Thuoc Lam Giam Ham Muon

Nói rồi thì người trung niên cũng bỏ vào trong, nhưng lần này vẫn để cây đèn lại trên bàn. Tiến lui cui mở túi xách dưới chân bàn để tìm khăn lông, quần áo mặc ở nhà, rồi lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài.

Theo hướng chỉ tay của người trung niên, Tiến tìm không xa bên hông căn nhà là một cái mương. Theo ánh đèn le lói phát ra từ cửa sổ căn nhà, Tiến mò dần từng bước xuống bờ. May mắn thay, Tiến tìm được một cây cầu để bước xuống.

Đứng xớ rớ đó chừng vài giây, Tiến chẳng biết phải làm sao . Mười mấy năm bên xứ Mỹ rồi, chỉ tắm bồn và vòi sen, Tiến đã quen và quên đi cái thuở nào hay tắm mương rồi. Tiến thấy hơi ớn khi nghĩ tới bàn chân mình đạp xuống bùn non mềm mềm…
Trời lúc đó cũng đã tối, tối như bưng và không còn thấy xa xa nữa, chỉ còn lại ánh đèn mờ nhạt hắt ra từ căn nhà, chung quanh không có lấy một ánh đèn nào le lói khác nữa, điều này cho Tiến biết là gần đây không có căn nhà nào cả.

Gió rào rạt lao xao, tiếng nước chảy róc rách, và tiếng côn trùng kêu man man. Đó là những âm thanh giờ đây mà Tiến có thể nghe thấy được, và là những âm thanh không được an lành cho lắm khi trong lòng Tiến giờ đây chỉ nghĩ những điều thấy sợ . Tự trấn an lấy lòng mình Tiến bước lần xuống cầu. Cầu được đóng bằng miếng ván dẹp, nước đọng lâu ngày đóng thành rong làm cho trơn trợt. Tiến bỏ giày ra đi bằng chân không cho khỏi bị té. Mặt cầu trơn ướt, cảm giác lành lạnh ở lòng bàn chân làm cho Tiến ơn ớn lên tận cột sống. Tiến khẻ rùng mình.

Dù cố gắng tránh né, tự trấn an nhưng không thể nào tránh được trong không gian u tĩnh như thế này: Tiến lại không nghĩ tới ma. Tiến lại nhìn quanh, hồi hộp và sợ sệt bắt gặp một bóng nào núp ở sau lưng, trong một góc cây to bên kia, hay bụi tre bên nọ, hay ít ra là từ dưới bờ mương, thình lình phóng ra để chụp lấy Tiến, bóp cổ Tiến hay chỉ hù cho Tiến sợ đến chết giấc, rồi mang Tiến ra bụi tre gần đó dấu.

Tiến nhắm mắt. Hít một hơi thật dài, Tiến nghĩ tới Phật, nghĩ rằng câu “na-mô a di đà phật” có thể trấn an được lòng mình.

Tiến bước lần tới cuối cầu. Định trầm mình xuống nước, cả luôn quần áo dơ, nhưng chợt nghĩ ngày mai này đi sớm, quần áo để ướt lấy gì làm cho khô. Tiến nghĩ ngợi, nhìn quanh như để cho chắc chắn lần nữa là quanh đây không có ai, dẫu biết rằng hoàn toàn không có ai cả, Tiến từ từ lột hết áo quần. Vắt ngay ngắn lên thành cầu, Tiến trần truồng dò chân xuống nước.

Nước mát thật! Tiến đưa cả hai chân xuống nước. Cảm giác sợ cũng đã bớt phần nào . Tiến đưa tay bụm lại thành gáo phác nước lên người. Mát quá! Tiến chẳng cần nghĩ ngợi thêm gì nữa, vội lao mình xuống nước. “Ùm”. Tới ngụp cả đầu xuống nước. Tay khua khua trong lòng nước, nghĩ sao rồi Tiến quyết định bơi một vòng nhỏ. Đã từ lâu lắm rồi, từ cái ngày bận bịu với sách vỡ, Tiến chưa hề được bơi, nhất là giờ đây được bơi trong một cái mương mát mẻ như cái mương “ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn” vậy, Tiến vừa bơi vừa nhớ tới thuở thiếu thời nô đùa với đám bạn ở những con mương như thế này. Và khi đó thì tình yêu đầu đời của Tiến và con Ni cũng chớm nở.

Tắm rửa, kỳ cọ xong xuôi, Tiến leo lên cầu. Chắc ăn với những gì chung quanh đây là an toàn, những ý nghĩ về ma quái không còn nữa, Tiến mạnh dạn vói lấy khăn lông lau mình một cách tự nhiên như không có ai có thể nhìn thấy.

Chợt có linh tính gì đó Tiến nhìn lên. Một bóng trắng từ phía căn nhà vụt qua, không cần phải nhìn rõ, bóng trắng đó rõ là của một người con gái, với những bước chạy nhẹ nhàng như bay.

Tiến giật nảy mình lúi chúi về phía sau, chút nữa là rớt xuống mương rồi. Gượng đứng vững, Tiến mau mắn lấy khăn bụm lấy chỗ kín, nghĩ thầm, “Trời, hồi nãy tới giờ mình tắm truồng bị cổ thấy hết trơn rồi.” Vì lo mắc cỡ nên Tiến quên bẵng đi sự sợ sệt, nếu mà lúc nãy đây Tiến không có ở truồng thì chắc rằng Tiến sẽ sợ lắm, một bóng trắng trong đêm chạy vút qua và biến mất thử hỏi là ma hay là người! Và điều đó không cần phải nói, Tiến sẽ chẳng bao giờ dám ở nhà của người trung niên nọ.

Vã lại Tiến nghĩ người con gái đó là con của người trung niên nên cũng chẳng thèm nghĩ ngợi gì nữa, “mai này đi sớm rồi, có gặp mặt cổ đâu mà mắc cỡ”, nghĩ tới đó thì Tiến mặc vội áo quần, gom góp đồ dơ và đôi giày, bước chân trần chạm chạp trở về căn nhà.

