Truyen Bao Dam Gay

Chuyến bay Singapore Airlines đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất lúc 12: 50, Tiến chợt thấy lòng mình chơi vơi khi biết mình đã nằm giữa lòng đất mẹ. Đã mấy năm rồi, Tiến chưa có dịp về quê thăm quê hương, về thăm ba má. Những năm học vất vã cuối cùng cũng đã đền bù cho Tiến một cái bằng bác sĩ, và một chuyến về quê xả hơi.

Chiếc taxi chạy lạng lách để tránh người qua kẻ lại, tiếng ồn ào lẫn tiếng còi xe vang lên in ỏi. Tiến thấy nao nao một thuở nào mãnh đất thân yêu này nuôi Tiến lớn. Kể ra cũng lâu lắm rồi, từ ngày chia tay với ba má ở Mỹ Tho để theo đoàn người vượt biển, đến bây giờ Tiến mới có dịp nhìn lại cảnh đời Việt Nam với rất nhiều thay đổi.

1:30 trưa. Tiến được chở đến Bến xe Tân Bình theo lời chỉ dẫn của bạn bè bên Mỹ. Từ đó Tiến đi theo xe khách 12 chỗ ngồi . 2:00 .Chiếc xe bắt đầu rời bến hướng về đường lên Tây Ninh trên con lộ 22. Sau khi tới Tây Ninh, Tiến chuyển xe đi sang huyện Hốc Môn, và từ đó đi sâu vào xã Đông Thạnh.

Vậy đó, cuộc hành trình của Tiến vẫn chưa hề kết thúc. Tuy Tiến mệt nhưng nghĩ tới sắp gặp lại ba má, Tiến thấy vui vui, nhất là được dịp ngắm lại quê mình trong nhiều năm xa cách. Những con đường đất đỏ mới ngày nào thuở thiếu thời Tiến có dịp đi ngang qua giờ đây vẫn vậy, những mãnh vườn quen thuộc, những thửa ruộng mênh mông thì cũng như xưa… Gió man mát thổi vào mặt làm cho Tiến thấy chộn rộn trong lòng.

Xe đỗ ngay trung tâm xã Động Thạnh. Trời lúc đó cũng xập tối, Tiến quyết định ghé lại nghỉ một đêm rồi mai đi tiếp theo đường xe lửa lên Thủ Dầu Một. Vác hai cái túi xách trên tay, cộng thêm hai cái va-li cồng kềnh, Tiến lê lếch trên con đường cát tưởng chừng như không còn chút sức lực nào, trong đời Tiến chưa bao giờ lại có chuyến đi cực nhọc này, kể cả cái lần vượt biển đó, tuy đói nhưng vẫn không mệt bằng.

Quăng đống đồ xuống đất, Tiến vuốt mồ hôi đỗ ra trán, thở dốc, và đưa tay làm quạt phủi phạch phạch. Tìm một chỗ ngồi trên một cái đê đất, dưới tán cây có gió lao xao rì rào làm mấy bụi tre gần đó lao xao, có khi phát ra tiếng kẽo kẹt nghe dễ sợ, rồi bên kia nhá nhem là mấy bụi chuối đong đưa theo gió cứ như người nào đó đang đưa tay ve vẩy, Tiến thấy hơi sợ, sợ ma! Tuy đã bao năm rèn luyện với sự chết chóc, làm quen với những ca phẫu thuật đầy máu me, rồi có lúc trực nhà xác với những xác chết do đụng xe không còn được nguyên vẹn, Tiến tưởng rằng mình không hề sợ và cũng không hề tin là có ma trên đời. Nhưng lần này hoàn cảnh khác hơn, đàng sau lưng Tiến là con kinh chảy róc rách, phía trước mặt là cánh đồng hoang vắng, con đường Tiến đang đi vắng teo không một bóng người. Tiến nhớ tới ngày nào còn bé, Tiến bị ma nhát đem vào dấu trong bụi tre, cả nhà Tiến tìm từ sáng đến tối cũng không gặp Tiến, đến khi mời thầy bùa về yếm, người ta mới tìm thấy Tiến ngủ trong đó.

Nghĩ tới con đường xa xôi trước mặt, Tiến hơi chán chường, dù rằng sáng nay Tiến nôn nóng bao nhiêu thì nay lại chẳng muốn đi tí nào . Dù biết rằng ba má Tiến đã hẹn đón Tiến ở bến xe, nhưng Tiến quyết định tìm một nơi để nghỉ ngơi , mai sáng sẽ đi sớm.

Thở dài. Tiến quyết định lê từng bước tiếp, để trời tối hơn nữa thì Tiến không biết lối nào phải đi, có khi phải nằm lại ở một góc cây nào đó không chừng, nhưng Tiến không bao giờ làm vậy, kỷ niệm đáng sợ thời niên thiếu đã bảo Tiến phải ráng lên.

Xa xa phía trước mặt đã có ánh đèn le lói. Tiến hơi mừng rỡ vội rão bước.
Đi được một chặng đường cũng khá xa, ánh đèn kia càng lúc càng gần. Tiến mừng rỡ trong lòng. Thì ra ánh đèn đó là một bác nông dân, tay xách cây đèn dầu trứng vịt đang đi ngược về hướng của Tiến.

Tiến vồn vã chặn hỏi:
- Thưa bác, bác có biết gần nhất ở đây có nhà nào ở tạm không. Cháu … cháu từ …,
Vì sợ nói rõ ra chân tướng Tiến là Việt kiều sẽ không tốt, biết đâu Tiến sẽ bị lòng tham của kẻ khác làm hại, nên Tiến nhanh nhẫu nói khéo:
- Cháu từ thành phố về thăm quê, đi ngang qua đây thì trời đã tối , định tìm một nơi nào ở tạm ngày mai đi tiếp.

Ông bác hình như là nông dân với da sạm vì nắng giơ cây đèn cao ngang mặt để nhìn xem Tiến là ai, đến lúc này Tiến cũng trông rõ bộ mặt của ông. Mặt mày trông xấu xí. Trông đời Tiến chưa từng thấy ai có khuôn mặt xấu xí đến như thế. Mặt thì chằn chịt vết sẹo, miệng trẹt qua một bên, hai mắt bị một con kéo xụp, trông gã giống như một tên giết người, hơn là kẻ lương thiện. Tiến thấy hơi sợ. Với đống đồ trong tay như thế này rất có thể sẽ gợi lòng tham của gã.

Bác nông dân quơ quơ cây đèn, không nói năng chi cả, cứ đưa tay chỉ về phía sâu con đường, nơi cũng có một vệt sáng lờ mờ. Tiến vội vã, “cám ơn bác, cám ơn bác” rồi rảo bước cho lẹ, kẻo gã đó đỏi ý đòi cướp đồ thì Tiến không biết làm sao.

Đi chừng hai mươi bước linh tính không biết làm sao Tiến quay mặt trở lại để nhìn, thì Tiến đã không còn thấy ánh đèn của gã nông dân kia nữa. Bác nông dân đã biến mất trong tít tắt. Quá điếng hồn, tiếng ngỡ là gặp ma nên co giò lôi lếch mấy cái va-li lộc xộc đi nhanh về phía ánh đèn le lói phía xa xa.

