Sao vội thế, chưa gì mà đã tính chuyện cưới rồi à
- Không cưới nhanh thì sao, để thằng khác nó cưới mất à

Tôi vừa nói vừa vòng tay ra sau lưng của Ngọc mà ôm Ngọc vào trong lòng mình Mùi thơm nhè nhẹ của cơ thế dễ chịu vô cùng. Tôi khẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rồi đến cái lưng ong, tiếp sau đó là đến cái eo thon nhỏ. Ngọc nép sát mình vào thân thế của tôi mà tận hưởng hương vị của tình yêu. Tôi hôn nhẹ lên cáo trán bướng bỉnh rồi xoa cặp mông tròn lẳn. Ngọc cũng ôm chặt lấy tôi rồi khẽ ngẩng lên cho tôi hôn vào đôi môi đỏ mọng ngọt lịm

Nhìn khuôn mặt của Ngọc như vậy tôi khẽ nói
- Đúng là vợ anh vẫn là nhất, chẳng có ai có thế suy bì được với vợ của anh cả, trông vợ anh đẹp quá đi mất thôi
- Em, thì làm sao có thế đẹp bằng Nhàn được cơ chứ, thế anh kể chuyện anh với Nhàn cho em xem nào, em nó thế nào
- Nhìn chung là cũng được, cũng biết hơi bị nhiều kỹ thuật đấy em ạ, nhưng xét cho cùng thì không thế nào bằng vợ của anh được
- Chỉ được cái nịnh vợ là không ai bằng thôi, trông cái mặt sao mà đáng ghét thế không biết

Tôi chỉ cười mà khẽ để cho Ngọc nằm xuống giường. Đôi môi của chúng tôi dần dần dính chặt vào nhau. Ngọc khẽ siết vòng tay nhỏ nhắn của mình quanh lưng tôi rồi đưa lưỡi vào bên trong miệng của tôi để tôi mút. Mấy ngày trôi qua, không được gần người vợ tương lai của mình lên tôi mút thật mạnh. Đầu lưỡi của chúng tôi như quấn chặt lấy nhau. Tôi hôn chán thì mút chầm chậm lấy đôi mổiôì lên cái múi tinh nghịch. Tay tôi thì bắt đầu sờ nhẹ nhẹ lên bầu vú.

Vú của Ngọc cũng đã dần cứng lên khi được tôi ôm trong vòng tay như vậy. Ngọc cũng đưa tay xuống mà xoa nhè nhẹ lên cái đũng quần của tôi. Tôi mỉm cười mà nói
- Công nhận là hai chị em giống nhau chẳng khác nhau một chút nào cả, chỉ được cái như thế là giỏi thôi
- Như thế là như thế nào, chắc lại muốn trêu em rồi chứ gì
- Hì hì anh có muốn trêu em đâu, chưa gì mà đã gán cho anh cái tội đó rồi
- Không thế thì sao, nhìn cái mặt của anh là biết ngay rồi còn gì nữa, trông rõ dàng hai chữ đê tiện kìa
- Thì đê tiện mới là chồng của em chứ, nếu không thì đã không phải là chồng của em rồi nhỉ

Tôi vừa nói vừa cởi dần những cái cúc áo ngoài của Ngọc ra. Do trong nhà cũng khá là ấm lên Ngọc cũng chẳng mặc nhiều áo. Cái bầu vú căng tròn được cái áolót màu cam ôm chặt đã hiện ra trước mắt tôi. Tôi khẽ xoa nhè nhẹ thì Ngọc cong người lên mà tận hưởng những cảm giác sung sướng do bàn tay tôi mang lại. Đồng thời bên dưới thì Ngọc cũng đã cởi được cái cúc quần của tôi ra rồi. Tôi lại khẽ mỉm cười mà bảo Ngọc
- Sao em cởi sớm thế, chưa gì mà đã hết cúc rồi là sao
- Thì trược sau gì chả phải cởi, lắm chuyện, mấy ngày rồi xem nó có bé đi thêm chút nào đi không hay vẫn vậy!
- Của anh thì làm sao mà bé đi được cơ chứ, để anh xem của em thì có to lên thêm chút nào không nào

Tôi vừa nói vừa đưa nhẹ tay vào đũng quần của Ngọc mà vuốt chầm chậm, tôi cảm nhận cái mu l*n của Ngọc đang dần dần căng lên mà ấm áp hẳn.

Tôi vừa xoa nhè nhẹ cái đũng quần của Ngọc vừa vuốt nhẹ lên cái bụng Ngọc chỉ mỉm cười với tôi mà nói
- Sao hôm nay nhẹ nhàng thế hả chồng, mọi lần thì mạnh chân mạnh tay lắm cơ mà, động đến một cái là tụt hết của em ra,
- Thì đã là vợ của mình thì cũng phải bình tĩnh thôi chứ. không khéo vợ lại cho ngủ gầm giường thì chết
- Biết thế là tốt, không khéo là cho ngủ gầm giường thật đấy nghe chưa, . Mà hôm qua anh với cái Nhàn thế nào, . Kể cho em biết đi nào
- Có gì mà phải kể đâu cơ chứ, thì cũng giống em thôi mà, hai chị em giống nhau được chưa
- Không được đã thế em không cho anh làm nữa cho anh biết tay