Vừa bước vào trong, Tiến đã thấy người trung niên kia ngồi sẵn trên bàn với một tộ cơm, cạnh đó là dĩa cá trê chiên nước mắm gừng và tô canh bầu. Tiến gật đầu chào người trung niên rồi vội vã gom dọn quần áo dơ vào túi xách.
Người trung niên chợt hỏi:
- Quê cháu ở đâu ?
- Dạ ở Thủ Dầu Một.
- Cháu ở thành phố về thăm hả ?
Nghĩ tới người trung niên quá tốt bụng, Tiến không nỡ nói dối:
- Và cháu ở nước ngoài về.
- Hèn chi, nhìn cháu không giống dân thành phố chút nào. Vừa trắng lại lịch sự mũ mĩ như con gái đó. Dân nước ngoài bộ ai cũng vậy hết hay sao vậy cháu.
Tiến e lệ cúi đầu:
- Dạ, cháu không biết nữa, tánh cháu từ nhỏ là như vậy.
- Mèn đéc ơi, “bây” như vậy thì con gái chê làm sao, nhưng cũng tốt bên nước ngoài nó cũng có cái hay của nó, chứ đâu giống như dân quê mùa cục mịch như bác.
Tiến trả lời:
- Dạ , không có đâu bác, dân quê cũng có cái hay của dân quê . Tính tình của họ lúc nào cũng bình dị như nước trên mặt hồ.
- Thiệt vậy sao ? người trung niên nói và cười to.
Ngừng một giây, người trung niên hỏi:
- “Bây” có người trung ý chưa?
Nghĩ tới người trung niên đã biết mình là Việt Kiều, với lại đã biết ông ta có đứa con gái, bây giờ lại hỏi câu đó, chắc rằng ổng muốn gán ghép gì đây, Tiến hơi sợ , lại nghĩ chuyến về quê này thế nào cũng bị ba má bắt lấy vợ, Tiến vội trả lời đại:
- Và cháu còn nhỏ chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, cháu muốn lo sự nghiệp.
Người trung niên đánh đùi cái chát, Tiến lo sợ ông ấy nổi nóng.
Nhưng không, ông nói:
- Hay, hay! Còn trẻ mà có chí cao . Giỏi giỏi!
Tiến cũng không ngờ là ông ta khen mình, e lệ cúi đầu.
Ông ta lại nói:
- Thôi ăn cơm đi. Trễ lắm rồi!

Tiến vâng dạ rồi xin phép được ăn. Không biết có phải vì quá đói hay lâu lắm rồi Tiến không được ăn cá trê nước mắm gừng, mà Tiến thấy món ăn ngon hết cỡ, ngon còn hơn những món ăn Tiến đi các nhà hàng Hồng Kông nổi tiếng bên xứ cờ hoa này, dù là cơm và canh đã nguội lạnh lâu rồi.

Tiến ăn ngấu nghiến, mặc kệ người trung niên có nhìn. Thật ra ông không nhìn Tiến ăn, mà chỉ chăm chú vấn điếu thuốc rê, mồi lửa và phì phà điếu thuốc trên môi ra vẻ trầm ngâm nhìn ra cửa xa xăm. Mười phút trôi qua trong im lặng. Người trung niên vẫn điếu thuốc rê phì phà với cặp mắt xa xăm. Cũng có thể ông đang chờ cho Tiến ăn xong xuôi, đi ngủ rồi mới làm công việc của mình.
Chợt ông lên tiếng:
- Con nước lại chuẩn bị dâng cao . Mới đó thì đã tháng Mười rồi, lẹ thật! Đã hơn một năm rồi

Tiến nuốt luôn miếng cá trê cuối cùng xuống cổ họng, ngưng đủa nhìn người trung niên thầm nghĩ, không biết bác này đang nói điều chi , chắc có lẽ bác đang tính dòng thủy lưu lên xuống cho việc canh tác ruộng rẩy của bác.
Tiến ăn xong, lẵng lặng gom chén bát định bưng đi rửa, người trung niên chặn lại:
- Để đó đi cháu! Mai con gái bác rửa. Cháu đi nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải về Thủ Dầu Một nữa, không đủ sức thì làm sau dậy nổi.
Tiến nhìn sự nhân từ của người trung niên đáp:
- Vậy, bác cũng đi ngủ sớm.
- Không, bác không ngủ được, bác con phải đi giăng câu, và canh mấy cái bờ đê mới đắp có bị lỡ, nước lóng rày chảy xiết lắm, không canh không được. Cũng nhờ vậy mà cá lên nhiều, thu hoạch cũng lớn.
- Vậy, bác cẩn thận.

Nói cho suông miệng, rồi thì Tiến rỏn rẻn đến bên giường kéo mùng xuống, quên cả chuyện lau miệng, đánh răng, sợ vì sẽ làm phiền người trung niên phải chợ đợi nữa.
Người trung niên sau khi thấy Tiến đã chui vào mùng và tấn chân mùng lại gọn gẽ, bèn bưng cây đèn dầu duy nhất trong nhà lên, soi soi về phía mùng như chắc rằng mọi chuyện đã ổn thõa, liền bước đi.

Tiến vờ nhắm mắt như đã bắt đầu ngủ cho người trung niên yên tâm.
Sau đó, người trung niên mới cầm cây đèn dầu đi ra cửa. Tiến mở mắt trông theo, chỉ thấy tấm lưng của ông ta khuất trước khi cánh cửa khép lại, và màn đêm trở về với sự tĩnh mịch.

Tiến quay mặt vào tường, lùi xùi co chân lại, hai bàn tay dúi giữa đùi cho ấm, bắt đầu đi vào giấc mộng. Bên ngoài tiếng lẽng kẽng, lụp cụp vang lên, trong mơ màng Tiến đoán rằng người trung niên đang vác cuốc và cần câu ra đồng.

Tuy giường lạ, nhưng vì quá mệt mỏi suốt một chặn đường dài, Tiến đi vào giấc ngủ một cách nhanh chóng.

