Phim Chuyen Phong The Vo Chong

Buổi sáng nay Liên không đi tập đàn vì ốm. Buổi trưa Đoàn tạt qua nhà, thấy cửa buồng Liên hé mở, hắn đưa cặp mắt kẻ ngó vào như một phản ứng tự nhiên, nói đúng hơn là vì tò mò. Liên nằm thiêm thiếp trên chiếc giường đơn, đôi núm vú phập phồng dưới lớp chăn mỏng che kín đến tận cằm. Vì thương bố ở một mình nên Liên lại quay về ở với ông, nhưng cũng từ đó Liên thay đổi khá nhiều. Mới đêm tuần trước Liên dẫn đứa bạn cùng học ở Nhạc Viện về nhà ăn uống, nhảy nhót ầm ỹ. Màn trình diễn cuối cùng của là những tiếng rên rỉ hoan lạc giống như của những con chó cái đang đi tơ làm Đoàn đang nằm trên phòng ngủ mà mường tượng cảnh con Liên và mấy con bạn oằn oại trong vòng tay mấy thằng bạn trai, mướt mồ hôi. Đêm hôm đó, bộ phận sinh dục của Đoàn không có dịp dùng đến lại căng lên hết cỡ đến khó chịu.

Đoàn rón rén bước vào phòng không tạo ra tiếng động, ý nghĩ mờ ám hiện lên trong đầu. Đoàn áp tay lên trán Liên, cả người Liên vẫn nóng rực, hâm hấp sốt. Bàn tay Đoàn dừng lại trên cổ Liên, hắn ngập ngừng, nín thở, rồi luồn bàn tay xuống dưới lật tấm chăn che bộ ngực trắng phau, cặp vú nở nang, hơi xệ xuống sang hai bên vì sức nặng. Hai núm vú Liên cũng đã hơi thâm lại, do những lần phải đi phá thai trộm, hậu quả của những lần làm tình thâu đêm điên cuồng. Liên bỗng trở mình làm Đoàn giật mình, ông ta cũng ý thức được rằng ông ta đang làm một chuyện tày trời với đứa con gái ruột của mình, mồ hôi đọng lấm tấm trên khuôn mặt già hơn tuổi của hắn. Cố gắng trấn tĩnh, Đoàn lướt tay trên ngực Liên, xoay xoay cái núm vú. Những hình ảnh ái ần cuồng loạn ướt át cùng tiểng thở hồn hển đứt quãng của đứa con gái Đoàn lại diễn ra trong đầu hắn. Con cặc người cha khốn khổ, đã lâu lắm không có dịp chọc vào cái lỗ lồn nào, tự nhiên lại dựng đứng lên làm ông ta lúng túng. Không kìm được cơn khát, Đoàn cúi xuống bú mút ngon lành cái núm vú thâm sẫm, to bằng hạt vải.

Liên đang thiếm thiếp thì mơ màng thấy có người đang vuốt ve, Liên buông ra tiếng rên khe khẽ. Khi ông Đoàn cọ chiếc cằm nham nhám râu lên ngực Liên thì cô nàng mới choàng tỉnh dậy, trợn tròn mắt, hai tay Liên cố đẩy cái miệng tham lam của Đoàn đang gắn chặt lấy núm vú Liên. Trong lúc tuyệt vọng, Liên giơ thẳng tay giáng cho ông Đoàn một cái tát nảy đom đóm mắt. Đoàn chợt bừng tỉnh, ông sụp xuống chân giường, mặt đờ đẫn, hai con mắt vẫn còn thòm thèm không rời khỏi bộ ngực trần của cô con gái. Liên vơ vội mép chăn, che bộ ngực trần, cô sững sờ nhìn bộ mặt thiểu não của ông Đoàn.

