Nang Dau Dam Loan

Thế là mùa hè lại qua đi, tiếng ve kêu rộn rã làm tôi buâng khuâng trằn trọc trên giường mãi. Ngày mai tôi lên Sài Gòn rồi, ba má đã chuẩn bị quần áo cho tôi đầy đủ. Cả mấy thàng qua thật buồn chán, đôi lúc tôi muốn hét lên “trời ơi ta sắp chán vì chết đây!!”, và chỉ đới có giây phút này. Giây phút tôi trở lại nơi đô thành vui tươi và nóng bỏng đó.
Trời đã sáng, tôi lòm còm bò dậy, vươn vai cho thoải mái. Sau khi từ biệt cha mẹ quyến luyến tôi bước lên đường “đi học”. Xe chật cứng, tiếng ồn ào, cười nói thật làm tôi vui thích, “hì phải vậy chứ!” “Tôi cười thật mãn nguyện” “Oh, chỉ còn một trạm nữa đến thànhh phố rồi,” tôi thật nóng lòng qúa đi. Bỗng một phụ nữ bước lên xe, chị ta đang có thai, cái thai cũng to tướng, tôi cười tinh quái khi nghĩ đến ông địa mà nhà tôi hay thờ cúng. Tôi bèn đứng dậy nhường cho chị ta, thật là galant hết chỗ nói mà. Tôi đứng, hai tay chụp hai thanh sắt dọc theo trần xe bus, xe cứ lắc lư như thế này mãi không vịnh chặt thế nào cũng té cho xem. Mãi mê nhìn khung cảnh qua ô cửa kính xe thì bất giác cảm thấy nơi ngực cùng mình âm ấm, tôi quay mặt lại nhìn phía đối diện thì sững sờ, cũng một cô gái khác đang đứng trên xe vì chật chội, cô ta đứng qúa gần, thật gần, gần đến nỗi mà hai gò bồng đảo khẽ chạm vào người tôi, đôi nhũ hoa không lớn như chị Thảo nhưng thật săn và vun cao dưới làn vải áo dài trắng mỏng. Đôi mắt đen lay láy của cô ấy mở to nhìn tôi, thật bỡ ngỡ, và bắt đầu ngắm nhìn cô ấy. Cô ấy chắc là học sinh trong chiếc áo dài trắng thướt tha ôm lấy cái eo xinh xinh, tô điểm thêm cho đôi mông chắc nịt … thật là mềm mại làm sao, mái tóc đen huyền ngang vai bay theo từng nhịp gió. Xe lúc này chợt lắc lư nhẹ, hành khách hơi chao đảo một chút, đôi gò bồng đảo cô ta có dịp cạ vào người tôi lần nữa, cô ấy mở to mắt nhìn tôi và chợt đỏ mặt. Cô ấy mỉm cười. Ôi thật duyên dáng làm sao cái nụ cười để lộ những chiếc răng đều như hạt bắp, và cái dáng yểu điệu đó mới đáng yêu làm sao. Tôi sửng người và mãi nhìn, không kịp có một phản ứng nào cả, chỉ biết nhìn và nhìn, không gian và thời gian dường như đứng sững lại. Lâu lắm, lấu lắm tôi mới bật tiếng thót “em … em, em tên gì vậy? “. Một câu hỏi mà có lẽ là ngu ngốc nhưng biết làm sao được, chỉ là phản ứng tự nhiên thôi mà. Cô ấy nũng nịu:
- Anh hỏi làm gì?

Tôi sững người ra, có lẽ câu hỏi dại dột quá chăng hay là câu trả lời làm tôi bất ngờ. Đôii má phụng phịu nhõng nhẽo càng làm tôi thêm tò mò.
- Anh mới lên Sài Gòn thôi, cả mấy tháng hè dưới quê thật là buồn qúa, lên thấy cái gì cũng vui, nhất là khi đi xe bus như vầy!

Sau câu đáp lại của tôi cái đá lông nheo đến cô bé. Cô bé hơi giật mình và cúi đầu, có lẽ cảm thấy tôi sành điệu qúa sau cứ đá lông nheo hay là cảm thấy ngượng khi tôi ám chỉ việc cô ấy đi xe bus và va chạm thân thể với tôi. Xe bus dừng hẳn lại, hành khách lục đục chuẩn bị xuống xe. Cô bé có dịp nhích người ra xa tôi hơn chút, cô bé cười thật tinh quái rồi nhìn tôi và nói:
- Có duyên thì sẽ gặp lại mà! phải không?

