Truyen Nu Sinh Lam Tinh

Chồng Dung ra mở cửa, có hai người đàn ông che mặt ập vào. Một người cầm khẩu súng ngắn khống chế và trói anh Trung (chồng Dung) lại. Người kia cầm dao khống chế Dung và bé Chi. Chúng nhét giẻ vào mồm ba người và bắt đầu lục soát. Trong khi Dung giãy đạp để cố gắng thoát khỏi dây trói nhưng không được thì rất lạ, Trung chồng nàng lại không hề có một phản ứng nào cho thấy anh muốn phản kháng. Cũng do nàng giãy đạp quá mạnh khiến chiếc khiến cho chiếc lọ hoa gắn trên tủ rơi xuống vỡ tan gây ra một tiếng động khá lớn. Một trong hai tên cướp quay lại túm lấy tóc và tát liên tiếp mấy cái. Một thoáng đau đớn hiện lên trên khuôn mặt của chồng nàng, anh nhổm người dậy nhưng lập tức bị tên còn lại chĩa súng vào đầu. 
- Im, không tao bắn vỡ sọ bây giờ.
Mặt Dung sưng húp, khóe miệng rỉ máu, nước mắt chảy đầm đìa. Nàng ôm chặt con nép sát vào tường. Lục lọi chán trong tủ, rồi phòng ngủ hai tên cướp khuân ra một túi xách to. Chợt một tên nhìn xoáy vào Dung, nàng mặc váy lộ ra cặp đùi trắng nõn. Hắn tiến đến với nụ cười đểu cáng. Dung co chân lại, hành động của nàng vô tình lại làm cặp đùi lộ thêm ra. Tên cướp cúi xuống vuốt ve đùi nàng, tay hắn tiến vào trong váy bóp. Nàng vung chân đạp tên cướp ngã ngửa ra sàn nhà. Hắn đứng dậy, mắt đỏ ngầu, túm tóc nàng lôi dậy và ru mạnh nàng vào tường. Choang... Dung va vào chiếc gương treo tường khiến nó vỡ tan. Nàng gục xuống, máu và nước mắt hòa quyện vào nhau.
- Thôi té đi, Đm giờ này mà mày còn hám gái ah. – Tên còn lại lên tiếng nhắc nhở đồng bọn.
Không gian trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ. Trong nhà, Dung vẫn khóc, bé Chi sợ đến nỗi chỉ biết nằm co ro trong góc nhà, Trung chồng nàng từ từ lết gần đến vợ. Anh cố gắng lấy mảnh gương vỡ cắt đứt dây trói và cởi trói cho vợ, con. Dung gục đầu vào vai chồng khóc nấc lên, bé Chi bây giờ mới òa lên khóc tức tưởi.
- Mình báo công an đi anh.
- Uh, sáng mai anh sẽ báo. Bây giờ để anh băng vết thương lại cho em.
- Dung tròn mắt lên nhìn chồng – Sao không báo ngay bây giờ?
- Suỵt, nhỡ đâu bọn cướp còn quanh đây, chúng sẽ trả thù thì sao. Anh và em thì không sao nhưng còn bé Chi.
- …???
Ba người ôm chặt lấy nhau trên một đống đổ vỡ. Hôm sau nàng gọi điện đến cơ quan xin nghỉ phép một tuần vì nhà có việc gấp.
Một tháng sau…
- Anh à. Sao mình báo công an mà chẳng thấy có tin tức gì nhỉ? Cũng không thấy đến đây xem xét gì là sao?
- Anh cũng không rõ nữa. Hôm trước anh có qua hỏi thì họ bảo vẫn đang điều tra.
- Vâng. – Tuy nói vậy nhưng nàng vẫn đặt ra rất nhiều câu hỏi
Và…
Một hôm, nàng đi làm về rất sớm. Ngoài sân có 2 chiếc xe máy lạ, cánh cửa vẫn đóng. Quái lạ, chẳng nhẽ anh Trung hôm nay nghỉ làm và có bạn đến chơi. Hay là… nàng rợn người nghĩ lại chuyện hôm trước.
Mở cổng, dắt xe vào trong sân. Nàng nghe thấy tiếng đàn ông lạ đang nói:
- Nào, mày định thế nào đây?
- Em xin anh, anh cho em thư thư mấy hôm. Dạo này quả thật là em kẹt quá – Tiếng của Trung
- Mấy hôm là bao giờ? Mẹ kiếp, tao đã cho mày cả tuần nay rồi đấy.
- Anh thương em. Tiền bạc em có thì hôm trước hai thằng đàn em của anh nó lấy hết rồi.
- Thằng chó này. Mày tưởng số hôm trước nhiều lắm hả. Chưa được một nửa số tiền mày nợ tao đâu. 
Tai Dung ù đi, toàn thân nàng tê dại. Trời ơi, chồng nàng - người mà bấy lâu vẫn đầu gối tay ấp, người mà nàng hoàn toàn tin tưởng lại như thế sao. Nàng bật khóc tức tưởi. Tiếng đàn ông lại vang lên:
- Tao cho mày thêm 2 ngày nữa. Nếu không trả đủ đừng trách tao.
- Em xin anh, em lạy anh. Anh cho em thêm ít thời gian.
- 2 ngày, không hơn. Nếu không trả tao sẽ nói chuyện với đứa con gái của mày. Nhớ đấy. Về tụi bay.
Cánh cửa bật mở. Đột nhiên Dung thấy bình tĩnh lạ thường. Nàng tiến lên:
- Chồng tôi nợ các ông bao nhiêu tiền?
- Ơ kìa Dung. Không có gì đâu mà. Đây là….
- Anh im đi. – Dung sẵng giọng
- À, cô em là vợ thằng này hả. Ngon ghê. Thằng chổng em nó nợ bọn anh không nhiều. Khoảng 500 triệu.
- Trời, 500 triệu. – Dung không tin vào tai mình.
- À, không đến. Vụ hôm nọ tính ra khoảng 100 triệu rồi.
- … Dung câm lặng. Nàng không thể cất lên lời. Tất cả như sụp đổ dưới chân nàng. Hồi lâu nàng mới cất lời. – Anh ấy làm gì mà nợ các anh nhiều vậy
