Nhung Buc Anh Khoa Than

Sao đứng trước bất kỳ cái sản phẩm nghệ thuật nào người ta cũng có câu cửa miệng là: “Nói về cái gì?”.

Nói được bằng mồm thì tốn sơn dầu, phim, kim loại, tay quai tay búa, tay cọ tay bảng, đổ mồ hôi nước mắt ra làm thành sản phẩm cho các ông làm quái gì. Diễn xuôi được bằng mồm, thì tội gì phải viết ra 300 trang giấy với nhọc công tìm từ gieo vần làm quái gì.

Cứ tưởng tượng ở bảo tàng, trên tường, thay vì treo tranh, người ta sẽ treo mấy tờ giấy in chữ rất to:

“Mặt trời mọc trên biển. Biển xanh nhiều sắc độ. Mặt trời đỏ. Xung quanh có quầng màu da cam” - Claude Monet

“Thành phố bị ném bom. Khung cảnh xám xịt. Người ngợm trâu bò lẫn lộn nhiều hình hài” - Pablo Picasso.

“Đéo hiểu” - Rene Magritte

“Cũng đéo hiểu nốt” - Salvator Dali

Trong thư viện, toàn bộ phần sách về chủ nghĩa hiện sinh và siêu thực sẽ thay bằng tấm băng rôn lớn: “Không diễn đạt được bằng lời đâu”.

Các hàng ăn 3 sao Michellin sẽ chuyển sang bán vitamin và truyền đạm, kèm tờ rơi: “Đại khái cũng ngon lắm, nhưng chả biết nói như nào”.

Thế là đỡ phức tạp, cái con nghệ thuật.

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 1

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 2

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 3

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 4

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 5

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 6

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 7

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 8

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 9

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 10

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 11

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 12

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 13

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 14

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 15

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 16

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 17

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 18

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 19

Nhung Buc Anh Khoa Than- Hinh anh 20

Video clip Gai dep nung lon vua an vua xem phim sex vai that :

Xem Nhung Buc Anh Khoa Than hot nhất

Sai hay đúng còn tùy quan điểm mỗi người. Khi bạn quyết định đem chuyện riêng tư của mình lên nơi công cộng để hỏi ý kiến, tức là bạn phải chấp nhận nhiều ý tưởng khác nhau, thậm chí cả những lời giễu cợt kiểu như những người bạn kia.Bởi mỗi người là một thế giới suy nghĩ rất khác nhau, mỗi người nhìn cuộc đời bằng con mắt khác nhau. Tôi thấy, dù sai hay đúng thì bạn đã chọn cho mình 1 cách ứng xử rồi. Vậy là đã xong việc cần hỏi và cần làm rồi. It””s over! Sao phải quan tâm đến việc người khác nghĩ gì nữa?

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :

Đọc Nhung Buc Anh Khoa Than mới nhất 2014

Mình rất sợ bị hôi nách. Mình sợ đang đi trên xe bus đông người nào đó, bị 1 thằng mỹ đen nào đó, chõ chõ lỗ mũi khịt khịt, rồi bảo hình như có mùi gì hôi hôi. Rồi 1 con mỹ trắng ngồi im lặng, đưa tay che ngang mũi, và 1 con mỹ đen béo ú khác thì cười cười.

Video clip Hiếp dâm trẻ em :


Nói rồi thì người trung niên cũng bỏ vào trong, nhưng lần này vẫn để cây đèn lại trên bàn. Tiến lui cui mở túi xách dưới chân bàn để tìm khăn lông, quần áo mặc ở nhà, rồi lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài.

Theo hướng chỉ tay của người trung niên, Tiến tìm không xa bên hông căn nhà là một cái mương. Theo ánh đèn le lói phát ra từ cửa sổ căn nhà, Tiến mò dần từng bước xuống bờ. May mắn thay, Tiến tìm được một cây cầu để bước xuống.

Đứng xớ rớ đó chừng vài giây, Tiến chẳng biết phải làm sao . Mười mấy năm bên xứ Mỹ rồi, chỉ tắm bồn và vòi sen, Tiến đã quen và quên đi cái thuở nào hay tắm mương rồi. Tiến thấy hơi ớn khi nghĩ tới bàn chân mình đạp xuống bùn non mềm mềm…
Trời lúc đó cũng đã tối, tối như bưng và không còn thấy xa xa nữa, chỉ còn lại ánh đèn mờ nhạt hắt ra từ căn nhà, chung quanh không có lấy một ánh đèn nào le lói khác nữa, điều này cho Tiến biết là gần đây không có căn nhà nào cả.

Gió rào rạt lao xao, tiếng nước chảy róc rách, và tiếng côn trùng kêu man man. Đó là những âm thanh giờ đây mà Tiến có thể nghe thấy được, và là những âm thanh không được an lành cho lắm khi trong lòng Tiến giờ đây chỉ nghĩ những điều thấy sợ . Tự trấn an lấy lòng mình Tiến bước lần xuống cầu. Cầu được đóng bằng miếng ván dẹp, nước đọng lâu ngày đóng thành rong làm cho trơn trợt. Tiến bỏ giày ra đi bằng chân không cho khỏi bị té. Mặt cầu trơn ướt, cảm giác lành lạnh ở lòng bàn chân làm cho Tiến ơn ớn lên tận cột sống. Tiến khẻ rùng mình.

