Nhac Khieu Dam

Trong khi bộ ba còn đang xô đẩy giỡn hớt thì ở mép giường Tiến đưa tay bóp bóp lấy bầu vú Đan Lệ, miệng xuýt xoa: “Vú em đẹp quá”. Em nâng hai bầu vú lên mời mọc: “Thích không anh…cho anh đó…” Không đợi mời lần thứ hai, Tiến cúi xuống hôn khẽ lên cái núm bên phải, rồi bên trái. Không còn tự chủ, Đan Lệ nằm ngữa ra, ghì đầu Tiến lên ngực mình. Hắn bóp bầu vú cho căng thêm, núm vú chĩa lên thêm, lấy lưỡi đánh núm như nhà quyền anh đang thực tập với quả bóng treo cao đàn hồi. Thỉnh thoảng còn cắn khẽ một cái làm Đan Lệ ríu người, nắm lấy đầu tóc hắn. Miệng rời vú, hôn lên ngực, lên cổ. Lưỡi liếm lỗ tai, hơi thở ấm chuyền vào em làm em càng thêm khoái cảm. Cắn nhẹ vào vành tai em làm em khẽ giật lên, vào trận đê mê.

Bên kia sa lông bộ ba cũng đã im lặng chăm chú theo dõi cảnh tượng trước mắt. Không biết vì men bia hay mắc cỡ, Thủy Linh mặt ửng hồng, cố gắng chế ngự sự kích thích, sự xô kéo của hai gã con trai, mỗi gã ghì lấy một cánh tay của em. Mẫn òn ỉ: “Em cởi áo ra đi, cho tụi anh xem, Lệ nó đã cởi ra rồi kìa”. Thiệp với bộ ria mép và cằm cười nham nhở: “Thôi để tụi anh cởi giùm cho”. Nói đoạn gã không còn chịu nỗi nữa, bóp vú em ngay ngoài áo. Em ríu người cố tránh né: “Ái, không chịu đâu, không chịu đâu !” Nhưng thu rút người cũng đâu cưỡng lại được hai bàn tay như hai gọng kềm của hai gã con trai.

Trong khi đó Tiến đã đè ướm lên Đan Lệ, môi hai người áp vào nhau trao cho nhau nụ hôn nồng cháy. Em nút lưỡi Tiến nút lấy nút để trong khi bị tay gã vẫn bóp vú, mấy đầu ngón tay ma quái xoa xoa núm vú tức tối, rồi còn kéo lên nhéo, siết. Người ta nói khi con gái chịu tiếp nhận bên trên thì bên dưới cũng đã sẵn sàng mở cửa. Tiến tốc hờ váy em lên, để lộ hai đùi non trắng nỏn. Đùi non tự động dạng ra, để lộ nơi mục tiêu chính giữa, đáy quần sịp màu trắng thấy đã bị loang ướt. Tiến úp tay vào chỗ đó day day. Mới đầu bên ngoài sau thọc tay vào trong lả lướt lên mu, mấy đầu ngón tay ma quái lại chọc đến tiểu hạt, chà, day, rồi ngón giữa thọc vào trong luôn, thọc vô rút ra mạnh dù bị kềm hãm bởi lớp quần sịp. Em bấn loạn lên, người bắt đầu quằn quại, dâm thủy càng tuôn chảy.

