Truyen Nung Lon

Nói nào ngay, được một bàn tay đàn bà để ý đến từng ly từng tý ai mà không thích, nhưng một vừa hai phải thôi, chứ nhứt nhứt thứ gì cũng xía vô thì chán chết. Mấy lúc gần đây, tên giám đốc cũng lặn tuốt, ít thấy bén mảng đến, nhưng được cái tháng tháng vẫn cho tà lọt đem tiền đến nuôi mẹ con chị.

Tay tài xế thấy chủ bỏ rơi món hàng chanh cốm thì thậm thụt méc lại với chị chuyện lăng nhăng của ổng, nào là ổng vừa kiếm được cô thư ký trẻ đẹp, đi đâu cũng dẫn theo. Rồi sau câu chuyện làm quà, tên này mon men định sờ soạng và o bế chị để thay ông thầy, nhưng sẵn đã có tôi bên cạnh, nên chị chửi như chửi chó và đuổi thẳng tay. Còn dọa sẽ học lại cho tay giám đốc để tống cổ hắn đi, chứ có đâu cái thứ ve vãn bồ của chủ. Tên lái xe sợ ra mặt, van xin chị tha cho.

Tôi thấy chị phây phây, chẳng chút lo lắng, nên cũng hỏi han : lỡ tay mặt mo bỏ rơi chị luôn thì sao, lấy gì mẹ con chị sống. Tám cười khành khạch có vẻ thú vị, cưới lăn cười bò, khiến tôi phải ngạc nhiên. Kế đó, Tám nghiêm trang bảo tôi : sao đàn ông mà chậm hiểu vậy. Rồi chị chìa thằng con ra hỏi tôi : ông xem thằng nhỏ có giống tạc cha nội đó không. Lão mà lộn xộn, tôi vác thằng nhỏ đến ăn vạ với bà cả thì không còn sợi lông nào dính ở háng lão nữa. Chưa chừng bà ấy dám lột truồng lão rồi đạp văng tê ra khỏi cửa chứ chơi à. Tôi nghe mà khiếp cho bản lãnh của phụ nữ.

Lắm hôm, nhìn Tám bò lồm cồm thay tấm ra giường, thấy đôi mông tròn vo ngoạy ngoạy dưới lớp lụa trơn láng, tôi chỉ muốn ập vô làm thịt liền. Tôi la toáng lên : bà làm ơn khép bớt cái vòng số 3 cho tui nhờ, chớ không tôi cắn bể nó bây giờ. Tám ê a nhưng có vẻ thú vị.

Tám nằm đâu tôi chỉ muốn xà nằm ké. Tám nghiêng môt bên thì tôi gác lên hông hay lên đít. Tám nằm ngửa thì tôi bạ chưn lên bụng lên háng. Tám vờ đuổi mà cứ èo ẹo xán sát vào tôi. Lơ mơ hít cái hơi hướm của chị, có một tí chua chua, có một tí nồng nồng, có một tí khẳn khẳn, có một tí dịu êm, tôi ngây ngất dữ dội.

Tôi thường khen Tám : cái bà này đẹp gì mà đẹp ác, ngó chỉ muốn cắn nhai, cay cay như ớt hít hà mới đã cái miệng. Chị được khen, hai má đỏ hồng, coi càng trêu ngươi mạnh. Từ đó, cứ mỗi lần cho nhóc bú, chị thường kêu tôi vô đấu láo cho vui. Tôi đi guốc trong bụng chị vì ít là chị muốn khoe vóc dáng đầy đặn của chị là chính, còn chuyện đấu láo chỉ là phụ thuộc thôi.
Đàn bà sau thời gian vượt cạn, lại nuôi con bằng sữa mẹ, bà nào bà ấy trông thật hay. Vú nở nang, tròn trịa, lại mọng sữa đầy nên trông lù lù như trái bưởi, ngọt tựa mật ong, trắng như bông bưởi và thơm như trầm hương. Đám đàn ông con trai nhìn vào không chớp mắt nổi.