Dù cố gắng tránh né, tự trấn an nhưng không thể nào tránh được trong không gian u tĩnh như thế này: Tiến lại không nghĩ tới ma. Tiến lại nhìn quanh, hồi hộp và sợ sệt bắt gặp một bóng nào núp ở sau lưng, trong một góc cây to bên kia, hay bụi tre bên nọ, hay ít ra là từ dưới bờ mương, thình lình phóng ra để chụp lấy Tiến, bóp cổ Tiến hay chỉ hù cho Tiến sợ đến chết giấc, rồi mang Tiến ra bụi tre gần đó dấu.

Tiến nhắm mắt. Hít một hơi thật dài, Tiến nghĩ tới Phật, nghĩ rằng câu “na-mô a di đà phật” có thể trấn an được lòng mình.

Tiến bước lần tới cuối cầu. Định trầm mình xuống nước, cả luôn quần áo dơ, nhưng chợt nghĩ ngày mai này đi sớm, quần áo để ướt lấy gì làm cho khô. Tiến nghĩ ngợi, nhìn quanh như để cho chắc chắn lần nữa là quanh đây không có ai, dẫu biết rằng hoàn toàn không có ai cả, Tiến từ từ lột hết áo quần. Vắt ngay ngắn lên thành cầu, Tiến trần truồng dò chân xuống nước.

Nước mát thật! Tiến đưa cả hai chân xuống nước. Cảm giác sợ cũng đã bớt phần nào . Tiến đưa tay bụm lại thành gáo phác nước lên người. Mát quá! Tiến chẳng cần nghĩ ngợi thêm gì nữa, vội lao mình xuống nước. “Ùm”. Tới ngụp cả đầu xuống nước. Tay khua khua trong lòng nước, nghĩ sao rồi Tiến quyết định bơi một vòng nhỏ. Đã từ lâu lắm rồi, từ cái ngày bận bịu với sách vỡ, Tiến chưa hề được bơi, nhất là giờ đây được bơi trong một cái mương mát mẻ như cái mương “ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn” vậy, Tiến vừa bơi vừa nhớ tới thuở thiếu thời nô đùa với đám bạn ở những con mương như thế này. Và khi đó thì tình yêu đầu đời của Tiến và con Ni cũng chớm nở.

Tắm rửa, kỳ cọ xong xuôi, Tiến leo lên cầu. Chắc ăn với những gì chung quanh đây là an toàn, những ý nghĩ về ma quái không còn nữa, Tiến mạnh dạn vói lấy khăn lông lau mình một cách tự nhiên như không có ai có thể nhìn thấy.

Chợt có linh tính gì đó Tiến nhìn lên. Một bóng trắng từ phía căn nhà vụt qua, không cần phải nhìn rõ, bóng trắng đó rõ là của một người con gái, với những bước chạy nhẹ nhàng như bay.

Tiến giật nảy mình lúi chúi về phía sau, chút nữa là rớt xuống mương rồi. Gượng đứng vững, Tiến mau mắn lấy khăn bụm lấy chỗ kín, nghĩ thầm, “Trời, hồi nãy tới giờ mình tắm truồng bị cổ thấy hết trơn rồi.” Vì lo mắc cỡ nên Tiến quên bẵng đi sự sợ sệt, nếu mà lúc nãy đây Tiến không có ở truồng thì chắc rằng Tiến sẽ sợ lắm, một bóng trắng trong đêm chạy vút qua và biến mất thử hỏi là ma hay là người! Và điều đó không cần phải nói, Tiến sẽ chẳng bao giờ dám ở nhà của người trung niên nọ.

Vã lại Tiến nghĩ người con gái đó là con của người trung niên nên cũng chẳng thèm nghĩ ngợi gì nữa, “mai này đi sớm rồi, có gặp mặt cổ đâu mà mắc cỡ”, nghĩ tới đó thì Tiến mặc vội áo quần, gom góp đồ dơ và đôi giày, bước chân trần chạm chạp trở về căn nhà.

Vừa bước vào trong, Tiến đã thấy người trung niên kia ngồi sẵn trên bàn với một tộ cơm, cạnh đó là dĩa cá trê chiên nước mắm gừng và tô canh bầu. Tiến gật đầu chào người trung niên rồi vội vã gom dọn quần áo dơ vào túi xách.
Người trung niên chợt hỏi:
- Quê cháu ở đâu ?
- Dạ ở Thủ Dầu Một.
- Cháu ở thành phố về thăm hả ?
Nghĩ tới người trung niên quá tốt bụng, Tiến không nỡ nói dối:
- Và cháu ở nước ngoài về.
- Hèn chi, nhìn cháu không giống dân thành phố chút nào. Vừa trắng lại lịch sự mũ mĩ như con gái đó. Dân nước ngoài bộ ai cũng vậy hết hay sao vậy cháu.
Tiến e lệ cúi đầu:
- Dạ, cháu không biết nữa, tánh cháu từ nhỏ là như vậy.
- Mèn đéc ơi, “bây” như vậy thì con gái chê làm sao, nhưng cũng tốt bên nước ngoài nó cũng có cái hay của nó, chứ đâu giống như dân quê mùa cục mịch như bác.
Tiến trả lời:
- Dạ , không có đâu bác, dân quê cũng có cái hay của dân quê . Tính tình của họ lúc nào cũng bình dị như nước trên mặt hồ.
- Thiệt vậy sao ? người trung niên nói và cười to.
Ngừng một giây, người trung niên hỏi:
- “Bây” có người trung ý chưa?
Nghĩ tới người trung niên đã biết mình là Việt Kiều, với lại đã biết ông ta có đứa con gái, bây giờ lại hỏi câu đó, chắc rằng ổng muốn gán ghép gì đây, Tiến hơi sợ , lại nghĩ chuyến về quê này thế nào cũng bị ba má bắt lấy vợ, Tiến vội trả lời đại:
- Và cháu còn nhỏ chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, cháu muốn lo sự nghiệp.
Người trung niên đánh đùi cái chát, Tiến lo sợ ông ấy nổi nóng.
Nhưng không, ông nói:
- Hay, hay! Còn trẻ mà có chí cao . Giỏi giỏi!
Tiến cũng không ngờ là ông ta khen mình, e lệ cúi đầu.
Ông ta lại nói:
- Thôi ăn cơm đi. Trễ lắm rồi!