- À. Thằng chồng em học đòi đá bóng rồi lắc đĩa với bọn anh.
Uất nghẹn.
- Hay là thế này đi – Hắn nói với nụ cười khả ố. Cô em chịu khó về hầu hạ bọn anh để trừ nợ đi. Người thế này chắc chỉ nửa năm là hết thôi. Ha…ha… Hắn đưa tay vuốt má nàng.
- Bỉ ổi, khốn nạn.
- Sao? Không đồng ý ah? Vậy thì 2 ngày nữa bọn anh sẽ quay lại. Lúc đó có thể anh sẽ không giữ được bình tĩnh như bây giờ đâu đấy. Đi.
Nàng vẫn chôn chân tại chỗ. Trung bước lại gần.
- Tránh xa tôi ra.
- Kìa em. Tha lỗi cho anh.
Nàng bước vào nhà.
- Anh nói đi. Chuyện là thế nào.
- Cũng không có gì đâu. Anh tự lo được mà.
- Cái gì? Anh tự lo được hả? Anh dẫn bọn chúng về nhà cướp đoạt tài sản, làm nhục vợ con anh thế chưa đủ sao. Mà thôi, đúng là chuyện của anh, anh phải lo. – Dung đứng dậy đi vào trong phòng. 
Nửa tiếng sau, nàng quay lại. – Anh ký đi.
- Cái gì đây. Em điên rồi sao. Sao lại ly hôn.
- Phải, tôi điên. Điên nên mới tin tưởng anh. Với tôi thế là đủ lắm rồi. Nếu tôi còn sống với anh chắc có ngày anh mang bán tôi để lấy tiền đánh bạc lắm.
……
- Đó là tất cả câu chuyện mà Dung giữ trong lòng bấy lâu nay. Nàng nói và nước mắt lăn ướt cả vai nó.
- Thế bây giờ anh Trung ra sao.
- Sau khi Dung về nhà mẹ đẻ. Anh ấy xoay sở, vay mượn mọi người trả nợ xong. Sau đó có viết thư cho Dung, xin Dung tha thứ và cho anh ấy thời gian để làm lại. Bây giờ đang ở tận Tây Nguyên cơ. – Nàng lại khóc.
- Thôi nào. Mọi chuyện qua rồi. Dung đừng khóc nữa. (đ.m thèng này cứ lúc phang thì gọi bằng EM)
Nó ôm chặt Dung, cả hai im lặng. Hồi lâu, Dung ngẩng mặt lên chạm vào ánh mắt nó. Môi lại tìm môi, say đắm, nóng bỏng như chưa hề có câu chuyện buồn nào. Tay nó lại tiến xuống vùng ngã ba. Bỗng nhiên Dung đẩy nó ra. 
- Không được sờ. Bẩn lắm.
- Hì – nó cười – mình đi tắm đi.
Dung gật đầu, nó bế Dung vào nhà tắm. Vặn nước. Thật sảng khoái.
- Dung, tắm hộ cái.
- Nào quay lưng đây, Dung kì lưng cho.
- Không cần đâu, chỉ cần tắm chỗ này thôi. – Nó cầm tay Dung đặt vào dương vật
- Đồ quỷ - Dung đánh nhẹ vào ngực nó, nhưng tay vẫn vuốt ve cái dương vật vẫn còn dính dâm thủy của nàng
Thoa sữa tắm lên khắp người nó, nàng dùng cái bông tắm kì cọ khắp người nó một cách nhẹ nhàng, trìu mến. Nó đứng yên, tận hưởng cảm giác như có kiến bò khắp người vừa nhột nhột vừa tê tê. 
Vòng tay qua người nàng nó nói: Đến lượt T tắm cho Dung. Nàng khẽ gật.
Làm tương tự như Dung đã làm với nó nhưng có điều nó xoa rất kĩ vùng ngực và vùng giữa hai đùi khiến nàng cứ run run, tay bấu chặt lấy vai nó. Ôm chặt lấy nàng, ôi mịa, cái cảm giác da thịt trơn trơn cọ sát vào nhau phê quá. (Bro nào trải qua cảm giác này chắc hiểu). Nó cúi xuống, nàng ngẩng mặt lên, hai cặp môi, hai cái lưỡi lại quấn chặt lấy nhau. Tiếng thở gấp gáp lại vang lên. Nó cúi xuống định hôn lên ngực nàng thì Dung đẩy ra.
- Đầy sữa tắm đây này
- Hi, T quên mất. – Dìu Dung lại dưới cái vòi sen, nó mở nước. Cả hai lại tận hưởng cảm giác mát lạnh của nước, nóng bỏng của những cái hôn. 
- Một lúc sau, Dung nói – Dung hơi lạnh.
Nó tắt nước, lấy khăn lau khô người cho nàng. Ngồi thụp xuống nó chăm sóc cẩn thận cái đám rừng rậm rạp giữa hai chân Dung. Nàng hơi rùng mình, tay vin vào vai nó. Vứt cái khăn sang bên cạnh, hai tay nó vòng ra sau xoa cặp mông nàng, môi và lưỡi bắt đầu hoạt động. Nó hôn khắp hai cặp đùi, phả hơi thở nóng bỏng vào giữa háng. Chậm rãi, nó hôn dần lên vùng ngã ba. Dung dường như muốn khuỵu xuống, nàng gần như dồn toàn bộ sức nặng của cơ thể lên đôi tay đang chống vào vai nó. Nhanh, mạnh, chính xác nó quét một đường lưỡi vào giữa cái khe đã bắt đầu rỉ nước của nàng. Ư… ư… Dung khẽ rên lên. Bài cũ soạn lại, nó đánh lưỡi lên cái hột le, hai tay xoa cặp mông của nàng.
- Thôi T ơi, Dung không chịu nổi nữa rồi
- Mới có thế mà đã không chịu nổi. Đúng là nhịn quen ăn không quen (câu này nó chế ra nhá) – nó thầm nghĩ - () có thể tạm tha nhưng môi và vú thì không
Đứng dậy, nó lại hôn Dung lại “vu bóp táy, lôn sờ tày”. Dung để mặc nó muốn làm gì thì làm, tay nàng cũng tìm đến dương vật nó xoa nhẹ. Nó thì thào vào tai Dung:
- Dung hôn cái của T đi (nói mịa là BJ hay thổi kèn cho nó nhanh lại còn)
- Không đâu. Nó cứ thế nào ấy.
- Hôn đi mà. T hôn của Dung suốt đấy thôi, có sao đâu.
