Pha Trinh Gai Viet Nam

- Nè lại đây, nè ? , ê ? , mắc dịch mà, không biết làm gì mà đứng trơ trơ đó!!

Tôi giật mình vì tiếng gọi trong trẽo kéo tôi ra khõi dòng kỹ niệm. Thì ra là một cô gái tay dắt chiếc xe đạp với bánh xe xẹp lép. 100 % là bị cán đinh rồi!! Tôi cười thầm hay ra mừng thầm đây?

- Cô Hai, để tôi dắt xe vô cho, tôi làm một chút là cô Hai có thể đến đúng hẹn với người yêu rồi.

Cuộc sống mà chẳng hiểu từ bao giờ tôi đả học được cách nịnh hót kiểu này.

- Người yêu gì? Người yêu gì ở đây!

Cô bé trạc 20 này không những dể thương mà còn giỏi nhõng nhẻo thật .

- Dạ không tôi thấy cô hai thật là dễ thương lại đẹp gái nên nghi thế nào củng có người yêu hoặc ít nhất là mười mấy chàng trai theo đuổi.

Đã quen với cách ăn nói này rồi tùy theo vị trí mà nói chuyện, chẳng có vấn đề gì. Bây giờ thì tôi chỉ quan tâm làm thế nào mà người ta móc bóp trả tiền cho tôi một cách vui vẻ. Nhìn nét mặt cô ấy giãn ra và đôi môi chúm chím nở nụ cười hàm tiếu lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng là tôi thấy yên tâm. Tôi nghĩ thầm tối nay nhất định đi ăn cháo thập cẩm ở khu Ma Lăng mới được.

Cặm cụi chà xát vỏ ruột xe cho thật nhám, sau đó tôi phải thoa sơ qua một lớp keo. Cuối cùng là ép chặt một miếng cao su nhỏ lean lỗ thủng mà tôi đả chà xát lúc nảy, kẹp chặt vào “lò bát quái” đang nung nóng để miếng cao su nhỏ đó dãn ra và lỗ thủng được bịt kín. Thế là xong, chỉ còn đợi cho xong việc. Tôi nhìn sững chiếc xe đạp khá lâu ?

- Êêêê, cái anh kia, không nói năng gì mà chỉnhìn chăm chăm vào chiếc xe đạp. Anh thiệt là quái lạ quá!

Cô gái này sao mà phiền phức quá, tôi ỡm ờ qua quít .

- Nhìn chiếc xe có gì là lạ?

Cô bé thoáng ngạc nhiên rồi vội vã phân bua

- Anh nè, có một lần Thảo cũng bị hư xe, người sửa xe bên lề đường đó củng trạc tuổi anh, nhưng người đó không có nhìn xe mà là nhìn Thảo!

Thoáng rung động, nhưng tôi vẫn biết chuyện đời có nhiều trùng hợp lạ kỳ Tôi từ tốn giãi thích?

- Thảo nè, tôi nhìn chiếc xe lâu như vậy vì nó màu xanh ngọc!
- Bộ anh thích màu xanh ngọc lắm sao?

Sao từ phút này, tôi lại nghe cái tiếng “anh” nó ngọt ngào làm sao. Và chẳng hiễu sao cái tôi lại có thể gọi một người con gái thân mật đến thế, cái cảm giác này đã mật từ lâu lắm rồi kia mà.

- Không, tôi thích màu đỏ, mình thích ngắm màu xanh vì người chị của mình rất yêu màu xanh ngọc! Màu đỏ rực lữa còn màu xanh thì dịu dàng thanh khiết, có lẽ hai màu sắc nầy không thể dung hòa với nhau được.

- Hi hi hi, coi cái tướng anh kìa, true như vậy mà đã thành ông cụ non rồi đó. Nè xong chưa, trời ơi, lâu qúa đi, trễ học rồi nè!!

Mãi lo nghĩ vẫn vơ, tôi quên khuất đi mất là còn lo váép cái ruột xe đạp. Tôi từ tốn kết thúc công việc của mình trong khi cô bé phụng phịu đôi má, đôi môi trề ra vì cái tướng lẩm cẩm của tôi.

- Anh nè, cho hỏi chút, anh có biết trường Y khoa nằm ở đâu không, người ta chỉ là gần đây lắm?

Ah, cô bé học giỏi thật, học Y khoa cơ à? Lúc này tôi mới nhìn kỹ cô bé, mái tóc ngắn trẽ trung được kẹp bởi chiếc kẹp tóc nhỏ, khuôn mặt tròn vừa vặn. Có lẽ đôi môi luôn mĩm cười để lộ hàm răng đều như hạt bắp với hai má lúm đồng tiền đả làm không biết bao nhiêu chàng si mê.

- Uiii da, sao Thảo đá vào ống quyễn của tôi?

Mãi mê ngắm nhìn gương mặt Thảo thì bị Thảo đá cho một cái ngay ống quyễn.

- Anh nhìn cái gì ghê vậy? Thảo hỏi anh có biết đại học Y nằm ở đâu không, biết thì chỉ không biết thì đừng có trợn mắt thấy ghê qúa!

- Ui da, đau qúa. Thảo đi đến ngã tư thứ hai thì quẹo phãi, sẽ đến nhanh thôi gần lắm Khi vào trong đại học Y thì vừa bước qua cổng thì quẹo tay trái, đi cuối hành lang là nơi tụ họp của sinh viên mới vào trường đó.

