Nhung Vu An Mang Kinh Hoang

Có những cái đôi khi, con người ta không tài nào hiểu nổị Chẳn hạn như: Những kẻ giàu, vợ đẹp, con ngoan, gia đình hạnh phúc, danh vọng lừng lẫy, mà lại ham muốn xác thịt một con người ở! Những kẻ như thế, ông bà ta thường đặt cho họ cái tên kèm theo mạng số: “lão bịnh”, “thằng bịnh” hay “ông bịnh” . Cái tên nghe rất nghèo, nhưng lại chí lý đến lạ.
Tại làng Bình Thuận, tỉnh HB, có một gia đình phú ông rất giàu và rộng chi, thế cho nên ai cũng mong được làm, kẻ ở người hầu của gia đình ông . Phú ông có 3 vợ và 4 con, mỗi vợ ở riêng một nhà, nhưng cả 3 nhà đều xây gần nhau . Hai vợ đầu sanh được 2 cậu quý tử, và vợ ba, sanh được hai nàng công chúa . Dĩ nhiên, vợ bai là người đẹp và trẻ nhất . Bà không những đẹp nhất làng, mà còn được mệnh danh “trăng ghen, nguyệt thẹn” khắp cả tỉnh . Do đó, con bà cũng đẹp như tiên. Còn Phú ông thì sao ? Tuy đã 55, nhưng do học rộng, giàu có, thoải mái tinh thần, sinh lý đầy đủ. Do đó, ông rất tráng kiện và tinh khôi . Công việc trong gia đình thì ba bà chia nhau cai quản, riêng tiền bạc và chọn người làm thì ông lo .

Ngày nọ, người làm thân tín nhất của ông phải về quê báo hiếu, bảo dưỡng cha mẹ già, do đó, ông cần một người trung thành, thật thà để giao chức vụ quản gia . Và hội tuyển người chính thức bắt đầu vào một sáng chủ nhật đẹp trời . Giấy tuyển người viết rõ: KHÔNG PHÂN BIỆT TUỔI TÁC HAY NAM NỮ . CHỈ CẦN KHOẺ MẠNH, KHÔNG BỆNH TẬT, TRUNG THÀNH, BIẾT GIỮ BÍ MẬT, lương sẽ là 100 quan vàng một tháng, còn được cấp dưỡng nhà đủ lớn cho gia đình 4 người cộng ăn, mặc mỗi ngày . Do đó, trai, gái, già trẻ trong làng, ai ai cũng hân hoan đi sắm bộ vía để xin việc .

Ngày tuyển người của gia đình ông phú hộ chẳng khác nào ngày hội của cả làng . Ai ai, cũng rất tươm tất từ dầu tới chân . Phía trên bục cao, phú ông ngồi giữa, vợ cả và vợ hai ngồi bên tay phải, vợ ba cùng hai con gái khoảng 14, 15 ngồi bên phải và đứng sau ông là hai con trai . Người ta còn thấy, phía sau lưng hai người con trai ông là một phòng nhỏ, được làm bởi những phên lá tươi và có mái che, không ai hiểu đó là phòng gì và dùng để làm gì . Một anh người làm, quần áo cũng tươm tất không kém gì chỉ, đứng ra, cầm sớ, gọi tên những người xin việc. Ai có tên được gọi thì đứng lên, bước qua bên tráị Ai không có tên thì phải rời quan phủ . Sau một tiếng, người ta thấy chỉ còn lại 8 người, 4 đàn ông và 4 đàn bà . Khi đám đông giải tán, Phú ông bắt đầu bắt tay vào việc tuyển chọn . Ông rất khái khí, không chút độc tài, vòng đầu, loại 4, sẽ do các con quyết định. Vòng 2, loại 2, sẽ do 3 bà quyết định, và vòng ba, còn 2, sẽ do phú ông quyết định . Và cuối cùng, có lẽ biết tính chồng chuộng hoa đẹp, nên các bà đã loại bỏ phái yếu, chỉ còn lại 2 thanh niên vạm vỡ, đẹp trai . Lúc này, phú ông bắt đầu làm việc .
- anh Tây, anh bao nhiêu tuổi ?
- dạ bẩm ngài, con 32 ạ .
- làm nghề gì ?
- Dạ con làm nghề cân, đong thóc ạ .
- có vợ con gì chưa ?
- Dạ có vợ và một con ạ .
- con bao tuổi
- Dạ, mới 2 ạ

- anh Tây, anh bao nhiêu tuổi ?
- dạ bẩm ngài, con 35 ạ .
- làm nghề gì ?
- Dạ con coi phu xe cho Thầy Độ làng bên ạ
- có vợ con gì chưa ?
- Dạ có vợ và 3 con ạ .
- con bao tuổi
- Dạ, 8, 6, 4 ạ

Sau một lúc hỏi han xong, phú ông bèn bảo: anh Tây vào phòng kia, cởi hết quần áo ra, cho bà và ông coi có bịnh hoạn gì không, sau đó tới anh Đông, cũng làm y như vậy .Anh Tây, ngại ngùng, nhưng biết sao được, chả lẽ chỉ vì cái chuyện cởi quần áo mà lại bỏ mất cơ hội nghìn vàng này sao ? Nghĩ thế, nên anh rất tự tin, bước vào phòng . Lúc này các cô và các cậu đã bị phú ông cho về nhà, nên, ban giám sát, chỉ còn lại ông và ba bà lớn nhỏ . Lúc anh Tây vừa cởi áo ra, thì ba bà đều mắt sáng rỡ nhìn vào hạ bộ anh Tây, với cái vòi voi thật dài, thật to, và những đường gân trên bắp thịt, cứ cuồn cuộn gọi mời . Không ai bảo ai, cả ba bà đều ngấm ngầm chọn anh Tây . Đến lượt anh Đông, tuy vòi không dài bằng, nhưng nước da đen sạm của anh cũng chứng tỏ anh là người khoẻ mạnh và năng nổ . Tuy vậy, khi bàn bạc, cả 3 bà đều quyết định chọn anh Tây .

Ngày hôm sau, gia đình anh Tây được cấp cho một căn nhà cách nhà phú ông 10 mét. Từ đó, họ được xem như người nhà, không phân biệt giàu sang.

