Su Tich Cai Lon

Đừng quá ảo tưởng về những lời hứa của đàn ông. Ừ thì cứ tin, và quên nó đi.

Không có ai yêu ai mãi mãi. Về mặt sinh học, nồng độ dopamine trong tủy thượng thận và não phải, adrenalin, serotonin hay hormone hạnh phúc endorphine tăng cao tạo cảm giác mơ mộng, lâng lâng, xao xuyến, nhung nhớ của những người mới yêu nhau. Nhưng sự thật là những hormon này sẽ giảm dần và mất đi trong khoảng từ 1 đến 3 năm . Sau đó, chúng ta sống, chấp nhận nhau bằng hormone gắn kết và tình nghĩa ocytocine . Vì không thể chống lại quy luật, hãy chấp nhận nó

Đừng dày vò bản thân bằng niềm tin vào tình yêu bất diệt. Mong chờ xác suất may mắn 1 phần triệu triệu sẽ xảy đến như cổ tích hay sức sống các hormone tình yêu của mình sẽ là sự đột biến kì diệu ư? Ngu xuẩn.

Một khi tình yêu hết date. Hoặc là vứt bỏ, hoặc là chấp nhận, hoặc là đem tái chế, đừng mong chờ vào việc nâng cấp nó.

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 1

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 2

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 3

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 4

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 5

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 6

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 7

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 8

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 9

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 10

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 11

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 12

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 13

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 14

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 15

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 16

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 17

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 18

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 19

Su Tich Cai Lon- Hinh anh 20

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Xem Su Tich Cai Lon hot nhất

Có những cái đôi khi, con người ta không tài nào hiểu nổị Chẳn hạn như: Những kẻ giàu, vợ đẹp, con ngoan, gia đình hạnh phúc, danh vọng lừng lẫy, mà lại ham muốn xác thịt một con người ở! Những kẻ như thế, ông bà ta thường đặt cho họ cái tên kèm theo mạng số: “lão bịnh”, “thằng bịnh” hay “ông bịnh” . Cái tên nghe rất nghèo, nhưng lại chí lý đến lạ.
Tại làng Bình Thuận, tỉnh HB, có một gia đình phú ông rất giàu và rộng chi, thế cho nên ai cũng mong được làm, kẻ ở người hầu của gia đình ông . Phú ông có 3 vợ và 4 con, mỗi vợ ở riêng một nhà, nhưng cả 3 nhà đều xây gần nhau . Hai vợ đầu sanh được 2 cậu quý tử, và vợ ba, sanh được hai nàng công chúa . Dĩ nhiên, vợ bai là người đẹp và trẻ nhất . Bà không những đẹp nhất làng, mà còn được mệnh danh “trăng ghen, nguyệt thẹn” khắp cả tỉnh . Do đó, con bà cũng đẹp như tiên. Còn Phú ông thì sao ? Tuy đã 55, nhưng do học rộng, giàu có, thoải mái tinh thần, sinh lý đầy đủ. Do đó, ông rất tráng kiện và tinh khôi . Công việc trong gia đình thì ba bà chia nhau cai quản, riêng tiền bạc và chọn người làm thì ông lo .

Ngày nọ, người làm thân tín nhất của ông phải về quê báo hiếu, bảo dưỡng cha mẹ già, do đó, ông cần một người trung thành, thật thà để giao chức vụ quản gia . Và hội tuyển người chính thức bắt đầu vào một sáng chủ nhật đẹp trời . Giấy tuyển người viết rõ: KHÔNG PHÂN BIỆT TUỔI TÁC HAY NAM NỮ . CHỈ CẦN KHOẺ MẠNH, KHÔNG BỆNH TẬT, TRUNG THÀNH, BIẾT GIỮ BÍ MẬT, lương sẽ là 100 quan vàng một tháng, còn được cấp dưỡng nhà đủ lớn cho gia đình 4 người cộng ăn, mặc mỗi ngày . Do đó, trai, gái, già trẻ trong làng, ai ai cũng hân hoan đi sắm bộ vía để xin việc .

Ngày tuyển người của gia đình ông phú hộ chẳng khác nào ngày hội của cả làng . Ai ai, cũng rất tươm tất từ dầu tới chân . Phía trên bục cao, phú ông ngồi giữa, vợ cả và vợ hai ngồi bên tay phải, vợ ba cùng hai con gái khoảng 14, 15 ngồi bên phải và đứng sau ông là hai con trai . Người ta còn thấy, phía sau lưng hai người con trai ông là một phòng nhỏ, được làm bởi những phên lá tươi và có mái che, không ai hiểu đó là phòng gì và dùng để làm gì . Một anh người làm, quần áo cũng tươm tất không kém gì chỉ, đứng ra, cầm sớ, gọi tên những người xin việc. Ai có tên được gọi thì đứng lên, bước qua bên tráị Ai không có tên thì phải rời quan phủ . Sau một tiếng, người ta thấy chỉ còn lại 8 người, 4 đàn ông và 4 đàn bà . Khi đám đông giải tán, Phú ông bắt đầu bắt tay vào việc tuyển chọn . Ông rất khái khí, không chút độc tài, vòng đầu, loại 4, sẽ do các con quyết định. Vòng 2, loại 2, sẽ do 3 bà quyết định, và vòng ba, còn 2, sẽ do phú ông quyết định . Và cuối cùng, có lẽ biết tính chồng chuộng hoa đẹp, nên các bà đã loại bỏ phái yếu, chỉ còn lại 2 thanh niên vạm vỡ, đẹp trai . Lúc này, phú ông bắt đầu làm việc .
- anh Tây, anh bao nhiêu tuổi ?
- dạ bẩm ngài, con 32 ạ .
- làm nghề gì ?
- Dạ con làm nghề cân, đong thóc ạ .
- có vợ con gì chưa ?
- Dạ có vợ và một con ạ .
- con bao tuổi
- Dạ, mới 2 ạ

- anh Tây, anh bao nhiêu tuổi ?
- dạ bẩm ngài, con 35 ạ .
- làm nghề gì ?
- Dạ con coi phu xe cho Thầy Độ làng bên ạ
- có vợ con gì chưa ?
- Dạ có vợ và 3 con ạ .
- con bao tuổi
- Dạ, 8, 6, 4 ạ

Sau một lúc hỏi han xong, phú ông bèn bảo: anh Tây vào phòng kia, cởi hết quần áo ra, cho bà và ông coi có bịnh hoạn gì không, sau đó tới anh Đông, cũng làm y như vậy .Anh Tây, ngại ngùng, nhưng biết sao được, chả lẽ chỉ vì cái chuyện cởi quần áo mà lại bỏ mất cơ hội nghìn vàng này sao ? Nghĩ thế, nên anh rất tự tin, bước vào phòng . Lúc này các cô và các cậu đã bị phú ông cho về nhà, nên, ban giám sát, chỉ còn lại ông và ba bà lớn nhỏ . Lúc anh Tây vừa cởi áo ra, thì ba bà đều mắt sáng rỡ nhìn vào hạ bộ anh Tây, với cái vòi voi thật dài, thật to, và những đường gân trên bắp thịt, cứ cuồn cuộn gọi mời . Không ai bảo ai, cả ba bà đều ngấm ngầm chọn anh Tây . Đến lượt anh Đông, tuy vòi không dài bằng, nhưng nước da đen sạm của anh cũng chứng tỏ anh là người khoẻ mạnh và năng nổ . Tuy vậy, khi bàn bạc, cả 3 bà đều quyết định chọn anh Tây .

