Phim Sẽ Nhat Ban 2012

Tôi là một chàng trai hiền lành nếu không muốn nói là nhút nhát, tôi chưa bao giờ quen được một cô gái nào cả, dù chỉ là nắm tay tôi cũng không dám. Tuy vậy tôi rất thích ngắm những cô gái đẹp với thân hình bốc lữa.
Khi học xong năm thứ nhất ỡ thường Đại Học Kinh Tế, tôi đến nghỉ hè nhà người cậu ởõ một vùng quê. Nhà chỉ còn cậu mợ và đứa em họ nên rất rộng rãi. Mọi chuyện bắt đầu từ đây, chuyện là cũng đang có một nhóm sinh viên như tôi làm công tác xã hội dạy học, nhưng vì thiếu người, tôi lại rảnh nên tôi dạy phụ với họï.

Tổ tôi có 2 người tôi và Hoa, tôi dạy cấp ba lớp 10 còn Hoa dạy cấp hai. Mọi chuyện dạy suôn sẻ trong một tuần đầu. Nhưng vào chiều thứ bảy, ngày mà tôi sẽ không thể nào quên được . Hôm đó tôi đến trường sớm, gọi là trường nhưng thực ra chỉ có hai phòng vì ở quê mà. Tôi đến sớm hơn mọi khi để sửa cái cửa sổ vừa hư hôm trước. Đang loay hoay sửa thì đột nhiên trời đổ mưa, chuyện này không có gì lạ vì mưa ở vùng quê là rất thường xuyên. Mưa đến nhanh và nặng dần. Tôi chợt nghĩ “ Mưa thế này chắc hôm nay không ai đến học đâu, mình đợi hết mưa thì về luôn”.
Vừa nghĩ đến đó thì tôi nghe tiếng bước chân gấp gáp, hối hả khiến tôi ngạc nhiên mở cửa sổ nhìn. Một bóng người chạy hối hả vào trường. Thì ra là Hương một học trò của tôi, người ướt đẫm. Hương bước vào hành lang thở hổn hển.
- Sao em đến lớp sớm vậy, mưa quá mà, sao hổng ở nhả nghỉ cho khỏe? Tôi bông đùa như mọi khi.
- Dạ, em đi đến gần trường định qua nhà đứa bạn chơi không ngờ mưa quá nên chạy vào đây, không ngờ thầy cũng có mặt ở đây.
- Thầy đến sớm để sửa cái cửa sổ,tuần vừa rồi nó bị hư, vừa nói tôi vừa nhìn kỹ nàng. Cái áo trắng của nàng bị nước mưa thấm ướt nên “ chiết suất” rất thấp, tôi nhìn rõ mồn một, cặp vú dưới lớp áo nịt to tròn ẩn mình dưới cái nịt thật khêu gợi, con gái dưới quê có khác, nét đẹp thật tự nhiên. Tóc nàng ướt đẫm xõa ngang vai trước khuôn măt trái xoan thật kiều diễm.
Hương thấy tôi nhìn chằm chằm vào ngực mình thì hơi ngại ngùng quay đi.
- Em vào trong đây, ngoài này gió lạnh quá. Nàng khoanh hai tay quanh bụng càng lộ rõ thân hình tuyệt mỹ của nàng.
Tôi bước theo sau vào trong phòng học và đóng cửa lại vì gió thổi khá mạnh.
- Em có lạnh không?
- Dạ, không sao đâu vào phòng rồi chút nữa sẽ khô ấm lên thôi.
- Có lẽ đến hết mưa mình mới về được.
- Hôm nay chắc chỉ có em học thôi. Nàng vừa cười vừa xoa xoa cánh tay.
Ngoài trời mưa vẫn còn nặng hạt, kiểu mưa dầm ngao ngán này tôi gặp hoài. Chúng tôi đợi khoảng 30 phút nữa xem có ai đến nữa không nhưng có lẽ ông trời đã ngăn lại.
- Anh Phong ơi, anh dạy em tiếp bài học Anh văn đi, dù sao mình cũng không có gì để làm.
- Ừ, cũng được. Tôi đến cạnh nàng ở một cái bàn học nhỏ.
Thật sự là lần đầu ngối sát một người con gái tôi hồi hộp lắm, dạy cũng chưa bị trường hợp này, tim tôi đập mạnh , bỗng đùi nàng vô tình cọ vào đùi tôi, người tôi nóng ran lên, có lẽ nàng cũng vậy, nàng đỏ mặt khi tôi bất ngờ quay sang bắt gặp ánh mắt long lanh của nàng.

Tôi lại vô tình đụng vào tay nàng khi muốn cầm cây viết, viết lại câu tiếng Anh nàng viết sai. Trời ơi tay nàng lạnh ngắt, tôi không ngần ngại cầm chặt hơn nữa truyền hơi ấm cho nàng, lúc này tôi cảm thấy một cảm giác là lạ dâng lên trong lòng, nàng thì đỏ mặt hơn nhưng vẫn để cho tôi nắm tay. Trời ơi thằng nhỏ tôi đã vươn vai đứng dậy từ lâu, đùi nàng giờ đã dính chặt vào đùi tôi, người nóng ran, tôi đánh bạo tiến tới, tôi nhích lại sát hơn nữa, nàng không nhích ra mà còn dựa sát vào người tôi. Trời ơi cái vú của nàng cạ cạ vào người tôi khiến tôi ngẹt thở.

Ngoài kia mưa vẫn rơi đều đặn,tí tách từng giọt. Cơ hội ngàn năm có một, tôi cố lấy lại bình tĩnh nhưng tim vẫn đập thình thịch, người nóng hổi, tôi bạo dạn vòng tay qua bên kia kéo nàng về phía tôi, tay này lại dính vào ngực nàng. Tôi vẫn để nguyên vì nàng chỉ hơi run chứ không phản đối. Được nước làm tới tôi xoa nhẹ cái vú nàng. Lúc này mới nhìn nàng thật xinh làm sao, hơi thở nàng đứt quãng
- Em… em thích anh lắm nhưng mình không nên quá trớn. Tiếng rên đứt quãng, yếu ớt nhưng tôi biết nàng phản đối cho có lệ chứ thực ra nàng còn thích hơn tôi nữa.

Đến nước này mà bỏ cuộc thì quả là ngu hết sức. Tay vẫn sờ mó xoa bóp vú nàng,tôi kéo nàng về phía mình, tôi ôm hôn nàng thắm thiết, nụ hôn mới ngọt làm sao,đây cũng là lần đầu tôi hôn 1 người con gái, tôi hôn môi, má, tai nàng, thân thể nàng giờ như không còn sức lực, tôi muốn làm gì cũng được.

Tôi lòn tay qua cái áo sơ mi, lòn dưới để xoa bóp cái vú đã săn cứng của nàng. Quá kích thích nàng chỉ rên uh… uh không nói gì cả, tôi cũng lên mây không biết trên đời này còn ai nữa.