Bộ ba bên kia nhìn không chớp mắt cảnh tượng. Cũng nứng lên cao độ, cu Thiệp và Mẫn độn cứng lên trong quần. Còn em Thủy Linh thì mặt nóng ran. Thiệp giục: “Ê Mẫn, giúp tao một tay”. Một tay cầm lấy bắp tay Thủy Linh, một tay vẫn cưỡng ép bóp vú em ngoài áo. Lớp áo thun giữa ngực em gấp lớp sóng như thể bộ ngực căng phồng bên dưới muốn được giải thoát. Một tay giữ bắp tay em, tay kia Mẫn ghì đầu em lại môi áp chặt lấy môi em. Em ú ớ thì gã lừa đưa lưỡi sang lục lọi, quyện lấy lưỡi em, nút mạnh. Thủy Linh bấn loạn, không những mặt xinh nóng ran mà cả thân người cũng bừng bừng. Em chuyển công, nút mạnh lại lưỡi Mẫn. Rồi em đờ người trước áp lực của nhục cảm, trao nụ hôn sâu đậm với Mẫn, hai cánh tay không còn vẫy vùng nữa mà buông xuôi. Thiệp thấy thế liền tốc áo em lên, cởi bung áo nịch. Hai vú tròn trịa, núm nhỏ hồng hào phơi ra mời gọi. Thiệp ngoạm lấy một bên bú mút đồng thời Mẫn cũng chộp bóp bầu vú bên kia giữ phần rồi cũng ghé miệng xuống bú. Thủy Linh sướng khoái, mắt khép lại đầu ngã ra, tay vò lấy hai đầu tóc đang đói khát bổ dính trên vú em. Hai gã cởi trút chiếc áo thun ra khỏi đầu em vất sang một bên cho đỡ vướng đoạn theo nhau đặt để tay em lên hai con cu đang độn u lên. Được hai gã bú liếm vú kích thích quá em quằn người, cũng tự động xoa xoa hai con cu qua lớp vải quần. Thiệp tháo dây lưng, cởi nút quần, kéo hờ phẹc mơ tuya xuống rồi lấy tay Thủy Linh thọc vô. Bàn tay em gái mềm mại chạm đến thân cu đang trong tư thế nằm muốn bật lò xo làm gã sướng rên lên. Gã kéo phẹc mơ tuya xuống hết luôn. Không đợi bảo em nắm gọn cu gã lôi ra đứng sững. Trong đê mê không biết vú bên nào mới vừa bị ai cắn khẽ, Thủy Linh nắm chặt cu Thiệp, rồi bàn tay nhỏ ngón dài mềm ấm tuốt cu xuống tận gốc, đầu cu đỏ tía căng tức, nước dâm trào ra ở đầu cu. Mẫn còn đang làm theo, tháo dây lưng, cởi nút quần chưa kịp kéo phẹc mơ tuya xuống hết thì tay em đã hăm hở thọc vô nắm gọn con cu còn lại lôi ra. Rồi em cũng tuốt cu Mẫn mạnh bạo như Thiệp. Tuốt xuống tận gốc, ngừng đó vài giây rồi lại kéo lên. Hai gã con trai thống khoái (phần sướng nhiều hơn phần đau) ngơi bú liếm vú em ra. Bây giờ Thủy Linh khoái trá vì đến phiên em làm chủ, hai tay nắm hai cu như hai cái cần lái máy bay. Em cười tinh quái: “Sướng không hai anh ?” Hai gã chỉ cười khì, mặt đờ ra hưởng thụ.

Nếu cứ theo đà này thì chắc sẽ “khóc” mất thôi, Thiệp vít đầu em Thủy Linh xuống háng. Hiểu ý, khuôn mặt ngây thơ cười tình, em rụt rè lè lưỡi ướm liếm nước dâm thăm dò, vị mặn nồng ngai ngái làm em kích thích thêm lên ngậm lấy đầu cu bú mút, mới đầu còn khẽ khàn, từ từ y như là đói khát.

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 1

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 2

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 3

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 4

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 5

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 6

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 7

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 8

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 9

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 10

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 11

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 12

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 13

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 14

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 15

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 16

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 17

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 18

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 19

Nhac Khieu Dam- Hinh anh 20

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Xem Nhac Khieu Dam hot nhất

Cách tốt nhất để vượt qua bức tường là đối mặt với nó. Bạn chủ thớt có 2 lựa chọn, một là trèo qua nó, hai là đạp đổ nó để đi qua, đừng quay mặt lại và khóc. Dù sao thì đó cũng là việc nên làm sau vài ngày nữa đã, nếu cảm thấy chưa quên thì hãy cứ khóc, cứ sống thật với mình đi, xong rồi tự khắc sẽ qua. Khi nước mắt không còn, tự khắc sẽ biết phải đứng lên

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :

Đọc Nhac Khieu Dam mới nhất 2014

Thùy thương chồng , nhưng nỗi ám ảnh không có con làm nàng hoang mang nghĩ ngợi. Bỏ chồng thì nàng thấy tội nghiệp. Thịnh chẳng có tội gì, chỉ những khi lên giường thì hắn yếu đuối với nàng quá. Nói sơ về Thùy: nàng là con một trong gia đình khá giả. Sau thời loạn lạc may mắn gia đình nàng tạm cư ở Mỹ lúc nàng mười lăm tuổi. Qua hết tuổi trung học, nàng vào đại học, học nghề kế toán thảo chương. Nàng gặp Thịnh trong nghề, nên hai người tiến đến hôn nhân. Nhất là tình Đồng Hương mà cha mẹ nàng mong muốn. Mới lấy năm đầu tiên nàng háo hức hy vọng cho ông bà ngoại có cháu để bồng, nhưng qua hai năm sau vẫn không thấy gì nàng lo ngại, và sau đó vợ chồng đi bác sĩ cho đến bây giờ. Thùy là người yêu trẻ thơ, nhất là khi gặp những con của người bạn, là nàng bế bồng săn sóc y như người mẹ. Lại nói ngay rằng khuôn mặt Thùy cũng thường như những đàn bà Á Đông khác, nhưng nàng có mái tóc dài đẹp mịn màng xõa xuống ngang lưng làm nàng trông dể nhìn. Thân hình của Thùy là người đàn bà trời sinh không cần đi mỹ viện, cao lớn thon thả, ngực vừa eo nhỏ, mông lớn, chân dài. Nàng đủ tiêu chuẩn của người một người đàn bà nồng nàn hăm hở gợi cảm trên giường, nhưng cũng là người thích làm mẹ nhiều đứa nhỏ.

Thùy gặp Tiến trong một party nhà người bạn. Hắn còn rất trẻ vừa ra trường về môn kiến trúc, đang tìm việc làm. Gặp nàng hắn như bị thôi miên bởi dáng người. Cầm ly rượu wine trên tay hắn lại làm quen. Sau khi chào hỏi, nàng biết hắn là con nhà lao động, từ nhỏ hắn đi làm mọi thứ để giúp thêm gia đình. Ngoài vấn đề phải học để tiến thân hắn còn là người huấn luyện thể dục trong mấy cái Gym cộng cộng kiếm thêm tiền, nên trông hắn lớn con cường tráng. Khuôn mặt hắn hiền và hơi có nét nghệ sĩ, nên làm cho Thùy thấy thích. Hắn hớn hở nói về một ngày mai khi những đồ án kiến trúc hắn được thành công và những dự án về sơ đồ kiểu mẩu trong tương lai được thành hình như ước mơ, hắn sẽ trở về giúp những thôn làng ngèo ở Việt Nam. Thùy cười chận ngang: ” Phải lo lấy vợ nũa chú!” ” ừ nhỉ! Chị nói đúng, nhưng chưa có cô nào” “xạo! Người như Tiến mà không có!”Những câu hỏi và câu trả lời ngắn gọn làm Thùy thích hắn. Sau khi tiệc tan, hắn hỏi Thùy có thể gặp nhau lại không? Thùy rả lời “Sao không! Có gì mà không được! Mời Tiến lại nhà chơi!Tôi có chồng rồi!” ” Thì đã sao!”Hắn trả lời: “Chị mời là thích rồi, sẽ tới!” Hắn nói như đinh đóng cột. . .

Tháng sau vào ngày thứ bảy Thùy đang name đọc sách trên ghế Sofa thì có tiếng chuông gõ cửa. Ra mở thì thấy Tiến lù lù đứng đó, Thùy reo lên:
” Wow! Tiến hả! Sao tìm nhà hay nhỉ!”
“Chào chị Thùy, khỏe không!”
Nàng mời hắn vào nhà, khi hắn ngồi hẳn xuống sofa Thuy nói:
“Anh Thịnh không có nhà nên không giới thiệu được!”
“Anh đi công tác?!”
“Vâng! Tuần sau mới về!! Thùy nhìn hắn nói tiếp: “Có Tiến tới chơi tôi đở buồn!”
Hắn nhìn căn nhà bày biện gọn, thẩm mỹ. Quan sát thẩm định nghệ thuật là nghề của hắn mà!Trên tường có treo hình hai vợ chồng. Hắn nhìn người đàn ông một thoáng rồi ngó đi chổ khác.
“Nhà chị trông xinh ghê! Đúng là tổ ấm!”
“Chưa chắc à nhe! Ngó vậy chứ không phải vậy đâu!” Thùy cười nhẹ, nói như giễu.

