Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim

Tôi mượn dịp nằm gác chưn lên nhốt Tám nằm gọn trong vòng ủ ấp của tôi. Không hiểu sao lúc này miệng tôi nói dẻo nhẹo : nè Tám coi đi, anh nói thiệt mà. Vú Tám đầy đặn, lại nặng, lại tròn, lại câng câng, mồ tổ ai mà nhịn đừng xin sờ bóp cho được.

Rồi tôi hỉ hả đề nghị : Tám cho anh ngậm một tí, chớ khuya tới giờ nhịn đói, thèm muốn chết. Chưa chờ Tám ừ hử, tôi đã bóp nghiến dưới hai bầu vú cho thịt ngực dồn vón lại rồi há miệng thiệt to, ngậm ngập hết vào.

Tám xục xịch, xục xịch, tôi tưởng là Tám không ưng, nhưng chị đã kêu : muốn ngậm thì cởi dùm cái áo nịt ra đã, tía lật nó lên tức ngực em thấy mẹ. Tôi không nhả vú ở miệng ra mà chỉ dùng một tay lòn dưới lưng gỡ cái khóa móc cho Tám.

Bây giờ thì Tám nằm tênh hênh ra đó. Hai vú đang bị tôi bóp vặt và bú thay phiên khiến đầu núm đỏ rần. Tôi vốn nghịch tinh nên đã ngậm, còn cắn, còn dùng răng lôi cho từng cái núm vú dài ngoẵng ra mới chịu yên. Tám bị tôi nút mạnh khiến đầu vú ọp ẹp nên cũng rên nho nhỏ.

Tôi bú một vú còn dùng ngón tay se tròn một vú, lăn cái núm như lăn quả nho khiến Tám cứ ển người lên vì những cái lăn tăn nhồn nhột. Tôi bú mút kỹ quá, nhiều lúc Tám bật cong người như cánh cung chịu đựng. Tôi hỏi Tám : khó chịu à. Tám nói không, nhưng nứng quá.

Tôi vê các vú Tám một chặp thì chỉ còn bú thay nhau mỗi bên ngực, trong khi cái tay mắc dịch cứ lờn vờn sờ xoa nơi cái váy của chị. Hai giò Tám như hai con thòi lòi đập đùng đùng. Tôi lột cởi cái váy, dùng chưn đạp cho nó lọt khỏi chưn. Tôi lại bú vú và len tay vô quần xì của Tám mà vọc phụ thêm. Và chỉ loáng sau thì quần xì cũng bị tuột ra.

Tôi xoa mớ lông xào xào đến rối tung lên như tóc bết. Đợi Tám thấm với sự vuốt ve để tự dạng giò ra thì tôi mới dùng ngón cái khảy lên mu cho Tám quíu xà cạp. Cả một khúc háng Tám dâng cao và xẹp xuống, nhấp nhô như thủy triều lượn. Bấy giờ tôi mới xỏ ngón giữa vào cái lỗ choèn nhoẹt nước mà ngoáy bung thổ địa.

Tám bị bú nút ở vú, lại bị ngoáy móc ở mu nên lăn lộn còn hơn con trùn đất bị kiến cắn. Hai giò lập lờ, hết mở bung lại kẹp chặt, mông chà lết dưới giường, người bứt rứt như bị hun lửa cháy lông.

Hai mắt Tám giờ sáng rực lên, tua tủa như sao mai loang loáng. Tôi càng móc sâu hơn trong cái lỗ đến nỗi Tám phải bịn tay giữ cho tôi đừng khoắng liên tục. Tôi dặn dò chị : nứng thì ráng trân mình lên mà hứng chịu, cấm cản làm gì mất dịp sướng đi. Tám gật gật cái đầu mà bả vai rung, người giựt lia lịa, rên : nhưng mà ông móc độc quá, tôi rủn hết cả người.

Tôi cũng biết như vậy, nhưng không móc thì thôi, đã móc phải làm sao cho lồn chị vữa hẳn ra mới gọi là tuyệt diệu. Cho nên một mặt tôi trấn an Tám, một mặt tôi gồng bàn tay móc dữ dội vào lồn. Tám giờ thì bung lên hụp xuống, hai chưn xoải ra xập vô làm nhăn nhúm ra giường.. Tôi bụm nguyên bàn tay và thọc hết mấy ngón vô ịn lên lồn chị mà xóc như xóc rượu.

