Phim Awx

Tám kêu i ỉ. Tôi liếm và bú tróc tróc lên lồn chị. Chị co người lại thủ thế, tôi nắm hai cổ chưn lôi dạng ra, người vùng vẫy, người cà bú làm Tám cong uốn như cái giò lụa luộc. Tám cặp hai giò vào cổ tôi, xiết đau bằng chết, tôi bợ đít chị và gục mặt vô ngoáy ê càng luôn, lồn chị bèo nhèo như gặp bão.

Chị kêu lên : ôi, nứng, ôi sướng. Bú mạnh vô đi anh. Cái tiếng anh làm tôi biết Tám đang tới. Tôi khoắng mớ râu cho cọ quẹt thêm làm úa héo lồn chị, Tám giãy đùng đùng. Tôi quậy không ngừng, chị phún nước dâm ra như đái làm lem nhem cả mặt tôi. Tôi giận mà khoái, nên thò tay lên bóp hai vú và tăng bú nút làm chị thở hồng hộc ôm lấy mông mà rú.

Tôi ép hai đùi chị vào mang tai và ra sức hút nút lồn chị đến khi chị rã rời nhả xoạch hai giò ra mệt lử, lồn giựt giựt triền miên, khí trào ra từng đợt. Tôi vê hai vú chị đòi bú lồn nữa, nhưng chị kêu van xin ngưng. Tôi không nghe cứ lăn vào, Tám phải túm lấy tóc tôi lôi lên cho tôi hun miệng đỡ thèm chớ đừng bú lồn nữa.

Tôi tạm chấp nhận nên bú lưỡi chị và hai tay bóp choẹt vú chị ra. Sữa bị bóp ọc ra chẳng thua gì khí lồn. Tôi vọc muốn nát hai vú Tám mà còn muốn vọc mãi.
Tám hun môi tôi mà như cắn tuột lưỡi tôi ra vậy. Chị cố hút lưỡi tôi vô miệng chị rồi nhằn nhằn làm tôi nhột thấy mồ. Đã vậy, chị còn chà lết háng chị nơi đùi tôi và hai vú thì ưỡn vươn ra cho tôi bụm bóp méo xẹo. Sữa ọc trào ra quá trời, ướt hết các kẽ ngón tay, còn nhễu giọt xuống đùi của hai đứa.

Tôi thấy khoái vì hai vú Tám mềm mềm trật qua trật lại nơi các ngón tay tôi. Có lúc Tám lại hối tôi vê lên hai đầu vú thì mới đỡ bứt rứt. Tôi kep hai núm lại và nhả miệng khỏi lưỡi chị để rà lên đó, tôi cà còn hơn cà miếng cao su cho mỏng để vá ruột xe, làm cho Tám vặn vẹo người ọp ọp.

Tôi sướng nên tọng một cái vú vô miệng mà bú nút, nhay đến nỗi cái đầu vú cứ sưng vón lên. Tôi nuốt sữa không kịp nên sặc, Tám lại khoái mới lạ. Chị lấy hai tay bụm hai vú và lắc lư nguời cho tôi ngậm nguyên nó trong họng. Tôi cắn, nhay thì chị la lên : đã quá, cưng ơi.

Miệng thì nói mà hông thì quạt như mái chèo rẽ sóng, hai đầu gối đong đưa. Tôi biết Tám cũng muốn nứng lồn. Cho nên tôi bú một vú, tay bóp măn một vú còn thì thọc luôn vô lồn mà vuốt mà xóc cho Tám sướng luôn. Y như rằng, Tám lơi giò ra cho tôi móc vô lồn.

Tôi bụm đầy một tay, chà qua chà lại. Tám dạng chưn ra ủi miếng thịt thừa cho nó khít khao với ngón tay tôi và miệng rít lên như rắn. Tôi chọt ngón tay xoay tròn tròn như mũi khoan mỏ dầu đến bầy hầy hết chất khí dính lép nhép. Tôi móc sâu dữ nên Tám nhảy lóc xóc tựa người lính bị phạt bơm dầu.

Nào dè chị càng nhảy thì tay tôi càng xới tung lồn chị lên. Tôi nút vú sữa ọc như suối, trong lồn cũng lọp xọp nước. Tôi vọc còn dùng ngón cái búng gẩy hai cái mu lồn làm Tám quíu hết trơn. Tôi cũng nứng cặc nữa. Tám xóc cạ làm thằng nhỏ của tôi đâm lia lịa vô người chị. Tám chẳng ngượng ngùng mò luôn tay vô cầm lấy nó chuốt như róc mía.

Tôi làm chị nứng thì chị cũng làm tôi tiêu dên luôn. Con cặc tôi chuồi chuồi trong lòng bàn tay chị làm dài ngoẵng ra và đâm xọc thập thò, cái đầu thun ra thun vô thấy hợm. Tôi bú vú và móc lồn một hồi thì Tám cứ lôi khều tôi lên và tìm cách nhét cặc tôi vô lồn chị.

Đợi khi nó lọt được vô lồn thì chị giang hai giò ra quặp lên lưng tôi mà hích nẩy kêu chách chách. Tôi để chị cà cái lồn cho bớt nứng thì nắm lấy hai cổ chưn Tám giương lên như bật cây dù và nắc cành cành. Con cặc tôi tới tấp đâm xỉa lồn Tám coi thiệt đã. Nó nhào như nhào bột, xỉa chỗ này, đâm chỗ kia, thọt lên cao, chúi xuống thấp, chẳng khác chiếc phi cơ phóng pháo đang oanh kích đồn bót địch.

Tôi đụ mà còn lúc bú, lúc cắn, lúc se hai cái vú làm Tám sướng tê gân. Thỉnh thoảng tôi cũng nứng theo nên phải lòn tay xuống bê lưng chị hổng lên rồi nắc như giã cối. Nắc thấy mệt thì tôi ngưng và ngoáy con cặc cho nó quậy tròn tròn lồn chị làm chị kêu lên the thé : đụ sướng quá.