Ngày hôm sau, gia đình anh Tây được cấp cho một căn nhà cách nhà phú ông 10 mét. Từ đó, họ được xem như người nhà, không phân biệt giàu sang.

Vào một tối giông bão, anh Tây vừa cộng sổ lúa gạo xong, thì cô ba gọi vào phòng và hỏi: Tây này, Tây có thấy ông của mợ đâu không ? anh Tây thật thà: hình như ông đang bên mợ hai đấy ạ, ông có nhắn con là bảo mợ, đêm nay, ông về trễ . Cô Ba thở dài, mắt long lanh: Chung chồng khổ lắm Tây ơi … chưa nói dứt câu, những giọt nước mắt đã tuôntrào .

Động lòng, tây lau nước mắt cho cô Ba và bảo: Thôi, mợ nghỉ đi, đừng khóc, tối ông về . Cô ba nhân dịp Tây đụng vào mình nên ngả hẳn vào ngực Tây thì thầm: Tây ơi, em khổ lắm, đừng gọi em là mợ xưng con khi có hai mình , chỉ xưng hô thế khi có người xung quanh thôi Tây nhá . Vừa nói, tay cô vừa vuốt ve bẹn hán của Tây . Trai sung, gặp bàn tay điệu nghệ, mềm mại đụng vào, thằng nhỏ của Tây nhảy dựng như phải bùa . Tây đỏ cả mặt không biết nói sao, thoái lui thì tiếc và đứng yên thì họa . Do vậy, Tây nắm lấy tay cô và bảo: Chắc cô sốt nên tâm thần bất ổn, để Tây dìu mợ vào dường nhá . “vào giường”, hai tiếng nghe đê mê chi lạ, thế là cô Ba chịu liền . Nhưng, có lẽ trời không ban, nên vừa lúc đó, Hiền, con gái lớn của mợ chạy vào nhà và gọi:
- Mẹ ơi, Thày bảo Mẹ nấu trà đợi Thày đấy .
Nghe tiếng con, cả cô ba và Tây đều sợ xanh mặt, may sao, Hiền ngây thơ bảo:
A, có anh Tây ở đây thì tiện quá, anh Tây ơi, anh tây qua phòng Hiền, dời dùm Hiền cái giường ra góc khác, vì hiện giờ, nó nằm kế cửa sổ, đêm lạnh quá, Hiền ngủ không được . Chụp lấy cơ hội, tây liền đi theo Hiền, mặc cô ba ngơ ngác, tiếc rẻ qua ánh nhìn .

Phòng Hiền cách phòng cô ba 1 dãy hành lang, nơi này, rất hiếm khi Tây được đặt chân tới do đó, từ cây cối, đến cách trang trí đều rất lạ đối với Tây . Hiền năm nay 16 tuổi, ngực hoa cau, dáng thon, tóc dài, uyển chuyển . Khi bước, cả thân hình Hiền cùng bước, ngực lên xuống sau lớp vải lục mỏng. Mông ẩn hiện như núi, như trăng . tây như ngườimất hồn, một tay bị Hiền kéo, còn tay kia, vén những lá cây mọc loà xaò trước mặt . Phòng Hiền được chưng bày rất giản dị, 1 đàn tì bà, một đàn tranh và bộ bàn ghế tiêp khách . kế đó, là phòng ngủ, được ngăn bởi một lớp lụa đào rất thơ …

Trí tưởng tượng của Tây chưa đi xa, đã bị Hiền kéo về thực tại: Anh Tây phụ Em nha, em đếm 1, 2, 3 thì anh kéo nó qua bên này nha …chưa đếm tới ba, thì Ttây đã kéo, thế nên Hiền bị té gọn vào lòng Tây, mùi lài thoang thoảng cộng thêm đôi bồng đảo cạ sát vào thịt nên Tây không cầm lòng được, choàng vội, ôm Hiền vào lòng . Hiền e thẹn, nhưng hình như không nỡ bước ra khỏi lòng Tây, phút e ấp như kéo dài, hơi thở tây đứt đoạn, nhưng, như có ma lực, Tây bỗng choàng đứng dậy, và chạy ra khỏi phòng Hiền. Tây cắm đầu chạy như đang trốn tránh một sự thật tới gần . Tới đầu hè, Tây choàng tỉnh, và bước chậm lại, tình cờ, lúc đấy, Tây đi ngang qua phòng bà Hai, thấy trong phòng, 2 bóng người chập chờn đè, ngả cùng tiếng rên phát, nghẹn tuôn qua kẽ cửa . Sợ ông thấy, thì phiền, nên Tây vội núp vào bụi, định bụng, kho ông xong, sẽ bước ngang phòng để về với vợ, con. Đứng trong bụi, Tây nghe tiếng bà hai rõ mồn một: Ôi, mình ơi, em khát mình lắm, sâu, sâu nữa đi mình, đáp lại lời bà hai là những tiếng phạch, phạch thịt chạm thịt dập dồn phát lớn . Bỗng, bóng ông ngưng lại, và giọng ông rõ, nhỏ vang lên: Thôi, anh mệt rồi, để hôm khác mình tiếp nhé . Tiếng bà Hai bỗng ré vang, sỉ vả: Phải rồi, con này già rồi, mình chê, mình dành tinh trùng cho con ba … ông không trả lời, thản nhiên mặc quần áo … Như linh tính, ông sẽ bước ra cửa và đi ngang bụi cây này, nên Tây vội bước ra với vẻ bình thản, tình cờ … Quả đúng vậy, ông bước ra cửa, thấy Tây, như vớ được vàng, ông bảo Tây: “mày vô dỗ cô hai dùm tao đi, dỗ sao cho bả hài lòng là được .” nói xong, ông đi thật lẹ về phía cửa đình. Tây lính quýnh không biết nên làm gì, nhưng, ông đã ra lệnh thì phải làm, thế nên, Tây thản nhiên, mở cửa bước vào phòng bà hai …

… Tranh tối, tranh sáng, một bóng người khoả thể, gục trên cửa sổ thút thít … cặp vú rung từng hồi theo tiếng nghẹn nấc trong đêm … cô Hai nghe tiếng động, tưởng chồng mình chùng lòng trở lại, nên càng thút thít nhiều hơn … Không biết mở đầu ra sao, nên Tây sớ rớ, đụng vào cặp ly, vỡ toang trên nền. Tiếng sành vỡ làm cô hai giật mình, ôm ngực lùi vô giường . Tây nói nhỏ: Dạ, ông bảo con vào dỗ bà, mong bà an tâm . Tuy được gọi là bà, nhưng nét mặt người đàn bà ấy còn trẻ lắm, chỉ độ 42 tới 45 là cùng . Thân hình cô như một pho ngọc thạch, trắng toát và hấp dẫn . Vẫn chưa hết ngại ngùng, bà ngồi hẳn lên giường và co hai chân lên như con sâu quắp để che chim và vú mình . Tây thản nhiên đưa cho bà bộ quần áo lượm lên từ dưới đất . Như bị chạm tự ái, bà vất bộ quần áo xuống đất và bảo Tây: Ông bảo dỗ, là dỗ .. làm sao ? Tây luống cuống trả lời:
- Dạ, dỗ sao cũng được, miễn sao, bà nín khóc .