Tám ển người lên như nhảy lò cò vì bị xóc. Tôi móc tới lúc nghe bắn tóe nước ra thì Tám kêu ỏm tỏi : ôi, em ra hết trơn rồi. Tám ngửa bật đầu ra sau, hai tay chống thành nạnh, nghển ngực ra và hai chưn xếp nhảy lúp xúp khi tôi móc. Miệng Tám hả ra, mắt đờ đẫn, lạc đi.

Tôi vê lên đầu vú, càng bóp nắn phụ vào những cú móc cào để Tám có bao nhiêu khí phải xổ ra sạch mới nghe. Tôi xóc Tám dữ quá khiến chị phải kêu : thôi em nứng hết chịu nổi rồi. Ngưng đừng móc lồn em nữa. Và Tám loạng choạng ngả bò lết ra giường như bị liệt.

Tôi rút bàn tay ra, những đầu ngón đặc sệt chất nước đục trắng như bột. Tôi chẳng cần chùi cứ vậy phụ vô bóp cái vú vốn bị bỏ lơ. Tôi vần hai cái vú trong khi Tám mệt ngất ngư nằm xải ra giường. Tôi bóp và bú vú Tám từ từ để chị hạ cơn nứng xuống. Rồi tôi bắt đầu dùng hai tay bóp hai vú chị, còn thả mình rà xuống hun lên lồn chị gọi là làm thư giãn cơn dâm.

Tám sợ tôi lại thọc tay vô lồn móc nữa nên lảm nhảm van xin, nhưng nghe tôi nói không thì chị yên lòng.  Tôi hun lên mu lồn, hun dài và rê xoáy đám lông tới trên bụng rồi lại rà thấp xuống. Tôi thả bớt một tay để vạch lồn chị ra và dí đầu mũi vô lỗ mà hít như trẻ hít hơi mẹ.

Tôi thấy lồn chị mấp máy nên chẳng kể chẳng chờ tôi ụp luôn mặt vào mà bú nút luôn. Cái lồn nở lớn như miếng bánh bèo, tôi liếm dọc liếm ngang và chà khắp khiến Tám lại quíu nữa. Tôi thè to lưỡi ra mà quét lên lồn, thọc vào gõ lóc cóc bên trong làm Tám sướng mới chết. Chị thở phì phì như ngựa, khều khào tìm tóc tôi mà nắm giựt. Tôi mút lồn chị chỉ còn biết rên : đã quá, sao mà nứng bất tận nè trời.
Tôi bú vọc vần Tám ọp ọp khiến chị chòi chòi không chịu nổi. Lắm lúc người chị cuốn lên như bị gió lốc, thở hổn ha hổn hển, tay chưn hết đưa cao lại xuống thấp. Nếu tôi không dùng đùi đè chặn giữ chị lại thì chắc Tám đã bò lê bò càng vì những cú rúc liếm của tôi.

Của đáng tội, nhiều khi Tám vật vã vì bì nhay cạp và chà lết của tôi nên người giựt liên tục như mắc kịnh phong, tôi cũng thương và thấy tội nghiệp. Song sự rắn mắt không cho tôi lui bước hay lơi lỏng, Tám càng uốn cong người thì tôi càng biết Tám nứng vô cùng. Cho nên tôi thừa cơn gió bẻ măng, tôi càng húc dữ để Tám lử cò bự mới thích.

Tôi chỉ tạm ngưng tí ti khi Tám quằn quại tựa con trăn xiết mồi, tôi nhả miệng ra nhưng hai tay vẫn bành rộng mu lồn chị nhìn cho đã. Hai mẩu thịt tè le bị tôi móc rã rời còn đỏ tụ máu khiến nhìn chẳng khác con trai hả miệng. Tôi dùng ngón tay cái gẩy gẩy lên từng bên thì thấy mẩu thịt rung rung như chiếc phong linh. Tôi hít hà khen : chu choa lồn đẹp ác.

Tám đang lu bu mà nghe khen cũng hãnh diện. Chị làm dáng khép hai mí đùi lại, song lại co người lên đẩy nguyên cái lồn chìa ra sau làm nổi bật như con sò lông khép nép thấy càng dễ ghét. Tôi xòe bàn tay vỗ bạch bạch lên lồn chị, miệng lảm nhảm : chớ không ư, còn làm bộ làm tịch, cha được tui khen hổng phải dễ dầu gì đâu nhe.