Tiến vâng dạ rồi xin phép được ăn. Không biết có phải vì quá đói hay lâu lắm rồi Tiến không được ăn cá trê nước mắm gừng, mà Tiến thấy món ăn ngon hết cỡ, ngon còn hơn những món ăn Tiến đi các nhà hàng Hồng Kông nổi tiếng bên xứ cờ hoa này, dù là cơm và canh đã nguội lạnh lâu rồi.

Tiến ăn ngấu nghiến, mặc kệ người trung niên có nhìn. Thật ra ông không nhìn Tiến ăn, mà chỉ chăm chú vấn điếu thuốc rê, mồi lửa và phì phà điếu thuốc trên môi ra vẻ trầm ngâm nhìn ra cửa xa xăm. Mười phút trôi qua trong im lặng. Người trung niên vẫn điếu thuốc rê phì phà với cặp mắt xa xăm. Cũng có thể ông đang chờ cho Tiến ăn xong xuôi, đi ngủ rồi mới làm công việc của mình.
Chợt ông lên tiếng:
- Con nước lại chuẩn bị dâng cao . Mới đó thì đã tháng Mười rồi, lẹ thật! Đã hơn một năm rồi

Tiến nuốt luôn miếng cá trê cuối cùng xuống cổ họng, ngưng đủa nhìn người trung niên thầm nghĩ, không biết bác này đang nói điều chi , chắc có lẽ bác đang tính dòng thủy lưu lên xuống cho việc canh tác ruộng rẩy của bác.
Tiến ăn xong, lẵng lặng gom chén bát định bưng đi rửa, người trung niên chặn lại:
- Để đó đi cháu! Mai con gái bác rửa. Cháu đi nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải về Thủ Dầu Một nữa, không đủ sức thì làm sau dậy nổi.
Tiến nhìn sự nhân từ của người trung niên đáp:
- Vậy, bác cũng đi ngủ sớm.
- Không, bác không ngủ được, bác con phải đi giăng câu, và canh mấy cái bờ đê mới đắp có bị lỡ, nước lóng rày chảy xiết lắm, không canh không được. Cũng nhờ vậy mà cá lên nhiều, thu hoạch cũng lớn.
- Vậy, bác cẩn thận.

Nói cho suông miệng, rồi thì Tiến rỏn rẻn đến bên giường kéo mùng xuống, quên cả chuyện lau miệng, đánh răng, sợ vì sẽ làm phiền người trung niên phải chợ đợi nữa.
Người trung niên sau khi thấy Tiến đã chui vào mùng và tấn chân mùng lại gọn gẽ, bèn bưng cây đèn dầu duy nhất trong nhà lên, soi soi về phía mùng như chắc rằng mọi chuyện đã ổn thõa, liền bước đi.

Tiến vờ nhắm mắt như đã bắt đầu ngủ cho người trung niên yên tâm.
Sau đó, người trung niên mới cầm cây đèn dầu đi ra cửa. Tiến mở mắt trông theo, chỉ thấy tấm lưng của ông ta khuất trước khi cánh cửa khép lại, và màn đêm trở về với sự tĩnh mịch.

Tiến quay mặt vào tường, lùi xùi co chân lại, hai bàn tay dúi giữa đùi cho ấm, bắt đầu đi vào giấc mộng. Bên ngoài tiếng lẽng kẽng, lụp cụp vang lên, trong mơ màng Tiến đoán rằng người trung niên đang vác cuốc và cần câu ra đồng.

Tuy giường lạ, nhưng vì quá mệt mỏi suốt một chặn đường dài, Tiến đi vào giấc ngủ một cách nhanh chóng.