Trong giấc mơ Tiến thấy mình lạc vào một vườn hồng xa lạ, tay cầm một cây roi thật to và thật dài, thân cây cứng ngắt với những lằn gân nổi cuồn cuộn. Trên con đường trải dài đi sâu vào trong vườn , dọc theo hai bên đường, là những đóa hoa hồng nở rộ, nào là hồng đỏ, hồng nhung, hồng cam, hồng tím đủ loại phơi bày trước mắt. Tiến thấy choáng ngợp với vạn sắc màu đua nhau khoe trước mắt. Kích động trong lòng, Tiến vừa đi vừa cầm cây to dài quất lia lịa vào những cánh hoa yếu ớt, tất cả hoa hồng lần lượt lác đác dưới chân Tiến, tạo thành một thảm hoa hồng sau bước chân, Tiến cảm thấy mình như một ông hoàng đang reo rắt sự ấm no đến cho dân làng. Rồi người con gái xuất hiện trước mặt Tiến, dưới một vòm cửa trát vàng sáng chói. Nàng cười duyên với Tiến, đưa tay mềm mại vẫy gọi. Tiến ôm gậy vội vã bước theo, vừa đi vừa nhìn người con gái mà nàng cứ lâu lâu lại quay mặt lại nhìn Tiến niềm nở. Giờ đây Tiến mới chợt nhớ cái áo trắng nàng đang mặc chính là của cái bóng trắng ban nãy lúc Tiến tắm ở bờ mương trông thấy. Và khuôn mặt của nàng nữa, bây giờ mới thấy. Nàng khá xinh đẹp với khuôn mặt bầu bầu sáng như vầng trăng tháng Chín, làm cho Tiến thấy hơi xao xuyến, rão bước thật nhanh theo cô gái, nhưng cớ sao Tiến càng bước nhanh thì bóng dáng nàng lại cách xa hơn. Tiến chạy miệt mài những cũng không bắt kịp nàng…

Giật mình tỉnh giấc, mới hay Tiến đang nằm mộng. Sờ xuống đùi cảm thấy quần đã ướt. Thì ra trong mơ Tiến gặp được con gái của người trung niên, lúc tỉnh dậy đã biết mình mộng tinh ướt cả quần. Hơi e thẹn , Tiến cởi quần định mang ra bờ mương giặt, thình lình trong bóng đêm mờ mờ, Tiến nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó bước ra từ phòng trong. Nhìn ra cửa trước vẫn còn đóng, Tiến biết rằng người trung niên kia vẫn chưa về, thế ra tiếng bước chân đó là ai ? Có lẽ là con gái của ông ta đã thức dậy, Tiến nghĩ. Vội vàng kéo quần trở lại, Tiến nằm im để nghe động tịnh.

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 1

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 2

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 3

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 4

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 5

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 6

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 7

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 8

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 9

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 10

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 11

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 12

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 13

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 14

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 15

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 16

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 17

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 18

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 19

Thuoc Lam Giam Ham Muon- Hinh anh 20

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :

Xem Thuoc Lam Giam Ham Muon hot nhất

- Em chưa kinh nghiệm, để anh dạy cho nhá . Ông lột quần mình ra, ngồi lên ghế làm việc và bảo Lãng ngậm cu mình, một tay ông bóp vú, một tay lần vào học bàn, tìm của sâm , trong khi Lãng bắt đầu làm quen với mút, bú thì củ sâm cũng từ từ được đưa lên miệng … 2 sau 2 phút sâm, bú, mút, cu ông muốn nổ tung, ông liền vùng dậy, lật úp Lãng xuống sàn, và thọc từ đằng sau thọc tới. Có lẽ Lãng chưa từng được chơi kiểu này, nên nàng còn e dè, một lúc sau, ông nói: Em bò dậy đi … Lãng làm theo, ôi chao, con cu ông nó chạy thẳng vào lỗ chim, ngoáy mịt mù trong ấy, làm Lãng lên tới chín tầng mây, đang sướng thì ông bỗng ngừng lại, rút ra khỏi lỗ chim , Lãng tiếc rẻ, năn nỉ: Sao vậy anh? ông thản nhiên ngoáy nhẹ ngoài cửa mình Lẫng ông nói:
- Từ nay, cách một ngày thì lên đây một lần nhé ? …