Vào một tối giông bão, anh Tây vừa cộng sổ lúa gạo xong, thì cô ba gọi vào phòng và hỏi: Tây này, Tây có thấy ông của mợ đâu không ? anh Tây thật thà: hình như ông đang bên mợ hai đấy ạ, ông có nhắn con là bảo mợ, đêm nay, ông về trễ . Cô Ba thở dài, mắt long lanh: Chung chồng khổ lắm Tây ơi … chưa nói dứt câu, những giọt nước mắt đã tuôntrào .

Động lòng, tây lau nước mắt cho cô Ba và bảo: Thôi, mợ nghỉ đi, đừng khóc, tối ông về . Cô ba nhân dịp Tây đụng vào mình nên ngả hẳn vào ngực Tây thì thầm: Tây ơi, em khổ lắm, đừng gọi em là mợ xưng con khi có hai mình , chỉ xưng hô thế khi có người xung quanh thôi Tây nhá . Vừa nói, tay cô vừa vuốt ve bẹn hán của Tây . Trai sung, gặp bàn tay điệu nghệ, mềm mại đụng vào, thằng nhỏ của Tây nhảy dựng như phải bùa . Tây đỏ cả mặt không biết nói sao, thoái lui thì tiếc và đứng yên thì họa . Do vậy, Tây nắm lấy tay cô và bảo: Chắc cô sốt nên tâm thần bất ổn, để Tây dìu mợ vào dường nhá . “vào giường”, hai tiếng nghe đê mê chi lạ, thế là cô Ba chịu liền . Nhưng, có lẽ trời không ban, nên vừa lúc đó, Hiền, con gái lớn của mợ chạy vào nhà và gọi:
- Mẹ ơi, Thày bảo Mẹ nấu trà đợi Thày đấy .
Nghe tiếng con, cả cô ba và Tây đều sợ xanh mặt, may sao, Hiền ngây thơ bảo:
A, có anh Tây ở đây thì tiện quá, anh Tây ơi, anh tây qua phòng Hiền, dời dùm Hiền cái giường ra góc khác, vì hiện giờ, nó nằm kế cửa sổ, đêm lạnh quá, Hiền ngủ không được . Chụp lấy cơ hội, tây liền đi theo Hiền, mặc cô ba ngơ ngác, tiếc rẻ qua ánh nhìn .

Phòng Hiền cách phòng cô ba 1 dãy hành lang, nơi này, rất hiếm khi Tây được đặt chân tới do đó, từ cây cối, đến cách trang trí đều rất lạ đối với Tây . Hiền năm nay 16 tuổi, ngực hoa cau, dáng thon, tóc dài, uyển chuyển . Khi bước, cả thân hình Hiền cùng bước, ngực lên xuống sau lớp vải lục mỏng. Mông ẩn hiện như núi, như trăng . tây như ngườimất hồn, một tay bị Hiền kéo, còn tay kia, vén những lá cây mọc loà xaò trước mặt . Phòng Hiền được chưng bày rất giản dị, 1 đàn tì bà, một đàn tranh và bộ bàn ghế tiêp khách . kế đó, là phòng ngủ, được ngăn bởi một lớp lụa đào rất thơ …

Trí tưởng tượng của Tây chưa đi xa, đã bị Hiền kéo về thực tại: Anh Tây phụ Em nha, em đếm 1, 2, 3 thì anh kéo nó qua bên này nha …chưa đếm tới ba, thì Ttây đã kéo, thế nên Hiền bị té gọn vào lòng Tây, mùi lài thoang thoảng cộng thêm đôi bồng đảo cạ sát vào thịt nên Tây không cầm lòng được, choàng vội, ôm Hiền vào lòng . Hiền e thẹn, nhưng hình như không nỡ bước ra khỏi lòng Tây, phút e ấp như kéo dài, hơi thở tây đứt đoạn, nhưng, như có ma lực, Tây bỗng choàng đứng dậy, và chạy ra khỏi phòng Hiền. Tây cắm đầu chạy như đang trốn tránh một sự thật tới gần . Tới đầu hè, Tây choàng tỉnh, và bước chậm lại, tình cờ, lúc đấy, Tây đi ngang qua phòng bà Hai, thấy trong phòng, 2 bóng người chập chờn đè, ngả cùng tiếng rên phát, nghẹn tuôn qua kẽ cửa . Sợ ông thấy, thì phiền, nên Tây vội núp vào bụi, định bụng, kho ông xong, sẽ bước ngang phòng để về với vợ, con. Đứng trong bụi, Tây nghe tiếng bà hai rõ mồn một: Ôi, mình ơi, em khát mình lắm, sâu, sâu nữa đi mình, đáp lại lời bà hai là những tiếng phạch, phạch thịt chạm thịt dập dồn phát lớn . Bỗng, bóng ông ngưng lại, và giọng ông rõ, nhỏ vang lên: Thôi, anh mệt rồi, để hôm khác mình tiếp nhé . Tiếng bà Hai bỗng ré vang, sỉ vả: Phải rồi, con này già rồi, mình chê, mình dành tinh trùng cho con ba … ông không trả lời, thản nhiên mặc quần áo … Như linh tính, ông sẽ bước ra cửa và đi ngang bụi cây này, nên Tây vội bước ra với vẻ bình thản, tình cờ … Quả đúng vậy, ông bước ra cửa, thấy Tây, như vớ được vàng, ông bảo Tây: “mày vô dỗ cô hai dùm tao đi, dỗ sao cho bả hài lòng là được .” nói xong, ông đi thật lẹ về phía cửa đình. Tây lính quýnh không biết nên làm gì, nhưng, ông đã ra lệnh thì phải làm, thế nên, Tây thản nhiên, mở cửa bước vào phòng bà hai …