Thùy bỗng đề nghị một cách lạ lùng, sau này nàng cũng không hiểu tai sao, với một người con trai mới quen.
“Mình có thể đi chơi cuối tuần này không?”
“Đi đâu chị Thùy!” Tiến ngạc nhiên lẫn thích thú
“Bất cứ nơi nào mình thấy thích! Ơû nhà một mình buồn quá!”
“OK, bất cứ chị Thùy muốn đi đâu Tiến theo đó!”
“Đi coi movie trước, đang chiếu phim “What woman Want?!”
“Đắc co! Bà Chị!”
Thùy lên lầu khi xuống với chiếc váy màu đậm ôn sát thân hình thon thả. Thằng Tiến liếc nhìn, không biết trong đầu hắn nghĩ gì.
Buổi đi coi xi nê thật vui. Sau khi ra khỏi rạp thằng Tiến diễu:
“Bây giờ em đoán sự suy nghĩ của chị được rồi!”
“Xạo! Thử coi” Thùy cười nhìn hắn nheo mắt
“Chị nghĩ mình nên tìm một quán ăn nào, sau đó hai đứa shopping. Phải không?!”
“Ngay chốc!Nhưng tôi trả tiền nha! Tiến chưa làm gì mà!”
“Có hãng gọi em rồi, nhưng hơi xa nhà, em đang tính!”
“Vậy sao! Mừng cho Tiến, vậy tôi khao bửa nay là đúng rồi!”

Thùy trở lại như tuồi trung học khi đi chới với Tiến. Nàng cảm thấy dể chịu thoải mái với chàng trai này. Tiến không điệu bộ, không màu mè, không cường điệu. Hắn dể chịu dịu dàng, chăm sóc. Hai người chợt nắm tay cười vang khi đi dạo theo bở sông đầy người. Và vô tình như rượt bắt nhau trên những khóm hoa trong bùng binh lớn kèm theo tiếng cười vang không ngừng nghĩ. Khi trở về nhà, Thùy tiễn hắn ra cửa, chợt nàng mở miệng nói như trong mơ: “Tôi xin nghĩ tuần này. Tiến có thể lại chơi mỗi ngày!” Đúng ra nàng đâu được nghĩ, nhưng nói đại, nếu Tiến OK, thì ngày mai nàng xin phép. có sao! Tiến quay lại như người máy mặt hắn tươi rói: “Vâng! Vâng . . . chị Thùy. . còn gì vui hơn. . . . . . Tiến sẽ lại!”

Thùy nhìn dáng to lớn hắn khuất dần, trong lòng tự nhiên dâng lên cảm xúc vui vô tả.
Ngày hôm sau Tiến lại đúng buổi sáng mời Thùy đi ăn điểm tâm. Ăn xong Thùy gợi:
“Hôm nay mình đi đâu?”
“Đi sở thú!”
“Ai lại đi đó. . . nhưng OK! Đi thì đi!”
Vậy chứ trong sở thú rất vui. Ngoài những con thú rất lạ, nhưng nhiều nhất là con nít trẻ thơ. Thùy bỗng chợt rất vui khi hết nhìn thú lại nhìn những trẻ thơ đi bên mẹ chúng nó. Mắt của nàng ánh lên lòng ham muốn. Tiến lại gần nói:
“Chị thích con nít hả?’
“Rất thích Tiến ơi! nhìn kìa, chúng vòi vỉnh mẹ chúng trông đáng yêu làm sao!”
“Thì chị làm vài trự đi!”
“Mê lắm. . . nhưng chưa được!”
“Sao không được!”
Thùy đỏ mặt.
“Tôi không sao. . . nhưng khó nói quá!”
Tiến cũng im lặng chẳng hỏi han gì hơn. Hai người mãi vui chơi tới chiều. Thùy lại tiễn Tiến về
“Cám ơn Tiến nhe! Ngày này rất vui!”
Ngày mai Thùy trông nhưng không thấy Tiến đến, nàng muốn nhấc phone gọi nhưng không dám, ai đàn bà có chồng đi gọi trai tơ, kỳ lắm, nhưng nàng nhớ.
Hôm sau gần chiều Tiến xuất hiện. Thùy nghe rất vui. Vừa gặp Tiến nói nhanh:
“Hôm qua Tiến đi coi một hãng mới cách đây hai tiếng, gần miền núi rất tình, họ hứa nếu Tiến nhận làm thì họ sẽ thuê nhà cho ở free ba tháng. Coi cũng được. Hãng đang phát triển vẽ những ngôi nhà nghĩ mát đẹp cho đám nhà giàu. ”
“Rất mừng cho Tiến. . . Tiến chắc nhận chứ?”
“Vâng em nghĩ vậy, còn hơn là đi quá xa!, tối nay chúng mình đi chơi, em bao chị nha!”
“Đi đâu?”
“Chị dám đi vào mấy cái club Mỹ không?”
“Sao không dám. . !”
“Chỗ này ghê lắm à nha! Con gái chẳng ăn mặc gì. . dám không thì đi cho biết!”
“Sợ thằng Tây nào!” Thùy nói nhưng hơi run. vì nàng có bao giờ vào các chổ ấy bao giờ.

