Tuan Hung Va My Tam

Cơ thể của Thêm đã trở nên phát triển khác lạ cho dù em mới đc 10 tuổi. Ngực to và nhô lên… xung quanh ngực bỗng nhiên có 1 vòng màu nhạt nhạt… Lên 11 tuổi, tự nhiên em phổng phao hẳn lên, chiều cao tăng lên đc những hai mươi phân – lên một mét năm năm. Ngực và mông nở hơn trc nhiều. Em ko tắm cùng mẹ nữa mà tắm 1 mình rồi lấy cái gương ra soi các bộ phận cơ thể của em. Em cũng thấy phần bung dưới mọc ra nhiều lông măng, thoạt tiên phải nhìn kỹ hoặc vuốt nhẹ lên với thấy. Nhưng vài tháng sau, lông măng ngả sang màu sẫm rồi đổi màu đen nhánh thành những sợi lông thật sự. Những sợi lông lún phún mịn như tơ nằm dính trên gò mu ngay phía trên cửa mình. Một vài sợi dài hơn mọc ra hai bên mép bộ phận kín. Hai mép này cũng nẩy nở như múi mít.

Năm bé 12 tuổi, một buổi sáng em la hoảng lên khi thấy máu đỏ tươi rây đầy chiếc quần lout mà không thấy đau đớn gì cả. Lần đầu tiên bé có kinh. Nhờ má giảng giải và chỉ bảo cách dùng băng vệ sinh, em được mặc sì- líp từ đó. Bé biết mình đã thực sự day thì. Tuy thế ở nhà bé vẫn bị coi là con nít dù mới được lên trung học. Năm đó gia đình bé dọn từ Đà Lạt về Sài Gòn.

Bé làm quen ngay với một nhỏ bạn cùng lớp và cũng hẻm, đó là Hoà. Qua hai mùa hè thử thách, bao nhiêu cãi cọ, giận hờn, Thêm và Hoà trở thành đôi bạn thân, bạn bè trong lớp vẫn gọi đùa là vợ chồng. Họ đang ở tuổi trổ mã, má hồng không cần phấn, môi tươi mà không nhờ son. Ngực với mông đã lồ lộ, họ đã mang nịt vú. Thêm mê Hoà không muốn bạn chơi với ai ngoài mình. Ngược lại, Hoà cũng hờn giận mỗi khi bạn chuyện trò lâu với người khác trong lớp, dù là bạn gái.

Khi Thêm lên 15, cơ thể em đã nẩy nở khá nhiều. Những tò mò tính dục với người đồng tính càng sôi nổi. Em muốn biết cơ thể bạn có giống mình không, liệu mình có những khiếm khuyết gì? Nhưng chưa bao giờ Thêm có can đảm nói lên những điều thầm kín đó với bạn. Có lần đang tắm thì Hoà đến, muốn rủ bạn vào tắm chung lại thấy kỳ vì không có lý do gì chính đáng để làm vậy. Có lần Hoà ở chơi đến 10 giờ đêm, em cũng không dám bảo bạn ngủ lại, mà lóc có tiễn bạn về nhà ngoài đầu hẻm. Những lần gặp nhau, Thêm thường đưa bạn ra vườn, ngồi trên b8ang ghế dưới dàn hoa giấy, thủ thì những chuyện vẫn vơ , học hành, bài vở hoặc phê bình các thầy cô ở trường. Hò thường name tay nhau, đôi khi vuốt má nhau. Một lần Thêm đánh bạo xoa ngực bạn làm Hoà đỏ mặt khiến em không dám liều lĩnh làm lại nữa. Một lần khác Hoà về quê ở Rạch giá không kịp báo cho bạn. Khi trở lại Sài Gòn, Thêm đã tính không thèm tiếp bạn nữa. Nhưng khi nghe tiếng bạn nhí nhảnh ngoài cửa thì em lại vội vã ra noun nhưng không thèm nói lời nào. Hoà ôm lấy vai em xin lỗi, cọ má vào má bạn. Giá Hoà quay lại hôn môi bạn thì chắc nỗi buồn bực sẽ tan biến đi heat, nhưng Hoà cũng không dám làm việc đó.

Cho đến một hôm Thêm trở lại Đà Lạ với ba má để dự đám cưới dì Tám. * *   * Họ hàng lên dự đám cưới dìa Tám khá đông. Phòng ngủ của chị Huệ, con gái lớn bác Ngọc, phải trải thêm ba cái chiếu xuống sàn cho sáu đứa cháu từ 8 đến 12 tuổi nằm tạm. Thêm được đặc biệt ngủ chung với chị Huệ trên giường.

Chị Huệ năm đó 18, trên Thêm hai tuổi, đang học seconde ở Couvent des Oiseaux. Em xa Đà Lạt cũng như chị Huệ đã ngót 4 năm. Nay tỏr7 lại xứ Hoa Đào thì hai chị em đã thành hai thiếu nữ diễm lệ. Chị Huệ không còn để tóc kiểu Nhật Bản nữa. Tóc chị cuốn thành từng loin theo kiểu Ăng- lê thỏng xuống gần vai đẹp mê li. Mắt chị mơ màng, xa vắng; má mịn, hồng. Thêm đứng ngây ra ngắm chị, Những kỷ niệm thơ ấu dạt dào trở về làm em thấy gần gũi và yêu chị tha thiết. Huệ cũng sửng sốt nhìn cô em họ đã tới tuổi chanh cốm, suối tóc dài ngang long cặp lại làm em có dán non nót hơn cái tuổi 16 nhiều. Huệ vuốt má em hỏi: “Con nhỏ Thêm đây hả? Cao bằng chị rồi nè.” Cyhâu lúc đầu còn bẽn lẽn, nhưng Huệ đã ôm chầm lấy hôn lên má tới tấp. Mối giao tình giữa hai chị em lại đằm thắm như xưa. Qua một ngày hành trình meat nhọc, Thêm đã ngủ thiếp đi tối hôm đó bên cạnh Huệ lúc nào không biết.

Nhà bác Ngọc cất trên một sườn đồi bên đường lên suối Cam- ly. Đứng trên lầu, qua cửa sổ phòng Huệ, Thêm thấy hồ Xuân Hương phẳng lặng bên kia con đường nhựa chạy dưới chân đồi. Mấy thấp giăng mắc trên rặng thông xanh, hợp với nét tịch liêu của một bức tranh thuỷ mặc. Tâm trạng Thêm thực mơ hồ, xao xuyến trong buổi sáng đầu tiên ở Đà Lạ này. Nhó lại đêm qua, em chìm sâu vào giấc ngủ rất mau, nhưng cảm thấy hình như chị Huệ sờ ngực làm em bối rối, nửa muốn kéo tay chị ra, nửa lại muốn biết cái cảm giác kỳ lạ, quyến rũ được người khác sờ ngực thế nào. Hồi em ngủ thiếp đi. Giờ đây trước cảnh yean tĩnh của cao nguyên ngoài kia, Thêm cố hồi tưởng lại những cảm giác kỳ lại quá ngắn ngủi đêm qua mà không nhớ thêm được già. Tuy nhiên em vẫn có một ước muốn mơ hồ được hưởng những kinh nghiệm kỳ thú đó một lần nữa.

Mấy ngày tới, công việc sửa soạn, dọn dẹp heat sức bận rộn. Mãi đến sau ngày đưa dâu, mấy đứa cháu đã theo bố mẹ về heat. Thêm mới có dịp chuyện trò thân mật lại với chị Huệ khi đi ngủ.

Thêm rụt rè: Chị Huệ nè! Rồi ngập ngừng không dám nói tiếp.

Huệ nằm sát lại, duỗi tay phải cho Thêm gối đầu, quay người lại, tay trái xoa long em, âu yếm hỏi: Em nói sao? Được vỗ về, Thêm đánh bạo hỏi: Tối hôm mới đến, em meat nên ngủ say. Nhưng hình như chị sờ ngực em phải không?

Huệ ranh mãnh hỏi lại: Sờ như thế nào? Rồi không chờ trả lời, nàng rút tay đặt lên long để bóp nhẹ lên vú phải em, hỏi tiếp: Có phải sờ như thế này không?