… Tranh tối, tranh sáng, một bóng người khoả thể, gục trên cửa sổ thút thít … cặp vú rung từng hồi theo tiếng nghẹn nấc trong đêm … cô Hai nghe tiếng động, tưởng chồng mình chùng lòng trở lại, nên càng thút thít nhiều hơn … Không biết mở đầu ra sao, nên Tây sớ rớ, đụng vào cặp ly, vỡ toang trên nền. Tiếng sành vỡ làm cô hai giật mình, ôm ngực lùi vô giường . Tây nói nhỏ: Dạ, ông bảo con vào dỗ bà, mong bà an tâm . Tuy được gọi là bà, nhưng nét mặt người đàn bà ấy còn trẻ lắm, chỉ độ 42 tới 45 là cùng . Thân hình cô như một pho ngọc thạch, trắng toát và hấp dẫn . Vẫn chưa hết ngại ngùng, bà ngồi hẳn lên giường và co hai chân lên như con sâu quắp để che chim và vú mình . Tây thản nhiên đưa cho bà bộ quần áo lượm lên từ dưới đất . Như bị chạm tự ái, bà vất bộ quần áo xuống đất và bảo Tây: Ông bảo dỗ, là dỗ .. làm sao ? Tây luống cuống trả lời:
- Dạ, dỗ sao cũng được, miễn sao, bà nín khóc .

Nghe vậy, bà hai càng khóc lớn hơn … vừa khóc, bà vừa nằm dài trên giường, hai chân dạng hờ khêu gợi . Dù gì, cũng là người ở trong nhà, làm sao Tây dám phụ vụ, dỗ dành kiểu này . Thế cho nên, Tây lùi ra và nói: Con xin bà, bà đừng khóc nữa … kẻo người ta nghe lại bảo con hà hiếp bà … càng nói, bà càng khóc lớn hơn, không còn cách nào khác, Tây đành ngồi xuống giường, đưa tay, đỡ bà dậy … nhưng, ơ kià, bà bỗng nín khóc, và kéo Tây vào lòng … không đợi phản ứng của Tây, cô hai đã tuột quần Tây ra, và bú lấy, bú để vòi voi của Tây . Có là thánh cũng không cưởng lại cái cám dỗ đang chạy khắp cơ thể mình, huống hồ Tây, một thanh nhiên đang sung sức . Lấy vợ nhà quê, do đó, kiểu bú mút này làm gì có trong tình vợ chồng của Tây, thế là, Tây nằm dài, tự nguyện dâng hiến xác thịt cho “cô hai” .Cu trai sung, cám dỗ cô Hai Vàng sao đâu! nó dài, nó cứng, có cong, chắc chắn là sướng lắm . nghĩ vậy nên cô Hai Vàng vội ngồi lên bụng Tây, đưa cặp vú vào miệng anh, và tay duỗi ngược ra sau lưng nâng niu của quý … Như đứa trẻ cai sữa lâu ngày, Tây tham lam ngoạm hết cả núm lẫn một phần bầu vú, chàng hít hà, bóp, cắn, nắn như người điên . Sự cuồng loạn này làm cô hai Vàng sướng ngất . Bỗng nhiên, Tây ngồi dậy, đè cô Hai Vàng xuống và hùng dũng, đặt đại bát vào nòng . Ấn thật mạnh … không gian như chao đảo, Tây không ngờ, lỗ Hai Vàng nhỏ đến thế, ôi, sướng quá bà ơi, con sướng quá … Bỗng nhiên, cô Hai Vàng đẩy Tây ra, làm Tây cụt hứng! Đẩy xong, cô Hai Vàng nói: Từ rày sắp tới, khi “gần” em, anh phải gọi em là Vàng và xưng anh, nếu bẩm thưa thì “đây không thèm!” . Vào giờ phút này, có đi đầu xuống đất, Tây cũng đi, chứ nói chi tới gọi Vàng, xưng Anh! Thế là Tây đè Vàng xuống và đặt cặp môi lên vú nàng rồi nói:
- Vàng làm khó anh hả, anh cho Vàng chết nè … chưa dứt lời, khẩu đại bát của Tây đã lún sâu trong chim Vàng, mỗi cái nện của Tây là cả một thiên đàng hé mở. Vàng chưa bao giờ được sướng đến vậy . Thế cho nên, nàng cứ ư ử rên và nảy đ*t thật cao, đón trọn nòng súng xối xả từ Tâỵ Có lẽ, Vàng ít bị vùi dập, nên vú còn chắc, chim còn nhỏ, thậm chí, nhỏ hơn vợ Tây nữa là khác . Những cú “bấu” cu đã làm Vàng ngất ngây, không cầm được cuộc chơi . Vì thế, sau 20 phút quần và chống cự với thiên đàng nhỏ, Tây đã hùng dũng xịt vào Vàng những giọt hạnh phúc trân châu …Sau khi rời nhà bà hai, Phú ông định bụng sẽ về “thăm hỏi” bà ba, thế nhưng, lại quên mất củ sâm dưỡng sức ở văn phòng nên ông phải về văn phòng lấy.

Bước vô cửa văn phòng, ông thấy Lãng, vợ Tây đang chổng mông lau chùi nhà . Cáo mông gái một con cứ như đón, đợi, chào mời, không cầm được lòng, ông vỗ nhẹ vào đ*t lãng, làm cô nàng giựt thót mình và quay lạị Chưa tỉnh hồn thì đã bị hú ông thản nhiên lần sờ vào quần, Lãng cũng mặc, vì có mất mát gì đâu, không chừng lại còn được ban thưởng hậu . Vả lại, nghe mấy đứa người làm trong nhà kháo nhau: Ông chơi dai và đã lắm … thế cho nên, Lãng cũng muốn thử một lần cho biết gió, biết mưa . Thấy con mồi ngoan ngoãn để mình lần tay vào quần, do đó, phú ông thản nhiên lột trần con mồi ra, và vục đầu vào bộ ngực gái 25 . Lâu lắm rồi, ông không chơi gái trẻ như vậy . Nên cu ông, chưa đụng đã cứng ngóc lên trời, ông bảo Lãng: hôn cu ông đi con, thương nó đi con, Lãng sợ sệt, chết trân nhìn ông . Ông thản nhiên cười và đổi giọng cưng chiều:

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 1

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 2

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 3

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 4

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 5

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 6

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 7

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 8

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 9

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 10

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 11

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 12

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 13

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 14

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 15

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 16

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 17

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 18

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 19

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang- Hinh anh 20

Video clip Gai dep nung lon vua an vua xem phim sex vai that :