Hồi này tôi đụ hoài nên khí khô đặc lại, giập muốn rụng lưng mà cặc vẫn tỉnh queo. Do vậy tôi đụ chị muốn chết lên chết xuống. Có khi tôi thấy Tám gồng hết phần hông để trợn mày trợn mắt, vít lấy vai tôi mà nắc cầu tôi mửa ra cho rồi, vậy mà hổng có gì nên mặt chị đỏ kè lên hết trơn.

Chị phàn nàn với tôi : sao cưng đụ dai dữ, em mỏi lồn hết mà cưng cứ kềm hoài. Chị tưởng là tôi nín, chớ thiệt ra ai đụ nhiều thì tinh đâu hoàn kịp mà phóng cơ chớ. Tôi giảng giải cho Tám hiểu, nhưng chị không tin.

Không tin mà tìm hết cách này đến cách khác để tôi phóng tinh vô lồn chị. Tôi nhận ra điều này thì tôi banh giò chị ra mà nắc thì chị cũng ghé tay vô nạnh tét chưn ra cho cặc tôi đụ được sâu. Ngược lại, khi tôi quay cặc vòng vòng nơi lồn chị thì Tám lôi tuột đít tôi xuống cho lồn cà chèn nhẹt với cặc tôi. Đủ hiểu là Tám nứng lồn giàng trời.

Nắc hoài cũng không ra mà Tám thì è è kêu nứng, tôi rút cặc ra và xóc lôi hai giò chị lên cao mà dùng miệng bú thay. Tôi nghĩ dù sao râu tôi, miệng tôi và lưỡi tôi đâm, thọc và ngoáy lồn Tám thì chị mới ngất ngư nứng sướng.

Đúng vậy thực. Hai giò Tám giãy đùng đùng, cái lồn trật chìa bị cắn, nhay, bú, nút nên lọp xọp kêu đến vui tai. Khí lồn ướt hết đợt này tới đợt khác, nhầy nhợt bám quanh lồn Tám làm tôi vui biết bao. Tôi bú nút một hồi, mu lồn Tám giựt dập dềnh thì tôi ngưng và lết cái lưỡi liếm cho nó bớt xao động.

Những hạt thịt nổi ở lưỡi cà lên mu lồn, vét sạch trong khe làm Tám cuốn người lên mà chịu. Hông chị uốn lượn như cánh diều, đội lên hạ xuống, làm mớ lông trồi hụp như sóng. Tôi cứ giữ hai giò chị chờ khi chị nhướn lên thì tớp lấy hạt le mà cắn và lúc chị hạ mình thì tôi liếm chà làm chị giựt giựt như người bị nấc cục.

Tôi liếm bú thì Tám chịu không nổi lại hối tôi đụ. Tôi thiệt vất vả vì cứ phải trèo lên trụt xuống thân mình chị mà nắc như bắn súng cối. Khốn nỗi tôi đụ cũng dữ mà sao khí không ra. Thậm chí tôi đụ mà còn nhét thêm ngón tay vô lồn để Tám được nêm chặt hơn mà Tám vẫn kêu còn bị hành vì nứng.

Tôi đổi cho Tám ngồi thế cưỡi ngựa và tôi đụ vừa bóp măn hai vú, Tám đẽo còn hơn đẽo guốc mà cứ la bải hải : nứng quá, cưng ơi. Ra đại đi, cho em sướng. Đụ mà không bắn khí ra thì em chưa tới tận cùng. Chị lăng xăng như người bị phỏng, khắp thân mình run bắn lên hình như có ai đổ tổ kiến lửa vô vậy.

Tôi se hai vú chị muốn rụng núm đi và nắc ngược lên cũng mạnh mà chị cứ hít hà. Tôi bóp hai vú muốn tèm nhẹp, sữa phun ra đầy mặt tôi chớ nào ít mà chị kêu chưa hạ nứng. Tôi bắt đầu nổi giận nên đẩy chị bung ra. Rồi tôi đứng lom khom lôi hai giò Tám gác lên đầu giường, tôi thọc luôn bốn ngón tay vô lồn chị mà xục không dứt. Chị giãy như bị rắc vôi vô lồn mà tôi vọc thêm. Chỉ một lúc thì chị nấc lên vì lồn phun khí phè phè hơn đái. Tôi móc nữa, cái lồn vữa tét bét, khí phun như núi lửa, trào đẫm hết lông lồn và chèn nhẹt khắp dài xuống lỗ đít. Màu khí đục nhừ, lệt xệt như hồ loãng, coi như nhựa cây bám vào háng chị dầy ngòm.

Người chị bã ra, chị vùng vằng cố thoát. Tôi móc lồn cho xổ hết khí để chị không còn kêu nứng mới thôi. Khi chị đổ xuống như cây chuối trốc gốc thì tôi mới ngừng. Tôi thả tay thì chị chuồi xuống như đất ở bờ sông bị lở. Người chị mềm èo và lồn nhây nhớt như cái chén hồ dính lớp nhớp.
Nghe tiếng chân Tám bước lạch bạch như vịt bầu, tôi biết chị ấy sắp vào chỗ tôi ngủ nên tôi vờ nhắm mắt lại. Tôi hình dung dạo này Tám đẫy đà hẳn lên, gọi là có da có thịt, tôi rất khoái mẫu người như thế.  Ở phụ nữ mập mạp chẳng sợ thứ gì là của giả, sờ mó rất sướng tay, chẳng lo thuộc loại “ vu khống “ hay sò teo, đít gầy.

Tám kêu rít kẽ răng : trời ơi, đàn ông gì mà lười chảy thây. Người ta ai cũng thức đi làm từ sáng sớm mà tía ngủ trưa trầy trưa trật chưa dậy nổi. Cha làm ơn ngồi lên đi ăn điểm tâm cho rồi, ngủ gì mà ngủ hoài, mắt sụp như con heo.

Miệng nói, Tám trèo luôn lên nằm vắt ngang một đùi lên người tôi và thở phì phì vào mặt tôi cái hơi đàn bà ngầy ngậy. Tôi uốn éo tay chưn, Tám càng áp sát vào khiến cho vú vê và đùi chị đeo cứng tôi nóng hổi. Tôi giả bộ gạt phăng ra, chê trách chị phá tôi, Tám càng bíu chặt lấy, giọng nũng nịu.