Trong giấc mơ Tiến thấy mình lạc vào một vườn hồng xa lạ, tay cầm một cây roi thật to và thật dài, thân cây cứng ngắt với những lằn gân nổi cuồn cuộn. Trên con đường trải dài đi sâu vào trong vườn , dọc theo hai bên đường, là những đóa hoa hồng nở rộ, nào là hồng đỏ, hồng nhung, hồng cam, hồng tím đủ loại phơi bày trước mắt. Tiến thấy choáng ngợp với vạn sắc màu đua nhau khoe trước mắt. Kích động trong lòng, Tiến vừa đi vừa cầm cây to dài quất lia lịa vào những cánh hoa yếu ớt, tất cả hoa hồng lần lượt lác đác dưới chân Tiến, tạo thành một thảm hoa hồng sau bước chân, Tiến cảm thấy mình như một ông hoàng đang reo rắt sự ấm no đến cho dân làng. Rồi người con gái xuất hiện trước mặt Tiến, dưới một vòm cửa trát vàng sáng chói. Nàng cười duyên với Tiến, đưa tay mềm mại vẫy gọi. Tiến ôm gậy vội vã bước theo, vừa đi vừa nhìn người con gái mà nàng cứ lâu lâu lại quay mặt lại nhìn Tiến niềm nở. Giờ đây Tiến mới chợt nhớ cái áo trắng nàng đang mặc chính là của cái bóng trắng ban nãy lúc Tiến tắm ở bờ mương trông thấy. Và khuôn mặt của nàng nữa, bây giờ mới thấy. Nàng khá xinh đẹp với khuôn mặt bầu bầu sáng như vầng trăng tháng Chín, làm cho Tiến thấy hơi xao xuyến, rão bước thật nhanh theo cô gái, nhưng cớ sao Tiến càng bước nhanh thì bóng dáng nàng lại cách xa hơn. Tiến chạy miệt mài những cũng không bắt kịp nàng…

Giật mình tỉnh giấc, mới hay Tiến đang nằm mộng. Sờ xuống đùi cảm thấy quần đã ướt. Thì ra trong mơ Tiến gặp được con gái của người trung niên, lúc tỉnh dậy đã biết mình mộng tinh ướt cả quần. Hơi e thẹn , Tiến cởi quần định mang ra bờ mương giặt, thình lình trong bóng đêm mờ mờ, Tiến nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó bước ra từ phòng trong. Nhìn ra cửa trước vẫn còn đóng, Tiến biết rằng người trung niên kia vẫn chưa về, thế ra tiếng bước chân đó là ai ? Có lẽ là con gái của ông ta đã thức dậy, Tiến nghĩ. Vội vàng kéo quần trở lại, Tiến nằm im để nghe động tịnh.

Nhung Buc Anh Khoa Than Hay chỉ là mơ 5

Chiếc thuyền lắc lư dữ dội rồi cuối cùng cũng bị áp vào một chiếc thuyền lạ, mọi người đều biết sẽ gặp chuyện chẳng lành. Đã biết vượt biển để đi tìm đất hứa thì lành dữ đâu ai biết trước, nhưng chiếc thuyền con chở hơn 50 mạng người này thật là bất hạnh vì gặp phải bọn hải tặc. Dù trên thuyền có đến gần 2 chục thanh niên, nhưng hầu như đều sợ bọn hải tặc có lẽ vì ai cũng ngán mấy khẩu súng vô tình của chúng nên đều ngoan ngoãn đưa tay chịu trói. Thuyền bị kéo theo còn người thì bị đưa lên bong tàu lạ.

Sau khi đã trói gom hết thảy các thanh niên nam nữ, tụi trẻ con và ấu nhi bị gom vào một góc nhỏ, bọn hải tặc bắt đầu trở thói cuồng đồ. Tuy không nói được tiếng việt nhưng qua việc ra dấu hiệu, ai cũng hiểu chúng tra hỏi từng người về số vàng bạc đem theo để đâu nhưng dù có kể ra và trình ra bao nhiêu cũng không đủ làm bọn chúng tin tưởng. Đôi khi những khẩu súng ngắn dí vào đầu dọa bóp cò cũng làm mấy bà mấy cô gắng gượng mà khai đến 2-3 lần.

Trong lúc mạng sống treo trên đầu sợi tóc, Lan đang rơm rớm nước mắt hồi tưởng lại…

Ba má nàng sanh hạ nàng, thằng Tú rồi, con Linh mỗi đứa cách đều nhau 3 tuổi. Nàng được 18 tuổi nên coi như đã trưởng thành để gia đình phó thác một cơ hội duy nhất. Họ đều kỳ vọng chuyến đi của nàng sẽ gặp nhiều may mắn để lo cho gia đình. Thời tiết thuận hòa, lọt qua tụi biên phòng dễ dàng nào đâu phải cảnh đầu xuôi đuôi lọt. Nay đã rơi vào trong tay tụi hải tặc, 2 tấm vàng lá được dát bẹp và được má nàng khâu bên trong lớp coocxê, nàng vẫn cố tình không khai cho bọn cướp. Một tên mặt mày dữ tợn, có một vết sẹo lằn bên má bước đến bên nàng. Nàng không biết hắn sẽ làm gì thì đột nhiên hắn hếch một cái về phía tay đầu lãnh, nói vài câu gì đó, lập tức, cả bọn gom xô hết đám thanh niên lăn lộn xuống dưới khoang gầm máy ngoại trừ một chị có con nhỏ còn đang ẵm trên tay nên không bị trói, do thằng bé khóc quá chừng, bọn cướp cho chị xuống theo, trên bong chỉ còn lại các cô các bà và tụi trẻ con. Ai cũng đoán ra ý định của tụi cướp, chắc là sẽ đến phần cưỡng hiếp rồi đây.