Xem Nhung Vu An Mang Kinh Hoang hot nhất

Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm
Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá
Bình Dương: đội cẩn thận
Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h
Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào
Bình Dương: dạo này
Bình Dương: đi Việt Đức
Bình Dương: anh hay gặp
Bình Dương: nhiều trường hợp
Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm
Bình Dương: theo đúng nghĩa đen
Bình Dương: nữa
Bình Dương: hôm trước
Bình Dương: ở Việt Đức
Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi
Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới
Bình Dương: nên hơi nhạy cảm
Bình Dương: có 1 cậu
Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em
Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm
Bình Dương: tai nạn xe máy
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: các cô dì chú bác
Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở
Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu
Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết
Bình Dương: não chết rồi
Bình Dương: cứu thế nào được
Bình Dương: tức là
Bình Dương: cậu ý chỉ
Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm
Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội
Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất
Bình Dương: thế là xuất huyết não
Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ
Bình Dương: làm não sưng phù lên
Bình Dương: mất chức năng -> chết não
Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập
Bình Dương: phổi vẫn thở tốt
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo
Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu
Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra
Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân
Bình Dương: ko cho vào
Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy
Bình Dương: bác ý ko khóc được
Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con
Bình Dương: nhìn nó
Bình Dương: 1 lúc
Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ
Bình Dương: bác ý nói với nó
Bình Dương: “dậy đi con”
Bình Dương: “dậy đi về với bố”
Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh
Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?
Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường
Bình Dương: chẳng nói gì nữa
Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về
Bình Dương: chẹp
Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả
Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy
Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ
Bình Dương: anh thấy
Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh
Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này
Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào
Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn
Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa
Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì
Bình Dương: liệu mình có ân hận ko
Bình Dương: khá là day dứt
Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay
Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h
Bình Dương: người chết thì an lành
Bình Dương: chỉ day dứt người sống
Bình Dương: bác ý còn bảo
Bình Dương: “thế đấy cháu ạ”
Bình Dương: “nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban”
Bình Dương: “thế mà nó không về nữa cháu ạ”
Bình Dương: anh lấy ống nghe
Bình Dương: đưa cho bác ý
Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối
Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe
Bình Dương: từ hồi đi viện đến h
Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi
Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế
Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ
Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?
Bình Dương: trước cái chết
Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm
Bình Dương: anh cũng nhận ra
Bình Dương: những lúc như thế
Bình Dương: không thấy đám bạn đâu
Bình Dương: quanh mình
Bình Dương: chỉ có gia đình
Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y
Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu
Bình Dương: chắc không đến kịp
Bình Dương: hoặc sợ quá không đến
Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko?
Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Đọc Nhung Vu An Mang Kinh Hoang mới nhất 2014

Ngày xửa ngày xưa có một cô bé thật là dễ thương vừa tròn mười tám tuổi mà hễ ai nhìn vào cũng đều mến thương cái vẻ đẹp của cô bé cả. Và có lẽ là bà ngoại của cô bé là thương cô bé hơn hết. Hôm sinh nhật đó, bà tặng cho cô bé một cái khăn choàng đỏ, và từ khi đó cô bé cứ choàng cái khăn đó trên mình luôn; Thế là mọi người trong làng ai cũng gọi cô bé là “Cô Bé Choàng Khăn Đỏ.”

Một ngày nọ, mẹ cô bé nói: “Nào, Cô Bé Choàng Khăn Đỏ, hãy mang miếng bánh và chai rượu này tới cho bà. Bà bị bệnh rất yếu. Những thứ này sẽ giúp bà khỏe hơn. Mau đi sớm trước khi trời nóng, và khi con ra khỏi khu rừng, hãy làm cô bé ngoan đừng la cà khắp nơi, nếu không con sẽ vấp té làm đỗ bễ hết, và bà sẽ không có thứ gì để ăn. Và khi con vào phòng bà thì đừng quên chào bà cuổi sáng, và đừng nhìn lén ở xó góc.”

Cô Bé Choàng Khăn Đỏ hứa với mẹ, “Con sẽ làm y lời mẹ dặn.” 

Bà Ngoại của cô bé sống ở bìa rừng, cách làng khoảng nửa giờ đi bộ, và sớm khi Cô Bé Choàng Khăn Đỏ bước vào khu rừng, cô bé gặp ngay con chó sói. Con sói vừa thấy Cô Bé Choàng Khăn Đỏ thì mừng rỡ vô cùng, quyết tìm cách “làm thịt” cô bé. Đã lâu lắm rồi con sói chưa được ăn thịt người, nghĩ tới chuyện vừa được ăn vừa được đụ thì con sói rõ giãi thèm thuồng. Con cu của nó thòng xuống gần chạm tới đất, đầu đỏ hỏn, tứa ra chất nhờn rỏ xuống ngọn cỏ. Tuy nhiên, Cô Bé Choàng Khăn Đỏ không biết gì về loài vật ăn thịt người này, thế nên cô bé chẳng hề sợ con sói và cũng chẳng hề nghĩ là con sói sẽ định làm gì mình.

Con sói nói, “Chào Cô Bé Choàng Khăn Đỏ xinh đẹp của ta.”

Cô bé đáp, “Cám ơn anh sói tốt bụng. Chào anh.”

Con sói nói, “Cô bé đi đâu mà sớm nhỉ ? Hay ở lại chơi với ta đi.”

Cô bé đáp, “Tới nhà của Ngoại. Không thể chậm trễ được.”

Con sói hỏi tiếp, “Thế à, cô bé mang gì dưới cái áo choàng thế ?”

Cô bé đáp, “Bánh và rượu. Bà bị bệnh và chúng tôi nấu bánh đến giúp bà khỏi.”

Con sói nói, “Cô bé có thể cho ta xem được không?”

Cô bé đáp, “Được, nhưng anh phải coi thật nhanh, để em còn mang kịp tới cho bà.”

Thế là cô bé cởi cái áo choàng đỏ ra để khoe bánh trái và rượu cho con sói xem. Con sói xem xong thì rỏ giãi ra hai bên mép, nhưng nó còn thèm thuồng hơn trước tấm thân nõn nà của cô bé.