- Nhưng còn chồng em ? … ông cười: anh lo cho … chưa nói dứt lời thì ông đã tộng nguyên củ vào lỗ chim Lãng … sướng quá, nàng rên nhỏ và bấu chặt lấy chân ông … ông nói:
- Em còn trẻ, thịt trong người ấm, chắc, anh thích lắm … Lãng, không hiểu cái gì là thịt trong người, thế nhưng ông sướng, mình sướng là được rồi! thế là cô chổng mông cao hơn cho cu ông thọc sâu vào mình … nhưng, với kinh nghiệm đâm, thọc hơn 35 năm, làm sao ông chịu dừng lại nơi lỗ chim chứ! thế là ông rút ra, Lãng đang hụt hẫng thì bỗng … ối, hàng ngàn con đom đóm nhảy ra từ mắt Lãng … con cu ông đã đâm mạnh vào đ*t nàng, và ngoáy, ngoáy, ngoáy thật mạnh … mặc dù có hơi đau, nhưng , một lúc sau, khi quen, Lãng lại thấy đã nên nàng bắt đầu hợp cùng ông “đào lỗ thiên đàng” … ông bỗng hú 1 tiếng và rút cu ra, đè Lãng nằm ngửa, đút cu vô miệng nàng, và ấn thật sâu vào họng nàng, bắt nàng mút, uống “sâm bổ lượng” của mình . tuy, chiêu nào cũng lạ đối với Lãng, nhưng, học đ* đâu có gì là khó, thế nên …ông ra bao nhiêu, Lãng mút bấy nhiêu … một già, một trẻ cùng phiêu du bay bỗng trong khí trắng trời ban …Với Lãng: ông là số 1, không hùng hục như Tây, không vội vã như Tây, không lẹ làng như Tây, nên đã làm nàng sướng đến ngất ngây . Với Ông: Gái 1 con, 25 tuổi, không kinh nghiệm … đã mang lại cho ông cái cảm giác trinh trắng thơ ngây … Còn nữa, cái lỗ đ*t như hoa cau ôm sát cu ông như thể không muốn buông đó, đã làm ông muôn điên lên rồi, chưa kể, cổ họng sâu, mút cu ông tới giọt cuối cùng … kính cẩn như thể rước nước thánh đã làm ông bay bỗng cuồng điên . “Ôi, Lãng ơi, anh lại muốn em lần nữa …”
Đêm hôm ấy, Tây về tới nhà thì Lãng và con trai đã say ngủ, nằm vật ra giường, cố tẩy bỏ những nhơ nhớp trong đầu, thế nhưng, hình ảnh Vàng, với cái lỗ nhỏ xíu không tài nào đi ra khỏi đầu Tây được . Tây bỗng tò mò, muốn nhìn xem cái lỗ thiên đàng của mình khác với lỗ của phú ông thế nàọ Nghĩ sao, làm vậy, Tây bật đèn gió bấc lên, để sát vào giường, và lần cởi quần vợ ra . Tuy rất mệt, nhưng Lãng cũng chiều chồng vì sợ chồng vặn hỏi “sao lại không muốn” thì khổ! Thế là Lãng dang hai chân ra cho chồng cởi quần, Tây không thấy gì lạ, nên thản nhiên tuột quần vợ ra. Mọi khi, tuột quần xong là Tây đâm liền, nhưng hôm nay, lại khác, Tây banh chân vợ ra, vén chùm lông đen nhánh để tìm lối vào thiên đàng, thấy lạ, Lãng hỏi:
- gì vậy bố nó ?
- muốn xem cái ấy của mẹ nó thôi .
Lãng nghĩ trong đầu: “ơ, mới dọn vào đây ở có hơn mươi ngày mà “cái chuyện ấy” đã thay đổi nhiều”, tuy nghĩ vậy nhưng Lãng vẫn nói cho có:
- bố nó sao sao ấy, sao lại muốn lạ thế ?
Tây cười và thọc tay vào lỗ chim vợ:
- Lấy vợ mà không biết cái ấy ra sao thì chúng cười .
Vưà nói, Tây vưà xoa quanh lỗ chim vợ, như lửa đốt trong lòng, Lãng bỗng thấy nhột nhạt và ham muốn nên nàng cứ nảy đ*t lên để ngón tay chồng đi sâu vào lỗ, Tây cũng không vừa, tuy mệt, nhưng thấy chim vợ ướt lại thèm, nên thọc sâu vào trong ngoáy tít. Sợ con dậy, Lãng nói nhỏ:
-Thôi, mình ra ngoài mùng anh nhá, kẻo con nó dậy thì khổ .
Tây cũng đã định sẵn trong lòng là kéo vợ ra gần đèn để trinh thám cái lỗ “thiên đàng” chưa biết mở lời sao thì Lãng đã nói trước, nghe vậy, Tây mừng lắm, bước ra khỏi giường liền …

Đặt vợ nằm xuống chiếu, Tây vội lấy cái đèn, để ngay “bu nó” và bảo:
- Mình đừng động đậy nhá, để anh coi một tí nhá .
Lãng thấy chồng hôm nay lạ quá, nhưng vì tò mò nên nghe theo liền .

Dưới ánh đèn, Tây thấy chim vợ no tròn, chùm lông đen mịn, mượt mà, nhìn cũng hấp dẫn không thua gì Vàng . Khoái chí, Tây vạch hai mép chim ra thì lại thấy trong, còn hai mép hồng nhỏ, mỏng nữa, lấy tay len giữa hai mép thì có một hạt nhỏ, đỏ, ấm chính giữa, lấy tay rà vào hạt nhỏ, người Lãng bỗng nảy nên, biết là chỗ đó làm Lãng sướng nên Tây bắt đầu nhẹ nhàng rà tới, rà lui, Lãng không chịu được nữa, bắt đầu khe khẽ rên và nói:
- Mình ơi, mình thương em đi, thương em đi mình …
Mới vừa dốc vào Vàng những giọt cuối cùng nên rất mệt, nhưng khi nghe vợ rên rỉ, Tây cũng không cầm lòng được , bèn cởi quần ra và hẩy hẩy cu vào chim vợ … Hẩy bao nhiêu, Lãng hứng bấy nhiêu, hẩy tới đâu, Lãng hứng tới đó … Đúng là “chơi” một lần, học một sàng khôn!

Sáng hôm sau, phú ông kêu tây vào văn phòng, khoá cửa chặt và bảo:
- ngồi đi .
Tây nghĩ tới Vàng mà sợ xanh mặt, vội ngồi xuống.
Phú ông đằng hắng và hỏi:
- đêm qua mày với bà làm gì ?
- Dạ, con dỗ bà như ông dạy
- dỗ làm saỏ
- Dạ là … làm cho bà nín
- Nín thế nào ?
- Dạ …
- Thế nào ? Nói thật thì ông tha, chứ mà dối quanh thì ông tính sổ đấy nhá!

Nghe nói tính sổ, Tây sợ quá, tính sổ là đuổi việc, là thù ân oán … thôi, đành bấm bụng khai vậy:
- Dạ con làm bà sướng
- Sướng thế nào ?
- Dạ … con cho … cu vào bà ạ
Phú ông nhướn mày nhìn Tây, nghiêm mặt:
- tao bảo mày dỗ chứ có bảo mày “sướng” đâu ?
Tây cúi mặt, lí nhí trả lời:
- Dạ , nhưng bà … làm con không cầm lòng được ạ .
Ông im lặng một lúc, rồi bảo:
- Chuyện đã đến vậy, thì thôi, từ nay, mày phải làm bà sướng nhá, còn bà cả nữa, nếu bà muốn thì mày phục vụ luôn, tao sẽ giữ kín, không cho ai biết kể cả vợ mày, Bà cả và bà hai chỉ thích sướng vào đêm, mày liệu, đừng làm tao thất vọng, sẽ có hậu thưởng và trừng phạt nếu hé môi .