- Dung ngần ngừ - Nhưng Dung không biết hôn
- T sẽ bảo Dung mà (thèng này đã thổi kèn đíu bao giờ đâu mà biết nhỉ) – Nó ấn nhẹ vai Dung xuống.
Dung ngồi xuống, tay cầm dương vật đưa lên ngang mặt nhưng vẫn chưa dám chạm môi vào. Nó ưỡn người ra để dương vật sát hơn với môi nàng.
- Hôn nó đi Dung.
Nàng từ từ đưa nó chạm vào miệng, cái đầu lưỡi thò ra chạm vào đầu khấc (như kiểu nếm thức ăn ấy các pác nhỉ). Rất nhanh nhưng nó cảm thấy như có điện chạy từ chym lên đến tận não.
- Dung ngậm nó đi. Thế… Đừng để răng chạm vào, T đau.
- Ưm…ưm…
- A… Dung dùng lưỡi đi, quệt mạnh vào cái khe nhỏ nhỏ đó. A… T sướng quá.
Dung dường như thích nghi với việc có một cái dương vật trong miệng rất nhanh. Nàng thụt ra thụt vào, thi thoảng lại mút mạnh làm nó sướng phát cuồng, ấn chặt đầu Dung vào. Sự thật thì đây là lần đầu tiên nó được BJ. Dung đẩy nó ra, dường như nàng bị ngộp thở do bị nó ấn dương vật vào tận trong cổ họng. Tay nàng vẫn sục nhẹ, lưỡi nàng liếm dọc theo chiều dài của dương vật. Nó sướng quá kiễng chân lên, Dung bất ngờ ngậm luôn một hòn bi của nó khiến nó như bị điện giật. 
Thôi hôm nay đến đây thôi – Nó nghĩ và đỡ Dung đứng dậy nó ôm chặt lấy nàng, tay lại thi triển tuyệt kĩ móc lốp. Được một lúc, nó rút tay ra, cầm dương vật ấn vào cái khe đã ướt đẫm dâm thủy của nàng. (ặc ặc khó vào quá. Không biết mấy Bro LX đã thử chiêu chơi đứng chưa) Loay hoay một lúc không được. Nó xoay người Dung lại.
- Dung chống tay vào tường đi.
Nàng hiểu ý, chống tay vào tường, cái mông hơi cong ra phía sau. Lần này thì rất nhanh nó đã đánh chiếm được mục tiêu.
- Ư… ư…
- Hự… hự… nó dập liên tục. Sướng … không em?
- E…m… có – nàng thều thào như người hết hơi.
Một ý nghĩ chợt lóe ra, nó rút dương vật ra, bảo Dung quay lại, một tay nó nâng một chân của Dung lên ngang eo mình. Rất nhanh, Dung hiểu ý của nó. Chân nàng quặp chặt vào eo nó, hai tay vòng qua cổ, hơi kiễng chân lên đưa () tiến lại sát cái dương vật. Nó lựa cái mông một tí và ngay lập tức lỗ () Dung đã được lấp đầy bởi cái khúc thịt dài 15cm của nó. Dung bị kích thích cực mạnh bởi những tư thế mới của nó (của nó đíu đâu, toàn học trên LX), nàng rên rỉ, mặt mũi đỏ gay. Được gần 5 phút nó thấy hơi mỏi chân bèn xốc nốt chân còn lại của Dung lên, nàng quặp chặt lấy eo nó. Giữ nguyên tư thế nó tiến lại phía giường ngủ và ngả xuống. Có đươc tư thế thoải mái nó bắt đầu thể hiện sức mạnh của mình bằng những cái dập liên hồi. Tay Dung bấu chặt vào lưng nó, miệng rên càng lúc càng to. Còn nó, mặt đỏ như vừa nốc cả lít rượu, mồ hôi vã ra. Nó đổi tư thế, bảo nàng nằm sấp xuống, hai tay kéo mông nàng nhô lên cao và bắt đầu thi triển tuyệt chiêu tối hậu : Doggy
- Ah… ư… em… sướng…qúa…
- Hừ… hừ…() em nó bóp nát của anh rồi.
- Chưa …ư… nát. Nó… vẫn… cứng lắm anh ơi, nóng nữa…ư…a…
- Để anh chơi ... nát …() em nhé.
- Vâng… cho anh hết đấy…ư…
- A…a…anh sắp ra này.
- Em… cũng… thế. A…a…ra cùng em đi anh.
A…a… cơ () nàng co bóp dữ dội khiến nó không thể kìm hãm thêm được. Dập mạnh cái cuối cùng, dương vật nó giật giật và bắt đầu công phá () Dung bằng một dòng tinh trùng nóng bỏng. Nó cảm thấy mình vừa xuất ra cả lít tinh trùng (đ.m cả lít thì chẳng Trụy Phong mà die mịa nó rồi các pác nhỉ) mất hết sức lực đổ gục xuống người Dung, một cảm giác tê rần xuất hiện. 
Thỏa mãn.
Rút ra khỏi người Dung, nó lăn xuống bên cạnh nàng, một dòng nước nhờn chảy dọc theo cái khe () thấm ướt đẫm một mảng gas giường. (lại mất công giặt)
- Dung thấy thoải mái chứ (đ.m lại đổi cách xưng hô)
- Nàng khẽ gật – Lấy cho Dung cái khăn đi, trong nhà tắm ấy.
Nó uể oải đứng dậy lấy cái khăn đưa cho Dung. Nàng ngồi dậy, cẩn thận lau mồ hôi cho nàng rồi đến nó. Kể cả thằng “Chym Đang Sun” của nó cũng được chăm sóc cẩn thận, cuối cùng là giải quyết cái đám rừng của nàng. Đúng là rừng vừa trải qua cơn bão, lông lá (à quên, cây cối) rạp hết cả xuống.
- Mình đi tắm đi cho thoải mái. – Nó đề nghị
- Đừng, vừa mới … không nên tắm ngay.
- Uh. Mình ngủ đi.
Nàng không nói nằm xuống sát nó, đầu rúc vào ***g ngực rộng rãi, rắn chắc của nó (thèng ku này mà “thối cánh” coi như đời em Dung xong). Cả hai thiếp đi, trên khuôn mặt vẫn đọng lại dư âm của cuộc chiến vừa qua.