Sau một thoáng suy nghĩ, Liên gạt rơi tấm chăn xuống đất để lộ cả cơ thể nõn nà mà Đoàn đang thèm khát được hút, được liếm chỗ nhựa sống đang trào ra từ đó. Ánh mắt Đoàn thoáng ngạc nhiên như ngần ngại một cái gì đó, nhưng ngay lập tức nó được bao phủ bởi một lớp nham thạch nóng bỏng của nhục dục, những thớ thịt trên mặt Đoàn giật liên hồi. Trước mắt Đoàn, Liên không còn là một đứa con gái bé bỏng ngày nào nữa, nàng đã là một người đàn bà rực lửa, sẵn sàng để đưa những người đàn ông đến với Cõi Thiên Thai. Liên gần như lõa thể hoàn toàn, trên người chỉ còn lại chiếc quần xi-líp bé tý xíu bằng một mảnh vải hình tam giác che đúng cái âm hộ. Chiếc vải quần lót mỏng dính che đậy hớ hênh đến mức Đoàn trông rõ mồn một đường cong mịn màng phồng lên trên mu lồn và cái khe lồn hồng hồng gợi cảm, chỉ có một vài sợi lông lưa thưa nơi hạ thể. Rõ ràng là Liên rất chăm chỉ cạo lông lồn. Từ trước đến giờ Đoàn chưa gặp con đàn bà nào trơ trẽn, hứa hẹn nhiều dục cảm đến thế, con cặc trong quần Đoàn nóng bừng, trồi lên căng cứng, mắt dán chặt vào thân hình Liên nét cong cong tuyệt đẹp trên cơ thể đứa con gái mới qua tuổi hai mươi. Đoàn mắt dán chặt vào thân hình Liên, thầm liên tưởng đến mấy thằng bạn trai của Liên đã bắn phá tấm thân nõn nà của nàng mà nuốt nước miếng tiếc rẻ.

Đoàn nôn nóng bước chân lên giường, ôm gọn tấm thân trần truồng của đứa con gái. Hắn xoay người, cánh tay rắn chắc vật ngửa Liên ra giường, bóp mạnh hai bầu vú, hung hãn liếm mút như con chó đói. Cả thân hình Đoàn đè chặt thân hình nóng bỏng của Liên xuống giường, hôn túi bụi lên khắp người Liên. Con cặc trong quần hắn cũng ép chặt xuống cái khe lồn con bé, trượt lên trượt xuống làm cho nàng rên lên mỗi khi được hưởng cái cảm giác cọ xát đê mê, sung sướng. Con lợn lòng của trong tâm hồn đen tối của người cha có cơ hội vùng dậy kể từ khi Hằng vượt biên cùng Tuyền, nó đang đòi được thoả mãn nhục dục xác thịt đang hành hạ nó. Thân hình mơn mởn, mịn màng ở tuổi hai mươi của Liên không còn là đứa con bé bỏng của hắn như trong ký ức của hắn ban xưa, mà đã trở thành một cơ thể đầy đặn, căng cứng tràn đầy sức đòi hỏi, gợi dục của một con dâm phụ, làm cho hắn thèm thuồng chảy cả nước dãi.

“A… a…” – Liên rú lên. Đoàn đã cắn lên vú trái Liên một cái thật mạnh, trên ngực Liên nổi lên vết răng của hắn, đỏ rực càng làm cho Đoàn say máu. Hắn dùng hai tay mà ra sức nhào nặn, bóp véo cặp vú một hồi. Đoàn tụt chiếc quần dài và quần lót của hắn rồi lấy chân đạp xuống chân giường, cái quần rớt xuống sàn nhà.

Con Liên mở choàng mắt khi Đoàn đang loay hoay vạch chiếc quần lót của nàng sang một bên – “kh…ông, bố… chưa được… con… con chưa… sẵn sàng…”. Nhưng chưa nói dứt câu thì hai tay nàng đã vội vã cong người ôm xiết chặt lấy lưng bố, nàng oằn người lên, nín thở để chống chọi với cơn đau. Con cặc của Đoàn đã nằm lút cán trong âm hộ Liên, trong khi nó vẫn còn chưa kịp ra nước. Đoàn lúc này đã lạc vào chốn mê tơi, đầu óc bay bổng, gã giập tưng tưng vào cái lồn cạo nhẵn nhụi của đứa con gái bé nhỏ của mình, còn miệng thì lẩm bẩm những lời tục tĩu – “tan nát lồn chưa, con đĩ? Này, này… mày muốn cái cặc à…”. Hai hòn dái Đoàn dập ten tét lên đít Liên, cái âm thanh nhem nhép va chạm giữa hai bộ hạ, mùi tinh khí cộng với làm cho căn phòng bé nhỏ trở nên sôi động. Mồ hôi Đoàn vã ra nhễ nhại.