Nàng không phản đối nữa dù có thì cũng đã muộn. Tôi di chuyển tay xuống bụng xoa quanh bụng và lòn xuống dưới quần, cào cào bên ngoài cái silip, nàng giật mạnh, như hết chịu nổi nàng cong mình khi bị kích thích. Quá vướn víu một tay một tay sờ xoa người nàng, tay còn lại nhanh chóng cởi bỏ cái nút áo, nàng cũng nhanh chóng giúp tôi cởi áo ngoài và quần cũng thế đều rơi xuống đất cái áo nịt và cái quần silip đều chung số phận. Nàng cũng nhanh chóng lột áo quần của mình, tôi giải thoát cho thằng nhỏ đang sung của tôi nãy giờ bị kiềm chế.

Giờ tôi mới thật sự thấy thân hình của nàng không mảnh vải, người con gái đầu tiên trong đời tôi. Hai đầu vú to tròn, xinh xắn đung đưa. Nhưng bị thu hút nhất là mu nàng cái lỗ đen vũ trụ này thật là dễthương, bên ngoài là vùng rừng rậm nhưng lông chưa mọc dày lắm. Chưa kịp quan sát tiếp nàng đã ôm chầm lấy tôi hôn hít thắm thiết một tay ôm cổ tôi tay kia sớ mó thằng nhỏ của tôi. Như bị điện giật tôi sướng mê hồn, tay tôi cũng vậy một tay vòng ôm chặt nàng tay còn lại đút một ngón vào âm hộ nàng đã ướt nhẹp từ lâu. Hết chịu nổi tôi bế xốc nàng lên cái bàn dài và tiếp tục chiến đấu.
Bắt chước máy cái phim sex mà có lần coi với mấy đứa bạn, tôi nằm đè lên người nàng một tay xoa vú bên này, miệng thì bú vú còn lại ,nàng rên rỉ ôm chặt ghì đầu tôi mạnh vào. Tôi tiếp tục dùng lưỡi mân mê đầu vú của nàng, nàng rên khẽ ưỡn cong người. Lưỡi tôi tiếp tục quét một đường xuống bụng xuống rốn, từ từ di chuyển xuống vùng dưới bụng , xung quanh “ vùng cấm địa” rối khép chặt vòng vây, tôi banh hai mép lồn hồng nhạt ra, cái lưỡi tôi ra vào tìm cái mồng đốc, a đụng rồi, tôi nút nhẹ. Nàng bị chạm vào nơi kích thích mạnh nhất, tê tái cong người như bị dòng điện chạy qua, nàng ghì đầu tôi vào chổ đó, nước dịch của nàng tuôn ra xối xả. Đã hết chịu nổi tôi cầm thằng nhỏ kề trước miệng hang, banh hai háng nàng ra từ từ tiến vào trong. Vì đã có dầu bôi trơn nghe óc ách ,tiến vào nhưng đến phân nữa dương vật thì ngừng lại. Á thì ra đã đến “ cổng chắn”. Tôi hai tay ôm hông nàng, nàng rên rỉ cong người theo cho dễ vào, mát nhắm nghiền tay bấu chặt vào người tôi chờ đợi. Tôi rút lại một chút rồi 1.. 2 ..3 … cú sút cực mạnh.
- Á…ah… nàng thét khá lớn hòa cùng tiếng mưa rơi càng mạnh hơn. Nàng đã trở thành đàn bà, tôi sung sướng một cách kỳ lạ. Nàng đau, nước mắt tuôn ra, tôi làm nhẹ nhàng lại ôm nàng hôn thắm thiết, một lát sau nàng hết đau và cảm giác mới lại sung sướng trở lại. Những cái nấc nhẹ nhàng khiến nàng đê mê hơn, nàng rên lớn hơn, tôi nấc mạnh dần,từng cái… Roẹt… một dòng tinh khí bắn vào tử cung nàng, nàng cũng vừa ra, tôi ôm nàng thắm thiết nghe tiếng mưa tí tách rơi
- Em sợ lắm…Nàng run run thốt ra những câu yếu ớt
-Em đừng lo.Anh rất thích em mà.Tôi ôm chặt cho nàng yên hơn.
Mưa dứt nàng và tôi mặc đồ về không quên ôm hôn lần nữa.

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 1

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 2

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 3

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 4

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 5

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 6

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 7

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 8

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 9

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 10

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 11

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 12

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 13

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 14

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 15

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 16

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 17

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 18

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 19

Phim Sẽ Nhat Ban 2012- Hinh anh 20

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :

Xem Phim Sẽ Nhat Ban 2012 hot nhất

Đã 5 năm rồi, hai chúng mình mới gặp lại nhau trong một buổi họp lớp. Em bây giờ đã khác xưa rất nhiều, vẻ đẹp đằm thắm, mặn mà của “gái một con” khiến trái tim anh một lần nữa lại đập loạn nhịp mỗi khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của em!
Chúng mình đã giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, giả vờ vô tư để không ai biết được tâm trạng của mình! Anh biết em buồn khi gặp lại anh, anh biết em sẽ lại nhớ về những kỷ niệm cũ, về một tình yêu không trọn vẹn!
Ngày ấy, cũng vì anh chưa lo được sự nghiệp và tương lai cho hai đứa nên anh mới lặng lẽ ra đi và bỏ em lại một mình như vậy! Ngày ấy, anh biết em đau đớn, khóc lóc khi bị người con trai em yêu thương nhất bỏ rơi trong hoàn cảnh khó khăn ấy! Chúng mình chia tay nhau, không nói với nhau một lời… nhưng dường như cả anh và em đều hiểu lý do phải chia tay, đều đau đớn đến nghẹn lòng khi không được ở bên nhau… và anh biết, em là người chịu thiệt thòi hơn ai hết khi em đã nguyện dâng hiến tất cả những gì quý giá nhất của người con gái cho anh!
Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu! Anh mong muốn em ở lại sẽ gặp được một người con trai nào đến với em tốt hơn anh, đủ điều kiện để lo lắng cho tương lai của em… Anh một mình xuống Hải Phòng lập nghiệp, một mình mang theo trái tim vỡ, một mình đau đớn nhớ thương em nơi xa xôi ấy… Em không thể hiểu được cảm giác của anh lúc ấy đâu em ạ! Đau đớn lắm! Dằn vặt lắm! Nhưng anh không thể đến bên em khi mình chỉ có hai bàn tay trắng...

Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu!
Có thể em sẽ trách anh là một người hèn kém, hận anh vì là một kẻ bội bạc, ghét anh vì là người không có trách nhiệm với người mình yêu thương… Nhưng anh đã quyết rũ bỏ tất cả thì có nghĩa là anh phải chấp nhận sự ghét bỏ, căm hận của người con gái anh yêu! Và, sau khi chia tay nhau được 5 tháng, em đã lên xe hoa với một chàng trai Hà Nội giàu có. Anh vui vì điều đó, anh vui vì em sẽ không phải lo lắng cho tương lai của mình, không phải đôn đáo, quay cuồng với công việc như những người bạn khác vừa mới chân ướt chân ráo ra khỏi trường… Nhưng anh buồn, buồn vì em đã thuộc về người con trai khác, buồn vì trách mình vô dụng, hèn kém, không được ở bên cạnh, chăm sóc cho người mình yêu thương!
Anh hứa sẽ để tang mối tình của mình hai năm rồi mới bắt đầu tình yêu mới! Nhưng, em đâu biết được, suốt 5 năm trời ở đây, trái tim anh ngày ngày vẫn hướng về Thủ đô yêu dấu, nơi đó đã ôm mang tất cả những kỷ niệm yêu thương và vùng trời bình yên của hai đứa! Nơi ấy giờ đây, em cũng đang hạnh phúc bên người đàn ông khác… trái tim anh đau đáu mong một ngày được trở lại nơi ấy, được gặp lại em yêu, để biết được cuộc sống của em giờ này như thế nào! Có hạnh phúc và yên ấm như anh đã từng mong đợi hay không?
Và lần này, anh ra đây công tác, cũng là ngày lớp trưởng cũ thông báo họp lớp! 5 năm trôi qua, mỗi người dường như đều đã khác, ai ai nhìn cũng chững chạc hơn và hầu như mỗi người đều rất thành công trên con đường sự nghiệp của mình! Anh và em… dù không nói chuyện riêng với nhau, không dám nhìn thẳng vào mắt nhau… nhưng anh biết, sóng lòng đang cuộn trào dữ dội trong tâm hồn mình! Và em, cũng đang nhức nhối nhớ về những kỷ niệm xưa cũ!
Cả lớp tiệc tùng liên hoan xong, mọi người lại kéo nhau đi hát Karaoke. Anh vốn không thích chốn ồn ã, đông người… nhưng có lẽ, đây là cơ hội để anh có thể bày tỏ hết nỗi niềm của mình! Ngày xưa, mỗi lần tan học, chúng mình lại lang thang khắp Hồ Gươm, Hồ Tây, công viên hay những con phố dài để ngắm … và mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe. Giờ đây, những kỷ niệm ấy lại sống lại, giẫy dụa trong tâm hồn anh mỗi khi nhìn vào ánh mắt sâu thẳm như đang hờn trách của em!

Mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe!
Khi anh đang nhập tâm hát bài "Áo em chưa mặc một lần", anh nhìn sang phía em ngồi và dường như đôi mắt em đang ngân ngấn nước! "…Ngày hôn lễ, em không đòi châu báu. Chỉ ước một đôi áo thêu để nhớ chuyện đời… Tôi thẫn thờ, nghe tiếng hàng thông reo. Thương quá là thương khi nắng ngã về chiều . Nhìn đôi áo tôi thương về dĩ vãng. Nhưng vẫn còn trông thấy em mặc lễ tơ hồng...". Lời bài hát giống như chuyện tình yêu của hai đứa ngày nào! Đã thề ước sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời này… vậy mà chính anh đã lặng lẽ rời xa em để đi đến một nơi thật xa, mang theo tất cả những kỷ niệm về người con gái anh yêu đang đau khổ, dằn vặt vì mối tình đầu dang dở…
Lúc tàn cuộc, chúng bạn dường như cũng hiểu được tâm trạng của hai đứa nên mọi người đã bảo anh đưa em về. Trên quãng đường dài ấy, chúng mình chẳng ai nói với ai một câu nào. Đến khi đi qua khách sạn nơi anh nghỉ, anh hỏi em “Có muốn vào uống nước, nói chuyện một lúc không em?”và em đã gật đầu đồng ý vì hôm nay, chồng của em cũng đang đi công tác nước ngoài.
Căn phòng rộng rãi mà sao không khí trong phòng lại ngột ngạt quá! Anh không dám nhìn thẳng vào mắt em, cũng chẳng biết bắt đầu câu chuyện như thế nào nữa… em cũng vậy! Chỉ lặng lẽ cúi mặt và thi thoảng nhấp vài ngụm nước, không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu…
- Chúng mình… - anh ngại ngùng định nói chuyện ngày xưa, nhưng rồi lý trí đã ngăn anh không được nói ra điều đó!
- Chúng mình không gặp nhau 5 năm rồi anh nhỉ? Nhanh quá phải không? – Giọng em vẫn nhẹ nhàng như ngày xưa ấy!
- Anh biết anh có lỗi với em rất nhiều! Nhưng anh vui vì em có một gia đình rất hạnh phúc!
- Sao anh nghĩ em hạnh phúc?
- Anh chỉ đoán thôi! Với lại, nhìn em bây giờ vẫn trẻ đẹp chẳng khác gì ngày xưa cả…
- Em lấy chồng chỉ để quên đi mối tình đầu của mình mà thôi. Suốt 5 năm chung sống, chưa bao giờ em có được cảm giác hạnh phúc và bình yên cả! Dù cuộc sống gia đình sung túc, đủ đầy, dù được chồng chiều chuộng, yêu thương… nhưng trái tim em vẫn đớn đau mỗi khi nhớ về những kỷ niệm cũ!
- Anh xin lỗi… Anh không thể làm gì khác được! Nếu lấy anh, cuộc sống của em sẽ không được sung túc như bây giờ…
- Đã bao giờ em đòi hỏi gì ở anh chưa? Đã bao giờ em đắn đo, vụ lợi, tính toán trong tình cảm của anh đâu? Sao anh lại nghĩ em muốn có một cuộc sống đủ đầy chứ không phải vì tình yêu thương?
- Anh xin lỗi…
- Bây giờ anh xin lỗi cũng chẳng thể giải quyết được gì nữa rồi! Dường như mọi chuyện đã đi vào dĩ vãng xa xôi… Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu… - Nói đến đấy, em nghẹn ngào khóc như một đứa trẻ.

Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu…
Anh đã đến bên em, nắm chặt lấy bàn tay em… chỉ mong an ủi em được phần nào nỗi đau đăng giằng xé trong tâm hồn em!
- Sao ngày ấy anh lại bỏ em đi? Sao anh không giữ lời hứa với em hôm nào? Sao anh không cưới em làm vợ? – Em gục đầu vào vai tôi khóc trong sự đau đớn, tuyệt vọng!
- Anh xin lỗi… - Tôi ôm em trong vòng tay rắn chắc của mình, nhẹ nhàng lau khô những giọt nước mắt đang lăn dài trên má em.
- Hãy cho em… ở lại bên anh… đêm nay nhé!
- Nhưng… chồng em thì sao? Em không sợ…
- Em nguyện đánh đổi tất cả… chỉ muốn được ở bên anh trọn vẹn một đêm nay thôi... được không anh?
- …
Chúng tôi đã ở bên nhau suốt đêm hôm đó! Một đêm cuồng say trong cơn yêu đương của bao ngày xa cách, một đêm như thiêu đốt hai tâm hồn cô đơn, đớn đau bấy lâu nay, một đêm tràn đầy nhựa sống của hai cơ thể đang khao khát yêu đương, khao khát tan chảy vào nhau, hòa hợp vào nhau làm một…
Một đêm hạnh phúc, một đêm ngọt ngào, một đêm được sống dậy những yêu thương, mong nhớ sau 5 năm xa cách… một đêm có nhau để nhớ nhau suốt đời!
Chỉ ngày mai thôi… Em lại trở về với cuộc sống của em, trở về với ngôi vị của người vợ, người mẹ tốt, trở về với mái nhà cô đơn luôn thiếu vắng bóng người đàn ông trong gia đình… Còn anh, anh lại trở về nơi anh đã chọn lựa ra đi, anh sẽ lại tiếp tục với công việc của mình, lại trở về với căn phòng trống vắng, với nỗi cô đơn mỗi đêm… khi không có người con gái anh yêu thương bên cạnh!
Ngày mai… Chúng mình lại trở về với quỹ đạo cũ… như chưa bao giờ xảy ra chuyện đêm nay, em nhé!

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Đọc Phim Sẽ Nhat Ban 2012 mới nhất 2014

Chuyến bay Singapore Airlines đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất lúc 12: 50, Tiến chợt thấy lòng mình chơi vơi khi biết mình đã nằm giữa lòng đất mẹ. Đã mấy năm rồi, Tiến chưa có dịp về quê thăm quê hương, về thăm ba má. Những năm học vất vã cuối cùng cũng đã đền bù cho Tiến một cái bằng bác sĩ, và một chuyến về quê xả hơi.

Chiếc taxi chạy lạng lách để tránh người qua kẻ lại, tiếng ồn ào lẫn tiếng còi xe vang lên in ỏi. Tiến thấy nao nao một thuở nào mãnh đất thân yêu này nuôi Tiến lớn. Kể ra cũng lâu lắm rồi, từ ngày chia tay với ba má ở Mỹ Tho để theo đoàn người vượt biển, đến bây giờ Tiến mới có dịp nhìn lại cảnh đời Việt Nam với rất nhiều thay đổi.

1:30 trưa. Tiến được chở đến Bến xe Tân Bình theo lời chỉ dẫn của bạn bè bên Mỹ. Từ đó Tiến đi theo xe khách 12 chỗ ngồi . 2:00 .Chiếc xe bắt đầu rời bến hướng về đường lên Tây Ninh trên con lộ 22. Sau khi tới Tây Ninh, Tiến chuyển xe đi sang huyện Hốc Môn, và từ đó đi sâu vào xã Đông Thạnh.

Vậy đó, cuộc hành trình của Tiến vẫn chưa hề kết thúc. Tuy Tiến mệt nhưng nghĩ tới sắp gặp lại ba má, Tiến thấy vui vui, nhất là được dịp ngắm lại quê mình trong nhiều năm xa cách. Những con đường đất đỏ mới ngày nào thuở thiếu thời Tiến có dịp đi ngang qua giờ đây vẫn vậy, những mãnh vườn quen thuộc, những thửa ruộng mênh mông thì cũng như xưa… Gió man mát thổi vào mặt làm cho Tiến thấy chộn rộn trong lòng.

Xe đỗ ngay trung tâm xã Động Thạnh. Trời lúc đó cũng xập tối, Tiến quyết định ghé lại nghỉ một đêm rồi mai đi tiếp theo đường xe lửa lên Thủ Dầu Một. Vác hai cái túi xách trên tay, cộng thêm hai cái va-li cồng kềnh, Tiến lê lếch trên con đường cát tưởng chừng như không còn chút sức lực nào, trong đời Tiến chưa bao giờ lại có chuyến đi cực nhọc này, kể cả cái lần vượt biển đó, tuy đói nhưng vẫn không mệt bằng.

Quăng đống đồ xuống đất, Tiến vuốt mồ hôi đỗ ra trán, thở dốc, và đưa tay làm quạt phủi phạch phạch. Tìm một chỗ ngồi trên một cái đê đất, dưới tán cây có gió lao xao rì rào làm mấy bụi tre gần đó lao xao, có khi phát ra tiếng kẽo kẹt nghe dễ sợ, rồi bên kia nhá nhem là mấy bụi chuối đong đưa theo gió cứ như người nào đó đang đưa tay ve vẩy, Tiến thấy hơi sợ, sợ ma! Tuy đã bao năm rèn luyện với sự chết chóc, làm quen với những ca phẫu thuật đầy máu me, rồi có lúc trực nhà xác với những xác chết do đụng xe không còn được nguyên vẹn, Tiến tưởng rằng mình không hề sợ và cũng không hề tin là có ma trên đời. Nhưng lần này hoàn cảnh khác hơn, đàng sau lưng Tiến là con kinh chảy róc rách, phía trước mặt là cánh đồng hoang vắng, con đường Tiến đang đi vắng teo không một bóng người. Tiến nhớ tới ngày nào còn bé, Tiến bị ma nhát đem vào dấu trong bụi tre, cả nhà Tiến tìm từ sáng đến tối cũng không gặp Tiến, đến khi mời thầy bùa về yếm, người ta mới tìm thấy Tiến ngủ trong đó.

Nghĩ tới con đường xa xôi trước mặt, Tiến hơi chán chường, dù rằng sáng nay Tiến nôn nóng bao nhiêu thì nay lại chẳng muốn đi tí nào . Dù biết rằng ba má Tiến đã hẹn đón Tiến ở bến xe, nhưng Tiến quyết định tìm một nơi để nghỉ ngơi , mai sáng sẽ đi sớm.

Thở dài. Tiến quyết định lê từng bước tiếp, để trời tối hơn nữa thì Tiến không biết lối nào phải đi, có khi phải nằm lại ở một góc cây nào đó không chừng, nhưng Tiến không bao giờ làm vậy, kỷ niệm đáng sợ thời niên thiếu đã bảo Tiến phải ráng lên.

Xa xa phía trước mặt đã có ánh đèn le lói. Tiến hơi mừng rỡ vội rão bước.
Đi được một chặng đường cũng khá xa, ánh đèn kia càng lúc càng gần. Tiến mừng rỡ trong lòng. Thì ra ánh đèn đó là một bác nông dân, tay xách cây đèn dầu trứng vịt đang đi ngược về hướng của Tiến.

