Web Gay Viet

Yêu làm gì, tìm kiếm làm gì, tình yêu làm sao mà đi kiếm được.
Em nghĩ bây h mọi người ko nên lập gia đình, sống tự lập được là tốt, có nhu cầu tình cảm thì đi giải quyết lúc nào thấy bức xúc. Còn con cái ư, đi thuê đẻ nhờ rồi mình tự kiếm tiền nuôi con mình.
Sao cứ phải quan trọng cái chuyện lập gia đình nhỉ.

Web Gay Viet- Hinh anh 1

Web Gay Viet- Hinh anh 2

Web Gay Viet- Hinh anh 3

Web Gay Viet- Hinh anh 4

Web Gay Viet- Hinh anh 5

Web Gay Viet- Hinh anh 6

Web Gay Viet- Hinh anh 7

Web Gay Viet- Hinh anh 8

Web Gay Viet- Hinh anh 9

Web Gay Viet- Hinh anh 10

Web Gay Viet- Hinh anh 11

Web Gay Viet- Hinh anh 12

Web Gay Viet- Hinh anh 13

Web Gay Viet- Hinh anh 14

Web Gay Viet- Hinh anh 15

Web Gay Viet- Hinh anh 16

Web Gay Viet- Hinh anh 17

Web Gay Viet- Hinh anh 18

Web Gay Viet- Hinh anh 19

Web Gay Viet- Hinh anh 20

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Xem Web Gay Viet hot nhất

Thấy tôi trố mắt, con Hồ càng mắc cở hơn, có lẻ nó không ngờ mình lại táo bạo như vậy, đứng đây mà làm chuyện tục tỉu, trong khi thằng chồng chưa cưới đang đứng chờ nó bên kia bức tường, chỉ cách 3, 4 thước là cùng. Nó nói nhỏ như sợ thằng Hậu nghe thấy :
- Xong chưa anh, lẹ đi.
Tôi hít hà :
- Em đẹp thiệt, có điều cái đáng coi thì em lại giấu mất. Tuột quần sì –líp xuống cho anh nhìn một chút đi !

Con Hồ dậm chân như có vẻ giận dỗi nhưng rồi hình như cũng bị kích thích nên nó liếc mắt về phía cửa sau lưng nó rồi nó tuột nhanh quần lót xuống ngang đùi cho tôi ngồi chiêm ngưỡng mu lồn của nó. Lồn con Hồ có một đặc điễm là nó chỉ có một chùm lông quanh hột le mà thôi, phần còn lại nhẳn thín. Trong tất cả những người tình của tôi, chỉ có con Hồ là có lông lồn như vậy. Tôi mê mu lồn con Hồ, cứ có dịp là tôi nằm vắt đầu lên đùi nó, lấy kéo mà tỉa từng cọng lông lồn cho tươm tất …

Lần đầu tiên nhìn lồn con Hồ trong văn phòng, con cặc tôi tự nhiên cương lên. Tôi nói khẻ :
- Nhìn lồn em bây giờ anh lại nứng cặc rồi ! em lại đây.
Con Hồ tự động bước về hướng tôi. Tôi tháo nhanh dây lưng quần của mình rồi tuột cả quần ngòai lẩn quần trong xuống mắc cá. Tôi nắm tay con Hồ kéo nó ngồi lên đùi tôi, tôi chật vật bức đứt quần sì-líp của nó vứt lên bàn, rồi ôm nó vào lòng, con Hồ cũng hứng tình, nó thổn thức :
- Anh dâm quá đó nhe …

Nó rên mấy tiếng nhỏ, kéo váy đầm lên ngang eo rồi hối hả cầm con cu của tôi mà đút vào khe lồn đả ướt nhẹp của nó. Nó nứng quá độ nên đụ tôi thật mạnh. Hai đứa vừa chơi vừa sợ điếng người vì chúng tôi biết là bên phòng ngoài có thể nghe được những gì xẩy ra trong đây vì tường rất mõng … Con Hồ ra khí thật nhanh, nó chỉ kịp đưa tay lên bịt miệng để kìm hãm tiếng rên. Phần tôi thì tôi gục đầu vào vai nó mà cắn răng chịu trận khi cơn bảo tình dục tràn ngập chúng tôi…

Khi con Hồ đứng dậy thì khí của hai đứa chúng tôi tuôn theo dầy dặt … Nó chỉ kịp vớ lấy quần sì-líp bị rách mà tự chùi thật chu đáo. Xong nó lấy quần sì-líp mà vứt vào người tôi, cười khẻ :
- Xé rách quần của em, thì giử lấy đó.

Tôi cười thoãi mái, lấy cái quần nhầu nát mà đưa lên mũi hít. Tôi nhìn sau lưng con nhỏ nhân tình của tôi đóng đa đóng đẩy bước ra khỏi phòng, tôi nhìn cặp mông đong đưa uốn éo mà chắt lưỡi vui thú khi biết con Hồ ra về với kép mà lại không bận quần lót.

Khi con Hồ kết thúc công tác thực tập thì chúng tôi gặp nhau lần cuối trước khi chia tay. Tôi không dám thú nhận với nó là tôi có phần nào gắn bó với nó, còn con Hồ thì lần đụ đó nó ôm xiết tôi mà không nói một lời. Cả khi nó lên xe máy phóng đi, nó cũng không quây lại nhìn tôi một lần …

Sau này tôi nghe phong phanh là con Hồ từ hôn thằng kép của nó rồi nó xin được đi Ðức để làm luận án Thạc sỉ …

Con Hồ ra đi, tôi tìm những đứa khác để thay thế. Làm vị trí Phó Giám Ðốc một công ty vi tính nổi tiếng, được tiếng phong lưu, lai không đến nổi xấu trai nên chuyện cua gái không có gì khó khăn đối với tôi. Nhất là đối với bọn nử sinh viên Bách Khoa muốn tìm việc làm hay chổ thực tập. Bọn chúng tham vọng nghề nghiệp thì cao mà kinh nghiệm thực tiển về đời thì lại yếu ! dụ dổ chúng thật là quá dễ ! có đứa còn độc thân ngây thơ, có đứa đả có bồ có kép. Có đứa còn trinh, có đứa đả biết đụ điếc. Có đứa con nhà giàu, có đứa có cuộc sống chật vật. Tôi không chừa đứa nào hết.
Tôi dùng đũ mánh khóe để dụ dổ chúng nó, mục tiêu cuối cùng vẩn là dẩn chúng về nhà để cởi trần truồng chúng nó ra mà chơi. Tôi buồn cười thấy mổi đứa có một cách riêng để phản ứng khi bị tôi đè ra mà chơi. Có đứa che mặt mắc cở, có đứa khóc ròng. Có đứa giận dổi, chống cự. Có đứa hốt hoãng năn nỉ ỉ ôi. Lại có đứa thích nghi ngay, tôi vừa ôm đả tự cởi quần cởi áo. Có đứa thất trinh với tôi, hoặc bị tôi cưỡng dâm nên giận hờn một thời gian nhưng sau cùng cũng lại tìm đến tôi vì đả quen hơi, nhất là tôi rất tự hào về nghệ thuật làm tình của tôi, nghệ thuật làm cho đàn bà con gái ưa thích trong tình dục.