Nghe vậy, bà hai càng khóc lớn hơn … vừa khóc, bà vừa nằm dài trên giường, hai chân dạng hờ khêu gợi . Dù gì, cũng là người ở trong nhà, làm sao Tây dám phụ vụ, dỗ dành kiểu này . Thế cho nên, Tây lùi ra và nói: Con xin bà, bà đừng khóc nữa … kẻo người ta nghe lại bảo con hà hiếp bà … càng nói, bà càng khóc lớn hơn, không còn cách nào khác, Tây đành ngồi xuống giường, đưa tay, đỡ bà dậy … nhưng, ơ kià, bà bỗng nín khóc, và kéo Tây vào lòng … không đợi phản ứng của Tây, cô hai đã tuột quần Tây ra, và bú lấy, bú để vòi voi của Tây . Có là thánh cũng không cưởng lại cái cám dỗ đang chạy khắp cơ thể mình, huống hồ Tây, một thanh nhiên đang sung sức . Lấy vợ nhà quê, do đó, kiểu bú mút này làm gì có trong tình vợ chồng của Tây, thế là, Tây nằm dài, tự nguyện dâng hiến xác thịt cho “cô hai” .Cu trai sung, cám dỗ cô Hai Vàng sao đâu! nó dài, nó cứng, có cong, chắc chắn là sướng lắm . nghĩ vậy nên cô Hai Vàng vội ngồi lên bụng Tây, đưa cặp vú vào miệng anh, và tay duỗi ngược ra sau lưng nâng niu của quý … Như đứa trẻ cai sữa lâu ngày, Tây tham lam ngoạm hết cả núm lẫn một phần bầu vú, chàng hít hà, bóp, cắn, nắn như người điên . Sự cuồng loạn này làm cô hai Vàng sướng ngất . Bỗng nhiên, Tây ngồi dậy, đè cô Hai Vàng xuống và hùng dũng, đặt đại bát vào nòng . Ấn thật mạnh … không gian như chao đảo, Tây không ngờ, lỗ Hai Vàng nhỏ đến thế, ôi, sướng quá bà ơi, con sướng quá … Bỗng nhiên, cô Hai Vàng đẩy Tây ra, làm Tây cụt hứng! Đẩy xong, cô Hai Vàng nói: Từ rày sắp tới, khi “gần” em, anh phải gọi em là Vàng và xưng anh, nếu bẩm thưa thì “đây không thèm!” . Vào giờ phút này, có đi đầu xuống đất, Tây cũng đi, chứ nói chi tới gọi Vàng, xưng Anh! Thế là Tây đè Vàng xuống và đặt cặp môi lên vú nàng rồi nói:
- Vàng làm khó anh hả, anh cho Vàng chết nè … chưa dứt lời, khẩu đại bát của Tây đã lún sâu trong chim Vàng, mỗi cái nện của Tây là cả một thiên đàng hé mở. Vàng chưa bao giờ được sướng đến vậy . Thế cho nên, nàng cứ ư ử rên và nảy đ*t thật cao, đón trọn nòng súng xối xả từ Tâỵ Có lẽ, Vàng ít bị vùi dập, nên vú còn chắc, chim còn nhỏ, thậm chí, nhỏ hơn vợ Tây nữa là khác . Những cú “bấu” cu đã làm Vàng ngất ngây, không cầm được cuộc chơi . Vì thế, sau 20 phút quần và chống cự với thiên đàng nhỏ, Tây đã hùng dũng xịt vào Vàng những giọt hạnh phúc trân châu …Sau khi rời nhà bà hai, Phú ông định bụng sẽ về “thăm hỏi” bà ba, thế nhưng, lại quên mất củ sâm dưỡng sức ở văn phòng nên ông phải về văn phòng lấy.

Bước vô cửa văn phòng, ông thấy Lãng, vợ Tây đang chổng mông lau chùi nhà . Cáo mông gái một con cứ như đón, đợi, chào mời, không cầm được lòng, ông vỗ nhẹ vào đ*t lãng, làm cô nàng giựt thót mình và quay lạị Chưa tỉnh hồn thì đã bị hú ông thản nhiên lần sờ vào quần, Lãng cũng mặc, vì có mất mát gì đâu, không chừng lại còn được ban thưởng hậu . Vả lại, nghe mấy đứa người làm trong nhà kháo nhau: Ông chơi dai và đã lắm … thế cho nên, Lãng cũng muốn thử một lần cho biết gió, biết mưa . Thấy con mồi ngoan ngoãn để mình lần tay vào quần, do đó, phú ông thản nhiên lột trần con mồi ra, và vục đầu vào bộ ngực gái 25 . Lâu lắm rồi, ông không chơi gái trẻ như vậy . Nên cu ông, chưa đụng đã cứng ngóc lên trời, ông bảo Lãng: hôn cu ông đi con, thương nó đi con, Lãng sợ sệt, chết trân nhìn ông . Ông thản nhiên cười và đổi giọng cưng chiều:

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Đọc Su Tich Cai Lon mới nhất 2014

- Nè lại đây, nè ? , ê ? , mắc dịch mà, không biết làm gì mà đứng trơ trơ đó!!

Tôi giật mình vì tiếng gọi trong trẽo kéo tôi ra khõi dòng kỹ niệm. Thì ra là một cô gái tay dắt chiếc xe đạp với bánh xe xẹp lép. 100 % là bị cán đinh rồi!! Tôi cười thầm hay ra mừng thầm đây?

- Cô Hai, để tôi dắt xe vô cho, tôi làm một chút là cô Hai có thể đến đúng hẹn với người yêu rồi.

Cuộc sống mà chẳng hiểu từ bao giờ tôi đả học được cách nịnh hót kiểu này.

- Người yêu gì? Người yêu gì ở đây!

Cô bé trạc 20 này không những dể thương mà còn giỏi nhõng nhẻo thật .

- Dạ không tôi thấy cô hai thật là dễ thương lại đẹp gái nên nghi thế nào củng có người yêu hoặc ít nhất là mười mấy chàng trai theo đuổi.

Đã quen với cách ăn nói này rồi tùy theo vị trí mà nói chuyện, chẳng có vấn đề gì. Bây giờ thì tôi chỉ quan tâm làm thế nào mà người ta móc bóp trả tiền cho tôi một cách vui vẻ. Nhìn nét mặt cô ấy giãn ra và đôi môi chúm chím nở nụ cười hàm tiếu lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng là tôi thấy yên tâm. Tôi nghĩ thầm tối nay nhất định đi ăn cháo thập cẩm ở khu Ma Lăng mới được.

Cặm cụi chà xát vỏ ruột xe cho thật nhám, sau đó tôi phải thoa sơ qua một lớp keo. Cuối cùng là ép chặt một miếng cao su nhỏ lean lỗ thủng mà tôi đả chà xát lúc nảy, kẹp chặt vào “lò bát quái” đang nung nóng để miếng cao su nhỏ đó dãn ra và lỗ thủng được bịt kín. Thế là xong, chỉ còn đợi cho xong việc. Tôi nhìn sững chiếc xe đạp khá lâu ?