Tôi chỉ dẩn cô bé cặn kẽ, bỗng dưng tôi phát hiện cô bé đang nhìn tôi, đôi mắt mỡ to, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ vừa tò mò vừa kỳ dị. Tôi cảm thấy thân thiết qúa, đôi mắt này, cái đôi mắt kỳ lạ này đả nằm sâu trong tiềm thức của tôi lâu lắm rồi, thế nhưng chẳng quên biết là ở đâu kia chứ?

- Nè, sao anh biết rõ trường Y khoa qúa vậy?
- Tôi vốn học ở đó mà, năm thứ ba rồi Thảo!
- Thôi chết, Thảo đi nha mãi lo nói chuyện trễ giờ rồi? .

Bóng cô bé hấp tấp bỏ đi đã khuất khõi tầm mắt của tôi, tôi bần thần. Rối loạn qúa, cô ấy tên Thảo, chiếc xe đạp màu xanh ngọc, không lẽ cô ấy cũng thích màu xanh ngọc. Tôi nhắm mắt lại, và khi đó tôi lại sống lại với hoài ức cũ, những cuộc giao hoan rã rời bên chị, hơi thở dồn dập của chị qua đôi môi hé mở rung rung mời mọc ?

- Nè, cái anh kia, xin lỗi nha, chút nữa là quên trã tiền anh, xin lỗi nha!!

Ừ nhĩ, hôm nay sao tự nhiên để người ta “quên” khôn vậy cà. Cô bé đã quay lại từ lúc nào mở chiết cặp da để trong chiếc giỏ xe đạp. Có vẽ lục lọi một hồi rồi nhìn tôi, đôi mắt như run run và sợ.

- Thảo lỡ để quên cái bóp tiền ở nhà rồi, xinlỗi nữa nha, hôm nay ngày đầu tiên khai giãng. Thảo vui qúa đêm qua gần sáng mới ngũ, nên thức dậy trễ, vội đến nỗi mà quên mất tiền ở nhà. Làm sao bây giờ, anh tin Thảo không?

Giọng cô bé như van lơn, như tha thiết, tôi tin lời cô bé. “Trên đời này có thứ dân đó sao? Người ta quên tính tiền còn chạy về trã tiền, nếu trã được thì coi như mình gặp số hên, đụng nhằm quý nhân. Đằng này quay về lại không có tiền trã. Thiệt đúng là ông trời trêu người, bắt người tốt gặp họan nạn mà” Tôi ngĩ thầm lại đáp:

- Thôi Thảo đến trường đi, mình ít khi đi nghe giãng, chỉ lên trường hỏi bài mấy đứa bạn, coi trong trường thầy giảng đến đâu để biết mức độ tự học của mình. Khi nào mình lên trường thì nhất định sẽ kiếm để đòi nợ, mỗi ngày cứ đem theo tiền đợi tui đến”

Thú thật tôi chẳng hề có ý định tìm đến cô bé để đòi tiền. Kỳ lạ là tôi có cảm giác cô bé đả đem lại sự thay đổi lớn trong con người tôi, một con người đả vật loan một mình với cuộc sống với tương lai từ khi chị lìa xa để lại trong long bao ký ức không nguôi?

Nắng hắt hiu soi bóng qua kẻ lá lung linh ẩn hiện như những vì sao mõi mệt sắp gĩa từ bóng đêm. Đả năm giờ rưỡi rồi , tôi chỉ kịp về Ký túc xá tắm sơ qua rồi lập tức lean trường. Mãi ngồi trên giảng đường vắng tanh ngắm chiều rơi tôi thoáng nghe một giọng nói thật nhỏ nhẹ:

- Anh Minh, mọi người đả về hết rồi !

Tôi khẽ quay đầu lại, thì ra là một nữ sinh viên nào đó cùng khoá với tôi. Tôi vốn chẳng nhớ người bạn này tên gì, đố với tôi chẳng chút quan trọng.

- Cả ngày làm mệt quá nên tôi quên mất hôm nay là thứ ba, bài giảng đả kết thúc lâu rồi, cô Hai tên gì? Ý quên, bạn tên gì vậy?

Vẫn quen thói đầu đường xó chợ, tôi buột miệng thôi. Nhưng dường như cô ấy có thể đọc được suy nghĩ qua ánh mắt.

- Em tên Hoài Thương, ngày nào cũng đi ngang qua nơi anh làm. Thấy anh vất vã quá.

Dạo trước tôi vẫn thường hay tự ái mỗi khi người ta nhắc đến việc tôi kiếm sống, nhưng bây giờ thì trở thành bình thường lắm rồi. Hoài Thương ngồi xuống bên cạnh tôi với lối nhìn như soi bói tìm kiếm vật gì.

- Hoài Thương kiếm gì đó, để quên sao?
- Thương để quên cây viết của cha tặng ngày sinh nhật.

Hông và mông cô ấy khẽ nhích và vô tình chạm vào người tôi, khoãng cách gần làm tôi cảm nhận được mùi thơm dể chịu của hoa hồng.

- Nước hoa thơm dịu quá đó Thương.

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 1

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 2

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 3

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 4

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 5

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 6

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 7

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 8

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 9

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 10

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 11

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 12

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 13

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 14

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 15

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 16

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 17

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 18

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 19

Pha Trinh Gai Viet Nam- Hinh anh 20

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :

Xem Pha Trinh Gai Viet Nam hot nhất

Em đành nhắm mắt ...mặc cho hắn muốn làm gì thì làm...
Nhìn Cu hắn những lúc hắn đưa vào ...rồi rút ra...những mảng mầu Đỏ Đỏ...Thâm Đen...loang lổ...chả khác gì cây xúc xích nhuộm phẩm bị loang mầu là mấy...nhìn mà muốn ói...

