Phim Choi Gai

Hạnh phúc là?

Một buổi sáng đẹp trời, cô gái đang đi trên đường. Đường quê đất đỏ đầy hoa thơm cỏ lạ. Cô gái dịu dàng khum người xuống, ngắt đóa hoa cài lên tóc mây. Cô khẽ cười khúc khích, gió nhẹ nhàng lùa qua mái tóc.

Hạnh phúc là ngây thơ, là hồn nhiên.

Một cụ già ngồi lom khom bên vách nhà, gió rét mướt thốc từng cơn qua gáy. Người đàn ông đôi mươi chợt dừng lại, dúi vào tay cụ gói xôi nhỏ. Cụ già bật khóc, nước mắt hòa với nước mưa, lăn dài trên khuôn mặt hom hem đầy khổ sở.

Hạnh phúc là sẻ chia.

Bên trang sách vở, đồng hồ điểm 12 tiếng. Nửa đêm đã qua, cậu sinh viên ngồi cặm cụi bên đồ án, lặng lẽ, âm thầm, chiếc máy tính chạy ro ro bên tiếng mưa tí tách trên mái tôn. Tô mì nguội ngắt để trong microwave. Từ bỏ mái nhà tranh, từ bỏ con phố cũ kỹ, từ bỏ chiếc xe đạp, và từ bỏ gia đình, cậu quày quả ra đi. “Người ra đi đầu không ngoảnh lại, Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.”

Hạnh phúc là cố gắng.

2 năm sau,

Cô gái thẹn thùng nép mình bên vai người yêu. Chàng khẽ cúi xuống bẻ một cành hoa, giắt lên tóc cô. Cô ôm chàng, ngất ngây trong men tình say đắm. Một lần hạnh phúc để vạn lần khổ đau. Anh đặt lên môi cô một nụ hôn. 

Hạnh phúc là doping.

Cụ già ngước nhìn bầu trời, nhìn người con tàn tật chìm trong giấc ngủ say bên hè phố. Anh bán vé số, cụ bán khoai. Hai mẹ con nương tựa nhau đã hơn bốn mươi năm ròng. Mẹ cùng con đi suốt nửa cuộc đời, sẽ đến khi nào trên con đường xưa không còn bóng mẹ bên bóng con.

Hạnh phúc là che chở.

Chàng trai bật khóc, gương mặt nức nở nhận bằng hạng ưu tốt nghiệp. Thầy hiệu trưởng lần lượt đọc tên các học sinh ưu tú, ở dưới băng ghế khán giả, người cha già bất giác quay đi chỗ khác, cố giấu hai giọt lệ đang chực trào. Tre già măng mọc, cánh chim non yếu ớt hôm nào nay đã thành đại bàng, tung đôi cánh cứng cáp bay đến một chân trời mới.

Hạnh phúc là trưởng thành.

5 năm sau,

Có tiếng ly vỡ, đứa bé bật khóc vì sợ. Tình yêu hôm nào 2 năm về trước, nay kết tinh thành đứa bé. Cô đặt bút vào tờ đơn ly dị, anh lẳng lặng châm điếu thuốc ngồi ở góc phòng.

Hạnh phúc là chia tay.

Người mẹ nằm bất động bên vỉa hè, làn da nhăn nheo hằn rõ nét chân chim. Đôi mắt hiền từ, miệng vẫn nở một nụ cười bao dung, bỏ lại chàng trai đầu đã lốm đốm bạc, ngày ngày vẫn cặm cụi bán vé số trên chiếc xe lăn năm nào. Mất mẹ rồi, con về với ai?

Hạnh phúc là biệt ly.

Chàng trai sinh viên năm nào nay đã ở sau song sắt. Người cha già hom hem khẽ đẩy cánh cửa. Con đã không còn là con ba nữa rồi. Chiếc bụng phệ, vẻ mặt đẫy đà không che nổi mùi tiền hối lộ. Chàng sinh viên năm nào chợt cay cay nơi sống mũi, có lẽ một ký ức về túp lều tranh, về chuồng lợn, về những mùa lúa chín vẫn chưa kịp phai theo năm tháng.

Hạnh phúc là bèo dạt, là mây trôi, là phù du.

Về phần tác giả tạm gọi đã tìm được bình yên cho riêng mình, sau khi viết xong bài viết này. Ơn trời, sau mỗi cơn mưa trời lại sáng. Ta tìm bình yên trong giông bão của ngày hôm nay. Hạnh phúc đôi khi cũng là đau khổ, đau khổ không phải là đối lập của hạnh phúc. Cũng như sống, tức là nuôi dưỡng Chết. Sự chết không phải là chấm dứt, cũng chẳng phải là bắt đầu. Nó ở ngay đây rồi, được chính sự sống nuôi dưỡng.


Không có những ngày mưa, làm sao biết yêu thêm những ngày nắng. Không từng sinh ra một lần trong đau khổ, làm sao để trân trọng được hạnh phúc hôm nay.

Đành mượn tạm 4 câu thơ cuối quyển Les Misérables của Victor Hugo để kết thúc bài luận ngày này.