Lại thêm cái nây, cái mông cũng đẫy đà, trơn láng, nó nổi u nổi nần, láng le hết xảy, nom giống như lồng bàn phôm phốp. Chỉ mới nghĩ tới ý đặt bàn tay lên xoa chắc là nhịn ăn cũng cam. Phương chi bà nội cho con bú nào có che dấu kín đáo cho cam, cứ thông thốc cởi toang vạt áo cho nhỏ ngậm. Thấy cái miệng thằng nhỏ nhay mút mà thèm, cái vú xập xình vô ra cũng ham, giá gì thay nó bú thì sướng biết bao.

Tôi đứng nghệt ra làm Tám cũng nhột. Chị vẫn thường biểu tôi : chèn ơi, ngó bộ dạng ông mụ mị mà thương, chắc thèm lắm hả. Tôi nghe càng ngẩn ngơ da diết, Tám thấy tội phải kêu lại cho ké. Thằng nhỏ bú một bên, tôi một bên, tuy nhiên tôi có tham hơn là bợ ké cái vú của phía bên nó. Chị thấy hai nhóc một lớn chình ình, một bé chút nị giành nhau bú nút, chị rộn lên tình mẫu tử, đưa tay xoa tóc mỗi đứa.

Thằng nhỏ được mẹ vò đầu thì lim dim ngủ, còn thằng tôi thì nũng nịu cứ chúi mũi vô hít tì tì. Hai môi bặm chặt bầu vú, lưỡi nhằn cái núm phều phào còn hai tay thì bợ lại còn bóp phụ khiến chị lơ tơ mơ như bé. Một chốc thì bé nhả vú mẹ, còn tôi thì giành luôn cả hai mà gặm tiếp.

Chị cho bé bú không thấy ra sao, giờ chỉ còn mình tôi thì lại óc ách bồi hồi. Chắc là thằng nhỏ chỉ thuần túy ăn để được no, còn thằng lớn thì no hay không chẳng cần mà chỉ cốt có cái gì mềm mềm trong tay để bóp, để măn, để vọc mới chịu.

Tôi quậy Tám dữ nên chị phải vội đặt thằng nhỏ xuống và đẩy nó vào xa, lấy chỗ cho tôi cùng chị phụng sự cho nhau. Tôi cán nhay cái vú chị xoạch xoạch, chị phải kêu lên vì nực, tôi lột phéng ngay áo ra bảo là để cho mát.

Thế là trước cái thân hình trần của chị, tôi thay đổi khi thỉ là cái xe ủi, khi thì là cái cày, lúc lại là cái cào, lần thì là cái bừa, xới đào, xủi lết lung tung lên hết. Chị loay hoay chống đỡ, lúc thun lại như con giun, lúc trườn dài như con rắn, lúc vo tròn như cục bột, lúc nhão nhoẹt như mớ vôi, tôi càng làm dữ thì chị càng quíu lại.

Tôi chọc một hồi nữa thì chị hổn hển thở, hai chưn đạp vô nhau rẹt rẹt như hai gọng kìm. Mớ lụa ở quần chị kêu xoẹt xoẹt như tờ giấy, tôi gai mắt vô cùng. Tôi lấy giò đè khóa nghiến giò chị lại, hết hun thì cắn, hết cắn thì nút, hết nút thì nhay, hết nhay thì liếm làm chị lệt sệt chống đỡ.

Miệng ngậm cái vú bú chụt chụt, mắt liếc nhìn hai giò Tám cọ cọ vào nhau thấy mà dễ ghét. Hai chưn kéo căng vạt quần làm chỗ háng thẳng le, nguyên cái bánh bèo lộ ra mồn một làm tôi choáng váng. Tôi giơ cao tay vỗ cái bép vào chén bánh bèo làm chị rú lên cười. Tôi càm ràm trong miệng : lồn gì vành vạnh tổ mẹ, nằm dưới quần mà chè bè một đống. Tám khoái chí càng cười dữ.