Tôi õng ẹo trả lời chị : điểm tâm với điểm tiếc gì, tôi cần ngủ hơn cần ăn. Tám lại ôm lấy tôi, lay liên chi hồ điệp. Một hai dỗ tôi thức đi, tôi chê bữa điểm tâm mà đòi ăn món khác. Tám biết thừa tôi trặc trẹo đòi gì, nhưng hứa hẹn cho qua : ừ muốn ăn món gì thì cũng phải thử qua loa thức ăn rắn trước, còn tráng miệng thì sẽ dùng sau.

Tôi xô, Tám rị, hai người xà nẹo ngay một cục. Chị cố tình chặn đùi ngay háng để tôi phải nằm im, ngược lại tôi bó tròn chị như lọn chả lụa cốt để lần mò thứ tôi đang muốn hưởng. Tám cười ré lên như bị cù léc, người chuồi chuồi theo mớ ôm bảy ôm ba của tôi.

Bữa nay Tám diện kiểu gì rất lạ, chị mặc một cái váy ngắn nhiều nếp xếp. Vật vã nhau, cái váy cứ xòe ra cụp vào như cọng dù, lại lật lên lật xuống coi dễ nực. Tôi thoáng thấy hai mông chị bung xòe như lá sen và lúp xúp cái quần sì đen mỏng tang làm tôi hứng bất tử.

Tôi đằn Tám bật ngửa ra và lăn chõ mũi vào quậy tùm lum trên người Tám. Chị kêu ré ré mà ra vẻ thích. Tôi giựt bung lớp áo nhét trong cạp váy của chị ra và dùng sức kéo băng hàng nút bóp cài giữ. Chiếc nịt ngực cũng màu đen ôm gọn hai bầu thịt trắng làm tôi chưng hửng dòm. Tôi xuýt xoa khen : chèn ơi, bữa nay Tám điệu dữ. Tính đi đâu mà diện oách vầy nè.

Tám được khen sướng vô cùng, nhưng còn làm bộ tịch : ấy thì có con cũng phải nghiêm trang một chút. Có đâu cứ bày vú mớm thong thõng ra, nhỡ thằng nào nhìn thấy dằn không được, khua tay mò bậy thì sao. Vả lại, thằng nhỏ bú hùng hục mà sữa không cạn, lúc nào hai vú cũng gồ ghề, phải nịt cho nó bớt kịch cợm coi mới được.

Tôi cười lên hích hích : tưởng gì chớ bà diện còn làm tôi xốn mắt bỏ cha. Bà để lỏng, coi vú bà còn bề xề một tí, bà nịt vô một cục thấy còn muốn cắn liền. Tôi nói và chưa chi đã hả miệng cạp tía lia, Tám vội xô tôi ra giữ khoảng cách.

Tôi biết bà nội khi nào cũng như vậy nên xô đè chị ngả nhào ra và lụp chụp bóp ngấu nghiến chị liền. Tôi xoa xoa ngoài vải áo nịt, chưa gì hai núm vú chị đã đội sưng lên một cục, tôi lòn ngón tay dưới cái áo đẩy hất lên, lôi hai vú lòi ra. Cặp tuyết lê của chị đầy và lom lom như hai đĩa xôi đơm chặt, tôi hầm hừ ụp hai bàn tay lên vo bóp dịu dàng.

Hai vú Tám bầy hầy dưới lòng bàn tay tôi, nhão ra khi tôi bóp và nở tròn lại khi tôi lơi. Tôi hít hà khen : đẹp gì mà đẹp tợn, thấy còn ngon gấp mấy bữa điểm tâm đang chờ. Tám sướng thấy mồ, mắt lim dim khoái chí, hai tay nâng hai vú lên nhìn ngắm xem tôi khen có đúng chăng.

Phim Awx- Hinh anh 1

Phim Awx- Hinh anh 2

Phim Awx- Hinh anh 3

Phim Awx- Hinh anh 4

Phim Awx- Hinh anh 5

Phim Awx- Hinh anh 6

Phim Awx- Hinh anh 7

Phim Awx- Hinh anh 8

Phim Awx- Hinh anh 9

Phim Awx- Hinh anh 10

Phim Awx- Hinh anh 11

Phim Awx- Hinh anh 12

Phim Awx- Hinh anh 13

Phim Awx- Hinh anh 14

Phim Awx- Hinh anh 15

Phim Awx- Hinh anh 16

Phim Awx- Hinh anh 17

Phim Awx- Hinh anh 18

Phim Awx- Hinh anh 19

Phim Awx- Hinh anh 20

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :

Xem Phim Awx hot nhất

Tai nạn lựu đạn trên người vẫn bị hoài đó chứ. Có điều thời bình lính ít khi nào đeo lựu đạn đầy người như thời chiến nên ít thấy thôi. 
Bạn mình nhập ngũ, lúc ném lựu đạn thật nó tay phải nắm quả lựu đạn, tay trái rút chốt xong chuyển quả lựu đạn qua tay trái để ném. Ông sỹ quan huấn luyện giật quả lựu đạn vứt về phía trước rồi ấn đầu thằng bạn mình xuống (tập ném lựu đạn của tân binh có cái ụ đất ngay trước để đề phòng). Xong ổng chửi “ĐM, mày thuận tay trái sau không nói hả.

Video clip Xem video clip gai dep lon to xinh dit nhau voi cho :

Đọc Phim Awx mới nhất 2014

Chuyến bay Singapore Airlines đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất lúc 12: 50, Tiến chợt thấy lòng mình chơi vơi khi biết mình đã nằm giữa lòng đất mẹ. Đã mấy năm rồi, Tiến chưa có dịp về quê thăm quê hương, về thăm ba má. Những năm học vất vã cuối cùng cũng đã đền bù cho Tiến một cái bằng bác sĩ, và một chuyến về quê xả hơi.