Khoãng thời gian đó, tôi thích những mu lồn không lông nên tôi bắt tụi con gái đứa nào cũng phải cạo mu lồn nhẳn thín cho tôi. Có đứa không chịu vì đả có kép và sợ kép không bằng lòng, nhưng khi tôi giận tát cho vài bạt tay thì cuối cùng cũng riu ríu nghe theo tôi. Tôi rất thích biễu tụi nó nằm hớ hênh ra đó cho tôi lấy dao cạo râu mà cạo mu lồn. Có đứa bị kích thích đến độ ra nước ướt nhèm khe lồn. Khi cạo xong, tôi thích thú bú lồn chúng nó, bú lồn không lông như vậy làm tôi nhớ đến con My.

Nói là vậy thôi chứ thật ra đứa nào ngũ với tôi cũng đều được tôi nâng đở, giới thiệu để có điều kiện thăng tiến trên con đường sự nghiệp.

Tôi có một kỷ niệm đặc biệt trong khoảng thời gian đó. Sáng hôm đó tôi tiếp một ứng viên mới đến thực tập trong công ty trong vòng 4 tuần mà thôi, thay vì 6 tháng như thường lệ. Khi ứng viên bước vào văn phòng tôi thì tôi trố mắt ngạc nhiên : thì ra đó là cô Hiền, cô giáo sư về Hệ thống vi tính khi tôi còn là sinh viên. Tôi mừng rở tiếp đón cô. Cô nói cho tôi biết là cô cần theo dỏi hệ thống thực tiển trong một công ty để đối chứng với lý thuyết cô dạy trong trường. Cô Hiền rất được sinh viên ưa thích cãm mến vì cô rất giõi và kế bên đó cô rất vui tính, lúc nào cũng sẳn sàng cười đùa với học trò của mình. Cô đả 50 tuổi và đả có hai người con cũng là sinh viên Ðại học sắp ra trường. Chồng cô cũng là giáo sư Ðại học.

Gặp lại cô tôi vui lắm, tôi nhớ lại hồi còn là sinh viên, tôi thích ngắm nhìn cô Hiền vì tuy đả có tuỗi nhưng cô rất có duyên, có lẻ do gương mặt cô lúc nào cũng tươi vui. Cuộc đời đưa đẩy làm cô phải chịu dưới quyền của tôi trong giai đoạn này.Có lẻ đó cũng là do định mạng mà thôi. Kỷ niệm thời sinh viên lại được khơi dậy : lúc đó tôi có lúc mơ tưỡng được ngũ với cô giáo của mình ! bây giờ thèm muốn đó lại bùng dậy … Tôi lại muốn được chơi cô giáo cũ của mình. Mưu đồ này không phải là dể vì cô Hiền rất đàng hoàng nghiêm chỉnh tuy bề ngoài cô rất vui tình, cô lại có chồng con, và hình như cô cũng có đầy đủ hạnh phúc trong gia đình. Nhưng qua mấy ngày làm việc thân cận với cô tôi cứ ngắm gương mặt mỹ miều của cô, cái ngực vun tròn dưới cái áo dài cổ kính mà cứ bị dày vò ham muốn. Tôi thèm muốn cô không những vì cô là cô giáo xưa của tôi mà còn vì là tôi chưa bao giờ được chơi một người đàn bà 50 tuỗi, trên tôi gần hai con giáp ! Trong mấy người tình của tôi thì Mợ Tám và chị Sáu chỉ mới hơn 40 mà thôi. Tôi suy nghỉ tìm cách để đạt được mục đích của mình.

Tối hôm đó, tôi mời cô về nhà tôi ăn cơm để làm việc tiếp. Cô vui vẻ chấp nhận. Tôi đả kín đáo pha thuốc kích dâm cực kỳ mạnh vào chai nước suối của cô. Bửa ăn càng kéo dài thì tôi thấy mặt cô càng đỏ ửng lên. Cô ngượng ngùng nói với tôi :
- Hiếu à, không hiểu sao cô thấy trong người khó chịu lạ kỳ. Hay thôi cho cô về, bửa khác mình làm việc cũng được.
- Chắc do trời nóng đó mà cô. Cô vào phòng tắm rửa mặt bằng nước lạnh thì chắc hết ngay.

Cô Hiền nghe theo lời tôi. Khi cô trở ra thì hai mà cô vẩn nóng bừng, hai mắt cô long lanh lạ thường. Cô bị kích dâm mà lại không biết ! Tôi đề nghị lên sân thượng để hóng mát cho đở nóng. Cô chịu ngay. Ðứng trên sân thượng gió lọng mát rượi, cô thích thú khen cảnh đẹp. Tôi vòng tay qua ôm vai cô để chỉ cho cô từng phương hướng : đây là tòa khách sạn Caravelle, phía xa là Quận 5, còn bên tay phải là đường Hai Bà Trưng… Cô kín đáo rùn mình khi tôi ôm vai cô, có lẻ mùi đàn ông của tôi xông lên mủi càng làm cô bở ngở. Tôi chọc cô cười làm cô càng thấy vui. Tôi để nhạc hòa tấu êm dịu rồi rủ cô khiêu vủ. Cô thối thoát :
- Cô già rồi, lâu quá đâu có khiêu vũ nhảy đầm gì đâu, chỉ làm trò cười cho em mà thôi !
- Không có đâu, cô mà già cái gì, cô vẩn còn đẹp hơn nhiều đứa con gái trẻ mà. Ai chê cô thì em không biết chứ em thì thích cô lắm.