Bóng dáng cô bé đã khuất, mọi người cũng đã kéo đi lũ lượt. Tôi vẫn đứng đó như tiếc nuối một bóng hồng. Pin pin .. tiếng còi xe làm tôi trở về với thực tại, tôi trở lại với vẻ nôn nao sau ngày giá băng vì thiếu chị, người chị tinh thần và cả thể xác của tôi, tôi bước thật nhanh về nhà chị. Chắc chị chờ tôi đã lâu lắm rồi.

Đã vào nhà chị rồi, cảm thấy thân thương sao đó, nhưng nhà vắng ngắt, muốn làm chị bất ngờ nhưng tôi lần này cụt hứng thôi. Linh tính báo cho tôi biết chị đang ở trường, tôi vội vớ lấy chiếc xe đạp xếp xó từ mấy tháng nay, phóng vèo đến trường chị để kiểm tra cảm giác của mình.

- Là cậu đó à! Mấy tháng nay không gặp cậu, học hành ra sao rồi?
Bác bảo vệ già trong trường này đã quen thuộc rồi, tuy đã già nhưng vẫn còn đủ sáng suốt nhận ra tôi đó mà.
- Dạ bác vẫn khỏe chứ, cháu khoẻ mạnh lắm nhưng chơi suốt cả mùa hè đó.
Tôi vừa trả lời vừ ngó dáo dát, dường như bác hiểu được ý nên tiếp lời tôi:
- Đến tìm chị họ của cậu đó hả, dạo này cô Thảo làm việc trễ lắm, đã gần hết rồi mà cô vẫn đến lớp cứ hì hục đọc và viết gì đó. Thật là người tận tụy hiếm có với học sinh mà.
- Dạ cám ơn bác, cháu vào thăm chị họ dạy.
- Cậu và cô Thảo khi nào về thì gọi tôi ra khóa cổng trường nhe, tôi đi nghỉ chút đây. Thật là già rồi yếu mà.

Tôi mỉm cười với ông bảo vệ già, chẳng phải vì thông cảm với tuổi già của ông mà bật cười vì chị và tôi dưới mắt nhìn của người ta là chị em họ đó mà. “hì, cứ mỗi đêm thấy bọn tôi làm việc thì lão sẽ giật mình, chết vì đứng tim trước những cảnh rực lửa cho xem, cái lão già! Không biết hưởng thụ được bao nhiêu mà gân cốt yếu qúa.” Vừa nghĩ, tôi vừa chạy thọc vào trường, ở cuối dãy hành lang các lớp học, có một phòng vẫn còn ánh đèn kia mà.

Qua khung cửa sổ, chị vẫn ngồi tư thế ấy, cái tư thế thân thương ấy, một tay chống lên khuôn mặt trái xoan yêu kiều tay kia cầm bút hí hoáy viết. Chị đã đeo kiếng rồi sao? Trong chị thật khác lạ với đôi kính trắng, toát lên một vẻ thần thánh và tôn nghiêm đến lạ kỳ trong mái tóc được búi cao, trước trán lòa xoà những cọng tóc dài làm nửa ẩn nửa hiện đôi mắt to, long lanh. Tiếng ve nức nở hay cõi lòng tôi xôn xao trước một tà áo dài xanh ngọc thướt tha. Tôi nhớ chị qúa! Nay được ngắm cho thoả thuê. Đằng sau làn vải mỏng lo ro chiếc cooc xe mà từng nghịch ngợm bóp nắn, cái quần sa teng tuy thật kín nhưng vẫn không che đậy được nhưng con bươm b**m được thêu trên quần lót đó, cái mà tôi rất thích khi chị mặc và đã nhiều lần thô bạo tuột phăng đi vì không chịu nỗi khao khát.