Người đang an nghỉ, số phận đã trớ trêu, cay nghiệt,

Người vẫn sống và người đã chết khi vắng bóng thiên thần

Và điều đơn giản đó,

Như bóng đêm ập xuống một ngày tàn.

Phim Choi Gai- Hinh anh 1

Phim Choi Gai- Hinh anh 2

Phim Choi Gai- Hinh anh 3

Phim Choi Gai- Hinh anh 4

Phim Choi Gai- Hinh anh 5

Phim Choi Gai- Hinh anh 6

Phim Choi Gai- Hinh anh 7

Phim Choi Gai- Hinh anh 8

Phim Choi Gai- Hinh anh 9

Phim Choi Gai- Hinh anh 10

Phim Choi Gai- Hinh anh 11

Phim Choi Gai- Hinh anh 12

Phim Choi Gai- Hinh anh 13

Phim Choi Gai- Hinh anh 14

Phim Choi Gai- Hinh anh 15

Phim Choi Gai- Hinh anh 16

Phim Choi Gai- Hinh anh 17

Phim Choi Gai- Hinh anh 18

Phim Choi Gai- Hinh anh 19

Phim Choi Gai- Hinh anh 20

Video clip 18+ women in box-japanese :

Xem Phim Choi Gai hot nhất

Thấy chúng tôi ngại ngần, bà Ngọc hẹn ngày mai sẽ giới thiệu một cô khác, trẻ, khỏe hơn, làm nghề giúp việc nhà. Nghe khách nói không muốn mua trứng của người giúp việc, bà khuyên đừng bận tâm vì “con em sau này 70% sẽ lấy hình dáng, tính cách, trí khôn… từ cha, 20% sẽ lấy từ mẹ mang nặng đẻ đau. Còn người cho trứng chỉ chiếm 10% nhưng lại được tính… chăm chỉ của người giúp việc

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Đọc Phim Choi Gai mới nhất 2014