Cô Hiền được tán tỉnh, coi bộ cũng mát ruột, cô cười vui rồi đưa tay ra cho tôi nắm đề dìu cô theo điệu nhạc … Thuốc kích dâm càng thấm làm cô hứng tình. Cô nép người vào tôi để tôi ôm cô mà khiêu vũ. Mùi thơm đàn bà từ người cô làm tôi sướng khoái. Con cặc tôi từ từ cương lên. Tôi kín đáo ép nhè nhẹ con cặc mình vào đùi cô. Cô hơi khựng lại nhưng điệu nhạc kéo cô phải lướt theo … cô buông thõng người cho tôi ôm, mặt cô úp vào ngực tôi, tôi cãm nhận cơ thể cô rung động không ngừng… tôi biết đây là giây phút trọng đại, cô đang bị lý trí và dục vọng dằn co trong người, nếu cô còn đủ lý trí thì cô sẻ dùng hết nghị lực để đẩy tôi ra và bỏ chạy còn nếu cô để dục vọng xâm chiếm thêm một chút thì cô sẻ không còn đủ can đãm để chống chọi. Tôi nghe cô nấc lên một tiếng nhỏ :
- Hiếu ơi, sao lại vầy … cô sợ quá Hiếu ơi.

Tôi âu yếm xiết cô vào lòng ngực của mình. Cô Hiền dụi mặt vào ngực tôi, tay cô ôm choàng lấy lưng tôi. Tôi biết cô đả yếu thế rồi, cô đang lọt vào bẩy của tôi … tôi nhẹ nhàng dìu cô xuống lầu, đưa cô vào phòng ngũ của tôi. Cô nhắm khít mắt. Tôi đặt cô lên giường rồi thận trọng cởi hết quần áo của cô ra …Cô chống cự một cách yếu ớt. Tuy đả trên 50 nhưng cơ thể cô còn tràn đầy thu hút, khêu gợi. Mu lồn cô vun đầy với một rừng lông đen nhánh… Tôi sợ cô tỉnh táo lại nên hấp tấp trèo lên người cô để chơi cô.

Tôi sướng điên người khi từ từ đút cu vào lồn của cô. Mong ước mơ hồ lúc còn sinh viên đang biến thành sự thật. Tôi đang được đụ cô gíao sư kính yêu của tôi đây, cô đang thành người tình của tôi…con cặc của tôi đang tràn đầy khe lồn của cô. Cô nhăn mặt có lẻ vì con cặc tôi quá lớn đối với khe lồn còn khá hẹp một cách bất ngờ… Khi con cặc tôi đụng vào đáy tử cung của cô thì tôi không cầm cự được nửa, tôi xuất tinh nhanh chóng …

Một lúc lâu sau, cô Hiền bàng hoàng tĩnh dậy. Cô nhìn trân trân lên trần nhà, cô vừa nhận thức ra thực tế phũ phàng. Cô đả làm một chuyện tày trời, cô đả ăn nằm với một người đàn ông khác hơn là người chồng của cô. Cô không ngờ mình lại có thể rơi vào một tình huống hoàn toàn không thể tưỡng tượng được. Cô sửng sờ … cô hốt hoãng tự trách mình … Nhưng cô không phản ứng bốc đồng như đứa con gái 18 tuỗi, cô chỉ nằm yên khóc lặng lẻ… Cô úp mặt vào gối để hai vai rung động … Tôi phải dùng hết lời để khuyên nhủ cô, tôi nói :
- Thôi đây cũng là định mạng mà thôi. Cô có muốn xóa đi cũng không được nừa đâu. Phần em thì em hoàn toàn không hối tiếc gì hết. Em rất hảnh diện được chia sẻ những giây phút tuyệt vời vừa qua với cô …
Cô Hiền vẩn khóc, nhưng cô nói :
- Cô không trách em đâu, cô chỉ tự trách mình nông nổi, em không cần phải nói những lời đó để an ủi cô …Cô tủi thân lắm.
- Em nói thiệt mà, em rất sung sướng được ân ái với cô. Cô biết không, từ lúc còn sinh viên em đả ao ước có được ngày hôm nay. Bây giờ em hạnh phúc lắm đó.

Tôi vừa nói vừa xoa bóp vú của cô, một gò vú tuy không còn săn cứng như gò vú gái trinh, nhưng lại rất mềm mại, êm ấm. Dù không muốn nhưng núm vú của cô lại căn cứng lên như hột đậu phụng. Cô đỏ mặt, nhưng không đẩy tay tôi ra. Những lời nói của tôi làm cô nín khóc, cô hỏi :
- Bộ em để ý đến cô từ lâu rồi hả ? thiệt không ?
Thấy cô nín khóc, tôi mừng lắm, tôi kể cho cô nghe những tình cãm mà cô gợi lên trong đầu tôi lúc còn sinh viên … tôi dùng những lời lẻ thích hợp để tâng bóc cô làm cô ưa thích, cô thấy hả dạ … Khi thấy cô đả bớt căn thẳng, tôi cười cười nói :
- Cả mấy năm nay, em cứ ao ước được vuốt ve cái chổ kín này của cô.
Tôi thò tay xuống xoa xoa chùm lông trên mu lồn của cô. Cô ngượng ngùng nói nhỏ :
- Thôi Hiếu à, mình đả lổi lầm một lần thì phải biết ngưng lại …

Tôi không trả lời mà lại cúi xuống ngậm núm vú của cô mà bú, tay kia tôi làn mò vào khe lồn của cô mà dây dây hột le nhỏ nhắn. Tôi nghe cô kêu lên một tiếng nhỏ, cô trân mình nằm yên nhưng chỉ được một lúc rồi cô không kìm được một tiếng rên khẻ. Tôi biết là thuốc kích dâm vẩn còn phần nào hiệu nghiệm, tuy đả được chơi một lần nhưng có lẻ cô vẩn còn thấy thiếu thốn. Lần này tôi đả được chơi cô rồi nên tôi không còn hấp tấp như lần đầu, tôi dùng hết kinh nghiệm của mình để đem lại thỏa mãn cho cô. Cô bị tôi cuốn vào những vùng cấm địa như chưa bao giờ cô được cãm nhận trong suốt cuộc sống tuy đầy đủ nhưng nhàm chán của cô. Cô run rẩy hưỡng thụ như mới được đụ lần đầu. Cô kêu tên tôi tới tấp. Người cô đổ mồ hôi cùng mình. Cô đạt được tuyệt đỉnh của khoái lạc hai ba lần …
Một tiếng đồng hồ sau, cô nằm ôm tôi để lấy lại nhịp thở bình thường, cô thì thầm vào tai tôi :
- Em làm cô chới với, thiếu điều muốn ngất … đến từng này tuỗi … mới biết thế nào là sướng !
- Ủa cô nói thiệt không ? em cứ tưỡng cô nhiều kinh nghiệm lắm …
Cô Hiên mơn trớn ngực của tôi :
- Lấy chồng đả 30 năm nhưng thiệt ra có biết sung sướng nhục dục là gì đâu … Cô chỉ biết có một người đàn ông độc nhất, đó là chồng của cô. Mấy năm sau này ổng lại thờ ơ hơn nửa về chuyện vợ chồng.