Và trong lúc Tám còn ỏn a ỏn ẻn nhõng nhẽo thì tôi lại đằn tách hai giò chị ra để cạp bú lại. Tôi cạp rạo rạo còn hơn nạo dừa, lưỡi tôi quết còn hơn quết bánh tráng, Tám ríu người lại, hẩy hẩy đít mông, đùn cái lồn vào sâu trong miệng tôi cho tôi mút mát. Hai mông chị quay rào rạo, cái lồn cà quay cà quay giữa miệng môi tôi. Chị rên như bị ai xẻo thịt, mà sao trong tiếng rên lại nghe có điều sướng khoái.

Tôi nhìn chị uốn éo mà nực gà. Nhứt là vùng lưng lẫn ngực chị gồng lên lại được hai tay co thủ thế nên đẩy hai vú lù lù lên mới dễ nứng. Tôi lăn xô chị nằm ê càng ra, vòng hai tay đẩy cặp giò chị cong lên để chiếm lĩnh ưu thế trận địa. Tôi tiếp tục gục mặt cạp lồn chị trong khi hai tay vò vê hai vú cho chị sướng chết luôn cùng một lượt.

Quả nhiên, Tám há miệng bật kêu lên rối rít, nói đâu chẳng vào đâu : trời ơi, cha bú cắn gì sướng quá vậy. Rồi chưa chi lại rên rẩm : cha làm nát bét lồn tui ra rồi, tía ơi. Bú lồn thì bú được rồi, còn ghé ăn có măn vô hai vú làm chết tui luôn cha ơi. Kêu thì kêu oải oải mà hai giò xiết cứng lấy mang tai tôi thì nào có khác gì nhốt chặt tôi để được bú cho sát rạt mới chịu.

Dưới những ngón tay ma quái của tôi, giờ hai núm vú chị nổi lềnh bềnh như bánh xôi nước. Tôi càng vê măn thì hai đầu vú càng nở bự chình ình. Tôi nắm hết hai quả vú mà day mà bóp thiệt đã. Tám trợn trừng nhìn tôi, kêu tòm lom : nhả ra đi, em chết tới nơi rồi. Em tới mấy lần rồi, tuột dên ráo trọi, lồn em cấn cái quá, vú em còn ê ẩm dữ. Thương em đi, đụ cho em một phát cho em đỡ thèm tội nghiệp.

Tôi làm như hổng hay biết gì ráo, cứ mặc tình vê hai đầu vú và cố đẩy ngược giò chị lên cao để bú nút lồn sâu hơn. Khí lồn chị ọc ra ào ào, tôi lết cái lưỡi lục xục vón lại và nút kêu ót ót. Hai giò Tám giãy tê tê, chị ển cao háng lên cho tôi nút hút dài dằng dặc.

Đàn bà đến lạ. Bị bú lồn là nứng phừng phừng, lúc đầu còn lo kẹp giò kẹp háng thủ thế, chừng sướng quá thì hai giò cụp ra xòe vô như cánh bướm, đúng là chịu thua mấy mụ. Làm như có phe phẩy như vậy thì cơn nứng mới cao độ, cái lồn có chút nị mà bú chừng nào thì càng nở phình ra. Biểu sao lũ đàn ông chẳng thích bú lồn trước khi đụ.

Tám rên rỉ, van nài, xin xỏ, một hai đòi tôi đụ dùm đi. Nhưng ngó cái bộ chị làm duyên tôi lại đoán là chị chưa thiệt sự thích đụ nên tôi thả tay đang măn vú chị ra mà dùng để banh hai giò chị thiệt rộng. Tôi húc vô bú nút lồn một hồi nữa, dùng cằm và chót mũi ủi nhay búa xua vô lồn, có khi tôi làm như ịn nguyên con triện vô và ngoáy cho băng ta lông lồn chị rệu rã.

Tôi làm chị sướng đến lật gọng, uốn qua ẹo lại như chiên chả giò. Tôi bú đến cảm rõ lồn chị nóng hổi lên, tôi nhích ra dòm, ôi hai mu lồn sưng vành vạnh, màu hồng chói chang mới đẹp làm sao. Tôi không ngưng được phải liếm tới liếm lui lạch xạch làm nhễu nhão khí hết trơn hết trọi. Vậy mà cứ nhả ra là hai mu lồn Tám tóp tép thiệt là hay.