Tây không ngờ, ông lại rộng lượng đến thế, đã không mắng mà lại còn thưởng. Ông bỗng đứng dậy và nói:
- Nhớ, là chỉ bà cả và bà hai, còn bà ba và con Hạnh, con Hiền thì cấm tiệt đấy nhá .
Tây lí nhí “dạ thưa” và đứng dậy định cáo lui thì người ở của bà cả bước vào bẩm:
- Thưa ông, bà ốm, muốn ông xuống gặp bà một lát trước khi mời bác sĩ ạ .
Mọi khi thì ông chưa đi liền, nhưng, hôm nay tiện có Tây nên ông dẫn Tây đi coi như bắt cầu cho họ .

Vào đến nhà bà Cả thì đã có 2 gia nhân nữ, đứng ngay giường hầu hạ, thấy ông vào, bà ra lệnh cho họ rút lui .
Khi gia nhân vừa đi, ông hỏi:
- bà thấy trong người thế nào ?
- mệt mỏi lắm ông ạ .
- sao không bảo chúng đấm bóp cho ?
- tay chúng, đàn bà, yếu ớt làm sao mà đấm bóp được.

Ông hiểu ngay bà muốn gì, nhưng, thật ra mà nói, ông đâu có hứng gì với bà, ngoài cái nghĩa vợ chồng và những đêm mới làm chồng vợ …

…Năm ấy, Thông bước vào tuổi 21, vì là con một, mà lại con quan, nên bố mẹ bắt cưới vợ để có người nối dõi tông đường. Nói là nói thế, nhưng có lẽ vì ông bà sợ cậu quý tử ăn nằm với người ở, người làm trong nhà, rồi có con rơi, nên chẳng thà bắt lấy vợ, còn hơn để cậu ấm ngủ loạn cào cào với cả 50 người làm trong nhà .

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Đọc Thuoc Lam Giam Ham Muon mới nhất 2014

Đang lúc túng cùng, vì gia đình mướn em làm công, không còn đâ tiền để thuê em nữa thì con nhỏ bạn tới giới thiệu cho em, tới săn sóc một ông già. Gia đình này đã có thân nhân bảo lãnh qua ngoại quốc hết. Ông cụ không đi được vì bị đau thần kinh.
Nói là đau thần kinh, chứ thực ra ông ta còn rất tỉnh táo Thân thể khỗe mạnh, chỉ phải cái nhiều khi quên trước quên sau, và hay làu bầu nói một mình suốt ngày. Lúc đầu em cũng sợ. Nhưng tới khi gặp ớng ta rồi thì lại thấy rất an tâm. Vì ông ta trông có vê cũng hiền lành Những lúc lầu bầu nói một mình là hình như ông ta đọc kinh cầu nguyện gì đó, chứ không phải nói nhầm nhí như những người khùng điên khác.

Tuy nhiên, con nhỗ bạn giới thiệu em tới đây, có nói trước với em rằng; ồng già này tuy đã hơn 50. Nhưng rất dâm dật. Có nhiều đêm, ớng ta đã lên vô phòng nó mò mẫm lung tung. Cũng vì thế, bây giờ sắp lấy chồng, nó sợ bên chồng biết, nên phải xin nghỉ việc.

Con bé cũng biết, em đã từng có một đời chồng; chẳng may chồng em mất sớm, nên em mới phải đi ở đợ. Hơn thế nữa, hôm mất việc, cùng túng quá, em đã tính theo mụ chủ chứa gái ở cuối hẻm, đi làm tiền rồi. Biết thế nên nó mới giới thiệu em tới đây làm việc.

Trong căn nhà rộng thênh thang, chỉ có hai chủ tớ. Hàng ngày em đi chợ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Cái điều con nhỏ bạn nói tới hôm nay là cả tháng rồi, vẫn chưa thấy xẩy ra. ông châ em ngày ngày đi chơi lang thang với bạn bè. Về nhà ăn cơm, rồi vô phòng ngủ. Ông ta cũng rất ít khi nói chuyện với em lâu. Chỉ đưa tiền đi chợ đôi khi nói muốn ăn món này, món kia, thế thôi. Hôm thứ bẩy vừa rồi. ông chủ em nói phải đi thăm người bạn ở Thủ Đức, tới sáng Chủ nhật mới về. Bảo em cứ ăn cơm trước. Tới chiều tối, em tò mò vô phòng ông ta lục lọi chơi. Vì hàng ngày, không có lúc nào là ông ta không nhắc nhở em, khồng bao giờ được đụng tới những thứ để ở trên chiếc bàn Siấy của ồng ta, kê ở góc phòng.

Điều đó càng làm em tò mò, và nhân dịp này, phải coi cho biết. Khi mở ngăn kéo tủ ra. Em thấy một chiếc hộp lớn, khi mở nắp hộp; Em sững sờ thấy một xấp hình (ảnh đàn bà khồa thân. Chưa hết, còn có những bức hình chụp họ đang làm tình với đàn ớng nữa. Dù em là đàn bà đã có chồng, nhưng khi nhìn thấy những tấm ảnh này, cũng làm em nóng ran cả người lên ngay. Em không thế nào ngờ được, lại có những người dám để cho người khác chụp hình mình, trong lúc làm những chuyện trong phòng kín như thế này. Ngay cả với chồng em. Những lúc anh ấy hứng tình. Tụi em cũng tắt đèn tối om, mới dám ôm ấp nhau. Chứ có đâu để cho người thứ ba nhìn thấy, đừng nói gì tới chụp hình.