Tôi reo vui :
- Ồ như vậy hay quá … như vậy em lấy cô làm vợ nghe !
Cô Hiền đập mạnh vào người tôi, cô cười :
- Nói bậy, nói bạ quá nhe. Cô đánh cho bây giờ.
Tôi cười rút mặt vào nách cô làm cô nhột quá, lăn ra mà cười. Thấy cô chịu nhột không được tôi càng làm tới … cả hai vật lộn, đến lăn té xuống giường. Cô véo tai tôi :
- Thấy chưa, đả già rồi, mà cứ cà giởn như con nít !

Tôi nhào đến chụp cô làm cô vừa cười vừa nhảy tránh. Hai đứa chúng tôi trần truồng chạy quanh phòng rồi chạy xuống cả lầu dưới. Cô vừa chạy vừa cười nắc nẻ … Tánh cô thật ra thích vui nhộn nhưng vì cuộc sống gia đình quá nghiêm nghị với lại nghề nghiệp không cho phép cô đùa giởn nên cô cứ như phải đóng tuồng gượng ép suốt năm suốt tháng. Bây giờ như được giãi tỏa nên cô vui hẳn lên. Tôi ôm cô đặt lên giường … Tôi chơi cô suốt cả đêm.
Sáng hôm sau, tôi điên thoại vào công ty xin nghỉ 3 ngày. Cô Hiền cũng nhắn tin về nhà cho biết là cô phải đi công tác vài ngày …

Cả mấy ngày đó chúng tôi không ra khỏi nhà, trong đời tôi ít khi tôi gặp một người đàn bà nào hợp với tôi về phần tình dục như cô Hiền. Tuy không có nhiều kinh nghiệm về chuyện đó nhưng cô rất nhạy cãm và đến với tình dục thật tự nhiên, phóng khoáng, hoàn toàn không câu nệ. Tôi ngạc nhiên khám phá là cô Hiền thuộc dạng đàn bà « phông tên » (fountain women), cực kỳ hiếm : khi bị kích thích quá mức thì cô ra khí thật nhiều, đầy cả chén trà, có khi ướt cả nệm giường, vì vậy mà người ta gọi đó là đàn bà phông tên ! Tôi hảnh diện quá chừng. Tôi nói cho cô biết làm cô mắc cở quá, thiếu điều muốn độn thổ, nhưng cô có ý không tin, cho là tôi chọc cô ! Ngay sau đó khi đụ cô, cô ra khí ướt hết cái khăn lông tôi để sẳn dưới đít cô. Khi tôi đưa cho cô xem cái khăn ướt sủng, cô ngượng ngùng ôm tôi mà cười :
- Chắc tại để dành lâu quá nên bây giờ nó tuôn ra như nước vở bờ …

Tôi lại yêu cái tánh khí vui vẻ của cô, cô thích khôi hài rất hợp với tôi. Tuy cách nhau nhiều tuỗi nhưng khi ở bên nhau, chúng tôi quấn quít với nhau như cặp nhân tình trẻ. Khi chúng tôi làm tình với nhau thì cô lại nồng nàn đầy nhiệt tình, háo hức. Cô nài nỉ tôi dạy cho cô tất cả những cách làm tình để cô biết, cô như cây khô gặp mưa, cô muốn hấp tấp hưỡng thụ như sợ không còn cơ hội nửa. Tuy nói vậy nhưng khi tôi đòi đụ lổ đít của cô thì cô do dự, tôi phải năn nỉ cô mấy ngày cô mới chịu. Cô nói làm như vậy mình khác gì như thú vật !!! Khi tôi đặt cô nằm sấp để banh hai mông đít trắng nỏn của cô ra rồi đút con cặc của tôi vào khe đít của cô thì cô rên rỉ như đứa con gái mới được đụ lần đầu … tôi nói cô phải thư giản chứ nếu cô cứ gồng người chống chọi thì còn đau hơn nửa. Cô hốt hoãng định vùng dậy nhưng tôi đả đoán trước nên tôi lấy tay đè cô xuống không cho cô vùng vẩy. Sau một lúc thì con cặc của tôi cũng vào được lút cán, nhờ tôi trét nhiều dầu trơn. Ðít của cô hẹp vì chưa bao giờ được chơi nơi đó làm tôi sướng ngất ngưỡng. Cô nằm mà thút thít kêu đau… Nước mắt cô ứa ra. Tôi nhớ đến hình ảnh trên tivi một con sư tử đực chơi con sư tử cái … tôi bắt chước tư thế đó, tôi co hai đùi kẹp chặt mông đít cô Hiền, tôi thấy khóai chí vô cùng. Tôi nhẹ nhàng ấp ủ cô trong vòng tay của tôi, tôi hôn lên cổ, lên vai của cô. Từ từ cô bắt đầu quen dần với con cặc nằm trong đít, rồi cô thấy thích thú … Cô nói nhỏ :

- Cô thấy xấu hổ khi làm chuyện nầy quá Hiếu ơi.
- Nhưng mà cô có thấy thích hay không ?
Cô ngượng ngùng gật đầu.
- Nhưng mà … mình làm gì mà giống như thú vật !
Tuy nói vậy nhưng cô lại thích những tư thế đặc biệt như đụ kiểu chó, kiểu khỉ … Từ đó về sau, cứ lâu lâu cô lại đòi tôi chơi đít cô.

Phần tôi thì được gần một người lớn tuỗi hơn mình, tôi thấy thật dể chịu và an toàn, như được che chở. Tôi bắt đầu thấy gắn bó thật tình với cô. Cô cũng nhận ra điều đó và cô rất hài lòng.
Nhưng rồi … Khi xong công tác một tháng nơi công ty của tôi, cô Hiền ôm tôi khóc mà nói :
- Hiếu ơi, cô sẻ không gặp lại em đâu. Chuyện của mình không có lối thoát. Vậy nên ngừng lại đây là hơn. Thà là cô trở lại cuộc sống nhàm chán của mình, chứ đi xa hơn nừa, cô sợ mình mất phương hướng …
Nghe cô nói tôi tự nhiên thấy buồn vô hạn, nhưng tôi biết cô hoàn toàn có lý. Tôi cãm khái xiết cô vào lòng, tôi âu yếm nút lưỡi của cô rồi tôi nhẹ nhàng đút cặc vào cô …Tôi biết đây là lần cuối cùng. Cô cũng hôn khắp gương mặt của tôi, cô thì thầm vào tai tôi :
- Hiếu ơi, cho cô nói một lời thật đặc biệt. Cho cô nói bằng tiếng Anh vì cô không dám nói bằng tiếng Việt nghe.
Cô ngập ngừng một giây rồi nói như gió thoãng :
- I belong completely to you. I love you so much.
Cuộc tình đó đả để lại cho tôi một vết thương sâu đậm không ngờ. Tôi đâm ra cáu kỉnh và càng xem đàn bà con gái như những trò chơi …Tôi cứ thay đổi người tình như thay đổi áo.