Tôi chặn giò không cho Tám xục xịch, cắn mạnh vô đầu vú giựt và nhay một cái, Tám nhảy nhổm bét mẹ đùi ra. Sẵn tay, tôi lòn vô cạp quần xoa xoa lên cái bánh bèo đang chành bành ra. Tôi miết ngón tay làm rối đám lông che con sò và vạch ra xoa lên hai mu, chưa chi Tám đã co hai giò lại.

Tôi bú mỗi bên vú hai lần và kéo lôi cái núm vú dài nhằng rồi lồm cồm ngồi dậy. Tôi lột quần Tám ra, cái lồn chị hé từ từ, đùn cao và mum múp như cái bánh bao. Tôi chụp hai giò chị thành một và lôi sển xuống khỏi giường. Tôi thả bàn chưn chị cho đặt xuống sàn, còn khoản lồn thì kê vô cạnh giường, chỗ háng càng đội vun cao.

Tôi ngồi dòm lom lom, Tám cũng ngo ngoe chờ đợi. Tôi xào xào bàn tay lên khắp, cào mớ lông rối bung và đằn hai mu chẹp nhẹp. Tám ngọ nguậy hai chưn, nhưng nằm yên tại chỗ. Tôi nuốt ực một cái rồi cúi mặt xuống liếm cạp lên cái chén, hai chưn Tám xoe xoe và giùn co lại.

Tôi thấy miệng cái bánh bao bị hé tét, nên khoắng luôn miệng vô cạp một cái. Như phản xạ, Tám co giò liền làm nguyên cái lồn bị lọt tõm vào miệng tôi. Chắc chắn là tôi cạp ngay một hơi, hai giò Tám khoắng lia lịa, nước kêu lép bép, tôi cạp mạnh nữa, Tám rú lên sướng khoái.

Tôi nhấn mông Tám kê vô cạnh giường, đội cái lồn vồng lên và cứ thế tôi liếm, húc và bú, cạp không ngừng. Tám nứng nên vặn người từng đợt, cái lồn loay hoay dính ở miệng tôi. Các sợi râu mép không cạo xìa ra như râu tôm cọ vào mu, vào mép, vào khe làm Tám quíu cả lại. Chị kẹp cứng hai giò ở hai bên màng tang để tôi cạp thấu sâu vào, chị đã rên hừ hừ và hích tới hích lui cho lồn được cạp đúng chỗ và mạnh.

Tôi nhay, cắn lại nút rột rột làm chị rã rời, cái lồn xoắn lại mà sao thoát được những lần tấn công dồn dập của miệng môi tôi. Tôi làm chị bắn vung cả nước ra thành vòi như đái, ướt nhẹp tùm lum suốt từ háng tới hai bên bẹn. Tôi phải khoắng đầu tóc, râu ria để chị bị vùi dập đã đời luôn.

Mỗi lần tôi mút lồn chị kêu ót ót thì chị cứ giựt mình lên như bị điện châm, hai tay nắm lấy tóc tôi mà kéo, hai giò thì vỉnh lên cao cho miệng tôi tấn sát làm cho chị thích. Tôi bú lồn mà hai vú chị thì nhảy tưng tưng, tôi phải trườn đè lên để vừa gặm được lồn mà hai tay cũng mò bóp thêm vô hai vú cho chị khoái luôn thể.

Tôi làm chị tả tơi như miếng giẻ rách, èo ọp như mớ gòn khô mà chị thì rên hư hử : ôi, ôi, đã… Tôi chuyển sang cạp thì chị chới với quào hai tay giữa không trung mà kêu ca : chết, chết, tui chết mất.