- Êêêê, cái anh kia, không nói năng gì mà chỉnhìn chăm chăm vào chiếc xe đạp. Anh thiệt là quái lạ quá!

Cô gái này sao mà phiền phức quá, tôi ỡm ờ qua quít .

- Nhìn chiếc xe có gì là lạ?

Cô bé thoáng ngạc nhiên rồi vội vã phân bua

- Anh nè, có một lần Thảo cũng bị hư xe, người sửa xe bên lề đường đó củng trạc tuổi anh, nhưng người đó không có nhìn xe mà là nhìn Thảo!

Thoáng rung động, nhưng tôi vẫn biết chuyện đời có nhiều trùng hợp lạ kỳ Tôi từ tốn giãi thích?

- Thảo nè, tôi nhìn chiếc xe lâu như vậy vì nó màu xanh ngọc!
- Bộ anh thích màu xanh ngọc lắm sao?

Sao từ phút này, tôi lại nghe cái tiếng “anh” nó ngọt ngào làm sao. Và chẳng hiễu sao cái tôi lại có thể gọi một người con gái thân mật đến thế, cái cảm giác này đã mật từ lâu lắm rồi kia mà.

- Không, tôi thích màu đỏ, mình thích ngắm màu xanh vì người chị của mình rất yêu màu xanh ngọc! Màu đỏ rực lữa còn màu xanh thì dịu dàng thanh khiết, có lẽ hai màu sắc nầy không thể dung hòa với nhau được.

- Hi hi hi, coi cái tướng anh kìa, true như vậy mà đã thành ông cụ non rồi đó. Nè xong chưa, trời ơi, lâu qúa đi, trễ học rồi nè!!

Mãi lo nghĩ vẫn vơ, tôi quên khuất đi mất là còn lo váép cái ruột xe đạp. Tôi từ tốn kết thúc công việc của mình trong khi cô bé phụng phịu đôi má, đôi môi trề ra vì cái tướng lẩm cẩm của tôi.

- Anh nè, cho hỏi chút, anh có biết trường Y khoa nằm ở đâu không, người ta chỉ là gần đây lắm?

Ah, cô bé học giỏi thật, học Y khoa cơ à? Lúc này tôi mới nhìn kỹ cô bé, mái tóc ngắn trẽ trung được kẹp bởi chiếc kẹp tóc nhỏ, khuôn mặt tròn vừa vặn. Có lẽ đôi môi luôn mĩm cười để lộ hàm răng đều như hạt bắp với hai má lúm đồng tiền đả làm không biết bao nhiêu chàng si mê.

- Uiii da, sao Thảo đá vào ống quyễn của tôi?

Mãi mê ngắm nhìn gương mặt Thảo thì bị Thảo đá cho một cái ngay ống quyễn.

- Anh nhìn cái gì ghê vậy? Thảo hỏi anh có biết đại học Y nằm ở đâu không, biết thì chỉ không biết thì đừng có trợn mắt thấy ghê qúa!

- Ui da, đau qúa. Thảo đi đến ngã tư thứ hai thì quẹo phãi, sẽ đến nhanh thôi gần lắm Khi vào trong đại học Y thì vừa bước qua cổng thì quẹo tay trái, đi cuối hành lang là nơi tụ họp của sinh viên mới vào trường đó.

Tôi chỉ dẩn cô bé cặn kẽ, bỗng dưng tôi phát hiện cô bé đang nhìn tôi, đôi mắt mỡ to, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ vừa tò mò vừa kỳ dị. Tôi cảm thấy thân thiết qúa, đôi mắt này, cái đôi mắt kỳ lạ này đả nằm sâu trong tiềm thức của tôi lâu lắm rồi, thế nhưng chẳng quên biết là ở đâu kia chứ?

- Nè, sao anh biết rõ trường Y khoa qúa vậy?
- Tôi vốn học ở đó mà, năm thứ ba rồi Thảo!
- Thôi chết, Thảo đi nha mãi lo nói chuyện trễ giờ rồi? .

Bóng cô bé hấp tấp bỏ đi đã khuất khõi tầm mắt của tôi, tôi bần thần. Rối loạn qúa, cô ấy tên Thảo, chiếc xe đạp màu xanh ngọc, không lẽ cô ấy cũng thích màu xanh ngọc. Tôi nhắm mắt lại, và khi đó tôi lại sống lại với hoài ức cũ, những cuộc giao hoan rã rời bên chị, hơi thở dồn dập của chị qua đôi môi hé mở rung rung mời mọc ?

- Nè, cái anh kia, xin lỗi nha, chút nữa là quên trã tiền anh, xin lỗi nha!!

Ừ nhĩ, hôm nay sao tự nhiên để người ta “quên” khôn vậy cà. Cô bé đã quay lại từ lúc nào mở chiết cặp da để trong chiếc giỏ xe đạp. Có vẽ lục lọi một hồi rồi nhìn tôi, đôi mắt như run run và sợ.

- Thảo lỡ để quên cái bóp tiền ở nhà rồi, xinlỗi nữa nha, hôm nay ngày đầu tiên khai giãng. Thảo vui qúa đêm qua gần sáng mới ngũ, nên thức dậy trễ, vội đến nỗi mà quên mất tiền ở nhà. Làm sao bây giờ, anh tin Thảo không?

Giọng cô bé như van lơn, như tha thiết, tôi tin lời cô bé. “Trên đời này có thứ dân đó sao? Người ta quên tính tiền còn chạy về trã tiền, nếu trã được thì coi như mình gặp số hên, đụng nhằm quý nhân. Đằng này quay về lại không có tiền trã. Thiệt đúng là ông trời trêu người, bắt người tốt gặp họan nạn mà” Tôi ngĩ thầm lại đáp:

- Thôi Thảo đến trường đi, mình ít khi đi nghe giãng, chỉ lên trường hỏi bài mấy đứa bạn, coi trong trường thầy giảng đến đâu để biết mức độ tự học của mình. Khi nào mình lên trường thì nhất định sẽ kiếm để đòi nợ, mỗi ngày cứ đem theo tiền đợi tui đến”

Thú thật tôi chẳng hề có ý định tìm đến cô bé để đòi tiền. Kỳ lạ là tôi có cảm giác cô bé đả đem lại sự thay đổi lớn trong con người tôi, một con người đả vật loan một mình với cuộc sống với tương lai từ khi chị lìa xa để lại trong long bao ký ức không nguôi?

Nắng hắt hiu soi bóng qua kẻ lá lung linh ẩn hiện như những vì sao mõi mệt sắp gĩa từ bóng đêm. Đả năm giờ rưỡi rồi , tôi chỉ kịp về Ký túc xá tắm sơ qua rồi lập tức lean trường. Mãi ngồi trên giảng đường vắng tanh ngắm chiều rơi tôi thoáng nghe một giọng nói thật nhỏ nhẹ:

- Anh Minh, mọi người đả về hết rồi !

Tôi khẽ quay đầu lại, thì ra là một nữ sinh viên nào đó cùng khoá với tôi. Tôi vốn chẳng nhớ người bạn này tên gì, đố với tôi chẳng chút quan trọng.

- Cả ngày làm mệt quá nên tôi quên mất hôm nay là thứ ba, bài giảng đả kết thúc lâu rồi, cô Hai tên gì? Ý quên, bạn tên gì vậy?