Tôi đâm bực nên lại đút mấy ngón tay vô móc lồn chị trả thù. Tôi đụng lụp cụp mấy cục sụn gì ở trong lồn mà sao chi co rúm người lại. Tôi bụm một cục và lắc dữ dội bàn tay, lồn chị lục xục kêu rất dòn. Nước khí tá lả nghe óc óc sướng tai. Tôi móc chị la, càng la càng xón khí lồn ra và cong người lên và lăn lộn kêu : nứng lồn quá, sướng quá.

Tôi nghe cũng đã theo, cần gì phải đụ mới sướng. Tôi móc một hồi nữa thì Tám lại đổ nhào bã người ra giường. Tôi rút tay ra và cầm lấy đầu con cu rà rà quanh miệng lồn chị. Tám nằm ê càng mà cũng cố vểnh lồn lên táp táp cặc tôi.

Tôi nhẩn nha dùng đầu cu khều khều nơi lồn chị, đẩy chiều dài con cặc lên hai mu và chọt chọt vô hạt le. Tám rít trong miệng kêu : ái ái. Tôi chọt con cặc vô lồn, Tám định chụp lấy vai tôi kéo ấn vào, tôi xục hai cú làm Tám tê rần quíu lại, tôi nghe hai mu lồn Tám bặp bặp như người rít thuốc cóp má.

Tôi chọc hỏi chị : nứng hả, muốn ngậm rồi sao. Tám trả lời hổng nổi, chỉ gục gục đầu. Tôi bóp vô vú và giã một cú trời thần, lồn chị kêu cái chóc và hai giò banh ra quạt tới tấp. Tôi măn hai vú và nắc mạnh một chặp, khí lồn kêu ọp ọp giữa háng tôi. Cả hai có cảm tưởng như lông dái và lông lồn đều xung lên nên cứng đâm vào nhau nhột nhột.

Tôi đụ đùng đùng, Tám sướng nên dâng cao lồn cho tôi giập. Tôi bẻ hai giò Tám và lấy cùi tay khóa tè he rồi cứ thế tôi thả mình từ trên xuống dọng huỳnh huỵch vô lồn chị. Tám sướng nên vít lấy vai tôi kéo nhịp theo.

Tôi dọng một hồi thì ngưng, nằm ẹp lên mình Tám, tôi chà con cặc vòng tròn trong lồn Tám và cạ sát lên hai mu, Tám đã quá nên cứ rên lên : trời ơi, đụ gì mà ngất ngây dữ tợn. Tôi nghe mà như bị kích thích nên đụ thì vẫn đụ mà miệng tay lại thi nhau bóp và cắn nhay đầu vú làm Tám càng lăn lộn kếu đã.

Giờ thì Tám tự động nắm lấy hai cổ chưn banh ra cho tôi đụ tá lả. Thành ra tôi càng rảnh hai tay để bóp nát hai vú chị mà cắn liếm, gây xúc tác cho chị nứng tưng bừng. Tám không còn e dè gì nữa mà há miệng hét to : đụ vô cưng, đụ mạnh vô, lồn em sướng quá. Chị cong giò kẹp lấy sống lưng tôi vừa xiết, vừa nắc ngược lên, vừa đánh đu tòn teng mới dội.

Tôi đụ đã đời. Cặc tê rần trong lồn nóng của chị. Có lúc Tám rướn hẳn người lên, hai mắt trợn trừng, đỏ mặt đỏ tai, thở hổn hển vì bị tôi kê cấn vô thành giường mà đục nát bấy lồn ra.

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 1

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 2

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 3

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 4

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 5

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 6

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 7

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 8

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 9

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 10

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 11

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 12

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 13

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 14

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 15

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 16

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 17

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 18

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 19

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim- Hinh anh 20

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Xem Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim hot nhất

Đời tàn sờ líp cũng tàn
Cooc-sê cũng rách vải màn cũng bung…

Nhớ em anh chỉ lặng im
Mỗi lần nhớ lại vạch C ra dòm
Nhớ anh em chẳng làm ồn
Mỗi lần nhớ lại vạch L ra xem…

Tích xuân chiêu giá sáo vị thu
Thẩm du tai tế lóng trong sường
Anh hùng bên sông đương tự sáng
Thiếu nữ trên cầu mụ lông dưng…