Cuối cùng thì Tiến cũng đến được trước căn nhà có ánh đèn lu lu đó. Nó là một căn nhà lụp xụp lợp bằng lá dừa, trông có vẻ điều tàn, phía trước là hàng rào làm bằng những cọng tre đang nhau một cách tạm bợ.

Tiến bỏ va-li xuống và từ tốn gọi vọng vào trong:
- Có ai trong nhà không ?

Không có tiếng nào trả lời, Tiếng gọi thêm lần nữa và đứng chờ. Vẫn không có tiếng trả lời. Tiến quyết định đẩy cửa đi vào.
Tiếng cánh cửa kẽo kẹt trong đêm khuya vắng lặng, làm cho Tiến nổi cả gay ốc. Cộng thêm gió lất phất đánh đu nhánh cây bên góc sân nhà, làm Tiến hoang mang. Mon men theo hành lang đắp bằng đất nhô cao Tiến bước sát bên cánh cửa.
“Tốc, tốc, tốc”
Tiến đưa tay gõ ba cái và vọng hỏi:
- Thưa có ai ở nhà không ?
Vẫn không có tiếng trả lời, Tiến nói tiếp:
- Cháu từ xa về quê thăm nhà, ghé sang đây định ngủ nhờ…Không biết …

Tiến im lặng chờ một lời nói từ bên trong, nhưng vẫn không có động tĩnh nào. Hít một hơi sâu lấy bình tĩnh Tiến lò dò bước qua bên cửa sổ nhìn vào. Theo ánh đèn le lói bên trong, Tiến nhìn thấy một căn phòng trống trải chỉ có chiếc giường tre, và cái bàn vuông cũ kỹ đặt ở giữa phòng với hai cái ghế đẩu hai bên. Nhìn quanh Tiến vẫn không thấy có người nào. “Chẳng lẽ, bác nông dân lúc nãy là chủ căn nhà này, bác ngoắt tay chỉ về căn nhà này chắc vì kêu mình vô đây nghỉ trước, rồi bác đi đâu đó sẽ trở về .”
Nghĩ thế thì Tiến mạnh dạn trở lại cửa để bước vào.
Thình lình có ai đó từ phía sau vỗ vào vai Tiến.
“Á …”. Tiến la toáng lên, té lúi chúi về phía sau.
Thường thì Tiến ít khi sợ và giật mình, nhưng trong hoàn cảnh như thế này thì bất cứ ai đó cũng phải hết hồn.
Một giọng trầm, nói:
- Cháu tới đây ở nhờ phải không ?
Lúc này Tiến mới có dịp hoàn hồn. Trước mặt Tiến là một người đàn ông tuổi trung niên, khuôn mặt cũng bình thường , đang nắm cây đèn dầu giơ lên cao, soi soi vào mặt Tiến để nhìn cho rõ.
Tiến định hồn xong thì từ tốn trả lời:
- Dạ thưa bác, cháu từ thành phố về thăm ba má, đi ngang đây thì trời xập tối, hết đường ra nên phải đến đây xin ngủ nhờ nhà bác một đêm.
Người trung niên nói:
- Ngủ nhờ hả . Ít ai tới đây ngủ nhờ lắm.

Tiến hơi ngạc nhiên về câu nói đó . Không biết ông ta đồng ý cho Tiến ngủ nhờ hay chăng, câu nói đó cũng có thể là được mà cũng có thể là không. Nhưng Tiến hy vọng có “được”, còn nếu là “không” thì Tiến chẳng biết phải tính sau, chả lẽ phải vác đống va-li trở lại con đường mà Tiến lặn lội suốt hai cây số.

Chưa biết tính sau thì người trung niên đẩy cửa bước vào trong, Tiến còn đang ngơ ngác, thì người trung niên lên tiếng:
- Vào trong đi , sau còn đứng đó.
Chỉ chờ nghe có thế thì Tiến hớn hở:
- Cám ơn bác, cám ơn bác, để cháu ra ngoài lấy va-li vào.

Người trung niên không nói gì cả, chỉ cầm cây đèn dầu đi thẳng vào trong.
Tiến khệ nệ khiên từng cái va-li đặt vào trong phòng, nhét nó dưới giường, và đặt túi xách dưới đ*t bàn cho trống trải căn phòng.
Đang còn đứng lơ ngơ thì người trung niên bước ra dưới cây đèn, nói:
- Tối nay cậu ngủ ở giường này của tui, tối nay trăng sáng tui phải đi giăng câu, và đắp đê điều . Phòng bên trong là của đứa con gái tui. Mấy hôm rồi nó bị bệnh…nên đã đi ngủ từ sớm.
Tiến gật đầu “dạ, dạ”, người trung niên lại nói:
- Cậu ngồi chơi đi, để tui xuống bếp kiếm vào món đồ ăn lên cho cậu.
Tiến khách sáo nói:
- Và thôi khỏi bác, làm phiền bác lắm! Cháu … cháu ăn rồi!

Tuy nói thế nhưng giờ đây Tiến mới biết bụng mình đói meo. Chỉ sợ là người trung niên kia bản tánh thật thà, nghe theo lời Tiến không mang cơm ra thì tiếc lắm.
Và người trung niên kia đáp:
- Không gì đâu, cơm hồi chiều còn dư nhiều, mang lên đây cho cậu ăn, với món cá trê nướng trộn nước mắm gừng và canh bầu.

Tiến nghe đến đây thì nước miếng chảy ròng trong cổ họng. Chỉ đành nuống ừng ực xuống thèm thuồng. Đã từ lâu rồi, Tiến đã quên bén đi cái mùi cá trê nướng trộn nước mắm gừng, cái món mà Tiến rất thích mà không bao giờ kiếm được bên xứ Mỹ này.
Nghe mùi cá nướng trong tâm, Tiến không khách sáo nữa, rối rít:
- Dạ, cám ơn bác. Cám ơn bác.
Người trung niên kia lại chỉ tay qua bên trái:
- Kế bên đây là cái mương tưới ruộng. Nước sạch, mát lắm, cậu xuống đó tắm cho khỏe đi, rồi lên đây ăn cơm. Đi cả ngày rồi chắc mệt lắm!

Đến bây giờ Tiến mới phát giác là người ngợm Tiến chua lòm. Cái mùi xông xông từ hai bên nách như mùi hành, mùi tỏi. Tiến nhăn mặt í ẹ . Đã hơn 24 tiếng rồi, Tiến chưa hề tắm, thuốc xức nách cũng tan hết theo mồ hôi. Bây giờ còn gì hơn nữa là được đi tắm.
Tiến lại khép nép:
- Cám ơn bác.

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 1

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 2

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 3

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 4

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 5

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 6

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 7

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 8

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 9

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 10

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 11

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 12

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 13

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 14

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 15

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 16

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 17

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 18

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 19

Truyen Bao Dam Gay- Hinh anh 20

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Xem Truyen Bao Dam Gay hot nhất

cô Linh nghe vậy thì không biết nói gì thêm. Một bàn tay nào đó thình lình ướm tay vào chỗ kín cô, làm cô giựt bắn người lên, chửi đổng. “ĐỒ MẤT DẠY”, cô la toáng lên.

“Mất cái dại là còn cái khôn”, một thằng trong bọn hí hửng đáp.

Hơi thở của cô Linh bắt đầu gấp gút có lẽ vì khó chịu. Một đứa đứng trên giữ đầu cô lên hôn khẻ lên trán, nhưng thình lình nó lè lưỡi ra liếm vào má cô.

“ĐỒ CHÓ CHẾT. Dơ bẩn”, cô rít lên, giãy nảy. Ba bốn tiếng cười ré lên khoái trá, nhìn hai chân cô co giựt một cách cực khổ vì bị trói. Hai ba đứa liền dằn cô xuống, rồi tiện tay trẹt luôn cái quần cô ra. Cặp đùi trắng nõn bỗng lồ lộ trước mắt bọn chúng. Chúng hao háo ra nhìn.

cô Linh như đoán được những tia mắt đó qua miếng vải bịt mặt, cố cố vắt chân chéo lại che đậy, nhưng từ đâu bàn tay nào đó banh chân cô trở ra.

“Nhìn cái coi, làm gì dữ vậy”, một giọng nói cất lên cười hí hả. “Trời ơi, đen mun đẹp dễ sợ. Lông nhiều hơn tao tưởng … xoăn tít hà”, một đứa khác phụ họa.

“Nếu bắt cô trói ở cột cờ trần truồng vào sáng thứ hai họp trường chắc là vui lắm. Tao nghĩ thầy hiệu trưởng chắc cũng phải chảy nước miếng”, một đứa tiếp theo.

“THẬT LÀ QUÁ ĐÁNG, COI CHỪNG GẶP QUẢ BÁO”, cô Linh buột miệng hâm dọa.

“Ê, Kế đó hay … để coi tình hình rồi tính. Đem cô trói đi. Nghe chưa cô, nếu cô hư là bắt cô trói cột cờ cho cả trường ngắm đó. Lúc đó coi thử có còn bắt chép phạt nữa thôi”.

“Ê, đứa nào sờ vào coi, còn mát tay hơn. Không biết trong đây có ai chưa từng với người lớn tuổi hơn mình”.

Một vài đứa giơ tay. “ĐM, nhìn chịu không thấu chắc phải đẩy mấy cái cho sướng rồi. Nghe nói chơi gái non có cái sướng, chơi gái già có cái lạ”, một đứa xung miệng phát biểu.

Nghe tới đây, cô Linh giựt thót mình, nghĩ “Trời, chúng nó mà thay phiên hiếp mình chắc chỉ có chết. Thật không ngờ bọn học sinh bây giờ kinh khiếp quá”.

“Ai lên trước ?”, một giọng cất lên hỏi.

“Hay là bắt thăm đi!”, một đứa đề nghị. cô Linh biết thế nào rồi cũng xảy ra thôi. Trời ơi, biết tính sao đây. Cô ngẫm nghĩ, mồ hôi rịn ra đầy trán và lưng. Tứ chi cô đau nhói.

Rồi năm phút tranh cải và bắt thăm. Cuối cùng, cả bọn đều nhất trí đưa một đứa lên trước. Đang im lặng chờ đợi, cô Linh chợt thấy cửa mình bị vật gì đó chạm vào. Lần này cô không la toáng nữa, mà vùng vẫy tứ chi. Cô biết điều gì sắp xảy ra … Nhưng dù cô có chống cự cho mấy cũng không thoát ra được bốn sợi dây trói chặt.

Trời ơi, còn gì nhục nhã hơn khi những tiếng cười đó cứ vang lên bên tai và tệ hơn hết là cái cảm giác cái trong sạch của mình sắp bị người ta trây bùn vào. cô Linh chợt ngừng chống cự. Cô biết bây giờ chống cự cũng uổng sức thôi. Bọn này không phải là người có lương tâm thì biết làm sao hơn. Nhưng nằm im rồi cũng khổ lắm, cái cảm giác rờn rợn cả da thịt nó làm cô xao xuyến và khó chịu.

Khiếp quá, chó đẻ thiệt ! Nó làm gì mình đây !? Cô thầm hỏi và chờ đợi. Đợi và sợ sệt cái gì đó thình lình đóng xầm vào cửa mình cô rồi ngoái liên tục. Môi cô bỗng khô đắng, mắt trợn tròn.

“Hãm hiếp là một tội xử tù rất nặng. CÁC EM NÊN NHỚ … Ui daaaa!!!”, cô de dọa rồi chợt nấc lên, khi thấy cửa mình bị xón đau. Nhưng nào bọn họ có nào sợ sự hâm dọa của cô. Bằng chứng là những tiếng cười cứ dồn vang lên. Sự xúc phạm càng lúc mạnh bạo hơn.

“Trời ơi, ác quá … Các em Ui da, ĐAU …”, cô khóc ré lên khi đứa nào đó xọc cái vật cứng như sắt đá vào giữa hai đùi cô, đau điếng. Cô thở dồn trong tiếng phành phạch của da thịt vỗ vào nhau.

“Không ngờ mặt cô đỏ gấc cũng có cái nét riêng của nó … Tụi mình chờ cơ hội gần gũi này cũng lâu lắm rồi”, một trong đám lên tiếng làm cho ai cũng đổ dồn lên khuôn mặt nửa như cười, như khóc của cô.

Hai tay cô cứ quều quào trong không gian một cách vô dụng, rồi yếu dần đi. Trong khi đứa đang hì hục giữa hai đùi cô càng lúc càng mãnh liệt. Sự tương phản đó làm cho cả bọn hăng máu, la lối cổ vũ. “Mạnh lên, xiết luôn còn chờ mẹ gì nữa! Đẩy lút luôn”. “Có được dịp này không có lần thứ hai đâu”. “Ráng tranh thủ đi !” …

Cùng lúc đó, đứa nọ gòng lưng xuống thúc luôn mấy cái sau cùng rồi đứng im như “pho tượng đau khổ”. Nét mặt nó nhăn nhó đến hết mức. Hai chân nó khụy xuống, run run. Rõ ràng nó đang trong tiền giai đoạn bắn tinh.

Cả đám thấy vậy cũng hào hứng, kích thích vô thêm. “Dzô ! Dzô ! Dzô …” “Nhớ bắn ra ngoài!”, một đứa chợt hô lớn. “Coi chừng ! Bắn vô trong là khỏi chơi luôn!”. Ai cũng thừa biết, nếu đứa nọ bắn tinh vào âm đạo cô Linh thì dơ lắm !!! Với lại cũng nhờn nhợt, chơi không “bót”. Bể phê lắm !

Đứa nọ nghe được cả đám bạn nó reo hò, dù muốn bắn vô trong lắm, cái cảm giác chiếm hữu một người đàn bà ở giai đoạn cuối này thằng con trai nào không thích, nhưng cũng phải đành rút ra ngoài. Mấy đợt tinh đầu nó bắn mạnh và nhanh, đến như chớp mắt là không còn thấy. Mấy đợt sau rất rãi rác trên bụng cô Linh. Bệch bạc.

Bất giác cô rùng mình mấy cái rên hư hử. Không biết tại cô ớn cái chất nhầy nhụa đó hay cô còn run run cái điều chi. Cô khe khẻ giựt. Đầu vú của cô không biết từ bao giờ sưng tấy lên, cứng ngắt, một bên trể xuống, rung rinh mỗi khi cô cục cựa.

Liền đó, một trong đám sà xuống ngậm ngay vào đầu nhũ hoa. cô Linh lại co giựt khe khẻ, tuy là yếu ớt hơn nhiều, nhưng rõ ràng cảm giác rợn cả sống lưng trái ngược với lý trí của cô. Đôi mắt cô tự nhiên nhắm nghiền.

Dăm ba đứa còn lại cũng bắt đầu bu lại như đám ruồi tìm được món béo bỡ. Tụi thanh niên mới lớn mà, thằng nào lần đầu tiên gần phụ nữ lại không hấp tấp muốn sờ thử hay “ăn” thử một miếng thịt ngon của đàn bà !

Chẳng bao lâu, một đứa khác cũng bước tới thế chỗ vào khe hở của cô Linh. Những tiếng nắc bây giờ bị át bở những tiếng nút chùn chụt trên ngực, trên đùi và ngày cả những nơi hốc hiểm ở dưới cổ chân cô. Cảnh tượng đó không khác chi một bầy sư tử đang gặm nhắm con nai xấu số.

Tóc cô Linh bắt đầu tả tơi do nhiều lần vung dấy, xỏa lơi gần như chạm đất. Miệng cô bây giờ chỉ còn biết phát ra những tiếng vô nghĩa hay tiếng “ư” “a” như ngày nào còn học vỡ lòng.

“Ê, tụi bây … coi thử … cảnh bây giờ có giống mấy cuốn phim heo mình coi”, một đứa lên tiếng.

“Khác chứ, cô Linh đây không phải diễn viên, tụi mình cũng không phải”, một đứa phụ họa.

“Phải chi đứa nào có máy quay, biết đâu thêm một cuốn phim ‘Nữ Sinh Ngô Quyền’ thứ hai”, một đứa lên tiếng.

“Hay đặt là ‘Cô Giáo Nguyễn Khuyến’ đi”.

Và cứ thế, đứa này hỏi đứa kia đối đáp. Thay phiên nhau, hết đứa này tới đứa khác đứng giữa hai đùi cô Linh hãm hiếp cô cho tới khi bụng của cô gần như tắm đầy tinh dịch, đặc quánh và đặc trưng của từng mùi !.

“Chiến cuộc” thực sự chỉ xảy ra không đầy 30 phút. Bọn thanh niên quả nhiên sung sức nhưng lại thiếu kinh nghiệm lâm trận, nên đứa nào cao tay ấn lắm cũng “ngâm” không hơn 3 phút.

Lúc xong xuôi, cô Linh gần như thiếp đi vì mệt và sa sút. Chưa bao giờ trong đời cô bị sỉ nhục thậm tệ như thế, kể cả những lần cô gặp ác mộng cũng chưa sánh bằng.
Lâu lâu cô chỉ giựt lên một cái như cái dư âm còn phản phất, rồi im lỉm. Cặp mắt díu chặt …

Cả đám thanh niên cũng lần lượt mặc lại áo quần. Cười cười, nói nói tranh cải về chuyện sung sướng của từng thằng.

“ĐM, tao chưa bao giờ biết cái cảm giác đụ ra làm sao”. “Tao cũng vậy, lần đầu tiên”.
“Nó êm ái làm sao, nuốt trọn nguyên con, giống như vải lụa nhung trét mật vậy”.
“Tao không ngờ nó trơn như vậy”. “Với tao thì hơi bót … Phê … phê thiệt!”.
“Còn tao như có cảm giác bị một lực hút vô trong. Nên gòng lắm chỉ hơn 30 giây, nhưng sướng tê nơi luôn”.
“Nó ấm hơn tao tưởng. Ít ra, tao thấy hơn cuộn giấy súc nhiều. Cái gối ôm cũ khoét lỗ cũng không sao sánh bằng”

Lâu lâu, chúng len lén nhìn cô. Cô có vẻ ngậm ngùi lắm, nước mắt cô rơi lả chả.

“Vậy ai là người gỡ trói”, một đứa lên tiếng.

“Tính sao, bây giờ … Ở ngoài công an đang truy lùng bọn mình. Tin cô giáo bị bắt cóc đồn gần hết cả nước. Báo nào cũng đưa tin. Tụi mình dấu cổ dưới hầm tối này không biết được bao lâu”.

“Nghe nói tụi thằng V cũng bị tình nghi và bây giờ đang nằm trong khám”.

“Thôi … Lỡ leo lên lưng cọp rồi … chơi luôn. Ít ra, mình tạm lắng yên thì sẽ không ai nghi ngờ hết”.

Rồi cả đám chụm lại xùm xì, tính kế. “Bây giờ, cứ tạm thời để ở đây. Chia phia nhau trực và mang thức ăn tới”.

“Tình hình đang nghiêm trọng cho nên phải hết sức cẩn thận dù là hiện tại chưa có ai đoán ra tụi mình. Họ còn tưởng là bọn nó …”, một đứa có vẻ là xếp sòng lên tiếng.

“Cái này có phải gọi là dương đông kích tây ?”, một đứa hỏi.

“Không hẳn là vậy … Kể cả cô giáo cũng chưa biết … xuỵt … Thôi ra ngoài bàn thảo”.

“Tạm thời thằng này ở đây canh chừng… Tụi mình đi … Hẹn tối nay trở lại, ok”.
*
* *

Cô Loan vừa đi khỏi. Cuộc họp phụ huynh chiều nay như là một điềm xấu sắp xảy ra cho gia đình cô khi thừa dịp ghé sang.

Cô Loan là một cô giáo trẻ, làm việc ở Phòng Tin Học, trạc tuổi ngoài 30, dấp dáng mảnh mai, dung mạo khá xinh. Cô có hai đứa con gái, đứa nhỏ tên Soan chỉ vừa hơn 15. Đứa con gái lớn của cô tên Trinh, 16, là lớp trưởng của lớp tôi. Ở trường ai cũng biết tiếng ba mẹ con cô Loan có thân hình rất sexy, thường hay mặc áo rất model. Đám con gái như tôi thì chúa ghét họ lắm vì họ suốt ngày chỉ biết sảnh sẹ, tưởng rằng mình đẹp lắm !

Cô Loan có một đặc điểm giống như cô Linh. Cô cũng khó khăn và thường bắt học sinh chép phạt, nên đứa nào cũng ghét.

Theo lời kể lại lúc đám thanh niên nọ ghé sang nhà cô Loan … Soan, đứa con gái nhỏ của cô Loan, đang tắm. Nàng nghe có tiếng loạc xoạc bên ngoài, tưởng má cô về, bèn hỏi nhưng không có tiếng trả lời. Rồi nàng nghe tiếng lộp cộp trên mái nhà trước khi có một cái bóng vụt qua cửa sổ phòng tắm. Nàng tưởng đó là con gà xẩy chuồng bèn vội chạy ra bắt (Nhà cô Loan có nuôi gà). Thình lình nàng bắt gặp 4 người thanh niên áo quần xốc xếch đứng trước mặt. Soan vội ôm choàng lấy ngực và chỗ kín chạy ùa vào trong, thẹn chín người vì bị thấy. Lát sau, nàng mặc đồ vào rồi mới rón rén trở ra. “Xin lỗi, các anh tới không gõ cửa em … Ủa, mà … các anh là …?”, Soan lúng túng, mặt còn đỏ bừng vì bị các anh con trai nhìn thấy. Bây giờ, trước mặt nàng không phải 4 người mà là 5. Cái bóng vừa rồi vút qua phòng tắm nàng đã xuất hiện nhưng nàng không biết.

“À, có phải các anh chờ mẹ em về. Các anh là học sinh của mẹ em ? … Các anh vào chơi, chờ mẹ … xin lỗi … À, mẹ em có cuộc họp ở trường … chưa biết …”

“Em … em ở đây một mình ? Chị Trinh em đâu”, một trong đám thanh niên bước tới hỏi.

“Các anh tới kiếm chị Trinh ? Chị Trinh không có nhà”, Soan đáp, đứng khép nép chưa biết làm gì.

Đám thanh niên không mời cũng tự tiện bước vào, ngồi đại xuống ghế. “Thật không ngờ, cô Loan có con gái xinh thiệt”, một đứa khác thỏ thẻ. “Con nhỏ có cặp mắt nai mày ơi”. “ĐM, hồi nãy nhìn nó trần truồng chảy nước miếng. Chịu không thấu”.

Rồi cứ lì ra đó chờ cơ hội, cả bọn canh lúc Soan ra sau bếp rót nước mang ra mời. Tay bưng mâm ly nước, Soan không khỏi thẹn thùng “Các anh định ngồi đây chơi há, chờ chị Trinh về hay sao”, Soan hỏi.

“Vậy có được không?”, một đưa hỏi.

“Được,”, Soan đáp. “Nhưng em ở một mình. Đâu có biết tiếp đãi các anh làm sao”, Soan tròn xoe đôi mắt hỏi.

“Đâu cần tiếp đãi, ngồi nói chuyện với bọn anh là đủ”, một đứa cười xề nói.

“Nói … em cũng chẳng biết chuyện gì nói”, Soan đáp.

“Thôi thì nói về em, chị em và má em đi. Ở trường nghe đồn là ba mẹ con em … ba mẹ con em nổi bật lắm”.

“Nổi bật gì ?”, Soan hỏi. “Thì nổi bật chuyện ‘đó’, một đứa buột miệng. “Chuyện ba mẹ con em mặc đồ áo dài cực kỳ mỏng đó”. Bỗng nhiên Soan thẹn đỏ mặt, đáp:

“Chẳng lẽ mặc đồ model cũng cho là sexy sao. Má em thích mặc kiểu mới thôi, em và chị em chỉ là ham cái đẹp. Bây giờ thời đại này mà các anh còn phê phán. Các anh sao không so với con gái Sài gòn, tụi em còn thua xa”.

“Không phải là phê phán, chỉ nói sự thực. À, mà chị của em đi đâu ?”, một đứa chợt nói vừa nhìn một cách soi mói vào ngực trái chanh của Soan. Nơi giữa ngực u ra hai cái núm nho nhỏ kín đáo. Soan cảm giác được cái nhìn đó như là không tôn trọng mình. Nhưng vì phép lịch sự tối thiểu, Soan nói luôn :

“Chị em đi trực trường. Chị là Đoàn viên năng nổ mà … Thôi, các anh muốn ngồi đây chờ … thì chờ …hay muốn đợi chị em về … hay các anh muốn nhắn điều gì ? … Em còn phải nấu cơm”.

“Không cần …”, một đứa lớn con nhất đứng ra nói, “Tụi anh đến đây chỉ để tìm RIÊNG em”. Hắn nhấn mạnh chữ “riêng” cố tình cho Soan nghe.

“Tìm em … tìm em làm …”, Soan vừa kịp nói tới đó, bỗng phát hiện ra điều gì không ổn trên khuôn mặt đanh lại của những tên thanh niên. Nàng đứng lên và bỏ vào trong từ chối khéo, nhưng hơi muộn, một trong đám họ bước theo sau lưng Soan, nắm lấy vai nàng. Nàng xoay người tránh né và bỏ chạy. Cả đám nhào tới chụp lấy Soan. Đứa đứng sau cùng cũng nhanh chóng ngó quanh rồi khép cửa lại. Mọi việc xảy ra trong tít tắt, gọn gẽ. Bên trong, chỉ còn tiếng la ơi ới tắt nghẽn của Soan.

Với sức lực của 5 thằng thanh niên, không hơn 2 phút Soan bị đè xuống, trói gô lại, và bỏ vô bao.

Khoảng 10 phút sau, có chiếc taxi như không hẹn từ đâu trờ tới. 5 đứa thanh niên khệ nệ khiêng ra một cái bao lớn biết động đậy và bỏ nó vào cốp xe mở sẵn.

*
* *

“Khiêng nó xuống hầm”, một giọng nói vang lên trong căn hầm tối, cùng với bốn cái bóng khệ nệ vác một cái bao bố trên vai bước theo từng nấc thang. Ánh đèn le lói vàng dợt hắt lên từ một cái bóng 60 W. Một mùi hầm, ẩm mốc bốc lên, khó ngửi.

“Coi chừng … cẩn thận … ĐM, con nhỏ dữ quá”.

“Mau đặt nó xuống mấy tờ báo đó!”, một giọng khác cất lên cảnh giác cả bọn.

“Ê, canh chừng bả nảy giờ có sơ múi gì không ?”, một thằng nói với thằng đang đứng canh trong hầm, đưa tay chỉ về phía người đang bị trói.

“Sơ múi gì, bả dữ quá, một mình tao đâu dám”, một giọng trong góc cất lên có vẻ ngáy ngủ, đón 5 đứa từ trên cầu thang xuống.

Vừa lúc cái bao bố được mở tung ra, người con gái bên trong giãy dụa không ai khác hơn chính là Soan.

“Um … a …”, tiếng ai đó trong góc rên hư hử khi thấy cả bọn vác từ đâu về một cái bao có trói người ở trong. Tiếng đó chính là cô Linh.

“Trời ơi, bắt cóc thêm ai nữa ? Tội nặng …Bộ muốn đi tù gục xương hay”, đứa canh nãy giờ hỏi.

“Sợ gì … con nhỏ này con của bà giáo Loan Phòng Tin Học đó hôm trước gặp ở cổng trường tụi bây khen tướng con nhỏ phê …”

“Cái gì, có thiệt là con nhỏ đó ? Tụi bây ăn gan trời hả. Không sợ bị còng sao ?”

“Con nhỏ dữ thấy mẹ, chị nó là chúa trùm sao không bắt luôn”

“Sợ mẹ gì, lỡ làm rồi chơi luôn. Tụi công an bây giờ nằm mơ cũng không ngờ mình bắt luôn con Soan, trong khi tổ trọng án gì cứ lo điều tra vụ cô Linh”.

“Bây giờ tính sao ?”

“Tính sao gì chứ. Tính chừng nào ‘làm thịt’ luôn con nai vàng ngơ ngác này”

“Nghe nói con nai còn gin đó nghen”.

“Tối này đi … thằng A mua bia, thằng B mua mồi, thằng C đi xem động tịnh bên ngoài. Tất cả nhớ hẹn tối này 8 giờ”

“Nhậu luôn tới sáng đi, chơi gãy củ thì thôi. Nhớ nhen, khi đến đây dùng ám hiệu bằng ký tự và mật mã của nhóm, tức ngày thành lập nhóm: 75, ngày 7 tháng 5 đó”.

“Còn nếu nói ngược lại 57 là tình hình biến chuyển, lập tức biến qua cửa sau. Understand ?”.

“Trời, đại ca chơi tiếng Ăng-lê nữa”.

“Đại ca nói thì tụi này OK thôi!”.

Cả bọn bàn thảo xong thì biến mất, chỉ chừa lại một đứa canh chừng Soan và cô Linh.

8 giờ tối đó, tất cả đám thanh niên chụm lại bên cái lẫu dê do một tay mang danh “đầu bếp thượng hãi” đứng ra nấu. Chén thù, chén tạc, chén huynh-đệ giống hệt như dân giang hồ, cũng cụng nhau ơi ới, mặc cho bên này cô Linh và con Soan rên la hừ hừ.

“Kêu cái gì em cưng, thưởng cho em một miếng nè”, giọng của một đứa lè nhè ra vẻ sành đời, cầm trên tay lon bia 33 bước tới chỗ Soan. Tiện tay hắn nghiên lon bia trút một dòng xuống mặt của Soan. Soan xoay mặt tránh né, nhưng không kịp. Bia văng tung tóe. Cả bọn phá ra cười.

“ĐỒ ZZHÓ ZẺ”, Soan la toáng lên, ú ớ vì miệng bị nhét giẻ.

“Trừng phạt nó từ từ thôi. Tao nghĩ giờ này con mẹ và con chị nó ở nhà chắc lo lắng lắm”.

“Anh em cứ việc từ từ vui chơi, mình còn cả đêm nay”.

“Nhưng mai giải tán hết rồi. Mạnh ai nấy tự biến một thời gian”, giọng nói lè nhè của một đứa cất lên có vẻ như tay anh chị.

“Đại ca, em tửu lượng ít. Cho em ngồi đây ‘tâm sự’ chút chút với con nhỏ?”.

“Sờ chân sờ tay thôi … thì được”, thằng tự xưng là đại ca lên tiếng. Tên nọ hỏi xong, nghe đại ca cho phép bèn bước tới bắt đầu nắn nót cặp chân của Soan. Soan rên ú ớ trong cổ họng. Cảnh tượng đó không khỏi gợi cho cô Linh nhớ tới sự khổ sở của mình lúc ban sáng.

“Chắc là em chưa bao giờ được anh nào sờ đùi ?”, hắn hỏi. Soan thấy rùng mình khi bàn tay sần sùi của hắn mươm vào da thịt. Sống lưng Soan chạy rần rần. Chưa bao giờ trong đời nàng bị con trai sờ mó, thật sỉ nhục quá!

“Tao dám cá với tụi bây, trong vòng 2 phút tao làm cho con nhỏ phê … ướt mẹp”, hắn chỉ trỏ quay về phía đám bạn thách đố.

“Mày ngon lắm ! Giỏi thì cá 1 phút đi”, một đứa trả lời.

“Nếu một phút thì tao phải dùng chiêu thôi”, tên nọ ứng xử.

“Chiêu gì ? Mày có con C… chiêu gì đâu mà khoe khoang”.

“Thì chiêu chuột gặm nhấm, dùng miệng tao chứ chiêu gì. Nói thiệt chứ cái lưỡi tao hun miệng con nào không phê chứ hun chỗ đó một lút là ướt mẹp”.

Bọn trong nhóm nghe thằng bạn thách đố ngon lành như vậy bèn nhao nháo lên. “Vậy thì cá mày đó, ăn phở, uống cà phê gì cũng được”.

“Nhưng có điều làm sao biết nó ướt mẹp là do dâm thủy mà không phải nước miếng của mày”.

“Dễ thôi, xọt ngón tay vào trong, kéo ra, nửa ngón tay ướt chứng tỏ là nó ướt. Xọt vô xọt ra dễ dàng có nghĩ là đã khá trơn”.

“À, hay đó nghen. Thử đi ! … Cá mày thắng đó!”.
“Còn tao cá nó thua”.

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :

Đọc Truyen Bao Dam Gay mới nhất 2014

Khi xe vào sân nhà nàng đậu. Hai người không nói với nhau một lần. Cơn xúc động qua nhanh quá!hai người bỡ ngỡ. Thùy mở của xe tính xuống, thì như không còn biết sức mạnh gì, tiến chọp lấy cánh tay của nàng kéo lại. Hai đôi môi kề sát nhau, và tự động ghé lại gần hơn, tự động hai cái lưỡi quấn nhau như vô tân. Lát sau hai người buông nhau, nàng bước xuống xe như kẻ mông du, hắn ở lại trong tay lái, im lặng, bóng nàng đỗ dài dưới trăng, bước vài bước. Chợt nàng quay lại, khuôn mặt quyết liệt nói khẽ: ‘Vào nhà thôi Tiến ơi! đừng về. . . !”Tiến đang cuối đầu trên vô lăng ngẫn lên mở của bước xuống xe. Hai bóng sát nhau đỗ dài dưới ánh trăng đi vào. . .

Cái lưỡi của Tiến rà nhẹ trên hai đầu vú đỏ au. Thùy nằm không một mảnh vải trước lò sưởi đang thắp lên, ngọn lửa réo rắc. Dưới thân giữa lưng nàng hai cái gối kê lên, Thùy như con tôm nằm ngữa, sóng sõi, những bờ tóc rối bung. Phía dưới hạ bộ phơi cao như mời mọc. Những sợi lông cắùt tỉa gọn gàng đẹp mắt, không ngắn không dài ôm sát hai bờ mu cao tròn trỉnh, Tiến như trịnh trong trước một kỳ quan thế giới, hắm chiêm ngưỡng toàn vẹn, và thận trọng như một bảo vật trước mặt mình. Khi hạt đậu phọng nhỏ được đánh tung lên cái phần lưỡi điêu luyện, giữa cái khe ướt dâm khí, thì Thùy chỉ còn biết nhắm mắt rên thật nhỏ nhưng da diết đầy hứng thú. . . gợi dục.

 

Vài tháng sau Thùy dứt kinh, đi khám thì bác sĩ cho biết nàng mang thai. Bao nhiêu ý nghĩ quay cuồng trong đầu nàng. Mang sự phạm tội với chồng. Nhưng lại rất mừng khi biết mình làm mẹ, đó là ước mơ lớn nhất đời nàng. Sự mâu thuẩn níu kéo nàng. Nàng chưa nói cho Tiến biết, và im lặng trước mắt chồng. Ba tháng sau, sau nhiều suy nghĩ buổi chiều nàng gọi Thịnh ngồi trên phòng khách và nói:
“Thịnh em có vài điều muốn nói với anh. . . rất trong đại!”
“Em cứ nói”.

Thùy thao thao thả truốt ra nhưng điều dằn vặt. Nào là nàng muốn có con. . . nào là nàng không muốn phản bội. . . nào là nàng ngoại tình. . . nào nàng đang mang bầu ba tháng. . . Thịnh càng nghe càng chua xót và đau đớn. . . cuối cùng nàng nói nếu không thì chúng ta ly dị, mỗi người chọn lấy đời sống của mình. Thịnh lặng lẻ đứng lên trả lời để chàng suy nghĩ.
Tháng sau Thịnh bỗng dưng gọi Tiến đến, trước mặt Thùy và Tiến Thịnh ôn tồn nói:
“Tôi đã suy nghĩ nhiều ngày đêm, hôm nay tôi có quyết định với các em, là: Tôi bịnh từ nhỏ nên không hứng thú chuyện gối chăn, và không thể có con với Thùy được. Tôi rất buồn và cám ơn Thùy đã ở với tôi nhiều năm. Tôi. . . không muốn ly dị với Thùy, nhưng tôi chấp nhận mối tình của nàng với Tiến, chúng mình cứ sống với nhau. . . và cứ coi tôi như người anh. Tôi muốn tu tại gia và . . . rất muốn chúng ta cùng một gia đình. . . con của Thùy là con của chúng ta, trách nhiệm tôi xin chịu chung, và xin Tiến hãy chấp nhận điều này. Tiến vẫn sống đời sống của Tiến công việc của Tiến, tùy theo quyết định của Thùy và Tiến, tôi không xen vào. Nhưng tôi không muốn ly di. . . xin nhận tôi. . . như tôi nhận các em. Đây là một thử thách lớn, tôi không nghĩ là kiểu mẫu mới. Nhưng biết đâu chúng ta thành công. Xin hết. . . Tùy các em suy nghĩ!”Từ hồi nào giọt nước mắt lăn dài xuống má Thùy.

Thùy sanh đứa con gái đầu lòng, cả dòng họ hai bên Thịnh và Thùy đều mừng. Cháu bé giống Tiến như đúc. Tiến đã đi làm gần núi, nhưng tuần nào cũng gặp nhau. Hắn muốn chọn một giải pháp là Thùy nên ly dị chồng, và chính thức vợ hắn. Thịnh vẫn ở cùng. Nhưng Thùy nói Tiến nhỏ tuổi hơn nàng, biết đâu ngày mai thay đổi. Chuyện đó tính sau. Nàng không muốn ly dị lúc này. Sáu tháng sau cháu bé trông rất dễ thương. Sau này Thịnh xin đi công tác liên miên, ít khi ở nhà. Tiến về thẳng nhà Thùy. Hai người hôn nhau say đắm ngoài cửa. Gái một con có khác. Trông Thùy còn hấp dẫn hơn thời xưa. Đứa bé nằm trong nôi, khi nhìn thấy bố Tiến nở nụ cười tươi, Tiến bế con nghe lòng ấm áp. Trong đầu chàng nghĩ sẽ sống suốt đời với người đàn bà này. Bỏ con xuống bế mẹ nó lên nói: ” Gớùm mới xa mà nhớ cái này quá!” Thùy đỏ mặt hỏi “cái gì?”Hắn cười đưa tay thò xuống âm hộ của nàng xoa xoa, Thùy la lên: “Quỉ! Con nó thấy bây giờ” Tiến cười hề hề “Gớm! Nó thấy cho nó thấy, không có cái này sao có nó!”Tiến đè nàng xuống sofa kéo quần dài quần lót ra. Phải công nhận đàn bà khi có con, sự nay nở toàn vẹn hẳn lên. Thùy nằm tênh hênh đưa âm hộ nhô cao trước mặt Tiến. Hắn cuối xuống hôn nàng, bàn tay hắn úp chặt trên âm hộ. Hai cái lưỡi giao nhau, trong khi ngón tay của hắn đã vào sâu tìm tò moi móc trong âm hộ đang sũng nước. Cái hôn dài như bất tận, và bàn tay nằm xoa bóp trên âm hộ cũng bất tận. . . .

Hắn thì thầm:
“Lồn vợ tôi đã quá. . . !”
“Hey! Chưa à nha!” Thùy nói trong tiếng thở
“Chưa thì chửa cũng vậy. . há!”
“Hí! Aên nói với người lớn đàng hoàng nha!”
“Thì lại chả đàng hoàng hay sao?. . Mình ơi chó anh bú miếng đi!”
Thùy cười khanh khách.
“Của chùa đâu mà cho bú với mớm!”
Tiến hứng khởi.
“Không phải của Chùa nhưng muốn là làm nha!”hắn cuối xuống, nhìn bờ mu, sũng ướt hấp dẫn vô ngần. Hắn lấy tay vạch nhẹ ra, chao ôi cái khe tuyệt vời nhầy nhụa nước của tôi.
“Ê! Tiến hỗn quá đi mất. Dám. . . coi của chị. . !”

Năm sau Thùy sanh thêm một con trai, và thêm một con trai nữa cho năn tới, thì ngưng. Đàn bà ba con nhưng Thùy vẫn còn hấp dẫn Tiến lắm. Hắn xin phép gia đình hắn nhận Thùy là con dâu, sau khi Thịnh bị một tai nạn xe qua đời. Cuộc sống bỗng dưng qua một giai đoạn khác. Tiến lại là người cưng vợ như trứng. Hắn không cho nàng đi làm nữa, chỉ ở nhà giữ con. Hạnh phúc làm cho Thùy càng ngày càng đẹp, ai thấy cũng phải khen. Thùy thương chồng thương con vô bờ bến. Trời cho nàng một cơ hội làm mẹ, cho nàng một cơ thể nóng bỏng, cho nàng một người chồng biết thương yêu, từ trên giường cho đến ngoài đời. Lúc nào làm tình Tiến cũng làm cho nàng đến kịch ngất mới tha. Hai người đều mạnh về ái ân, nên tuần nào cũng đôi ba lần: Trong y khoa cho đó là điều tốt. Không biết hạnh phúc có thật hay không. Nhưng trong cuốn phim này. Khi ống kiến camera quay thật gần âm hộ của Thùy thật ướt, và cái lưỡi thật nhuyễn của Tiến đang đánh nhanh đánh mạnh vào hạt đậu đỏ tưới phía trên phần âm hộ của Thùy, thì mờ dần chấm hết, nhưng âm vang tiếng rên nhẹ vẫn đâu đây. Có thể từ nụ hôn bất chợt trên cổ Thùy, câu chuyện được viết ra. Và giấc mơ về giúp thôn làng Việt nam của Tiến biết đâu có thật!?

Video clip Hiếp dâm trẻ em :


Tò mò tôi ngõ vào , bỗng nhiên tôi run bắn cả người , tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi ***g ngực , hình ảnh các bạn nữ đang giải quyết nhu cầu vệ sinh đập thẳng vào mắt tôi ...từng đường cong ...những chỗ nhạy cảm lồ lộ ra ...tôi nín thở đứng lên nhìn nó thảng thốt , bàng hoàng , nó liếc tôi nhe răng cười nham nhở . Cảm giác xấu hổ như vừa làm một điều gì đó thật tội lỗi trào dâng trong lòng ,tôi co giò chạy thẳng ra khỏi nơi đó như một thằng ăn trộm vừa bị bắt quả tang .

Bắt đầu kể từ ngày hôm ấy trong đầu tôi luôn hiện ra những hình ảnh lần đầu tiên nhìn thấy trong đời , cảm giác ngại ngùng xấu hổ , xem lẫn một chút cảm xúc gì đó mơ hồ cứ trào dâng trong lòng tôi ..vừa tò mò vừa kích thích , tôi bắt đầu quan tâm kỹ hơn đến các bạn nữ bằng cặp mắt soi mói và cái đầu đang nảy nở những suy nghĩ thật đen tối , chao ôi !! Thật là mâu thuẫn ...tôi chẳng hiểu nổi chính bản thân mình nữa ????

Giờ ra chơi ...cả lớp ồn ào như cái chợ vỡ , những trò đuổi bắt đùa nghịch , trao đổi bài vở , trò truyện phiếm diễn ra sôi nổi . Khẽ thở dài , tôi cố căng mắt ra trước quyển sách lịch sử , cố gắng nhồi nhét mớ kiến thức đó vào trong đầu , nhưng những dòng chữ cứ đang nhảy múa trước mắt như muốn trêu tức tôi ... ôi , tôi điên mất , cố gạt bỏ những ý nghĩ bẩn thỉu đó ra khỏi đầu mà không thể , từng hình ảnh cứ hiện rõ mồn một ...tệ thật ...

_Ối chao ! - Một giọng con hát hét toáng lên , khiến tôi giật mình quay sang . Cái Linh vừa bị té , nó đang lồm cồm bò dậy ..một 2 cái cúc áo bị bung ra , nó nhanh tay đóng lại , nhưng làm sao kịp ..khuôn ngực nhỏ nhắn đang phát triển với chiếc áo con hồng hồng đã lọt vào mắt tôi ...tai tôi nóng bừng giật giật , người tôi như muốn căng ra ...gấp vôi quyển sách lịch sử , tôi chạy ào ra khỏi lớp , trong đầu tôi đang nghĩ gì nhỉ ?? Phải rồi , nhà vệ sinh ....

_Nào ! Đứa tiếp theo , 1000 , không mặc cả . Nào nào , té đi mày , quá 1 phút rồi đấy ! - Giọng nói thì thào của thằng Sơn khiến tôi sững lại trước cửa nhà vệ sinh nam . Tôi ngó vào , thấy khoảng 6,7 thằng đang đứng lố nhố xếp hàng , thằng Sơn đứng chắn giữa bọn kia với bức tường có cái lỗ thông sang nhà vệ sinh nữ , có một thằng đang lúi húi ngó ngó .

_Nào thôi mày , hết giờ , đứa tiếp theo .- Thằng Sơn thì thào xướng tiếp , thằng kia đứng dậy đi ra , mặt chưa hết bần thần , tôi nhìn kỹ , té ra là bác Huy lớp trưởng đức cao vọng trọng lớp 11A3 . Nhìn thấy tôi hắn cười gượng gạo , gãi gãi đầu rồi đi ra .

Truyen Bao Dam Gay 9x

Trước hết tôi xin nói một chút về khái niệm 9X. Lúc tôi bắt đầu hòa nhập vào làng giải trí Việt (cách đây chỉ có vài năm), internet là sân chơi riêng của “8X”. Blog được gọi là không gian độc quyền của 8X, chưa kể đến những website 8X, forum 8X, shop 8X, góc chia sẻ 8X… Khi đó, “9X” là một cụm từ nêu ra để gây cười, giống “0X” bây giờ. 

Nhưng chỉ vài năm sau 8X đã thành thế hệ của hôm qua. Muốn hay không, các anh chị 8X đã phải nhường lại sân chơi ảo cho các em 9X trẻ trung và xinh tươi hơn. Trước đây 8X là những “bố già in-tờ-nét”, còn bây giờ họ là người bố thật, là người già thật, in tờ thì nhiều mực không còn nét. Bây giờ nhắc đến “8X” người ta nghĩ đến công việc nhiều hơn giải trí. 8X là thế hệ năng động (ở đâu xuất hiện 2 chữ “8X”, ở đó xuất hiện thêm 2 âm tiết “năng động”) đã và đang xây dựng nền kinh tế phát triển.

Còn giải trí là việc của 9X. 

Một người bạn của tôi từng nói vui: “7X thì không biết, không làm. 8X thì biết nhưng không làm. Còn đến với thế hệ 9X là…vừa biết vừa làm, vừa làm lại lần nữa cho biết! Đôi khi tôi cũng nhiệt tình tham gia các trò phàn nàn 9X do các bạn 7X và 8X tổ chức. Bạn tôi bảo 9X điên, tôi bảo 9X hâm. Bạn tội bảo 9X hư, tôi bảo 9X hỏng, cứ như thế đến hết một buổi chiều Chủ nhật buồn

Từ khóa cho chủ đề Truyen Bao Dam Gay liên quan :

Xem thêm chủ đề Truyen Bao Dam Gay liên quan :

 Tâm sự đit nhau với gái đẹp và những cuộc tình

Câu chuyện mà mình sắp viết ra đây là việc hoàn toàn có thật của bản thân mình, cũng muốn chia sẻ một caí gì đó gọi là cảm xúc cho các ace, hình ảnh thì mình dùng hình ảnh minh họa cho bài viết thêm sinh động thôi chứ lúc ấy mình k có chụp ảnh. Mình tham gia cũng chỉ mong là nếu e đọc được những dòng này, có thể hiểu về bản thân mình hơn. Cảm ơn tất cả những ai đã đọc hết câu chuyện của mình

ANH SẼ TÌM RA PASSWORD CỦA EM ♥

Một buổi chiều rảnh rỗi, cô và Ngọc lang thang trên mạng. Lướt qua Vietsingle, cả hai dừng lại,"click"vào.Mục tìm bạn bốn phương hiện ra với danh sách dài lê thê của những kẻ chưa được thần Cupid"đoái hoài"đến.

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 3

Người mẹ cứ “vạch vú” ra bắt con bú, thằng con không chịu cứ khóc. Ông Nội ngồi bên “dỗ” cháu: Bú ngoan đi cháu, không bú ông bú bây giờ! Người cha ngồi trên ghế nghe “nóng nóng” mặt: Ơ hay cha, sao cha lại nói thế!? Tao nói gì nào!?… Sao cha lại đòi “bú” vợ con!?.. Mồ tổ cha mày chứ, hồi xưa mày bú vợ tao 2 năm tao có nói mày tiếng nào không! Bây giờ tao mới nói thôi là mày đã nhảy dựng lên rồi!

EM MẤT TRINH RỒI, ANH LẤY KHÔNG ???

Yêu nhau đã gần 3 năm nhưng Hà không khi nào cho Hưng đi quá giới hạn. Lúc nào hai người đi chơi với nhau Hà cũng tìm cách né tránh những đòi hỏi của Hưng và tìm thú vui vào những trò chơi của trẻ con

Một đêm ngon lành 18+

Tôi quen anh ấy trong một lần tình cờ tôi đánh rơi cái ví ,trong đó có giấy tờ và cả số điện thoại cũa tôi,Anh ấy đã liên lạc với tôi và tốt bụng mang đến tận nhà cho tôi