Vẫn quen thói đầu đường xó chợ, tôi buột miệng thôi. Nhưng dường như cô ấy có thể đọc được suy nghĩ qua ánh mắt.

- Em tên Hoài Thương, ngày nào cũng đi ngang qua nơi anh làm. Thấy anh vất vã quá.

Dạo trước tôi vẫn thường hay tự ái mỗi khi người ta nhắc đến việc tôi kiếm sống, nhưng bây giờ thì trở thành bình thường lắm rồi. Hoài Thương ngồi xuống bên cạnh tôi với lối nhìn như soi bói tìm kiếm vật gì.

- Hoài Thương kiếm gì đó, để quên sao?
- Thương để quên cây viết của cha tặng ngày sinh nhật.

Hông và mông cô ấy khẽ nhích và vô tình chạm vào người tôi, khoãng cách gần làm tôi cảm nhận được mùi thơm dể chịu của hoa hồng.

- Nước hoa thơm dịu quá đó Thương.

Video clip Xem video clip gai dep lon to xinh dit nhau voi cho :


cô Linh nghe vậy thì không biết nói gì thêm. Một bàn tay nào đó thình lình ướm tay vào chỗ kín cô, làm cô giựt bắn người lên, chửi đổng. “ĐỒ MẤT DẠY”, cô la toáng lên.

“Mất cái dại là còn cái khôn”, một thằng trong bọn hí hửng đáp.

Hơi thở của cô Linh bắt đầu gấp gút có lẽ vì khó chịu. Một đứa đứng trên giữ đầu cô lên hôn khẻ lên trán, nhưng thình lình nó lè lưỡi ra liếm vào má cô.

“ĐỒ CHÓ CHẾT. Dơ bẩn”, cô rít lên, giãy nảy. Ba bốn tiếng cười ré lên khoái trá, nhìn hai chân cô co giựt một cách cực khổ vì bị trói. Hai ba đứa liền dằn cô xuống, rồi tiện tay trẹt luôn cái quần cô ra. Cặp đùi trắng nõn bỗng lồ lộ trước mắt bọn chúng. Chúng hao háo ra nhìn.

cô Linh như đoán được những tia mắt đó qua miếng vải bịt mặt, cố cố vắt chân chéo lại che đậy, nhưng từ đâu bàn tay nào đó banh chân cô trở ra.

“Nhìn cái coi, làm gì dữ vậy”, một giọng nói cất lên cười hí hả. “Trời ơi, đen mun đẹp dễ sợ. Lông nhiều hơn tao tưởng … xoăn tít hà”, một đứa khác phụ họa.

“Nếu bắt cô trói ở cột cờ trần truồng vào sáng thứ hai họp trường chắc là vui lắm. Tao nghĩ thầy hiệu trưởng chắc cũng phải chảy nước miếng”, một đứa tiếp theo.

“THẬT LÀ QUÁ ĐÁNG, COI CHỪNG GẶP QUẢ BÁO”, cô Linh buột miệng hâm dọa.

“Ê, Kế đó hay … để coi tình hình rồi tính. Đem cô trói đi. Nghe chưa cô, nếu cô hư là bắt cô trói cột cờ cho cả trường ngắm đó. Lúc đó coi thử có còn bắt chép phạt nữa thôi”.

“Ê, đứa nào sờ vào coi, còn mát tay hơn. Không biết trong đây có ai chưa từng với người lớn tuổi hơn mình”.

Một vài đứa giơ tay. “ĐM, nhìn chịu không thấu chắc phải đẩy mấy cái cho sướng rồi. Nghe nói chơi gái non có cái sướng, chơi gái già có cái lạ”, một đứa xung miệng phát biểu.

Nghe tới đây, cô Linh giựt thót mình, nghĩ “Trời, chúng nó mà thay phiên hiếp mình chắc chỉ có chết. Thật không ngờ bọn học sinh bây giờ kinh khiếp quá”.

“Ai lên trước ?”, một giọng cất lên hỏi.

“Hay là bắt thăm đi!”, một đứa đề nghị. cô Linh biết thế nào rồi cũng xảy ra thôi. Trời ơi, biết tính sao đây. Cô ngẫm nghĩ, mồ hôi rịn ra đầy trán và lưng. Tứ chi cô đau nhói.

Rồi năm phút tranh cải và bắt thăm. Cuối cùng, cả bọn đều nhất trí đưa một đứa lên trước. Đang im lặng chờ đợi, cô Linh chợt thấy cửa mình bị vật gì đó chạm vào. Lần này cô không la toáng nữa, mà vùng vẫy tứ chi. Cô biết điều gì sắp xảy ra … Nhưng dù cô có chống cự cho mấy cũng không thoát ra được bốn sợi dây trói chặt.

Trời ơi, còn gì nhục nhã hơn khi những tiếng cười đó cứ vang lên bên tai và tệ hơn hết là cái cảm giác cái trong sạch của mình sắp bị người ta trây bùn vào. cô Linh chợt ngừng chống cự. Cô biết bây giờ chống cự cũng uổng sức thôi. Bọn này không phải là người có lương tâm thì biết làm sao hơn. Nhưng nằm im rồi cũng khổ lắm, cái cảm giác rờn rợn cả da thịt nó làm cô xao xuyến và khó chịu.

Khiếp quá, chó đẻ thiệt ! Nó làm gì mình đây !? Cô thầm hỏi và chờ đợi. Đợi và sợ sệt cái gì đó thình lình đóng xầm vào cửa mình cô rồi ngoái liên tục. Môi cô bỗng khô đắng, mắt trợn tròn.

“Hãm hiếp là một tội xử tù rất nặng. CÁC EM NÊN NHỚ … Ui daaaa!!!”, cô de dọa rồi chợt nấc lên, khi thấy cửa mình bị xón đau. Nhưng nào bọn họ có nào sợ sự hâm dọa của cô. Bằng chứng là những tiếng cười cứ dồn vang lên. Sự xúc phạm càng lúc mạnh bạo hơn.

“Trời ơi, ác quá … Các em Ui da, ĐAU …”, cô khóc ré lên khi đứa nào đó xọc cái vật cứng như sắt đá vào giữa hai đùi cô, đau điếng. Cô thở dồn trong tiếng phành phạch của da thịt vỗ vào nhau.

“Không ngờ mặt cô đỏ gấc cũng có cái nét riêng của nó … Tụi mình chờ cơ hội gần gũi này cũng lâu lắm rồi”, một trong đám lên tiếng làm cho ai cũng đổ dồn lên khuôn mặt nửa như cười, như khóc của cô.

Hai tay cô cứ quều quào trong không gian một cách vô dụng, rồi yếu dần đi. Trong khi đứa đang hì hục giữa hai đùi cô càng lúc càng mãnh liệt. Sự tương phản đó làm cho cả bọn hăng máu, la lối cổ vũ. “Mạnh lên, xiết luôn còn chờ mẹ gì nữa! Đẩy lút luôn”. “Có được dịp này không có lần thứ hai đâu”. “Ráng tranh thủ đi !” …

Cùng lúc đó, đứa nọ gòng lưng xuống thúc luôn mấy cái sau cùng rồi đứng im như “pho tượng đau khổ”. Nét mặt nó nhăn nhó đến hết mức. Hai chân nó khụy xuống, run run. Rõ ràng nó đang trong tiền giai đoạn bắn tinh.