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 1

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 2

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 3

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 4

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 5

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 6

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 7

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 8

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 9

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 10

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 11

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 12

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 13

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 14

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 15

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 16

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 17

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 18

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 19

Truyen Nu Sinh Lam Tinh- Hinh anh 20

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :

Xem Truyen Nu Sinh Lam Tinh hot nhất

Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm
Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá
Bình Dương: đội cẩn thận
Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h
Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào
Bình Dương: dạo này
Bình Dương: đi Việt Đức
Bình Dương: anh hay gặp
Bình Dương: nhiều trường hợp
Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm
Bình Dương: theo đúng nghĩa đen
Bình Dương: nữa
Bình Dương: hôm trước
Bình Dương: ở Việt Đức
Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi
Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới
Bình Dương: nên hơi nhạy cảm
Bình Dương: có 1 cậu
Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em
Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm
Bình Dương: tai nạn xe máy
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: các cô dì chú bác
Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở
Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu
Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết
Bình Dương: não chết rồi
Bình Dương: cứu thế nào được
Bình Dương: tức là
Bình Dương: cậu ý chỉ
Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm
Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội
Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất
Bình Dương: thế là xuất huyết não
Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ
Bình Dương: làm não sưng phù lên
Bình Dương: mất chức năng -> chết não
Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập
Bình Dương: phổi vẫn thở tốt
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo
Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu
Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra
Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân
Bình Dương: ko cho vào
Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy
Bình Dương: bác ý ko khóc được
Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con
Bình Dương: nhìn nó
Bình Dương: 1 lúc
Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ
Bình Dương: bác ý nói với nó
Bình Dương: “dậy đi con”
Bình Dương: “dậy đi về với bố”
Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh
Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?
Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường
Bình Dương: chẳng nói gì nữa
Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về
Bình Dương: chẹp
Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả
Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy
Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ
Bình Dương: anh thấy
Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh
Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này
Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào
Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn
Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa
Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì
Bình Dương: liệu mình có ân hận ko
Bình Dương: khá là day dứt
Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay
Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h
Bình Dương: người chết thì an lành
Bình Dương: chỉ day dứt người sống
Bình Dương: bác ý còn bảo
Bình Dương: “thế đấy cháu ạ”
Bình Dương: “nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban”
Bình Dương: “thế mà nó không về nữa cháu ạ”
Bình Dương: anh lấy ống nghe
Bình Dương: đưa cho bác ý
Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối
Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe
Bình Dương: từ hồi đi viện đến h
Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi
Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế
Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ
Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?
Bình Dương: trước cái chết
Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm
Bình Dương: anh cũng nhận ra
Bình Dương: những lúc như thế
Bình Dương: không thấy đám bạn đâu
Bình Dương: quanh mình
Bình Dương: chỉ có gia đình
Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y
Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu
Bình Dương: chắc không đến kịp
Bình Dương: hoặc sợ quá không đến
Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko?
Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :

Đọc Truyen Nu Sinh Lam Tinh mới nhất 2014

Chuyến bay Singapore Airlines đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất lúc 12: 50, Tiến chợt thấy lòng mình chơi vơi khi biết mình đã nằm giữa lòng đất mẹ. Đã mấy năm rồi, Tiến chưa có dịp về quê thăm quê hương, về thăm ba má. Những năm học vất vã cuối cùng cũng đã đền bù cho Tiến một cái bằng bác sĩ, và một chuyến về quê xả hơi.

Chiếc taxi chạy lạng lách để tránh người qua kẻ lại, tiếng ồn ào lẫn tiếng còi xe vang lên in ỏi. Tiến thấy nao nao một thuở nào mãnh đất thân yêu này nuôi Tiến lớn. Kể ra cũng lâu lắm rồi, từ ngày chia tay với ba má ở Mỹ Tho để theo đoàn người vượt biển, đến bây giờ Tiến mới có dịp nhìn lại cảnh đời Việt Nam với rất nhiều thay đổi.

1:30 trưa. Tiến được chở đến Bến xe Tân Bình theo lời chỉ dẫn của bạn bè bên Mỹ. Từ đó Tiến đi theo xe khách 12 chỗ ngồi . 2:00 .Chiếc xe bắt đầu rời bến hướng về đường lên Tây Ninh trên con lộ 22. Sau khi tới Tây Ninh, Tiến chuyển xe đi sang huyện Hốc Môn, và từ đó đi sâu vào xã Đông Thạnh.

Vậy đó, cuộc hành trình của Tiến vẫn chưa hề kết thúc. Tuy Tiến mệt nhưng nghĩ tới sắp gặp lại ba má, Tiến thấy vui vui, nhất là được dịp ngắm lại quê mình trong nhiều năm xa cách. Những con đường đất đỏ mới ngày nào thuở thiếu thời Tiến có dịp đi ngang qua giờ đây vẫn vậy, những mãnh vườn quen thuộc, những thửa ruộng mênh mông thì cũng như xưa… Gió man mát thổi vào mặt làm cho Tiến thấy chộn rộn trong lòng.

Xe đỗ ngay trung tâm xã Động Thạnh. Trời lúc đó cũng xập tối, Tiến quyết định ghé lại nghỉ một đêm rồi mai đi tiếp theo đường xe lửa lên Thủ Dầu Một. Vác hai cái túi xách trên tay, cộng thêm hai cái va-li cồng kềnh, Tiến lê lếch trên con đường cát tưởng chừng như không còn chút sức lực nào, trong đời Tiến chưa bao giờ lại có chuyến đi cực nhọc này, kể cả cái lần vượt biển đó, tuy đói nhưng vẫn không mệt bằng.