Con sói nhìn chòng chọc vào ngực của cô bé hỏi, “Cái áo của cô bé đẹp quá, có thể nào cởi ra cho ta ngắm không ?”

Vì bản tánh vô tư, cô bé liền cởi hết áo quần ra đưa cho con sói. Còn sói cầm áo quần trên tay giả vờ ngắm nghía, nhưng thực tình thì nó đang chiêm ngưỡng những đường nét uốn éo trên thân thể cô bé. Cô bé có bộ ngực nở nang trắng nõn, quầng vú thì màu nâu nhạt, đỉnh núm thì màu hồng, bụng thắt gọn trên cái hông đầy đặn nằm phía trước cái mông no tròn trịa. Đùi cô bé thon gọn săn chắc, giữa đùi là một nhúm lông đen vừa chớm mọc lưa thưa.

Con sói ngắm một lúc thì hỏi nữa, “Bà sống ở đâu hả Cô Bé Choàng Khăn Đỏ ?”

Cô bé đáp một cách lễ phép, “Cách đây 15 phút. Nhà bà dưới ba cây tùng lớn. Anh có thể dễ dàng nhận ra khi nhìn thấy tán cây to um tùm ở trên nóc.”

Con sói nghĩ thầm, “Cô bé này thật ngốc nghếch. ?Làm thịt? nó thật dễ dàng, để ta tới nhà bà lão trước sắp xếp cẩn thận. Mình phải khéo léo mới đụ được hết hai bà cháu.” Và rồi bảo cô bé mặc quần áo vào và đi cạnh Cô Bé Choàng Khăn Đỏ để tìm cách dụ dỗ ; một lúc sau nó nói, “Này Cô Bé Choàng Khăn Đỏ, hãy nhìn những luống hoa xinh đẹp mọc chung quanh. Tại sao cô bé không đi dạo một vòng ? Tôi tin rằng cô bé sẽ thích thú với tiếng chim hót và cây cỏ xinh đẹp mà cô bé chưa bao giờ nghe thấy qua.”

Và quả thật Cô Bé Choàng Khăn Đỏ nhìn quanh và thấy nhiều ánh ngũ sắc đang nhảy múa vòng quanh cây lá; và có thật nhiều bông hoa xinh đẹp trang điểm cho khu rừng cộng thêm tiếng chim hót véo von. Thế là cô bé nghĩ thầm, “Nếu mình mang cho Ngoại một nhúm bông tươi, bà chắc chắn thích thú mà khỏi bệnh không chừng. Trời hãy còn sớm, mình sẽ tới đúng giờ mà.” Nghĩ vậy, cô bé liền chạy một mạch trên đường và đi sâu vào rừng để hái hoa. Và mỗi khi cô bé bẻ một nhánh thì cô bé lại thấy một nhánh khác đẹp hơn và lại đeo đuổi nó mãi càng lúc càng sâu vào trong rừng.

Trong lúc đó thì con sói đi thẳng tới nhà bà Ngoại và gõ cửa.

Bà Ngoại ở trong hơi thở yếu ớt hỏi, “Ai ngoài đó ?”

Con sói giả giọng cô bé, “Cháu là Cô Bé Choàng Khăn Đỏ, cháu mang cho bà bánh và rượu. Bà mau mở cửa.”

Bà gọi, “Chỉ cần mở cái móc cửa lên. Bà yếu quá không thể ngồi dậy.”

Con sói mở cái móc cửa lên và cánh cửa mở toang. Và nó đi thẳng tới bên giường của bà Ngoại không mở một lời mở tung tấm chăn lên, xé rách hết áo quần của bà. Bà nài nỉ van xin nhưng con sói chẳng nào nghe đè sấp bà xuống để nhảy lên lưng bà. Hai gấu tay con sói để hai bên hông bà để tìm một tư thế thuận tiện. Từ phía sau mông bà, con sói thúc mạnh về phía trước. Con cu nó đâm thẳng vào lồn bà, bà chỉ kịp ré lên tiếng thét thì con sói nhấp lia lịa tưởng chừng nhanh không thể tả. Bà chỉ cảm thấy khúc thịt gì to tướng nén chặt trong lồn bà, đau rát. Con sói lồng lồn trên lưng bà cũng lâu lắm, nước giãi nó nhễu nhảo khắp lưng bà; bà vì bị bệnh yếu sức nên chẳng còn chống cự được mà cứ quỳ đó cho con sói mặc nhiên dày vò. Một lát sau con sói rùng mình ngưỡng cao đầu hú lên một tiếng vang vội và xuất tinh ào ạt vào lồn bà. Nước nhờn chảy rỉ rả ra hai bên mép xuôi theo hai vách đùi của bà rớt xuống giường. Con sói cúi xuống liếm không còn một giọt. Trong lúc bà còn đang ngất ngư, con sói chồm lên và nuốt gọn bà vào trong bụng. Kế đó nó mặc áo của bà vào và nằm xuống giường trước khi kéo màn lại.

Trong lúc đó, Cô Bé Choàng Khăn Đỏ đang tung tăng khắp nơi tìm kiếm bông hoa, và chỉ khi cô bé đã có quá nhiều thì mới chợt nhớ tới bà. Cô bé chạy một mạch tới trước nhà của bà, nhưng ngạc nhiên vì cách cửa mở toang. Cô bé ngờ ngợ bước vào phòng, thấy hơi sợ với cảnh trí chung quanh. Cô bé gọi to, “Chào buổi sáng!”

Nhưng cô bé không nghe tiếng trả lời. Cô liền bước tới giường và kéo tấm màn ra. Trên giường là bà Ngoại với cái khăn choàng kín, phủ khắp mặt, trông rất lạ.

Cô bé nói, “Ồ, Ngoại, sao bà có lỗ tai to thế!”

Con sói giả giọng bà, “Để bà nghe cháu được rõ hơn.”

Cô bé tò mò khi nhìn xuống, “Ồ, bà! sao bà có đôi tay to thế!”

Con sói gù gừ, “Để bà ôm cháu được chặt hơn.”