Chiều thứ 6, nó quyết định bắt xe xuống chỗ con bồ nhằm chăn con chym đã đói lả. 7h p.m bắt xe ôm đến chỗ trọ của bồ, nó định giành cho con bé một sự bất ngờ. Đứng trước cửa phòng, nó xốc lại áo xống cho ngon lành và gõ cửa.
Cộc … cộc…
Im lặng. Cộc… cộc… Vẫn im lặng. Quái lạ, rõ ràng là cửa không khóa ngoài mà, đèn vẫn sáng. Nó rút điện thoại… Trong phòng tiếng chuông reo vang nhưng không nghe máy. Chẳng nhẽ nàng ngủ quên???
Đang nghĩ xem nên làm gì. Bất chợt mắt nó hoa lên, mặt mũi nóng bừng chân tay bủn rủn như lên cơn cao huyết áp. ĐM, clgt này? Bên cạnh cửa, một đôi giầy đàn ông nằm chình ình như muốn đập vào mặt nó.
Rầm… rầm…
- Ra ngay, đm không thì đừng trách thằng này.
Trong phòng bỗng có tiếng động gấp gáp.
- ĐM chúng mày có ra không. – mấy phòng bên cạnh nghe thấy tiếng động đã có người ngó ra. – Rầm… rầm…, nó điên cuồng đập vào cánh cửa.
Cánh cửa bật mở - Bạn gái nó ló đầu ra
- Sao anh… anh lại xuống hôm nay?
Nó không nói gì, xông thẳng vào phòng. Không có ai. Xông vào nhà tắm. A đây rồi. Không biết sức mạnh ở đíu đâu ra mà nó lôi xềnh xệch cái thằng đã cắm (không biết bao nhiêu cái) sừng lên đầu nó ra ngoài.
- Tao hỏi mày, thế này là thế nào.
- Anh… em xin lỗi.
- Lỗi ah? Nó chợt bình tĩnh một cách lạ thường. – Lỗi là ở tôi, mình tôi không thể đáp ứng được nhu cầu của cô thì cô tìm thằng khác. Thế thôi. Chào!
Nó bỗng cảm thấy chua chát. Không nói thêm một lời, nó lấy bó hoa vừa mua thả xuống đất lấy chân dẫm nát và xách ba lô đi ra. Lang thang, vô định, …
Một chai… 2 chai…3 chai…
- Anh ơi, muộn rồi. Giờ bọn em phải dọn hàng, mong anh thông cảm
- Uhm, - nó đứng dậy thanh toán rồi thất thểu bước ra
Đêm.
- Anh ơi, đi không anh? – Tiếng một con hàng
- Bao nhiêu? – Nó hất hàm
- 250k tàu nhanh anh
- Qua đêm bao nhiêu?
- 600k thôi anh. Nhà nghỉ anh bao
- Đi.
Nó và con hàng đến cái nhà nghỉ gần nhất. Vừa vào phòng con 4f đã dính lấy nó.
- Tránh ra, anh tắm cái đã.
Nước mát làm nó tỉnh táo hơn, suy nghĩ sáng suốt hơn. Xét cho cùng thì nó và con bạn nó cũng chẳng khác gì nông dân và rau cho lắm. Nó chưa bao giờ xác định một cách nghiêm túc với con bé kia cả. Nó mất công chăn dắt, mất công đá đưa và kết quả thu lại cũng khá mĩ mãn rồi. Chỉ là hơi tức vì tự ái tí. (thằng nào bị cắm sừng mà không tức thì kê chym lên cái thớt chặt mẹ đi)
Người anh phang trên thế gian còn rất nhiều
Người anh phang đâu chỉ có riêng mình em
Vừa lau người nó vừa khẽ huýt sáo. Ra đến giường, con 4f đã trần như nhộng từ lúc nào. Ôi đờ cờ mờ, sao mà lại xấu vờ cờ lờ thế này. Rất nhanh nó quyết.
- Anh hơi mệt, không có hứng. – Rút 250k đưa cho con 4f – Coi như anh đi tàu nhanh. Em ra đi.
Con 4f có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng cũng hiểu nên phải làm gì. Rất nhanh, mặc quần áo và next.
Nốc thêm 2 chai bia có trong tủ. Nó quyết định. Ngủ
……
Cả thứ 7, chủ nhật nó nằm lỳ trong phòng. Trên đời có tứ khoái thì nó có 3: Ăn, Ngủ và Ị. Thiếu mỗi Đụ. ĐM, đời quá đen.
Thứ 2.
- Có tin mới đây – tiếng chị Loan.
- Gì thế chị?
- Hôm nay là sinh nhật của trưởng phòng. Sếp mời cả phòng cuối giờ chiều đi ăn sau đó đi hát.
- Hoan hô……
8h30 p.m
Sau khi ăn uống chán chê, cả phòng bắt đầu đi hát. Nó cũng chẳng ham mấy cái món này. Ngồi sát chị Dung nó lại thấy nóng ran người. Bàn chân khẽ chạm vào bắp chân Dung. Nàng khẽ dịch chân ra, nó lại tiến theo. Tiếng nhạc ầm ĩ, ánh đèn loang loáng như khích lệ nó tiến xa hơn. Thi thoảng nó vuốt lên cặp đùi nàng, liều lĩnh hơn nó còn thò tay cả vào trong váy Dung khiến cho nàng giật nẩy mình. 22h, mọi người đứng dậy ra về.
- Để em đèo chị về.
- Thôi, chị gọi taxi về cũng được.
- Muộn thế này rồi, đi taxi nhỡ đâu…
- Dung lưỡng lự. Ừ, thôi cũng được
Nó cố tình chờ mọi người đi trước hết rồi mới nổ máy xe.
- Đi chị.