“Ai… con đau quá, bố ơi… chết con…” – Liên cố dùng sức giãy dụa chống chọi lại cái thân hình của Đoàn đang đè ở phía trên nàng . Con cặc của hắn thụt ra thụt vào, ra sức địt cái lồn con bé. Liên ứa nước mắt, cái lồn của nàng đau và khô rát khi bị con cặc hung hãn của Đoàn thụt bên trong âm đạo, cũng như những cú đập của đầu cặc vào tận trong tử cung. Không đẩy được ông bố ra, Liên đành xoay ngoáy cái đít, sàng qua trái qua phải để lựa chiều cho con cặc lão có thể đâm thẳng vào trong, tránh sự cọ sát, mặt mũi Liên nhăn nhó và rên lên thành tiếng hừ hự, nghe như gái có chửa đang bị hiếp dâm vậy. Đoàn thở hồng hộc, nhớ đến cặp mông đít tròn trịa của Hằng, hắn đưa tay lần xuống dưới xoa xoa mông Liên. Mông nàng nẩy nẩy theo nhịp cu của hắn. Đến khi cơ lồn của Liên co bóp theo nhịp ra vào của con cặc, hắn sướng như đang ở tận chín tầng mây xanh. Hắn thụt mạnh rồi tay bóp chặt vú Liên và gồng người gìm chặt con cặc trong lồn Liên. Con bé tay chân run run, hai tay bấu chặt lưng bố nàng , miệng há hốc thở dốc. Đoàn nhăn mặt và người co quoắp lại, giật từng đợt, theo mỗi cái giật, từng dòng tinh trùng phụt ra khỏi cặc hắn. Liên cảm nhận được cái chất nước sền sệt nóng hổi bắn vào đầy trong lồn nàng. Liên bậm môi nhắm mắt, trân người khi những dòng tinh nóng hổi bắn liên tiếp vào sâu trong tử cung, nước mắt nàng cứ trào ra. Liên cũng bị kích thích dữ dội với ý nghĩ “làm tình với bố của nàng”, nhưng hắn làm nàng đau quá làm cho nàng không kịp có cảm giác sung sướng. Đoàn ôm chặt Liên, gục đầu lên ngực nàng thở hổn hển như muốn tìm chút tàn dư của khoái lạc, hơi thở nóng rực ngái ngái mùi thuốc lá phả vào cằm Liên. Tinh trùng của hắn từ từ nhểu ra từ mép lồn Liên chảy xuống đệm, tỏa mùi tanh tanh nồng nặc trong căn phòng. Đoàn cũng từ từ chìm vào giấc ngủ. Liên hồi tưởng những hình ảnh vừa qua lòng vẫn còn lâng lâng nhưng chưa thỏa mãn, chiếc quần lót bị bật mất mấy hạt nhựa trang điểm nằm lệch sang một bên để lộ ra lỗ âm hộ ướt nhoét, tấy lên đỏ ửng.

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 1

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 2

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 3

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 4

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 5

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 6

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 7

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 8

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 9

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 10

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 11

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 12

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 13

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 14

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 15

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 16

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 17

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 18

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 19

Phim Chuyen Phong The Vo Chong- Hinh anh 20

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :

Xem Phim Chuyen Phong The Vo Chong hot nhất

Chuyến bay Singapore Airlines đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất lúc 12: 50, Tiến chợt thấy lòng mình chơi vơi khi biết mình đã nằm giữa lòng đất mẹ. Đã mấy năm rồi, Tiến chưa có dịp về quê thăm quê hương, về thăm ba má. Những năm học vất vã cuối cùng cũng đã đền bù cho Tiến một cái bằng bác sĩ, và một chuyến về quê xả hơi.

Chiếc taxi chạy lạng lách để tránh người qua kẻ lại, tiếng ồn ào lẫn tiếng còi xe vang lên in ỏi. Tiến thấy nao nao một thuở nào mãnh đất thân yêu này nuôi Tiến lớn. Kể ra cũng lâu lắm rồi, từ ngày chia tay với ba má ở Mỹ Tho để theo đoàn người vượt biển, đến bây giờ Tiến mới có dịp nhìn lại cảnh đời Việt Nam với rất nhiều thay đổi.