Quăng đống đồ xuống đất, Tiến vuốt mồ hôi đỗ ra trán, thở dốc, và đưa tay làm quạt phủi phạch phạch. Tìm một chỗ ngồi trên một cái đê đất, dưới tán cây có gió lao xao rì rào làm mấy bụi tre gần đó lao xao, có khi phát ra tiếng kẽo kẹt nghe dễ sợ, rồi bên kia nhá nhem là mấy bụi chuối đong đưa theo gió cứ như người nào đó đang đưa tay ve vẩy, Tiến thấy hơi sợ, sợ ma! Tuy đã bao năm rèn luyện với sự chết chóc, làm quen với những ca phẫu thuật đầy máu me, rồi có lúc trực nhà xác với những xác chết do đụng xe không còn được nguyên vẹn, Tiến tưởng rằng mình không hề sợ và cũng không hề tin là có ma trên đời. Nhưng lần này hoàn cảnh khác hơn, đàng sau lưng Tiến là con kinh chảy róc rách, phía trước mặt là cánh đồng hoang vắng, con đường Tiến đang đi vắng teo không một bóng người. Tiến nhớ tới ngày nào còn bé, Tiến bị ma nhát đem vào dấu trong bụi tre, cả nhà Tiến tìm từ sáng đến tối cũng không gặp Tiến, đến khi mời thầy bùa về yếm, người ta mới tìm thấy Tiến ngủ trong đó.

Nghĩ tới con đường xa xôi trước mặt, Tiến hơi chán chường, dù rằng sáng nay Tiến nôn nóng bao nhiêu thì nay lại chẳng muốn đi tí nào . Dù biết rằng ba má Tiến đã hẹn đón Tiến ở bến xe, nhưng Tiến quyết định tìm một nơi để nghỉ ngơi , mai sáng sẽ đi sớm.

Thở dài. Tiến quyết định lê từng bước tiếp, để trời tối hơn nữa thì Tiến không biết lối nào phải đi, có khi phải nằm lại ở một góc cây nào đó không chừng, nhưng Tiến không bao giờ làm vậy, kỷ niệm đáng sợ thời niên thiếu đã bảo Tiến phải ráng lên.

Xa xa phía trước mặt đã có ánh đèn le lói. Tiến hơi mừng rỡ vội rão bước.
Đi được một chặng đường cũng khá xa, ánh đèn kia càng lúc càng gần. Tiến mừng rỡ trong lòng. Thì ra ánh đèn đó là một bác nông dân, tay xách cây đèn dầu trứng vịt đang đi ngược về hướng của Tiến.

Tiến vồn vã chặn hỏi:
- Thưa bác, bác có biết gần nhất ở đây có nhà nào ở tạm không. Cháu … cháu từ …,
Vì sợ nói rõ ra chân tướng Tiến là Việt kiều sẽ không tốt, biết đâu Tiến sẽ bị lòng tham của kẻ khác làm hại, nên Tiến nhanh nhẫu nói khéo:
- Cháu từ thành phố về thăm quê, đi ngang qua đây thì trời đã tối , định tìm một nơi nào ở tạm ngày mai đi tiếp.

Ông bác hình như là nông dân với da sạm vì nắng giơ cây đèn cao ngang mặt để nhìn xem Tiến là ai, đến lúc này Tiến cũng trông rõ bộ mặt của ông. Mặt mày trông xấu xí. Trông đời Tiến chưa từng thấy ai có khuôn mặt xấu xí đến như thế. Mặt thì chằn chịt vết sẹo, miệng trẹt qua một bên, hai mắt bị một con kéo xụp, trông gã giống như một tên giết người, hơn là kẻ lương thiện. Tiến thấy hơi sợ. Với đống đồ trong tay như thế này rất có thể sẽ gợi lòng tham của gã.

Bác nông dân quơ quơ cây đèn, không nói năng chi cả, cứ đưa tay chỉ về phía sâu con đường, nơi cũng có một vệt sáng lờ mờ. Tiến vội vã, “cám ơn bác, cám ơn bác” rồi rảo bước cho lẹ, kẻo gã đó đỏi ý đòi cướp đồ thì Tiến không biết làm sao.

Đi chừng hai mươi bước linh tính không biết làm sao Tiến quay mặt trở lại để nhìn, thì Tiến đã không còn thấy ánh đèn của gã nông dân kia nữa. Bác nông dân đã biến mất trong tít tắt. Quá điếng hồn, tiếng ngỡ là gặp ma nên co giò lôi lếch mấy cái va-li lộc xộc đi nhanh về phía ánh đèn le lói phía xa xa.

Cuối cùng thì Tiến cũng đến được trước căn nhà có ánh đèn lu lu đó. Nó là một căn nhà lụp xụp lợp bằng lá dừa, trông có vẻ điều tàn, phía trước là hàng rào làm bằng những cọng tre đang nhau một cách tạm bợ.

Tiến bỏ va-li xuống và từ tốn gọi vọng vào trong:
- Có ai trong nhà không ?

Không có tiếng nào trả lời, Tiếng gọi thêm lần nữa và đứng chờ. Vẫn không có tiếng trả lời. Tiến quyết định đẩy cửa đi vào.
Tiếng cánh cửa kẽo kẹt trong đêm khuya vắng lặng, làm cho Tiến nổi cả gay ốc. Cộng thêm gió lất phất đánh đu nhánh cây bên góc sân nhà, làm Tiến hoang mang. Mon men theo hành lang đắp bằng đất nhô cao Tiến bước sát bên cánh cửa.
“Tốc, tốc, tốc”
Tiến đưa tay gõ ba cái và vọng hỏi:
- Thưa có ai ở nhà không ?
Vẫn không có tiếng trả lời, Tiến nói tiếp:
- Cháu từ xa về quê thăm nhà, ghé sang đây định ngủ nhờ…Không biết …