Dung loay hoay mãi mới ngồi được lên xe, phần vì nàng mặc váy, phần vì sợ chạm vào người nó. Cố tình ga mạnh, cái xe chồm lên và không còn cách nào khác Dung phải vịn chặt vào eo nó. Nàng đánh nhẹ vào lưng nó:
- Đi kiểu gì thế?
- Hi, tại Dung không ôm eo mà
- Thôi đi, nhỡ có ai thấy thì chết đấy.
- Làm gì có ai đâu. T cho mọi người đi trước hết rồi mà. Mình đi ăn cái gì đi, T đói quá lúc nãy chẳng ăn được gì.
- Thôi, đi về. Muộn lắm rồi đấy.
- Một lúc thôi mà, không mất nhiều thời gian đâu.
- Uhm. Nhưng nhanh lên nhé.
Nó và Dung rẽ vào quán ăn đêm. Gọi 2 suất phở nhúng, nó cắm cúi nuốt cho bằng hết suất của mình trong khi Dung cứ ngồi nhìn nó.
- Ơ, Dung không ăn ah?
- Uhm, T ăn xong chưa. Mình về đi, 11h rồi 
- Ok. – Làm thế nào tiếp bây giờ nhỉ. Rủ đi nhà nghỉ thì chắc chắn không được rồi.
Nó cố tình đi thật chậm, vừa đi vừa nghĩ mưu. Đến lúc rẽ vào ngõ về nhà Dung mà vẫn chưa nghĩ ra cách nào. Mịa nó, bao nhiêu cái thông minh ban ngày giờ biến đâu hết. 
Ngõ vào tối om, vắng tanh. Liều thôi. Nó dừng xe lại
- Ơ, T làm gì thế?
- T nhớ Dung lắm, lúc nào cũng muốn được ôm Dung thật chặt thôi. – Nói đi đôi với làm, tay nó vòng ra ôm siết lấy Dung.
- Thôi, bỏ Dung ra đi. Nhỡ có ai đi qua thì sao.
Không trả lời, nó cúi xuống. Môi tìm môi, lưỡi tìm lưỡi. Dung không chống cự nhưng cũng không đáp trả. Có lẽ nàng cũng muốn nhưng còn ngại nên để mặc nó muốn làm gì thì làm. Lưỡi nó lùa vào miệng đùa nghich với cái lưỡi thơm tho của Dung. Tay bắt đầu hoạt động, vuốt dọc sống lưng, dùng móng tay cào nhẹ vào lưng nàng. Chậm rãi, nó lần tay xuống mông nàng xoa nhẹ, dường như Dũng cũng bị kích thích. Nàng vòng tay ôm nó, chân kiễng lên, đáp trả nhiệt tình nụ hôn mà nó đang dành cho nàng. Tiến bước tiếp theo, nó hạ thấp người hôn xuống cổ, tay tiến dần vào phía trong váy nàng, mục tiêu là đám rừng nằm ở giữa ngã ba.
- Đừng T, dừng lại thôi.
Có mà ngu mới dừng – Nó nghĩ và tiếp tục tiến sâu hơn. Đây rồi, cái mu cao cao. Nó xoa nhè nhẹ và ngẩng lên hôn vào môi nàng. Ư... ư... 30 giây sau, vâng đúng 30 giây, () Dung đã ướt nhẹp. Nàng kiễng chân lên, ưỡn người về phía trước, mắt nhắm nghiền. Nó tốc váy nàng lên, tụt cái quần lót đã ướt đẫm một khoảng ở đáy. Tay nó tự kéo khóa quần mình và loay hoay móc cái của nợ của nó giờ đã căng cứng hết cỡ. Nó đẩy Dung dựa vào xe, và cầm dương vật tiến vào. Đúng lúc đó, Dung chợt như bừng tỉnh. Nàng mạnh mẽ đẩy nó ra và cúi xuống kéo cái quần lót lên.
- Không đươc. Mình không được làm thế.
- Sao vậy? – Hỏi ngu cực kì. T biết là Dung cũng muốn thế mà.
- Nhưng...
- Nó tiến lại, tì dương vật vẫn căng cứng vào bụng dưới của nàng. – Chiều T đi mà. Lần này nữa thôi.
- Nàng vòng tay ôm lấy nó. – Dung cũng nhớ T lắm. Nhưng ở đây không đươc.
- Vậy mình ra khách sạn nào đó đi. – Nó hạ bài.
- Không... Về nhà Dung đi – nàng cúi gằm mặt xuống (có lẽ ngại vì rủ trai về nhà)
- Nhưng ... còn ông xã Dung, con Dung nữa.
- Đi. – Nàng dứt khoát – nhà Dung không có ai ở nhà.
Ôi cái đờ cờ mờ, thế mà không nói sớm để cậu phải đau đầu nhức óc rồi cuối cùng phải dùng cái trò đứng bờ đứng bụi thế này.
- Ok. Nó cười toe toét rồi hôn nhẹ vào má nàng.
- Chỉ được cái thế là nhanh thôi. Đáng ghét. – Nàng nguýt yêu nó. Mà không cho cái kia vào cứ để thế mà đi ah?
- Ôi chết. Tại T mừng quá nên quên. Đi thôi 
5 phút sau, nó và Dung dừng lại trước nhà nàng, một ngôi nhà 2 tầng khang trang. Mở cửa vào nhà, Dung bật đèn lên. Nó dắt thẳng xe vào nhà. Quay sang ôm chầm lấy Dung, nó tham lam nút lấy nút để lưỡi nàng. Tay mạnh bạo hết bóp vú rồi đến mông.
- Từ từ đã T – nàng đẩy nó ra – vào phòng đã.
Nó bế thốc Dung lên đi vào phòng ngủ, đặt nàng xuống giường. Nhẹ nhàng, âu yếm nó vuốt ve khuôn mặt Dung, cúi xuống hôn nàng. Dung không ngại ngần vòng tay ôm nó. Hai thân thể như ép sát vào nhau. Đam mê.