Đây là lần đầu tiên trong đời, em được trông thấy những hình ảnh táo bạo như thế. Trong hộp cũng có một cái máy nho nho thực ngộ, như cục sà bồng, gắn liền vào cái bao tay. Em tò mò ấn cái nút đỗ bên cạnh. Cái máy rung lên làm em giật mình. Và khi nhìn vô một tấm hình, thấy người đàn bà mang cái bao tay đó, để vào chỗ kín cớ ta, em chắc đó là một loại máy gì đó cho đàn bà.

Đem cái hộp về phòng mình. Khóa cửa cẩn thận. Em lẩy từng bức hình ra coi. Càng coi, người càng nóng lên hừng hực. Cho tới một lúc, em không còn chịu nổi nữa. Phải luồn một tay vô trong quần, mâm mê da thịt mình. Và không biết tới lúc nào, em đã cởi bỗ hết cả quần áo ra mà khớng hay. Mắl em vẫn dán vô các tấm hình chơi bời đó.

Em không ngờ chồng em đã chết cả năm rồi. Những giây phút gần gủi với chồng trong đêm vắng, đã quên đi từ lâu. Vậy mà bỗng dưng đêm nay, những cảm giác ngây ngất độ nào, trở về ào ạt trong thân thể em một cách điên cuồng. Em thọc cả tay vồ trong ưùnh, thân thể vặn vẹo, miệng rên lên.

Và khi em bắt chước người đàn bà trong hình, mang chiếc găng tay vào. Bật máy lên, để vào chỗ kín của em thì…..trời ơi!

Em không thế nào tưởng tượng được, cái cảm giác sung sướng lúc này như thế nào. Ngực em căng lên, hình như chưa có bao giờ da thịt em cứng lại như bây giờ. Thân thể em run rẩy như cái máy đang rung rung trên mu em. Và em vẫn tiếp tục lật từng tấm hình coi. Bỗng em giật mình, vl vừa thấy một tấm hình ông chủ em đứng trần truồng trong phòng ngủ. Hai tay ớng nắm cứng lấy con cu mình. Cái đầu cu của ông ta đỏ ao, to như trái chanh, lòi ra, làm em rùng mình.

Em không thể ngờ được, ông ta lại có của quí tu lớn như vậy. Đáng lẽ ỡ tuổi này, bộ phận đó phải teo lại mới đúng, chứ sao lại ghê gớm như thế. Em lật nhanh những tấm hình kế tiếp, cũng toàn là hình chụp ông ta trần truồng đủ kiểu. Tất cả những tấm hình đó đều chụp bằng máy hình lấy liền, không giồng như những tấm hình chơi bời mà trong hình toàn là người tây phương kia. Có lẽ ông ta đã tự chụp lấy những tấm hình này, vì em thấy hình toàn chụp trong phòng ông ta mà thôi. Em thích nhất tấm hình chỉ chụp con cu ông ta. Cầm lên coi thực lâu, tự nhiên em có ý nghĩ, phải chi của quí này, được ấm vô trong mình mình thì sung sướng biết bao. Nước trong em đã rỉ ra ướt cả đùi.

Coi hình cho tới nửa đêm, em mệt nhoài, nên vội vàng xếp hình và chiếc máy nhỗ đó vô hộp, đậy lại, và trả về chỗ cũ, rồi đi ngủ. Trong giấc ngủ chợp chờn, em mơ thấy ông chủ mò vô phòng em; lột hết quần áo em ra, và đè em xuống. Em sung sướng ghì chặt lấy thân thể lực lưởng của ông ta và rên lên………

Sáng chủ nhật, em dậy thực trễ. ông chú em về từ hồi nào cũng không hay. Em nghĩ tới những tấm hình và giấc mộng tối qua mà thấy thật ngượng ngạo. Khi gặp ông đang ngồi uống trà ngoài phòng khách. Em hồi hộp nhìn ông, nhưng ông vẫn bình thản như mọi ngày. Tự nhiên em liếc nhanh xuống dưới quần ông ấy. Và bây giờ mới để ý. Nơi đó cộm lên thấy rõ. Em vội vàng lấy tiền đi chợ ngay, vì cũng đã quá trễ rồi.

Khi đưa tiền cho em đi chợ, tự nhiên ông chủ lại dúi vô tay em ít tiền; nói là thưởng cho em phải ở nhà một mình. Em lí nhí cám ơn ông trong miệng, rồi đi nhanh ra ngoài, vì không muốn ông ta đọc được những ý nghĩ vừa chợt mẩy sinh trong đầu em.

Phải, em chợt nghĩ, ước gì ồng ta thương mình. Em sẽ bằng lòng làm vợ ông ta ngay. Không câu nệ tuổi tác hay bệnh tật gì cả.

Tối đến, ăn uống xong. Rửa chén bát rồi là em đi ngủ liền. Có lẽ đi chơi hôm trước về mệt, nên ông chủ em cũng đi ngủ sớm. Nhưng tới nửa đêm, em thức giấc đi tiểu Bỗng thấy phòng ông chủ em có ánh sáng lờ mờ, hắt qua khe cửa. Lại có tiếng ai rên rỉ trong phòng. Em lại nổi cơn tò mò, nhón gót, đi nhẹ nhàng tới bén cửa. Nhìn qua lỗ khóa.

Thì ra ánh sáng lờ mờ chiếu ra ngoài khe cửa là do chiếc máy truyền hình hắt ra. ông chủ đang coi một cuốn phửn gì đó. Em không nhìn thấy, vì mặt truyền hình hướng ra phía khác. Em chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ, hình như của người đàn bà trong cơn thống khoái hoan lạc.

Tuy nhiên, em lại nhìn thấy ông chú em lờ mờ, trong ánh sáng phản chiếu của máy truyền hình. Bởi vì máy truyền hình quay lưng về phía em, và chiếc giường của ông chú lại ở ngay trưđc mặt, nên em nhìn thấy ông chủ như mặt đối mặt vậy. Chắc chắn ông ta không biết được em đang nhìn trộm. Bởi vậy, bây giờ ông ấy đang trần truồng; hai tay mân mê con cu một cách thật tự nhiên. Tối qua, coi hình đã thấy ngất ngư. Bây giờ lại thấy con người bầng xương bằng thịt của ông ta. Hơn thế nữa, của quí kia cương cứng trước mắt, sống động, rung rinh, giật giật, làm sao em chịu cho nổi.