Tiến im lặng chờ một lời nói từ bên trong, nhưng vẫn không có động tĩnh nào. Hít một hơi sâu lấy bình tĩnh Tiến lò dò bước qua bên cửa sổ nhìn vào. Theo ánh đèn le lói bên trong, Tiến nhìn thấy một căn phòng trống trải chỉ có chiếc giường tre, và cái bàn vuông cũ kỹ đặt ở giữa phòng với hai cái ghế đẩu hai bên. Nhìn quanh Tiến vẫn không thấy có người nào. “Chẳng lẽ, bác nông dân lúc nãy là chủ căn nhà này, bác ngoắt tay chỉ về căn nhà này chắc vì kêu mình vô đây nghỉ trước, rồi bác đi đâu đó sẽ trở về .”
Nghĩ thế thì Tiến mạnh dạn trở lại cửa để bước vào.
Thình lình có ai đó từ phía sau vỗ vào vai Tiến.
“Á …”. Tiến la toáng lên, té lúi chúi về phía sau.
Thường thì Tiến ít khi sợ và giật mình, nhưng trong hoàn cảnh như thế này thì bất cứ ai đó cũng phải hết hồn.
Một giọng trầm, nói:
- Cháu tới đây ở nhờ phải không ?
Lúc này Tiến mới có dịp hoàn hồn. Trước mặt Tiến là một người đàn ông tuổi trung niên, khuôn mặt cũng bình thường , đang nắm cây đèn dầu giơ lên cao, soi soi vào mặt Tiến để nhìn cho rõ.
Tiến định hồn xong thì từ tốn trả lời:
- Dạ thưa bác, cháu từ thành phố về thăm ba má, đi ngang đây thì trời xập tối, hết đường ra nên phải đến đây xin ngủ nhờ nhà bác một đêm.
Người trung niên nói:
- Ngủ nhờ hả . Ít ai tới đây ngủ nhờ lắm.

Tiến hơi ngạc nhiên về câu nói đó . Không biết ông ta đồng ý cho Tiến ngủ nhờ hay chăng, câu nói đó cũng có thể là được mà cũng có thể là không. Nhưng Tiến hy vọng có “được”, còn nếu là “không” thì Tiến chẳng biết phải tính sau, chả lẽ phải vác đống va-li trở lại con đường mà Tiến lặn lội suốt hai cây số.

Chưa biết tính sau thì người trung niên đẩy cửa bước vào trong, Tiến còn đang ngơ ngác, thì người trung niên lên tiếng:
- Vào trong đi , sau còn đứng đó.
Chỉ chờ nghe có thế thì Tiến hớn hở:
- Cám ơn bác, cám ơn bác, để cháu ra ngoài lấy va-li vào.

Người trung niên không nói gì cả, chỉ cầm cây đèn dầu đi thẳng vào trong.
Tiến khệ nệ khiên từng cái va-li đặt vào trong phòng, nhét nó dưới giường, và đặt túi xách dưới đ*t bàn cho trống trải căn phòng.
Đang còn đứng lơ ngơ thì người trung niên bước ra dưới cây đèn, nói:
- Tối nay cậu ngủ ở giường này của tui, tối nay trăng sáng tui phải đi giăng câu, và đắp đê điều . Phòng bên trong là của đứa con gái tui. Mấy hôm rồi nó bị bệnh…nên đã đi ngủ từ sớm.
Tiến gật đầu “dạ, dạ”, người trung niên lại nói:
- Cậu ngồi chơi đi, để tui xuống bếp kiếm vào món đồ ăn lên cho cậu.
Tiến khách sáo nói:
- Và thôi khỏi bác, làm phiền bác lắm! Cháu … cháu ăn rồi!

Tuy nói thế nhưng giờ đây Tiến mới biết bụng mình đói meo. Chỉ sợ là người trung niên kia bản tánh thật thà, nghe theo lời Tiến không mang cơm ra thì tiếc lắm.
Và người trung niên kia đáp:
- Không gì đâu, cơm hồi chiều còn dư nhiều, mang lên đây cho cậu ăn, với món cá trê nướng trộn nước mắm gừng và canh bầu.

Tiến nghe đến đây thì nước miếng chảy ròng trong cổ họng. Chỉ đành nuống ừng ực xuống thèm thuồng. Đã từ lâu rồi, Tiến đã quên bén đi cái mùi cá trê nướng trộn nước mắm gừng, cái món mà Tiến rất thích mà không bao giờ kiếm được bên xứ Mỹ này.
Nghe mùi cá nướng trong tâm, Tiến không khách sáo nữa, rối rít:
- Dạ, cám ơn bác. Cám ơn bác.
Người trung niên kia lại chỉ tay qua bên trái:
- Kế bên đây là cái mương tưới ruộng. Nước sạch, mát lắm, cậu xuống đó tắm cho khỏe đi, rồi lên đây ăn cơm. Đi cả ngày rồi chắc mệt lắm!

Đến bây giờ Tiến mới phát giác là người ngợm Tiến chua lòm. Cái mùi xông xông từ hai bên nách như mùi hành, mùi tỏi. Tiến nhăn mặt í ẹ . Đã hơn 24 tiếng rồi, Tiến chưa hề tắm, thuốc xức nách cũng tan hết theo mồ hôi. Bây giờ còn gì hơn nữa là được đi tắm.
Tiến lại khép nép:
- Cám ơn bác.

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :


Tôi rửa tay nhảy vào ăn, cơm ngon quá, có lẽ lúc chiều mệt nên cơm nhà lại càng ngon hơn. Nhìn nó ngồi đối diện mặc cái váy ngủ tôi nghĩ đến tí nữa lên phòng đòi nó cho ti mà tim lại đập thình thình. Các bro nghĩ sao về vấn đề này nhỉ? Chiều nay đi chơi gái, toàn gái đẹp nhìn phê thật nhưng tôi không có cái cảm giác như thế này, đầu chỉ nghĩ đến chuyện được ôm nó thôi, sờ vào bộ ngực căng cứng vểnh vểnh kia, ngậm vào cái đầu ti để rồi có cái cảm giác cái đầu ti của nó cứng dần dần trong miệng mình, cho đến lúc nó cứng đanh lại thì mỗi lần mút hoặc đá đầu lưỡi vào là 1 lần cái cơ thể mình đang ôm trong tay nó rung chuyển.. hic.. sướng kinh người, nghĩ đến đấy thôi là người tôi cứ nóng lên, nhột nhạt, tìm đập nhanh hơn, khó chịu vô cùng.
Ăn xong thì chợt chú nói:
- Tối nay có lô hàng mới về, con chịu khó qua cty kiểm tra luôn, không có gì sơ xuất mai chuyển hàng cho người ta lại không trở tay kịp.
- Vâng, tí con lên cty.
Hic… thế là lại đổ bể hết cả kế hoạch mất rồi… chẹp.. đành vậy, phi lên cty ngồi đợi hàng về. Lên đến nơi thấy 2 đứa bên phòng xuất nhập khẩu cùng 1 em lễ tân đang ngồi đấy rồi. Hic.. em lễ tân lên đây làm cái quái gì nhỉ??? Ra hỏi mấy thằng cu XNK:
- Em Lê (tên em lễ tân) đến đây làm gì thế?
- hihi.. nó thấy anh đến thì nó đến chứ làm gì, anh cứ trả vờ..
- Nào, nói linh tinh, tao cắt lưỡi giờ đấy..
- Em thề với xếp luôn, giám đốc báo giám đốc không đến được, anh sẽ thay mà
Bó tay với bọn quỉ này, chịu không nổi. Chích ngang chút là em này rất thích tôi, nhưng cũng chả biết thích tôi hay thích hoàn cảnh gia đình tôi. Tôi thì chả để ý gì nhưng bọn nhân viên thì suốt ngày soi nó, đôi khi nghĩ cũng tội nghiệp. Hôm ăn cơm chả biết có đứa nào nói: – Ông Tuấn ỉa ra cả cty bảo thối riêng Lê kêu thơm mùi sầu riêng.. Tôi cũng vừa đi đến thấy mặt nó đần thộn ra, nghĩ cũng tội nên át đi: – Ai phát ngôn bừa bãi đấy? Hic.. nhưng khổ cái thấy tôi bênh nó thế thì nó lại càng thích… nhục thế chứ.
Bốc hàng, kiểm tra xong 2h sáng. Mọi người dắt xe ra đi về thì Lê ra bảo: – Anh có thể cho em về nhà không, em đi taxi tới cty.
- Hôm nay anh đi xe máy đấy, không đi oto đâu.
- Xe máy cũng được chứ sao.
Bố khỉ, ngại quá đi mất, đưa về cũng dở mà không thì cũng ngại cho nó đi một mình.
- Tiến ơi, đưa em Lê về hộ anh với.
Tôi gọi thằng cu bên phòng XNK:
- Lê thích xếp đưa về chứ em thì tuổi gì.
- Thôi, không cần đâu, em tự về cũng được. Nó nói rồi khoác túi đi ra đường.
Mẹ kiếp, lại phải đi theo nó, đỗ xe trước mặt nó cái nó chả nói năng gì leo tót lên xe ôm chặt cứng lấy tôi. Trời thì mùa hè, mặc áo sơmi mà nó thì ôm chặt mình, nô tì cả bộ ngực to vật vã vào lưng mình… Nghĩ bụng, em cũng xinh đấy, ngon đấy nhưng anh chịu thôi, nhất quyết nói không với vợ bạn và gái cty.. Trên đường về nhà em cứ thủ thỉ bên tai, đến nhà còn trèo kéo vào nhà em chơi (chơi cái gì vào lúc 2h25′ sáng nhỉ các bro hehehe), thôi anh về, muộn rồi. Đột nhiên em ôm chầm lấy tôi, hôn tôi rồi nói “em yêu anh”, sau đó chạy vù vào trong nhà.
Hêhêhê vụ này có thể đoán trước được nên chả có gì là lạ cả, kệ quay xe dông 1 mạch về nhà. Vừa vào cổng đã thấy mở cửa, hoá ra Hương nó đợi cửa.
Sao em không ngủ đi, đợi anh làm gì cho khổ ra.
Không sao, em vừa học vừa đợi anh về mà.. em chưa buồn ngủ.
Cám ơn em.
Sao anh hay “cám ơn” thế nhỉ? Em chẳng thích nghe anh nói cám ơn đâu. Nó phụng phịu nói
Thui.. thui.. anh xin. Nào ôm cổ anh nào..
Nó ôm cổ tôi, tôi bế nó lên phòng đặt nó lên giường rồi nói đợi tôi vào tắm cái rồi ra với nó, vào tắm xong ra thì nó ngủ lăn quay từ lúc nào, khổ thân cố thức đợi tôi về. Tôi nhẹ nhàng kéo cái quần lót nó xuống, rồi cởi nốt cái váy ngủ ra, tôi cũng thoát y toàn phần khe khẽ chui vào nằm cạnh rồi luồn tay ôm nó vào lòng nằm ngủ 1 mạch đến sáng.
Mở mắt dậy nhìn đồng hồ 9h30 sáng, chết mẹ.. không biết nó dậy từ bao giờ, nằm thế này cô chú biết thì toi.. Thôi chấp nhận vậy, ngủ mệt nên chả biết gì cả. Tôi vào đánh răng, tắm táp, tắm xong đi xuống thì thấy nó đi chợ về:
- Anh dậy lâu chưa? Anh ăn gì không em làm cho? Hôm nay cô chú đi ăn cưới trên Phú Thọ rồi, có mỗi 2 anh em mình ăn cơm thôi.
- Cô chú đi từ bao giờ? Cho anh ăn mì tôm đi
- Cô chú đi từ sáng sớm cơ. Có bánh mì đấy anh ăn không?
- uh.. thế cũng được.
- Hay đợi tí em làm cơm rồi ăn luôn? Giờ cũng 10h hơn rồi mà?
- Uh.. thế cũng được… anh làm cùng em nhé?
Cả 2 đứa chui vào bếp nấu nấu, nướng nướng đến hơn 11h mới xong. Nhịn bữa sáng nên tôi đánh 1 lèo 4 bát cơm, ăn xong no căng cả rốn, môi hôi nhễ nhại. Nó nhìn tôi cười ngặt ngẽo:
Em tưởng anh bị bỏ đói cả tháng..
Hìhì… tại em nấu ngon quá..
Nó cười sung sướng vì được tôi khen. Nghỉ tí rồi định bê mâm vào rửa cho nó thì nó bảo:
Để em làm cho.. Anh lên pha nước cho em tắm thì tốt hơn đấy…
Ok, đi ngay..
Lại làm bó hoa hồng, thắm nến, nhưng lần này tôi vác hết cả nến ra cắm đầy phòng tắm của cô chú luôn, vì có mỗi phòng đấy là bồn tắm đôi. Xong xuôi xuống vẫn thấy nó đang dọn dẹp, tôi bế thốc nó chạy lên gác.. nó dãy như đỉa phải vôi..
Buông em ra để em dọn xong đã..
Để đấy, tí anh xuống dọn ù cái là xong thôi…
Sao lại lên phòng chú?
Phòng chú phòng tắp đẹp hơn, anh bầy đẹp lắm (hìhì.. phải dấu nhẹm cái vụ mình muốn tắm chung đi)
Đẹp chưa? Em thích không?
Hihi.. đẹp thật, em thích..
Bế nó vào phòng tắm lột hết đồ nó ra quăn vào bồn, gội đầu cho nó rồi tôi chạy xuống dọn dẹp. Dọn dẹp rửa bát loáng cái là xong, ra tủ lạnh ôm 2 cái ly + chai vang và cái bánh gato lên.
Vào phòng tắm thấy nó đang nằm ườn ra mắt mũi lim dim nghe nhạc. Thấy tôi vào nó nhỏm dậy đỡ lấy cái bánh và chai rượu để xuống cái bệ trên đầu bồn tắm, tôi định trèo vào bồn thì nó bảo: – Sao anh không cởi nốt quần ra. Rồi nó dướn người cời cái dải rút quần đùi của tôi. Hic.. cứ nhăm nhăm rồi lén lén lút lút, chỉ mong cởi truồng ôm nó, đến lúc nó rất tự nhiên (có lẽ nó đã quen với việc tôi với nó trần truồng nằm với nhau mà tôi không làm gì rồi) cởi quần cho tôi thì tự nhiên lại thắy ngượng ngượng mới chết chứ. Nhưng đó là cảm giác thoáng quá mà thôi, cảm giác sung sướng còn lớn gấp bôi. Phi vào bồn tắm nằm vừa ôm nó vừa sờ ti nó, nó thì nằm ăn bánh, thình thoảng đưa rượu vang cho tôi uống.
Tắm thế này thích anh nhỉ? Trước em xem trên TV thấy Ai Cập các Pharaong cũng có bồn tắm và rắc hoa đấy.
Uh.. Nữ hoàng còn tuyển nô lệ to khoẻ vào tắm cùng ấy chứ (hehe được dịp bốc phét)
Anh điêu, làm gì có chuyện nữ hoàng tắm cùng nô lệ đàn ông.
Thật mà, Võ Tắc Thiên bên Trung Quốc chả thế là gì (dẫn chứn xong, thấy nó im im tôi lại nố nữa).
Chỉ buổi sáng thì các vua chúa, nữ hoàng mới hoành tráng thôi, tối về thì cũng thèm khát như đàn bà thôi mà.
Thế họ bắt nô lệ làm gì anh?
Thì bú ti này, liếm khắp người này, liếm chỗ kín này…
Điêu thế.. tự nhiên bắt nô lệ bú ti… lại còn liếm chỗ kín nữa, làm gì có chuyện đó.
Anh hỏi em nhá, anh bú ti cho em thì em có thích không? Thích.. đúng không???
Nó ngần ngừ 1 lúc rồi cũng gật đầu.
Anh nói thật hay bốc phét em đấy?
Anh nói thật mà…
Liếm vào chỗ kín thì thích lắm à? Bẩn bỏ xừ…
Chắc chắn là thích rồi, bẩn gì mà bẩn.. tí nữa tắm xong anh thử cho mà biết.
Thôi.. chỗ đấy là chỗ đi tè đấy anh biết không
Tôi không nói gì nữa, nằm 1 lúc nữa thì tôi ra ngoài bồn lấy khăn tắm rồi quấn vào người nó bế nó về phòng tôi sau đó lên dọn dẹp hết lại phòng tắm cho chú. Lúc xuống phong nó đang ngồi sấy tóc