Tiến vồn vã chặn hỏi:
- Thưa bác, bác có biết gần nhất ở đây có nhà nào ở tạm không. Cháu … cháu từ …,
Vì sợ nói rõ ra chân tướng Tiến là Việt kiều sẽ không tốt, biết đâu Tiến sẽ bị lòng tham của kẻ khác làm hại, nên Tiến nhanh nhẫu nói khéo:
- Cháu từ thành phố về thăm quê, đi ngang qua đây thì trời đã tối , định tìm một nơi nào ở tạm ngày mai đi tiếp.

Ông bác hình như là nông dân với da sạm vì nắng giơ cây đèn cao ngang mặt để nhìn xem Tiến là ai, đến lúc này Tiến cũng trông rõ bộ mặt của ông. Mặt mày trông xấu xí. Trông đời Tiến chưa từng thấy ai có khuôn mặt xấu xí đến như thế. Mặt thì chằn chịt vết sẹo, miệng trẹt qua một bên, hai mắt bị một con kéo xụp, trông gã giống như một tên giết người, hơn là kẻ lương thiện. Tiến thấy hơi sợ. Với đống đồ trong tay như thế này rất có thể sẽ gợi lòng tham của gã.

Bác nông dân quơ quơ cây đèn, không nói năng chi cả, cứ đưa tay chỉ về phía sâu con đường, nơi cũng có một vệt sáng lờ mờ. Tiến vội vã, “cám ơn bác, cám ơn bác” rồi rảo bước cho lẹ, kẻo gã đó đỏi ý đòi cướp đồ thì Tiến không biết làm sao.

Đi chừng hai mươi bước linh tính không biết làm sao Tiến quay mặt trở lại để nhìn, thì Tiến đã không còn thấy ánh đèn của gã nông dân kia nữa. Bác nông dân đã biến mất trong tít tắt. Quá điếng hồn, tiếng ngỡ là gặp ma nên co giò lôi lếch mấy cái va-li lộc xộc đi nhanh về phía ánh đèn le lói phía xa xa.

Cuối cùng thì Tiến cũng đến được trước căn nhà có ánh đèn lu lu đó. Nó là một căn nhà lụp xụp lợp bằng lá dừa, trông có vẻ điều tàn, phía trước là hàng rào làm bằng những cọng tre đang nhau một cách tạm bợ.

Tiến bỏ va-li xuống và từ tốn gọi vọng vào trong:
- Có ai trong nhà không ?

Không có tiếng nào trả lời, Tiếng gọi thêm lần nữa và đứng chờ. Vẫn không có tiếng trả lời. Tiến quyết định đẩy cửa đi vào.
Tiếng cánh cửa kẽo kẹt trong đêm khuya vắng lặng, làm cho Tiến nổi cả gay ốc. Cộng thêm gió lất phất đánh đu nhánh cây bên góc sân nhà, làm Tiến hoang mang. Mon men theo hành lang đắp bằng đất nhô cao Tiến bước sát bên cánh cửa.
“Tốc, tốc, tốc”
Tiến đưa tay gõ ba cái và vọng hỏi:
- Thưa có ai ở nhà không ?
Vẫn không có tiếng trả lời, Tiến nói tiếp:
- Cháu từ xa về quê thăm nhà, ghé sang đây định ngủ nhờ…Không biết …

Tiến im lặng chờ một lời nói từ bên trong, nhưng vẫn không có động tĩnh nào. Hít một hơi sâu lấy bình tĩnh Tiến lò dò bước qua bên cửa sổ nhìn vào. Theo ánh đèn le lói bên trong, Tiến nhìn thấy một căn phòng trống trải chỉ có chiếc giường tre, và cái bàn vuông cũ kỹ đặt ở giữa phòng với hai cái ghế đẩu hai bên. Nhìn quanh Tiến vẫn không thấy có người nào. “Chẳng lẽ, bác nông dân lúc nãy là chủ căn nhà này, bác ngoắt tay chỉ về căn nhà này chắc vì kêu mình vô đây nghỉ trước, rồi bác đi đâu đó sẽ trở về .”
Nghĩ thế thì Tiến mạnh dạn trở lại cửa để bước vào.
Thình lình có ai đó từ phía sau vỗ vào vai Tiến.
“Á …”. Tiến la toáng lên, té lúi chúi về phía sau.
Thường thì Tiến ít khi sợ và giật mình, nhưng trong hoàn cảnh như thế này thì bất cứ ai đó cũng phải hết hồn.
Một giọng trầm, nói:
- Cháu tới đây ở nhờ phải không ?
Lúc này Tiến mới có dịp hoàn hồn. Trước mặt Tiến là một người đàn ông tuổi trung niên, khuôn mặt cũng bình thường , đang nắm cây đèn dầu giơ lên cao, soi soi vào mặt Tiến để nhìn cho rõ.
Tiến định hồn xong thì từ tốn trả lời:
- Dạ thưa bác, cháu từ thành phố về thăm ba má, đi ngang đây thì trời xập tối, hết đường ra nên phải đến đây xin ngủ nhờ nhà bác một đêm.
Người trung niên nói:
- Ngủ nhờ hả . Ít ai tới đây ngủ nhờ lắm.

Tiến hơi ngạc nhiên về câu nói đó . Không biết ông ta đồng ý cho Tiến ngủ nhờ hay chăng, câu nói đó cũng có thể là được mà cũng có thể là không. Nhưng Tiến hy vọng có “được”, còn nếu là “không” thì Tiến chẳng biết phải tính sau, chả lẽ phải vác đống va-li trở lại con đường mà Tiến lặn lội suốt hai cây số.

Chưa biết tính sau thì người trung niên đẩy cửa bước vào trong, Tiến còn đang ngơ ngác, thì người trung niên lên tiếng:
- Vào trong đi , sau còn đứng đó.
Chỉ chờ nghe có thế thì Tiến hớn hở:
- Cám ơn bác, cám ơn bác, để cháu ra ngoài lấy va-li vào.

Người trung niên không nói gì cả, chỉ cầm cây đèn dầu đi thẳng vào trong.
Tiến khệ nệ khiên từng cái va-li đặt vào trong phòng, nhét nó dưới giường, và đặt túi xách dưới đ*t bàn cho trống trải căn phòng.
Đang còn đứng lơ ngơ thì người trung niên bước ra dưới cây đèn, nói:
- Tối nay cậu ngủ ở giường này của tui, tối nay trăng sáng tui phải đi giăng câu, và đắp đê điều . Phòng bên trong là của đứa con gái tui. Mấy hôm rồi nó bị bệnh…nên đã đi ngủ từ sớm.
Tiến gật đầu “dạ, dạ”, người trung niên lại nói:
- Cậu ngồi chơi đi, để tui xuống bếp kiếm vào món đồ ăn lên cho cậu.
Tiến khách sáo nói:
- Và thôi khỏi bác, làm phiền bác lắm! Cháu … cháu ăn rồi!