Tôi cắn rồi giựt hai mu lồn muốn tét tè le ra, cho đến lúc chị rên rỉ : thôi, nắc đi, nắc đi, chịu hết nổi rồi, đừng phá nữa, em tuột hết trơn ở trỏng rồi. Tôi quặp hai giò Tám xiết lên sau gáy, nhấc bổng người chị lên và dùng hai khuỷu tay banh rộng khúc đùi chị ra mà bú lồn oàm oàm.
Tám bị tôi xiết hai giò nơi sau gáy, lôi xển lên thì càng rên và hét dữ dội. Nhưng Tám không chịu lơi giò ra, điều trái khoáy là ở chỗ đó. Vì Tám biết nếu buông lỏng hai giò ra thì người chị sẽ trụt xuống, như vậy thì chẳng bõ bèn gì nữa.

Người phụ nữ chỉ được thỏa mãn tối đa khi của quí được đặt sát vào miệng người nam để được bú sàn sạt. Biết là làm như vậy dễ thấy quan tài lơ lửng ngay trước mặt, song nhột thì nhột, phải cận kề như dán vào nhau thì sự sướng khoái mới căng cứng hết dây cung.

Mặt khác, cái miệng của người nam cũng hay ho lắm, họ biết rành rành làm sao để cái lồn phái nữ được đền bù hoàn toàn. Tôi cạp muốn nín hơi để Tám bị móc hết từ trong ra ngoài, vùng vằng mới không kêu trời kêu đất lên. Dĩ nhiên, quậy đùng đùng thì dễ tuột, tôi phải giữ chặt chưn chị để bú nút, vừa kềm hai giò cho Tám chết dí tại chỗ.

Tám bù lu bù loa, nước mắt chảy ròng ròng, thật tội. Chị kêu thất thanh : em hàng rồi, em thua rồi, đừng bú em nữa. Đủ rồi, đặt em xuống đi, lưng em đau quá. Anh hành em đến chết, còn không chịu tha. Anh nghịch em quá sức, lâu quá, em không sao kìm nổi. Anh thấy đó, khí em ra không biết bao nhiêu lần, lưng em như có ai lấy thừng kéo xiết chặt. Anh có tội nghiệp, hãy ban cho em một lần đụ để em tỉnh lại dần.

Chị nói mà người cong lên uốn xuống như con rắn được người sơn đông mãi võ đeo nơi cổ. Người Tám rùng rùng như sấm động, hai cái vú đảo vòng vòng, Tám phải co hai tay bụm chặt mà chúng vẫn ồn ào khuấy vung.

Miệng mồm tôi cũng nhễu nhão hết, giống như cái cúp pên xe bị bể, nhớt mỡ gì bung ra hết. Nên tôi nể tình hạ Tám xuống. Chị thở phào mà chỗ lồn vẫn đang rịn khí đặc ra. Tôi cũng co mu bàn tay lên chùi mép.

Tám nằm mở to hai mắt đầy thiểu não nhìn tôi, một chút gì như van lơn chờ đợi. Hai cánh tay chị đưa thẳng lên để tôi bíu vào. Chị nói một cách nặng nhọc : yêu em tí đi, cưng. Tôi có hơi nhún lòng.

Tôi kéo rột quần xuống, khúc củ cải bung ra cái rột. Nó chong ngóc thao láo trân trối nhìn chỗ háng Tám. Tự dưng nó gật gù như buồn ngủ. Tám nín thở theo dõi. Tôi nắm vuốt cho nó dài thêm và dùng hai ngón tay đè nó xuống nhứ ngay lồn Tám.

Tám thở ì ạch như con heo nái vừa được con nọc leo lên phủ. Tám nhích giò ra đón lấy cục gân của tôi. Tôi chưa vội đút vào mà đưa cái đầu nấm loe chà lên khắp lồn Tám. Hai cái mu mút mát thấy đã, tôi chuồi tới chuồi lui, chỗ khe ướt bóng thụt ra thụt vào như môi con trai ngậm ngọc.