1:30 trưa. Tiến được chở đến Bến xe Tân Bình theo lời chỉ dẫn của bạn bè bên Mỹ. Từ đó Tiến đi theo xe khách 12 chỗ ngồi . 2:00 .Chiếc xe bắt đầu rời bến hướng về đường lên Tây Ninh trên con lộ 22. Sau khi tới Tây Ninh, Tiến chuyển xe đi sang huyện Hốc Môn, và từ đó đi sâu vào xã Đông Thạnh.

Vậy đó, cuộc hành trình của Tiến vẫn chưa hề kết thúc. Tuy Tiến mệt nhưng nghĩ tới sắp gặp lại ba má, Tiến thấy vui vui, nhất là được dịp ngắm lại quê mình trong nhiều năm xa cách. Những con đường đất đỏ mới ngày nào thuở thiếu thời Tiến có dịp đi ngang qua giờ đây vẫn vậy, những mãnh vườn quen thuộc, những thửa ruộng mênh mông thì cũng như xưa… Gió man mát thổi vào mặt làm cho Tiến thấy chộn rộn trong lòng.

Xe đỗ ngay trung tâm xã Động Thạnh. Trời lúc đó cũng xập tối, Tiến quyết định ghé lại nghỉ một đêm rồi mai đi tiếp theo đường xe lửa lên Thủ Dầu Một. Vác hai cái túi xách trên tay, cộng thêm hai cái va-li cồng kềnh, Tiến lê lếch trên con đường cát tưởng chừng như không còn chút sức lực nào, trong đời Tiến chưa bao giờ lại có chuyến đi cực nhọc này, kể cả cái lần vượt biển đó, tuy đói nhưng vẫn không mệt bằng.

Quăng đống đồ xuống đất, Tiến vuốt mồ hôi đỗ ra trán, thở dốc, và đưa tay làm quạt phủi phạch phạch. Tìm một chỗ ngồi trên một cái đê đất, dưới tán cây có gió lao xao rì rào làm mấy bụi tre gần đó lao xao, có khi phát ra tiếng kẽo kẹt nghe dễ sợ, rồi bên kia nhá nhem là mấy bụi chuối đong đưa theo gió cứ như người nào đó đang đưa tay ve vẩy, Tiến thấy hơi sợ, sợ ma! Tuy đã bao năm rèn luyện với sự chết chóc, làm quen với những ca phẫu thuật đầy máu me, rồi có lúc trực nhà xác với những xác chết do đụng xe không còn được nguyên vẹn, Tiến tưởng rằng mình không hề sợ và cũng không hề tin là có ma trên đời. Nhưng lần này hoàn cảnh khác hơn, đàng sau lưng Tiến là con kinh chảy róc rách, phía trước mặt là cánh đồng hoang vắng, con đường Tiến đang đi vắng teo không một bóng người. Tiến nhớ tới ngày nào còn bé, Tiến bị ma nhát đem vào dấu trong bụi tre, cả nhà Tiến tìm từ sáng đến tối cũng không gặp Tiến, đến khi mời thầy bùa về yếm, người ta mới tìm thấy Tiến ngủ trong đó.

Nghĩ tới con đường xa xôi trước mặt, Tiến hơi chán chường, dù rằng sáng nay Tiến nôn nóng bao nhiêu thì nay lại chẳng muốn đi tí nào . Dù biết rằng ba má Tiến đã hẹn đón Tiến ở bến xe, nhưng Tiến quyết định tìm một nơi để nghỉ ngơi , mai sáng sẽ đi sớm.

Thở dài. Tiến quyết định lê từng bước tiếp, để trời tối hơn nữa thì Tiến không biết lối nào phải đi, có khi phải nằm lại ở một góc cây nào đó không chừng, nhưng Tiến không bao giờ làm vậy, kỷ niệm đáng sợ thời niên thiếu đã bảo Tiến phải ráng lên.