Tuy nói thế nhưng giờ đây Tiến mới biết bụng mình đói meo. Chỉ sợ là người trung niên kia bản tánh thật thà, nghe theo lời Tiến không mang cơm ra thì tiếc lắm.
Và người trung niên kia đáp:
- Không gì đâu, cơm hồi chiều còn dư nhiều, mang lên đây cho cậu ăn, với món cá trê nướng trộn nước mắm gừng và canh bầu.

Tiến nghe đến đây thì nước miếng chảy ròng trong cổ họng. Chỉ đành nuống ừng ực xuống thèm thuồng. Đã từ lâu rồi, Tiến đã quên bén đi cái mùi cá trê nướng trộn nước mắm gừng, cái món mà Tiến rất thích mà không bao giờ kiếm được bên xứ Mỹ này.
Nghe mùi cá nướng trong tâm, Tiến không khách sáo nữa, rối rít:
- Dạ, cám ơn bác. Cám ơn bác.
Người trung niên kia lại chỉ tay qua bên trái:
- Kế bên đây là cái mương tưới ruộng. Nước sạch, mát lắm, cậu xuống đó tắm cho khỏe đi, rồi lên đây ăn cơm. Đi cả ngày rồi chắc mệt lắm!

Đến bây giờ Tiến mới phát giác là người ngợm Tiến chua lòm. Cái mùi xông xông từ hai bên nách như mùi hành, mùi tỏi. Tiến nhăn mặt í ẹ . Đã hơn 24 tiếng rồi, Tiến chưa hề tắm, thuốc xức nách cũng tan hết theo mồ hôi. Bây giờ còn gì hơn nữa là được đi tắm.
Tiến lại khép nép:
- Cám ơn bác.

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :


Tôi đã để ý nàng từ đầu năm học lớp 11 ,tôi mến nang không chỉ vì nàng đẹp , mà vì nàng cũng có một cá tính giống tôi , sống nội tâm , đa cảm và hay suy nghĩ về cuộc sống . Có thế nói là già trước tuổi cũng được , nên chúng tôi thi thoảng cũng hay tâm sự với nhau , với những triết lý như những người đã trưởng thành vậy . Nhưng chỉ dừng lại ở quan hệ bạn bè , tôi rất muốn bày tỏ tình cảm với nàng , nhưng chưa có cơ hội nào . Vì chúng tôi chẳng bao giờ có cơ hội được tiếp xúc riêng tư với nhau , có đi chơi cũng là đi chơi chung với cả một nhóm bạn . Với lại , tối rất sợ , nếu ngỏ lời mà bị nàng từ chối thì thật là bẽ mặt , khéo tôi chẳng giám đi học vì xấu hổ mất . Nên tôi vẫn phải ôm mối tình đơn phương như vậy ..

Nhưng rồi trời dường như cũng động lòng trước tấm chân tình của tôi . Có một cơ hội tuyệt vời đã đến , ấy là ngày 20 - 11 trường có tổ chức cuộc thi vẽ báo tường cho các lớp tham gia . Tôi có nhiều tài lẻ : vẽ đẹp lại làm thơ hay , nàng thì là lớp phó học tập nên cô giáo giao cho tôi và nàng cùng phụ trách tờ báo của lớp , khỏi phải nói tôi đã mừng như thế nào , cuối giờ học , tôi nhận được mẩu giấy nàng ném sang :"Đầu giờ chiều nay ấy qua nhà tớ nhé , mang theo cả bút màu nữa !" . Tôi lâng lâng như đang đi trên mây vậy , thế là trời đã để ý đến lời thỉnh cầu của tôi , tôi tự nhủ sẽ ko để vuột cơ hội này . Cứ nghĩ đến cảch chúng tôi chỉ có 2 đứa xúm xít trong căn phòng riêng của nàng để làm báo mà tôi lại thấy nóng ran hết cả người ...

Phim Sẽ Nhat Ban 2012 Cô nữ sinh 16 tuổi 1

Phương năm nay bước vào tuổi 16 và bắt đầu lên học cấp 3, trường Nguyễn Thị Minh Khai, cấp học cuối cùng của phổ thông. Vào độ tuổi rực rỡ nhất của người con gái nên Phương hết sức xinh đẹp, thân hình nở nang, căng đầy sức sống. Lớp Phương cũng có rất nhiều nữ sinh đẹp, nhưng Phương là người đẹp nhất.

Cùng lớp với Phương có Quân – một nam sinh học rất giỏi, ngay từ tháng đầu tiên học cùng nhau, cả lớp đã công nhận khả năng của Quân, cậu học giỏi hầu hết các môn, đặc biệt là Toán – môn học khô khan đối với nhiều thế hệ học sinh, có những bài toán cả lớp toát mồ hôi và vẫn không tìm ra cách giải thì Quân chỉ mất vài phút đã làm xong khiến thầy giáo Toán hết sức khen ngợị Với trình độ học tập như vậy cộng thêm vẻ cao ráo, sáng sủa khiến một vài cô bạn trong lớp bắt đầu nhìn Quân với “ánh mắt lạ”, đó cũng là điều dễ hiểu ở độ tuổi dậy thì này, độ tuổi mà các cô gái luôn cảm thấy có những cảm xúc bất chợt, lúc yêu, lúc ghét rất thất thường. Phương cũng là người như vậy, cô cũng cảm thấy thinh thích mỗi lần nói chuyện vu vơ vài câu với Quân, hay thậm chí chỉ khi ngồi nghe Quân oang oang nói chuyện với mấy cậu bạn ở góc lớp vào giờ nghỉ. Biết rõ khả năng của mình nên chẳng khó khăn gì mà Quân không biết mình ở “đẳng cấp” nào so với mấy thằng bạn cùng lớp, tuy nhiên người như Quân thì bạn gái cũng phải thế nào chứ, và rồi Quân cũng thấy ngay Phương là cô bạn nổi bật nhất ở lớp, ngay từ hôm khai giảng, Quân đã ngẩn ngơ trước những đường cong tuyệt đẹp của cô bạn cùng lớp trong bộ áo dài trắng mỏng manh, khi đó cậu ngồi sau Phương nên thấy rõ nếp gấp của chiếc áo lót hiện rõ qua lần vải áo dài, rồi cả vết hằn của chiếc quần lót nữạ.. cậu thấy như có kiến bò trên ngườị Giờ đây, Quân phải tìm cách tiếp cận Phương, tuy biết mình đẹp trai học giỏi nhưng Quân biết mình có khối đối thủ ở trong lớp và cả các lớp khác nữa, một cô hoa khôi như Phương thì có vô số cậu theo đuổi, thậm chí cả những anh lớn lớp 11, 12 nữạ Quân phải nghĩ ra một cách nào đó để nhanh chóng chiếm Phương về mình.