Tôi đùa chị, cứ lửng lơ quét mạng nhện và giỡn với mớ lông đen. Tám hích hích rên như đứa trẻ bị trêu nhứ viên kẹo ở miệng mà không cho ngậm. Cái miệng Tám tròn xoe, há hốc coi tức cười.

Tôi lại chọc giận thêm. Tôi dùng bề dài con cặc cà dọc theo cái khe lồn chị và chấm chấm lên cái hạt le, đặt chỗ chẻ đúng cái cục thịt nhỏ xíu ngoáy cho nó một cái chết điếng. Tám muốn nổi điên, phụng phịu : thôi mà, chọc em hoài.

Tám banh lồn ra, lại dùng hai tay vạch cái khe nữa mà thút thít : nhét vô đi cưng, em van anh. Tôi để đầu cặc vào lỗ và nhấn mạnh, tôi nghe Tám thở ra dài nhằng. Chưa chi , Tám xốc hai giò lên trói nghiến lấy lưng tôi và kéo giật tôi đổ nhào lên mình chị, sợ tôi lại trụt người ra mất.

Ngực tôi giúi giụi lên hai vú chị, nghe mềm êm như gối lên cái vật bông gòn. Tôi vụt hôn lên miệng chị, Tám há toạc mồm ra cho tôi quyện lấy lưỡi chị lôi sâu vô miệng tôi. Tôi hôn và day miệng qua lại, bú lưỡi chị liền liền.

Truyen Nung Lon- Hinh anh 1

Truyen Nung Lon- Hinh anh 2

Truyen Nung Lon- Hinh anh 3

Truyen Nung Lon- Hinh anh 4

Truyen Nung Lon- Hinh anh 5

Truyen Nung Lon- Hinh anh 6

Truyen Nung Lon- Hinh anh 7

Truyen Nung Lon- Hinh anh 8

Truyen Nung Lon- Hinh anh 9

Truyen Nung Lon- Hinh anh 10

Truyen Nung Lon- Hinh anh 11

Truyen Nung Lon- Hinh anh 12

Truyen Nung Lon- Hinh anh 13

Truyen Nung Lon- Hinh anh 14

Truyen Nung Lon- Hinh anh 15

Truyen Nung Lon- Hinh anh 16

Truyen Nung Lon- Hinh anh 17

Truyen Nung Lon- Hinh anh 18

Truyen Nung Lon- Hinh anh 19

Truyen Nung Lon- Hinh anh 20

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :

Xem Truyen Nung Lon hot nhất

Nhiều bạn nữ U40 ấy, khôn vãi chầy. Có 1 đứa con với 1 thằng nhiều tiền, thông minh giỏi giang, rồi ly dị. Nhảy qua 1 thằng kém hơn thằng thứ nhất, rồi bắt nó làm oshin suốt đời cho mình. Thế là vừa có đứa con thông minh, 1 gia đình hạnh phúc, 1 ít tiền tiêu vặt. Đấy, cuộc sống lý tưởng của phụ nữ tầm 40-60 cũng như thế thôi.

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Đọc Truyen Nung Lon mới nhất 2014

Không chỉ liếm quanh cái đầu khấc mà Hằng còn đưa xuống bên dưới nâng niu hai cái hòn dái rồi ngậm cả dái của tôi mà liếm. Vì Hằng không thích lông nên tôi cũng cạo lông con cặc đi cho Hằng dễ liễm.
Lấy tay lắc nhẹ con cặc rồi Hằng nói:
-Nhìn nó ghét thế không biết!
-Sao mà ghét!
-Đang địt người *** sướng còn rút ra làm gì thế không biết?
-Rút ra nghỉ ngơi rồi lại đút tiếp vào cũng được chứ sao. Mút thêm một chút nữa rồi dạng chân ra anh địt cho nào. 
Hằng cố gắng liêm smút thêm một chút nữa cho con cặc trơn nhẫy rồi nằm xuống, chêm một cái gối dưới mông của mình cho nó dựng đứng lên rồi nói:
-Địt mạnh nhé! Em thích nó cọ sát.
-*** tòe loe thế này rồi mà còn thích địt mạnh à!
-Mạnh mới sướng hì hì.