Sau đó tôi lại có một con đào khác, con Lan. Con Lan là một nhân viên trong một công ty cùng cao ốc với công ty tôi. Tôi kể chuyện con Lan vì kỷ niệm này củng có phần đặc biệt.

Sau một thời gian quen nó, tôi rủ con Lan đi du lịch một tuần, nó thích lắm nhưng Ba Mẹ nó chỉ bằng lòng khi có con em gái của nó đi theo ! mấy ông bà già cứ nghỉ là cho con em đi theo để coi chừng con chị. Thật là buồn cười. Con em nó mới trưởng thành, còn bận áo dài trắng đạp xe đạp đi học thì làm sao mà có đủ tư cách để «canh chừng» chị nó, nhất là con Lan từ lúc được tôi hướng dẩn về tình dục thì nó rất tham lam hưỡng thụ, cứ thèm được tôi chơi. Nhưng mà rồi tôi cũng đành phải chấp nhận.

Ra Phan Thiết, tôi cho hai đứa nó vào một resort hạng cao cấp làm hai đứa cứ mở to mắt ra mà cười vui. Con em con Lan rất vui tính, nó vừa năng động vừa líu lo như con chít chòe làm tôi cũng vui lây với nó. Nó lại có tính tò mò hồn nhiên, cái gì nó cũng hỏi tôi, nằn nặc bắt tôi giãi nghĩa cho nó. Con Lan cười :
- Anh ơi, nhà không có con trai nên con khỉ nầy thấy có anh là nó cứ bám theo hỏi đủ thứ !

Chúng tôi lấy một phòng lớn với một giường lớn cho tôi và con Lan cùng một giường nhỏ cho con em. Buỗi tối đầu tiên, vừa vào giường là con em con Lan lăn ra ngũ. Con Lan bắt tôi làm tình với nó ngay. Tôi hơi do dự vì sợ con bé còn thức nhưng con Lan cứ nằn nặc, nó nói:
- Kệ nó mà … nó còn con nít biết gì !

Tôi nghe theo, đưa tay ra cởi hết quần áo con Lan ra và bắt đầu vuốt ve nó. Con Lan rủ rỉ như con mèo một cách thích thú. Lúc đầu tôi còn liếc canh chừng con bé nhưng rồi tôi cũng bị cuốn theo dòng dục vọng và tôi đè con Lan ra mà đút cặc vào lồn nó.

Con Lan có đặc điễm thật lạ là lông lồn nó nhiều và rậm không có ai bằng. Muốn đút cặc vào lồn nó đôi khi chính nó phải dùng hai tay để vạch lông cho con cặc thấy đường vào.

Hai đứa đang náo nức ôm nhau thì tự nhiên tôi nhìn qua bên … con bé em đang trùm mền, trố mắt ra nhìn cảnh tượng … mặt nó đỏ gây. Do tư thế nằm quây đầu về phía con em nó nên con Lan không thấy chứ tôi thì bị cặp mắt con bé nhìm chằm chặp … tôi lo lắng dừng lại không nhấp cặc nửa, không biết con bé phản ứng ra sao. Con Lan vẩn hít hà dưới tôi … sau một lúc thấy con bé vẩn không phản ứng, tôi lại tiếp tục đụ con Lan, cặp mắt ngây thơ của con bé vẩn nhìn tôi … tôi đụ con Lan càng lúc càng mạnh nhưng mắt tôi vẩn cố bám víu vào mắt con bé. Tiếng rên đầy dâm tính của con Lan vang dội trong phòng … khi tôi hắc ra một tiếng rên nhỏ để dòng khí tuôn ra trong lồn con Lan thì tôi cố nhìn con bé như dể tặng cho nó giấy phút rung động tuyệt vời của cơ thể tôi. Có lẻ ánh mắt của tôi quá nóng bỏng nên con bé bẻn lẻn lấy mền trùm lên đầu, không dám nhìn nừa…

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :

Đọc Web Gay Viet mới nhất 2014

Tìm cây gậy thánh thần,cây gậy oai linh làm tim em chết ngất…
Trái cấm nầy xin dành cho em….”
Hồng Loan chăm chú nghe cười nói:
“Nghe xong không ướt cũng uổng!”
Bày cười hề hề đưa tay xoa lên bắp vế Hồng Loan nói:
“Cho coi thử có ướt không!”
Hồng Loan quắt cặp mắt đẹp lên háy, đôi môi chu lại nói:
“Đâu phải của chùa… đâu ông!”
Xe lăn vào sân chợ đậu lại, Hồng Loan xuống xe Bảy cầm vô lăng ngồi chờ.
Tuy Bảy nằm trên thân thể tươi mát ngon lành Hồng Loan nhiều lần,nhưng lúc nào hắn cũng nhận mình là phận dưới.Hắn tôn sùng Hồng Loan như hoàng hậu,như trong phim “Giai Nhân và Ác Quỉ” và suốt đời làm kẻ phục tùng không hối tiếc.
Thời gian sau Hồng Nhung ra trường lấy chồng.Chồng nàng cũng là đại gia.Nhưng cái nghề tiếp viên hàng không làm hôn nhân không hạnh phúc. Ông Trần Nhu mua thêm một nông trại lớn dưới chân một ngọn núi hùng vĩ.Trong nông trại có nuôi ngựa nên chiều nào Hồng Loan cũng cởi ngựa.Và cũng nhiều lần trong một bộ đồ Jean chật cứng Hồng Loan cùng Bảy cởi ngựa theo sườn núi lên đồi.Họ dành thì giờ cho nhau khi ông Trần Nhu vắng nhà.Họ ăn uống và làm tình thoải mái trước cảnh thiên nhiên hùng vĩ.Hồng Loan vẫn đẹp như một Hoàng Hậu và Bảy vẫn quì phục trước thân thể thơm tho đó.Nàng thường nói với Bảy: thiếu ai có thể, chứ vắng cái dương vật của Bảy đời nàng hết ý nghĩa.Bảy nhìn người đàn bà đẹp quí phái mà hắn thần phục như một nô lệ thời trung cổ.
***
Một buổi chiều từ nông trại Hồng Loan gọi Bảy trong ngồi biệt thự cũ bảo ra gấp có chuyện khẩn cấp.Bảy lái xe như kẻ phạm tội bị rượt.khi gặp Hồng Loan mặt nàng xanh xao nhợt nhạt thất hồn báo tin ông Trần Nhu qua đời trong một tai nạn xe ở Băng Cốc Thái Lan.Hồng Loan gục xuống khóc ngất.Dù sao nàng cũng thương chồng. Ông Trần Nhu chỉ biết làm tiền không để ý đến vợ,dù những chuyện như vấn đề sinh lý. Ông là loại người mê đắm tiền bạc hơn làm tình, nhưng không bao giờ nghi ngờ Hồng Loan và Bảy vốn đen đúa xấu trai dù to lớn.
Đám tang ông Trần Nhu vừa xong mọi việc im ắng,thì nghe tin Hồng Nhung li dị.Chia một nửa gia tài. Hồng Nhung trở thành người đàn bà triệu phú trẻ.Trong nhà,sau khi ông Trần Nhu mất,Bảy còn đắt lực hơn xưa.Ngoài một quản gia có tài,vừa là người tình suốt đời. Hồng Loan nguôi ngoai dần cùng năm tháng.Với số tiền kết sù chồng để lại nàng có thể sống sung sướng hết đời,. Nhưng một người đã mang trong mình văn bằng đại học nên Hồng Loan có thể tiếp tục công việc của chồng ngoài công sở,nhưng đi ngoại quốc ít thôi.
***
Thời gian không chìu lòng người Hồng Loan chợt mang bịnh nặng.Cơn bịnh không kéo dài cướp đi sinh mạng nàng quá nhanh không ai ngờ.Bảy như không còn sức để sống.Hồng Loan vẫn còn trẻ đẹp phơi phới, nhưng định mệnh là định mệnh.Hồng Nhung trở về quán xuyến nhà cửa do di chúc cha mẹ để lại dù nàng chưa chính thức ở đó.
Thời gian sau.Bảy lặng lẻ dọn tất cả tài sản của mình để ra đi.Tài sản hắn chẳng có gì ngoài những vật dụng cần thiết và một số tiền khá đủ trong ngân hàng.Hắn cũng chưa biết về đâu sau khi Hồng Loan mất.Trong ngôi biệt thự và nông trại đầy ấp bóng dáng kỷ niệm của Hồng Loan làm hắn đau lòng.Hắn đã gọi Hồng Nhung hắn sẽ ra đi,trong điện thoại Hồng Nhung im lặng như một lời chấp nhận.Vì từ ngày mẹ nàng chết cách đây cũng khá lâu nàng bận phải lo công việc chưa hết vì nàng đang làm chủ một tài sản khổng lồ.
Hồng Nhung đến đậu xe ngoài sân đi vào nhìn thấy Bảy sửa soạn tất cả đồ đạt để sẵn sàng ra đi.Khi Hồng Nhung vào hắn nói:
“Tôi muốn cho cô nhìn thấy tất cả đồ của tôi trước khi ra đi!”
Hồng Nhung lặng lẽ gật đầu và im lặng đứng nhìn Bảy khiêng đồ lên chiếc xe truck lớn của hắn.Khi công việc xong hắn lại đứng trước Hồng Nhung nói:
“Thôi! Tôi xin từ biệt cô Nhung!”

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :


Nói rồi thì người trung niên cũng bỏ vào trong, nhưng lần này vẫn để cây đèn lại trên bàn. Tiến lui cui mở túi xách dưới chân bàn để tìm khăn lông, quần áo mặc ở nhà, rồi lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài.

Theo hướng chỉ tay của người trung niên, Tiến tìm không xa bên hông căn nhà là một cái mương. Theo ánh đèn le lói phát ra từ cửa sổ căn nhà, Tiến mò dần từng bước xuống bờ. May mắn thay, Tiến tìm được một cây cầu để bước xuống.

Đứng xớ rớ đó chừng vài giây, Tiến chẳng biết phải làm sao . Mười mấy năm bên xứ Mỹ rồi, chỉ tắm bồn và vòi sen, Tiến đã quen và quên đi cái thuở nào hay tắm mương rồi. Tiến thấy hơi ớn khi nghĩ tới bàn chân mình đạp xuống bùn non mềm mềm…
Trời lúc đó cũng đã tối, tối như bưng và không còn thấy xa xa nữa, chỉ còn lại ánh đèn mờ nhạt hắt ra từ căn nhà, chung quanh không có lấy một ánh đèn nào le lói khác nữa, điều này cho Tiến biết là gần đây không có căn nhà nào cả.

Gió rào rạt lao xao, tiếng nước chảy róc rách, và tiếng côn trùng kêu man man. Đó là những âm thanh giờ đây mà Tiến có thể nghe thấy được, và là những âm thanh không được an lành cho lắm khi trong lòng Tiến giờ đây chỉ nghĩ những điều thấy sợ . Tự trấn an lấy lòng mình Tiến bước lần xuống cầu. Cầu được đóng bằng miếng ván dẹp, nước đọng lâu ngày đóng thành rong làm cho trơn trợt. Tiến bỏ giày ra đi bằng chân không cho khỏi bị té. Mặt cầu trơn ướt, cảm giác lành lạnh ở lòng bàn chân làm cho Tiến ơn ớn lên tận cột sống. Tiến khẻ rùng mình.

Dù cố gắng tránh né, tự trấn an nhưng không thể nào tránh được trong không gian u tĩnh như thế này: Tiến lại không nghĩ tới ma. Tiến lại nhìn quanh, hồi hộp và sợ sệt bắt gặp một bóng nào núp ở sau lưng, trong một góc cây to bên kia, hay bụi tre bên nọ, hay ít ra là từ dưới bờ mương, thình lình phóng ra để chụp lấy Tiến, bóp cổ Tiến hay chỉ hù cho Tiến sợ đến chết giấc, rồi mang Tiến ra bụi tre gần đó dấu.

Tiến nhắm mắt. Hít một hơi thật dài, Tiến nghĩ tới Phật, nghĩ rằng câu “na-mô a di đà phật” có thể trấn an được lòng mình.