Xa xa phía trước mặt đã có ánh đèn le lói. Tiến hơi mừng rỡ vội rão bước.
Đi được một chặng đường cũng khá xa, ánh đèn kia càng lúc càng gần. Tiến mừng rỡ trong lòng. Thì ra ánh đèn đó là một bác nông dân, tay xách cây đèn dầu trứng vịt đang đi ngược về hướng của Tiến.

Tiến vồn vã chặn hỏi:
- Thưa bác, bác có biết gần nhất ở đây có nhà nào ở tạm không. Cháu … cháu từ …,
Vì sợ nói rõ ra chân tướng Tiến là Việt kiều sẽ không tốt, biết đâu Tiến sẽ bị lòng tham của kẻ khác làm hại, nên Tiến nhanh nhẫu nói khéo:
- Cháu từ thành phố về thăm quê, đi ngang qua đây thì trời đã tối , định tìm một nơi nào ở tạm ngày mai đi tiếp.

Ông bác hình như là nông dân với da sạm vì nắng giơ cây đèn cao ngang mặt để nhìn xem Tiến là ai, đến lúc này Tiến cũng trông rõ bộ mặt của ông. Mặt mày trông xấu xí. Trông đời Tiến chưa từng thấy ai có khuôn mặt xấu xí đến như thế. Mặt thì chằn chịt vết sẹo, miệng trẹt qua một bên, hai mắt bị một con kéo xụp, trông gã giống như một tên giết người, hơn là kẻ lương thiện. Tiến thấy hơi sợ. Với đống đồ trong tay như thế này rất có thể sẽ gợi lòng tham của gã.

Bác nông dân quơ quơ cây đèn, không nói năng chi cả, cứ đưa tay chỉ về phía sâu con đường, nơi cũng có một vệt sáng lờ mờ. Tiến vội vã, “cám ơn bác, cám ơn bác” rồi rảo bước cho lẹ, kẻo gã đó đỏi ý đòi cướp đồ thì Tiến không biết làm sao.

Đi chừng hai mươi bước linh tính không biết làm sao Tiến quay mặt trở lại để nhìn, thì Tiến đã không còn thấy ánh đèn của gã nông dân kia nữa. Bác nông dân đã biến mất trong tít tắt. Quá điếng hồn, tiếng ngỡ là gặp ma nên co giò lôi lếch mấy cái va-li lộc xộc đi nhanh về phía ánh đèn le lói phía xa xa.

Cuối cùng thì Tiến cũng đến được trước căn nhà có ánh đèn lu lu đó. Nó là một căn nhà lụp xụp lợp bằng lá dừa, trông có vẻ điều tàn, phía trước là hàng rào làm bằng những cọng tre đang nhau một cách tạm bợ.

Tiến bỏ va-li xuống và từ tốn gọi vọng vào trong:
- Có ai trong nhà không ?

Không có tiếng nào trả lời, Tiếng gọi thêm lần nữa và đứng chờ. Vẫn không có tiếng trả lời. Tiến quyết định đẩy cửa đi vào.
Tiếng cánh cửa kẽo kẹt trong đêm khuya vắng lặng, làm cho Tiến nổi cả gay ốc. Cộng thêm gió lất phất đánh đu nhánh cây bên góc sân nhà, làm Tiến hoang mang. Mon men theo hành lang đắp bằng đất nhô cao Tiến bước sát bên cánh cửa.
“Tốc, tốc, tốc”
Tiến đưa tay gõ ba cái và vọng hỏi:
- Thưa có ai ở nhà không ?
Vẫn không có tiếng trả lời, Tiến nói tiếp:
- Cháu từ xa về quê thăm nhà, ghé sang đây định ngủ nhờ…Không biết …