Em thầm tự nhủ...Thôi thì tại vợ chồng mới Cưới nên hắn máu lửa thế...còn hơn mấy anh trước kia mình quen...lúc đầu cũng Hùng Hổ lắm.. fang được dăm bữa...nửa tháng chạy mất mịa Cả Dép...thôi ráng chịu đựng ...vài bữa nữa hắn chắc chắn cũng chắp tay lạy mình thôi...

2tháng trôi qua...

Rồi 3 tháng...và giờ là tròn Nửa Năm...hắn không có dấu hiệu dừng lại ...mà thậm chí còn...Ham Muốn Hơn...ĐIÊN CUỒNG HƠN...
Hắn càng ngày...càng thèm khát hơn...cái Điên Cuồng ...thèm Muốn ấy chả khác gì những đứa trẻ khát Sữa gào khóc trong Vô Vọng...
Em đang từ Đỉnh của Đỉnh cao sung sướng đến tột độ lâng lâng quên Trời Đất bỗng chốc ...

Em Từ Đỉnh Cao lao thẳng xuống vực sâu ...mà như chẳng có gì bám víu...Hỡi ơi những tháng ngày tràn đầy hạnh phúc đâu rồi...
Không ngày nào hắn để em yên...lúc được fang thì hắn nhẹ nhàng êm ái và vui vẻ ...nhưng khi không được ...hắn ***g lộn lên ...Bằng mọi cách dùng Vũ Lực đè em ra mà fúc...mà Cào ...mà Cấu,Cắn Xé...cho thỏa mãn ...hả hê ...phần CON DÊ trong huyết quản Súc Vật của hắn...
Đêm nay...ngày đầu tiên của Chu Kỳ...mệt mỏi và khó chịu...em Van Xin hắn Tha cho em 1 NGÀY ...CHỈ 1 NGÀY THÔI...nhưng hình như hắn không hiểu Tiếng Người nữa rồi...
Mặc cho em La Hét...mặc cho em tóm tóc và Cào Cấu hắn...hắn vẫn ...ÚP MẶT VÀO CON SÔNG KIA...lặng lẽ và Cần Mẫn ...liếm láp tất cả những gì Từ Sâu trong Nguồn chảy ...

Trời Đất ơi...cái thứ nước ấy khi mà em dùng bịt mồm...bịt miệng cống ấy,khi mang đi vứt bỏ vào thùng rác... em còn thấy ghê ghê...vậy mà ...hắn ...hắn húp...hắn liếm .. ngon lành, sạch sẽ ...như trẻ con được cho thìa uống Mật Ong rừng vậy...

Đau xót cho Số Phận...Tủi Thân cho 1 Kiếp Làm Người của em...
Nước mắt em chẳng còn để tuôn ra nữa...cảm giác ghê tởm cùng khinh bỉ ...có lẽ đã tiếp thêm sức mạnh cho em...
Em Quyết Định rồi...

Chờ cho Hắn đi ngủ...EM SẼ RA ĐI...

Cửa Chùa có lẽ là nơi dành cho em...

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Đọc Pha Trinh Gai Viet Nam mới nhất 2014

Đã 5 năm rồi, hai chúng mình mới gặp lại nhau trong một buổi họp lớp. Em bây giờ đã khác xưa rất nhiều, vẻ đẹp đằm thắm, mặn mà của “gái một con” khiến trái tim anh một lần nữa lại đập loạn nhịp mỗi khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của em!
Chúng mình đã giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, giả vờ vô tư để không ai biết được tâm trạng của mình! Anh biết em buồn khi gặp lại anh, anh biết em sẽ lại nhớ về những kỷ niệm cũ, về một tình yêu không trọn vẹn!
Ngày ấy, cũng vì anh chưa lo được sự nghiệp và tương lai cho hai đứa nên anh mới lặng lẽ ra đi và bỏ em lại một mình như vậy! Ngày ấy, anh biết em đau đớn, khóc lóc khi bị người con trai em yêu thương nhất bỏ rơi trong hoàn cảnh khó khăn ấy! Chúng mình chia tay nhau, không nói với nhau một lời… nhưng dường như cả anh và em đều hiểu lý do phải chia tay, đều đau đớn đến nghẹn lòng khi không được ở bên nhau… và anh biết, em là người chịu thiệt thòi hơn ai hết khi em đã nguyện dâng hiến tất cả những gì quý giá nhất của người con gái cho anh!
Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu! Anh mong muốn em ở lại sẽ gặp được một người con trai nào đến với em tốt hơn anh, đủ điều kiện để lo lắng cho tương lai của em… Anh một mình xuống Hải Phòng lập nghiệp, một mình mang theo trái tim vỡ, một mình đau đớn nhớ thương em nơi xa xôi ấy… Em không thể hiểu được cảm giác của anh lúc ấy đâu em ạ! Đau đớn lắm! Dằn vặt lắm! Nhưng anh không thể đến bên em khi mình chỉ có hai bàn tay trắng...

Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu!
Có thể em sẽ trách anh là một người hèn kém, hận anh vì là một kẻ bội bạc, ghét anh vì là người không có trách nhiệm với người mình yêu thương… Nhưng anh đã quyết rũ bỏ tất cả thì có nghĩa là anh phải chấp nhận sự ghét bỏ, căm hận của người con gái anh yêu! Và, sau khi chia tay nhau được 5 tháng, em đã lên xe hoa với một chàng trai Hà Nội giàu có. Anh vui vì điều đó, anh vui vì em sẽ không phải lo lắng cho tương lai của mình, không phải đôn đáo, quay cuồng với công việc như những người bạn khác vừa mới chân ướt chân ráo ra khỏi trường… Nhưng anh buồn, buồn vì em đã thuộc về người con trai khác, buồn vì trách mình vô dụng, hèn kém, không được ở bên cạnh, chăm sóc cho người mình yêu thương!
Anh hứa sẽ để tang mối tình của mình hai năm rồi mới bắt đầu tình yêu mới! Nhưng, em đâu biết được, suốt 5 năm trời ở đây, trái tim anh ngày ngày vẫn hướng về Thủ đô yêu dấu, nơi đó đã ôm mang tất cả những kỷ niệm yêu thương và vùng trời bình yên của hai đứa! Nơi ấy giờ đây, em cũng đang hạnh phúc bên người đàn ông khác… trái tim anh đau đáu mong một ngày được trở lại nơi ấy, được gặp lại em yêu, để biết được cuộc sống của em giờ này như thế nào! Có hạnh phúc và yên ấm như anh đã từng mong đợi hay không?
Và lần này, anh ra đây công tác, cũng là ngày lớp trưởng cũ thông báo họp lớp! 5 năm trôi qua, mỗi người dường như đều đã khác, ai ai nhìn cũng chững chạc hơn và hầu như mỗi người đều rất thành công trên con đường sự nghiệp của mình! Anh và em… dù không nói chuyện riêng với nhau, không dám nhìn thẳng vào mắt nhau… nhưng anh biết, sóng lòng đang cuộn trào dữ dội trong tâm hồn mình! Và em, cũng đang nhức nhối nhớ về những kỷ niệm xưa cũ!
Cả lớp tiệc tùng liên hoan xong, mọi người lại kéo nhau đi hát Karaoke. Anh vốn không thích chốn ồn ã, đông người… nhưng có lẽ, đây là cơ hội để anh có thể bày tỏ hết nỗi niềm của mình! Ngày xưa, mỗi lần tan học, chúng mình lại lang thang khắp Hồ Gươm, Hồ Tây, công viên hay những con phố dài để ngắm … và mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe. Giờ đây, những kỷ niệm ấy lại sống lại, giẫy dụa trong tâm hồn anh mỗi khi nhìn vào ánh mắt sâu thẳm như đang hờn trách của em!

Mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe!
Khi anh đang nhập tâm hát bài "Áo em chưa mặc một lần", anh nhìn sang phía em ngồi và dường như đôi mắt em đang ngân ngấn nước! "…Ngày hôn lễ, em không đòi châu báu. Chỉ ước một đôi áo thêu để nhớ chuyện đời… Tôi thẫn thờ, nghe tiếng hàng thông reo. Thương quá là thương khi nắng ngã về chiều . Nhìn đôi áo tôi thương về dĩ vãng. Nhưng vẫn còn trông thấy em mặc lễ tơ hồng...". Lời bài hát giống như chuyện tình yêu của hai đứa ngày nào! Đã thề ước sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời này… vậy mà chính anh đã lặng lẽ rời xa em để đi đến một nơi thật xa, mang theo tất cả những kỷ niệm về người con gái anh yêu đang đau khổ, dằn vặt vì mối tình đầu dang dở…
Lúc tàn cuộc, chúng bạn dường như cũng hiểu được tâm trạng của hai đứa nên mọi người đã bảo anh đưa em về. Trên quãng đường dài ấy, chúng mình chẳng ai nói với ai một câu nào. Đến khi đi qua khách sạn nơi anh nghỉ, anh hỏi em “Có muốn vào uống nước, nói chuyện một lúc không em?”và em đã gật đầu đồng ý vì hôm nay, chồng của em cũng đang đi công tác nước ngoài.
Căn phòng rộng rãi mà sao không khí trong phòng lại ngột ngạt quá! Anh không dám nhìn thẳng vào mắt em, cũng chẳng biết bắt đầu câu chuyện như thế nào nữa… em cũng vậy! Chỉ lặng lẽ cúi mặt và thi thoảng nhấp vài ngụm nước, không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu…
- Chúng mình… - anh ngại ngùng định nói chuyện ngày xưa, nhưng rồi lý trí đã ngăn anh không được nói ra điều đó!
- Chúng mình không gặp nhau 5 năm rồi anh nhỉ? Nhanh quá phải không? – Giọng em vẫn nhẹ nhàng như ngày xưa ấy!
- Anh biết anh có lỗi với em rất nhiều! Nhưng anh vui vì em có một gia đình rất hạnh phúc!
- Sao anh nghĩ em hạnh phúc?
- Anh chỉ đoán thôi! Với lại, nhìn em bây giờ vẫn trẻ đẹp chẳng khác gì ngày xưa cả…
- Em lấy chồng chỉ để quên đi mối tình đầu của mình mà thôi. Suốt 5 năm chung sống, chưa bao giờ em có được cảm giác hạnh phúc và bình yên cả! Dù cuộc sống gia đình sung túc, đủ đầy, dù được chồng chiều chuộng, yêu thương… nhưng trái tim em vẫn đớn đau mỗi khi nhớ về những kỷ niệm cũ!
- Anh xin lỗi… Anh không thể làm gì khác được! Nếu lấy anh, cuộc sống của em sẽ không được sung túc như bây giờ…
- Đã bao giờ em đòi hỏi gì ở anh chưa? Đã bao giờ em đắn đo, vụ lợi, tính toán trong tình cảm của anh đâu? Sao anh lại nghĩ em muốn có một cuộc sống đủ đầy chứ không phải vì tình yêu thương?
- Anh xin lỗi…
- Bây giờ anh xin lỗi cũng chẳng thể giải quyết được gì nữa rồi! Dường như mọi chuyện đã đi vào dĩ vãng xa xôi… Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu… - Nói đến đấy, em nghẹn ngào khóc như một đứa trẻ.

Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu…
Anh đã đến bên em, nắm chặt lấy bàn tay em… chỉ mong an ủi em được phần nào nỗi đau đăng giằng xé trong tâm hồn em!
- Sao ngày ấy anh lại bỏ em đi? Sao anh không giữ lời hứa với em hôm nào? Sao anh không cưới em làm vợ? – Em gục đầu vào vai tôi khóc trong sự đau đớn, tuyệt vọng!
- Anh xin lỗi… - Tôi ôm em trong vòng tay rắn chắc của mình, nhẹ nhàng lau khô những giọt nước mắt đang lăn dài trên má em.
- Hãy cho em… ở lại bên anh… đêm nay nhé!
- Nhưng… chồng em thì sao? Em không sợ…
- Em nguyện đánh đổi tất cả… chỉ muốn được ở bên anh trọn vẹn một đêm nay thôi... được không anh?
- …
Chúng tôi đã ở bên nhau suốt đêm hôm đó! Một đêm cuồng say trong cơn yêu đương của bao ngày xa cách, một đêm như thiêu đốt hai tâm hồn cô đơn, đớn đau bấy lâu nay, một đêm tràn đầy nhựa sống của hai cơ thể đang khao khát yêu đương, khao khát tan chảy vào nhau, hòa hợp vào nhau làm một…
Một đêm hạnh phúc, một đêm ngọt ngào, một đêm được sống dậy những yêu thương, mong nhớ sau 5 năm xa cách… một đêm có nhau để nhớ nhau suốt đời!
Chỉ ngày mai thôi… Em lại trở về với cuộc sống của em, trở về với ngôi vị của người vợ, người mẹ tốt, trở về với mái nhà cô đơn luôn thiếu vắng bóng người đàn ông trong gia đình… Còn anh, anh lại trở về nơi anh đã chọn lựa ra đi, anh sẽ lại tiếp tục với công việc của mình, lại trở về với căn phòng trống vắng, với nỗi cô đơn mỗi đêm… khi không có người con gái anh yêu thương bên cạnh!
Ngày mai… Chúng mình lại trở về với quỹ đạo cũ… như chưa bao giờ xảy ra chuyện đêm nay, em nhé!

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :


Sao đứng trước bất kỳ cái sản phẩm nghệ thuật nào người ta cũng có câu cửa miệng là: “Nói về cái gì?”.

Nói được bằng mồm thì tốn sơn dầu, phim, kim loại, tay quai tay búa, tay cọ tay bảng, đổ mồ hôi nước mắt ra làm thành sản phẩm cho các ông làm quái gì. Diễn xuôi được bằng mồm, thì tội gì phải viết ra 300 trang giấy với nhọc công tìm từ gieo vần làm quái gì.

Cứ tưởng tượng ở bảo tàng, trên tường, thay vì treo tranh, người ta sẽ treo mấy tờ giấy in chữ rất to:

“Mặt trời mọc trên biển. Biển xanh nhiều sắc độ. Mặt trời đỏ. Xung quanh có quầng màu da cam” - Claude Monet

“Thành phố bị ném bom. Khung cảnh xám xịt. Người ngợm trâu bò lẫn lộn nhiều hình hài” - Pablo Picasso.

“Đéo hiểu” - Rene Magritte

“Cũng đéo hiểu nốt” - Salvator Dali

Trong thư viện, toàn bộ phần sách về chủ nghĩa hiện sinh và siêu thực sẽ thay bằng tấm băng rôn lớn: “Không diễn đạt được bằng lời đâu”.

Các hàng ăn 3 sao Michellin sẽ chuyển sang bán vitamin và truyền đạm, kèm tờ rơi: “Đại khái cũng ngon lắm, nhưng chả biết nói như nào”.

Thế là đỡ phức tạp, cái con nghệ thuật.