Tuy không nói ra, Lan biết mình rất sợ nhưng lòng nàng lại dâng lên một hy vọng, nếu có bị hãm hiếp mà thoát chết còn hơn là giữ gìn được sự trong trắng mà làm mất đi sự trong đợi của cả gia đình. Thì liền đây, trước mặt nàng có 3 tên xông lại một lúc, có lẽ vì nàng trẻ nhất trong đám nên mấy tên đều muốn thử trước, 2 tên có vẻ vai vế thấp hơn nên nhường cho tên có sẹo và đi tìm mấy cô khác. Cứ tìm được cô hay bà nào, mỗi tên dắt đến một góc trên tàu mà hành sự. Lan bị lôi ra phía sau buồng lái, 2 tay nàng còn bị trói, nhưng dù có đau nàng vẫn không biết mà chỉ đang lo sợ không biết hắn sẽ làm gì. Gã mặt sẹo nói gì đó rồi đi ra phía trước, lúc này tên đầu lãnh mới tiến về phía Lan, thì ra hắn muốn dâng Lan để nịnh bợ (Lan tự đoán vậy).

Ánh nắng chiều đang dần tắt trong vùng biển lạ, hắn (tên đầu lãnh) vuốt mái tóc Lan qua một bên, hắn mỉm cười, nhìn Lan một cách thèm thuồng rồi cởi bỏ thắt lưng có khẩu súng ra bên cạnh, rồi hắn cởi trói cho nàng, ra hiệu nàng đừng kháng cự gì hết, mà nàng thì cũng thừa hiểu, chỉ cần gây chuyện thì tính mạng không còn.

Bàn tay hắn nắn dần từ bờ vai xuống ngực rồi lần lượt mở bung các cái nút áo ngực của nàng. Nàng tập trung hết tinh thần còn lại nhìn vào mặt hắn, thực ra hắn cũng không gớm ghiếc nhưng nước da thì ngăm sạm và bộ râu quai nón lởm chởm trông có vẻ không được lương thiện. Nàng tự an ủi: còn hơn là gã mặt sẹo kia.

Hắn vòng ra sau, nhẹ nhàng tháo cái áo ngực của Lan và vất ra một góc (hắn nào biết trong đó có 2 cây vàng!!!), rồi đưa tay ra hiệu Lan đứng lên, nàng vịn vào thành tàu rồi đứng dậy, hắn lại đi vòng ra trước, kéo chiếc quần dài của nàng xuống. Hắn ngắm nghía trong khi Lan đang run rẩy, có lẽ một phần vì lạnh, một phần vì hồi hộp, một phần vì sợ sệt.

Hai bàn tay hắn xoa quanh cặp đùi còn trắng nõn nà của nàng, xương sống nàng lạnh toát, kiểu cảm giác gì đây nàng không biết. Hắn đẩy nàng nằm xuống, hắn bắt đầu rà miệng lên đôi gò bồng đảo của nàng, hắn mút ngon lành 1 bên núm nhỏ màu làm nàng nhột nhạt khó tả. Còn tay kia thì hắn nhào nặn bên vú còn lại. Nàng, người con gái chưa từng gần gũi với đàn ông con trai trước đây, có chăng con tim chỉ rung động với Bình, người cùng xóm, nhưng 2 người nào có quan hệ xác thịt gì đâu, mà chỉ là thầm thương trộm nhớ. Bình đã sang được Mỹ từ tháng trước rồi. Trước mắt nàng giờ đây là người xa lạ, một thân hình lực lưỡng, một thứ ngôn ngữ oái ăm, nhưng đang mân mê cơ thể tràn đầy sinh lực của nàng. Từ lúc nào không biết, có lẽ chỉ vài phút sau khi hắn mút bú, con tim của nàng đã đập dồn dập hơn, một cảm xúc lâng lâng mà nàng chưa từng có, phải chăng tiềm năng sinh dục của nàng được khơi dậy.???. Hắn xoa bú mút được một lúc thì cảm nhận được cơn đòi hỏi sinh lý của nàng khởi động, hắn ghé miệng lên hôn vào môi nàng, cái bộ râu lởm chởm của hắn cà vào má nàng làm nàng giật mình và tránh mặt qua một bên. Hắn hiểu hắn không phải là người yêu của nàng, do vậy, nàng sẽ không cho hắn nụ hôn miễn cưỡng. Hắn thật sự thèm khát nàng, một thân thể tươi trẻ, hấp dẫn và có vẻ không chống đối như một số người khác hắn đã trải qua.

Hắn không dại gì hôn môi nàng nữa, bây giờ hắn từ từ rà miệng, đưa cái lưỡi ve vẩy núm vú nàng rồi tiến xuống xa hơn, vào vùng rối và đi xuống dần. Lan thấy nhồn nhột như kiến bò nhưng cũng thấy thinh thích không kém. Tay hắn lần xuống, kéo chiếc quần xilip của nàng ra khỏi đôi chân trắng dài và thẳng của nàng. Hắn nhìn thấy khu rừng nguyên sinh của nàng dường như quá đẹp, nên vục mặt vào đó cọ qua cọ lại. Dường như phản xạ tự nhiên, Lan đưa tay xuống chận đầu hắn lại, nàng muốn chống lại điều mà nàng chưa hình dung bao giờ, đó là sẽ có người đàn ông đang dùng lưỡi đẩy qua lại trước vùng cấm địa của nàng.

Hắn liền dùng tay, ép mạnh 2 tay của nàng xuống boong tàu, nàng sực nhớ và hiểu rằng chuyện kháng cự sẽ không được lợi gì.