Một tay em phải thọc vô quần. Một tay em rà lên ngực, bóp thực mạnh. Răng em cắn chặt để khỗi bật lên tiếng rên rỉ khoái cảm. ớ trên giường, ớng chủ em dạng hai chân thực rộng. Hai tay thay nhau sục lên, sục xuống khúc thịt cứng như khúc gỗ, ngỏng lên dữ dội.

Cũng vì quá hứng tình, em vô tình đụng mạnh tay vô cánh”cửa, gây lên một tiếng động nhỏ. Em thấy ông chủ nhìn ra, và lật đật tụt xuống giường. Hoảng hồn, em chạy thực nhanh về phòng, leo lên giường nhắm mắt vờ ngủ.

Chỉ vài phút sau, em đã nghe thấy tiếng dép đi lẹp kẹp vô phòng em. Biết là ông chủ đã nghi ngờ em nhìn lén, nên qua phòng em kiểm soát lại. Em hồi hộp, nằm thật im. Tiếng dép tới bên giường rồi ngừng lại. Em biết là ỗng ta đang đứng sát đầu giường rổi. Hình như ông ấy tì vô thành giường, vì em thấy cái giường hơi rung lên.

Tim em đập tình thịch. Chưa bao giờ em có cái cằm giác hồi hộp và sợ sệt như thế này. Thế rồi một bàn tay để lên má em nóng hôi hổi. Em nín thở, không dám nhúc nhích. Bàn tay ấy vuốt nhè nhẹ xuống cổ, rồi rà lên ngực em. Lúc đầu còn xoa nhè nhẹ bên ngoài áo. Và chỉ vài phút sau, bàn tay ấy luồn vô trong ngực em. Chiếc khuy áo trước ngực buột ra tự hồi nào nên tay ông ta đi vô trong thực dễ dàng.

Bây giờ em mới để ý, hình như mấy chiếc khuy áo trước ngực, đã bi em cởi ra ngay lúc em lén nhìn vô lỗ khóa, và vì hấp tấp, chạy về đây nên chưa kịp cài lại. Xoa bóp nhè nhẹ trên ngực em một lúc. Ổng chủ em lần mò cởi hết những chiếc khuy áo còn lại. Hai vạt áo bị kéo sang hai bên. Em biết là bộ ngực căng cứng của em đang vương lên trước mặt ông ta rồi. Thật dại dột, lúc hoảng hết chạy về đây, không nằm quay mặt vô tường, lại đi nầm nSửa ra như thế này, nên bây giờ phải chịu trận.

Chiếc giường lại rung lên nhè nhẹ, em đoán là ớng chủ em đã leo lên giường rồi mà không dám mở mắt. Ông ta ngồi sát ngay bên hông em. Một bàn tay ông nắm lấy tay em, nâng lên đặt ngay vô con cu ớng. Em vẫn phải làm bộ ngủ, không dám nhúc nhích. Bởi vậy, những ngón tay em vẫn thẳng đơ. Nhưng ông ta lại bóp những chặt tay em, sục lên sục xuống. Khúc thịt to bằng cổ tay ấy nóng hôi hổi. Nằm gọn trong bàn tay em, cứng ngắc.

Một lúc sau, ớng châ cúi xuống. Miệng ớng bắt đầu rà trên ngực em, núc nhè nhẹ. Thân thể em bắt đầu run rẩy, dù em cố kìm hãm thế nào cũng không được nữa. Thân thể ông ấy đã nằm đè lên mình em rồi. Và dù không mở mắt ra, nhưng em biết chắc ồng ta đang trần truồng. Hình như từ trên giường tuột xuống, theo em về đây; ông ta không thèm mặc quần áo gì cả. Da thịt trên ngực em trà sát trên mình ông nóng hừng hực. Tuy em vẫn mặc quần, nhưng chl có chiếc quần ngoài, không mang quần lót, nên em có cảm tưởng như những chùm lông đã cọ sát vô nhau rồi.

Bây giờ thì miệng ông rà lên môi em. Hôn thật nhẹ nhàng. Hồi con nhồ giới thiệu em vô đây nói về ông ta . Em đ ã tưở ng mỗ i lầ n Ô ng ấy mò vô phò ng nó , ph ả i lụp chụp, nắn bóp, gỡ gạc mạnh bạo, làm nó đau đớn ghê lắm. Ai ngờ ông ta lại dịu dàng và biết cách mê hoặc đàn bà như thế này. Chiếc lưỡi ông lần vô miệng, làm môi em phải hé mđ, để ông núc hẳn lưỡi em ra ngoài. Hình như chính em le lưỡi ra nữa, chứ không hẫn ông ta có thể dừng lưỡi mà đem được chiếc lưỡi em ra, để ngậm chặt trong bờ môi nóng bỗng ấy.

Hai tay ông từ từ đưa lên bợ lấy mặt em. Nâng mặt em lên, càng làm em háo hức. Và, không biết bàn tay em đang nấm lấy con cu của ông, đã tự động sục lên em thức rồi. Những hành động đồng tình này, dù không được nói ra, nhưng đương nhiên là một sự đồng ý hoàn toàn rồi còn gì nữa.

Bởi vậy, phải làm bộ ngủ hình như không còn cần thiết với em nữa. Như thế, cũng như đương nhiên thú nhận là chính em vừa nhìn trộn qua lỗ khóa, lúc ông chú em thủ dâm trong phòng.

Nhưng giờ đây, trong tình trạng này. Chẳng còn ai có thể bắt lỗi ai được. Một sự thồa thận câm nín đã được mặc nhiên công nhận, bằng những hơi thở nóng hổi trong hoan lạc, động tình tới ngất ngây này.