Tiến bước lần tới cuối cầu. Định trầm mình xuống nước, cả luôn quần áo dơ, nhưng chợt nghĩ ngày mai này đi sớm, quần áo để ướt lấy gì làm cho khô. Tiến nghĩ ngợi, nhìn quanh như để cho chắc chắn lần nữa là quanh đây không có ai, dẫu biết rằng hoàn toàn không có ai cả, Tiến từ từ lột hết áo quần. Vắt ngay ngắn lên thành cầu, Tiến trần truồng dò chân xuống nước.

Nước mát thật! Tiến đưa cả hai chân xuống nước. Cảm giác sợ cũng đã bớt phần nào . Tiến đưa tay bụm lại thành gáo phác nước lên người. Mát quá! Tiến chẳng cần nghĩ ngợi thêm gì nữa, vội lao mình xuống nước. “Ùm”. Tới ngụp cả đầu xuống nước. Tay khua khua trong lòng nước, nghĩ sao rồi Tiến quyết định bơi một vòng nhỏ. Đã từ lâu lắm rồi, từ cái ngày bận bịu với sách vỡ, Tiến chưa hề được bơi, nhất là giờ đây được bơi trong một cái mương mát mẻ như cái mương “ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn” vậy, Tiến vừa bơi vừa nhớ tới thuở thiếu thời nô đùa với đám bạn ở những con mương như thế này. Và khi đó thì tình yêu đầu đời của Tiến và con Ni cũng chớm nở.

Tắm rửa, kỳ cọ xong xuôi, Tiến leo lên cầu. Chắc ăn với những gì chung quanh đây là an toàn, những ý nghĩ về ma quái không còn nữa, Tiến mạnh dạn vói lấy khăn lông lau mình một cách tự nhiên như không có ai có thể nhìn thấy.

Chợt có linh tính gì đó Tiến nhìn lên. Một bóng trắng từ phía căn nhà vụt qua, không cần phải nhìn rõ, bóng trắng đó rõ là của một người con gái, với những bước chạy nhẹ nhàng như bay.

Tiến giật nảy mình lúi chúi về phía sau, chút nữa là rớt xuống mương rồi. Gượng đứng vững, Tiến mau mắn lấy khăn bụm lấy chỗ kín, nghĩ thầm, “Trời, hồi nãy tới giờ mình tắm truồng bị cổ thấy hết trơn rồi.” Vì lo mắc cỡ nên Tiến quên bẵng đi sự sợ sệt, nếu mà lúc nãy đây Tiến không có ở truồng thì chắc rằng Tiến sẽ sợ lắm, một bóng trắng trong đêm chạy vút qua và biến mất thử hỏi là ma hay là người! Và điều đó không cần phải nói, Tiến sẽ chẳng bao giờ dám ở nhà của người trung niên nọ.

Vã lại Tiến nghĩ người con gái đó là con của người trung niên nên cũng chẳng thèm nghĩ ngợi gì nữa, “mai này đi sớm rồi, có gặp mặt cổ đâu mà mắc cỡ”, nghĩ tới đó thì Tiến mặc vội áo quần, gom góp đồ dơ và đôi giày, bước chân trần chạm chạp trở về căn nhà.

Vừa bước vào trong, Tiến đã thấy người trung niên kia ngồi sẵn trên bàn với một tộ cơm, cạnh đó là dĩa cá trê chiên nước mắm gừng và tô canh bầu. Tiến gật đầu chào người trung niên rồi vội vã gom dọn quần áo dơ vào túi xách.
Người trung niên chợt hỏi:
- Quê cháu ở đâu ?
- Dạ ở Thủ Dầu Một.
- Cháu ở thành phố về thăm hả ?
Nghĩ tới người trung niên quá tốt bụng, Tiến không nỡ nói dối:
- Và cháu ở nước ngoài về.
- Hèn chi, nhìn cháu không giống dân thành phố chút nào. Vừa trắng lại lịch sự mũ mĩ như con gái đó. Dân nước ngoài bộ ai cũng vậy hết hay sao vậy cháu.
Tiến e lệ cúi đầu:
- Dạ, cháu không biết nữa, tánh cháu từ nhỏ là như vậy.
- Mèn đéc ơi, “bây” như vậy thì con gái chê làm sao, nhưng cũng tốt bên nước ngoài nó cũng có cái hay của nó, chứ đâu giống như dân quê mùa cục mịch như bác.
Tiến trả lời:
- Dạ , không có đâu bác, dân quê cũng có cái hay của dân quê . Tính tình của họ lúc nào cũng bình dị như nước trên mặt hồ.
- Thiệt vậy sao ? người trung niên nói và cười to.
Ngừng một giây, người trung niên hỏi:
- “Bây” có người trung ý chưa?
Nghĩ tới người trung niên đã biết mình là Việt Kiều, với lại đã biết ông ta có đứa con gái, bây giờ lại hỏi câu đó, chắc rằng ổng muốn gán ghép gì đây, Tiến hơi sợ , lại nghĩ chuyến về quê này thế nào cũng bị ba má bắt lấy vợ, Tiến vội trả lời đại:
- Và cháu còn nhỏ chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, cháu muốn lo sự nghiệp.
Người trung niên đánh đùi cái chát, Tiến lo sợ ông ấy nổi nóng.
Nhưng không, ông nói:
- Hay, hay! Còn trẻ mà có chí cao . Giỏi giỏi!
Tiến cũng không ngờ là ông ta khen mình, e lệ cúi đầu.
Ông ta lại nói:
- Thôi ăn cơm đi. Trễ lắm rồi!

Tiến vâng dạ rồi xin phép được ăn. Không biết có phải vì quá đói hay lâu lắm rồi Tiến không được ăn cá trê nước mắm gừng, mà Tiến thấy món ăn ngon hết cỡ, ngon còn hơn những món ăn Tiến đi các nhà hàng Hồng Kông nổi tiếng bên xứ cờ hoa này, dù là cơm và canh đã nguội lạnh lâu rồi.