Cả đám thấy vậy cũng hào hứng, kích thích vô thêm. “Dzô ! Dzô ! Dzô …” “Nhớ bắn ra ngoài!”, một đứa chợt hô lớn. “Coi chừng ! Bắn vô trong là khỏi chơi luôn!”. Ai cũng thừa biết, nếu đứa nọ bắn tinh vào âm đạo cô Linh thì dơ lắm !!! Với lại cũng nhờn nhợt, chơi không “bót”. Bể phê lắm !

Đứa nọ nghe được cả đám bạn nó reo hò, dù muốn bắn vô trong lắm, cái cảm giác chiếm hữu một người đàn bà ở giai đoạn cuối này thằng con trai nào không thích, nhưng cũng phải đành rút ra ngoài. Mấy đợt tinh đầu nó bắn mạnh và nhanh, đến như chớp mắt là không còn thấy. Mấy đợt sau rất rãi rác trên bụng cô Linh. Bệch bạc.

Bất giác cô rùng mình mấy cái rên hư hử. Không biết tại cô ớn cái chất nhầy nhụa đó hay cô còn run run cái điều chi. Cô khe khẻ giựt. Đầu vú của cô không biết từ bao giờ sưng tấy lên, cứng ngắt, một bên trể xuống, rung rinh mỗi khi cô cục cựa.

Liền đó, một trong đám sà xuống ngậm ngay vào đầu nhũ hoa. cô Linh lại co giựt khe khẻ, tuy là yếu ớt hơn nhiều, nhưng rõ ràng cảm giác rợn cả sống lưng trái ngược với lý trí của cô. Đôi mắt cô tự nhiên nhắm nghiền.

Dăm ba đứa còn lại cũng bắt đầu bu lại như đám ruồi tìm được món béo bỡ. Tụi thanh niên mới lớn mà, thằng nào lần đầu tiên gần phụ nữ lại không hấp tấp muốn sờ thử hay “ăn” thử một miếng thịt ngon của đàn bà !

Chẳng bao lâu, một đứa khác cũng bước tới thế chỗ vào khe hở của cô Linh. Những tiếng nắc bây giờ bị át bở những tiếng nút chùn chụt trên ngực, trên đùi và ngày cả những nơi hốc hiểm ở dưới cổ chân cô. Cảnh tượng đó không khác chi một bầy sư tử đang gặm nhắm con nai xấu số.

Tóc cô Linh bắt đầu tả tơi do nhiều lần vung dấy, xỏa lơi gần như chạm đất. Miệng cô bây giờ chỉ còn biết phát ra những tiếng vô nghĩa hay tiếng “ư” “a” như ngày nào còn học vỡ lòng.

“Ê, tụi bây … coi thử … cảnh bây giờ có giống mấy cuốn phim heo mình coi”, một đứa lên tiếng.

“Khác chứ, cô Linh đây không phải diễn viên, tụi mình cũng không phải”, một đứa phụ họa.

“Phải chi đứa nào có máy quay, biết đâu thêm một cuốn phim ‘Nữ Sinh Ngô Quyền’ thứ hai”, một đứa lên tiếng.

“Hay đặt là ‘Cô Giáo Nguyễn Khuyến’ đi”.

Và cứ thế, đứa này hỏi đứa kia đối đáp. Thay phiên nhau, hết đứa này tới đứa khác đứng giữa hai đùi cô Linh hãm hiếp cô cho tới khi bụng của cô gần như tắm đầy tinh dịch, đặc quánh và đặc trưng của từng mùi !.

“Chiến cuộc” thực sự chỉ xảy ra không đầy 30 phút. Bọn thanh niên quả nhiên sung sức nhưng lại thiếu kinh nghiệm lâm trận, nên đứa nào cao tay ấn lắm cũng “ngâm” không hơn 3 phút.

Lúc xong xuôi, cô Linh gần như thiếp đi vì mệt và sa sút. Chưa bao giờ trong đời cô bị sỉ nhục thậm tệ như thế, kể cả những lần cô gặp ác mộng cũng chưa sánh bằng.
Lâu lâu cô chỉ giựt lên một cái như cái dư âm còn phản phất, rồi im lỉm. Cặp mắt díu chặt …

Cả đám thanh niên cũng lần lượt mặc lại áo quần. Cười cười, nói nói tranh cải về chuyện sung sướng của từng thằng.

“ĐM, tao chưa bao giờ biết cái cảm giác đụ ra làm sao”. “Tao cũng vậy, lần đầu tiên”.
“Nó êm ái làm sao, nuốt trọn nguyên con, giống như vải lụa nhung trét mật vậy”.
“Tao không ngờ nó trơn như vậy”. “Với tao thì hơi bót … Phê … phê thiệt!”.
“Còn tao như có cảm giác bị một lực hút vô trong. Nên gòng lắm chỉ hơn 30 giây, nhưng sướng tê nơi luôn”.
“Nó ấm hơn tao tưởng. Ít ra, tao thấy hơn cuộn giấy súc nhiều. Cái gối ôm cũ khoét lỗ cũng không sao sánh bằng”

Lâu lâu, chúng len lén nhìn cô. Cô có vẻ ngậm ngùi lắm, nước mắt cô rơi lả chả.

“Vậy ai là người gỡ trói”, một đứa lên tiếng.

“Tính sao, bây giờ … Ở ngoài công an đang truy lùng bọn mình. Tin cô giáo bị bắt cóc đồn gần hết cả nước. Báo nào cũng đưa tin. Tụi mình dấu cổ dưới hầm tối này không biết được bao lâu”.

“Nghe nói tụi thằng V cũng bị tình nghi và bây giờ đang nằm trong khám”.

“Thôi … Lỡ leo lên lưng cọp rồi … chơi luôn. Ít ra, mình tạm lắng yên thì sẽ không ai nghi ngờ hết”.

Rồi cả đám chụm lại xùm xì, tính kế. “Bây giờ, cứ tạm thời để ở đây. Chia phia nhau trực và mang thức ăn tới”.

“Tình hình đang nghiêm trọng cho nên phải hết sức cẩn thận dù là hiện tại chưa có ai đoán ra tụi mình. Họ còn tưởng là bọn nó …”, một đứa có vẻ là xếp sòng lên tiếng.

“Cái này có phải gọi là dương đông kích tây ?”, một đứa hỏi.

“Không hẳn là vậy … Kể cả cô giáo cũng chưa biết … xuỵt … Thôi ra ngoài bàn thảo”.

“Tạm thời thằng này ở đây canh chừng… Tụi mình đi … Hẹn tối nay trở lại, ok”.
*
* *

Cô Loan vừa đi khỏi. Cuộc họp phụ huynh chiều nay như là một điềm xấu sắp xảy ra cho gia đình cô khi thừa dịp ghé sang.

Cô Loan là một cô giáo trẻ, làm việc ở Phòng Tin Học, trạc tuổi ngoài 30, dấp dáng mảnh mai, dung mạo khá xinh. Cô có hai đứa con gái, đứa nhỏ tên Soan chỉ vừa hơn 15. Đứa con gái lớn của cô tên Trinh, 16, là lớp trưởng của lớp tôi. Ở trường ai cũng biết tiếng ba mẹ con cô Loan có thân hình rất sexy, thường hay mặc áo rất model. Đám con gái như tôi thì chúa ghét họ lắm vì họ suốt ngày chỉ biết sảnh sẹ, tưởng rằng mình đẹp lắm !