Gửi em durex màu hồng
Hoàng Anh phàm có mồng gà , giang mai
Anh như con chó bất tài
Ngoài nom yếu đuối , bên trong RẤT DÀI
Yêu em , yêu cả hình hài
Chân dài anh vuốt , ngực tròn anh nhai…

Đang hay thì đứt giây đàn
Anh đang đóng gạch thì nàng sang chơi…

Thuyền ra cửa biển thuyền chìm
Hơi ra lỗ đ’ ai kiềm đc không
Thiếp thề thiếp hứa rằng không
Chàng lo bịt mũi, xoắn mông là vừa…

Mỗi lễ tình nhân mỗi độ sầu
Nổi "buồn" ta biết xả vào đâu
Người khôn người xả đầy mương máng
Ta dại … ta xả lênh láng bồn cầu…

Đã yêu thì phải xếp hình
Tư vấn thì phải có hình mới thông
Những kẻ luôn miệng nói "không"
Ắt là những kẻ háng không có gì…

Đi sang nhà thằng bạn chơi
Mới về đến cửa bụng sôi ầm ầm
Tụt quần, đóng cửa đánh rầm
Nỗi buồn, tâm sự dần dần tuôn ra
Còn 1 cục, mãi ko ra
Chết cha, táo bón, chắc là thiếu xơ
Vừa ngồi rặn, vừa ngâm thơ
Chơi game trên dế để chờ c*t’ ra
Bất ngờ tin nhắn kêu la
Anh ơi anh hỡi, lê la đâu rồi
Tâm tư xao xuyến bồi hồi
Làm dòng hồi đáp: Đang ngồi ỉa đây!
Gái cũng hồi đáp lại ngay:
"Ỉa gì lâu thế, ra đây với bà
Suốt ngày game gủng la cà
Để bà dạng háng nằm nhà đợi lâu!"
Thế rồi gái ném 1 câu:
Đéo nhờn với chó! Âu sầu tâm tư
"Đéo mẹ con này, rõ hư
Gọi ông là chó, đ. bu nhà mày.
Bây giờ mày muốn gì đây?"
"Bà đang thèm c**, mẹ mày! Gửi đây
Muốn c*t’ ông gửi cho ngay
Cái loại con gái suốt ngày chỉ hư
Nhắn chậm, bảo thì ậm ừ
Còn đây nhắm chậm gầm gừ như điên
Đéo gì ỉa cứ làm phiền
Đã là táo bón, thánh hiền cũng lâu
"Đi lâu lòi mẹ phao câu
Cho chết cái loại đầu trâu mặt ngựa
Bà gọi thì đã éo thưa
Gân cổ lên cãi cứt đưa vào mồm"
Á à đc, vụ này xôm
Ông đây đi gọi Phồng tôm trị mày
Mày giỏi gọi nó lại đây
Xem tao đấm nó chết ngay tại nhà
Con này chẳng ngán gì nha
Cáu lên bất chấp ông cha thằng nào
Á đù, thôi đc, tôi out
Phồng tôm cô dám động vào tôi thua

Video clip 18+ 3D - Cô Giáo Thảo 2013 full :

Đọc Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim mới nhất 2014

Tiến quá sợ định quay mình bỏ chạy, bỗng tiếng quát lên từ phía sau lưng:
- Đứng lại!
Tiến đứng im, tim như muốn nhảy ra ngoài .
- Mày làm nhục con gái tao, bây giờ còn định bỏ đi ?
Tiến lầm bầm trong bụng, thôi chết cha rồi, điệu này không còn mạng trở về thăm ba má rồi.
Giọng đó lại cất lên như ra lệnh:
- Tới đây!