Cô bé liền mở tấm chăn ra định ôm bà vào lòng chợt ngạc nhiên vì thấy mình bà đầy lông lá, cô bé hỏi, “Sao mình bà nhiều lông thế ?”

Con sói đáp, “Bà bị lạnh nên đắp chăn lông thú.”

Cô bé vẫn còn chưa hết ngạc nhiên hỏi, “Sao giữa hai chân bà có cái gì to thế ?”

Con sói gầm gừ trong cổ họng trả lời, “Là con cặc to để đụ cháu cho đã!”

Vừa nói xong thì con sói nhảy ra giường, vồ lấy cô bé xé hết áo quần. Nó dang chân cô bé ra xa để đút con cu to tướng đỏ hỏn còn nóng vào giữa hai đùi trắng ngần của cô bé. Cô bé hoảng sợ cố gắng chống cự nhưng con sói quá to lớn, cô bé không thể làm gì được hơn. Con sói tiếp tục nhét cu vào cái lồn bé nhỏ của cô bé nhưng vẫn cứ bị vuột ra hoài. Con sói gầm gừ tức giận, bò xuống bẹn cô bé liếm lồn con bé một lúc. Đến lúc này cô bé có thể vùng dậy để bỏ chạy, nhưng cảm giác tê tái sung sướng làm cho toàn thân cô bé nhủn ra. Cô bé quá sướng rồi, càng dang chân thật xa cho cái lưỡi nhám nhúa của con sói cà quét vào lồn mình. Con sói càng liếm thì càng bạo hơn, chỉ một lát thôi thì lồn cô bé đã đỏ chạch, nước nhờn ứa ra thành vũng đọng lại vòng quanh đít. Con sói đưa mũi hít hít rồi liếm sạch. Cô bé không còn chịu nổi nữa, đưa tay lên tự bóp lấy vú mình se se hai đầu đỉnh. Lúc đó con sói cũng không chờ được lâu hơn, chồm mình lên người con bé cố nhét con cu to tướng vào hai nếp thịt đã xưng mọng vì nứng. Vì có nước nhờn trong lồn cô bé, con sói dễ dàng đút cặc mình vào đó. Chỉ cần một lúc thôi thì con sói bắt đầu nắc đều đều trên bụng cô bé. Cô bé rên rỉ hai tay quờ quạng vớ gặp đám lông trên lưng con sói thì xiết lấy ôm chặt vào người. Con sói nắc càng lúc càng nhanh, những tiếng kêu phập phạch phát ra từ da thịt của con người và lông của con thú… Con sói bỗng rút cặc ra và bảo cô bé quay lưng lại bò như tư thế của loài nó. Cô bé ngoan ngoãn làm theo, hai bàn tay chống đất, gối chịu lại và đùi dang xa để khoe cái lồn phơi phới về phía sau, con sói hầm hè đứng bằng hai chân sau phóng lên lưng cô bé. Chỉ vài ba cái nhún nhẩy thì con sói đã tìm được thế gí con cặc lông lá vào lồn cô bé. Nó nắc vào mông cô bé tới tấp, hầu như không ngưng lấy một giây khắc nào. Cô bé sung sướng chỉ biết kêu gào. Một lát sau con sói biết không còn chịu được lâu nữa bèn chồm lên ngậm lấy tai cô bé cắn chặt, đồng thời tuôn một tràng tinh dịch vào mình cô bé. Cô bé thét to và rùng mình xuất tinh cùng một lúc. Sau đó con sói gục ngang ra đất thở hổn hển, trong khi cô bé vẫn còn thèm thuồng với cảm giác mới lạ. Sau khi con sói thỏa mãn lòng mong muốn, nó nằm xuống giường ngủ và bắt đầu ngáy to, cô bé đi dạo quanh nhà tìm kiếm một thứ gì đó. Cuối cùng thì cô bé cũng phát hiện ra chai rượu,  và dùng nó đút vào lồn mình để tự thỏa mãn. Tiếng rên của cô bé vang vội khắp khu rừng, cùng lúc đó có người thợ săn tình cờ đi ngang qua căn nhà và nghĩ thầm, “Tại sao người đàn bà già lại có tiếng ngáy to thế, mình phải đi xem có chuyện gì.” Người thợ săn đi vào phòng, và khi bước tới giường thì phát hiện con sói đang nằm trên đó. Có một cô bé trạc tuổi 18 xinh đẹp trần truồng đang thủ dâm ở dưới đất. Người thợ săn nứng lên tuột quần ra, đưa con cặc to tướng cứng ngắt về phía cô bé bảo, “Này người bú đi, rồi bác sẽ thỏa mãn cho cháu.” Cô bé ngoan ngoãn cầm lấy cu của bác thợ săn bỏ vào miệng ngậm. Cô bé bú một cách say sưa hồn nhiên làm cho bác thợ săn nhiều lần chùn mình lại để chống chế cơn tinh sắp trào ra khỏi đầu khấc.

Một lúc sau khi chịu hết nổi, bác thợ săn bảo cô bé nằm ngửa trên bàn dang hai chân ra chờ sẵn. Bác đứng dưới đất cầm con cu gí thẳng vào lồn cô bé, vì có chất bôi trơn từ con sói nên bác thợ săn dễ dàng xâm nhập vào tâm thất của cô bé. Khác với lần trước, lần này cô bé còn thấy sung sướng hơn bởi vì tầm cỡ của bác thợ săn thật vừa vặn như khuôn đúc. Bác nắc không mạnh bạo như con sói, sự từ tốn của bác làm cho cô bé xuất tinh nhiều lần. Bác thợ săn nắc không biết bao lâu nữa, cho đến khi hai chân của bác mỏi nhừ liền bảo cô bé xuống đất. Rồi bác gí cặc bác vào miệng cô bé, bắt cô bé bú. Cô bé bú miệt mài, bú mãi cuối cùng thì bác thợ săn cũng rùng mình xuất hàng loạt tinh khí vào miệng của cô bé. Cô bé nuốt trọn không xẩy một giọt nào.