Buổi tối các hộp đêm của Mỹ rất gợi tình. Ngoài uống rượu ra, những ban nhạc sống chơi rất mạnh. Có thể khách hàng nhảy đầm cả đêm nếu muốn, Và có những hộp đêm đàn bà bồi bàn chẳng ăn mặc gì cả, tồng ngông đi tiếp khách, hay trên một sàn nhỏ người đàn bà thật đẹp đang múa may theo âm điệu nhạc để gở những mảnh vải cuối cùng, xung quanh và vắt trên quần si líp nhỏ những đồng tiền típ rất nhiều. Còn có thêm những hộp đêm chuyên dành cho đàn bà thưởng ngoạn nhưng cảnh chàng trai trai lực lưỡng từ từ cởi đồ. Đó là cảnh làm ăn ban đêm. Nhưng chớ bao giờ khách hàng đụng tới các cô, ngoài giờ làm đi ra ngoài đường thì có thể OK, nhưng trong giờ làm việc anh nào cà chớn, thì sẽ có anh chàng hộ pháp to như king kong tới nắm cổ lôi ra ngoài. Không hiểu sao Tiến bạo gan hỏi Thùy. Không ngờ nàng cũng bạo như vậy.

Hai người như chim qua hết club này chán đến club khác, vui chơi thoải mái, nụ cười gần như gắng liền trên môi. Ngoài lớp đoan trang che đậy bên ngoài, bên trong Thùy là sức sống mảnh liệt, và đầy sự cởi mở giống như con người của Tiến. Khi nhìn mấy cô hầu bàn chẳng có mảnh vải nào chung quanh Tiến nàng kê vào tai hắn nói:
“sao người trai! Có choáng váng mặt mày không?”

Tiến cười không trả lời. Khi tới giũa khuya thì ban nhạc chơi một bản slow, Tiến kéo nàng ra sàn. Hai người trông xứng đôi. Trong ánh mờ nhấp nháy đủ màu, hắn ôm nàng trong tay. Chợt hắn cuối xuống gáy nàng, thổi nhè nhẹ, và đặt cái hôn vào đấy. Thùy liệm người. Không chối cãi nàng hoãng hốt. Nhưng liền sau đó nàng có cảm xúc bừng lên cơn khoái, làm nàng liệm dần như chấp nhận niềm hân hoan. Cánh tay của hắn siết mạnh dần mạnh dần. . . đến lúc nàng thật sự ngã đầu lên vai hắn.

Video clip Gai dep nung lon vua an vua xem phim sex vai that :


Em sinh ra ở một vùng quê nghèo khó , xương chó cao thành gò , phân bò chất thành đống , đờm dãi chảy thành sông , công nông bốc đầu , wave tàu đá lửa . Hoàn cảnh lắm các pác ạ

Nhac Khieu Dam Không lối thoát 4

Đi làm ca đêm về, tôi ngủ bù đến trưa vẫn chưa thấy đã. Nếu không nghe tiếng lịch kịch chắc là tôi còn ngủ nữa, bỏ quên ăn trưa cũng chịu. Thế nhưng cái bước đi lạch bạch như vịt bầu khiến tôi biết ngay là chị Tám đã về. Mấy bữa rày, chị đi sanh, đâu dè chị về sớm vậy. Tôi vẫn mắt nhắm mắt mở cất tiếng hỏi : Chị dìa đó hả, chị Tám ? Tôi nghe tiếng ờ ờ đáp lại. Tôi lại hỏi thêm : sao không nằm ở nhà bảo sanh thêm vài hôm, dìa chi sớm cho cực. Chị Tám than : ở cũng không nằm yên, lu bu lo ở nhà cậu không có ai chăm sóc, ăn tầm bậy rủi bịnh chết, hồi này người ta chọt bụng rất nhiều, nhà thương hổng đủ chỗ chứa.

Tôi nghe mà mừng húm. Tôi ở chung nhà với chị Tám, khi dọn vô rồi mới biết chị sống cảnh “ già nhân ngãi non vợ chồng “ với một khứa có chân giám đốc xí nghiệp nào đó. Cha nội này có bà lớn, nhưng hốt luôn chị để sơ cua, lâu lâu có chỗ đá gà vừa an toàn, vừa khỏi sợ bịnh. Tháng tháng chả xón cho ít tiền, nên xem chị là cái cối để chả lui tới dọng chày quết vài cối rồi dông.