Pha Trinh Gai Viet Nam Cuộc đời tự kể 3

Lúc sau nó tắm xong xuống bảo tôi: – Anh tắm đi, tắm muộn cảm đấy anh..
Chả nghĩ ra được trò gì đành phải vào tắm vậy.. tắm xong tôi lên gác đi qua phòng thấy nó đã ngồi học bài.
Tôi vào bảo: – Thế không sang xoa đầu cho anh à?
- Anh khỏi rồi còn đòi xoa gì nữa?
- Thế mà cũng đòi hứa, chán thật.
Tôi làm mặt giận rồi đứng dậy đi về phòng. Chui vào giường nằm rồi mà vẫn chả biết chiêu này có được kết quả gì không, không thì lại phải ngủ 1 mình vậy… Lúc sau thấy nó kẹt cửa chui vào, tôi quờ tay bật cái đèn ngủ, rồi nói dọng rất chán nản: – Có việc gì thế?Nó leo lên giường nằm cạnh tôi rồi thì thào: – Giận em à? hơ hơ.. hay quá, thế là tốt rồi… nhưng vẫn phải diễn tí nữa: – Giận gì đâu, lúc anh không bị đau nữa thì có ai cần quan tâm đâu, giá như đập đầu cái bị dở hơi thì lại được chăm sóc lại sướng hơn ấy chứ…
Nó ôm lấy đầu tôi rồi nói: – Đừng có nói linh tinh nữa..
Rồi nó xoa xung quanh chỗ đau cho tôi, hì.. có đau nữa đâu mà xoa, nhưng lúc nó ôm đầu tôi vào ngực nó thì tôi cũng tranh thủ nằm quắp chặt lấy nó, nằm ngửi mùi da thịt thơm tho của nó thật là khoan khoái, tôi nói “nó với tay tắt đèn đi” (câu nói tôi cho là thông minh nhất của mình trong ngày), lúc nó dướn người lên với công tắc đèn cái váy ngủ cổ rộng nó chật cả 1 bên vú ra ngoài, tôi tiện tay giữ chặt cái váy để lúc nó nằm xuống vẫn để nguyên 1 bên vú, đúng như dự tính của tôi, nó nằm xuống cạnh tôi mà vẫn không hay biết gì, miệng tôi sát ngay đầu ti nó, nó vẫn nằm xoa đầu cho tôi. Tôi khe khẽ há miệng ngậm đầu ti nó vào miệng lấy lưỡi liếm 1 cái.. nó giật thót người đẩy mặt tôi ra, đang sướng cũng phải phì cười vì phản ứng của nó,
Tôi hỏi: – Sao giật tung người lên thế?
Nó bảo: – anh mút buồn lắm.
- Ai bảo thò vào mồm người ta, không cắn cho làm may rồi. tôi trêu nó thế
- Tại cái váy nó rộng chứ tại em à?
- Con gái được ti thì sướng chứ sao lại buồn?
- Buồn thật mà
- Để thử lại xem buồn như thế nào nhá?
- Thôi, em cứ thấy nó rùng cả mình ấy.. mà anh có phải con nít đâu mà cứ đòi ti..
- Thôi vậy, nhưng đừng kéo váy lên để yên thế được không?
- Cấm mút ti đấy..
Không ngậm được đầu ti nó thì tôi lấy tay nghịch.. hìhi.. vuốt đầu ti nó mấy cái đã thấy đầu ti nó cứng đanh lại… 2 phút sau tôi lại ngậm đầu ti nó vào mồm, lần này thì không thấy nó đẩy tôi ra nữa mà còn ghì đầu tôi vào là đằng khác. Đang nằm tận hưởng bầu vú trinh thì chuông dưới nhà kêu inh ỏi, 2 đứa cùng bật dậy bật đèn mở cửa đi xuống, nó chạy đằng trước tôi, tôi vội vàng chạy theo nó rồi nói em vào toilet thay quần đi, ướt ra cả váy rồi kia.. sau đó tôi ra mở cửa, thì ra cô chú tôi đi công tác về sớm.