Tiến ngoan ngoãn cúi đầu, chân quíu chặt lấy mặt đất dò từng bước một tới bên mé mương, và nhìn xuống. Dưới mương kia là một người đàn bà tóc lõa xõa, quần áo rách bươm đang quay lưng về phía Tiến.
Giọng nói sang sảng ấy lại cất lên làm Tiến rún động:
- Cậu có biết tôi là ai không ?
- Dạ không!
- Tôi là má của con Hằng, và cậu có biết cậu là ai chưa ?
- Dạ, bác gái nói sao! Bác hỏi con là ai hả ?
- Và còn từ đâu tới nữa ?-bà trung niên gằn giọng.
- Dạ , con tên Tiến từ xa về quê thăm ba má, đi ngang qua đây xin ở nhờ một đêm.
- Cái đó là hôm qua, còn hôm nay thì sao .
- Bác gái nói sao con không hiểu .
- Tôi muốn nói là cậu làm gì thì phải biết. Con Hằng nhà tôi lâu nay không có yêu ai hết, chỉ có mình cậu là đẹp lòng nó thôi. Tôi nghĩ cậu phải biết tính sao rồi chứ.
- Dạ dạ, con không hiểu bác gái lắm ? Tiến ngu ngơ nói.
- Ngươi làm con gái tôi bụng mang dạ chửa, mà còn nói không hiểu hả .
Tiến ấp úng:
- Xin bác gái … con không biết … người con gái ban nãy … là Hằng ?
- Đúng vậy, bây giờ cậu phải chịu trách nhiệm là cưới nó.
- Thưa bác … con … con phải xin phép ba má trước đã.

Bà trung niên cười to . Tiếng cười như rắt vào xương sống Tiến những bột ớt cay gắt. Tiến rùng mình định quay đi, nhưng lại thấy từ dưới mương cái người đàn bàn rách rưới lơ lững trên mặt nước.
“Trời ơi! ma!”

Tiến la hoảng vùng bỏ chạy, nhưng hai chân Tiến quều quào trên mặt đất, té chúi nhũi xuống cỏ, nhưng tay chân vẫn không ngừng quào bới để tìm lối thoát. Chưa kịp đứng dậy, Tiến ngước đầu lên đã thấy cái bóng trắng rách rưới đứng trước mặt. Giờ đây Tiến mới có dịp trông thấy khuôn mặt của bà ta gớm ghiết, xanh lè, hai mắt trắng dã, tóc tai lù xù, xõa dài xuống tận đất, khi bà cười bốn cái răng nanh dữ tợn như chờ được hút lấy máu Tiến.

Tiến tung mình bỏ chạy, đất vít tung lên lưng dưới chân Tiến, nhưng tiếng lịch bịch của bước vẫn vọng lại đàng sau lưng Tiến, khi Tiến cố tình ngoáy lại thì dường như tiếng hồng hộc thở của mụ ở cạnh bên. Cái lưỡi của bà ấy thì dài ngoằn đưa ra gần như sắp đụng lấy gáy của Tiến.

Tiến chạy. Chạy băng vườn, băng đất. Đến khi vấp ngã trước chân một người, gượng đứng dậy định chạy tiếp nhưng người ấy đã đưa tay cản.
- A-di đà phật. Con chạy đi đâu!

Tiếng hớt hãi không còn hơi để trả lời, cố ngoái đầu lại xem con ma đó có đến gần, nhưng nó hoàn toàn biến mất.
Người đàn ông trước mặt Tiến chỉ tay ra sau lưng Tiến, nói:
- A di đà phật. Xin hãy trở về nơi ấy . Ngày mai ta sẽ siêu độ vong hồn.

Tiến chả hiểu ông ta nói gì cả, nhưng biết rằng có ông ở đây thì Tiến sẽ không còn sợ nữa. Đến hồi lâu, khi trời đã hừng sáng, và khi đã hoàn toàn bình tĩnh, Tiến mới có dịp thấy mặt của người cứu Tiến. Ông ta không ai khác hơn chính là người đàn ông xấu xí xách cây đèn hồi sớm qua, lúc Tiến đi ngang qua hỏi đường.

Tiến dọ hỏi thì được biết ông ta là ông sãi quét chùa ở xóm dưới, thường đi ngang đây để đi khất ở xóm trên.
o0o
Đợi cho trời sáng hẳn, Tiến mới dám cùng ông sãi lần mò trở về căn nhà đó . Tuy sợ thật nhưng đi kế vị sư già nên Tiến cũng bớt sợ, với lại mớ va-li còn để lại đó, Tiến còn phải mang về quê gặp ba má.

Khi đến nơi, Tiến gặp người trung niên đang cuốc đất ở trước nhà. Tiến vội vàng đứng lùi về sau lưng ông sãi .
Vừa thấy Tiến về, người trung niên mở lời chào:
- Ủa, cháu về rồi hả! thức sớm vậy .

Lời nói của ông ta thật bình thản đến mức Tiến cũng không ngờ. Chẳng lẽ con ma này đã tu lâu lắm rồi, Tiến nghĩ.