Thấy cảnh một trai một gái ở chung không tiện, tôi xin dọn ra ngay từ ngày đầu, nhưng chị biểu đừng. Chị ở một mình sợ đủ thứ, từ tên trộm đạo tới mấy thằng làm ẩu, dù sao có bóng dáng đàn ông vẫn hơn. Tôi sợ tía non kia ghen, chị nói đừng lo cứ nhận là em bà con được rồi. Cha nội bồ chị cũng chỉ cần có hũ mắm lâu lâu đổi món là được, nên cũng hổng “ khe “ khi nghe chị ráo hoảnh giới thiệu tôi là em chị.

Có lần, chả cụng đầu tôi, còn ân cần dặn dò : cậu ở với chị, săn sóc bả dùm anh. Có người, anh cũng đỡ lo, chớ anh kẹt quá, hổng tới đây lo hà rầm cho chị được. Tôi ừ hử cho xong việc.

Chị Tám lúc nào cũng lệt bệt như vịt bầu, người thì nhỏ con mà lưng cong như tôm luộc, tôi chọc nói : cái lưng bà là nòi đẻ con dữ lắm, bởi mỗi khi bà gần ổng, bà co rút người lại nên ổng bắn xí quách ra bằng hết, có chửa là cái chắc. Chị chẳng những hổng giận mà còn nạt yêu tôi : đồ quỉ, ăn nói tầm bậy.

Còn khi chị cất bước đi thì chưa thấy người đã thấy cặp vú đội lềnh lễnh đưa hẳn ra trước. Tôi giỡn la : ui xe tăng có cặp đèn pha đang tới. Chị cười như nắc nẻ. Tôi đùa dai như đỉa : sao bà có cặp vú bự tổ chảng vậy, bà mang nó có thấy mệt hôn ? Chị rủa tôi tình tứ : trời sanh đàn bà có vú, lớn nhỏ là tự ên, ai muốn mà được, ai không mà được. Hỏi gì lãng nhách, bộ nặng thì đem cắt quăng đi sao.

Tôi chóc chóc cái miệng : ậy, đừng quăng đi uổng, ổng thấy mất bắt đền tui thì chết. Bà có cần để tui cất dùm, lâu lâu có muốn lấy lại thì tui dán keo lên cho. Ổng mết bà là cũng do hai quả bưởi này, bà mà cắt thì ổng đá bà luôn. Chị Tám sấn vô tôi đấm thùm thụp, tôi quơ tay đỡ bằng chết. Chị quơ quào đập tứ tung, tôi phải ôm khóa cứng chị lại mới khỏi bị đánh. Tôi kẹp hai tay chị, thúc thủ kéo vào trước ngực, sợ chị khua tiếp, tôi phải niền chị lại, hai mu bàn tay tôi cọ lia lịa vô vú chị đùng đùng mới giữ nổi chị.

Tôi đi làm khuya, chị ở nhà một mình. Bữa nào có bồ tới thì hai người xài nhau loạn xạ, còn không thì chị ngủ mình ên. Sáng ra tôi về, có khi chị còn say sưa ngủ, tôi mệt đứ đừ nên cũng đi nằm quách cho xong. Nhưng chị càm ràm hoài về cái tật bừa bãi của tôi, chị nói đàn ông con trai mà ở dơ như hủi, quần áo thay hổng giặt hôi òm. Chị nhặt nhạnh đem giặt chung với đồ của chị. Tôi lại trửng giỡn : bà giặt đồ của tui thì bà bắt tui nằm trên hay bà nằm trên, chị lại rượt tôi thụi oạch oạch.

Chị em giỡn nhau như vậy suốt ngày, ai cũng thấy đỡ buồn chút chút. Có hồi, tôi đang ngủ chị cũng lôi đầu dậy, đòi thay ra nêm đem giặt. Tôi cằn nhằn mà chị hổng nghe. Thứ con trai mới lớn, ngủ dậy cặc dái đội quần, tôi mắc cở tổ mẹ. Chị thì tỉnh bơ còn kêu : dái gì mà nhạy còn hơn cò súng. Chị khuyến khích tôi : coi trong sở có ai thiếu đàn ông thì rước về một con “ đề xạc “ cho phẻ. Tôi giả bộ ngây thơ hỏi “ đề xạc “ là cái gì, chị cáu tiết nói : là nhét dái vô cái lỗ mà nắc chớ còn gì nữa. Tôi làm mặt lì gạ : vậy tôi rước chị để làm chiện đó chị ưng hôn. Chị háy tôi thiếu điều muốn xớt văng bộ đồ lòng ra.