Kéo áo nàng lên, nó úp mặt vào hai bầu vú trắng hồng của nàng mút lấy mút để như thể bị nhịn đói từ năm 1945. Dung chủ động lột cái áo qua đầu, tháo cái áo ngực quăng sang một bên, tay nàng ghì chặt đầu nó, mắt nhắm nghiền tận hưởng cảm giác tê tê, buồn buồn mà cái lưỡi nó đang tạo ra trên ngực nàng. Cả cơ thể nàng nóng dần lên khi nó hôn dần xuống bụng, đầu lưỡi nó ngoáy vào cái rốn nàng khiến Dung ưỡn người lên và bật ra tiếng rên nho nhỏ. Ư... ư...
Nó ngồi dậy, luồn tay ra phía sau kéo cái khóa váy xuống. Dung nhấc mông lên như muốn bảo nó tụt luôn cái váy xuống. Khi cái váy xuống đến đầu gối, nàng co chân đạp cái váy rơi xuống đất, cà thân thể nàng bây giờ chỉ còn mỗi cái quần lót màu đỏ có viền ren đính thêm vài sợi kim tuyến ở đúng chỗ cái mu nhô cao. Nó ngẩn người ra, nuốt nước bọt đánh ực một cái. Hấp dẫn quá, quyến rũ quá, gợi tình quá. Dung thấy nó không động đậy gì, nàng mở mắt ra, thấy nó ngồi thừ người ra thì hỏi.
- T sao vậy?
- À, không có gì. Anh thấy em đẹp quá nên ngắm một chút ấy mà. Nó nói rồi cúi xuống cắn nhẹ vào tai nàng.
Dung cũng không ngại ngần quay sang ôm chặt, nàng chủ động hôn lên môi nó, nút lưỡi nó. Tay nàng luồn vào trong áo, xoa lên ngực chỗ 2 quả nho khô của nó khiến nó nổi da gà. Rất nhanh, nó lột cái áo pull ra khỏi người. Miệng hôn, tay bóp, tay còn lại mở cái thắt lưng, cởi cúc quần và đẩy nó xuống. Tay Dung theo tay nó chạm vào cái dương vật đang căng cứng đến cực đại, chân nàng co lên giúp nó đẩy cái quần ra khỏi người. Gấp gáp, nóng bỏng. Tay nó thò vào trong cái quần lót vuốt dọc cái khe () ướt đẫm của Dung, nàng rên nhẹ, tay cũng không để im sục nhẹ dương vật, một ngón tay gãi gãi vào bìu dái nó. Một chút nước nhờn rỉ ra trên đầu dương vật làm nó bị kích thích đến cực điểm. Không ổn. Nhanh còn kịp. Nó đẩy tay Dung ra, trườn lên người nàng, dương vật nhắm trúng mục tiêu đẩy mạnh. Ư...
- () em nóng quá Dung ơi.
- Cho anh hết đấy cưng ơi. Yêu em đi.
- Nó nhấp nhổm cái mông. Hừ... hừ... Anh sướng quá nè... hừ... hừ
- Ư... em ... cũng thế. Nhanh đi anh.- Dung vòng tay qua vai nó siết chặt như thể sợ nó sẽ rút cái đó ra bất thình lình.
Phạch... phạch... cả căn phòng chỉ còn tiếng rên rỉ.
- Đổi chỗ đi em – nó nói
- Ngay lập tức, Dung vùng dậy đè nó xuống – Em phi ngựa nhé.
- Phi nước đại đi em.
- Ư... em... sướng – Dung phi nước đại, mắt nhắm nghiền, tay nàng cầm lấy tay nó đưa lên vú. – Bóp đi anh, bóp nát em đi. Em... sướng... ư... ư
......
- Hừ... hừ... ôi anh sắp ra
- Chờ em với...a...a...
- Nó vùng dậy, ôm lấy Dung chơi ngồi. Căng cứng, nóng bỏng. A... a... anh ra nè em
- Ư… em cũng ra nè.
Trống rỗng, nó ra ào ạt như muốn cho () Dung no nê tinh trùng, nàng cũng chẳng kém cạnh tí nào, khí tuôn ra ào ào.
Cả hai đổ ập xuống giường, ngất ngây trong cơn khoái lạc. Nó đặt lên môi nàng một nụ hôn nhẹ nhàng
- Em ra nhiều thế - nó trêu Dung
- Anh có kém tí nào đâu. Đầy tràn cả () người ta rồi nè. – Dung cũng không vừa.
Nó nhấc mông định rút ra. Dung ghì chặt lại.
- Để đó đi anh
- Thế này gọi là ngâm cá trê à? – nó cợt nhả
- Đáng ghét. Và nó ăn trọn cái véo muốn đứt bả vai
Dương vật nó xìu lại và tuột ra khỏi người Dung.
- Nằm xuống cạnh Dung, nó hỏi – Dung có thỏa mãn không?
- Có, cảm ơn T. Đã rất lâu rồi Dung không có cảm giác được làm một người đàn bà theo đúng nghĩa đen.
- Sao thế?
- Nép sát vào ngực nó Dung bắt đầu kể - Thực ra, vợ chồng Dung đã sống li thân hơn một năm nay. Chắc T và mọi người không tin nhỉ. Cuộc sống có nhiều thứ mà mình không thể lường trước được. Khi mới cưới, vợ chồng Dung cũng rất hạnh phúc, rồi bé Chi (con của Dung) ra đời càng làm cho hạnh phúc gia đình được vun đắp thêm. Những tưởng sẽ chẳng có gì có thể chia rẽ được gia đình Dung – cái gia đình mà mọi người vẫn ghen tị.
- Nhưng sao…? – Nó sốt ruột.
- Mọi chuyện thay đổi kể từ cái ngày định mệnh đó…. Dung nhớ rất rõ, hôm đó là ngày Noel. Buổi tối, hai vợ chồng chuẩn bị đưa bé Chi đi chơi thì có tiếng chuông cửa.