Tiến im lặng chờ một lời nói từ bên trong, nhưng vẫn không có động tĩnh nào. Hít một hơi sâu lấy bình tĩnh Tiến lò dò bước qua bên cửa sổ nhìn vào. Theo ánh đèn le lói bên trong, Tiến nhìn thấy một căn phòng trống trải chỉ có chiếc giường tre, và cái bàn vuông cũ kỹ đặt ở giữa phòng với hai cái ghế đẩu hai bên. Nhìn quanh Tiến vẫn không thấy có người nào. “Chẳng lẽ, bác nông dân lúc nãy là chủ căn nhà này, bác ngoắt tay chỉ về căn nhà này chắc vì kêu mình vô đây nghỉ trước, rồi bác đi đâu đó sẽ trở về .”
Nghĩ thế thì Tiến mạnh dạn trở lại cửa để bước vào.
Thình lình có ai đó từ phía sau vỗ vào vai Tiến.
“Á …”. Tiến la toáng lên, té lúi chúi về phía sau.
Thường thì Tiến ít khi sợ và giật mình, nhưng trong hoàn cảnh như thế này thì bất cứ ai đó cũng phải hết hồn.
Một giọng trầm, nói:
- Cháu tới đây ở nhờ phải không ?
Lúc này Tiến mới có dịp hoàn hồn. Trước mặt Tiến là một người đàn ông tuổi trung niên, khuôn mặt cũng bình thường , đang nắm cây đèn dầu giơ lên cao, soi soi vào mặt Tiến để nhìn cho rõ.
Tiến định hồn xong thì từ tốn trả lời:
- Dạ thưa bác, cháu từ thành phố về thăm ba má, đi ngang đây thì trời xập tối, hết đường ra nên phải đến đây xin ngủ nhờ nhà bác một đêm.
Người trung niên nói:
- Ngủ nhờ hả . Ít ai tới đây ngủ nhờ lắm.

Tiến hơi ngạc nhiên về câu nói đó . Không biết ông ta đồng ý cho Tiến ngủ nhờ hay chăng, câu nói đó cũng có thể là được mà cũng có thể là không. Nhưng Tiến hy vọng có “được”, còn nếu là “không” thì Tiến chẳng biết phải tính sau, chả lẽ phải vác đống va-li trở lại con đường mà Tiến lặn lội suốt hai cây số.

Chưa biết tính sau thì người trung niên đẩy cửa bước vào trong, Tiến còn đang ngơ ngác, thì người trung niên lên tiếng:
- Vào trong đi , sau còn đứng đó.
Chỉ chờ nghe có thế thì Tiến hớn hở:
- Cám ơn bác, cám ơn bác, để cháu ra ngoài lấy va-li vào.

Người trung niên không nói gì cả, chỉ cầm cây đèn dầu đi thẳng vào trong.
Tiến khệ nệ khiên từng cái va-li đặt vào trong phòng, nhét nó dưới giường, và đặt túi xách dưới đ*t bàn cho trống trải căn phòng.
Đang còn đứng lơ ngơ thì người trung niên bước ra dưới cây đèn, nói:
- Tối nay cậu ngủ ở giường này của tui, tối nay trăng sáng tui phải đi giăng câu, và đắp đê điều . Phòng bên trong là của đứa con gái tui. Mấy hôm rồi nó bị bệnh…nên đã đi ngủ từ sớm.
Tiến gật đầu “dạ, dạ”, người trung niên lại nói:
- Cậu ngồi chơi đi, để tui xuống bếp kiếm vào món đồ ăn lên cho cậu.
Tiến khách sáo nói:
- Và thôi khỏi bác, làm phiền bác lắm! Cháu … cháu ăn rồi!

Tuy nói thế nhưng giờ đây Tiến mới biết bụng mình đói meo. Chỉ sợ là người trung niên kia bản tánh thật thà, nghe theo lời Tiến không mang cơm ra thì tiếc lắm.
Và người trung niên kia đáp:
- Không gì đâu, cơm hồi chiều còn dư nhiều, mang lên đây cho cậu ăn, với món cá trê nướng trộn nước mắm gừng và canh bầu.

Tiến nghe đến đây thì nước miếng chảy ròng trong cổ họng. Chỉ đành nuống ừng ực xuống thèm thuồng. Đã từ lâu rồi, Tiến đã quên bén đi cái mùi cá trê nướng trộn nước mắm gừng, cái món mà Tiến rất thích mà không bao giờ kiếm được bên xứ Mỹ này.
Nghe mùi cá nướng trong tâm, Tiến không khách sáo nữa, rối rít:
- Dạ, cám ơn bác. Cám ơn bác.
Người trung niên kia lại chỉ tay qua bên trái:
- Kế bên đây là cái mương tưới ruộng. Nước sạch, mát lắm, cậu xuống đó tắm cho khỏe đi, rồi lên đây ăn cơm. Đi cả ngày rồi chắc mệt lắm!