Không biết trôi qua được bao lâu, tôi thấy chị ngước mặt lên nhìn trần nhà và chợt thở dài. Tôi đã đứng trước cửa lớp, cả hai đều ngỡ ngàng. Cả hai đều nhìn nhau dù đã bước đến thật gần, im lặng. Tôi vòng tay ôm chị trong im lặng, vẫn đôi mắt ngọt ngào đắm đuối qua đôi mắt kính đó, đôi mắt đó thuộc về tôi lại càng long lay thêm. Đôi mắt ấy dường như ươn ướt, như bản năng đôi tay gân guốc tôi chui thật gọn vào chiếc quần xa teng chị, mười ngón tay giữ thật chặt đôi mông tròn lẳng chị như không muốn vuột mất. “uhm” Chị khẽ bật tiếng và chị khẽ nhún gót lên một chút trước bảng năng kỳ lạ mà tôi không thể kiểm soát đó. Tôi khẽ cúi xuống và ngoạm nhẹ lên môi chị. Toàn thân tôi một cảm giác êm đềm lan toả, chị rung động nhẹ, chớp mắt và từ từ nhắm mắt lại như tận hưởng giây phút ngọt ngào nhất. Gót chân chị hạ xuống nhẹ nhàng, nhưng miệng tôi vẫn níu kéo lấy môi chị, tôi cắn nhẹ như nỗi uất ức bao lâu vắng chị “uui”, tiếng rên khẽ của chị làm cả thân người tôi đổ về phía trước, dồn chị đến vách tường sau lưng, chị vẫn nhắm nghiền mắt khi tôi cúi xuống thêm một chút lấy môi chị, như một phản ứng tự nhiên chị hé môi và chiếc lưỡi chị đợi lấy lưỡi tôi, quyện chặt như chưa bao giờ xa cách. Hai tay tôi cứ thỏa thuê tung tăng trên đôi mông tròn lẳng, và như dưới một sự điều khiển vô hình khi những đầu móng tay búp măng nhỏ của chị khẽ luồn qua chiếc áo sơ mi học sinh vuốt dọc sóng lưng tôi, hai bàn tay tôi nhẹ nhàng nâng chiếc quần lót và tiến về phía trước như một đạo quân kiêu dũng chầm chậm tiến bước. Khẩn trương làm gì khi đối thủ đã khuất phục, vội vã làm gì khi kẻ địch đã không còn sức kháng cự bài học này tôi còn ghi trong thâm tâm mà, đôi tay dừng lại trước thảo nguyên mênh mông, phải chăng là nơi chôn xác của chính tôi. Chị vòng tay ôm lấy tôi, khẽ cấu vào lưng, chjị rung đùi và khép chân lại. Địch thủ định kháng cự ư ? , đã qúa trễ, hai ngón tay tôi tuy khá chật hẹp vì chiếc quần the và quần lót mông bó sát và hai đùi đã khép chặt, nhưng vẫn thừa sức khều nhẹ lên mồng đốc chị, thật nhẹ nhàng khoan thai như lão ngư ông lim dim mắt cho con cá cắn câu, nhưng vẫn ung dung, khi chạm đến đỉnh mồng đốc, hai ngón tay tôi khẽ dừng lại sàng qua sàng lại rồi hạ xuống. Nước nhờn của chị đã rịn ra, và căng nhẹ nhàng khêu, nước nhờ càng rịn ra nhiều hơn, hai ngón tay tôi đã cảm thấy ướt đẫm, tôi khẽ xoa nhẹ vào quần chị để xoá tan cái cảmgiác trơn ướt đó … Lưỡi chị buông lấy lưỡi tôi, chị mỡ to miệng để hóp thêm không khí, lợi dụng cơ hội đó, đôi môi tôi bó chặt đôi môi chị, lưỡi ngoáy sâu hơn nữa, tay chị khẽ bóp mạnh vào mông tôi, những móng tay của chị làm tôi cảm thấy rát.

- Ui, chị đau

Đó là câu nói đầu tiên chị trao cho tôi khi hai tay tôi buông thả hạ thể chị và khẽ bóp nhẹ nhũ hoa chị qua hai lớp vải, hai tay tôi không cảm giác gì ngoài một sự mềm mại. Như vội vã, như điên cuồng, hai tay tôi lại trở về âm hộ chị, vòng qua mông rồi lại trở về âm hạch, chị đã không còn sức kháng cự nữa, khép đầu vào vai tôi và ôm chặt lấy thân tôi, chị run run nhẹ, lần này 3 ngón tung hoành trong lỗ sâu thăm thẳm đó, 3 ngón tay đi sâu hơn, hết phá bức tường mềm mại bên trái, lại ấn nhẹ bức tường trơn ướt bên phải. Chị rùng mình, và giật nhẹ …nước nhờn tuôn dầm dề theo những ngón tay, rồi theo cổ tay ra ngoài…

- Ahhh …chị ra ….