Cô Loan có một đặc điểm giống như cô Linh. Cô cũng khó khăn và thường bắt học sinh chép phạt, nên đứa nào cũng ghét.

Theo lời kể lại lúc đám thanh niên nọ ghé sang nhà cô Loan … Soan, đứa con gái nhỏ của cô Loan, đang tắm. Nàng nghe có tiếng loạc xoạc bên ngoài, tưởng má cô về, bèn hỏi nhưng không có tiếng trả lời. Rồi nàng nghe tiếng lộp cộp trên mái nhà trước khi có một cái bóng vụt qua cửa sổ phòng tắm. Nàng tưởng đó là con gà xẩy chuồng bèn vội chạy ra bắt (Nhà cô Loan có nuôi gà). Thình lình nàng bắt gặp 4 người thanh niên áo quần xốc xếch đứng trước mặt. Soan vội ôm choàng lấy ngực và chỗ kín chạy ùa vào trong, thẹn chín người vì bị thấy. Lát sau, nàng mặc đồ vào rồi mới rón rén trở ra. “Xin lỗi, các anh tới không gõ cửa em … Ủa, mà … các anh là …?”, Soan lúng túng, mặt còn đỏ bừng vì bị các anh con trai nhìn thấy. Bây giờ, trước mặt nàng không phải 4 người mà là 5. Cái bóng vừa rồi vút qua phòng tắm nàng đã xuất hiện nhưng nàng không biết.

“À, có phải các anh chờ mẹ em về. Các anh là học sinh của mẹ em ? … Các anh vào chơi, chờ mẹ … xin lỗi … À, mẹ em có cuộc họp ở trường … chưa biết …”

“Em … em ở đây một mình ? Chị Trinh em đâu”, một trong đám thanh niên bước tới hỏi.

“Các anh tới kiếm chị Trinh ? Chị Trinh không có nhà”, Soan đáp, đứng khép nép chưa biết làm gì.

Đám thanh niên không mời cũng tự tiện bước vào, ngồi đại xuống ghế. “Thật không ngờ, cô Loan có con gái xinh thiệt”, một đứa khác thỏ thẻ. “Con nhỏ có cặp mắt nai mày ơi”. “ĐM, hồi nãy nhìn nó trần truồng chảy nước miếng. Chịu không thấu”.

Rồi cứ lì ra đó chờ cơ hội, cả bọn canh lúc Soan ra sau bếp rót nước mang ra mời. Tay bưng mâm ly nước, Soan không khỏi thẹn thùng “Các anh định ngồi đây chơi há, chờ chị Trinh về hay sao”, Soan hỏi.

“Vậy có được không?”, một đưa hỏi.

“Được,”, Soan đáp. “Nhưng em ở một mình. Đâu có biết tiếp đãi các anh làm sao”, Soan tròn xoe đôi mắt hỏi.

“Đâu cần tiếp đãi, ngồi nói chuyện với bọn anh là đủ”, một đứa cười xề nói.

“Nói … em cũng chẳng biết chuyện gì nói”, Soan đáp.

“Thôi thì nói về em, chị em và má em đi. Ở trường nghe đồn là ba mẹ con em … ba mẹ con em nổi bật lắm”.

“Nổi bật gì ?”, Soan hỏi. “Thì nổi bật chuyện ‘đó’, một đứa buột miệng. “Chuyện ba mẹ con em mặc đồ áo dài cực kỳ mỏng đó”. Bỗng nhiên Soan thẹn đỏ mặt, đáp:

“Chẳng lẽ mặc đồ model cũng cho là sexy sao. Má em thích mặc kiểu mới thôi, em và chị em chỉ là ham cái đẹp. Bây giờ thời đại này mà các anh còn phê phán. Các anh sao không so với con gái Sài gòn, tụi em còn thua xa”.

“Không phải là phê phán, chỉ nói sự thực. À, mà chị của em đi đâu ?”, một đứa chợt nói vừa nhìn một cách soi mói vào ngực trái chanh của Soan. Nơi giữa ngực u ra hai cái núm nho nhỏ kín đáo. Soan cảm giác được cái nhìn đó như là không tôn trọng mình. Nhưng vì phép lịch sự tối thiểu, Soan nói luôn :

“Chị em đi trực trường. Chị là Đoàn viên năng nổ mà … Thôi, các anh muốn ngồi đây chờ … thì chờ …hay muốn đợi chị em về … hay các anh muốn nhắn điều gì ? … Em còn phải nấu cơm”.

“Không cần …”, một đứa lớn con nhất đứng ra nói, “Tụi anh đến đây chỉ để tìm RIÊNG em”. Hắn nhấn mạnh chữ “riêng” cố tình cho Soan nghe.

“Tìm em … tìm em làm …”, Soan vừa kịp nói tới đó, bỗng phát hiện ra điều gì không ổn trên khuôn mặt đanh lại của những tên thanh niên. Nàng đứng lên và bỏ vào trong từ chối khéo, nhưng hơi muộn, một trong đám họ bước theo sau lưng Soan, nắm lấy vai nàng. Nàng xoay người tránh né và bỏ chạy. Cả đám nhào tới chụp lấy Soan. Đứa đứng sau cùng cũng nhanh chóng ngó quanh rồi khép cửa lại. Mọi việc xảy ra trong tít tắt, gọn gẽ. Bên trong, chỉ còn tiếng la ơi ới tắt nghẽn của Soan.

Với sức lực của 5 thằng thanh niên, không hơn 2 phút Soan bị đè xuống, trói gô lại, và bỏ vô bao.

Khoảng 10 phút sau, có chiếc taxi như không hẹn từ đâu trờ tới. 5 đứa thanh niên khệ nệ khiêng ra một cái bao lớn biết động đậy và bỏ nó vào cốp xe mở sẵn.

*
* *

“Khiêng nó xuống hầm”, một giọng nói vang lên trong căn hầm tối, cùng với bốn cái bóng khệ nệ vác một cái bao bố trên vai bước theo từng nấc thang. Ánh đèn le lói vàng dợt hắt lên từ một cái bóng 60 W. Một mùi hầm, ẩm mốc bốc lên, khó ngửi.

“Coi chừng … cẩn thận … ĐM, con nhỏ dữ quá”.

“Mau đặt nó xuống mấy tờ báo đó!”, một giọng khác cất lên cảnh giác cả bọn.

“Ê, canh chừng bả nảy giờ có sơ múi gì không ?”, một thằng nói với thằng đang đứng canh trong hầm, đưa tay chỉ về phía người đang bị trói.

“Sơ múi gì, bả dữ quá, một mình tao đâu dám”, một giọng trong góc cất lên có vẻ ngáy ngủ, đón 5 đứa từ trên cầu thang xuống.

Vừa lúc cái bao bố được mở tung ra, người con gái bên trong giãy dụa không ai khác hơn chính là Soan.

“Um … a …”, tiếng ai đó trong góc rên hư hử khi thấy cả bọn vác từ đâu về một cái bao có trói người ở trong. Tiếng đó chính là cô Linh.