Tôi mở cửa ra thấy chú tôi mặt mày xanh mét, vội vàng đỡ chú vào trong nhà, cô chạy lên gác lấy lọ thuốc hạ huyết áp cho chú uống. Nó thay váy xong chạy xuống mặt đang hớn hở thấy chú thế nó cuống quít, tất tưởi đi lấy nước, rồi vào quì bên cạnh luôn mồm hỏi phải làm gì cho chú đỡ bệnh. Chú tôi đang uống thuốc phải phì cười, xoa đầu nó bảo: – Chú nghỉ 1 lúc là ổn thôi, con đừng lo.
Để chú ngồi nghỉ 1 lúc tôi dìu chú lên phòng nằm nghỉ, biết chú bị cao huyết áp nặng nên cả nhà chả ai dám ngủ, 10 phút lại phải kiểm tra huyết áp 1 lần, đến tận 3h huyết áp mới ổn định, ai về phòng nấy, lăn ra ngủ mệt… hic..
Sáng hôm sau chú vẫn mệt, tôi nói cô chú nghỉ đi để tôi đến cty giải quyết mọi việc cho yên tâm ở nhà. Chú xuống vừa ăn vừa giao việc cho tôi. Tôi ra xe thì nó chạy theo nũng nịu đòi tôi đưa đi học. Đưa nó đến trường xong vòng về cty làm việc, dính ngay thằng khách hàng củ chuối, cứ lằng nhà, lằng nhằng chuyện thanh toán commission cho nó bực hết cả cái cửa mình. Tiền của nó thì chưa về, nó bày đặt kêu ngân hàng nói tiền đã về tài khoản của mình mới cay chứ, bực quá quát um cả cty lên “tiền ông về thôi giữ mấy trăm triệu của ông làm cái đéo gì, tôi có phải trẻ con đâu mà ông cứ nhằng nhằng thế, đã nói là tiền về tôi sẽ thanh toán ngay..”. Già néo đứt dây, thấy mình điên lên thì thằng rồ ấy lại nhũn xin lỗi mình và hứa sẽ dục bên kia thanh toán gấp. Mẹ kiếp.. lòi cái đuôi bịp bợm ra chưa…. bực đéo chịu được.
Trưa đóng cửa phòng về sớm hơn 30 phút để còn qua trường đón nó, qua thấy nó đã đứng đợi ở cổng trường từ lúc nào rồi. Chui vào xe nó hỏi: – Có chuyện gì mà mặt anh hình sự thế? Tôi bảo: – Không, chả sao cả.
Nó ngồi luyên thuyên chuyện trường, lớp. Hôm nay nó được thầy cho nghỉ rồi dẫn đi ăn, uống sau đó đi hát hò cùng cả lớp. Đến lúc nó kể là cái thằng bí thư chi đoàn mang đến tặng nó 1 bông hồng và 1 cái thiệp thì tôi gắt lên với nó (chính tôi cũng không hiểu tại vì thằng khách hàng củ chuối hay tại tôi ghen với cái thằng bí thư kia nữa.. hichic..), – Em nói ít thôi, lúc nào cũng luyên tha, luyên thuyên…
Nó sững người rồi lí nhí: – Em xin lỗi.. Về nhà nó vào rửa tay rồi ra ăn cơm, dọn dẹp xong nó chạy lên phòng đóng cửa. Từ lúc về nó không nói với ai câu nào. Cô chú cứ thắc mắc không biết nó có chuyện gì.
Đợi cô chú lên phòng nghỉ trưa. Tôi chạy lên phòng nó, mở cửa vào thấy nó đang ngồi trước bàn học, tôi đến bên nó thì thấy nó đang ngồi khóc, nước mắt dàn dụa… Hic.. thấy thương nó quá, ân hận vô cùng, quay cái ghế lại, quỳ xuống nói: – Thui, cho anh xin lỗi, đừng khóc nữa mà..
Nó nói trong nghẹn ngào: – Em chả biết em có lỗi gì, em thấy anh không vui nên chỉ muốn kể chuyện cho anh vui lên thôi mà.. sao anh lại mắng em???
Tôi lấy tay lau nước mắc cho nó, rồi bảo: – Anh biết lỗi rồi mà, sáng nay có việc bực mình ở cty nên anh mới thế.. rồi kể cho nó nghe chuyện cty. Nó nghe xong thì không khóc nữa, vuốt tóc tôi nói: – Lần sau như thế thì anh đừng giữ trong lòng, cứ nói với em, nói xong là hết bực mình ngay, em nói thật đấy..
- uh.. anh hứa lần sau sẽ tâm sự với em. Tại anh chỉ sợ mất công em nghe chuyện linh tinh thui..
- Em muốn nghe mà, anh là anh trai em cơ mà.. đúng không anh? Hứa là không để trong lòng những chuyện đấy anh nhé..
- uh.. (bố khỉ, chả hiểu nó hôm qua nó có nghĩ gì không nhỉ, hay nó chỉ tiện mồm nói thế? Thế mới đau chứ… anh đếch muốn làm anh trai em, nhưng biết làm thế nào lúc này.. ùh đại đi vậy).
Tôi nhướn người lên thơm vào má nó 1 cái.. hic.. toàn mùi bún chả.. tôi trêu nó: – Em mới mua nước hoa Trung Thành à? Lúc đầu nó không hiểu sao tôi hỏi thế, tôi bảo toàn mùi bún chả nó mới cười ngặt nghẽo nói: – Thầy dẫn cả lớp đi ăn bún chả, giận anh mắng quá nên em chưa kịp tắm..
- Đợi anh chút nhé. Tôi nói rồi chạy vù xuống dưới nhà rút bó hồng trên bàn ăn lên (chiêu này hay lắm nha các bro, ai không tin cứ thử làm xem, đảm bảo chị em ai cũng thích, riêng tui sử dụng 2 lần đều hiệu quả), qua phòng xách cái đài đĩa và mấy cây nến. Xả nước vào bồn tắm, rắc cánh hoa hồng đầy bồn, cho tí sữa tắm vào cho có bọt rồi thắp nến, nó tò mò đứng cửa nhà phòng tắm xem tôi làm cái trò gì nhưng tôi bắt nó ra ngoài. Xong xuôi tôi ra bế nó vào phòng tắm, để ngồi lên thành bồn tắm… hìhì.. nó ồ lên ngạc nhiên, thích thú khi thấy cảnh lung linh ánh nến, trong bồn tắm thì đầy cánh hoa hồng, cả bài hát nó thích nữa chứ. Nó thích quá cứ ngồi ngần người ra, tôi cởi thắt lưng rồi tụt quần bò nó ra mà nó chẳng phản đối gì cả, hơn thế còn nhấc mông lên cho tôi tụt cái quần bò với quần con xuống nữa chứ. Cởi hết đồ nó ra tôi nhìn người nó mà thằng cu khó chịu vô cùng, nó cứng lên trong quần tôi, không kìm được tôi định cúi xuống ngậm vào đầu vú nó thì nó lấy tay bịt lại nói: – Bẩn lắm anh. Hic.. nhìn thèm quá rỏ cả rãi mà đành ngậm ngùi bế nó thả vào vào bồn tắm rồi bảo nó dướn người lên để tôi gội đầu cho, nó ưỡn người lên thò đầu ra khỏi bồn. Ngồi trên đầu nó nhìn nó ngửa cổ, ưỡn ngực lên sao mà bầu vú nó đẹp đến thế cơ chứ..
Gội xong cho nó, tôi ngồi lên thành bồn tắm thò tay vào xoa lưng, xoa đùi nó, nó không phản đối nằm lim dim mắt tận hưởng. Được 1 lúc thì tôi chợt nhìn đồng hồ, gần 2 h rồi hơi tiếc nhưng phải đi làm thôi.
- Thôi, tắm xong tự ra nhé. Anh phải đi làm đây.
- Vâng, cám ơn anh, thích quá.
- Cám ơn thì dậy cho hôn cái nào. Tôi tủm tỉm trêu nó thế. Nó dướn người chia má cho tôi hôn, hôn nó xong tôi bảo:
- Có ai bảo hôn vào má đâu?
- Lại đòi ngậm ti chứ gì, em biết thừa. Thôi, anh đi làm đi, toàn sữa tắm thui.. Tối về em cho ti..
- Nhớ đấy…
Phóng xe đến cty mà vẫn bứt rứt. Ngồi làm đến 3 giờ không chịu được, gọi ông trưởng phòng kinh doanh lên.
- Này, có nhiều việc không anh? Em vẫn bực mình chuyện sáng nay, không làm được việc, anh em mình đi ra ngoài tí đi?
- Ok sir, đợi anh chút, anh giao việc cho bọn lính rồi anh đưa xếp đi giải đen
- Đen đỏ gì anh, ra ngoài với anh tí cho khuây khoả để còn làm việc thôi. (Phải nói cứng thế để át ông ấy đi, chứ xếp ai lại bảo “em đang vật quá, anh kiếm chỗ cho thằng em đổ hìhì”)
Lúc sau thấy ông anh gọi điện, xuông đi em, anh đang dưới nhà xe rồi. Lên xe ông ấy phi 1 mạch qua Phạm Hùng, chạy tọt vào cty đứa người bạn, lúc sau ra cười toe toét tay cầm 1 chùm chìa khoá.
- Đi, đảm bảo chú không vui lần sau anh không nhìn mặt chú
- Đi đâu thế anh?
- Trật tự ngồi yên đó anh bổ trí.
Ông ấy rít phát nữa lên chỗ Hồ Tùng Mậu, đỗ xe thấy ríu rít 4 em chân dài đến nách chui lên ghế sau. Chay 1 mạch sang tận Đông Anh, rẽ vào 1 ngôi biệt thự rộng bát ngát, sau nhà có bể bơi.. Xuống xe ông anh bảo chú chọn đi. Cả 4 em chia đôi, cho chú chọn thoải mái, anh vào làm lon bia đã.
- Đây là cậu em kết nghĩa với anh đấy nhé, chú ấy đang buồn, liệu mà chiều chú ấy, có tiếng phàn nàn thì đừng trách anh..
- Dạ, bọn em đã bao giờ làm gì cho anh thất vọng đâu..
Cả hội đi vào trong nhà, ông ấy ngoắc 2 đứa thấp hơn rồi đi lên gác. Vừa đi vừa nói, chú cứ thoải mái nhá, nóng quá thì ra bể mà bơi…
2 đứa còn lại xúm vào lột hết quần áo của tôi ra ném lên ghế.
- Bọn em cởi đồ đi
- Vâng..
Tôi lững thững đi vào tủ lạnh lấy hộp bia ra ngồi uống, quay lại đã thấy chúng nó trần truồng. Hì.. lão này cũng sành điệu thật, tuyển hàng đẹp vãi đái làm thằng cu dựng ngược ngay lên. 2 đứa nhìn thấy cột buồm từ từ dựng lên cười ré lên. Chúng nó mỗi đứa 1 bên ôm tôi tay thì cầm thằng nhó tay thì xoa mông tôi. 1 đứa nói:
- Anh ơi, ra bể bơi đi.. Ngoài đó vừa mát lại thoáng hơn.
- Giữa trời á?
- Em chả ngại anh ngại cái gì chứ? Mà ở đây đâu có ai?
- Em đến đây nhiều rồi à? Ok, đi…