Tiến ăn ngấu nghiến, mặc kệ người trung niên có nhìn. Thật ra ông không nhìn Tiến ăn, mà chỉ chăm chú vấn điếu thuốc rê, mồi lửa và phì phà điếu thuốc trên môi ra vẻ trầm ngâm nhìn ra cửa xa xăm. Mười phút trôi qua trong im lặng. Người trung niên vẫn điếu thuốc rê phì phà với cặp mắt xa xăm. Cũng có thể ông đang chờ cho Tiến ăn xong xuôi, đi ngủ rồi mới làm công việc của mình.
Chợt ông lên tiếng:
- Con nước lại chuẩn bị dâng cao . Mới đó thì đã tháng Mười rồi, lẹ thật! Đã hơn một năm rồi

Tiến nuốt luôn miếng cá trê cuối cùng xuống cổ họng, ngưng đủa nhìn người trung niên thầm nghĩ, không biết bác này đang nói điều chi , chắc có lẽ bác đang tính dòng thủy lưu lên xuống cho việc canh tác ruộng rẩy của bác.
Tiến ăn xong, lẵng lặng gom chén bát định bưng đi rửa, người trung niên chặn lại:
- Để đó đi cháu! Mai con gái bác rửa. Cháu đi nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải về Thủ Dầu Một nữa, không đủ sức thì làm sau dậy nổi.
Tiến nhìn sự nhân từ của người trung niên đáp:
- Vậy, bác cũng đi ngủ sớm.
- Không, bác không ngủ được, bác con phải đi giăng câu, và canh mấy cái bờ đê mới đắp có bị lỡ, nước lóng rày chảy xiết lắm, không canh không được. Cũng nhờ vậy mà cá lên nhiều, thu hoạch cũng lớn.
- Vậy, bác cẩn thận.

Nói cho suông miệng, rồi thì Tiến rỏn rẻn đến bên giường kéo mùng xuống, quên cả chuyện lau miệng, đánh răng, sợ vì sẽ làm phiền người trung niên phải chợ đợi nữa.
Người trung niên sau khi thấy Tiến đã chui vào mùng và tấn chân mùng lại gọn gẽ, bèn bưng cây đèn dầu duy nhất trong nhà lên, soi soi về phía mùng như chắc rằng mọi chuyện đã ổn thõa, liền bước đi.

Tiến vờ nhắm mắt như đã bắt đầu ngủ cho người trung niên yên tâm.
Sau đó, người trung niên mới cầm cây đèn dầu đi ra cửa. Tiến mở mắt trông theo, chỉ thấy tấm lưng của ông ta khuất trước khi cánh cửa khép lại, và màn đêm trở về với sự tĩnh mịch.

Tiến quay mặt vào tường, lùi xùi co chân lại, hai bàn tay dúi giữa đùi cho ấm, bắt đầu đi vào giấc mộng. Bên ngoài tiếng lẽng kẽng, lụp cụp vang lên, trong mơ màng Tiến đoán rằng người trung niên đang vác cuốc và cần câu ra đồng.

Tuy giường lạ, nhưng vì quá mệt mỏi suốt một chặn đường dài, Tiến đi vào giấc ngủ một cách nhanh chóng.

Trong giấc mơ Tiến thấy mình lạc vào một vườn hồng xa lạ, tay cầm một cây roi thật to và thật dài, thân cây cứng ngắt với những lằn gân nổi cuồn cuộn. Trên con đường trải dài đi sâu vào trong vườn , dọc theo hai bên đường, là những đóa hoa hồng nở rộ, nào là hồng đỏ, hồng nhung, hồng cam, hồng tím đủ loại phơi bày trước mắt. Tiến thấy choáng ngợp với vạn sắc màu đua nhau khoe trước mắt. Kích động trong lòng, Tiến vừa đi vừa cầm cây to dài quất lia lịa vào những cánh hoa yếu ớt, tất cả hoa hồng lần lượt lác đác dưới chân Tiến, tạo thành một thảm hoa hồng sau bước chân, Tiến cảm thấy mình như một ông hoàng đang reo rắt sự ấm no đến cho dân làng. Rồi người con gái xuất hiện trước mặt Tiến, dưới một vòm cửa trát vàng sáng chói. Nàng cười duyên với Tiến, đưa tay mềm mại vẫy gọi. Tiến ôm gậy vội vã bước theo, vừa đi vừa nhìn người con gái mà nàng cứ lâu lâu lại quay mặt lại nhìn Tiến niềm nở. Giờ đây Tiến mới chợt nhớ cái áo trắng nàng đang mặc chính là của cái bóng trắng ban nãy lúc Tiến tắm ở bờ mương trông thấy. Và khuôn mặt của nàng nữa, bây giờ mới thấy. Nàng khá xinh đẹp với khuôn mặt bầu bầu sáng như vầng trăng tháng Chín, làm cho Tiến thấy hơi xao xuyến, rão bước thật nhanh theo cô gái, nhưng cớ sao Tiến càng bước nhanh thì bóng dáng nàng lại cách xa hơn. Tiến chạy miệt mài những cũng không bắt kịp nàng…

Giật mình tỉnh giấc, mới hay Tiến đang nằm mộng. Sờ xuống đùi cảm thấy quần đã ướt. Thì ra trong mơ Tiến gặp được con gái của người trung niên, lúc tỉnh dậy đã biết mình mộng tinh ướt cả quần. Hơi e thẹn , Tiến cởi quần định mang ra bờ mương giặt, thình lình trong bóng đêm mờ mờ, Tiến nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó bước ra từ phòng trong. Nhìn ra cửa trước vẫn còn đóng, Tiến biết rằng người trung niên kia vẫn chưa về, thế ra tiếng bước chân đó là ai ? Có lẽ là con gái của ông ta đã thức dậy, Tiến nghĩ. Vội vàng kéo quần trở lại, Tiến nằm im để nghe động tịnh.

Web Gay Viet đàn ông nếu đã 20, nếu chưa 25

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.

Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.

Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.

Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.

Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.

Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống.

Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.

Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.

Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.

Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.

Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.

Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.

Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.

Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.

Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.

Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.

Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.

Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.

Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.

Từ khóa cho chủ đề Web Gay Viet liên quan :

Xem thêm chủ đề Web Gay Viet liên quan :

Em muốn làm đàn bà 17+

Tôi quyết định tắt máy, nhổm dậy vươn vai ngang ngửa vài cái cho đỡ mệt mỏi. Đằng sau gáy tôi mỏi nhừ và nóng. Tôi lại ước vơ vẩn giá giờ này có một bàn tay êm mượt đặt vào chỗ thịt ấy của tôi

ANH SẼ TÌM RA PASSWORD CỦA EM ♥

Một buổi chiều rảnh rỗi, cô và Ngọc lang thang trên mạng. Lướt qua Vietsingle, cả hai dừng lại,"click"vào.Mục tìm bạn bốn phương hiện ra với danh sách dài lê thê của những kẻ chưa được thần Cupid"đoái hoài"đến.

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 5

Ông khách du lịch đang đi dạo ven biển, bỗng thấy nơi này không có một bóng người. Ông liền cởi hết quần áo, để lại trên bờ rồi xuống biển tắm.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 4

Yêu là cưới. Chứ không phải để nghịch phần dưới free...

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 2

Không có gì ngọt bằng nước bọt người yêu .Không có ai nói điêu nhiều bằng thằng đi tán gái...