Video clip 18+ 3D - Cô Giáo Thảo 2013 full :


Đi làm ca đêm về, tôi ngủ bù đến trưa vẫn chưa thấy đã. Nếu không nghe tiếng lịch kịch chắc là tôi còn ngủ nữa, bỏ quên ăn trưa cũng chịu. Thế nhưng cái bước đi lạch bạch như vịt bầu khiến tôi biết ngay là chị Tám đã về. Mấy bữa rày, chị đi sanh, đâu dè chị về sớm vậy. Tôi vẫn mắt nhắm mắt mở cất tiếng hỏi : Chị dìa đó hả, chị Tám ? Tôi nghe tiếng ờ ờ đáp lại. Tôi lại hỏi thêm : sao không nằm ở nhà bảo sanh thêm vài hôm, dìa chi sớm cho cực. Chị Tám than : ở cũng không nằm yên, lu bu lo ở nhà cậu không có ai chăm sóc, ăn tầm bậy rủi bịnh chết, hồi này người ta chọt bụng rất nhiều, nhà thương hổng đủ chỗ chứa.

Tôi nghe mà mừng húm. Tôi ở chung nhà với chị Tám, khi dọn vô rồi mới biết chị sống cảnh “ già nhân ngãi non vợ chồng “ với một khứa có chân giám đốc xí nghiệp nào đó. Cha nội này có bà lớn, nhưng hốt luôn chị để sơ cua, lâu lâu có chỗ đá gà vừa an toàn, vừa khỏi sợ bịnh. Tháng tháng chả xón cho ít tiền, nên xem chị là cái cối để chả lui tới dọng chày quết vài cối rồi dông.

Thấy cảnh một trai một gái ở chung không tiện, tôi xin dọn ra ngay từ ngày đầu, nhưng chị biểu đừng. Chị ở một mình sợ đủ thứ, từ tên trộm đạo tới mấy thằng làm ẩu, dù sao có bóng dáng đàn ông vẫn hơn. Tôi sợ tía non kia ghen, chị nói đừng lo cứ nhận là em bà con được rồi. Cha nội bồ chị cũng chỉ cần có hũ mắm lâu lâu đổi món là được, nên cũng hổng “ khe “ khi nghe chị ráo hoảnh giới thiệu tôi là em chị.

Có lần, chả cụng đầu tôi, còn ân cần dặn dò : cậu ở với chị, săn sóc bả dùm anh. Có người, anh cũng đỡ lo, chớ anh kẹt quá, hổng tới đây lo hà rầm cho chị được. Tôi ừ hử cho xong việc.

Chị Tám lúc nào cũng lệt bệt như vịt bầu, người thì nhỏ con mà lưng cong như tôm luộc, tôi chọc nói : cái lưng bà là nòi đẻ con dữ lắm, bởi mỗi khi bà gần ổng, bà co rút người lại nên ổng bắn xí quách ra bằng hết, có chửa là cái chắc. Chị chẳng những hổng giận mà còn nạt yêu tôi : đồ quỉ, ăn nói tầm bậy.

Còn khi chị cất bước đi thì chưa thấy người đã thấy cặp vú đội lềnh lễnh đưa hẳn ra trước. Tôi giỡn la : ui xe tăng có cặp đèn pha đang tới. Chị cười như nắc nẻ. Tôi đùa dai như đỉa : sao bà có cặp vú bự tổ chảng vậy, bà mang nó có thấy mệt hôn ? Chị rủa tôi tình tứ : trời sanh đàn bà có vú, lớn nhỏ là tự ên, ai muốn mà được, ai không mà được. Hỏi gì lãng nhách, bộ nặng thì đem cắt quăng đi sao.

Tôi chóc chóc cái miệng : ậy, đừng quăng đi uổng, ổng thấy mất bắt đền tui thì chết. Bà có cần để tui cất dùm, lâu lâu có muốn lấy lại thì tui dán keo lên cho. Ổng mết bà là cũng do hai quả bưởi này, bà mà cắt thì ổng đá bà luôn. Chị Tám sấn vô tôi đấm thùm thụp, tôi quơ tay đỡ bằng chết. Chị quơ quào đập tứ tung, tôi phải ôm khóa cứng chị lại mới khỏi bị đánh. Tôi kẹp hai tay chị, thúc thủ kéo vào trước ngực, sợ chị khua tiếp, tôi phải niền chị lại, hai mu bàn tay tôi cọ lia lịa vô vú chị đùng đùng mới giữ nổi chị.

Tôi đi làm khuya, chị ở nhà một mình. Bữa nào có bồ tới thì hai người xài nhau loạn xạ, còn không thì chị ngủ mình ên. Sáng ra tôi về, có khi chị còn say sưa ngủ, tôi mệt đứ đừ nên cũng đi nằm quách cho xong. Nhưng chị càm ràm hoài về cái tật bừa bãi của tôi, chị nói đàn ông con trai mà ở dơ như hủi, quần áo thay hổng giặt hôi òm. Chị nhặt nhạnh đem giặt chung với đồ của chị. Tôi lại trửng giỡn : bà giặt đồ của tui thì bà bắt tui nằm trên hay bà nằm trên, chị lại rượt tôi thụi oạch oạch.

Chị em giỡn nhau như vậy suốt ngày, ai cũng thấy đỡ buồn chút chút. Có hồi, tôi đang ngủ chị cũng lôi đầu dậy, đòi thay ra nêm đem giặt. Tôi cằn nhằn mà chị hổng nghe. Thứ con trai mới lớn, ngủ dậy cặc dái đội quần, tôi mắc cở tổ mẹ. Chị thì tỉnh bơ còn kêu : dái gì mà nhạy còn hơn cò súng. Chị khuyến khích tôi : coi trong sở có ai thiếu đàn ông thì rước về một con “ đề xạc “ cho phẻ. Tôi giả bộ ngây thơ hỏi “ đề xạc “ là cái gì, chị cáu tiết nói : là nhét dái vô cái lỗ mà nắc chớ còn gì nữa. Tôi làm mặt lì gạ : vậy tôi rước chị để làm chiện đó chị ưng hôn. Chị háy tôi thiếu điều muốn xớt văng bộ đồ lòng ra.