Chiếc taxi chạy lạng lách để tránh người qua kẻ lại, tiếng ồn ào lẫn tiếng còi xe vang lên in ỏi. Tiến thấy nao nao một thuở nào mãnh đất thân yêu này nuôi Tiến lớn. Kể ra cũng lâu lắm rồi, từ ngày chia tay với ba má ở Mỹ Tho để theo đoàn người vượt biển, đến bây giờ Tiến mới có dịp nhìn lại cảnh đời Việt Nam với rất nhiều thay đổi.

1:30 trưa. Tiến được chở đến Bến xe Tân Bình theo lời chỉ dẫn của bạn bè bên Mỹ. Từ đó Tiến đi theo xe khách 12 chỗ ngồi . 2:00 .Chiếc xe bắt đầu rời bến hướng về đường lên Tây Ninh trên con lộ 22. Sau khi tới Tây Ninh, Tiến chuyển xe đi sang huyện Hốc Môn, và từ đó đi sâu vào xã Đông Thạnh.

Vậy đó, cuộc hành trình của Tiến vẫn chưa hề kết thúc. Tuy Tiến mệt nhưng nghĩ tới sắp gặp lại ba má, Tiến thấy vui vui, nhất là được dịp ngắm lại quê mình trong nhiều năm xa cách. Những con đường đất đỏ mới ngày nào thuở thiếu thời Tiến có dịp đi ngang qua giờ đây vẫn vậy, những mãnh vườn quen thuộc, những thửa ruộng mênh mông thì cũng như xưa… Gió man mát thổi vào mặt làm cho Tiến thấy chộn rộn trong lòng.

Xe đỗ ngay trung tâm xã Động Thạnh. Trời lúc đó cũng xập tối, Tiến quyết định ghé lại nghỉ một đêm rồi mai đi tiếp theo đường xe lửa lên Thủ Dầu Một. Vác hai cái túi xách trên tay, cộng thêm hai cái va-li cồng kềnh, Tiến lê lếch trên con đường cát tưởng chừng như không còn chút sức lực nào, trong đời Tiến chưa bao giờ lại có chuyến đi cực nhọc này, kể cả cái lần vượt biển đó, tuy đói nhưng vẫn không mệt bằng.

Quăng đống đồ xuống đất, Tiến vuốt mồ hôi đỗ ra trán, thở dốc, và đưa tay làm quạt phủi phạch phạch. Tìm một chỗ ngồi trên một cái đê đất, dưới tán cây có gió lao xao rì rào làm mấy bụi tre gần đó lao xao, có khi phát ra tiếng kẽo kẹt nghe dễ sợ, rồi bên kia nhá nhem là mấy bụi chuối đong đưa theo gió cứ như người nào đó đang đưa tay ve vẩy, Tiến thấy hơi sợ, sợ ma! Tuy đã bao năm rèn luyện với sự chết chóc, làm quen với những ca phẫu thuật đầy máu me, rồi có lúc trực nhà xác với những xác chết do đụng xe không còn được nguyên vẹn, Tiến tưởng rằng mình không hề sợ và cũng không hề tin là có ma trên đời. Nhưng lần này hoàn cảnh khác hơn, đàng sau lưng Tiến là con kinh chảy róc rách, phía trước mặt là cánh đồng hoang vắng, con đường Tiến đang đi vắng teo không một bóng người. Tiến nhớ tới ngày nào còn bé, Tiến bị ma nhát đem vào dấu trong bụi tre, cả nhà Tiến tìm từ sáng đến tối cũng không gặp Tiến, đến khi mời thầy bùa về yếm, người ta mới tìm thấy Tiến ngủ trong đó.

Nghĩ tới con đường xa xôi trước mặt, Tiến hơi chán chường, dù rằng sáng nay Tiến nôn nóng bao nhiêu thì nay lại chẳng muốn đi tí nào . Dù biết rằng ba má Tiến đã hẹn đón Tiến ở bến xe, nhưng Tiến quyết định tìm một nơi để nghỉ ngơi , mai sáng sẽ đi sớm.

Thở dài. Tiến quyết định lê từng bước tiếp, để trời tối hơn nữa thì Tiến không biết lối nào phải đi, có khi phải nằm lại ở một góc cây nào đó không chừng, nhưng Tiến không bao giờ làm vậy, kỷ niệm đáng sợ thời niên thiếu đã bảo Tiến phải ráng lên.

Xa xa phía trước mặt đã có ánh đèn le lói. Tiến hơi mừng rỡ vội rão bước.
Đi được một chặng đường cũng khá xa, ánh đèn kia càng lúc càng gần. Tiến mừng rỡ trong lòng. Thì ra ánh đèn đó là một bác nông dân, tay xách cây đèn dầu trứng vịt đang đi ngược về hướng của Tiến.

Tiến vồn vã chặn hỏi:
- Thưa bác, bác có biết gần nhất ở đây có nhà nào ở tạm không. Cháu … cháu từ …,
Vì sợ nói rõ ra chân tướng Tiến là Việt kiều sẽ không tốt, biết đâu Tiến sẽ bị lòng tham của kẻ khác làm hại, nên Tiến nhanh nhẫu nói khéo:
- Cháu từ thành phố về thăm quê, đi ngang qua đây thì trời đã tối , định tìm một nơi nào ở tạm ngày mai đi tiếp.

Ông bác hình như là nông dân với da sạm vì nắng giơ cây đèn cao ngang mặt để nhìn xem Tiến là ai, đến lúc này Tiến cũng trông rõ bộ mặt của ông. Mặt mày trông xấu xí. Trông đời Tiến chưa từng thấy ai có khuôn mặt xấu xí đến như thế. Mặt thì chằn chịt vết sẹo, miệng trẹt qua một bên, hai mắt bị một con kéo xụp, trông gã giống như một tên giết người, hơn là kẻ lương thiện. Tiến thấy hơi sợ. Với đống đồ trong tay như thế này rất có thể sẽ gợi lòng tham của gã.

Bác nông dân quơ quơ cây đèn, không nói năng chi cả, cứ đưa tay chỉ về phía sâu con đường, nơi cũng có một vệt sáng lờ mờ. Tiến vội vã, “cám ơn bác, cám ơn bác” rồi rảo bước cho lẹ, kẻo gã đó đỏi ý đòi cướp đồ thì Tiến không biết làm sao.