Sau một lúc hắn dùng lưỡi gạt qua lại, đám lông đen của nàng nay đã gọn gàng chìa ra 2 phía, hắn lấy lưỡi tách rời 2 mép môi lớn của nàng ra, hắn bú mút 2 mép môi nhỏ của nàng. Một cái gì đó chợt vụt lên trong nàng, dòng điện đang trào dâng lên nhanh quá, nàng thấy đê mê, ngây ngất, sung sướng. Lý trí không còn kiểm soát được đòi hỏi bản năng của nàng, nàng ưỡn người, dùng tay ấn mạnh đầu hắn vào sâu hơn. Trong đời, nàng chưa thể hình dung ra điều gì rạo rực hơn những gì đang diễn ra. Cái lưỡi của hắn hết vê vê vần vần vùng cửa mình, quanh 2 môi lớn-nhỏ rồi lại nhấp nhấp liếm láp nơi mồng đốc của nàng làm nàng sướng quá, nước nhờn trong cửa mình tuôn ra chảy ròng xuống hậu môn. Chính dòng nước này làm nàng cảm thấy âm ấm trong khi trời đang chuyển lạnh và chợt hiểu ra mình đang sung sướng trong khi bị “cưỡng hiếp” với người không yêu, nhưng cái suy nghĩ “đứng đắn” ấy lại nhanh chóng tan biến vì những cái bú mút và phía dưới và xoa nắn phía trên dồn dập. Nàng buông lỏng mình và như sẵn sàng lao vào cuộc ái ân đầy đam mê phiêu lãng.

Hắn tạm dừng, ưỡn người dậy, tháo nhanh chiếc quần jean và quần xịp bên trong, quăng vào một góc. Lan liếc mắt nhìn thấy cái dương vật to như khúc củi đang nghêng ngang như muốn chống trời thì hơi giật mình. Nàng phân vân không biết nàng sẽ chịu nổi cái vật lớn kia chui vào cái cửa mình bé xíu không. Hắn không đợi lâu, liền nằm ép xuống Lan, tay hắn cầm món đồ nghề cạ qua lại trên vùng khe suối ẩm ướt của nàng. Hắn nghịch ngợm, không đâm hẳn xuống, cũng không để yên một chỗ mà rà rà rồi thúc lên phía mồng đốc, sau lại nhấn hơi sâu một ít vào trong, Lan giật mình, nàng đã bị phá trinh ??? không đau mà lại sướng quá, cái kiểu ma sát qua lại này làm nước nhờn nàng tiết ra nhiều, nàng đang hưng phấn tột độ. Nàng đã vòng tay qua lưng hắn từ lúc nào nàng không kịp nhớ, ghì xuống, mắt thì nhắm nhưng miệng thì rên ú ớ, toàn thân nàng đang uốn éo theo chiều hắn đang lên xuống. Nàng hơi sốt ruột, tại sao hắn cứ trêu tức nàng, nàng muốn hắn đâm mạnh vào thật sâu mà hắn cứ rướn người lên tránh khỏi, nàng đã cảm thấy phần thừa nóng hổi cạ vào mép nàng rồi mà sao như còn hụt hẫng gì đó.

Nàng đổi ý, đưa tay xuống cầm dương vật của hắn, thì ra hắn chưa đút vào trong hẵn, cả khối thịt nóng và căng cứng của hắn đang chỉ nhấp nhấp bên ngoài, giữa hai mép môi lớn-nhỏ của nàng mà thôi. Hắn không muốn vào sâu hơn nên mỗi lần nàng ướn người lên, hắn lại uốn lên theo nên không cho bảo bối của hắn lọt vào thâm cung của nàng.

Dùng tay xoa bóp cái dùi cui của hắn cũng thật là đã vậy, rồi tinh nghịch hơn nàng vân vê 2 hòn dái làm hắn có vẻ sướng lắm. Nàng hạ mình xuống, hắn hạ theo, đột nhiên nàng nhấc mông lên, đúng như nàng đoán hắn mắc mưu. Đang khi hắn trên đường hạ người xuống thì nàng nâng người lên một cách mạnh mẽ và cố tình, thì bụp một cái, nàng nổi đom đóm mắt. Đau quá chừng, dương vật của hắn đã lọt vào trong nàng một khúc, đây mới thật là nàng mất trinh, mà quái ác thay, lại là do nàng tự nguyện. Nàng thấy trong cái đau khủng khiếp này lại có cái thỏa mãn vì nàng cảm nhận được nhiều hơn cái vật qúy báu của hắn trong âm đạo của mình.

Hắn cười đắc trí. Hắn đã được thưởng thức một màn phá trinh ngoạn mục, một cuộc cưỡng dâm hay một pha ái ân đang trong vòng bồng lai tiên cảnh. Hắn đã cài nàng vào điều hắn muốn, tự hiến dâng cho hắn. Sau khi đã lọt được vào hang ổ của thế giới thần tiên, hắn mới ra tay khám phá. Hắn nhấp một cái mạnh nữa, toàn dương vật của hắn lọt hẳn trong âm đạo nàng. Cái đau thêm phần rát buốt nhưng cái sướng do đầu khấc của hắn chạm vào thâm cung (cổ tử cung) của nàng làm nàng rên lên vì đau và vì đã. Rồi không hẹn mà gặp, cả hai cùng thi nhau uốn éo, nhún cọ, làm cái âm đạo của nàng bao lâu nay đang thắt chặt nay mới hơi giãn ra ôm cứng ngắt lấy cái của đàn ông vừa to vừa nóng đó. Tuy thấy đau nhưng trong tiềm thức của nàng muốn tìm thấy cái gì đó chưa có vì cảm giác đang dâng tràn trong người nàng báo trước, nàng luôn mình uốn éo, tay thì lại ôm eo hắn để ghì chặt hơn. Cơn sóng dục tình dâng trào như thủy triều dâng lên, dâng lên rồi đến lúc tràn bờ. Vùng cơ thịt xung quanh cửa mình và hậu môn nàng như co lại, nàng rơi vào khoảng không, chới với, tim đập hoảng loạn, cơ lực thả lỏng, sự sung sướng thì không thể kể xiết, nàng đã được hưởng chốn thiên cảnh bồng lai. Cái của quí của hắn cũng đang giần giật trong nàng, những dòng nước ấm đang bắn vào đáy cửa hang ẩm ướt làm nàng đê mê khoan khoái…