Từ khóa cho chủ đề Pha Trinh Gai Viet Nam liên quan :

Xem thêm chủ đề Pha Trinh Gai Viet Nam liên quan :

Nhật kí: cho vợ địt nhau với người lạ

Truyện này là tất cả những cảm xúc của vc sau những lần some thực tế. Văn mình không được tốt nên đọc có thể không được trôi chảy lắm nhưng tất cả là cảm xúc của vc mình.

Anh lấy của cô chữ

Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo. Anh là Gió. Anh lãng tử, ga lăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình

ANH SẼ TÌM RA PASSWORD CỦA EM ♥

Một buổi chiều rảnh rỗi, cô và Ngọc lang thang trên mạng. Lướt qua Vietsingle, cả hai dừng lại,"click"vào.Mục tìm bạn bốn phương hiện ra với danh sách dài lê thê của những kẻ chưa được thần Cupid"đoái hoài"đến.

Clip nóng móc bướm gái xinh nơi công cộng

Xem video clip sex lon gai xinh bị yêu râu xanh sàm sỡ. Clip nóng chảy máu mũi vô liêm xỉ bá đạo hay nhất hôm nay

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 4

Một anh lực sĩ tập tạ có thân hình vạm vỡ với những bắp thịt cuồn cuộn. Một hôm anh làm quen được một cô gái trẻ ở quán rượu, và cô gái đồng ý theo anh về nhà chơi. Khi hai người vô tới phòng ngủ, anh ta cởi áo ra rồi gồng bắp tay ra khoe