Sáng nay thì hai cái vú chị lõng bõng những sữa là sữa. Chị đi mà tụi nó cứ rung rung. Tôi há hốc mồm vẻ thèm thuồng, chịu hết nổi, tôi liếm môi từng chặp. Chị rên : thèm gì mà thèm dữ dội vậy cha nội. Tôi nói : chèn ơi, hai trái dừa của bà nó lớn bộn rồi, nước muốn trào ra hết trơn, ngó tụi nó nhúc nhích, nhúc nhích, tui muốn khát nước quá. Chị phủi phủi tay đuổi xua : tầm bậy tầm bạ, sữa để cho con nhỏ nó bú, chưa gì đã muốn chia phần. Tôi gãi đầu gãi tai làm thinh.

Tôi bắt sang đề tài khác với chị : tui hỏi thiệt bà đừng giận, vậy chớ bà quen ăn thì nhịn có thấy khó chịu hôn. Chị vờ như chưa rõ câu tôi hỏi nên nói lơ lửng : ai mà không ăn, đói thì ai chẳng khó chịu. Tôi phải nói lại cho rõ : không, ăn là ăn món khác kìa, tỉ như bà nói là nhét dái vô cái lỗ mà nắc đó. Ổng nhét ì xèo, rồi lúc hổng được nhét thì bà ra sao. Chị lại chửi um : cái đầu bịnh hoạn nên lúc nào cũng nghĩ bậy.

Thú thực ở chung với chị mà nín câm chắc là khùng. Người chị phây phây như thế, vú là vú, mông là mông mà biểu tôi nhịn thì chết sướng hơn. Nhiều khi thấy chị chổng mông quét nhà hay làng xàng đứng vo gạo, hai tay chị vận động làm cặp vú rung rinh, cái đít nguây nguẩy, thiệt tôi muốn a lại đợp cắn một phát cho đã. Tôi nghĩ vú đó mà ngậm đầy họng chắc là êm vô cùng. Còn mông chị nữa, chèn ơi lột nó ra mà cắn cái bóc e còn kêu hơn cắn hạt dưa.

Nhưng chỉ dám tơ tưởng thế thôi, chớ mụ nội tôi cũng chưa dám xớ rớ tới. Tôi e chị cà rỡn cái miệng chớ đàn bà nào khi bị con trai nhào vô làm bậy mà không phản ứng. Dù sao ở chung với nhau phải giữ kẽ, luông tuồng đến khi như chén nước hắt đi hốt lại sao cho đầy đủ nữa.

Vậy mà có một bữa hổng hiểu tôi gồng mình hay sao mà hai tay tôi giơ ra thành một nắm và tưng tưng như đang cân món gì đó, chị Tám thấy lạ nên chất vấn : cậu đang thử trọng lượng thứ gì vậy, y hệt đang tưng cục xôi trong tay. Tôi mắc cở quá ai dè bị bắt gặp, nhưng đã lỡ thì cũng nhóng tới luôn : tui đang thử ướm coi hai cái vú của bà lớn cỡ vừa bàn tay tui hôn đó mà. Chớ thấy nó rột rột trong ngực áo chị, muốn nhảy xổm ra ngoài luôn, tôi nhột quá.

Chị Tám có vẻ hãnh diện vì lời khen của tôi. Chị vừa hơi ưỡn ngực ra cho cặp vú lềnh khênh như phẩm oản, vừa nói khích : lớn gì đâu mà lớn, có điều sữa nhiều quá, con nhỏ bú sặc tới sặc lui mà hổng hết, nhức thấy tổ. Tôi lì lợm gạ chị : vậy sao bà hổng nhờ tui bú dùm cho, bà để nó cương nhức thành nhọt bọc có mủ đầy thì ứ hơi. Nói rồi, tôi lăm lăm xòe cả hai bàn tay ra định vồ lấy hai cái vú, chị lách mình cái rột vọt đi, miệng la lên : hỏi chưa biết người ta có chịu chưa mà hai tay muốn bốc hốt rồi. Tôi cười hề hề trả lời : bởi bà đứng đâu cũng nạnh chúng ra làm tui nổi sùng ứ nhựa. Tui thì thèm mà bà thì cứ làng xàng đưa chúng ra nhử mãi.

Có một bữa, hổng biết dích vô cái thứ gì mà tôi đau bụng bằng chết. Đang đi làm mà chạy thiếu điều muốn lòi trê nên phải xin phép con nhỏ “ lít “ dìa nghỉ. Ngồi lái xe mà cứ sợ chọt bụng vãi cả ra quần. Tới nhà, tôi chạy rẹt vô như ma đuổi, vừa bụm đít vừa lao đi. Chị Tám đang cho con nhỏ bú, áo cởi mẹ hết trơn, hai vú bày nặng trĩu. Tôi mắc chảy tháo đâu còn hơi sức đâu mà nghía mà giỡn, nhưng đau bụng quá nên chẳng kịp cài cửa phòng vệ sinh lại.