Đi chừng hai mươi bước linh tính không biết làm sao Tiến quay mặt trở lại để nhìn, thì Tiến đã không còn thấy ánh đèn của gã nông dân kia nữa. Bác nông dân đã biến mất trong tít tắt. Quá điếng hồn, tiếng ngỡ là gặp ma nên co giò lôi lếch mấy cái va-li lộc xộc đi nhanh về phía ánh đèn le lói phía xa xa.

Cuối cùng thì Tiến cũng đến được trước căn nhà có ánh đèn lu lu đó. Nó là một căn nhà lụp xụp lợp bằng lá dừa, trông có vẻ điều tàn, phía trước là hàng rào làm bằng những cọng tre đang nhau một cách tạm bợ.

Tiến bỏ va-li xuống và từ tốn gọi vọng vào trong:
- Có ai trong nhà không ?

Không có tiếng nào trả lời, Tiếng gọi thêm lần nữa và đứng chờ. Vẫn không có tiếng trả lời. Tiến quyết định đẩy cửa đi vào.
Tiếng cánh cửa kẽo kẹt trong đêm khuya vắng lặng, làm cho Tiến nổi cả gay ốc. Cộng thêm gió lất phất đánh đu nhánh cây bên góc sân nhà, làm Tiến hoang mang. Mon men theo hành lang đắp bằng đất nhô cao Tiến bước sát bên cánh cửa.
“Tốc, tốc, tốc”
Tiến đưa tay gõ ba cái và vọng hỏi:
- Thưa có ai ở nhà không ?
Vẫn không có tiếng trả lời, Tiến nói tiếp:
- Cháu từ xa về quê thăm nhà, ghé sang đây định ngủ nhờ…Không biết …

Tiến im lặng chờ một lời nói từ bên trong, nhưng vẫn không có động tĩnh nào. Hít một hơi sâu lấy bình tĩnh Tiến lò dò bước qua bên cửa sổ nhìn vào. Theo ánh đèn le lói bên trong, Tiến nhìn thấy một căn phòng trống trải chỉ có chiếc giường tre, và cái bàn vuông cũ kỹ đặt ở giữa phòng với hai cái ghế đẩu hai bên. Nhìn quanh Tiến vẫn không thấy có người nào. “Chẳng lẽ, bác nông dân lúc nãy là chủ căn nhà này, bác ngoắt tay chỉ về căn nhà này chắc vì kêu mình vô đây nghỉ trước, rồi bác đi đâu đó sẽ trở về .”
Nghĩ thế thì Tiến mạnh dạn trở lại cửa để bước vào.
Thình lình có ai đó từ phía sau vỗ vào vai Tiến.
“Á …”. Tiến la toáng lên, té lúi chúi về phía sau.
Thường thì Tiến ít khi sợ và giật mình, nhưng trong hoàn cảnh như thế này thì bất cứ ai đó cũng phải hết hồn.
Một giọng trầm, nói:
- Cháu tới đây ở nhờ phải không ?
Lúc này Tiến mới có dịp hoàn hồn. Trước mặt Tiến là một người đàn ông tuổi trung niên, khuôn mặt cũng bình thường , đang nắm cây đèn dầu giơ lên cao, soi soi vào mặt Tiến để nhìn cho rõ.
Tiến định hồn xong thì từ tốn trả lời:
- Dạ thưa bác, cháu từ thành phố về thăm ba má, đi ngang đây thì trời xập tối, hết đường ra nên phải đến đây xin ngủ nhờ nhà bác một đêm.
Người trung niên nói:
- Ngủ nhờ hả . Ít ai tới đây ngủ nhờ lắm.

Tiến hơi ngạc nhiên về câu nói đó . Không biết ông ta đồng ý cho Tiến ngủ nhờ hay chăng, câu nói đó cũng có thể là được mà cũng có thể là không. Nhưng Tiến hy vọng có “được”, còn nếu là “không” thì Tiến chẳng biết phải tính sau, chả lẽ phải vác đống va-li trở lại con đường mà Tiến lặn lội suốt hai cây số.

Chưa biết tính sau thì người trung niên đẩy cửa bước vào trong, Tiến còn đang ngơ ngác, thì người trung niên lên tiếng:
- Vào trong đi , sau còn đứng đó.
Chỉ chờ nghe có thế thì Tiến hớn hở:
- Cám ơn bác, cám ơn bác, để cháu ra ngoài lấy va-li vào.

Người trung niên không nói gì cả, chỉ cầm cây đèn dầu đi thẳng vào trong.
Tiến khệ nệ khiên từng cái va-li đặt vào trong phòng, nhét nó dưới giường, và đặt túi xách dưới đ*t bàn cho trống trải căn phòng.
Đang còn đứng lơ ngơ thì người trung niên bước ra dưới cây đèn, nói:
- Tối nay cậu ngủ ở giường này của tui, tối nay trăng sáng tui phải đi giăng câu, và đắp đê điều . Phòng bên trong là của đứa con gái tui. Mấy hôm rồi nó bị bệnh…nên đã đi ngủ từ sớm.
Tiến gật đầu “dạ, dạ”, người trung niên lại nói:
- Cậu ngồi chơi đi, để tui xuống bếp kiếm vào món đồ ăn lên cho cậu.
Tiến khách sáo nói:
- Và thôi khỏi bác, làm phiền bác lắm! Cháu … cháu ăn rồi!

Tuy nói thế nhưng giờ đây Tiến mới biết bụng mình đói meo. Chỉ sợ là người trung niên kia bản tánh thật thà, nghe theo lời Tiến không mang cơm ra thì tiếc lắm.
Và người trung niên kia đáp:
- Không gì đâu, cơm hồi chiều còn dư nhiều, mang lên đây cho cậu ăn, với món cá trê nướng trộn nước mắm gừng và canh bầu.