Cuối cùng Quân cũng nghĩ ra cách sau vài ngày suy nghĩ. Hôm đấy, sau giờ Toán, thầy giáo bảo Quân ở lại nói chuyện.
- Quân này, đến trước Tết là bắt đầu thi học sinh giỏi thành phố đấy, em chuẩn bị từ bây giờ để đến lúc đó đại diện cho trường mình đi thi nhé.
- Dạ thưa thầy, em được đi ạ?
- Mỗi lớp sẽ cử ra vài em giỏi để thi loại ở trường, sau đó sẽ lấy 2-3 em giỏi nhất đi thi em ạ, chắc em sẽ là một trong số 3 em đó thôị
- Thầy cứ nói thế chứ các lớp khác thiếu gì bạn học giỏi hơn em ạ.
- Nhưng thầy rất tin vào khả năng của em Quân ạ.

Thấy được thầy quý, Quân liền rụt rè trình bày ý kiến của mình, đại ý cậu nói lớp mình còn có nhiều bạn kém môn Toán, cần có hình thức giúp đỡ nhau cùng học, có lẽ nên cử một bạn khá kèm một bạn yếu thì sẽ tốt hơn. Thầy giáo đồng ý ngay với ý kiến của Quân và nói ngày mai sẽ đưa chuyện này ra nói trước lớp.

Sở dĩ Quân nghĩ ra kế này bởi vì cậu biết Phương học Toán không khá gì cho lắm. Quả đúng là như vậy, những cô gái đẹp thường gặp khó khăn với những môn học khô khan, đầy lắc léo như Toán, Phương cũng không ngoại lệ. Hôm đó thầy giáo đưa ý kiến của Quân ra trước lớp và được đa số học sinh tán thành. Cuối cùng Quân cũng được học cùng với Phương. Quân đề nghị Phương đến nhà mình học vì nhà cậu rất vắng vẻ, bố mẹ đi làm cả ngày, tối mới về, hai người tha hồ yên tĩnh học hành, cảm động trước lòng nhiệt tình của Quân nên Phương đồng ý ngaỵ Thế là bắt đầu từ chiều thứ Hai, Phương đến nhà Quân để cậu bạn học giỏi kèm cặp. Vui mừng vì kế của mình đã thành công, Quân bắt đầu đi những bước tiếp theọ..

Hôm nay là buổi học đầu tiên của hai người, nó diễn ra khá suôn sẻ, Quân sung sướng đến tột độ vì được nhìn ngắm Phương thỏa thích suốt buổi học. Nó đã khéo léo chọn chiếc ghế ở góc trong, chỗ này hơi khuất ánh sáng nên người ngồi cùng khó nhìn thấy mặt nó, còn nó để Phương ngồi đối diện, ngay trước ánh sáng ở cửa sổ hắt vào, ngồi ngược sáng nên những đường nét cơ thể Phương hiện ra lồ lộ qua lần áo mỏng trước mắt Quân, những lúc cô bé cúi xuống giải bài tập là Quân căng mắt ngắm nhìn những đường cong “siêu người mẫu” của cô bạn gái, ánh sáng làm trong suốt chiếc áo, hiện rõ mồn một cả những đường ren trang trí trên áo lót của Phương, làn da mịn màng của Phương ẩn hiện trước mắt nó, có lúc nó giả vờ làm rơi vở và cúi xuống nhặt, dưới gầm bàn Quân nhìn như hút vào phần dưới cơ thể Phương: chiếc quần jeans bó sát dọc cặp đùi thon thả rồi khép lại ở cái tam giác giữa đùi, bàn chân trắng nõn với những móng chân sơn màu hoa sen xinh xắn trông cực kỳ đáng yêụ Quân ao ước được ngắm nhìn cặp đùi trần của Phương, chắc nó phải đẹp lắm vì người Phương đẹp thế kia mà. Rồi thời cơ đã đến, vào một buổi học Phương tạm ngừng để đi ra nhà vệ sinh, đã lường được tình huống này nên mấy ngày trước Quân đã bí mật đục một lỗ nhỏ ở cửa buồng vệ sinh rồi lấy giấy bịt lại, hôm nay, đợi Phương vào phòng vệ sinh xong, nó hấp tấp nhào tới, gỡ mẩu giấy rạ Trước mặt nó là Phương, cô đang mở khóa quần Jeans, kéo xuống quá đùi rồi tụt quần lót, ngồi lên bồn cầu, Quân căng mắt nhìn Phương đang ngồi ở tư thế giạng hai đùi ra, chỗ kín của cô bé phơi ra trước mắt Quân, nó nuốt nước bọt ừng ực nhìn cặp đùi trắng muốt, thon thả của Phương đang dạng ra, ở giữa là đám lông đen thẫm mượt mà, khá rậm rạp. Nhưng phút thần tiên đó không kéo dài với Quân, Phương đứng dậy, kéo quần lót lên, cài khóa quần jeans rồi ra lavabo rửa taỵ Quân vội chạy trở lại bàn học, giả vờ chăm chú đọc sách.

Sau hơn một tháng học với nhau, hai người đã trở nên thân thiết, Quân biết rằng giờ đây mình cũng bắt đầu có chỗ đứng trong lòng Phương. Nó quyết tâm tiến thêm những bước dài để đạt được mục tiêu của mình. Một hôm sau khi học xong, Quân đột ngột nắm tay Phương ấp úng nói:
- Phương ơi, Phương, tớ … tớ quý Phương lắm.

Phương đỏ bừng mặt lên nhưng vẫn không rụt tay lại, cô bé ngượng ngập nhìn xuống đất, không biết nói gì cả, – không ngờ kết quả đạt được lại khá đến thế, Quân tấn tới, nó khẽ ngồi xuống cạnh Phương, vòng tay ôm lấy cô bạn, miệng dịu dàng nói: “Phương là bạn gái xinh đẹp nhất mà tớ từng gặp, tớ yêu Phương lắm Phương ơi”… Những giọng nói ngọt ngào của Quân làm Phương thấy xao xuyến, những lời nói dịu dàng, khen xinh khen đẹp đánh rất trúng tâm lý của những cô gái trẻ tuổi và Phương cũng không phải ngoại lệ, cô ngả hẳn người vào Quân, Quân mừng rỡ tưởng phát điên lên vì sự đồng ý của Phương, dục vọng bừng lên khiến nó đè ngửa Phương ra rồi cúi xuống hôn cô bé, bản năng tự vệ của một cô gái trinh trắng khiến Phương đẩy Quân ra, thì thào nói: “Đừng làm thế Quân ơi, xấu hổ lắm, bỏ em ra đi”. Nhưng Quân vẫn tấn tới, nó ghì chặt lấy Phương, hôn tới tấp lên khuôn mặt xinh xắn, lên đôi môi mọng đỏ của cô bé rồi lần xuống hai bầu ngực của cô, đến lúc này thì Phương phải dồn hết sức đẩy bắn Quân ra, Quân bừng tỉnh, nó biết kết quả hôm nay đạt được là quá tốt rồi nên phải tìm cách giữ gìn, đừng làm Phương giận, nói bắt đầu tìm những lời đường mật nói với Phương: “Ôi anh xin lỗi, đừng giận anh nhé, chỉ vì anh yêu em quá nên mới hành động như thế, từ nay anh không thô lỗ như thế đâu, em đừng giận anh nhé” rồi nó vuốt ve Phương đầy âu yếm. Bản tính con gái dễ yếu đuối dễ tin những lời đường mật nên Phương thấy hết giận ngay, cô thỏ thẻ “Em không giận anh đâu nhưng anh đừng làm như thế nữa nhé, em sợ lắm”.