Đến bây giờ Tiến mới phát giác là người ngợm Tiến chua lòm. Cái mùi xông xông từ hai bên nách như mùi hành, mùi tỏi. Tiến nhăn mặt í ẹ . Đã hơn 24 tiếng rồi, Tiến chưa hề tắm, thuốc xức nách cũng tan hết theo mồ hôi. Bây giờ còn gì hơn nữa là được đi tắm.
Tiến lại khép nép:
- Cám ơn bác.

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Đọc Phim Chuyen Phong The Vo Chong mới nhất 2014

Đọc topic lại nhớ đến truyện có chú dẫn người yêu đi 3 vòng quanh công viên mà chỉ lắp bắp “Em ơi..”. Đến vòng thứ 3 thì “Em ơi….”. Em kia (xúc động): “Dạ…”. “Anh… anh…. dẫm phải c..ứ..t rồi.”

Chú cứ xăm 2 hình trái tim vào một bên mông, mông bên kia xăm chữ “Anh yêu em” to và đỏ chót cho anh. Lựa hôm nào đẹp trời mặc quần chun rồi rủ em nó đi bát phố. Ra tới ngã tư bảo em đứng nó đứng chờ rồi sang bên kia đường chổng phao câu lên, tụt roẹt cái quần xuống cho em nó xem. Đảm bảo em í đổ.

Video clip 18+ women in box-japanese :


Một anh đi ra mắt bố người yêu:
- Chào bác!
- Ừ, chào cháu.
- Bác cho cháu xin điếu thuốc.
- Cậu hút thuốc lá hả?
- Khi uốg bia cháu hay hút thôi.
- Cả bia nữa àk?
- Vâng, thua bạc cháu uống bia.
- Cả bài bạc nữa hả?
- Trong tù thì có việc gì làm đâu bác?
- Sao lại vào tù?
- Tại cháu đi ra mắt bố người yêu nhưng ông ấy không đồng ý.

Phim Chuyen Phong The Vo Chong sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.

9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “Đa khẩu hạ lưu tình”.

16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.

18. Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?

20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.

21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?

23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.

26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

27. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.

35. Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.

36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.

41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.

45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

50. Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.

51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

53. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.

57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

58. Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì bạn chỉ có mỗi thứ này, nếu bạn chịu buông xuống, thì bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

59. Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

60. Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

61. Bạn hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.

63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

65. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ

Từ khóa cho chủ đề Phim Chuyen Phong The Vo Chong liên quan :

Xem thêm chủ đề Phim Chuyen Phong The Vo Chong liên quan :

ANH SẼ TÌM RA PASSWORD CỦA EM ♥

Một buổi chiều rảnh rỗi, cô và Ngọc lang thang trên mạng. Lướt qua Vietsingle, cả hai dừng lại,"click"vào.Mục tìm bạn bốn phương hiện ra với danh sách dài lê thê của những kẻ chưa được thần Cupid"đoái hoài"đến.

Anh lấy của cô chữ

Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo. Anh là Gió. Anh lãng tử, ga lăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình

EM MẤT TRINH RỒI, ANH LẤY KHÔNG ???

Yêu nhau đã gần 3 năm nhưng Hà không khi nào cho Hưng đi quá giới hạn. Lúc nào hai người đi chơi với nhau Hà cũng tìm cách né tránh những đòi hỏi của Hưng và tìm thú vui vào những trò chơi của trẻ con

Phang nhau với gái đẹp lồn cũng đẹp và to

Nơi hắn sáng sớm hôm nào cũng như hôm nào ...1 tháng 30 ngày...1 năm 365 ngày đều như cơm bữa chạy đủ 3 vòng hồ. Cho dù mưa bão hay cái giá lạnh thấu xương ...hắn vẫn như thách thức Đất Trời ...ngang nhiên... bất chấp tất cả không bỏ bất kỳ 1 buổi nào...dù là mồng 1 tết Nguyên Đán ...

Clip nóng quay lén địt nhau trong công viên

Xem video clip trai gái chơi nhau đến chết trong công viên đông người qua lại. Clip sex quay lén bá đạo nhất hôm nay không thể bỏ qua