Tiến nghe đến đây thì nước miếng chảy ròng trong cổ họng. Chỉ đành nuống ừng ực xuống thèm thuồng. Đã từ lâu rồi, Tiến đã quên bén đi cái mùi cá trê nướng trộn nước mắm gừng, cái món mà Tiến rất thích mà không bao giờ kiếm được bên xứ Mỹ này.
Nghe mùi cá nướng trong tâm, Tiến không khách sáo nữa, rối rít:
- Dạ, cám ơn bác. Cám ơn bác.
Người trung niên kia lại chỉ tay qua bên trái:
- Kế bên đây là cái mương tưới ruộng. Nước sạch, mát lắm, cậu xuống đó tắm cho khỏe đi, rồi lên đây ăn cơm. Đi cả ngày rồi chắc mệt lắm!

Đến bây giờ Tiến mới phát giác là người ngợm Tiến chua lòm. Cái mùi xông xông từ hai bên nách như mùi hành, mùi tỏi. Tiến nhăn mặt í ẹ . Đã hơn 24 tiếng rồi, Tiến chưa hề tắm, thuốc xức nách cũng tan hết theo mồ hôi. Bây giờ còn gì hơn nữa là được đi tắm.
Tiến lại khép nép:
- Cám ơn bác.

Video clip 18+ women in box-japanese :


Các chú đừng chửi em nó mà tội nghiệp.
Phàm sống ở đời mỗi người đều có một lý tưởng, hay nhỏ hơn là mục đích sống riêng.
Có thằng nhắm mắt là thấy tiền, mơ thấy tiền, thì lý tưởng đời nó là đồng tiền.
Có thằng đề cao giá trị bản thân, coi mình là nhất thiên hạ là cỏ rác, loại này ít chịu luỵ người vì cuộc đời này éo ai có thể oai bằng nó.

Có thằng ( như thằng chủ thớt ) thì lại coi tình yêu là cứu cánh cuộc đời, là mục đích duy nhất, lý tưởng duy nhất, nôm na các cụ bảo là khổ vì L. thì nó giãy kiểu gì rồi cũng éo thoát khỏi kiếp khổ vì L ( mà nó thi vị hoá lên thành mối quan hệ thiêng liêng, bất hủ…).

Các chú chửi nó vì sao nhục như thế rồi mà vẫn tiếp tục muốn nhục thêm? Sao không bỏ mịa nó đi?

Bỏ là bỏ thế nào được vì thể tạng, cơ địa của nó giời sinh ra đã rất phù hợp với việc chạy theo gái, cung phụng và đội gái lên đầu. Đó cũng là sứ mệnh thiêng liêng, cao cả mà một thằng khổ tình sẽ có cách bao biện theo kiểu của nó. Nó sẽ rất khó ngộ ra, vì nếu ngộ ra thì nó đã éo ngu gì làm kiếp cu li 3 năm ròng rã cho 1 con vẹo lởm mà không đụng được sợi lông chân của nó.

Thôi các chú trật tự để yên cho nó khóc!

Phim Awx Ân ái mặn nồng 1

Từ lúc chồng chết, Dì Hân vẫn ở một mình. Ngày xưa trước khi có chồng Dì Hân tu bà Phước, nhưng đổi đời nên Dì xuất ra. Bẩm sinh là người cứng rắn và tự tin nên Dì không thích nhờ vã ai. Căn nhà Dì tuy nhỏ nhưng gọn gàn sạch sẽ ở một tỉnh lỵ ít người vùng Đông Bắc nước Mỹ. Dì cao to hơn so với những đàn bà Á Đông nhưng nhìn gọn gàn cân đối. Dì Hân đi làm trong hãng ráp nối điện tử , biết Dì không chồng nhiều đàn ông gấm ghé tán tỉnh, nhưng Dì chỉ cười không đáp lại.

Trong cái tỉnh lỵ buồn tẻ nấy, Dì Hân có quen một cô người bạn tên Vân. Cô Vân có chồng người Mỹ. Vợ chồng Cô Vân chịu chơi, rộng rãi, phóng khoáng. Hai vợ chồng Cô Vân vẫn thường đến nhà Dì Hân chơi cuối tuần, ngược lại Dì Hân cũng thường đến nhà Cô Vân khi có dịp. Họ thân nhau, hiểu nhau nên gần gủi mật thiết như người nhà. Có lần Cô Vân hỏi Dì Hân:
“Trông bà còn ngon cơm sao không lấy chồng đi cho rồi!?”
Dì Vân cười trả lời:
“Ngu sao! Đang tự do sao phải tròng đầu vào rọ!”
Cô Vân vỗ vai bạn bảo:
“Thì có bồ! nhà ai nấy ở, cơm ai nấy ăn!”
Dì Hân lắc đầu nói:
“Chưa gặp người, bà có làm mai đi!”
Cô Vân cười lớn nhìn bạn nói:
“Ừa! khi nào có tui giới thiệu!”

Tình bạn càng thắm thiết nên có cái gì Cô Vân cũng chia sẻ với bạn mình. Sau nầy những phim tình cảm Đại Hàn tình tiết mê ly nhiều tập hai bà thường trao đổi nhau xem, nhiều khi Dì Hân mê xem đến nỗi thức khuya quá sáng hôm sau vào hãng thiếu điều ngủ gật.