Dòng dịch hồng xen máu tươi nhễ nhãi chảy dài xuống mép đùi, nàng khép mình lại, hắn đã rút dương vật mềm xìu ra, mặc quần áo, nhìn Lan cười thỏa mãn và đi lên phía trước mũi tàu. Lan thấy hơi ngượng đang tìm quần lót, trong đầu nàng xen kẽ những dòng tâm tư kỳ quặt, nàng đang tự hỏi mai đây sẽ ra sao. Nàng biết nàng không yêu hắn tuy đã cùng hắn ái ân. Nhưng nàng đang hy vọng sẽ không bị vùi xác dưới đáy đại dương.

Nàng cầm quần lót lên, lau qua đám chất lỏng lẫn máu bầy nhầy, rồi tiện tay vứt luôn xuống biển. Xong, với tay lấy chiếc quần dài và chiếc áo ngực (nàng lại nhớ trong đó có vàng) nhưng kìa chiếc áo ngực không còn chỗ cũ, nhìn quanh, nàng mới thấy gã đầu lĩnh đang cầm và đang định tháo tung. Lúc này nàng mới hiểu. Hắn đã biết từ khi rờ vào nó nhưng vờ như không biết để nàng tự hiến thân và hy vọng.

Một giọng cười the thé dâm đãng vang lên, tên mặt sẹo đã đứng sát bên nàng, dằn lấy cái quần dài và ném ra khỏi tầm với của nàng. Nàng biết hắn muốn gì, nàng đang ghê tởm vì mùi rượu bốc ra qua miệng hắn. Hắn xô nàng ngã dúi dụi nàng lại phải nằm xuống, lúc này nàng mới để ý thấy không ít nhiều các tiếng van xin và khóc lóc của nhiều người.
Hắn (thằng mặt sẹo) để nàng nằm trần truồng đó, tháo bỏ chiếc quần soọc bên hông có dắt dây lưng có cây dao găm nhọn hoắt ra, hắn rút cây dao ra rồi đâm xuống bong thuyền. Hắn hăm dọa nàng, nàng thật lo sợ, hoảng loạng vì chỉ một nhát đó thôi mà vào ngực nàng thì ba má và 2 em nàng phải đau khổ lâu dài. Lại một gã nữa trong bọn đến cùng, cả 2 thằng đều cởi truồng để thò những cái vật cần dấu kín. Lan thẹn đỏ mặt, và ngượng ngùng. Thằng sẹo ra hiệu Lan nằm ngửa ra để cho hắn ngắm. Nàng không dám cãi ý, đành để cái cửa mình vừa lau xong vẫn đang rịn nước ra cho đồ cẩu trệ ngắm. Nhìn một lúc, thằng mới đến đến dùng tay vọc dương vật đang chảy xệ của nó. Chắc nó vừa hãm xong ai đó nên dương vật còn mềm nhũn. Còn thằng mặt sẹo thì cò đã cương cứng, hẵn hắn đợi đầu lĩnh nãy giờ rồi nên chỉ đứng đâu đó quan sát thôi. Hắn đè sấp lên nàng, hai tay thô nhám banh 2 mép cửa mình của nàng ra, hắn nhấp mạnh dương vật vào đó, một dòng nước ấm chảy ra, Lan không thấy gì là sung sướng, nhưng hơi lạ nên đưa tay quệt thử. Máu tươi!!!. Nàng sợ xanh mặt, vì từ bé nàng rất sợ trông thấy máu tươi. (Vậy mà mới nãy thôi, dù dịch nhầy hồng cùng chút ít máu tươi không làm nàng sợ).

Thực ra do tâm lý lúc này không được thoải mái không muốn nói là sợ hãi và ghê tởm nên nàng đã hoảng sợ như vậy. Vết rách chưa lành, mới vừa đông máu nay bị phá ra, mạnh hơn, thô bạo hơn và tàn nhẫn hơn nên máu tươi ra có gì là lạ.