Sáng nay thì hai cái vú chị lõng bõng những sữa là sữa. Chị đi mà tụi nó cứ rung rung. Tôi há hốc mồm vẻ thèm thuồng, chịu hết nổi, tôi liếm môi từng chặp. Chị rên : thèm gì mà thèm dữ dội vậy cha nội. Tôi nói : chèn ơi, hai trái dừa của bà nó lớn bộn rồi, nước muốn trào ra hết trơn, ngó tụi nó nhúc nhích, nhúc nhích, tui muốn khát nước quá. Chị phủi phủi tay đuổi xua : tầm bậy tầm bạ, sữa để cho con nhỏ nó bú, chưa gì đã muốn chia phần. Tôi gãi đầu gãi tai làm thinh.

Tôi bắt sang đề tài khác với chị : tui hỏi thiệt bà đừng giận, vậy chớ bà quen ăn thì nhịn có thấy khó chịu hôn. Chị vờ như chưa rõ câu tôi hỏi nên nói lơ lửng : ai mà không ăn, đói thì ai chẳng khó chịu. Tôi phải nói lại cho rõ : không, ăn là ăn món khác kìa, tỉ như bà nói là nhét dái vô cái lỗ mà nắc đó. Ổng nhét ì xèo, rồi lúc hổng được nhét thì bà ra sao. Chị lại chửi um : cái đầu bịnh hoạn nên lúc nào cũng nghĩ bậy.

Thú thực ở chung với chị mà nín câm chắc là khùng. Người chị phây phây như thế, vú là vú, mông là mông mà biểu tôi nhịn thì chết sướng hơn. Nhiều khi thấy chị chổng mông quét nhà hay làng xàng đứng vo gạo, hai tay chị vận động làm cặp vú rung rinh, cái đít nguây nguẩy, thiệt tôi muốn a lại đợp cắn một phát cho đã. Tôi nghĩ vú đó mà ngậm đầy họng chắc là êm vô cùng. Còn mông chị nữa, chèn ơi lột nó ra mà cắn cái bóc e còn kêu hơn cắn hạt dưa.

Nhưng chỉ dám tơ tưởng thế thôi, chớ mụ nội tôi cũng chưa dám xớ rớ tới. Tôi e chị cà rỡn cái miệng chớ đàn bà nào khi bị con trai nhào vô làm bậy mà không phản ứng. Dù sao ở chung với nhau phải giữ kẽ, luông tuồng đến khi như chén nước hắt đi hốt lại sao cho đầy đủ nữa.

Vậy mà có một bữa hổng hiểu tôi gồng mình hay sao mà hai tay tôi giơ ra thành một nắm và tưng tưng như đang cân món gì đó, chị Tám thấy lạ nên chất vấn : cậu đang thử trọng lượng thứ gì vậy, y hệt đang tưng cục xôi trong tay. Tôi mắc cở quá ai dè bị bắt gặp, nhưng đã lỡ thì cũng nhóng tới luôn : tui đang thử ướm coi hai cái vú của bà lớn cỡ vừa bàn tay tui hôn đó mà. Chớ thấy nó rột rột trong ngực áo chị, muốn nhảy xổm ra ngoài luôn, tôi nhột quá.

Chị Tám có vẻ hãnh diện vì lời khen của tôi. Chị vừa hơi ưỡn ngực ra cho cặp vú lềnh khênh như phẩm oản, vừa nói khích : lớn gì đâu mà lớn, có điều sữa nhiều quá, con nhỏ bú sặc tới sặc lui mà hổng hết, nhức thấy tổ. Tôi lì lợm gạ chị : vậy sao bà hổng nhờ tui bú dùm cho, bà để nó cương nhức thành nhọt bọc có mủ đầy thì ứ hơi. Nói rồi, tôi lăm lăm xòe cả hai bàn tay ra định vồ lấy hai cái vú, chị lách mình cái rột vọt đi, miệng la lên : hỏi chưa biết người ta có chịu chưa mà hai tay muốn bốc hốt rồi. Tôi cười hề hề trả lời : bởi bà đứng đâu cũng nạnh chúng ra làm tui nổi sùng ứ nhựa. Tui thì thèm mà bà thì cứ làng xàng đưa chúng ra nhử mãi.