Hai tay ớng đã rời mặt em và rà xuống thân thể. Một bàn tay bóp nhè nhẹ trên vú trái. Tay kia luồn qua lưng quần, đan vào chùn lông bên dưới. Những ngón tay luồn lỗi vào khe bên trong. Em cảm thấy nước trong mình rỉ ra như quện lấy ngón tay ông.

Bây giờ thì thực sự em không còn vờ vĩnh ngủ nghê gì nữa. Bàn tay nắm chặt lấy con cu ông, sục lên xuống thật mạnh. Hình như mỗi iúc nó càng to hơn. Nóng hơn và giựt giựt mạnh hơn. Em muốn đút nó ngay vô trong mình. Nhưng còn mặc quần, nên chỉ có thể nắm nó cạ mạnh vô đó mà thôi.

Hình như ớng chủ em cũng đã hiểu em muốn gì. õng co chân đạp mạnh chiếc quần em xuống. Em ưỡn người lên cho ông kéo hần chiếc quần ra ngoài, tuột khỏi hai chân em. Em vội vàng dạng hai chân ra thực rộng, và nắm con cu ớng đút vô mình ngay. Hai đùi ông cũng đã kẹp hai bên hông em rồi. Và từ từ trườn tới. Hình như em không còn chờ được lâu hơn nữa. Cố ưỡn bụng lên. Ông chủ em rà lên, rà xuống. Hình như con cu ông lớn quá nên hơi khó chui hẳn vô trong. Cái đầu cứ chờn vờn bên ngoài, làm em càng háo hức, rạo rực không thế nào tả được.

Nhưng cuối cùng rồi nó cũng úm được chỗ để đi vô. Em thấy từng phân nó mò tới. Không còn chịu nổi nữa. Em rên lên, và nâng hai chân lên cao, cặp chặt lấy bụng ông chủ em. Da thịt em chưa bao giờ phình to và khít khịt như ngày hôm nay.

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :


Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm
Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá
Bình Dương: đội cẩn thận
Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h
Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào
Bình Dương: dạo này
Bình Dương: đi Việt Đức
Bình Dương: anh hay gặp
Bình Dương: nhiều trường hợp
Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm
Bình Dương: theo đúng nghĩa đen
Bình Dương: nữa
Bình Dương: hôm trước
Bình Dương: ở Việt Đức
Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi
Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới
Bình Dương: nên hơi nhạy cảm
Bình Dương: có 1 cậu
Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em
Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm
Bình Dương: tai nạn xe máy
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: các cô dì chú bác
Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở
Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu
Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết
Bình Dương: não chết rồi
Bình Dương: cứu thế nào được
Bình Dương: tức là
Bình Dương: cậu ý chỉ
Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm
Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội
Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất
Bình Dương: thế là xuất huyết não
Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ
Bình Dương: làm não sưng phù lên
Bình Dương: mất chức năng -> chết não
Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập
Bình Dương: phổi vẫn thở tốt
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo
Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu
Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra
Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân
Bình Dương: ko cho vào
Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy
Bình Dương: bác ý ko khóc được
Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con
Bình Dương: nhìn nó
Bình Dương: 1 lúc
Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ
Bình Dương: bác ý nói với nó
Bình Dương: “dậy đi con”
Bình Dương: “dậy đi về với bố”
Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh
Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?
Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường
Bình Dương: chẳng nói gì nữa
Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về
Bình Dương: chẹp
Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả
Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy
Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ
Bình Dương: anh thấy
Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh
Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này
Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào
Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn
Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa
Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì
Bình Dương: liệu mình có ân hận ko
Bình Dương: khá là day dứt
Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay
Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h
Bình Dương: người chết thì an lành
Bình Dương: chỉ day dứt người sống
Bình Dương: bác ý còn bảo
Bình Dương: “thế đấy cháu ạ”
Bình Dương: “nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban”
Bình Dương: “thế mà nó không về nữa cháu ạ”
Bình Dương: anh lấy ống nghe
Bình Dương: đưa cho bác ý
Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối
Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe
Bình Dương: từ hồi đi viện đến h
Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi
Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế
Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ
Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?
Bình Dương: trước cái chết
Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm
Bình Dương: anh cũng nhận ra
Bình Dương: những lúc như thế
Bình Dương: không thấy đám bạn đâu
Bình Dương: quanh mình
Bình Dương: chỉ có gia đình
Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y
Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu
Bình Dương: chắc không đến kịp
Bình Dương: hoặc sợ quá không đến
Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko?
Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó

Thuoc Lam Giam Ham Muon đàn ông nếu đã 20, nếu chưa 25

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.

Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.

Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.

Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.

Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.

Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống.

Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.

Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.

Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.

Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.

Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.

Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.

Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.

Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.

Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.

Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.

Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.

Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.

Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.

Từ khóa cho chủ đề Thuoc Lam Giam Ham Muon liên quan :

Xem thêm chủ đề Thuoc Lam Giam Ham Muon liên quan :

Clip nóng Hot Girl dạy cách làm tình sao cho sướng nhất

Video clip hướng dẫn làm tình trên truyền hình có tiếng rên sống động. Xem video clip nóng hướng dẫn du dit sao cho sung sướng nhất.

EM MẤT TRINH RỒI, ANH LẤY KHÔNG ???

Yêu nhau đã gần 3 năm nhưng Hà không khi nào cho Hưng đi quá giới hạn. Lúc nào hai người đi chơi với nhau Hà cũng tìm cách né tránh những đòi hỏi của Hưng và tìm thú vui vào những trò chơi của trẻ con

Một đêm ngon lành 18+

Tôi quen anh ấy trong một lần tình cờ tôi đánh rơi cái ví ,trong đó có giấy tờ và cả số điện thoại cũa tôi,Anh ấy đã liên lạc với tôi và tốt bụng mang đến tận nhà cho tôi

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 2

Không có gì ngọt bằng nước bọt người yêu .Không có ai nói điêu nhiều bằng thằng đi tán gái...

Clip nóng quay lén địt nhau trong công viên

Xem video clip trai gái chơi nhau đến chết trong công viên đông người qua lại. Clip sex quay lén bá đạo nhất hôm nay không thể bỏ qua