Tôi ngồi rặn è è, mà bụng thì đau còn phân thì chẳng chịu tháo ra. Mờ hôi mồ kê xuất dầm dề, thở như con heo bị thọc tiết. Chị Tám cứ hỏi nhóng : sao vậy, sao vậy rồi thấy tôi rên còn hơn đàn bà đẻ, chị vội đặt con nhỏ xuống chạy vô thăm chừng coi ra sao. Tôi ngồi không nổi, đứng cũng hổng xong, cặc dái thòng lòng. Vậy mà thấy chị Tám hớt hải na vào hổng kịp cài lại áo, tôi bỗng la toáng lên : ôi cái dzú, cái dzú. Chị Tám tưởng tôi chọc chị nên xỉ vả : ỉa hổng ra không lo còn khen cái dzú, cái dzú. Tôi xua tay lia lịa, bị đau tảng thần nên cái nọ xọ cái kia. Tôi hét lên : giỡn mụ nội tui chớ giỡn, đau muốn sút dái ra, bà hổng giúp cho tôi vịn còn đứng càm ràm.

Chị Tám thấy mồ hôi tôi có giọt nên biết là thiệt. Chị áp lại gần nói mắc mỏ : nè vịn vô đi cha nội, ham ăn bậy nên bị tào tháo rượt chớ gì. Tôi mở thao láo mắt dòm vô cặp vú chị để mong giảm bớt cơn đau, nhưng cũng không nén được. Chị thấy tay tôi run quá, bấu vô vai bị trượt hoài, chị phải cầm lấy cánh tay tôi vòng qua lưng chị cho vững. Một cánh tay tôi bị chị kẹp đơ, nhưng còn loạng choạng nên cánh tay còn lại tôi phải chụp quanh người chị mới khỏi té.

Chính cái cánh tay tội lỗi này làm tôi trụ được. Bởi vì tôi nhận ra phần trước của cánh tay thì đang dựa dán vào bên nách chị còn bàn tay thì chẳng hiểu sao đang đặt lên bầu vú của chị. Sự mềm mềm ấm ấm của cái vú làm tôi tỉnh liền, tôi vò vò cái vú để quên nỗi đau và tự dưng bụng bớt nhột.

Phim Choi Gai đọc topic lại nhớ đến truyện

Đọc topic lại nhớ đến truyện có chú dẫn người yêu đi 3 vòng quanh công viên mà chỉ lắp bắp “Em ơi..”. Đến vòng thứ 3 thì “Em ơi….”. Em kia (xúc động): “Dạ…”. “Anh… anh…. dẫm phải c..ứ..t rồi.”

Chú cứ xăm 2 hình trái tim vào một bên mông, mông bên kia xăm chữ “Anh yêu em” to và đỏ chót cho anh. Lựa hôm nào đẹp trời mặc quần chun rồi rủ em nó đi bát phố. Ra tới ngã tư bảo em đứng nó đứng chờ rồi sang bên kia đường chổng phao câu lên, tụt roẹt cái quần xuống cho em nó xem. Đảm bảo em í đổ.

Từ khóa cho chủ đề Phim Choi Gai liên quan :

Xem thêm chủ đề Phim Choi Gai liên quan :

Một lần đụ địt vợ dâm lồn đẹp không thể nào quên

Từ lúc tôi upload hình ảnh chăn gối của vợ chồng chúng tôi lên đến nay, tôi thấy cải thiện hơn mối quan hệ giữa vợ chồng chúng tôi … Ngày trước vợ tôi hay cáu gắt …chắc vì áp lực công việc nhiều quá không giải tỏa được mới trở nên như thế …..

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 1

Trong lúc chờ chú rể, cô dâu không có việc gì làm nên mở tủ lấy cái váy ra ướm thử, quay trước quay sau rồi thốt lên thất vọng

Địt gái tây lồn to khủng bố chuyện kể lại cho ae

Chào các bác,mình nằm vùng của lx cũng lâu rồi,nhưng giờ mới đủ tuổi lập nick giao lưu. Câu chuyện mình kể cũng là lần thứ 3 chơi gái của mình,và thế éo nào lần này lại dc chơi với gái Tây ngay tại HN mới oách.

Nhật kí: cho vợ địt nhau với người lạ

Truyện này là tất cả những cảm xúc của vc sau những lần some thực tế. Văn mình không được tốt nên đọc có thể không được trôi chảy lắm nhưng tất cả là cảm xúc của vc mình.

Địt chị em họ lồn đẹp rất dâm đãng

Chuyện là thế này. Nghĩ lại vẫn cứ thấy sướng và thèm nhưng cũng ân hân. Con em đó, bà nó là con nuôi của mẹ bà nội mình.Nó xuống thành phố học Đièu dưỡng, mình thì cũng đi làm trong thành phố