Hằng cười một điệu cười khá là dâm tiên. Cái má nún đồng tiền ở trên má lột ra làm càng xinh nhưng càm dâm.

Lỗ *** cũng mở rộng ra để chờ đợi con cặc của tôi ngập vào bên trong. Quỳ gối tôi quét dọc con cặc theo cái khe *** mà ấn vào một cái. Lỗ *** của vợ tôi đã quá quen với con cặc rồi nên chẳng khó gì cho nó ngập vào bên trong.

Ôm lấy cái đùi tôi địt liên hồi, vừa nghỉ được một chút nên tôi hùng hụng mà địt. Hằng sướng lắm vừa nảy lên theo những cú nhấp man dại rồi hai tay thì xoa cái bầu vú của mình, miệng thì há ra cười tôi mà nói:
-Đấy..mạnh thế này có phải à sướng không..hích hích ..đã quá.. không thể nào mà chịu được..ư.ư..đã *** quá chồng của em… mà địt em có sướng buồi, sướng cặc không thế?
-Địt thì dĩ nhiên sướng rồi còn gì nữa.
Rút nửa con cặc ra khỏi cái lỗ *** rồi tôi lại ấn vào. Cái gốc cặc không lông chạm vào cái mu *** nhẵn thín khiến cả hai vợ chồng đê mê trong khoái lạc.

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :


Tiền là tiên là phật, là sức bật tuổi trẻ, là cái đà danh vọng, là cán cân công lý. Sức mạnh của đồng tiền thật là khủng khiếp. Nó bóp méo mọi lương tâm, bẻ cong pháp lý. Bóp chết lòng tin, nhưng lại làm hồi sinh ác quỷ làm giàu cho hệ thống hành pháp và tư pháp

Truyen Nung Lon sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.

9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “Đa khẩu hạ lưu tình”.

16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.

18. Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?

20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.

21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?

23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.

26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

27. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.

35. Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.

36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.

41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.

45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

50. Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.

51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

53. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.

57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

58. Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì bạn chỉ có mỗi thứ này, nếu bạn chịu buông xuống, thì bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

59. Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

60. Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

61. Bạn hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.

63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

65. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ

Từ khóa cho chủ đề Truyen Nung Lon liên quan :

Xem thêm chủ đề Truyen Nung Lon liên quan :

Clip nóng vợ chồng  làm tình trước mặt con nhỏ

Xem video làm tình nơi công cộng trước mặt đứa nhỏ và thiên hạ. Clip địt nhau đến chết của đôi vợ chồng đang nứng không chịu nổi.

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 5

Ông khách du lịch đang đi dạo ven biển, bỗng thấy nơi này không có một bóng người. Ông liền cởi hết quần áo, để lại trên bờ rồi xuống biển tắm.

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 2

Hai thằng sinh viên một tên là Nghiêm sinh viên Bách khoa, một là Tỉnh sinh viên Học viện tài chính gặp nhau trên đường.

Đời Qua Đôi Mắt Đĩ

Đa phần vì "hoàn cảnh", vì "nghèo", vì "truyền thống"... Nhưng với ả, ả làm đĩ vì ả muốn làm đĩ. Chỉ đơn giản như thế. "Đẹp như em, không làm đĩ thì thật là phí." Người đàn ông đầu tiên của ả đã nói câu này. Câu nói ám ảnh cả đời ả.

Người vợ trinh trắng

Ngân vẫn còn trinh sau ba năm lấy chồng. Mỉa mai thay, đó là sự thật, vì Minh - chồng cô, là mối tình duy nhất, chẳng thèm "động" đến cô dù đêm nào cũng nằm bên cạnh.