Sau đó, nghe cô bé kể lại chuyện của bà và con sói, bác thợ săn giơ súng lên định bắn con sói, nhưng nghĩ sao đó bác lấy một cây dao để mổ bụng con sói đang ngủ. Chỉ vài đường rạch thì người thợ săn đã thấy cái khăn choàng của bà lão, rạch thêm nữa thì bà lão bên trong nhảy ra và nói to, “Thật sợ quá, bên trong thật tối tăm.” Bà vẫn còn sống là một chuyện vui mừng. Cô Bé Choàng Khăn Đỏ lập tức nhét đầy đá lớn vào trong mình con sói và may lại. Khi nó thức dậy và cố gắng chạy trốn, những cục đá lớn quá nặng đã trì nó xuống, và sớm sau nó bị chết. Tất cả ba người vui mừng khôn tả. Người thợ săn lột da con sói và mang về nhà. Bà Ngoại ăn hết bánh và uống hết rượu mà Cô Bé Choàng Khăn đỏ đã mang tới và khỏi bệnh. Trong khi đó, Cô Bé Choàng Khăn Đỏ tự nhắc nhỡ mình, “Không bao giờ mình được la cà và bỏ quên lời mẹ dặn: Đi tới nơi về tới chốn.”

Video clip 18+ 3D - Cô Giáo Thảo 2013 full :


Bố mẹ tôi bỏ nhau từ khi tôi còn nhỏ, sau đó ít lâu bố tôi mất do 1 tai nạn, mẹ tôi đi lấy chồng rồi theo chồng sang Mỹ. Từ nhỏ tôi ở với người chú ruột, chú tôi không có gia đình riêng nên thương em như con, tôi cũng mang ơn chú cưu mang tôi từ nhỏ nên cũng coi chú như người cha thứ 2 của mình. Chú tôi là 1 người đàn ông thành đạt, hiền hoà, dễ gần nhưng chằng hiểu vì sao chú cứ sống 1 mình, tất cả tình yêu thương đều dồn hết cho tôi. Tôi nhớ khi còn nhỏ chú thường về sớm rồi đưa tôi đi ăn kem, hoặc đi dạo trong công viên, khi lớn lên chú thường chỉ bảo tôi mọi thứ, nói chuyện và chia sẻ với tôi rất nhiều. Chú có 1 sản nghiệp khá lớn, cty của chú làm ăn rất tốt, chú nói tôi cố gắng học cho tốt sau này về thay chú cho cty phát triển thêm và sau này chú mất đi cả gia sản này sẽ là của tôi. Được chú động viên, khuyến khích và tạo điều kiện tôi yên tâm học hành, cho đến cuối năm thứ 2 đại học thì chú gọi tôi ra ngồi nói chuyện.
Chú nói: – Chú muốn lấy vợ, con nghĩ sao?
- Ai thế chú? Con mừng quá chứ sao, chú cũng có tuổi rồi, chú có người đỡ đần thì tốt quá rồi.
Chú trầm ngâm rồi nói: – Cô Yến đó con..
Tưởng ai, hoá ra là cô thư ký của chú tôi, cô Yến hơn tôi 7 tuổi, cô đẹp mê hồn và tôi biết cô cũng yêu chú tôi từ lâu lắm rồi. Có lẽ cả chục năm nay, năm nào tết cô cũng không về quê mà ở lại dọn nhà rồi ăn tết với chú cháu tôi.
Rồi đám cưới diễn ra đơn giản nhưng thật vui và ấm cúng, chú tôi nhìn như trẻ lại cả chục tuổi chứ không phải cái tuổi ngũ tuần nữa. Chẳng ai nói đó là 1 cặp chênh nhau 20 tuổi. Rồi nhà tôi có thêm 1 người nữa nhưng tôi vẫn quen gọi bằng cô Yên chứ chẳng đổi được là thím Yến.
Có thêm người đàn bà trong nhà cũng đỡ đi nhiều, nhà cửa ngăn nắp hẳn lên, rồi cơm nước cũng tươm tất hơn. Cuối tuần cả nhà đi chơi, cuộc sống thật vui. Tôi nhớ có những lần sinh nhật cô, hai chú cháu đi mua đồ cả buổi không được cuối cùng ra mua 2 bộ đồ mặc ở nhà, lúc về cô mặc bộ nào cũng rộng thùng thình, cả 3 được 1 trận cười, chú bảo ra đổi nhưng cô nhất định không đổi cứ mặc bộ đồ như vậy…
Cô chăm tôi như chăm con nít, sáng ra là lo cho dọn phòng cô chú, sau đó sang gặp chăn màn cho tôi, mang quần áo ra đã là lượt cẩn thận ra cho tôi rồi xuống đợi tôi với chú xuống ăn sáng, sau đó cô cùng chú đến cty. Có lần tôi ốm cô đánh gió rồi để tôi gối đầu lên đùi ngồi vừa bóp đầu cho tôi vừa nói chuyện cho tôi quên cơn đau hành hạ. Có gì tôi cũng tâm sự với cô hoặc chú. Có thể chính những cử chỉ âu yếm, ân cần đấy cho nên tôi chả có nhu cầu quen bạn gái. Mấy năm đại học, tan học là tôi về thẳng nhà học bài rồi xem TV, nấu ăn với cô chú.
Đến năm cuối đại học thì cô bàn với chú và tôi xem có thể cho 1 đứa cháu họ xa của cô đến ở không, hoàn cảnh nhà nó cũng thê thảm, bố mẹ nó bị tai nạn xe máy khi đi lên thành phố thăm nó, giờ nó chẳng biết trông cậy vào ai. Tôi nghe nói thế nghĩ đến hoàn cảnh của mình thì đồng ý ngay, chú cũng thương cho nó nên nói tôi với cô cứ quyết định, chú không có ý kiến gì, với lại nhà cũng rộng rãi cho nên thêm 1 người cũng không sao.
Hôm cô đưa cái Hương về rồi làm cơm đợi 2 chú cháu về, tôi về thấy 1 đứa con gái có nước da hơi đen đen chay ra mở cổng và khép nép chào tôi.
Tôi hỏi: – em tên Hương hả?
Nó tròn mắt hỏi: – Vâng, sao anh biết ạ?
Tôi cười: – thế mới tài chứ…
Tôi vào trong nhà, thì nó chạy theo xách túi đồ, cất giày rồi chạy vào bếp 1 lúc sau bê ra cốc nước chanh và lý nhí nói: – em pha nước tắm cho anh rồi đấy, anh uống nước đi rồi lên đi tắm
Hic.. tự nhiên thấy mình như VIP mới chết chứ, vừa sướng sướng vừa ngài ngại. Tôi cũng ấp úng nói: – kệ anh em à, lần sau không cần phải làm thế đâu.
- Em làm được mà, anh cứ để những việc đó cho em, bổn phận của con gái mà…
Chùi.. ui.. Tự nhiên lúc đấy tôi lại để ý nhìn lại nó. Hơ..hơ.. nó cũng đẹp đấy chứ, mắt sáng, mũi cao tóc dài, mông với ngực vừa vặn không to quá, không bé quá, mỗi tội da hơi đen.. hihi..
Nó chăm kinh người, từ ngày nó về nhà tôi cô cũng chả có việc gì làm, nó làm tất tật. Thành ra cả nhà cũng thương yêu nó, cái gì cũng mua cũng để dành cho nó. Vật chất đầy đủ nên sống trong nhà tôi có mấy tháng mà nó khác hẳn, da nó trắng bóc (theo nó nói là ngày xưa khổ quá nên cứ phải đội mưa, đội nắng đi dạy thêm kiếm tiền học, ăn uống thì kham khổ nên da dẻ bủng beo), tôi lại hay dẫn nó đi mua đồ thành ra mỗi lần đi đâu nó mặc đồ xong tô vẽ lên 1 chút thì xinh mê hồn. Bọn tôi cũng thân nhau nên đôi khi cô chú nửa đùa, nửa thật là: – chúng mày nhìn đẹp đôi đấy, cưới nhau đi cô chú tổ chức cho..
Nó cười khành khạch rồi kêu: – Thôi con chả dám lấy anh ấy đâu, ông ấy toàn bắt nạt con thôi, lấy ông ấy thì con chết mất.
Tôi cũng cố vớt vát: – Làm như báu lắm, cưới nó xong thì con cứ nghe nó nói con cũng phát điên rồi, người đâu mà nói như máy khâu..
Cứ sống vô tư thế cho đến lúc nó sang năm thứ 3, tôi ra trường bắt đầu vào cty của chú làm việc. Một lần cô chú đi công tác, về đến nhà mở tủ lấy quần áo đi tắm thì chả thấy cái nào, tôi chạy ra hỏi: – Hương ơi, quần áo anh đâu hết rồi? Nó bảo: – hôm nay tổng vệ sinh, đợi em chút em lên rút xuống cho.
Tôi vào tắm xong vẫn chưa thấy nó mang xuống, nên quấn cái khăn vào ra gọi thì nó bảo hơi ẩm, để nó là khô sẽ mang xuống cho.
Đang cầm lon bia thì thấy nó chạy huỳnh huỵch xuống mồm la bai bải: – đây rồi.. đây rồi… tủ anh hôi quá nên em bỏ hết ra để giặt… hơi muộn tí nên chưa kịp khô..
Nó nhảy 2 bậc cầu thang một nên đến bậc cuối cùng thì mất đà lao xuống sàn, tôi vứt vội lon bia nhảy ra đỡ được nó thì đầu tôi đập cái “bốp” vào thành cầu thang, mà cái quan trọng nhất là cái khăn tắm văng khỏi người tôi. Máu từ trán tôi tuôn tràn xuống mặt.. nó vùng khỏi tay tôi rồi đỡ tôi ngồi lên salon, sau đó chạy đi lấy bông băng băng vết thương cho tôi, mặt nó tái đi khi thấy tôi mất khá nhiều máu, mồm thì rỗi rít “em xin lỗi… em xin lỗi..” lúc sau nó lau mãi mà chưa cầm được máu nó bật khóc. Tôi lúc đầu cũng choáng vì cú va chạm, nhưng sao định thần được thì nói nó chạy lên gác lấy bao thuốc lá rồi bẻ lấy thuốc rịt vào vết thương.. Cha mẹ ơi… xót kinh người.