Dì Hân đang mải miết theo giỏi cuốn phim “Ta mãi yêu nhau” tới đoạn gây cấn thì phim hết phải bỏ đĩa khác, khi Dì bỏ đĩa mới thì lại không phải phim Đại Hàn mà lại thấy khuôn mặt tươi cười của Cô Vân trước ống kính. Cô Vân đang đi dạo trong một khu vuờn mùa xuân thật đẹp, chiếc váy hoa cô mặc trông rạn rỡ đang xòe ra trước ông kính, người đàn ông đang quây nói đẹp lắm là giọng chồng Cô. Dì Hân lẩm bẩm: “Chà chắc hai người đi nghĩ hè!”Cuốn phim chạy theo Cô Vân trong suốt cuộc đi chơi, nào vườn hoa, lúc lên đèo xuống suối, lúc phố thị lúc thôn quê, rồi về tới khách sạn, đến lúc nầy Cô Vân cầm máy quây anh chồng tươi cười xuống xe. Người chồng Mỹ của Cô Vân thật ra trẻ hơn vợ vài tuổi, trông anh ta mạnh khoẻ vạm vỡ. Cô Vân quây chồng trong phòng khách sạn, chợt Dì Hân khựng lại khi trên màn ảnh anh chồng Cô Vân tự nhiên thoát y đi vào phòng tắm. Nhìn thấy cảnh thoát y của người đàn ông với cái hạ bộ lớn làm Dì Hân sững sờ muốn tắt máy, nhưng nghĩ sao Dì lại coi tiếp. Anh chồng của Cô Vân từ phòng tắm đi ra, anh tươi cười nhìn ống kính rồi lại nằm trên giường. Cô Vân chiếu sát hạ bộ chồng và bàn tay của cô cầm vuốt ve dương vật. C*c người đàn ông cương lên, có tiếng cười rộn rã trong máy. Dì Hân không ngờ mình lại coi phim sex. Cô Vân đi tắm, khi ra Cô trút bỏ khắn tắm. Thân hình Cô vẫn còn săng chắt. Anh chồng chồm dậy đẩy vợ nằm xuống giường rồi bú mớm vợ. L*n Cô Vân sạch không lông nhìn mát mắt, nhưng giữa khe có tí thịt thừa. lúc chồng bú cô sướng quá cứ bung người rên rĩ, xong Cô Vân cũng bú dương vật anh chồng to cứng, cái đầu khấc bóng chảy. Lúc hai anh chị đ* nhau rầm rập mới thấy tiếng rên Cô Vân thật dâm đãng. Dì Hân bàng hoàng như trong giấc mơ, chợt nghe giữa háng cũng rịn nước ra ẩm ướt lúc nào không biết.

Vài ngày sau Dì Hân nghe Cô Vân gọi phone nói:
“Tui đưa lộn đĩa phim bà coi chưa!”

Dì Hân ú ớ, thì nghe Cô Vân cười lớn trong phone nói tự nhiên:
“Xin lỗi nhe! Có coi cũng không sao! tuị nầy đi nghĩ hè rồi sẵn dịp quây luôn, tính bỏ phần cuối nhưng lại quên, nhưng ai thì sợ… chứ bà thì không sao! Cho bà mãn nhãn, có dịp cho biết ý kiến!”

Dì Hân ngượng ngùng lãng qua chuyện khác. Hình ảnh con c*c to đút vào l*n của Cô Vân như hiện ra trước mặt, làm Dì lính quýnh rồi từ gĩa cúp phone.

Dì Hân đứng trước tấm gương lớn trong phòng tắm, tấm gương mờ bởi hơi nước, dì lấy tay xoa xoa những vệt nước, hiện ra một thân thể trần truồng. Thân thể trước mặt vẫn còn đẹp, hai đôi vú nhô cao chưa xệ, cái bụng cái eo vẫn còn nhỏ cho bộ mông to và chồm lông phơn phớt trước háng. Dì hài lòng với thân thể của dì. Dì Hân đứng vút ve cơ thể mình rồi dần dần cảnh tượng làm tình vợ chồng cô Vân hiện ra làm cơn hứng tình bùng dậy, dì vút ve xoa bóp cơ thể mình trong cơn mê dục cho đến lúc ngây ngất lên rồi diụ xuống, dì chợt ngượng ngùng quây đi.

Mùa thu ở đây rất đẹp, dì Hân thường lái xe đi ngắm cảnh, mỗi cảnh như một bài thơ, hay khúc nhạc. Lá vàng rụng đầy xuống những con đường , những hồ nước soi bóng cây đủ màu, nếu trên xe nghe thêm nhạc tiền chiến như: “ Thu đi cho lá vàng bay…. lá rơi cho đám cưới về” là tuyệt vời!Dì lái xe về nhà thì thấy trước nhà có gã đàn ông Á Đông ngồi trên thềm, dì ngạc nhiên xuống xe, Gã trông bụi đời , trên vai vác ba lô, dưới chân thêm một xách lớn. Gã mặc áo thun quần jean bạc phách. Thấy dì đi tới gã lật đật đứng lên, rồi chưa đợi dì hỏi gã lên tiếng:
“Chào dì Hân, tui là Phẩm con ông bà Thanh ở Sàigòn năm xưa!”

À thì ra con bà hàng xóm thân tình lâu năm, dì mừng rỡ hỏi:
“Ủa! sao Phẩm biết tui ở đây?!”
“Thì hỏi lòng vòng! Tui tới xứ nầy làm việc, rồi hỏi riết nhiều người mới tìm ra dì, nhờ dì cho ở tạm thời gian đầu?”

Dì Hân lấn cấn, nhưng không biết sao.
“Ừ! Thôi ở tạm, nhưng phải tìm chổ khác nha!”
“Vâng!” Thằng Phẩm vui mừng tay nắm lấy túi xách. Sau khi dành cho hắn một phòng nhỏ dì Hân thấy mình không được thoải mái, vì ở một mình đã quen.

Nhưng một thời gian ngắn dì Hân lại thấy thích gã con trai. Có hắn tự nhiên căn nhà ấm cúng. Phẩm siêng năng, sau những buổi đi làm về hắn giúp dì Hân hút thảm, cắt cỏ quét lá. Hắn lại một tay đầu bếp có hạng nên hai người thường có những bửa ăn ngon miệng cuối tuần, còn rất hạp nhau về rượu nên có lần trong bộ váy đen ôm sát thân hình hấp dẫn sau buổi tiệc về say xỉn , dì Hân đã không tự chủ nên đã để cho Phẩm hôn môi, hai người đã nút lưỡi nhau cho đến khi hắn leo lên người dì Hân thì quá muộn màn cho sự chống đối. Hai thân hình quần nhau điên dại cho đến lúc con c*c to của Phẩm lọt vào âm hộ của dì Hân thì chuyện đã xong. Phẩm đ* dì Hân liên tục cho đến gần sáng mới buông ra ngủ. Sáng hôm sau dì Hân dậy lấy tay dụi mắt nhìn thân thể trần truồng của mình bên cạnh chàng trai và sự ướt át mền gối sau cơn tình ái kịch ngất chứng nhân của hoan lạc đêm vừa qua làm dì xôn xao, và khuôn mặt đẹp trai của Phẩm đang ngủ ngon như trẻ thơ, bất giác dì Hân hôn lên má Phẩm, rồi dì hôn xuống phần ngực, phần rốn, đến khi nhìn thấy con c*c của Phẩm bất giác lòng dì rộn rã. Con c*c thật sạch sẽ to lớn không thua John chồng của của Vân, dì không ngờ con c*c nầy đã đâm sâu, thọt sâu, mạnh vào âm hộ làm dì sướng ngất đêm qua. Dì không ngờ Phẩm cũng là kiện tướng trên giường. Không cưỡng được di Hân cuối xuống lấy miệng ngậm c*c Phẩm. Không đầy vài giây sau Phẩm ú ớ, c*c hắn cương cứng trong miệng của dì Hân, dì liếm mút ngon lành. Phẩm mở mắt nhìn thấy người đàn bà đang bú c*c mình, hắn trân người sung sướng hạnh phúc.