Chị rên nhẹ rồi gần như mất hết sức lực khụy xuống, tay còn lại của tôi không cho phép chị làm vậy, nó ôm cứng lấy chị, âm đạo của chị co thật khẽ. Tôi khẽ rút tay và tuột nhẹ quần chị cùng với chiếc quần lót “cản mũi kỳ đà”, mồng đốc của chị có dịp phô bày trước mắt tôi, nó đã vươn cao hơn, lại càng rực rỡ và khiêu khích tột độ bởi đám lông lưa thưa đen mược và ướt nhẹp vì nước nhờn xung quanh háng chị. “chị đã xuất tinh rồi, sao nhanh vậy, thây kệ, nhưng tôi chưa xuất tinh mà”. Tôi nghĩ thầm rồi nâng cả người chị lên chiếc bàn của giáo viên, gạt phăng đi sách vở và bút viết rơi loảng xoảng trên sàn.

Tôi dịu dàng tháo cặp mắt kiến chị xuống và khẽ lôi cọng dây thun và cây trâm búi tóc của chị, trả tự do cho mái tóc óng ả và hoang dại đó, chị đã mở mắt nhìn tôi, như van lơn, như mời mọc. Một tay tôi đỡ đầu chị ngã xuống bàn cùng lúc với tay kia lột phăng chiếc quần lót còn lại trên đôi chân dài trắng mượt của chị, chị từ từ nhắm mắt như chờ đợi giây phút lên đỉnh vu sơn một lần nữa. Bỗng lúc đó đôi mắt tôi tiếp xúc với đôi mắt thứ ba nào đó nơi ngoài cửa sổ đối diện, đôi mắt mở to vì tò mò hay kinh ngạc, khẽ chớp chớp vì sững sờ khi va chạm ánh mắt tôi, hình như tôi đã gặp đôi mắt ấy một lần rồi? Hai bàn tay liêu trai của chị lôi tuốt dương vật tôi ra khỏi quần tây chật chội, giải phóng chúng khỏi cáci phẹc ma tua vướng víu, tôi thoát khỏi tâm tưởng, cố nhớ xem đôi mắt nhìn trộm ngoài cửa sổ kia là ai, tôi chỉ biết đó là một đôi mắt thật dịu hiền trong trắng của một thiếu nữ mà thôi.

- Emmm, emmm định hành hạ chị đến bao giờ …

Tay chị điều khiển dương vật tôi cọ xát vào âm hạch đã ướt đẫm của chị, nó đã cương cứng đến tuyệt đỉnh, và tôi bỗng rùng mình, tôi vội gập người lại, phủ lấy người chị đang nằm trên bàn để kìm không cho tinh khí bắn ra, chút nữa chịu không nổi đã xuất tinh ở ngoài rồi, hai bàn tay tôi vội chụp lấy hai bàn tay chị đang nắm chặt lấy dương vật tôi, để cản hai bàn tay ma quái đó, một thứ nước trắng nhờn rĩ ra nơi đầu dương vật, tôi đã xuất tinh rồi ! Nhưng may là có thể đè phần còn lại. Có lẽ lâu ngày không gần gũi và quá khao khát nên lần này tôi kiềm chế hơi kém. Tôi kéo mạnh hàng khuy áo dài bựt bựt, như một hành khất trên sa mạc khát nước lâu ngày, tôi chỉ kịp vuốt hai sợi dây xu cheng xuống khỏi đôi vai nhỏ, vén xu cheng xuống để thoả mãn cơn khát lâu ngày. Tôi ngậm lấy đầu nhũ hoa hồng nhạt của chị, nút khẽ, chỉ như là hàm răng khẽ vuốt ve nhũ hoa căng cứng của chị, tay kia vẫn nắn bóp nhũ hoa còn lại. Đầu nhũ hoa trong miệng tôi đã cong vút săn hơn nữa bỗng chị cong người lên la khẽ:
- Á aaahh.