Nhung Vu An Mang Kinh Hoang trốn mọi người

Trốn mọi người, tìm một người… tìm không ra một người, quay đầu tìm mọi người. Mọi người quay đầu không nhìn một người. Một người cúi đầu…Nguyền rủa mọi người. Mọi người xin lỗi, một người mắc cười… Tha lỗi mọi người, mọi người tức tưởi… Như lũ đười ươi… Chỉ vì một người

Từ khóa cho chủ đề Nhung Vu An Mang Kinh Hoang liên quan :

Xem thêm chủ đề Nhung Vu An Mang Kinh Hoang liên quan :

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 2

Không có gì ngọt bằng nước bọt người yêu .Không có ai nói điêu nhiều bằng thằng đi tán gái...

Người vợ trinh trắng

Ngân vẫn còn trinh sau ba năm lấy chồng. Mỉa mai thay, đó là sự thật, vì Minh - chồng cô, là mối tình duy nhất, chẳng thèm "động" đến cô dù đêm nào cũng nằm bên cạnh.

Clip nóng vợ chồng  làm tình trước mặt con nhỏ

Xem video làm tình nơi công cộng trước mặt đứa nhỏ và thiên hạ. Clip địt nhau đến chết của đôi vợ chồng đang nứng không chịu nổi.

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 1

Trong lúc chờ chú rể, cô dâu không có việc gì làm nên mở tủ lấy cái váy ra ướm thử, quay trước quay sau rồi thốt lên thất vọng

Anh Yêu Em ! Con Điếm Của Anh Àh!

Những viên thuốc Marvolon rơi tung tóe trên sàn, tàn thuốc lá bay vào ly Maxim, máu chảy ra từ trên đùi chảy xuống,rất nhiều, từng dòng đỏ tươi ướt đẫm trên chiếc váy trắng,căn phòng chợt im lìm và lạnh lẽo, chiếc rèm cửa bay lượn lờ qua mặt cô, một cô gái,vừa bị thằng người yêu,cưỡng hiếp.