Nói xong thì Ngọc khẽ đứng dậy, tôi vôi vịn vào bờ vai mỏng manh của Ngọc khẽ tì Ngọc xuống mà nói
- Thôi đươc rồi anh kể cho em nghe được chưa nào, làm gì mà gianạ anh thế nằm xuống đây đã

Nghe tôi nói như vậy thì Ngọc cũng nằm xuống mà chăm chú nghe những lời kể của tôi. Tôi miêu tả lại những gì tôi và Nhàn làm cho Ngọc nghe. Vừa vói tôi vừa xoa nhè nhẹ cái bụng trắng ngần của Ngọc rồi khẽ đưa nhẹ vào bên trong cái mu l*n căng phồng ấm áp. Ngọc cũng khẽ dạng chân của mình ra. Những giọt nước nhờn ấm áp đã chảy dọc theo cái khe l*n ra ngòai. Tôi cứ để tay đó mà vuốt những sợi lông đen mềm mại. Khi tôi kể xong câu chuyện của mình thì Ngọc khẽ nói
- Sao chỉ có thế thôi à, có thật không vaỵa hay là còn dối em điều gì nữa đấy
- Anh nói dối em làm cái gì nữa không biết thôi nào cho anh làm đi anh không thế nào chịu nổi được nữa rồi đây này, mà em cũng chảy hết nước ra rồi còn gì nữa

Không đợi Ngọc trả lời thì tôi đã nằm đè xuống Ngọc mà hôn nhẹ lấy cái cằm đồng thời bóp chầm chậm lấy bầu vú đang căng phồng. Bóp chán thì tôi cúi xuống liếm nhè nhẹ lên cái vành tai rồi đến cái cổ. Ngọc sướng quá lên ôm chặt tôi. mùi hương quyến rũ của Ngọc một lần nữa làm tôi sướng không thế nào tả được. Tôi tiếp tục liếm xuống cái bầu vú mà ngập vào mút chùn chụt Những càm giác đê mê mềm mại lan tỏa trên đầu lưỡi ngon lành đến không thế nào tả được. Ngọc khẽ cong người lên ấn bầu vú vào miệng của tôi mà rên khe khẽ
- Đã quá.. anh oiư … mút mạnh vào nữa đi… anh em sướng., . quá rồi đây này.. sao mà sướng thế hả trời … cắn mạnh vào nữa đi anh em sướng.. a. a. z

Tôi bắt đầu cắn nhè nhẹ vào cái núm vu rồi nhay nhay chầm chậm. tôi càng nhay thì Ngọc càng cong người lên mà tận hưởng những gì đầu lưỡi tôi mang lại. bene dưới thì tôi khẽ đút nhẹ ngón tay của mình vào bên trong mà ngóay, nước l*n cứ như thê mà chảy ra thật nhiều quanh ngón tay. Ngọc cũng cong luôn cà mu l*n của mình lên để có vẻ cho ngón tay của tôi chui được vào sâu hơn. Một lúc sau thì Ngọc thả lỏng cơ thế của mình ra mà nói
- Đã quá … không ngờ chồng em làm em sướng đến như vaỵa đấy thỏa nào mà Nhàn nó gọi điện cho em rồi nói anh làm cho nó đã không thể nào chịu được, nhưng mà làm mỗi có một lần hay sao, em thấy anh làm đâu có yếu như vậy, có bảo đang sướng thì đứt dây đàn
- Thì cũng để cho anh dữ sức mà làm với vợ chứ, chẳng lẽ làm với người ngòai chán mà không làm với vợ à
- Nhưng nó là em của em chứ có phải người ngòai đâu cơ chứ, anh yên tâm đi em không ghen đâu mà sợ

Từ khóa cho chủ đề Yoona Hen Ho liên quan :

Xem thêm chủ đề Yoona Hen Ho liên quan :

Em muốn làm đàn bà 17+

Tôi quyết định tắt máy, nhổm dậy vươn vai ngang ngửa vài cái cho đỡ mệt mỏi. Đằng sau gáy tôi mỏi nhừ và nóng. Tôi lại ước vơ vẩn giá giờ này có một bàn tay êm mượt đặt vào chỗ thịt ấy của tôi

Anh lấy của cô chữ

Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo. Anh là Gió. Anh lãng tử, ga lăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình

Đời Qua Đôi Mắt Đĩ

Đa phần vì "hoàn cảnh", vì "nghèo", vì "truyền thống"... Nhưng với ả, ả làm đĩ vì ả muốn làm đĩ. Chỉ đơn giản như thế. "Đẹp như em, không làm đĩ thì thật là phí." Người đàn ông đầu tiên của ả đã nói câu này. Câu nói ám ảnh cả đời ả.

Em là cô gái HIV còn trinh !

Thầy ơi! em sắp chết sắp chết rồi! - Vớ vẩn! Bất giác tôi đưa tay lên xoa đầu cô ta như tôi vẫn làm với đứa cháu gái ở nhà vậy. Mùi hương từ mái tóc màu hạt dẻ tỏa ra .. Thầy ơi, em bị HIV! Bàn tay tôi chợt lạnh toát và sống lưng thì đông cứng lại. Tôi ước gì mình để quên phắt quyển sách cho xong!

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 3

“Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến.Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói...