Tim Viec Lam Trai Bao

Kể từ sau dịp hoang lạc với cô bạn của vợ, cuộc sống vợ chồng tôi trở nên đầy màu sắc, tôi cảm thây yêu vợ hơn và sẵn sàng chiều ý nàng trong mọi việc. Vợ tôi cũng tỏ ra mặn nồng với tôi trong việc chăn gối hơn.
Thời gian gần đây, tôi nhận thấy có một sự khang khác thú vị nơi vợ của mình. Nàng có vẻ chăm chút đến bên ngòai hơn, quyến rủ hơn và đặc biệt là chuyện chăn gối của vợ chồng tôi có những chuyển biến không ngờ. Nếu như trước đây việc mây mưa thường do tôi khởi xướng thì thời gian gần đây vợ tôi hay gợi ý. Nếu như thời gian trước vợ thôi thường ít chủ động thì nay nàng hay chủ động lên phía trên hơn. Và đặc biệt là cái cách vợ tôi BJ cho tôi hòan tòan khác hẳn. Nàng tỏ ra rất điêu luyện và thành thạo. Nàng biết cách làm sao cho cu tôi đi thật sâu và cổ họng nàng. Nếu trước đây mỗi lần tôi xuất tinh vào miệng nàng, nàng thường nhăn nhó khổ sở thì bây giờ nàng tỏ ra rất thích thú và kích thích mỗi khi từng dòng tinh dịch của tôi lao thẳng vào miệng vợ và nàng nuốt nó một cách ngon lành. Và còn nhiều thứ khác nữa.
Những dổi khác của vợ làm tôi suy nghĩ rất nhiều. Hay là … Cái suy nghĩ chợ lóe lên trong đầu làm tôi rùng mình. Tôi quyết định hỏi thẳng vợ tôi.
- Lúc này em ái ân sành điệu quá nhé. Tôi thì thầm với nàng sau một trận mây mưa
- Thế anh không thích như vậy à? Vợ tôi nheo mắt trêu.
- Thích chứ, nhưng anh lấy làm là là tại sao em lại tiến bộ nhanh như vậy?
- Thì em có sư phụ chỉ bảo mà, vợ tôi nữa đùa nữa thật.
- Thằng nào? Tôi tròn mắt.
- Cưng ghen à, vợ tôi cốc đầu tôi.
- Làm gì có, tôi chống chế.
- Thế anh có nhơ bữa hứa gì với em lúc làm tình với con Phương không? Vợ tôi cười .
- Hứa gì nhỉ, tôi bắt đầu chột dạ.
- Giả bộ quên à ông? vợ tôi lại trêu
- Thế em đã làm rồi ah, tôi cảm thấy chột dạ.
- Bí mật. Vợ tôi cười hinh hích, dụi đầu vào lòng tôi.
Cái cách trả lời nữa khẳng định nữa phủ định của vợ càng làm tôi càng suy nghĩ nhiều. Và tôi tự nhủ là phải bí mật quan sát vợ.
Điều đầu tiên tôi nhận ra sau vài ngày quan sát là dạo này vợ tôi mua quần lót rất nhiều, đủ lọai đủ màu và trông rất sexy, điều này chưa xảy ra trước đây bao giờ. Và tôi nhận thấy số lượng quần lót vợ tôi giặt hằng ngày cũng tăng lên đáng kể trong khi nàng rất ít khi mặt quần lót vào buổi tối. Tại sao vậy nhỉ, câu hỏi đó cứ lẩn quần trong đầu làm tôi không tập trung được. Tôi không định hỏi vợ vì biết thế nào vợ cũng chọc tôi ghen này ghen nọ.
Một buổi sáng, trước khi đi làm, như thường lệ tôi dẫn xe ra ngòai giúp vợ. Ra tới cổng nàng quay lại bảo:
- Anh lên phòng lấy giúp em cái giỏ xách, em quên mất.
Tôi chạy lên phòng, cầm giỏ xuống cho vợ, vừ đến cầu thang chợt tôi nảy ra một ý, tôi mở giỏ của vợ ra xem có gì trong đó và tôi hết sức ngạc nhiên khi ngòai các dụng cụ làm việc, sổ sách, son phấn tôi còn thấy một chiếc quần lót của vợ nằm dưới đáy giỏ, thật là khó hiểu tại sao vợ đem theo quần lót đi làm nhỉ, Hay là … Tôi cố xua cái ý nghĩ điên rồ ra khỏi đầu và cầm giỏ xuống đưa cho vợ. Kể từ hôm đó, tôi hay lén vợ kiểm tra giỏ và thỉnh thỏang vẫn thấy vợ mang theo quần lót đi làm, thật là khó hiểu.
Một buổi sáng nọ, khi vừa mở mắt thức dây, tôi nhìn thấy vợ đang thay đồ chuẩn bị đi làm (vì tôi đi làm trễ hơn vợ). Nhìn nàng kéo chiếc quần lót lên khỏi mông, dạng hai đùi khẽ đẩy những sợi lông vào hai mép của quần lót, đưa tay ra sau sửa cho ngay ngắn tôi như lên cơn sốt. Chiếc quần lót nhỏ xíu màu đen chỉ kéo lên chưa hết hai bờ mông của vợ, tôi ngồi dậy nói:
- Để anh giúp em sửa lại nhé.
- Thôi đi cưng, anh mà sửa xíu chắc em nghĩ làm hôm nay, vợ tôi trêu.
Rồi nàng đi làm. Chiếc quần lót nhỏ xíu hôm nay làm tôi nảy ra một ý định. Chiều hôm đó tôi về sớm hơn thường ngày. Khi vợ về tôi giả vờ ôm nàng vuốt ve nhưng thật sự là lướt tay ra phía sau chiếc váy của vợ, điều tôi ngạc nhiên là quần lót của vợ đã cao qua mông và hai đường viền hai bên mông chứng tỏ nó to hơn và không phải chiếc quần lót hồi sáng nàng mặc. Đợi nàng thay đồ xong tôi chạy ngay vào WC kiểm tra một lần nũa và giật mình khi chiếc quần lót nàng vừa thay ra không phải là chiếc lúc sáng. Như vậy là .. Tôi nghĩ thật nhanh và nói với vợ.
- Em xuống coi cửa đã khóa chưa, hình như anh quên.
Vợ tôi vừa ra khỏi phòng xuống lầu là tôi mở ngay giỏ của nàng ra, cái quần lót hồi sáng nàng mặc nằm dưới đáy giỏ, Tôi cầm nó lên xem, đáy quần có một vệt màu trắng đã khô. Như vậy là sao nhỉ?
Tối hôm đó, tôi mang chuyện ra hỏi vợ.
- Anh lúc này để ý em quá ta? Ghen hả? vợ tôi cười
- Đâu có, tôi chống chế.
- Vậy sao để ý đến chuyện của phụ nữ chi vậy?
- Thi tại … tôi không biết nói gì.
- Anh là đồ ích kỷ, hôm bữa thỏa mãn với con Phương mà bây giờ sợ người khác làm vậy với vợ mình à?, vợ tôi lại trêu.
- Anh đâu có …
Nhìn gương mặt tội nghiệp của tôi, vợ tôi tiếp:
- Phụ nữ thường phải mang theo một cái dự phòng để khi cần thay cưng ạ, đầu óc đen tối.
- Thế khi nào cần? Hôm nay anh biết em thay quần lót ở cty.
- Ghê vậy, sao anh biết? vợ tôi tròn mắt.
- Thì anh để ý. Nhưng sao hôm nay em thay thế?
- Thì nó dơ nên em phải thay.
- Thế tại tại sao nó dơ vậy em?
- Bí mật…
Nhìn gương mặt đặt ý của vợ tôi càng thêm rối. Hai chứ “bi mật” Nó cứ lởn vởn trong đầu tôi suốt buổi tối hôm đó. Tôi quyết tâm suy nghĩ cách để kiểm tra.
Rồi một kế họach được đặt ra. Tôi tìm mua và lắp đặt hai cái camera, một cái ở phòng khách, một cái ở phòng ngủ, lọai camera có thể điều khiển được từ xa. Tôi lắp ở một vị trí có thể quan sát tòan bộ căn phòng. Tôi xin phép cty nghĩ 1 tuần, thông báo với vợ là tôi phải đi công tác tân Nha Trang. Tôi cũng chuẩn bị hành lý như mọi khi, kiểm tra hai cái camera rôi lên đường. Thực tế tôi không đi Nha Trang mà tìm một khách sạn trong thành phố thue và ở tại đấy.
Mỗi ngày, tôi vẫn gọi điện tâm sự với vợ nhưng 1-2 tiếng tôi lại kiểm tra camera. Không có gì đặc biệt. Vợ tôi vẫn đi làm về, ắn uống và nghĩ ngơi như mọi khi. Suốt ba ngày liên tiếp không có gì làm tôi an tam phần nào. Có lẽ mình nghĩ oan cho vợ.
Cuối ngày thứ tư, tôi quyết định dừng kế họach, chuẩn bị đồ đạc về nhà sớm. Trước khi đi, tôi bật máy tính check mail rồi tiện tay quan sát hai cái camera tại nhà. Phòng ngủ không có ai, phòng khách cũng không có ai. Tôi vừa định tắt thì nghe âm thanh:
- Loan ơi xong chưa? Tôi giật mình vì giọng của đàn ông
- Đợ em tí, tiếng của vợ tôi.
Tim tôi đập mạnh, mắt tôi không rời khỏi màn hình.
Một lúc sau, tôi thấy vợ tôi xuất hiện trên sofa phòng khách trong bộ đồ ngủ màu đen mỏng tanh, ẩn hiện chiếc quần lót nhỏ xíu bên trong. Tôi sững người khi phía sau nàng xuất hiện thêm một người đàn ông. Tôi nhận ra anh ta là Tuấn, làm cũng phòng với vợ tôi. Tôi nhấn nút record và căng thẳng theo dõi camera.
Tôi thấy Tuấn cúi xuống nói nhỏ gì vao tai vợ tôi, nàng cười tươi và ngước mặt lên, Tuấn cúi xuống hôn nàng say đắm. Anh ta đi ra phía trước, ngồi cạnh vợ tôi đưa tay ôm chặt vợ tôi vào lòng.

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 1

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 2

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 3

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 4

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 5

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 6

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 7

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 8

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 9

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 10

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 11

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 12

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 13

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 14

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 15

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 16

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 17

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 18

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 19

Tim Viec Lam Trai Bao- Hinh anh 20

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Xem Tim Viec Lam Trai Bao hot nhất

cô Linh nghe vậy thì không biết nói gì thêm. Một bàn tay nào đó thình lình ướm tay vào chỗ kín cô, làm cô giựt bắn người lên, chửi đổng. “ĐỒ MẤT DẠY”, cô la toáng lên.

“Mất cái dại là còn cái khôn”, một thằng trong bọn hí hửng đáp.

Hơi thở của cô Linh bắt đầu gấp gút có lẽ vì khó chịu. Một đứa đứng trên giữ đầu cô lên hôn khẻ lên trán, nhưng thình lình nó lè lưỡi ra liếm vào má cô.

“ĐỒ CHÓ CHẾT. Dơ bẩn”, cô rít lên, giãy nảy. Ba bốn tiếng cười ré lên khoái trá, nhìn hai chân cô co giựt một cách cực khổ vì bị trói. Hai ba đứa liền dằn cô xuống, rồi tiện tay trẹt luôn cái quần cô ra. Cặp đùi trắng nõn bỗng lồ lộ trước mắt bọn chúng. Chúng hao háo ra nhìn.

cô Linh như đoán được những tia mắt đó qua miếng vải bịt mặt, cố cố vắt chân chéo lại che đậy, nhưng từ đâu bàn tay nào đó banh chân cô trở ra.

“Nhìn cái coi, làm gì dữ vậy”, một giọng nói cất lên cười hí hả. “Trời ơi, đen mun đẹp dễ sợ. Lông nhiều hơn tao tưởng … xoăn tít hà”, một đứa khác phụ họa.

“Nếu bắt cô trói ở cột cờ trần truồng vào sáng thứ hai họp trường chắc là vui lắm. Tao nghĩ thầy hiệu trưởng chắc cũng phải chảy nước miếng”, một đứa tiếp theo.

“THẬT LÀ QUÁ ĐÁNG, COI CHỪNG GẶP QUẢ BÁO”, cô Linh buột miệng hâm dọa.

“Ê, Kế đó hay … để coi tình hình rồi tính. Đem cô trói đi. Nghe chưa cô, nếu cô hư là bắt cô trói cột cờ cho cả trường ngắm đó. Lúc đó coi thử có còn bắt chép phạt nữa thôi”.

“Ê, đứa nào sờ vào coi, còn mát tay hơn. Không biết trong đây có ai chưa từng với người lớn tuổi hơn mình”.

Một vài đứa giơ tay. “ĐM, nhìn chịu không thấu chắc phải đẩy mấy cái cho sướng rồi. Nghe nói chơi gái non có cái sướng, chơi gái già có cái lạ”, một đứa xung miệng phát biểu.

Nghe tới đây, cô Linh giựt thót mình, nghĩ “Trời, chúng nó mà thay phiên hiếp mình chắc chỉ có chết. Thật không ngờ bọn học sinh bây giờ kinh khiếp quá”.

“Ai lên trước ?”, một giọng cất lên hỏi.

“Hay là bắt thăm đi!”, một đứa đề nghị. cô Linh biết thế nào rồi cũng xảy ra thôi. Trời ơi, biết tính sao đây. Cô ngẫm nghĩ, mồ hôi rịn ra đầy trán và lưng. Tứ chi cô đau nhói.

Rồi năm phút tranh cải và bắt thăm. Cuối cùng, cả bọn đều nhất trí đưa một đứa lên trước. Đang im lặng chờ đợi, cô Linh chợt thấy cửa mình bị vật gì đó chạm vào. Lần này cô không la toáng nữa, mà vùng vẫy tứ chi. Cô biết điều gì sắp xảy ra … Nhưng dù cô có chống cự cho mấy cũng không thoát ra được bốn sợi dây trói chặt.

Trời ơi, còn gì nhục nhã hơn khi những tiếng cười đó cứ vang lên bên tai và tệ hơn hết là cái cảm giác cái trong sạch của mình sắp bị người ta trây bùn vào. cô Linh chợt ngừng chống cự. Cô biết bây giờ chống cự cũng uổng sức thôi. Bọn này không phải là người có lương tâm thì biết làm sao hơn. Nhưng nằm im rồi cũng khổ lắm, cái cảm giác rờn rợn cả da thịt nó làm cô xao xuyến và khó chịu.

Khiếp quá, chó đẻ thiệt ! Nó làm gì mình đây !? Cô thầm hỏi và chờ đợi. Đợi và sợ sệt cái gì đó thình lình đóng xầm vào cửa mình cô rồi ngoái liên tục. Môi cô bỗng khô đắng, mắt trợn tròn.

“Hãm hiếp là một tội xử tù rất nặng. CÁC EM NÊN NHỚ … Ui daaaa!!!”, cô de dọa rồi chợt nấc lên, khi thấy cửa mình bị xón đau. Nhưng nào bọn họ có nào sợ sự hâm dọa của cô. Bằng chứng là những tiếng cười cứ dồn vang lên. Sự xúc phạm càng lúc mạnh bạo hơn.

“Trời ơi, ác quá … Các em Ui da, ĐAU …”, cô khóc ré lên khi đứa nào đó xọc cái vật cứng như sắt đá vào giữa hai đùi cô, đau điếng. Cô thở dồn trong tiếng phành phạch của da thịt vỗ vào nhau.

“Không ngờ mặt cô đỏ gấc cũng có cái nét riêng của nó … Tụi mình chờ cơ hội gần gũi này cũng lâu lắm rồi”, một trong đám lên tiếng làm cho ai cũng đổ dồn lên khuôn mặt nửa như cười, như khóc của cô.

Hai tay cô cứ quều quào trong không gian một cách vô dụng, rồi yếu dần đi. Trong khi đứa đang hì hục giữa hai đùi cô càng lúc càng mãnh liệt. Sự tương phản đó làm cho cả bọn hăng máu, la lối cổ vũ. “Mạnh lên, xiết luôn còn chờ mẹ gì nữa! Đẩy lút luôn”. “Có được dịp này không có lần thứ hai đâu”. “Ráng tranh thủ đi !” …

Cùng lúc đó, đứa nọ gòng lưng xuống thúc luôn mấy cái sau cùng rồi đứng im như “pho tượng đau khổ”. Nét mặt nó nhăn nhó đến hết mức. Hai chân nó khụy xuống, run run. Rõ ràng nó đang trong tiền giai đoạn bắn tinh.

Cả đám thấy vậy cũng hào hứng, kích thích vô thêm. “Dzô ! Dzô ! Dzô …” “Nhớ bắn ra ngoài!”, một đứa chợt hô lớn. “Coi chừng ! Bắn vô trong là khỏi chơi luôn!”. Ai cũng thừa biết, nếu đứa nọ bắn tinh vào âm đạo cô Linh thì dơ lắm !!! Với lại cũng nhờn nhợt, chơi không “bót”. Bể phê lắm !

Đứa nọ nghe được cả đám bạn nó reo hò, dù muốn bắn vô trong lắm, cái cảm giác chiếm hữu một người đàn bà ở giai đoạn cuối này thằng con trai nào không thích, nhưng cũng phải đành rút ra ngoài. Mấy đợt tinh đầu nó bắn mạnh và nhanh, đến như chớp mắt là không còn thấy. Mấy đợt sau rất rãi rác trên bụng cô Linh. Bệch bạc.

Bất giác cô rùng mình mấy cái rên hư hử. Không biết tại cô ớn cái chất nhầy nhụa đó hay cô còn run run cái điều chi. Cô khe khẻ giựt. Đầu vú của cô không biết từ bao giờ sưng tấy lên, cứng ngắt, một bên trể xuống, rung rinh mỗi khi cô cục cựa.

Liền đó, một trong đám sà xuống ngậm ngay vào đầu nhũ hoa. cô Linh lại co giựt khe khẻ, tuy là yếu ớt hơn nhiều, nhưng rõ ràng cảm giác rợn cả sống lưng trái ngược với lý trí của cô. Đôi mắt cô tự nhiên nhắm nghiền.

Dăm ba đứa còn lại cũng bắt đầu bu lại như đám ruồi tìm được món béo bỡ. Tụi thanh niên mới lớn mà, thằng nào lần đầu tiên gần phụ nữ lại không hấp tấp muốn sờ thử hay “ăn” thử một miếng thịt ngon của đàn bà !

Chẳng bao lâu, một đứa khác cũng bước tới thế chỗ vào khe hở của cô Linh. Những tiếng nắc bây giờ bị át bở những tiếng nút chùn chụt trên ngực, trên đùi và ngày cả những nơi hốc hiểm ở dưới cổ chân cô. Cảnh tượng đó không khác chi một bầy sư tử đang gặm nhắm con nai xấu số.

Tóc cô Linh bắt đầu tả tơi do nhiều lần vung dấy, xỏa lơi gần như chạm đất. Miệng cô bây giờ chỉ còn biết phát ra những tiếng vô nghĩa hay tiếng “ư” “a” như ngày nào còn học vỡ lòng.

“Ê, tụi bây … coi thử … cảnh bây giờ có giống mấy cuốn phim heo mình coi”, một đứa lên tiếng.

“Khác chứ, cô Linh đây không phải diễn viên, tụi mình cũng không phải”, một đứa phụ họa.

“Phải chi đứa nào có máy quay, biết đâu thêm một cuốn phim ‘Nữ Sinh Ngô Quyền’ thứ hai”, một đứa lên tiếng.

“Hay đặt là ‘Cô Giáo Nguyễn Khuyến’ đi”.

Và cứ thế, đứa này hỏi đứa kia đối đáp. Thay phiên nhau, hết đứa này tới đứa khác đứng giữa hai đùi cô Linh hãm hiếp cô cho tới khi bụng của cô gần như tắm đầy tinh dịch, đặc quánh và đặc trưng của từng mùi !.

“Chiến cuộc” thực sự chỉ xảy ra không đầy 30 phút. Bọn thanh niên quả nhiên sung sức nhưng lại thiếu kinh nghiệm lâm trận, nên đứa nào cao tay ấn lắm cũng “ngâm” không hơn 3 phút.

Lúc xong xuôi, cô Linh gần như thiếp đi vì mệt và sa sút. Chưa bao giờ trong đời cô bị sỉ nhục thậm tệ như thế, kể cả những lần cô gặp ác mộng cũng chưa sánh bằng.
Lâu lâu cô chỉ giựt lên một cái như cái dư âm còn phản phất, rồi im lỉm. Cặp mắt díu chặt …

Cả đám thanh niên cũng lần lượt mặc lại áo quần. Cười cười, nói nói tranh cải về chuyện sung sướng của từng thằng.

“ĐM, tao chưa bao giờ biết cái cảm giác đụ ra làm sao”. “Tao cũng vậy, lần đầu tiên”.
“Nó êm ái làm sao, nuốt trọn nguyên con, giống như vải lụa nhung trét mật vậy”.
“Tao không ngờ nó trơn như vậy”. “Với tao thì hơi bót … Phê … phê thiệt!”.
“Còn tao như có cảm giác bị một lực hút vô trong. Nên gòng lắm chỉ hơn 30 giây, nhưng sướng tê nơi luôn”.
“Nó ấm hơn tao tưởng. Ít ra, tao thấy hơn cuộn giấy súc nhiều. Cái gối ôm cũ khoét lỗ cũng không sao sánh bằng”

Lâu lâu, chúng len lén nhìn cô. Cô có vẻ ngậm ngùi lắm, nước mắt cô rơi lả chả.

“Vậy ai là người gỡ trói”, một đứa lên tiếng.

“Tính sao, bây giờ … Ở ngoài công an đang truy lùng bọn mình. Tin cô giáo bị bắt cóc đồn gần hết cả nước. Báo nào cũng đưa tin. Tụi mình dấu cổ dưới hầm tối này không biết được bao lâu”.

“Nghe nói tụi thằng V cũng bị tình nghi và bây giờ đang nằm trong khám”.

“Thôi … Lỡ leo lên lưng cọp rồi … chơi luôn. Ít ra, mình tạm lắng yên thì sẽ không ai nghi ngờ hết”.

Rồi cả đám chụm lại xùm xì, tính kế. “Bây giờ, cứ tạm thời để ở đây. Chia phia nhau trực và mang thức ăn tới”.

“Tình hình đang nghiêm trọng cho nên phải hết sức cẩn thận dù là hiện tại chưa có ai đoán ra tụi mình. Họ còn tưởng là bọn nó …”, một đứa có vẻ là xếp sòng lên tiếng.

“Cái này có phải gọi là dương đông kích tây ?”, một đứa hỏi.

“Không hẳn là vậy … Kể cả cô giáo cũng chưa biết … xuỵt … Thôi ra ngoài bàn thảo”.

“Tạm thời thằng này ở đây canh chừng… Tụi mình đi … Hẹn tối nay trở lại, ok”.
*
* *

Cô Loan vừa đi khỏi. Cuộc họp phụ huynh chiều nay như là một điềm xấu sắp xảy ra cho gia đình cô khi thừa dịp ghé sang.

Cô Loan là một cô giáo trẻ, làm việc ở Phòng Tin Học, trạc tuổi ngoài 30, dấp dáng mảnh mai, dung mạo khá xinh. Cô có hai đứa con gái, đứa nhỏ tên Soan chỉ vừa hơn 15. Đứa con gái lớn của cô tên Trinh, 16, là lớp trưởng của lớp tôi. Ở trường ai cũng biết tiếng ba mẹ con cô Loan có thân hình rất sexy, thường hay mặc áo rất model. Đám con gái như tôi thì chúa ghét họ lắm vì họ suốt ngày chỉ biết sảnh sẹ, tưởng rằng mình đẹp lắm !

Cô Loan có một đặc điểm giống như cô Linh. Cô cũng khó khăn và thường bắt học sinh chép phạt, nên đứa nào cũng ghét.

Theo lời kể lại lúc đám thanh niên nọ ghé sang nhà cô Loan … Soan, đứa con gái nhỏ của cô Loan, đang tắm. Nàng nghe có tiếng loạc xoạc bên ngoài, tưởng má cô về, bèn hỏi nhưng không có tiếng trả lời. Rồi nàng nghe tiếng lộp cộp trên mái nhà trước khi có một cái bóng vụt qua cửa sổ phòng tắm. Nàng tưởng đó là con gà xẩy chuồng bèn vội chạy ra bắt (Nhà cô Loan có nuôi gà). Thình lình nàng bắt gặp 4 người thanh niên áo quần xốc xếch đứng trước mặt. Soan vội ôm choàng lấy ngực và chỗ kín chạy ùa vào trong, thẹn chín người vì bị thấy. Lát sau, nàng mặc đồ vào rồi mới rón rén trở ra. “Xin lỗi, các anh tới không gõ cửa em … Ủa, mà … các anh là …?”, Soan lúng túng, mặt còn đỏ bừng vì bị các anh con trai nhìn thấy. Bây giờ, trước mặt nàng không phải 4 người mà là 5. Cái bóng vừa rồi vút qua phòng tắm nàng đã xuất hiện nhưng nàng không biết.

“À, có phải các anh chờ mẹ em về. Các anh là học sinh của mẹ em ? … Các anh vào chơi, chờ mẹ … xin lỗi … À, mẹ em có cuộc họp ở trường … chưa biết …”

“Em … em ở đây một mình ? Chị Trinh em đâu”, một trong đám thanh niên bước tới hỏi.

“Các anh tới kiếm chị Trinh ? Chị Trinh không có nhà”, Soan đáp, đứng khép nép chưa biết làm gì.

Đám thanh niên không mời cũng tự tiện bước vào, ngồi đại xuống ghế. “Thật không ngờ, cô Loan có con gái xinh thiệt”, một đứa khác thỏ thẻ. “Con nhỏ có cặp mắt nai mày ơi”. “ĐM, hồi nãy nhìn nó trần truồng chảy nước miếng. Chịu không thấu”.

Rồi cứ lì ra đó chờ cơ hội, cả bọn canh lúc Soan ra sau bếp rót nước mang ra mời. Tay bưng mâm ly nước, Soan không khỏi thẹn thùng “Các anh định ngồi đây chơi há, chờ chị Trinh về hay sao”, Soan hỏi.

“Vậy có được không?”, một đưa hỏi.

“Được,”, Soan đáp. “Nhưng em ở một mình. Đâu có biết tiếp đãi các anh làm sao”, Soan tròn xoe đôi mắt hỏi.

“Đâu cần tiếp đãi, ngồi nói chuyện với bọn anh là đủ”, một đứa cười xề nói.

“Nói … em cũng chẳng biết chuyện gì nói”, Soan đáp.

“Thôi thì nói về em, chị em và má em đi. Ở trường nghe đồn là ba mẹ con em … ba mẹ con em nổi bật lắm”.

“Nổi bật gì ?”, Soan hỏi. “Thì nổi bật chuyện ‘đó’, một đứa buột miệng. “Chuyện ba mẹ con em mặc đồ áo dài cực kỳ mỏng đó”. Bỗng nhiên Soan thẹn đỏ mặt, đáp:

“Chẳng lẽ mặc đồ model cũng cho là sexy sao. Má em thích mặc kiểu mới thôi, em và chị em chỉ là ham cái đẹp. Bây giờ thời đại này mà các anh còn phê phán. Các anh sao không so với con gái Sài gòn, tụi em còn thua xa”.

“Không phải là phê phán, chỉ nói sự thực. À, mà chị của em đi đâu ?”, một đứa chợt nói vừa nhìn một cách soi mói vào ngực trái chanh của Soan. Nơi giữa ngực u ra hai cái núm nho nhỏ kín đáo. Soan cảm giác được cái nhìn đó như là không tôn trọng mình. Nhưng vì phép lịch sự tối thiểu, Soan nói luôn :

“Chị em đi trực trường. Chị là Đoàn viên năng nổ mà … Thôi, các anh muốn ngồi đây chờ … thì chờ …hay muốn đợi chị em về … hay các anh muốn nhắn điều gì ? … Em còn phải nấu cơm”.

“Không cần …”, một đứa lớn con nhất đứng ra nói, “Tụi anh đến đây chỉ để tìm RIÊNG em”. Hắn nhấn mạnh chữ “riêng” cố tình cho Soan nghe.

“Tìm em … tìm em làm …”, Soan vừa kịp nói tới đó, bỗng phát hiện ra điều gì không ổn trên khuôn mặt đanh lại của những tên thanh niên. Nàng đứng lên và bỏ vào trong từ chối khéo, nhưng hơi muộn, một trong đám họ bước theo sau lưng Soan, nắm lấy vai nàng. Nàng xoay người tránh né và bỏ chạy. Cả đám nhào tới chụp lấy Soan. Đứa đứng sau cùng cũng nhanh chóng ngó quanh rồi khép cửa lại. Mọi việc xảy ra trong tít tắt, gọn gẽ. Bên trong, chỉ còn tiếng la ơi ới tắt nghẽn của Soan.

Với sức lực của 5 thằng thanh niên, không hơn 2 phút Soan bị đè xuống, trói gô lại, và bỏ vô bao.

Khoảng 10 phút sau, có chiếc taxi như không hẹn từ đâu trờ tới. 5 đứa thanh niên khệ nệ khiêng ra một cái bao lớn biết động đậy và bỏ nó vào cốp xe mở sẵn.

*
* *

“Khiêng nó xuống hầm”, một giọng nói vang lên trong căn hầm tối, cùng với bốn cái bóng khệ nệ vác một cái bao bố trên vai bước theo từng nấc thang. Ánh đèn le lói vàng dợt hắt lên từ một cái bóng 60 W. Một mùi hầm, ẩm mốc bốc lên, khó ngửi.

“Coi chừng … cẩn thận … ĐM, con nhỏ dữ quá”.

“Mau đặt nó xuống mấy tờ báo đó!”, một giọng khác cất lên cảnh giác cả bọn.

“Ê, canh chừng bả nảy giờ có sơ múi gì không ?”, một thằng nói với thằng đang đứng canh trong hầm, đưa tay chỉ về phía người đang bị trói.

“Sơ múi gì, bả dữ quá, một mình tao đâu dám”, một giọng trong góc cất lên có vẻ ngáy ngủ, đón 5 đứa từ trên cầu thang xuống.

Vừa lúc cái bao bố được mở tung ra, người con gái bên trong giãy dụa không ai khác hơn chính là Soan.

“Um … a …”, tiếng ai đó trong góc rên hư hử khi thấy cả bọn vác từ đâu về một cái bao có trói người ở trong. Tiếng đó chính là cô Linh.

“Trời ơi, bắt cóc thêm ai nữa ? Tội nặng …Bộ muốn đi tù gục xương hay”, đứa canh nãy giờ hỏi.

“Sợ gì … con nhỏ này con của bà giáo Loan Phòng Tin Học đó hôm trước gặp ở cổng trường tụi bây khen tướng con nhỏ phê …”

“Cái gì, có thiệt là con nhỏ đó ? Tụi bây ăn gan trời hả. Không sợ bị còng sao ?”

“Con nhỏ dữ thấy mẹ, chị nó là chúa trùm sao không bắt luôn”

“Sợ mẹ gì, lỡ làm rồi chơi luôn. Tụi công an bây giờ nằm mơ cũng không ngờ mình bắt luôn con Soan, trong khi tổ trọng án gì cứ lo điều tra vụ cô Linh”.

“Bây giờ tính sao ?”

“Tính sao gì chứ. Tính chừng nào ‘làm thịt’ luôn con nai vàng ngơ ngác này”

“Nghe nói con nai còn gin đó nghen”.

“Tối này đi … thằng A mua bia, thằng B mua mồi, thằng C đi xem động tịnh bên ngoài. Tất cả nhớ hẹn tối này 8 giờ”

“Nhậu luôn tới sáng đi, chơi gãy củ thì thôi. Nhớ nhen, khi đến đây dùng ám hiệu bằng ký tự và mật mã của nhóm, tức ngày thành lập nhóm: 75, ngày 7 tháng 5 đó”.

“Còn nếu nói ngược lại 57 là tình hình biến chuyển, lập tức biến qua cửa sau. Understand ?”.

“Trời, đại ca chơi tiếng Ăng-lê nữa”.

“Đại ca nói thì tụi này OK thôi!”.

Cả bọn bàn thảo xong thì biến mất, chỉ chừa lại một đứa canh chừng Soan và cô Linh.

8 giờ tối đó, tất cả đám thanh niên chụm lại bên cái lẫu dê do một tay mang danh “đầu bếp thượng hãi” đứng ra nấu. Chén thù, chén tạc, chén huynh-đệ giống hệt như dân giang hồ, cũng cụng nhau ơi ới, mặc cho bên này cô Linh và con Soan rên la hừ hừ.

“Kêu cái gì em cưng, thưởng cho em một miếng nè”, giọng của một đứa lè nhè ra vẻ sành đời, cầm trên tay lon bia 33 bước tới chỗ Soan. Tiện tay hắn nghiên lon bia trút một dòng xuống mặt của Soan. Soan xoay mặt tránh né, nhưng không kịp. Bia văng tung tóe. Cả bọn phá ra cười.

“ĐỒ ZZHÓ ZẺ”, Soan la toáng lên, ú ớ vì miệng bị nhét giẻ.

“Trừng phạt nó từ từ thôi. Tao nghĩ giờ này con mẹ và con chị nó ở nhà chắc lo lắng lắm”.

“Anh em cứ việc từ từ vui chơi, mình còn cả đêm nay”.

“Nhưng mai giải tán hết rồi. Mạnh ai nấy tự biến một thời gian”, giọng nói lè nhè của một đứa cất lên có vẻ như tay anh chị.

“Đại ca, em tửu lượng ít. Cho em ngồi đây ‘tâm sự’ chút chút với con nhỏ?”.

“Sờ chân sờ tay thôi … thì được”, thằng tự xưng là đại ca lên tiếng. Tên nọ hỏi xong, nghe đại ca cho phép bèn bước tới bắt đầu nắn nót cặp chân của Soan. Soan rên ú ớ trong cổ họng. Cảnh tượng đó không khỏi gợi cho cô Linh nhớ tới sự khổ sở của mình lúc ban sáng.

“Chắc là em chưa bao giờ được anh nào sờ đùi ?”, hắn hỏi. Soan thấy rùng mình khi bàn tay sần sùi của hắn mươm vào da thịt. Sống lưng Soan chạy rần rần. Chưa bao giờ trong đời nàng bị con trai sờ mó, thật sỉ nhục quá!

“Tao dám cá với tụi bây, trong vòng 2 phút tao làm cho con nhỏ phê … ướt mẹp”, hắn chỉ trỏ quay về phía đám bạn thách đố.

“Mày ngon lắm ! Giỏi thì cá 1 phút đi”, một đứa trả lời.

“Nếu một phút thì tao phải dùng chiêu thôi”, tên nọ ứng xử.

“Chiêu gì ? Mày có con C… chiêu gì đâu mà khoe khoang”.

“Thì chiêu chuột gặm nhấm, dùng miệng tao chứ chiêu gì. Nói thiệt chứ cái lưỡi tao hun miệng con nào không phê chứ hun chỗ đó một lút là ướt mẹp”.

Bọn trong nhóm nghe thằng bạn thách đố ngon lành như vậy bèn nhao nháo lên. “Vậy thì cá mày đó, ăn phở, uống cà phê gì cũng được”.

“Nhưng có điều làm sao biết nó ướt mẹp là do dâm thủy mà không phải nước miếng của mày”.

“Dễ thôi, xọt ngón tay vào trong, kéo ra, nửa ngón tay ướt chứng tỏ là nó ướt. Xọt vô xọt ra dễ dàng có nghĩ là đã khá trơn”.

“À, hay đó nghen. Thử đi ! … Cá mày thắng đó!”.
“Còn tao cá nó thua”.

Video clip Xem video clip gai dep lon to xinh dit nhau voi cho :

Đọc Tim Viec Lam Trai Bao mới nhất 2014

Tiến quá sợ định quay mình bỏ chạy, bỗng tiếng quát lên từ phía sau lưng:
- Đứng lại!
Tiến đứng im, tim như muốn nhảy ra ngoài .
- Mày làm nhục con gái tao, bây giờ còn định bỏ đi ?
Tiến lầm bầm trong bụng, thôi chết cha rồi, điệu này không còn mạng trở về thăm ba má rồi.
Giọng đó lại cất lên như ra lệnh:
- Tới đây!

Tiến ngoan ngoãn cúi đầu, chân quíu chặt lấy mặt đất dò từng bước một tới bên mé mương, và nhìn xuống. Dưới mương kia là một người đàn bà tóc lõa xõa, quần áo rách bươm đang quay lưng về phía Tiến.
Giọng nói sang sảng ấy lại cất lên làm Tiến rún động:
- Cậu có biết tôi là ai không ?
- Dạ không!
- Tôi là má của con Hằng, và cậu có biết cậu là ai chưa ?
- Dạ, bác gái nói sao! Bác hỏi con là ai hả ?
- Và còn từ đâu tới nữa ?-bà trung niên gằn giọng.
- Dạ , con tên Tiến từ xa về quê thăm ba má, đi ngang qua đây xin ở nhờ một đêm.
- Cái đó là hôm qua, còn hôm nay thì sao .
- Bác gái nói sao con không hiểu .
- Tôi muốn nói là cậu làm gì thì phải biết. Con Hằng nhà tôi lâu nay không có yêu ai hết, chỉ có mình cậu là đẹp lòng nó thôi. Tôi nghĩ cậu phải biết tính sao rồi chứ.
- Dạ dạ, con không hiểu bác gái lắm ? Tiến ngu ngơ nói.
- Ngươi làm con gái tôi bụng mang dạ chửa, mà còn nói không hiểu hả .
Tiến ấp úng:
- Xin bác gái … con không biết … người con gái ban nãy … là Hằng ?
- Đúng vậy, bây giờ cậu phải chịu trách nhiệm là cưới nó.
- Thưa bác … con … con phải xin phép ba má trước đã.

Bà trung niên cười to . Tiếng cười như rắt vào xương sống Tiến những bột ớt cay gắt. Tiến rùng mình định quay đi, nhưng lại thấy từ dưới mương cái người đàn bàn rách rưới lơ lững trên mặt nước.
“Trời ơi! ma!”

Tiến la hoảng vùng bỏ chạy, nhưng hai chân Tiến quều quào trên mặt đất, té chúi nhũi xuống cỏ, nhưng tay chân vẫn không ngừng quào bới để tìm lối thoát. Chưa kịp đứng dậy, Tiến ngước đầu lên đã thấy cái bóng trắng rách rưới đứng trước mặt. Giờ đây Tiến mới có dịp trông thấy khuôn mặt của bà ta gớm ghiết, xanh lè, hai mắt trắng dã, tóc tai lù xù, xõa dài xuống tận đất, khi bà cười bốn cái răng nanh dữ tợn như chờ được hút lấy máu Tiến.

Tiến tung mình bỏ chạy, đất vít tung lên lưng dưới chân Tiến, nhưng tiếng lịch bịch của bước vẫn vọng lại đàng sau lưng Tiến, khi Tiến cố tình ngoáy lại thì dường như tiếng hồng hộc thở của mụ ở cạnh bên. Cái lưỡi của bà ấy thì dài ngoằn đưa ra gần như sắp đụng lấy gáy của Tiến.

Tiến chạy. Chạy băng vườn, băng đất. Đến khi vấp ngã trước chân một người, gượng đứng dậy định chạy tiếp nhưng người ấy đã đưa tay cản.
- A-di đà phật. Con chạy đi đâu!

Tiếng hớt hãi không còn hơi để trả lời, cố ngoái đầu lại xem con ma đó có đến gần, nhưng nó hoàn toàn biến mất.
Người đàn ông trước mặt Tiến chỉ tay ra sau lưng Tiến, nói:
- A di đà phật. Xin hãy trở về nơi ấy . Ngày mai ta sẽ siêu độ vong hồn.

Tiến chả hiểu ông ta nói gì cả, nhưng biết rằng có ông ở đây thì Tiến sẽ không còn sợ nữa. Đến hồi lâu, khi trời đã hừng sáng, và khi đã hoàn toàn bình tĩnh, Tiến mới có dịp thấy mặt của người cứu Tiến. Ông ta không ai khác hơn chính là người đàn ông xấu xí xách cây đèn hồi sớm qua, lúc Tiến đi ngang qua hỏi đường.

Tiến dọ hỏi thì được biết ông ta là ông sãi quét chùa ở xóm dưới, thường đi ngang đây để đi khất ở xóm trên.
o0o
Đợi cho trời sáng hẳn, Tiến mới dám cùng ông sãi lần mò trở về căn nhà đó . Tuy sợ thật nhưng đi kế vị sư già nên Tiến cũng bớt sợ, với lại mớ va-li còn để lại đó, Tiến còn phải mang về quê gặp ba má.

Khi đến nơi, Tiến gặp người trung niên đang cuốc đất ở trước nhà. Tiến vội vàng đứng lùi về sau lưng ông sãi .
Vừa thấy Tiến về, người trung niên mở lời chào:
- Ủa, cháu về rồi hả! thức sớm vậy .

Lời nói của ông ta thật bình thản đến mức Tiến cũng không ngờ. Chẳng lẽ con ma này đã tu lâu lắm rồi, Tiến nghĩ.

Nhưng sự thể đã được ông sãi giải bày, người trung niên đây là bác Hai sống ở đây đã có hơn hai chục năm rồi, chỉ làm rẩy mướn và giăng câu kiếm ăn.
Tiến suy nghĩ rồi nói:
- Còn người đàn bà lúc nãy rượt cháu là ai.
Ông sãi đáp:
- Người đó là vợ của bác Hai, chết cách đây 3 tháng.
Người trung niên nghe nói thế bèn hỏi:
- Cháu gặp vợ của chú hả ? Gặp ở đâu ? Cho chú biết.

Nghe qua giọng nói khẩn cấp, không thiếu sự xúc động của ông, Tiến có phần nào đoán được tình yêu của ông giành cho bác gái. Nhưng cớ sao chuyện lại xảy ra như thế này …
Tiến đáp:
- Con gặp bác gái hồi sớm này, bác rượt con …
Im lặng một lát, Tiến thú nhận:
- Bác gái rượt con là vì con đã lỡ làm chuyện bậy với con gái bác. Là cô Hằng.
Người trung niên nghe Tiến nói thế thì thất kinh:
- Con gái lớn của bác đã chết ở dưới mương. Không thể nào, con Hằng chết rồi mà!

Nghe người trung niên nói thế, Tiến như muốn té xỉu. Nghĩ tới cô gái Tiến gặp hôm qua bị chết dưới cái mương Tiến tắm hồi tối, Tiến không khỏi rùng mình. Vậy ra Tiến đã làm tình với ma, sự lạnh lẽo trên người nàng giờ đây Tiến mới hiểu vì sao, là của xác người chết, rồi mùi rong trên mình nàng nữa dường như đã giải thích rõ ràng qua lời nói của bác Hai…

Tiến không thấy người đàn ông nói thêm lời nào, mà quay lưng bỏ đi . Tiến rảo bước theo sau, chỉ nghe ông lầm bầm, “Không thể nào … không thể nào …”
Tiến tò mò hỏi:
- Chuyện gì vậy bác, tại sao bác lại nói ?không có thể nào?.

Tiến còn đang ngơ ngác thì người trung niên quay qua nắm lấy vai Tiến nói:
- Có chắc là cháu thấy một người đàn bà trạc tuổi 50, tóc dài lắm.
Không cần suy nghĩ Tiến trả lời ngay:
- Dạ đúng rồi!
- Và người con gái trạc tuổi 18 ? ? người trung niên hỏi .
- Dạ đúng rồi!
- Người con gái mặc áo trắng, áo dài ?
- Dạ đúng rồi, bác ạ!

Người trung niên nghe Tiến nói xong thì lại rảo bước về phía trước , hướng về một khu đất bằng trống nên có hai cái gò đất cao cao.
Tiến lật đật bước theo, hỏi:
- Chuyện gì vậy bác, bác nói cho con nghe đi!

Người trung niên không nói gì cả, lẵng lặn bước nhanh tới đó. Khi Tiến cũng vừa chợt đến từ phía sau lưng, người trung niên quay lại nắm vai Tiến, chỉ vào hai ngôi mộ với hai tấm hình con gắn trước mộ, hỏi:
- Có phải người cháu thấy tối hôm qua là hai người này.

Tiến điếng hồn với lời nói của người trung niên đó . Mặt Tiến xanh cắt không ra giọt máu. Trước một là hai tấm hình được bao bọc cẩn thận bằng nylon, trong hình là hai người đàn bà, một là người đàn bà trung niên mà Tiến nhận ra là người đã rượt mình, và trong hình trông hiền từ thật, và còn hình kia không ai khác hơn chính là Hằng với khuôn mặt xinh tươi.

Nhưng chợt Tiến cảm thấy có lỗi với Hằng, với con gái của bác Hai dù rằng nàng có là ma đi chăng nữa thì Tiến cũng phải nên chịu sự trừng phạt của cha nàng cho phải lẽ. Nghĩ thế Tiến đưa mắt len lén nhìn người trung niên, rồi cúi gầm mặt xuống chờ đợi sự trừng phạt của ông. Nhưng Tiến lại nghe giọng nói ôn tồn:
- Cháu đừng sợ, đó là vợ và con của bác thôi, họ hiền lắm. Vợ bác chỉ vì muốn bảo vệ con Hằng nên mới làm khó với cháu thôi. Con Hằng thì hiền thục lắm, tiếc thay nó chết trong một lần đê vỡ nước tràn, cũng vì cứu má nó mà hai người phải xa lìa bác.
Tiến ngờ ngợ điều gì đó chợt hỏi:
- Thế sao lúc cháu mới đến nhà bác, bác nói là con gái bác ngủ bên trong. Làm cháu tưởng … vậy ra bác nói gạt cháu sao !
Người trung niên vẫn ôn tồn:
- Không, bác không gạt cháu. Con gái bác thật sự ngủ ở buồng trong và nó đang bị bệnh. Nó là em của con Hằng, là con Hương nó chỉ mới 10 tuổi thôi, người cháu gặp trong phòng là con Hằng đó.

Tiến hơi rún động vì lời nói đó nhưng lần này không phải vì sợ mà vì vẫn cảm thấy hơi tiếc nuối, cũng là vì Hằng rất đẹp, rất hiền từ trong cách cư xử đối với Tiến. Nghĩ đến thế thì Tiếc chậc lưỡi ra vẻ đau buồn, phải chi nàng còn sống thì Tiến nhất quyết cưới nàng làm vợ.
o0o
Tiến đốt sáu nén hương trước hai nắm mồ vừa đắp đây không lâu, rồi từ giã bác Hai mang va-li lên đường. Trong thâm tâm của Tiến giờ đây rối bời, không biết phải nói làm sao hơn là chỉ cầu xin cho vong hồn của bác gái và Hằng được siêu thoát.

Về tới Thủ Dầu Một, Tiến chẳng còn vui vẻ gì nữa. Càng ngày càng ít ăn ít nói. Ba má Tiến lo lắng tưởng Tiến bị bệnh gì , hỏi ra mới biết rằng Tiến tương tư người đã chết, nhưng cũng chẳng khuyên lơn Tiến được gì. Đến một ngày kia người ta phát hiện Tiến cắm đầu trong lu nước…tự bao giờ rồi.

Video clip 18+ women in box-japanese :


Chuyện thế này, công việc T4 tất bật với các cuộc họp từ đầu đến cuối tuần. Có đợt phỏng vấn vào T6, tuy nhiên vẫn không hỏi kịp hết các ứng viên.

Các ứng viên nào gặp T4 đều vàng hết mắt, và thường bị quay ít nhất 30p. Lần này cũng thế, chán, sao mà chất lượng nhân sự năm nào cũng thấp thế không biết

Bỗng...reng...

T4: Alo T4 đây
R: xin lỗi anh có phải anh T4 không, em xin lỗi hôm nay nhà em có việc bận, nên không đến tham gia phỏng vấn được, anh cho em xin đến ngày hôm khác được không?
T4: Em thông cảm, anh rất bận, em chờ đến tháng sau.
R: Em rất quan tâm đến công ty anh, cho em đến chiều CN gặp anh được không?
T4: Suy nghĩ...Ok, em đến vào lúc 14h nhé, chậm anh lại phải đi công tác.

Thú thực các anh em, T4 trong đầu không có ý hẹn em ấy đến phịch, vì phỏng vấn mà, T4 đã làm chuyện đó bao giờ ở cuộc phỏng vấn đâu? Nhưng đời ai biết được chữ ngờ:

Em đến, T4 không nghĩ em đẹp và sành điệu thế, váy trễ ngực nhìn rõ khe vú làm T4 không thể không nuốt nước bọt. Em cúi xuống đặt chiếc ví xuống ghế, T4 cứ nhìn vào khe vú đó mà bần thần.

Các câu hỏi dần hết, em cũng trả lời khá trôi trảy. Không gian ngày cuối tuần khu chung cư yên tĩnh làm T4 và em như gần đến nhau hơn

T4: Em biết cách làm hài lòng sếp không?
R: Như thế nào ạ?
T4: Đứng lên vòng vào ôm eo em, tay trườn nhẹ xuống bờ vú căng tròn xoa bóp, em không phản ứng gì ưỡn ngực lên hưởng ứng.

T4 đẩy em xuống ghế (Các bạn nhìn rõ logo của hòa phát), em tụt quần T4 ra mút:

T4 không chịu nổi bế em lên bàn chọc ngay cậu bé vào khu cấm địa ướt sũng của em ...ra vào, em rên rỉ, hai tay chống lên bàn, mắt nhắm nghiền...

 

Cứ thế cứ thế, em và T4 rên nhè nhẹ, rồi T4 không chịu nổi xuất ngay vào trong l em. Em cũng nhắm chặt mắt, hai tay gồng cứng lên bàn, đón nhận từng dòng tinh trùng nóng hổi. Đúng là sướng con cu mù con mắt, nhỡ em nó bị HIV hay có baby thì sao??? T4 như bừng tỉnh...

Hình như em hiểu được, chỉ nhoẻn miệng cười: "Anh yên tâm, em đang kế hoạch với chồng, nên đặt vòng rồi, anh cứ xuất vào trong thoải mái..."

Một cảm giác rất lạ, chạy dọc trên sống lưng T4, bởi đây là lần đầu T4 biết thế nào là qh khi đang phỏng vấn...

Tim Viec Lam Trai Bao 9x

Trước hết tôi xin nói một chút về khái niệm 9X. Lúc tôi bắt đầu hòa nhập vào làng giải trí Việt (cách đây chỉ có vài năm), internet là sân chơi riêng của “8X”. Blog được gọi là không gian độc quyền của 8X, chưa kể đến những website 8X, forum 8X, shop 8X, góc chia sẻ 8X… Khi đó, “9X” là một cụm từ nêu ra để gây cười, giống “0X” bây giờ. 

Nhưng chỉ vài năm sau 8X đã thành thế hệ của hôm qua. Muốn hay không, các anh chị 8X đã phải nhường lại sân chơi ảo cho các em 9X trẻ trung và xinh tươi hơn. Trước đây 8X là những “bố già in-tờ-nét”, còn bây giờ họ là người bố thật, là người già thật, in tờ thì nhiều mực không còn nét. Bây giờ nhắc đến “8X” người ta nghĩ đến công việc nhiều hơn giải trí. 8X là thế hệ năng động (ở đâu xuất hiện 2 chữ “8X”, ở đó xuất hiện thêm 2 âm tiết “năng động”) đã và đang xây dựng nền kinh tế phát triển.

Còn giải trí là việc của 9X. 

Một người bạn của tôi từng nói vui: “7X thì không biết, không làm. 8X thì biết nhưng không làm. Còn đến với thế hệ 9X là…vừa biết vừa làm, vừa làm lại lần nữa cho biết! Đôi khi tôi cũng nhiệt tình tham gia các trò phàn nàn 9X do các bạn 7X và 8X tổ chức. Bạn tôi bảo 9X điên, tôi bảo 9X hâm. Bạn tội bảo 9X hư, tôi bảo 9X hỏng, cứ như thế đến hết một buổi chiều Chủ nhật buồn

Từ khóa cho chủ đề Tim Viec Lam Trai Bao liên quan :

Xem thêm chủ đề Tim Viec Lam Trai Bao liên quan :

Chuyện địt con gái có đôi mắt đẹp như thiên thần

Hắn là 1 chàng trai 21t đang thi hành nghĩa vụ đối với đất nước. Trong đơn vị hắn có anh bạn nhà ở gần nơi hắn đóng quân nên hắn thường theo anh bạn về nhà chơi vào mổi buổi chiều thứ bảy. Vì xa nhà nên hắn gắn bó với gia đình anh bạn như người thân.

Em Có 2 lựa chọn : 1 là lấy anh, 2 là thi đỗ đại học ♥

Dù mệt mỏi, lo lắng thế nào, anh chỉ muốn Bống Xinh của anh cười toe khi đọc tin nhắn thôi! Sỹ tử cả nước hối hả đi làm thủ tục thi Đại học

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 3

“Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến.Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói...

Clip nóng quay lén địt nhau trong công viên

Xem video clip trai gái chơi nhau đến chết trong công viên đông người qua lại. Clip sex quay lén bá đạo nhất hôm nay không thể bỏ qua

Thèm địt gái trinh lồn to lên web tâm sự chút hihi

Chào cả nhà !Em là Khoai newbie của web mình Mới thôi nhưng vào web thấy các bác nhà mình chia se mạnh mẻ quá em củng bay vào chơi ^^! đả làm quen cùng web mình 2 toppic.