“Trời ơi, bắt cóc thêm ai nữa ? Tội nặng …Bộ muốn đi tù gục xương hay”, đứa canh nãy giờ hỏi.

“Sợ gì … con nhỏ này con của bà giáo Loan Phòng Tin Học đó hôm trước gặp ở cổng trường tụi bây khen tướng con nhỏ phê …”

“Cái gì, có thiệt là con nhỏ đó ? Tụi bây ăn gan trời hả. Không sợ bị còng sao ?”

“Con nhỏ dữ thấy mẹ, chị nó là chúa trùm sao không bắt luôn”

“Sợ mẹ gì, lỡ làm rồi chơi luôn. Tụi công an bây giờ nằm mơ cũng không ngờ mình bắt luôn con Soan, trong khi tổ trọng án gì cứ lo điều tra vụ cô Linh”.

“Bây giờ tính sao ?”

“Tính sao gì chứ. Tính chừng nào ‘làm thịt’ luôn con nai vàng ngơ ngác này”

“Nghe nói con nai còn gin đó nghen”.

“Tối này đi … thằng A mua bia, thằng B mua mồi, thằng C đi xem động tịnh bên ngoài. Tất cả nhớ hẹn tối này 8 giờ”

“Nhậu luôn tới sáng đi, chơi gãy củ thì thôi. Nhớ nhen, khi đến đây dùng ám hiệu bằng ký tự và mật mã của nhóm, tức ngày thành lập nhóm: 75, ngày 7 tháng 5 đó”.

“Còn nếu nói ngược lại 57 là tình hình biến chuyển, lập tức biến qua cửa sau. Understand ?”.

“Trời, đại ca chơi tiếng Ăng-lê nữa”.

“Đại ca nói thì tụi này OK thôi!”.

Cả bọn bàn thảo xong thì biến mất, chỉ chừa lại một đứa canh chừng Soan và cô Linh.

8 giờ tối đó, tất cả đám thanh niên chụm lại bên cái lẫu dê do một tay mang danh “đầu bếp thượng hãi” đứng ra nấu. Chén thù, chén tạc, chén huynh-đệ giống hệt như dân giang hồ, cũng cụng nhau ơi ới, mặc cho bên này cô Linh và con Soan rên la hừ hừ.

“Kêu cái gì em cưng, thưởng cho em một miếng nè”, giọng của một đứa lè nhè ra vẻ sành đời, cầm trên tay lon bia 33 bước tới chỗ Soan. Tiện tay hắn nghiên lon bia trút một dòng xuống mặt của Soan. Soan xoay mặt tránh né, nhưng không kịp. Bia văng tung tóe. Cả bọn phá ra cười.

“ĐỒ ZZHÓ ZẺ”, Soan la toáng lên, ú ớ vì miệng bị nhét giẻ.

“Trừng phạt nó từ từ thôi. Tao nghĩ giờ này con mẹ và con chị nó ở nhà chắc lo lắng lắm”.

“Anh em cứ việc từ từ vui chơi, mình còn cả đêm nay”.

“Nhưng mai giải tán hết rồi. Mạnh ai nấy tự biến một thời gian”, giọng nói lè nhè của một đứa cất lên có vẻ như tay anh chị.

“Đại ca, em tửu lượng ít. Cho em ngồi đây ‘tâm sự’ chút chút với con nhỏ?”.

“Sờ chân sờ tay thôi … thì được”, thằng tự xưng là đại ca lên tiếng. Tên nọ hỏi xong, nghe đại ca cho phép bèn bước tới bắt đầu nắn nót cặp chân của Soan. Soan rên ú ớ trong cổ họng. Cảnh tượng đó không khỏi gợi cho cô Linh nhớ tới sự khổ sở của mình lúc ban sáng.

“Chắc là em chưa bao giờ được anh nào sờ đùi ?”, hắn hỏi. Soan thấy rùng mình khi bàn tay sần sùi của hắn mươm vào da thịt. Sống lưng Soan chạy rần rần. Chưa bao giờ trong đời nàng bị con trai sờ mó, thật sỉ nhục quá!

“Tao dám cá với tụi bây, trong vòng 2 phút tao làm cho con nhỏ phê … ướt mẹp”, hắn chỉ trỏ quay về phía đám bạn thách đố.

“Mày ngon lắm ! Giỏi thì cá 1 phút đi”, một đứa trả lời.

“Nếu một phút thì tao phải dùng chiêu thôi”, tên nọ ứng xử.

“Chiêu gì ? Mày có con C… chiêu gì đâu mà khoe khoang”.

“Thì chiêu chuột gặm nhấm, dùng miệng tao chứ chiêu gì. Nói thiệt chứ cái lưỡi tao hun miệng con nào không phê chứ hun chỗ đó một lút là ướt mẹp”.

Bọn trong nhóm nghe thằng bạn thách đố ngon lành như vậy bèn nhao nháo lên. “Vậy thì cá mày đó, ăn phở, uống cà phê gì cũng được”.

“Nhưng có điều làm sao biết nó ướt mẹp là do dâm thủy mà không phải nước miếng của mày”.

“Dễ thôi, xọt ngón tay vào trong, kéo ra, nửa ngón tay ướt chứng tỏ là nó ướt. Xọt vô xọt ra dễ dàng có nghĩ là đã khá trơn”.

“À, hay đó nghen. Thử đi ! … Cá mày thắng đó!”.
“Còn tao cá nó thua”.

Su Tich Cai Lon nếu em rảnh

Nếu em rảnh, anh sẽ đến đón em và đưa em đi loanh quanh.. anh sẽ cố gắng đi thật chậm. Nếu có thể hãy cho anh quan tâm em,.. nắm tay em. Cảm giác nắm tay nhau bước đi thật là tuyệt, nếu em đi chậm, anh sẽ kéo em đi cùng.. vì anh sẽ đi rất nhanh. Nếu em thích, anh sẽ học chơi guitar.. anh sẽ chơi những bài em thích, nếu thích anh sẽ dạy em luôn.. Nếu em muốn, anh sẵn sàng vào bếp.. học và làm những món mà cả em và anh đều thích (mặc dù nó hơi tệ).. Nếu cần anh, hãy để lại tin nhắn và anh sẽ đến ngay sau khi nhận được nó.

Từ khóa cho chủ đề Su Tich Cai Lon liên quan :

Xem thêm chủ đề Su Tich Cai Lon liên quan :

Anh lấy của cô chữ

Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo. Anh là Gió. Anh lãng tử, ga lăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình

Tôi đã mất trinh như thế nào....

Chúng mình quan hệ đi em. Anh hứa, nhẹ thôi. Lời nói dê bệ đầy ngọt ngào của tôi.Em…Em sợ à? không đau đâu mà em. Nhé. Em vẫn lặng thinh, không nói gì

Nhật kí: cho vợ địt nhau với người lạ

Truyện này là tất cả những cảm xúc của vc sau những lần some thực tế. Văn mình không được tốt nên đọc có thể không được trôi chảy lắm nhưng tất cả là cảm xúc của vc mình.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 3

“Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến.Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói...

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 5

Chỉ để fap fap mà phải cưới một con vợ ngu thì cái giá phải trả quá đắt.Một đời ta làm kẻ đi săn để tránh khỏi bị săn. Dòng đời thật nghiệt ngã…