Lần đầu tiên trong đời nàng được người khác sờ ngực. Bữa trước vì buồn ngủ nên cảm giác không rõ rệt. Bây giờ hoàn toàn tỉnh táo nên cái cảm giác tê dần kỳ lạ toả ra khắp người đến tận các đầu ngón tay. Nàng vẫn thường tự xoa ngực những khi tắm hay mỗi đêm trước khi đi ngủ nhưng không thể có cái tâm trạng lâng lâng này. Nàng thấy thích thú một cách kỳ diệu. Giả sử đây là bàn tay của một đứa con trai ngỗ nghịch, dù có là bạn học đi nữa, chắc chắn nàng sẽ tát ngay vào mặt, rồi một cảm giác ghê tởm tình dục sẽ hằn sâu vào tâm khảm nàng suốt đời. Trái lại những ngón tay đang xoa lên vú nàng lại thật mềm mại, dịu dàng, mơn rất nhẹ lên làn da mịn của trái tuyết lê còn đang nẩy nở. Sau đó đầu ngón tay trỏ xoay tròn chung quanh núm vú. Nàng cảm thấy rõ ràng “nó” cứng lên và thèm được bóp nhiều nữa. Đúng lúc đó, Huệ như đọc được tư tưởng cô em họ, dùng cả long bàn tay bóp mạnh lên khắp gò bồng đảo khiến Thêm sướng đê mê, tim đập rộn rã, hơi thở dồn dập.

Huệ ngưng vuốt ve núm vú, chỉ dùng lòng bàn tay ôm chặt bầu vú, chờ cho cảm xúc nơi Thêm dịu xuống mới ghé sát mặt lại hôn lên môi em. Đây cũng là lần đầu tiên Thêm được hôn môi, một nụ hôn ướt, sâu thẳm của hai cặp môi rất mềm. Môi hai người dính chặt lấy nhau. Lưỡi Huệ lách vào miệng đứa em vẫn còn ngậm chặt.

Đoán được ý Huệ, Thêm hé miệng ra là nàng lùa ngay lưỡi vào kích thích. Như một phản ứng tự nhiên, lưỡi Thêm bắt đầu nhúc nhích quấn quýt lấy lưỡi chị. Hai cái lưỡi vờn nhau, có một lúc một cái nằm rạp xuống để cái kia tung hoành. Huệ đẩy nhẹ em nằm ngửa rồi đè lên hôn cho thoả thích. Màn múa lưỡi làm hai người muốn ngộp thở mới chịu buông nhau ra. Huệ nằm ngửa xuống giường. Thêm nhập tâm bài học vỡ lòng rất nhanh nên mạnh bạo luồn tay vào dưới chiếc áo ngủ của chị để thám hiểm gò bồng đảo. Không rõ có phải vì Huệ hơn em hai tưởi mà cặp vú lớn hơn gấp rưỡi? Thêm thì thầm khen: Ngực chị bự hơn của em nhiều! Chị làm thế nào má nó lớn thếu được? – Chị có con nhỏ bạn thân tên là Tâm thường vuốt ve nhau nên nó mới bự ra như vậy. – Sao mấy bữa nay em không thấy chị ấy đến chơi? – Nó về quê nghỉ hè. Khai trường mới lên.

Có tiếng bà Ngọc đi lên cầu thang. Hai chị em giả vờ ngủ. Thêm lúc đó mới nghĩ lại lúc Huệ sờ vú rồi hôn, nàng cảm thấy như có mấy giọt nước tiểu rỉ ra trong sì líp. Đây cũng là sự kiện hoàn toàn mới mẻ với nàng. Thọc tay vào trong quần lout, nàng thấy đũng quần hãy còn nhờn và ướt, nhưng ngửi thì không thấy mùi hôi hay mùi nước tiểu. Bà Ngọc vẫn bận rộn thu xếp gì đó ngoài hành lang khiến hai chị em đầnh bỏ dỡ cuộc vui quay ra ngủ thật.

Hôm sau nhà thật yên tĩnh, mọi người đều dậy trễ. Bữa cơm tối cũng không kéo dài vì hôm sau gia đình Thêm về Sài Gòn rồi.

Thêm lên giường nằm sẵn, háo hức chờ chị Huệ lên đi ngủ để được hôn và xoa vú cho chóng nẩy nở. Đồng thời em cũng muốn hỏi chị về cái vụ nước nhờn kia. Đêm mùa hè ở Đà Lạt vẫn lạnh hơn cả những ngày gần teat ở Sài Gòn. Thêm la oai oái khi Huệ vừa tắm xong, người hãy còn lạnh, từ nhà dưới lên ôm nàng. Huệ reo vui: “Ấm quá! Ấm quá!”.

Mấy phút sau, hơi nóng từ người Thêm và chăn ấm chuyền sang làm hai chị em đều thấy dễ chịu. Cái lò sưởi điện càng làm căn phòng thêm ấm cúng.

Huệ kéo em nằm lên người rồi hôn nhau như tối hôm trước. Họ bắt đầu thấy nóng. Huệ đề nghị cởi trần ra cho ngực cọ xát vào nhau mới sướng. Thêm náo nức nghe theo. Hết nằm đè lên nhau, họ lại nằm nghiêng cho tiện xoa bóp vú nhau. Đến lượt Thêm góp ý kiến: Hai chị em mình cứ vuốt ve nhau mà chưa được nhìn tận mắt xem sao? – Ừ nhỉ! Bây giờ chỉ có hai đứa mình với nhau, cần gì che đậy nữa?

Hai người tung chăn ngồi dậy ngắm vú nhau rồi ra đứng trước tủ gương so sánh. Hai cặp tuyết lê đều cân đối. Nhưng vú Thêm còn cao và nhọn, đứng thẳng như hình chóp noun; nếu mang nịt vú thì cũng che cho phải phép chứ không có công dụng nâng đỡ gì cả. Trái lại vú Huệ đã nẩy nở hoàn toàn. Nhìn nghiêng thì nửa trên giống như của đứa em nhưng đầy đặn hơn. Trái lại nửa dưới không còn là một cạnh của hình chóp nửa mà là đường cong của một hình bán nguyệt. Sức nặng của bầu vú mang một vè già dặn lôi cuốn và chứng tỏ sự cần thiết phải đeo nịt vú. Quần vú Thêm màu nâu hồng, còn của Huệ tuy cũng chỉ lớn bằng của em nhưng lại có mầu hạt dẻ. Riêng núm vú nhỏ như nhau, đỏ tươi. Nhưng vì quầng vú Huệ màu nâu sậm nên đầu vú đỏ tươi nổi bật hơn của Thêm.

Thêm rên rỉ với một thèm thuồng khao khát: Trời ơi! Vú chị đẹp quá! Chị phải làm sao cho ngực em sớm nẩy nở đi. Rồi nàng ghé miệng nut đầu vú chị. Không ai dạy nàng điều này, có lẽ bản năng mẩu tử khiến nàng làm vậy? Từ hơn một tháng nay Tâm về quê nghỉ hè nên Huệ không còn ai mút vú cho nữa. Nay có đứa em họ tự nhiên không dạy cũng biết mút như điên làm nàng sướng khoái cùng cực. Nàng rên nho nhỏ nhưng cũng khiến Thêm hiểu chị đang ngây ngất. Huệ kéo em về giường nằm để tận hưởng cái đê mê. Thêm ngập ngừng hỏi: Chị Huệ này! Huệ chợt tỉnh giấc mơ bay bổng, mệt mỏi hỏi: Cái gì em? Chắc muốn chị trả lễ bù lại chứ gì? – Cũng muốn chứ! Nhưng không phải vậy. – Cái gì mà cứ vòng vo mãi thế? – Tối qua, lúc chị mi và xoa đầu vú em đó, em thấy quần lót bị ướt mà không phải là nước tiểu vì nó dính lại không có mùi khai? – Vậy là em là người lớn rồi đó. Không phải nước tiểu đâu. Phải sướng khoái lắm mới tiết ra được như vậy. Đó là chất nhờn ở hạch Barthelin hai bên mép cửa mình ứa ra đó.

Huệ nói với tất cả hứng khởi sôi nổi. Đấy là điều nàng muốn hỏi Thêm mà chưa có dịp thuận tiện. Nay lại được chính đứa em thú nhật thì còn gì bằng. Như tìm được lý do chính đáng, Huệ ngồi bật dậy, thọc tay vào trong sì líp đưa em để thấy nước dâm đã thấm ra ngoài đũng quần lót. Nàng tỏ vẻ thán phục: Con nhỏ này dâm dễ sợ! Thật là hậu sinh khả uý!

Thêm cũng không vừa, thọc phăng tay vào trong quần cô chị, đối đáp lại: Thế là heat nói thánh nói tướng nữa nhé! Đúng là một chảo dầu chứ chẳng phải chỉ có mấy giợt như của em đâu. Còn lông gì mà rậm như rừng thế này?