Nhưng sự thể đã được ông sãi giải bày, người trung niên đây là bác Hai sống ở đây đã có hơn hai chục năm rồi, chỉ làm rẩy mướn và giăng câu kiếm ăn.
Tiến suy nghĩ rồi nói:
- Còn người đàn bà lúc nãy rượt cháu là ai.
Ông sãi đáp:
- Người đó là vợ của bác Hai, chết cách đây 3 tháng.
Người trung niên nghe nói thế bèn hỏi:
- Cháu gặp vợ của chú hả ? Gặp ở đâu ? Cho chú biết.

Nghe qua giọng nói khẩn cấp, không thiếu sự xúc động của ông, Tiến có phần nào đoán được tình yêu của ông giành cho bác gái. Nhưng cớ sao chuyện lại xảy ra như thế này …
Tiến đáp:
- Con gặp bác gái hồi sớm này, bác rượt con …
Im lặng một lát, Tiến thú nhận:
- Bác gái rượt con là vì con đã lỡ làm chuyện bậy với con gái bác. Là cô Hằng.
Người trung niên nghe Tiến nói thế thì thất kinh:
- Con gái lớn của bác đã chết ở dưới mương. Không thể nào, con Hằng chết rồi mà!

Nghe người trung niên nói thế, Tiến như muốn té xỉu. Nghĩ tới cô gái Tiến gặp hôm qua bị chết dưới cái mương Tiến tắm hồi tối, Tiến không khỏi rùng mình. Vậy ra Tiến đã làm tình với ma, sự lạnh lẽo trên người nàng giờ đây Tiến mới hiểu vì sao, là của xác người chết, rồi mùi rong trên mình nàng nữa dường như đã giải thích rõ ràng qua lời nói của bác Hai…

Tiến không thấy người đàn ông nói thêm lời nào, mà quay lưng bỏ đi . Tiến rảo bước theo sau, chỉ nghe ông lầm bầm, “Không thể nào … không thể nào …”
Tiến tò mò hỏi:
- Chuyện gì vậy bác, tại sao bác lại nói ?không có thể nào?.

Tiến còn đang ngơ ngác thì người trung niên quay qua nắm lấy vai Tiến nói:
- Có chắc là cháu thấy một người đàn bà trạc tuổi 50, tóc dài lắm.
Không cần suy nghĩ Tiến trả lời ngay:
- Dạ đúng rồi!
- Và người con gái trạc tuổi 18 ? ? người trung niên hỏi .
- Dạ đúng rồi!
- Người con gái mặc áo trắng, áo dài ?
- Dạ đúng rồi, bác ạ!

Người trung niên nghe Tiến nói xong thì lại rảo bước về phía trước , hướng về một khu đất bằng trống nên có hai cái gò đất cao cao.
Tiến lật đật bước theo, hỏi:
- Chuyện gì vậy bác, bác nói cho con nghe đi!

Người trung niên không nói gì cả, lẵng lặn bước nhanh tới đó. Khi Tiến cũng vừa chợt đến từ phía sau lưng, người trung niên quay lại nắm vai Tiến, chỉ vào hai ngôi mộ với hai tấm hình con gắn trước mộ, hỏi:
- Có phải người cháu thấy tối hôm qua là hai người này.

Tiến điếng hồn với lời nói của người trung niên đó . Mặt Tiến xanh cắt không ra giọt máu. Trước một là hai tấm hình được bao bọc cẩn thận bằng nylon, trong hình là hai người đàn bà, một là người đàn bà trung niên mà Tiến nhận ra là người đã rượt mình, và trong hình trông hiền từ thật, và còn hình kia không ai khác hơn chính là Hằng với khuôn mặt xinh tươi.