Có một bữa, hổng biết dích vô cái thứ gì mà tôi đau bụng bằng chết. Đang đi làm mà chạy thiếu điều muốn lòi trê nên phải xin phép con nhỏ “ lít “ dìa nghỉ. Ngồi lái xe mà cứ sợ chọt bụng vãi cả ra quần. Tới nhà, tôi chạy rẹt vô như ma đuổi, vừa bụm đít vừa lao đi. Chị Tám đang cho con nhỏ bú, áo cởi mẹ hết trơn, hai vú bày nặng trĩu. Tôi mắc chảy tháo đâu còn hơi sức đâu mà nghía mà giỡn, nhưng đau bụng quá nên chẳng kịp cài cửa phòng vệ sinh lại.

Tôi ngồi rặn è è, mà bụng thì đau còn phân thì chẳng chịu tháo ra. Mờ hôi mồ kê xuất dầm dề, thở như con heo bị thọc tiết. Chị Tám cứ hỏi nhóng : sao vậy, sao vậy rồi thấy tôi rên còn hơn đàn bà đẻ, chị vội đặt con nhỏ xuống chạy vô thăm chừng coi ra sao. Tôi ngồi không nổi, đứng cũng hổng xong, cặc dái thòng lòng. Vậy mà thấy chị Tám hớt hải na vào hổng kịp cài lại áo, tôi bỗng la toáng lên : ôi cái dzú, cái dzú. Chị Tám tưởng tôi chọc chị nên xỉ vả : ỉa hổng ra không lo còn khen cái dzú, cái dzú. Tôi xua tay lia lịa, bị đau tảng thần nên cái nọ xọ cái kia. Tôi hét lên : giỡn mụ nội tui chớ giỡn, đau muốn sút dái ra, bà hổng giúp cho tôi vịn còn đứng càm ràm.

Chị Tám thấy mồ hôi tôi có giọt nên biết là thiệt. Chị áp lại gần nói mắc mỏ : nè vịn vô đi cha nội, ham ăn bậy nên bị tào tháo rượt chớ gì. Tôi mở thao láo mắt dòm vô cặp vú chị để mong giảm bớt cơn đau, nhưng cũng không nén được. Chị thấy tay tôi run quá, bấu vô vai bị trượt hoài, chị phải cầm lấy cánh tay tôi vòng qua lưng chị cho vững. Một cánh tay tôi bị chị kẹp đơ, nhưng còn loạng choạng nên cánh tay còn lại tôi phải chụp quanh người chị mới khỏi té.

Chính cái cánh tay tội lỗi này làm tôi trụ được. Bởi vì tôi nhận ra phần trước của cánh tay thì đang dựa dán vào bên nách chị còn bàn tay thì chẳng hiểu sao đang đặt lên bầu vú của chị. Sự mềm mềm ấm ấm của cái vú làm tôi tỉnh liền, tôi vò vò cái vú để quên nỗi đau và tự dưng bụng bớt nhột.

Từ khóa cho chủ đề Nhac Khieu Dam liên quan :

Xem thêm chủ đề Nhac Khieu Dam liên quan :

EM MẤT TRINH RỒI, ANH LẤY KHÔNG ???

Yêu nhau đã gần 3 năm nhưng Hà không khi nào cho Hưng đi quá giới hạn. Lúc nào hai người đi chơi với nhau Hà cũng tìm cách né tránh những đòi hỏi của Hưng và tìm thú vui vào những trò chơi của trẻ con

Địt chị em họ lồn đẹp rất dâm đãng

Chuyện là thế này. Nghĩ lại vẫn cứ thấy sướng và thèm nhưng cũng ân hân. Con em đó, bà nó là con nuôi của mẹ bà nội mình.Nó xuống thành phố học Đièu dưỡng, mình thì cũng đi làm trong thành phố

ANH SẼ TÌM RA PASSWORD CỦA EM ♥

Một buổi chiều rảnh rỗi, cô và Ngọc lang thang trên mạng. Lướt qua Vietsingle, cả hai dừng lại,"click"vào.Mục tìm bạn bốn phương hiện ra với danh sách dài lê thê của những kẻ chưa được thần Cupid"đoái hoài"đến.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 2

Không có gì ngọt bằng nước bọt người yêu .Không có ai nói điêu nhiều bằng thằng đi tán gái...

Đừng bảo mình là đĩ nữa .. mà là vợ anh

Ngày bị vất bỏ. Ngày người mà em yêu tàn nhẫn đá văng em ra khỏi cuộc sống của anh ta, em trơ trọi đơn độc dìm đời mình vào cơn say.. dìm đời mình vào những cuộc chơi, nó chỉ kết thúc khi em trần truồng trên giường với ai đó. Kẻ mà em lại không hề biết là ai