Huệ cao hứng nói: Lông loan chứ còn lông gì vào đây nữa? Rồi nàng hạ giọng: Thôi tôi biết cô lắm miệng rồi. – Thì cũng chỉ bằng số miệng của chị thôi! Em phục chị là đàn chị rồi. Thôi cho em xem đi để còn học hỏi và bái phục chứ?

Thế là Thêm tụt quần trong, quần ngoài của chị xuống. Huệ cũng làm vậy với đứa em họ. Hai chị em nằm xuống, ngước đầu đuôi, ngắm lồn nhau. Từ trước Thêm chỉ nhìn âm hộ của chính mình, mà còn phải dùng gương, nên khoảng cách xa đến một thước. Nay thì tha hồ ghé mắt vào cái mặt lông lá xồm xoàm. Miệng dọc có cặp mép dày hình bán nguyệt, mủm mỉm như múi mít chỉ khác là màu nâu sậm và dính vào nhau dù Huệ có dạng rộng đùi ra cũng vậy. Thêm dùng hai ngón tay nhẹ nhàng tách nó ra mới thấy cái khe ẩm ướt màu hồng bên trong. Phần dưới cái khe hồng, Thêm thấy một lỗ nhỏ hình móng ngựa, co lại rồi nở ra nhịp nhàng với hơi thở của chị, phần trên có một vết loom hình ngôi sao 6 cánh. Toàn bộ cái khe hồng đó chỉ dài bằng ngón tay giữa của nàng. Hai cái mép mum múp dính liền nhau ở phía trên tạo thành một cái vòm giống như con sâu kèn hình noun mà đỉnh đầu lẫn vào trong lớp da thịt bình thường dưới chân gò vệ nữ, còn phần đáy lo era một màu hoa đào.

Huệ đố em: Em có biết con sâu kèn đó là cái gì không?

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 1

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 2

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 3

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 4

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 5

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 6

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 7

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 8

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 9

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 10

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 11

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 12

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 13

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 14

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 15

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 16

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 17

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 18

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 19

Tuan Hung Va My Tam- Hinh anh 20

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :

Xem Tuan Hung Va My Tam hot nhất

” Em hãy cho anh ngắm thân hình tuyệt mỹ của em ” Cùng lúc miệng nói, tay Phúc nhanh nhẹn cầm gấu áo ngủ kéo qua đầu, vất xuống sàn. Hai tay chàng ôm đầu nàng, hôn lên đôi môi mọng đỏ một nụ hôn nồng nàn.

Sinh bước đến phía sau nàng, với hai tay ôm hai quả đào chín mọng. Thế là nàng đã bị kẹp giữa hai người đàn ông. Mặc dầu nàng đã cảm thấy lửa dục trong người bừng cháy, nhưng cố gắng chống cự trước khi đầu hàng ” Các anh làm gì kỳ cục vậy ! hai người ăn hiếp tôi hả ? Các anh hãy thả tôi ra, nếu không tôi sẽ kêu ầm lên bây giờ ”

” Quá trễ rồi em ơi ! Hai anh đã làm em nứng lắm rồi, lửa dục trong người em đã bốc cháy ngùn ngụt. Người em sẽ bùng cháy thành than nếu không để các anh giúp em dập tắt ngọn lửa dâm. Các anh sẽ cho em một đêm vui, suốt đời không quên. Em hãy thoải mái, hưởng thụ một đêm trên thiên đưòng hạnh phúc có một, không hai. ”

Phúc bồng Ngọc Diệp vào buồng ngủ của Sinh. Chàng đặt nàng xuống giường với cử chỉ thiếu lịch sự. Một tay đè lên ngực nàng, một tay xé rách chiếc slip nàng đang mặc. Sinh vội vàng trút bỏ quần áo. Cặc chàng thoát khỏi sự kìm hãm của chiếc quần, vươn lên. Sinh đến thay Phúc giữ nàng nằm trên giường. Phúc cũng nhanh chóng cởi bỏ áo quần. Nàng nhận thấy cặc Phúc nhỏ hơn của Sinh.

Sinh bắt đầu xoa lên mu lồn, giữa hai chân khép chặt của Ngọc Diệp. Ngón tay Sinh cố gắng banh mép lồn. Ngọc Diệp còn hoang mang, sợ hãi. Nàng năn nỉ : ” Xin các anh cho tôi về, tôi chưa quen làm tình với hai người cùng một lúc ”

” Trước lạ, sau quen, không có gì khó khăn đâu. Em sẽ thấy cực kỳ sung sướng khi được hai người đàn ông cùng một lúc phục vụ em ” Vừa nói xong, Phúc một tay nâng cằm, một tay cầm cặc dí vào miệng, quét trên môi nàng. Sinh kéo hai chân nàng dạng ra. Hai ngón tay chàng xọc vào lỗ lồn mà chàng đã đụ lúc chiều. Chàng đụ bằng ngón tay để gây hứng thú cho nàng.

Ngọc Diệp miễn cưỡng hé đôi môi đầy kiêu hãnh, để cho cặc Phúc đi vào miệng. Không thể tránh được, nàng đành nhắm mắt chấp nhận cuộc vui ba người. Phúc xử dụng miệng nàng như cái lồn, cặc thọc vào, kéo ra nhiều lần. Mặc dầu còn sợ hãi, nhưng nàng bắt đầu cảm thấy dễ chịu. Thân xác nàng đã phản bội nàng. Nàng đã thật sự trở thành một người đàn bà đam mê xác thịt.

Ngọc Diệp bị hai mặt giáp công của hai người đàn ông sành sỏi làm nàng mê mẩn. Giống như con nai vàng ngơ ngác mặc cho đàn hổ đói banh da, xé thịt. Lưỡi nàng tự động lia lên thân cặc.

” Này Sinh ! mình thấy nàng đã nổi hứng. Nàng mút cặc minh đã quá…”

” Đúng đấy ! Tay mình cũng đang bị lồn nàng xiết chặt. ”

Sinh nâng Ngọc Diệp dậy, để hai tay và hai gối nàng xuống giường. Phúc vẫn để cặc trong miệng nàng, hất đít về phía trước để cặc chui vào tận cổ họng, lông dái chạm vào mũi nàng. Sinh quỳ sau nàng, đưa đầu cặc quét dọc theo khe lồn. Giọt tinh khi’ đầu bôi trơn âm môi. Quy đầu dừng lại ở cửa hang. Sinh ôm hông nàng, hẩy mạnh mông, đâm cặc lút cán trong lồn.

Khi cặc Sinh thọc sâu vào lồn, người nàng dúi về phiá trưóc nên cặc Phúc cũng cắm sâu vào họng làm nàng gần như tắc thở. Nàng không ngờ bị hai cặc tấn công hai nơi cùng một lúc làm nàng nghẹn họng, nói không được. Tuy vậy sự sợ hãi cũng dần dần tan biến. Thay vào đó là sự ham muốn, sự thèm khát ái ân. Nàng cảm thấy đã thích ứng với sự xâm nhập của hai con cặc. Lồn nàng mở rộng, ướt sũng. Miệng nàng nuốt hết con cặc mà không bị nghẹn họng.

Sinh cúi xuống nhìn cặc chàng xuất hiện rồi lại mất hút trong cái lồn xít xao, bó chặt của nàng. Dùng môt ngón tay, Sinh quệt lên thân cậc lấy chất nhờn rồi thám hiểm lỗ đít. Nàng xuýt xoa kêu đau khi lỗ đít bị vật lạ xâm nhập. Nàng thường nghĩ lỗ đít chỉ mở để tống phân ra ngoài, nay lại thấy vật lạ có thể từ ngoài đi vào trong và cảm thấy hay hay.

Phúc nắm tóc nàng, dùng nó làm lực kéo đầu nàng trong khi chàng thọc cặc vào sâu trong miệng. Chàng bơm miệng nàng càng lúc càng nhanh. Nàng nhận biết dấu hiệu của sự vọt khí sắp xẩy ra. Nàng mím môi giữ chặt quy đầu, đầu lưỡi lia trên đầu cặc, ra sức mút mạnh. Phúc không kìm hãm được sự phóng tinh, la lớn : ” A.a.a…Sướng quá, em giỏi quá ! anh ra ra a a a a… ” và để tinh khí vọt vào cổ họng Ngọc Diệp.