Nhưng chợt Tiến cảm thấy có lỗi với Hằng, với con gái của bác Hai dù rằng nàng có là ma đi chăng nữa thì Tiến cũng phải nên chịu sự trừng phạt của cha nàng cho phải lẽ. Nghĩ thế Tiến đưa mắt len lén nhìn người trung niên, rồi cúi gầm mặt xuống chờ đợi sự trừng phạt của ông. Nhưng Tiến lại nghe giọng nói ôn tồn:
- Cháu đừng sợ, đó là vợ và con của bác thôi, họ hiền lắm. Vợ bác chỉ vì muốn bảo vệ con Hằng nên mới làm khó với cháu thôi. Con Hằng thì hiền thục lắm, tiếc thay nó chết trong một lần đê vỡ nước tràn, cũng vì cứu má nó mà hai người phải xa lìa bác.
Tiến ngờ ngợ điều gì đó chợt hỏi:
- Thế sao lúc cháu mới đến nhà bác, bác nói là con gái bác ngủ bên trong. Làm cháu tưởng … vậy ra bác nói gạt cháu sao !
Người trung niên vẫn ôn tồn:
- Không, bác không gạt cháu. Con gái bác thật sự ngủ ở buồng trong và nó đang bị bệnh. Nó là em của con Hằng, là con Hương nó chỉ mới 10 tuổi thôi, người cháu gặp trong phòng là con Hằng đó.

Tiến hơi rún động vì lời nói đó nhưng lần này không phải vì sợ mà vì vẫn cảm thấy hơi tiếc nuối, cũng là vì Hằng rất đẹp, rất hiền từ trong cách cư xử đối với Tiến. Nghĩ đến thế thì Tiếc chậc lưỡi ra vẻ đau buồn, phải chi nàng còn sống thì Tiến nhất quyết cưới nàng làm vợ.
o0o
Tiến đốt sáu nén hương trước hai nắm mồ vừa đắp đây không lâu, rồi từ giã bác Hai mang va-li lên đường. Trong thâm tâm của Tiến giờ đây rối bời, không biết phải nói làm sao hơn là chỉ cầu xin cho vong hồn của bác gái và Hằng được siêu thoát.

Về tới Thủ Dầu Một, Tiến chẳng còn vui vẻ gì nữa. Càng ngày càng ít ăn ít nói. Ba má Tiến lo lắng tưởng Tiến bị bệnh gì , hỏi ra mới biết rằng Tiến tương tư người đã chết, nhưng cũng chẳng khuyên lơn Tiến được gì. Đến một ngày kia người ta phát hiện Tiến cắm đầu trong lu nước…tự bao giờ rồi.

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :


1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.

9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “Đa khẩu hạ lưu tình”.

16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.

18. Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?

20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.

21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?

23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.

26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

27. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.

35. Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.

36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.

41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.

45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

50. Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.

51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

53. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.

57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

58. Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì bạn chỉ có mỗi thứ này, nếu bạn chịu buông xuống, thì bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

59. Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

60. Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

61. Bạn hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.

63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

65. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ

Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim sai hay đúng

Sai hay đúng còn tùy quan điểm mỗi người. Khi bạn quyết định đem chuyện riêng tư của mình lên nơi công cộng để hỏi ý kiến, tức là bạn phải chấp nhận nhiều ý tưởng khác nhau, thậm chí cả những lời giễu cợt kiểu như những người bạn kia.Bởi mỗi người là một thế giới suy nghĩ rất khác nhau, mỗi người nhìn cuộc đời bằng con mắt khác nhau. Tôi thấy, dù sai hay đúng thì bạn đã chọn cho mình 1 cách ứng xử rồi. Vậy là đã xong việc cần hỏi và cần làm rồi. It””s over! Sao phải quan tâm đến việc người khác nghĩ gì nữa?

Từ khóa cho chủ đề Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim liên quan :

Xem thêm chủ đề Nhung Canh Hon Nhau Trong Phim liên quan :

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 1

Trong lúc chờ chú rể, cô dâu không có việc gì làm nên mở tủ lấy cái váy ra ướm thử, quay trước quay sau rồi thốt lên thất vọng

Clip nóng gái đẹp thủ dâm tự sướng trên xe buýt

Sốc với video clip cô con gái rất đẹp móc bướm tự sướng ngay trên xe buýt rất nhiều người mà không ngượng. Xem clip nóng gái xinh tự sướng phê lòi.

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 5

Ông khách du lịch đang đi dạo ven biển, bỗng thấy nơi này không có một bóng người. Ông liền cởi hết quần áo, để lại trên bờ rồi xuống biển tắm.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 5

Chỉ để fap fap mà phải cưới một con vợ ngu thì cái giá phải trả quá đắt.Một đời ta làm kẻ đi săn để tránh khỏi bị săn. Dòng đời thật nghiệt ngã…

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 2

Hai thằng sinh viên một tên là Nghiêm sinh viên Bách khoa, một là Tỉnh sinh viên Học viện tài chính gặp nhau trên đường.