Truyen Nu Sinh Lam Tinh cứ từ từ

Cứ từ từ, lân la lại gần làm quen, rồi tập xong mời đi uống nước. Tầm vài tuần rồi xem thân thiết ra sao tính tiếp. Làm quen thì dễ thôi, hỏi em học thấy có khó gì ko, con gái tập võ ko lo người yêu chê à, nhà em ở đâu, có khi gần nhà anh (để anh hộ tống về) cũng nên.
Rồi lần trước em tông vào anh đến giờ anh vẫn ê ẩm, ko phải trong người mà là trên não, blah blah blah

Từ khóa cho chủ đề Truyen Nu Sinh Lam Tinh liên quan :

Xem thêm chủ đề Truyen Nu Sinh Lam Tinh liên quan :

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 2

Không có gì ngọt bằng nước bọt người yêu .Không có ai nói điêu nhiều bằng thằng đi tán gái...

Địt gái tây lồn to khủng bố chuyện kể lại cho ae

Chào các bác,mình nằm vùng của lx cũng lâu rồi,nhưng giờ mới đủ tuổi lập nick giao lưu. Câu chuyện mình kể cũng là lần thứ 3 chơi gái của mình,và thế éo nào lần này lại dc chơi với gái Tây ngay tại HN mới oách.

Clip nóng vợ chồng  làm tình trước mặt con nhỏ

Xem video làm tình nơi công cộng trước mặt đứa nhỏ và thiên hạ. Clip địt nhau đến chết của đôi vợ chồng đang nứng không chịu nổi.

EM MẤT TRINH RỒI, ANH LẤY KHÔNG ???

Yêu nhau đã gần 3 năm nhưng Hà không khi nào cho Hưng đi quá giới hạn. Lúc nào hai người đi chơi với nhau Hà cũng tìm cách né tránh những đòi hỏi của Hưng và tìm thú vui vào những trò chơi của trẻ con

Một lần đụ địt vợ dâm lồn đẹp không thể nào quên

Từ lúc tôi upload hình ảnh chăn gối của vợ chồng chúng tôi lên đến nay, tôi thấy cải thiện hơn mối quan hệ giữa vợ chồng chúng tôi … Ngày trước vợ tôi hay cáu gắt …chắc vì áp lực công việc nhiều quá không giải tỏa được mới trở nên như thế …..