Phúc rút cặc rũ rượi ra khỏi lồn, nằm lăn xuống giường nói : ” Sinh ơi ! cậu rèn luyện miệng nàng rất tốt. Nàng đã rút cạn tinh khí của mình rồi… ” Sinh đáp lại ; ” và lồn nàng cũng đã được huấn luyện kỹ càng. Bây giờ mình đang bắt đầu rèn luyện lỗ thứ ba trong cơ thể nàng.

Lỗ đít nàng đã được bôi trơn bằng nước lồn của chính nàng. Sinh lấy tay banh lỗ hậu môn, để đầu cặc vào giữa lỗ ấn vô. Chàng cảm thấy lỗ đít nàng co thắt, bọc lấy quy đầu. ” Á á a a… đau em, rút cặc ra anh ơi…” nàng cầu khẩn.

Sinh đẩy nàng nằm sấp xuống giường, dùng sức mạnh dập cặc, ngập sâu trong hậu môn. Nằm đè lên người nàng, hôn lên gáy nàng an ủi. Một lúc sau, lỗ đít đã quen với vật lạ, Sinh băt đầu đụ đít nàng như chàng đã đụ miệng, đụ lồn.

Tiếng rên rỉ của nàng đã chuyển giọng. từ tiếng rên la đau đớn chuyển sang tiếng rên rỉ trong nỗi đam mê. Nhìn nét mặt vui tươi, gợi dục của Ngọc Diệp, cặc Phúc vùng tỉnh dậy. Phúc đề nghị :

” Ê ! Sinh cho mình tham gia với, mình lại nứng rồi “.

Đáp ứng lời kêu gọi của Phúc, Sinh ôm Ngọc Diệp lăn một vòng, để nàng nằm ngửa trên bụng chàng. Cặc Sinh vẫn còn trong hậu môn Ngọc Diệp. Dịp may đã đến, Phúc vội trèo lên bụng nàng. Chàng dí đầu cặc ngay cửa vào cung cấm. Một nhát đâm mạnh, cặc Phúc cắm chặt vào lồn Ngọc.

Cảm giác của hai con cặc cắm sâu vào lỗ đít và lồn, cọ vào nhau qua một màng mỏng ngăn cách làm nàng say mê điên cuồng. Nàng lấy tay bịt miệng để hãm tiếng la khoái lạc khỏi đến tai hàng xóm. Ngọc Diệp biết hai con cặc sắp sửa nhả đạn vì thấy Sinh từ dưới trồi lên, Phúc từ trên ép xuống. Nàng nằm giữa hết đường nhúc nhích, đành vòng tay ôm lưng Phúc hưởng thụ giây phút cả ba cùng đi vào cõi hoan lạc, mê ly.

Ba người ôm nhau thành một khối bất động. Năm phút sau, Phúc là người đầu tiên lăn xuống giường, kế đến là Ngọc Diệp. Nàng cảm thấy tinh khí của hai người đàn ông đang rỉ ra từ lồn và lỗ đít. Nàng lăn xuống cuối giường, cầm chiếc áo thung của Phúc lau đít, lau lồn và nói : ” Em giữ áo này làm kỷ niệm. Cám ơn hai anh đã cho em một ngày hạnh phúc. Lúc đầu em rất sợ không đủ sức chịu đựng, nhưng bây giờ thì……”

” Thì sao ? ” Phúc hỏi lại.
” Thì tùy các anh cho kết luận. Bây giờ em phải về vì mai còn phải đi học ”

Ngọc Diệp ôm hôn từ giã hai người bạn mới. Sinh và Phúc đồng thanh nói : ” Chúc em ngủ ngon và các anh luôn sẵn sàng phục vụ em bất cứ lúc nào em cần “.

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Đọc Tuan Hung Va My Tam mới nhất 2014

Chuyện bắt đầu từ lúc cô Linh được đổi về làm cô chủ nhiệm của lớp tôi. Tôi, một nữ sinh chỉ giỏi về Toán, rất kém Văn, và cô dạy môn Văn nên tôi không bao giờ được lọt vào “mắt xanh” của cô suốt học kỳ I qua.
cô Linh phải nói là một cô giáo trẻ so với các cô đồng nghiệp. Cô sống nề nếp, kỷ luật và thuộc hạng khó nhất ở trường dân lập Nguyễn Khuyến quê chúng tôi. Không biết có phải vì cái tính khó đó của cô mà cho đến bây giờ cô cũng chưa có chồng, và bọn học sinh chúng tôi ai cũng sợ và … ghét !

Trạc 30 tuổi, cô không bao giờ chưng diện, người rất giản đơn nhưng lại nghiêm khắc. Khuôn mặt thì lúc nào cũng đăm đăm. Vì vậy mà nhóm “quậy” chúng tôi hay gọi cô là “bà chằn”.

Gọi chúng tôi là nhóm “quậy” vì chúng tôi thích chơi và “quậy” hơn học. Chúng tôi cho rằng “học cho lắm cũng … tắm ở truồng”, cái câu mà từ nhỏ tôi hay thường nghe. Ý nói thời buổi bây giờ học ra chẳng làm được cái gì, việc làm kiếm thật không dễ ai cũng biết điều đó. Trai thì đi làm bồi bàn, gái làm tiếp thị còn có nhiều tiền hơn.

Ở trường, hễ nói tới nhóm “quậy” là ai cũng biết đến. Nhóm nổi tiếng vì những màn ăn chơi không ai bằng, vì đa số chúng tôi là con nhà giàu. Ăn chơli lúc nào cũng xả láng. Hội trưởng của nhóm chính là anh hai của tôi, bởi vì anh tôi lớn tuổi nhất, là người có nhiều chiêu thức và đầy kinh nghiệm phá phách. Tôi là hội phó. Cái chức hội phó này cũng nhờ dựa hơi ông anh. Không ai trong nhóm mà không nễ ảnh. Tôi cũng nễ ảnh lắm và thật lấy làm hãnh diện. Thật ra, giữa tôi và anh hai cũng có một mối quan hệ không bình thường. Chúng tôi đã vượt qua sự thân thiết của tình anh em, trở thành tình nhân của nhau !

Nhưng thôi … chuyện này không đáng nói tới. Nói chung, nhóm tôi có tất cả 20 người. Ngoài tôi và anh hai tôi ra, dưới tôi còn có Thư Ký Viên, Trưởng Ban Tổ Chức, Hai Tổ Trưởng của tổ 1 và 2 với 9 thành viên của mỗi tổ.

Chuyện xảy ra từ lúc cô Linh chủ nhiệm mở ra một lớp dạy phụ đạo và bắt học sinh phải đi học thêm. Ai không đi sẽ bị cô trù dập. Và nạn nhân đầu tiên lại chính là ông anh hai của tôi.

Sau cái lần anh hai tôi bị phạt làm kiểm điểm, đứng trước lớp đọc lời xin lỗi, tôi sợ quá, quyết định đi học phụ đạo của cô Linh. Nhưng mối “thù oán” bắt đầu reo rắt trong lòng chúng tôi kể từ đó.

Thứ Bảy nọ, đúng 10 giờ, cô đón tôi và các bạn khác cùng khối vào nhà. Nhà cô là một căn nhà tương đối nhỏ với nhiều vật dụng cụ lỉnh kỉnh quăng khắp phòng. “Hôm nay là ngày đầu tiên của lớp phụ đạo”, cô tươi cười nói nhìn xuống đám học sinh chúng tôi đang ngồi nhí nhố. “Khóa học đầu tiên kéo dài ba tháng và tiếp tục cho tới ngày các em thi Đại học. Như các em biết, lớp học này rất cần thiết cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới. Nên các em cần phải có phụ đạo đàng hoàng …”.

Và cứ thế cô thao thao về sự quan trọng của lớp học. Không biết có ai trong chúng tôi chú ý nghe cô giảng hay không. Nhưng riêng tôi thì chẳng hề, tôi cứ nhớ khuôn mặt bí xị của ông anh hôm thứ Sáu vừa rồi mà thấy tức mình dùm cho ảnh.

Mãi mê lo ra, tôi chợt giựt mình khi nghe cô nêu lên giá tiền của lớp học. “Cô chỉ lấy mỗi em một số tiền tượng trưng”, cô nói. Cả bọn học sinh nghe xong chỉ biết cúi đầu làm thinh. Tiền tượng trưng của cô sao mà nhiều thế, lấy tiền đâu ra mà đóng cho cô. Nhưng không nộp cho cô thế nào vào lớp cũng bị trù dập.