Dì Hân đang tắm thì thấy Phẩm bước vào, hắn bắt đầu xoa bóp thân thể đầy xà phòng của dì. Tuy hắn đứng thấp hơn dì Hân nhưng có sao, hắn vẫn thích những người đàn bà to con. Hai người đùa giỡn như con nít, Phẩm lấy vòi nước xịt mạnh vào l*n dì Hân rồi cười lớn, trong đầu hắn muốn bú l*n, dì Hân lấy tay che l*n như không muốn Phẩm nhìn thấy. Mặc cho nước rơi xuống Phẩm đẩy dì Hân vào tường cuối xuống bú l*n. L*n dì Hân đẹp hơn l*n cô Vân . Hai mu tròn to không một miếng thịt thừa. Cái khe khép kín hấp dẫn khiêu khích. Phẩm banh ra liếm họt le đỏ hỏn tròn cương lên. Ngón tay cái hắn đút sâu vào lỗ ngoáy lên phía trên có một lớp thịt nhầy, dì Hân hét lên sung sướng, hơi thở mạnh. Lần đầu tiên dì có cảm giác cực sướng, dì dang hai chân ra lớn hơn, dì run lẩy bẩy, toàn thân tê cứng hoan dại lạc thú khi Phẩm say sưa bú l*n. Tiếng cười mất hút chỉ còn nghe tiếng rên la cùng tiếng nước rơi xuống. Phẩm đứng lên xoay dì Hân lại chổng đôi mông to về phía sau, hắn cầm c*c đẩy mạnh vào l*n dì Hân nắc như máy. Chưa bao giờ dì Hân được đ* kiểu chó sướng như vậy…

Dì Hân email cho cô Vân kể rõ sự tình. Hai người đàn bà chia xẻ tình cảm, dì Hân không dấu diếm chuyện của dì và Phẩm, cô Vân trả lời là mừng cho dì Hân không còn cô đơn, rồi còn nói khi nào dì Hân có quây tape nhớ gởi cho cô và John coi, luôn tiện cô Vân mời đến nhà cuối tuần.

Buổi tiệc nhà cô Vân diễn ra rất vui, ngoài dì Hân và Phẩm còn có thêm một cặp vợ chồng bạn thân người Mỹ.

Lúc Phẩm cùng mấy ông đang đứng uống rượu cô Vân nói với dì Hân:
“Trông cậu Phẩm dễ thương ghê!”
“Thì!. . tui cũng thấy vậy!” Dì Hân trả lời.
Cô Vân cười cười nói:
“Mới toanh!. . . trẻ như hắn…chắc! đêm bảy ngày ba hả?!”
Dì hân đỏ mặt nói:
“Chút chút thôi!”
Cô Vân vênh mặt nói:
“Chút chút gì! Trông mặt bà tươi rói thì biết!”

Nhà cô Vân có cái quầy rượu khuất trong một góc. Phẩm lại biết pha rượu nên mấy bà rất thích. Lúc sần sần mọi người đều thân mật bạo dạn.
Lisa vợ Bob chỉ Phẩm hỏi cô Vân:
“Chú đó là ai vậy?”

Cô Vân liếc dì Hân đang ở gần Phẩm trong quầy rượu nói:
“Hắn ta con người bạn than… của bà Hân” rồi cô tiếp:
“Nhưng nó có thể…fuck bà Hân rồi đó!”

Lisa cười nói:
“Bà có thử chưa?”

Từ khóa cho chủ đề Phim Awx liên quan :

Xem thêm chủ đề Phim Awx liên quan :

Đừng bảo mình là đĩ nữa .. mà là vợ anh

Ngày bị vất bỏ. Ngày người mà em yêu tàn nhẫn đá văng em ra khỏi cuộc sống của anh ta, em trơ trọi đơn độc dìm đời mình vào cơn say.. dìm đời mình vào những cuộc chơi, nó chỉ kết thúc khi em trần truồng trên giường với ai đó. Kẻ mà em lại không hề biết là ai

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 3

“Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến.Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói...

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 5

Ông khách du lịch đang đi dạo ven biển, bỗng thấy nơi này không có một bóng người. Ông liền cởi hết quần áo, để lại trên bờ rồi xuống biển tắm.

Tuổi trẻ điên cuồng đụ đit vào lồn nhau liệt dương

Nếu có thể quay lại, thì tôi vẫn sẽ yêu anh cái tình yêu điên cuồng như Nancy đã dành cho Sid, hủy diệt như Courtney đã yêu Kurt.

Phang nhau với gái đẹp lồn cũng đẹp và to

Nơi hắn sáng sớm hôm nào cũng như hôm nào ...1 tháng 30 ngày...1 năm 365 ngày đều như cơm bữa chạy đủ 3 vòng hồ. Cho dù mưa bão hay cái giá lạnh thấu xương ...hắn vẫn như thách thức Đất Trời ...ngang nhiên... bất chấp tất cả không bỏ bất kỳ 1 buổi nào...dù là mồng 1 tết Nguyên Đán ...