Là một kẻ khôn ngoan, quỷ quyệt nên Quân biết Phương tuy nói thế thôi nhưng nếu biết cách kích thích cô bé thì cô nàng sẽ đổ xiêu đổ vẹo ngay vì ở độ tuổi này thì cô bé ngây thơ nào chả lạ lùng, háo hức chuyện “ấy” nên nó nghiền ngẫm tìm ra cách haỵ Hôm sau, khi Phương đến nhà nó học, sau khi học xong, nó rủ cô bé xem phim “Basic Instinct” mà nó đã đọc báo biết được có một số cảnh bốc lửa nên nó đã lén mua một đĩa, sau khi xem thử nó tin chắc rằng đĩa phim này cùng với khả năng thuyết phục sẽ giúp nó đạt được mơ ước. Sau khi học xong, nó rủ cô bé “xem bộ phim ‘Bản năng gốc’ – một bộ phim nổi tiếng của ngôi sao Sharon Stone” , Phương thấy cũng hay nên đồng ý xem. Quân cho đĩa vào máy, bật tivi rồi ngồi xuống cạnh Phương xem, trên màn hình bắt đầu xuất hiện những cảnh trong bộ phim. Khi đến đoạn Sharon khêu gợi mấy chàng, Quân nhìn sang thấy Phương đang chăm chú xem, ngực cô bé phập phồng, hơi thở bắt đầu hổn hển, nó biết lần đầu tiên xem những phim loại này lại ngồi cạnh bạn trai nên cô bé đang bị kích động, nó bắt đầu hành động, tay Quân đặt lên đùi Phương, bóp mạnh đùi cô bé qua lần vải, Phương nảy người lên thì thào “Anh làm gì thế?”, Quân dấn tới, nó ôm lấy Phương, hôn mạnh lên má, lên môi, lên vành tai xinh xắn của cô bé. Hơi thở Phương mỗi lúc một gấp gáp, Quân biết là mình thắng rồi, nó nhẹ nhàng đặt Phương nằm xuống, bàn tay nó nhanh nhẹn cởi phăng áo của Phương ra và Quân suýt kêu lên, trước mắt nó là bộ ngực trắng như tuyết với hai núm vú xinh xắn đỏ tươi như hai nụ hồng, nó tham lam úp mặt vào bộ ngực đó, say sưa hôn hít trên hai gò bồng đảo căng tròn mát lịm đó, người nó như bay lên mây, cảm giác mới lạ lần đầu tiên gặp phải khiến Phương rên lên khe khẽ càng làm kích thích Quân, tay nó lần mò xuống dưới cơ thể Phương, cởi quần dài, rồi quần lót của Phương ra, cô bé ngượng ngập khép đùi lại nhưng Quân dịu dàng tách đôi cặp đùi trần của Phương ra, lưỡi Quân lướt nhẹ từ ngực, qua bụng, xuống đùi Phương rồi dừng lại ở khoảng giữa hai đùi, dúi vào giữa đám lông tơ đen thẫm êm mượt như nhung mà hôn hít, mà vầy vò. Phương bị kích thích tột độ rồi, cô bé rên rỉ mỗi lúc một to hơn, cô dạng hết cơ thể ra, thân thể trần truồng non tơ của cô bé căng lên, sẵn sàng đón nhận cảm giác cấm, Quân nhẹ nhàng lựa lựa đưa dương vật của mình lúc này đang cương dài ra, cứng ngắc như một khúc củi vào giữa âm hộ Phương trong khi tay nó vẫn nắn bóp hai bầu vú căng mọng của cô bé. Phương cảm thấy một vật vừa cứng vừa mềm, nóng ấm đang nằm trong cơ thể của mình, cái vật đó như một con rắn đang trườn, bò trong cái vật đặc trưng cho người con gái của cô bé, cảm giác thật tuyệt vời không thể nào tả nổi, cô rên rỉ, kêu gào trong khoái lạc, Quân thì cũng thế, nó cũng kêu gào vang động cả căn phòng, thân thể nó cứ nhấp nhổm, lên xuống trên cơ thể trần truồng nõn nà của Phương. Rồi một lúc sau, một cảm giác khoái cảm cực độ bỗng tung ra khắp người Quân, nó kêu gào như có động đất rồi ghì chặt lấy Phương, một dòng chất lỏng phóng mạnh như tên bắn ra khỏi dương vật của nó, chui sâu vào âm đạo của Phương, cô bé như mê đi vì sướng khoái, một lúc sau cả hai mới buông nhau ra, nằm vật ra đầy thỏa mãn.

Từ khóa cho chủ đề Phim Sẽ Nhat Ban 2012 liên quan :

Xem thêm chủ đề Phim Sẽ Nhat Ban 2012 liên quan :

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 2

Hai thằng sinh viên một tên là Nghiêm sinh viên Bách khoa, một là Tỉnh sinh viên Học viện tài chính gặp nhau trên đường.

Tôi đã mất trinh như thế nào....

Chúng mình quan hệ đi em. Anh hứa, nhẹ thôi. Lời nói dê bệ đầy ngọt ngào của tôi.Em…Em sợ à? không đau đâu mà em. Nhé. Em vẫn lặng thinh, không nói gì

Chuyện địt con gái có đôi mắt đẹp như thiên thần

Hắn là 1 chàng trai 21t đang thi hành nghĩa vụ đối với đất nước. Trong đơn vị hắn có anh bạn nhà ở gần nơi hắn đóng quân nên hắn thường theo anh bạn về nhà chơi vào mổi buổi chiều thứ bảy. Vì xa nhà nên hắn gắn bó với gia đình anh bạn như người thân.

Viết Về em con gái đẹp dâm thường xem phim sex

Câu chuyện mây mưa mà tôi sắp chia sẻ với các bạn độc giả trong box NKMM nói riêng cũng như toàn bộ độc giả nói chung là một câu chuyện của ngày hôm qua...

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 4

Một anh lực sĩ tập tạ có thân hình vạm vỡ với những bắp thịt cuồn cuộn. Một hôm anh làm quen được một cô gái trẻ ở quán rượu, và cô gái đồng ý theo anh về nhà chơi. Khi hai người vô tới phòng ngủ, anh ta cởi áo ra rồi gồng bắp tay ra khoe