Thực ra cái chuyện dạy phụ đạo để kiếm tiền thêm của cô Linh có đứa học sinh nào không biết. Đã vậy không thôi cô còn chơi theo kiểu “cạn tàu ráo máng” những đứa nào không đi học phụ đạo lớp cô. Anh hai như đã nói bắt đầu nhận được khá nhiều điểm xấu và bị phạt kỷ luật. Hay như các bạn thân của tôi trong nhóm tổ 1 và tổ 2 thường bị cô bắt chép phạt, ghi sổ đầu bài. Những đứa nào chịu khó đi học phụ đạo như tôi, dù là chẳng hiểu cóc gì, nhưng vẫn được điểm tốt hơn.

Nếu chỉ vậy thôi thì chẳng có gì đáng nói. Chuyện đáng nói đây bắt đầu xảy ra khi một âm mưu to lớn phát xuất từ một nhóm “quậy” của chúng tôi : Âm mưu bắt cóc cô Linh để dằn mặt !!! Người đề xướng âm mưu đó không ai khác hơn chính là ông anh yêu quý của tôi.

Tôi chỉ nhớ cái đêm trước khi anh đưa ra âm mưu đó, anh tỏ ra rất tức giận. Tôi gần như thức trọn đêm trò chuyện với anh và đến khi trời hừng sáng chúng tôi lại một lần vượt qua cái hàng rào của tình anh em !!!

*
* *
“CÔ CÓ BAO GIỜ THỦ DÂM”, một đứa trong nhóm bước tới xé áo cô ra, quát. Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh đèn nê-on vàng dợt, cô Linh thều thào nói “Em là ai, nghe giọng em quen lắm. Xin em thả cô ra. Nếu em là một trong những học sinh của tôi, mong em đừng xúc phạm tới thầy cô của mình”, vừa nói cô Linh ráng nghiêng đầu về phía có tiếng nói, nhưng sợi dây buộc quá chặt làm cô khó cử động.

“Bát. Bát”. Hai cái tát xán ngang má cô, làm cô Linh chếnh choáng. Tiếp theo là một tiếng quát, “XÚC PHẠM GÌ. Nghe đồn là cô đối xử tệ bạc với đám học sinh lắm phải không ?”.

“Tôi đâu có … Trời, dạy các em nên người là bổn phận thầy cô như tôi … tại sao …”, cô Linh phân trần.

“Nghe nói là cô hay trù dập đám học sinh. Ai không đóng tiền học phụ đạo là …”, một giọng phán quyết cất lên.

“Các em … Các em thiệt quá đáng … Vì cái gì chứ ?
Chẳng lẽ vì những điểm xấu mà cô cho tụi em… Học phụ đạo … Có phải các em học sinh của cô ? Có phải em là NHT hay không. Nghe giọng em quen lắm. Em thả cô ra đi”, cô Linh một tay ôm mặt, một tay quơ quơ phân trần.

“Không phải điểm xấu không thôi. Cô bắt bọn học sinh chép phạt vô cớ. Rồi làm …”, một đứa định nói làm gì đó nhưng không biết nói gì hơn thì chợt ngưng.

“Chép phạt … chép phạt đâu đáng cho các em bắt cóc cô, rồi sỉ nhục cô bằng những lời nói tục tỉu”, cô quơ quơ cánh tay tiến về phía trước. “Các em thả cô ra đi, rồi chuyện gì chúng ta có thể bàn thảo lại. Cô hứa từ nay không bắt phạt các em một cách vô cớ hay quá đáng”.

“Thôi trễ rồi. Nghe đâu tụi học sinh bị cô trù dập bây giờ không còn tin cô nữa. Bên ngoài, công an đang tầm nã hung thủ bắt cóc cô. Thả cô ra, rồi trước sau gì cũng bị bắt. Chỉ còn có cách giam cô ở đây”.

“Mà các em có phải là học sinh của cô ? Có phải NTMT, DCV, đám NGHV của các em ? Nếu phải, cô van các em thả cô ra. Nếu thả cô, cô sẽ báo cho mọi người biết là không ai bắt cóc cô hết. Tự cô tình nguyện theo các em tới đây”, cô Linh xuống giọng.

“Thôi, không dám tin cô. Bây giờ tụi này leo lưng cọp rồi. Làm được rồi làm tới luôn”, một giọng cất lên đáp.

“Các em định làm gì cô”, cô Linh hỏi.

“Trả thù dùm … không phải trả thù …”, một giọng nói từ phía sau cất lên. “Không, chỉ vì chúng tôi là những kẻ cướp mà thôi”.

“Cướp, cướp gì. Các em không định làm gì cô chứ. Giam cô cũng được. Nhưng cô xin … cô xin các em đừng làm nhục tới cô … Dù sao cô cũng là cô …”.

“Thôi đi cô ơi ! Lại dở trò đạo đức đó nữa, tụi tui nhắm cuộc đời này chẳng đi về đâu nữa … Dù cô là … là hiệu trưởng đi nữa, tụi tui cũng không tha. Dưới mắt tụi tui cô cũng là một sự đáp ứng nhu cầu cần thiết”.

“Nhu cầu gì, có thiệt … các em !”, cô Linh nuốt nước miếng. “Các em không định chứ hả ?”

“Bây giờ, cô trả lời cho bọn em biết. Cô có bao giờ thủ dâm. Cô phải nói thiệt, nếu không cô sẽ bị đánh”.

“Các em thiệt không thể ngờ được. Chẳng lẽ lối sống buông thả của xã hội biến các em ăn nói thô tục như vậy …”, cô đáp.

“CÓ HAY KHÔNG ? NÓI MẸ RA ĐI …”

“CÒN NỮA, CÔ KHÔNG ĐƯỢC KÊU CÁC EM, KÊU TỤI TUI LÀ CÁC ANH !”, một đứa thình lình quát lên, làm cho cô Linh giựt mình nói đại: “Không, không bao giờ … Các em …!”.

“Không hả … Rõ ràng là cô nói xạo”. Bát !!! Bát.

“SAO CÁC EM DÁM ĐÁNH… PHẠM THƯỢNG!”, cô Linh chợt kêu lên liền bị thêm mấy tát tai nữa.

“Chẳng những đánh, còn sỉ nhục cô nữa nè”, vừa nói nó vừa xiết sợi dây trói tay cô Linh, làm cô đau nhói.

“Nói cho biết, chẳng lẽ cả đời này cô không bao giờ thủ dâm sao. Với đàn bà con gái, tui rõ ràng nhứt nè. Ít ra cũng một lần chứ … Tụi bây giúp treo lên coi !”.

Một đứa bước tới làm theo “lệnh”. cô Linh chống trả quyết liệt. Nhưng năm bảy đôi tay bề hội đồng, cô Linh sao chống cự nỗi. Cô bị kéo lên khỏi mặt đất, tứ chi kéo dang ra.

Thình lình, từ đâu một bàn tay sờ vô ngực cô, xé toạc áo cô ra, làm bờ vai cô phơi ra trắng hếu.

“Trời ơi, các em … CÁC EM !”, cô la lên.

Hai ba tiếng cười khanh khách kềm theo. “Các em nữa hả, phải gọi là các anh chứ !”.

“Chưa lần nào thủ dâm hả, để bọn tui thử coi hàng là biết. Nghe nói thâm đen là có nghĩa đã có rồi, còn màu hồng tươi … chưa có sờ qua đó … nguyên si à nhen”, một giọng ranh quái cất lên.

“Các em dám. Phép tôn sư trọng đạo của các em đâu ? CÁC EM DÁM ĐỤNG TỚI CÔ !?”, cô Linh giãy dụa.

“Sao không dám. Bây giờ, cô làm gì được tụi tui chứ ! Chẳng những đụng cô, còn đâm sâu cô nữa là khác”, một đứa cười nói một cách đắc ý.

“BAO NHIÊU LẦN?”, một giọng khác quát lớn thúc mạnh vào mông cô Linh.

“Xuuyy ! ….”, cô Linh xuýt xoa và bị tán thêm mấy cái nữa, sợ quá cô nhanh nhẹn nói đại: “Một lần …”.

“Chỉ một lần thôi sao. Tui biết có người … em của bạn tui thủ dâm ít nhất một tuần một lần”.

“Người con gái đó không phải là cô. TUI KHÁC”, cô Linh lên tiếng.

“Nhưng không phải chỉ một lần trong đời chứ hả”, một giọng từ góc bên kia cất lên phụ họa.

“Tùy em nói sao thì sao”, cô Linh nằm im.

“Cô nghĩ sao nếu cô làm một lần cho tụi tui thấy”, một giọng cất lên rồi phá ra cười khanh khách. Cả đám thấy cũng cười theo.