Sau một lúc nhấp nhô, gã sẹo đã co giật bảo bối và rút ra vội vàng. Hắn nhếch mép. Nàng thầm nhủ: “Đồ bẩn thỉu”
Chưa kịp hoàn hồn, tóc nàng bị kéo túm lên, tên mới đến hình như không làm sao để cương dương vật lên được nên dí đầu chim vào trong miệng nàng. Một cái mùi tanh lợm lợm của dương vật chắc lâu ngày không tắm làm nàng buồn nôn. Hắn ra hiệu nàng phải bú mút. Đọa đày thân nàng chưa qua 2 cơn nước lửa nay lại phải cảnh kinh hồn này, nàng đành bú lấy cái vật dơ dáy kia. Chưa hết, nàng lại thấy đau như bị dao đâm vào trong cửa mình vậy. Thì ra gã sẹo đang cầm chai rượu thọc ra vào trong đó, nàng chưa kịp thở thì đã bị những cơn đau như dao thọc trong thâm cung vậy. Hắn đã quá tàn nhẫn, dùng cái chai mà thọc vào trong nàng thì còn gì con gái người ta. Nước mắt nàng chảy dàn duạ, nàng quay nghiêng để thở thì liền bị cái tát nảy lửa của gã mới. Thì ra lúc đó hắn đã bắt đầu cương lại còn nàng thì rời ra lấy hơi để thở. Cái tát của hắn làm nàng ngã rạp sang một bên, trong khi cái chai thọc vẫn không ngừng lại, thậm chí còn mạnh hơn nữa. Đau quá, đầu nàng sây sẩm, mắt nàng đẫm lệ, nhưng chỉ một cái vuốt lau nước mắt thôi thì nàng thấy ngay con dao găm bên cạnh.

Không cần một giây suy nghĩ, Phập, cái dao đã lút vào cạnh sườn gã sẹo, nàng định rút ra xiên lên tên mới kia thì… đầu nàng như va vào núi đá.

Nàng mở mắt thì nhìn thấy mình đã nằm trong một căn phòng có nệm đắp ngang mình, rồi kìa người đàn bà có đứa bé hôm nào đến bên nàng đưa nàng ly nước.

Chị đã kể lại cho nàng biết, nàng bị gã kia đánh ngất xỉu, suýt đã bị đâm, nhưng do tên đầu lãnh can thiệp, không cho giết hại, mà còn giao cho chị này chăm sóc .

Trong hôm đó, có tên định vào hãm hiếp chị thì bị tên đầu lãnh gọi ra nói gì đó, sau đó hắn tập trung toàn bộ lại và nói vài điều. Từ đó trở đi, mọi người được yên ổn. Rồi ngày sau, bọn chúng di chuyển ra xa đất liền, đẩy mọi người xuống lại chiếc thuyền nhỏ, phá hỏng máy tàu rồi chúng bỏ đi. Điều này chị nói riêng em: Hắn (Lan biết là tên đầu lãnh) đã nhờ chị trao lại cái này cho em.

Lan mở cái túi vải nhỏ ra 2 dát vàng và thêm một hạt xoàn tròn trĩnh.

Chị đoán chắc nhờ em mà hắn thay đổi, có thể tín ngưỡng của hắn không chừng, nhưng dù sao, sự thay đổi thoáng chốc của hắn đã giúp chị thoát khỏi cảnh hãm hiếp, chị rất sợ cho con của chị và hạnh phúc của gia đình chị, chồng chị đang ngồi kia…

Lan không kịp nghe những gì chị nói tiếp, nhưng nàng biết chắc rằng nàng đã sống sót, đang đến vùng đất hứa vậy là tốt lắm rồi.

Đoàn người tỵ nạn đã được chuyển vào trại, chuỗi ngày chờ đợi cũng thật gian nan vì không phải việc định cư ở nước thứ ba dễ dàng nữa, nhiều người đang lo sợ bị hồi hương, riêng nàng đã được Úc chấp nhận cho định cư.

Nàng đến Úc, lập gia đình với Trọng và 2 người đang sống hạnh phúc. Nhưng…

Nàng không biết là cuộc mây mưa dù muốn hay không với hai tên cướp biển đã dẫn nàng tới bờ vực thẳm. Nàng đã bị SIDA, trong khi nàng đang cần giấu diếm quá khứ của mình và lo tương lai của gia đình. Nàng phải làm sao đây???

Từ khóa cho chủ đề Nhung Buc Anh Khoa Than liên quan :

Xem thêm chủ đề Nhung Buc Anh Khoa Than liên quan :

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 4

Một anh lực sĩ tập tạ có thân hình vạm vỡ với những bắp thịt cuồn cuộn. Một hôm anh làm quen được một cô gái trẻ ở quán rượu, và cô gái đồng ý theo anh về nhà chơi. Khi hai người vô tới phòng ngủ, anh ta cởi áo ra rồi gồng bắp tay ra khoe

Tuổi trẻ điên cuồng đụ đit vào lồn nhau liệt dương

Nếu có thể quay lại, thì tôi vẫn sẽ yêu anh cái tình yêu điên cuồng như Nancy đã dành cho Sid, hủy diệt như Courtney đã yêu Kurt.

Em Có 2 lựa chọn : 1 là lấy anh, 2 là thi đỗ đại học ♥

Dù mệt mỏi, lo lắng thế nào, anh chỉ muốn Bống Xinh của anh cười toe khi đọc tin nhắn thôi! Sỹ tử cả nước hối hả đi làm thủ tục thi Đại học

Nhật kí: cho vợ địt nhau với người lạ

Truyện này là tất cả những cảm xúc của vc sau những lần some thực tế. Văn mình không được tốt nên đọc có thể không được trôi chảy lắm nhưng tất cả là cảm xúc của vc mình.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 5

Chỉ để fap fap mà phải cưới một con vợ ngu thì cái giá phải trả quá đắt.Một đời ta làm kẻ đi săn để tránh khỏi bị săn. Dòng đời thật nghiệt ngã…