“Các em hết thuốc chữa rồi. Trong đám tụi em có ai là LNV hay không ? Hôm trước cô bắt em chép phạt, em cho cô xin lỗi”, cô Linh lầm bầm.

Không ai nghe lời cô hỏi hết. Bỗng nhiên từ đâu đó, một bàn tay đặt lên ngực cô rồi lên tiếng: “Hàng xịn anh em ơi!”. cô Linh chợt giãy dụa la hét. Nhưng thay vì ngừng tay, năm bảy bàn tay bay vô, chùm chụp lên ngực của cô Linh, mặc cho cô cố gắng tránh né.

Một giọng từ đâu phía dưới chân cô cất lên: “Mày, mau cởi nút áo cô ra đàng hoàng. Chuyện đâu còn có đó, sao đối xử với cô tệ vậy”, rồi nó cười ha hả.

Theo “lệnh” của một đứa, một đứa khác bước lên. Hai ba đứa đứng kế, lui lại, nhường đường cho đứa nọ.

cô Linh bây giờ trở lại trạng thái nằm im chờ đợi. Một bàn tay nào đó đặt nhẹ lên cút áo cô, cô vẫn nằm im nghĩ ngợi. Trước sau vì cô cũng bị bọn chúng cởi áo, thay vì bị biện pháp mạnh, bị đánh, chẳng thà để đứa nào đó làm nhẹ nhàng hơn. cô Linh không định cự nự gì nữa.

Áo cô lần lượt được cởi ra. Bây giờ cô nằm lơ lững treo trên dây, nửa phần lõa thể, bằng bốn sợi dây vải buộc chặt ở cổ tứ chi. Cô thấy thật hổ thẹn vô cùng. Nếu như bọn chúng là đám học sinh của cô, mà đối xử với cô tệ như thế, chắc rằng chúng ghét cô đến tận xương tủy. Sự xấu hổ của người đàn bà bị thấy trần trụi cũng nặng lắm.

Treo cô Linh lên xong, cả đám đứng lớ ngớ nhìn thân thể cô như một con vật sắp vào tay vị đồ tể lột da.

“Thật không ngờ cô giáo có bộ ngực thon gọn mà ướt át ghê ! Cô có tập thể dục thẩm mỹ gì không ?”, một đứa bỗng nhiên xầm xì.

Như đoán được cả đám đang nhìn vào ngực mình lom lom, cô Linh bỗng thẹn đỏ mặt. Giãy dụa mấy cái lơ lững cho có lệ. “Các em, đừng làm vậy … Đừng! ĐỪNG! QUÁ ĐÁNG RỒI NHEN”.

Dù cho cô có kêu la, bọn họ cũng mặc kệ. Và khỏi cần nói, lúc này đứa nào đứng gần đó cũng cương cứng hết cỡ.

Thình lình, “tốc”… một cái bún tay ra hiệu của đứa đại ca trong nhóm. Cả đám bước tới lần lượt trút hết áo quần. Đứa nào cũng tổng ngổng chỉa về phía trước. Chắc là bọn chúng khá thân thiết với nhau nên chẳng ngượng ngùng trước sự hiện diện của đứa kia.

“Tụi mình suy nghĩ kỹ chưa ? Hãm hiếp là tội nặng lắm đó !”, một đứa có vẻ ít nói nhất trong đám lên tiếng. Liền đó, năm bảy bàn tay vừa rồi lại đáp lên mình cô Linh vội rút tay về.

cô Linh thừa lúc bọn chúng dè dặt, lấy hơi nghỉ ngơi. Cô bớt giãy dụa và có thể cô cũng đã yếu dần vì bị treo trên không khá lâu. Cũng có thể cô cũng không buồn chống cự không giúp gì được hơn.

“Sợ gì … tụi mình tính toán kỹ càng hết rồi. Kế mượn dao giết người hay dương đông kích tây gì đó … ai biết được. Công an cũng không thể nào ngờ là bọn mình”, một đứa xầm xì.

“Vậy đại ca chơi cái chiêu vu oan hả ?”.

“Xuỵt …. !!! Đừng nói thêm nữa. Tao đảm bảo không sao là không sao. Mày nhát quá thì ngồi ngoài đó coi đi. Nói xong, nó quay sang cô Linh nói tiếp: “Cô có ngại chiêu đãi tụi em chút chút ? Không mất thời gian gì cô đâu, mất chút … sỉ diện thôi” Cả đám lại quên hết sự lo sợ vừa rồi, phá ra cười khanh khách khi nghe lời chế giễu của hắn.

“Các em quá đáng rồi nhé. Nếu các em muốn làm gì thì làm. Đừng bắt cô … đừng hành hạ cô theo kiểu đó. Các em có biết đạo đức là gì không ? … Cô mà chết, cô không tha cho đâu”, cô Linh phản kháng.

“Đạo đức có ăn được no không cô”, một đứa dè biểu.

“Cô chưa chồng mà … đâu có sợ ai đánh ghen. Lấy hết tụi tui làm chồng đi. Tụi tui cho … cho em sướng đều đặn. Còn cái chuyện tha hay không tha … tính sau nhé. Coi theo thái độ biểu hiện của cô sao đã, khoan hồng tùy hình thức”, đứa khác phụ họa thêm.

Nói xong, nó đưa tay chộp nhanh vào bẹn cô Linh, làm cô giựt bắn mình, co chân đạp túi bụi. Nhưng vì bị trói, cô chẳng làm gì được. Giãy dụa chỉ làm thân hình cô đong đưa như cái võng lắc trên không.

Đám nọ lại có dịp nhìn thấy cô khổ sở dưới bàn tay tham lam của tên đại ca, lại thấy cô nửa trần trụi vẫy vùng như con cá nằm trong rọ, liền phá ra cười chí chóe.

Vừa bị sỉ nhục tinh thần lẫn thể xác, cô Linh không khỏi rùng mình. Trong đời cô chưa bao giờ gặp sự gớm ghiết đến như vậy. Thế là cô sụt sùi khóc. Nước mắt cô lăn qua khóe chảy dài trên má.

“Các em … các em thực đối xử với cô vậy sao. Chẳng lẽ kiếp trước cô mang nợ các em”, cô thút thít.

Một tít tắc lặng im. Cả đám nhìn nhau như có chút mủi lòng. Nhưng đâu đó một giọng quát lên: “THÔI DẸP ĐI, dẹp nước mắt cá sấu đó đi, tụi này đã chay sạn rồi. Đây không phải sự trừng phạt chi hết, coi như cô không may lọt vào tay tụi này đi”.

“Ờ, phải đó”, một giọng cất lên phụ họa. Cả đám nghe tên nọ nói chí lý cũng ậm ừ đồng ý. Chúng quyết định súm lại bao quanh lấy cô, hết sờ mó đến như hành hạ, xúc phạm nhân phẩm cô.

Một lát sau, đâu đó có tiếng đề nghị, “Đố ai làm cô ướt”.

Một đứa khác tuột luôn cái quần đùi, đưa luôn dương vật đặt vào lòng bàn tay cô rồi rút nhanh về, nói: “Chỉ cần cho cô sờ một chút sẽ chảy thôi”. Cả đám nhìn hành động của đứa bạn trố mắt ra.

Một giọng khác vang lên: “Trời ! Mày không sợ cổ bóp … một cái là trứng dái chạy lên tới cổ”.

Vừa khi đó, cô Linh cố gắng kéo tay về dù đã bị trói chặt. Cô cảm thấy thật gớm ghiết cái vật nong nóng, sùi sùi nằm trong lòng bàn tay.

“Các em thật quá đáng. Nếu cần giải quyết nhu cầu tại sao các em …”, cô la lên “TẠI SAO CÁC EM KHÔNG THỦ DÂM HAY TÌM GÁI ĂN SƯƠNG”, cô nhỏ nhẹ: “Nếu cần tiền cô sẽ giúp một ít. Bây giờ thả cô được không?”

Cả bọn có thể thấy lúc đó mặt cô sừng lên, bừng bừng. Đâu đó, có đứa nào bạo dạn lên tiếng, “Chứ không phải thủ dâm bị nghiêm ngặt cấm đoán hay sao. Tìm bò lạc coi chừng công an lụm liền”.

Video clip 18+ women in box-japanese :


Tìm cây gậy thánh thần,cây gậy oai linh làm tim em chết ngất…
Trái cấm nầy xin dành cho em….”
Hồng Loan chăm chú nghe cười nói:
“Nghe xong không ướt cũng uổng!”
Bày cười hề hề đưa tay xoa lên bắp vế Hồng Loan nói:
“Cho coi thử có ướt không!”
Hồng Loan quắt cặp mắt đẹp lên háy, đôi môi chu lại nói:
“Đâu phải của chùa… đâu ông!”
Xe lăn vào sân chợ đậu lại, Hồng Loan xuống xe Bảy cầm vô lăng ngồi chờ.
Tuy Bảy nằm trên thân thể tươi mát ngon lành Hồng Loan nhiều lần,nhưng lúc nào hắn cũng nhận mình là phận dưới.Hắn tôn sùng Hồng Loan như hoàng hậu,như trong phim “Giai Nhân và Ác Quỉ” và suốt đời làm kẻ phục tùng không hối tiếc.
Thời gian sau Hồng Nhung ra trường lấy chồng.Chồng nàng cũng là đại gia.Nhưng cái nghề tiếp viên hàng không làm hôn nhân không hạnh phúc. Ông Trần Nhu mua thêm một nông trại lớn dưới chân một ngọn núi hùng vĩ.Trong nông trại có nuôi ngựa nên chiều nào Hồng Loan cũng cởi ngựa.Và cũng nhiều lần trong một bộ đồ Jean chật cứng Hồng Loan cùng Bảy cởi ngựa theo sườn núi lên đồi.Họ dành thì giờ cho nhau khi ông Trần Nhu vắng nhà.Họ ăn uống và làm tình thoải mái trước cảnh thiên nhiên hùng vĩ.Hồng Loan vẫn đẹp như một Hoàng Hậu và Bảy vẫn quì phục trước thân thể thơm tho đó.Nàng thường nói với Bảy: thiếu ai có thể, chứ vắng cái dương vật của Bảy đời nàng hết ý nghĩa.Bảy nhìn người đàn bà đẹp quí phái mà hắn thần phục như một nô lệ thời trung cổ.
***
Một buổi chiều từ nông trại Hồng Loan gọi Bảy trong ngồi biệt thự cũ bảo ra gấp có chuyện khẩn cấp.Bảy lái xe như kẻ phạm tội bị rượt.khi gặp Hồng Loan mặt nàng xanh xao nhợt nhạt thất hồn báo tin ông Trần Nhu qua đời trong một tai nạn xe ở Băng Cốc Thái Lan.Hồng Loan gục xuống khóc ngất.Dù sao nàng cũng thương chồng. Ông Trần Nhu chỉ biết làm tiền không để ý đến vợ,dù những chuyện như vấn đề sinh lý. Ông là loại người mê đắm tiền bạc hơn làm tình, nhưng không bao giờ nghi ngờ Hồng Loan và Bảy vốn đen đúa xấu trai dù to lớn.
Đám tang ông Trần Nhu vừa xong mọi việc im ắng,thì nghe tin Hồng Nhung li dị.Chia một nửa gia tài. Hồng Nhung trở thành người đàn bà triệu phú trẻ.Trong nhà,sau khi ông Trần Nhu mất,Bảy còn đắt lực hơn xưa.Ngoài một quản gia có tài,vừa là người tình suốt đời. Hồng Loan nguôi ngoai dần cùng năm tháng.Với số tiền kết sù chồng để lại nàng có thể sống sung sướng hết đời,. Nhưng một người đã mang trong mình văn bằng đại học nên Hồng Loan có thể tiếp tục công việc của chồng ngoài công sở,nhưng đi ngoại quốc ít thôi.
***
Thời gian không chìu lòng người Hồng Loan chợt mang bịnh nặng.Cơn bịnh không kéo dài cướp đi sinh mạng nàng quá nhanh không ai ngờ.Bảy như không còn sức để sống.Hồng Loan vẫn còn trẻ đẹp phơi phới, nhưng định mệnh là định mệnh.Hồng Nhung trở về quán xuyến nhà cửa do di chúc cha mẹ để lại dù nàng chưa chính thức ở đó.
Thời gian sau.Bảy lặng lẻ dọn tất cả tài sản của mình để ra đi.Tài sản hắn chẳng có gì ngoài những vật dụng cần thiết và một số tiền khá đủ trong ngân hàng.Hắn cũng chưa biết về đâu sau khi Hồng Loan mất.Trong ngôi biệt thự và nông trại đầy ấp bóng dáng kỷ niệm của Hồng Loan làm hắn đau lòng.Hắn đã gọi Hồng Nhung hắn sẽ ra đi,trong điện thoại Hồng Nhung im lặng như một lời chấp nhận.Vì từ ngày mẹ nàng chết cách đây cũng khá lâu nàng bận phải lo công việc chưa hết vì nàng đang làm chủ một tài sản khổng lồ.
Hồng Nhung đến đậu xe ngoài sân đi vào nhìn thấy Bảy sửa soạn tất cả đồ đạt để sẵn sàng ra đi.Khi Hồng Nhung vào hắn nói:
“Tôi muốn cho cô nhìn thấy tất cả đồ của tôi trước khi ra đi!”
Hồng Nhung lặng lẽ gật đầu và im lặng đứng nhìn Bảy khiêng đồ lên chiếc xe truck lớn của hắn.Khi công việc xong hắn lại đứng trước Hồng Nhung nói:
“Thôi! Tôi xin từ biệt cô Nhung!”

Tuan Hung Va My Tam Gấu nứng 2

Đã 5 năm rồi, hai chúng mình mới gặp lại nhau trong một buổi họp lớp. Em bây giờ đã khác xưa rất nhiều, vẻ đẹp đằm thắm, mặn mà của “gái một con” khiến trái tim anh một lần nữa lại đập loạn nhịp mỗi khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của em!
Chúng mình đã giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, giả vờ vô tư để không ai biết được tâm trạng của mình! Anh biết em buồn khi gặp lại anh, anh biết em sẽ lại nhớ về những kỷ niệm cũ, về một tình yêu không trọn vẹn!
Ngày ấy, cũng vì anh chưa lo được sự nghiệp và tương lai cho hai đứa nên anh mới lặng lẽ ra đi và bỏ em lại một mình như vậy! Ngày ấy, anh biết em đau đớn, khóc lóc khi bị người con trai em yêu thương nhất bỏ rơi trong hoàn cảnh khó khăn ấy! Chúng mình chia tay nhau, không nói với nhau một lời… nhưng dường như cả anh và em đều hiểu lý do phải chia tay, đều đau đớn đến nghẹn lòng khi không được ở bên nhau… và anh biết, em là người chịu thiệt thòi hơn ai hết khi em đã nguyện dâng hiến tất cả những gì quý giá nhất của người con gái cho anh!
Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu! Anh mong muốn em ở lại sẽ gặp được một người con trai nào đến với em tốt hơn anh, đủ điều kiện để lo lắng cho tương lai của em… Anh một mình xuống Hải Phòng lập nghiệp, một mình mang theo trái tim vỡ, một mình đau đớn nhớ thương em nơi xa xôi ấy… Em không thể hiểu được cảm giác của anh lúc ấy đâu em ạ! Đau đớn lắm! Dằn vặt lắm! Nhưng anh không thể đến bên em khi mình chỉ có hai bàn tay trắng...

Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu!
Có thể em sẽ trách anh là một người hèn kém, hận anh vì là một kẻ bội bạc, ghét anh vì là người không có trách nhiệm với người mình yêu thương… Nhưng anh đã quyết rũ bỏ tất cả thì có nghĩa là anh phải chấp nhận sự ghét bỏ, căm hận của người con gái anh yêu! Và, sau khi chia tay nhau được 5 tháng, em đã lên xe hoa với một chàng trai Hà Nội giàu có. Anh vui vì điều đó, anh vui vì em sẽ không phải lo lắng cho tương lai của mình, không phải đôn đáo, quay cuồng với công việc như những người bạn khác vừa mới chân ướt chân ráo ra khỏi trường… Nhưng anh buồn, buồn vì em đã thuộc về người con trai khác, buồn vì trách mình vô dụng, hèn kém, không được ở bên cạnh, chăm sóc cho người mình yêu thương!
Anh hứa sẽ để tang mối tình của mình hai năm rồi mới bắt đầu tình yêu mới! Nhưng, em đâu biết được, suốt 5 năm trời ở đây, trái tim anh ngày ngày vẫn hướng về Thủ đô yêu dấu, nơi đó đã ôm mang tất cả những kỷ niệm yêu thương và vùng trời bình yên của hai đứa! Nơi ấy giờ đây, em cũng đang hạnh phúc bên người đàn ông khác… trái tim anh đau đáu mong một ngày được trở lại nơi ấy, được gặp lại em yêu, để biết được cuộc sống của em giờ này như thế nào! Có hạnh phúc và yên ấm như anh đã từng mong đợi hay không?
Và lần này, anh ra đây công tác, cũng là ngày lớp trưởng cũ thông báo họp lớp! 5 năm trôi qua, mỗi người dường như đều đã khác, ai ai nhìn cũng chững chạc hơn và hầu như mỗi người đều rất thành công trên con đường sự nghiệp của mình! Anh và em… dù không nói chuyện riêng với nhau, không dám nhìn thẳng vào mắt nhau… nhưng anh biết, sóng lòng đang cuộn trào dữ dội trong tâm hồn mình! Và em, cũng đang nhức nhối nhớ về những kỷ niệm xưa cũ!
Cả lớp tiệc tùng liên hoan xong, mọi người lại kéo nhau đi hát Karaoke. Anh vốn không thích chốn ồn ã, đông người… nhưng có lẽ, đây là cơ hội để anh có thể bày tỏ hết nỗi niềm của mình! Ngày xưa, mỗi lần tan học, chúng mình lại lang thang khắp Hồ Gươm, Hồ Tây, công viên hay những con phố dài để ngắm … và mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe. Giờ đây, những kỷ niệm ấy lại sống lại, giẫy dụa trong tâm hồn anh mỗi khi nhìn vào ánh mắt sâu thẳm như đang hờn trách của em!

Mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe!
Khi anh đang nhập tâm hát bài "Áo em chưa mặc một lần", anh nhìn sang phía em ngồi và dường như đôi mắt em đang ngân ngấn nước! "…Ngày hôn lễ, em không đòi châu báu. Chỉ ước một đôi áo thêu để nhớ chuyện đời… Tôi thẫn thờ, nghe tiếng hàng thông reo. Thương quá là thương khi nắng ngã về chiều . Nhìn đôi áo tôi thương về dĩ vãng. Nhưng vẫn còn trông thấy em mặc lễ tơ hồng...". Lời bài hát giống như chuyện tình yêu của hai đứa ngày nào! Đã thề ước sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời này… vậy mà chính anh đã lặng lẽ rời xa em để đi đến một nơi thật xa, mang theo tất cả những kỷ niệm về người con gái anh yêu đang đau khổ, dằn vặt vì mối tình đầu dang dở…
Lúc tàn cuộc, chúng bạn dường như cũng hiểu được tâm trạng của hai đứa nên mọi người đã bảo anh đưa em về. Trên quãng đường dài ấy, chúng mình chẳng ai nói với ai một câu nào. Đến khi đi qua khách sạn nơi anh nghỉ, anh hỏi em “Có muốn vào uống nước, nói chuyện một lúc không em?”và em đã gật đầu đồng ý vì hôm nay, chồng của em cũng đang đi công tác nước ngoài.
Căn phòng rộng rãi mà sao không khí trong phòng lại ngột ngạt quá! Anh không dám nhìn thẳng vào mắt em, cũng chẳng biết bắt đầu câu chuyện như thế nào nữa… em cũng vậy! Chỉ lặng lẽ cúi mặt và thi thoảng nhấp vài ngụm nước, không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu…
- Chúng mình… - anh ngại ngùng định nói chuyện ngày xưa, nhưng rồi lý trí đã ngăn anh không được nói ra điều đó!
- Chúng mình không gặp nhau 5 năm rồi anh nhỉ? Nhanh quá phải không? – Giọng em vẫn nhẹ nhàng như ngày xưa ấy!
- Anh biết anh có lỗi với em rất nhiều! Nhưng anh vui vì em có một gia đình rất hạnh phúc!
- Sao anh nghĩ em hạnh phúc?
- Anh chỉ đoán thôi! Với lại, nhìn em bây giờ vẫn trẻ đẹp chẳng khác gì ngày xưa cả…
- Em lấy chồng chỉ để quên đi mối tình đầu của mình mà thôi. Suốt 5 năm chung sống, chưa bao giờ em có được cảm giác hạnh phúc và bình yên cả! Dù cuộc sống gia đình sung túc, đủ đầy, dù được chồng chiều chuộng, yêu thương… nhưng trái tim em vẫn đớn đau mỗi khi nhớ về những kỷ niệm cũ!
- Anh xin lỗi… Anh không thể làm gì khác được! Nếu lấy anh, cuộc sống của em sẽ không được sung túc như bây giờ…
- Đã bao giờ em đòi hỏi gì ở anh chưa? Đã bao giờ em đắn đo, vụ lợi, tính toán trong tình cảm của anh đâu? Sao anh lại nghĩ em muốn có một cuộc sống đủ đầy chứ không phải vì tình yêu thương?
- Anh xin lỗi…
- Bây giờ anh xin lỗi cũng chẳng thể giải quyết được gì nữa rồi! Dường như mọi chuyện đã đi vào dĩ vãng xa xôi… Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu… - Nói đến đấy, em nghẹn ngào khóc như một đứa trẻ.

Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu…
Anh đã đến bên em, nắm chặt lấy bàn tay em… chỉ mong an ủi em được phần nào nỗi đau đăng giằng xé trong tâm hồn em!
- Sao ngày ấy anh lại bỏ em đi? Sao anh không giữ lời hứa với em hôm nào? Sao anh không cưới em làm vợ? – Em gục đầu vào vai tôi khóc trong sự đau đớn, tuyệt vọng!
- Anh xin lỗi… - Tôi ôm em trong vòng tay rắn chắc của mình, nhẹ nhàng lau khô những giọt nước mắt đang lăn dài trên má em.
- Hãy cho em… ở lại bên anh… đêm nay nhé!
- Nhưng… chồng em thì sao? Em không sợ…
- Em nguyện đánh đổi tất cả… chỉ muốn được ở bên anh trọn vẹn một đêm nay thôi... được không anh?
- …
Chúng tôi đã ở bên nhau suốt đêm hôm đó! Một đêm cuồng say trong cơn yêu đương của bao ngày xa cách, một đêm như thiêu đốt hai tâm hồn cô đơn, đớn đau bấy lâu nay, một đêm tràn đầy nhựa sống của hai cơ thể đang khao khát yêu đương, khao khát tan chảy vào nhau, hòa hợp vào nhau làm một…
Một đêm hạnh phúc, một đêm ngọt ngào, một đêm được sống dậy những yêu thương, mong nhớ sau 5 năm xa cách… một đêm có nhau để nhớ nhau suốt đời!
Chỉ ngày mai thôi… Em lại trở về với cuộc sống của em, trở về với ngôi vị của người vợ, người mẹ tốt, trở về với mái nhà cô đơn luôn thiếu vắng bóng người đàn ông trong gia đình… Còn anh, anh lại trở về nơi anh đã chọn lựa ra đi, anh sẽ lại tiếp tục với công việc của mình, lại trở về với căn phòng trống vắng, với nỗi cô đơn mỗi đêm… khi không có người con gái anh yêu thương bên cạnh!
Ngày mai… Chúng mình lại trở về với quỹ đạo cũ… như chưa bao giờ xảy ra chuyện đêm nay, em nhé!

Từ khóa cho chủ đề Tuan Hung Va My Tam liên quan :

Xem thêm chủ đề Tuan Hung Va My Tam liên quan :

Nhật kí: cho vợ địt nhau với người lạ

Truyện này là tất cả những cảm xúc của vc sau những lần some thực tế. Văn mình không được tốt nên đọc có thể không được trôi chảy lắm nhưng tất cả là cảm xúc của vc mình.

Clip nóng gái đẹp thủ dâm tự sướng trên xe buýt

Sốc với video clip cô con gái rất đẹp móc bướm tự sướng ngay trên xe buýt rất nhiều người mà không ngượng. Xem clip nóng gái xinh tự sướng phê lòi.

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 2

Hai thằng sinh viên một tên là Nghiêm sinh viên Bách khoa, một là Tỉnh sinh viên Học viện tài chính gặp nhau trên đường.

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 4

Một anh lực sĩ tập tạ có thân hình vạm vỡ với những bắp thịt cuồn cuộn. Một hôm anh làm quen được một cô gái trẻ ở quán rượu, và cô gái đồng ý theo anh về nhà chơi. Khi hai người vô tới phòng ngủ, anh ta cởi áo ra rồi gồng bắp tay ra khoe

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 5

Chỉ để fap fap mà phải cưới một con vợ ngu thì cái giá phải trả quá đắt.Một đời ta làm kẻ đi săn để tránh khỏi bị săn. Dòng đời thật nghiệt ngã…