Mái tóc bồng bềnh giờ đây rũ xoà che lấy nửa khuôn mặt nửa như ai oán, nửa như hờn trách của chị. Hóp một ngụm không khí, tôi đút khẽ dương vật của mình vào âm hộ chị “phọt”, chị chịu không nỗi nữa rồi! Hai chân chị quặp lấy hai mông tôi, làm tôi lảo đảo, vô tình đẩy mạnh toàn bộ dương vật vào. Âm hộ của chị co bóp, như khẽ thoi thóp sắp đứt hơi. Bỗng chị vùng ngồi dậy, hai tay ôm chặt lấy cổ tôi, tôi bất ngờ loạng choạng về phía sau, toàn thân chị rời khỏi mặt bàn và đu trên người tôi, âm đại của chị vẫn chưa buông tha dương vật của tôi, càng co thắt mạnh hơn. Hay cánh tay tôi giữ lấy lưng chị, cùng với hạ bộ chịu hết sức nặng chị. Hai tay không còn dịp ra oai, đôi nhũ hoa cứ tưng theo từng nhịp nâng cao mông rồi để toàn thân chị cùng âm đạo rơi xuống phủ trùm lấy dương vật tôi, chị cứ thế càng lúc càng nhanh, có lúc sàng qua sàng lại, hơi thở chị càng dồn dập, bỗng chị rủ xuống, hai cánh tay vòng qua cổ tôi, đầu ép chặt vai tôi:
- Emm, đến lượt em đóooo, chị mệt qúa … nhịp đi màaa , nhịp đi.

Như tỉnh giấc khi bất ngờ trước tư thế mới trong tư thế là kẻ thụ động nãy giờ cứ dựng toàn thân chị trên người hoàn toàn chẳng chút phản ứng. Đến lúc tới phần công rồi, hai chân tôi dang rộng và khụy xuống một chút, rồi bất thình lình nhịp giật ngược lên phía trên. “Aaahhh!”, chị gục đầu vào vai tôi vì kiệt sức khi cố ôm chặt lấy tôi, và tôi cứ từ từ khụy chân xuống giữ tấn như một võ sĩ rồi hạ bộ nhịp mạnh lên phía trên … Chị rũ đầu, hơi thở càng mạnh, và bây giờ đã như tiếng rên ư hử. Tôi cũng gần kiệt sức, bỗng tôi cảm thấy có một sức mạnh phi thường đến với tôi, “ahhh” cả tôi và chị đều nấc như nghẹn cùng một lúc sau lần những lần dồn sức liên tiếp vào cú nhịp sau chót. Tôi rùng mình, đầu tôi lắc nhẹ, tinh khí trao phọt ra ngoài xối xả vào tận đầy tử cung chị.

Tôi dồn hết sức cuối cùng của mình nâng chị và đưa cơ thể tôi và chị trở lại chiếc bàn, cả hai rũ xuống. Hai nhịp hơi thở dồn dập quyện lấy nhau.

- Chị sướng quá em à, đây là cảm giác sung sướng trong bất ngờ đầu tiên đó em ạ.
Tôi nói qua hơi thở:
- Em cũng sướng lắm, nhưng hồi nãy suýt chút nữa là em ra rồi, thật là hổ danh học trò của chị.
Chị tát yêu vào má tôi:
- Cái đồ khỉ này, lại phá nữa, thiệt là đi không biết đường về với chị mà …
Tôi trả lời bằng giọng của một học sinh ngoan ngoãn:
- Dạ không cô, em quên đường về nhà, nhưng em nhớ đường về trường để kiếm cô giáo đó.

Tôi lại trêu ghẹo chị nữa. Nhưng như chợt nhớ điều gì, ánh mắt tôi lại hướng về phía của sổ khi nãy, nơi mà có kẻ tò mò nhìn trộm mà tôi đã quên bẵng đi mất từ lúc nãy. Nay đã không thấy nữa “chắc là cô gái đó đã bỏ đi rồi!” Tôi gục xuống và hôn lên cổ chị như vuốt ve, như tạ lỗi sau những ngày xa chị …
Những buổi giao hoan của chị em tôi cứ tuôn ra như thác đổ. Những lúc rãnh rỗi nhờ chị mà tôi có thêm nhiều kinh nghiệm về nghệ thuật làm tình. Mỗi buổi sáng chị em tôi lại chia tay nhau, chị đi dạy còn tôi đi học, trưa về đến nhà là ái ân, ăn và ngu.? o:p>

Dòng đời trôi đi, có thứ gì là tồn tại vỉnh viễn đâu, có lẽ chấp nhận một phần quá khứ ? thì được xem là định mệnh chăng? Thời gian cuốn trôi đi nhiều quá, có những lúc tôi tần ngần đứng trước nhà chị, khi xưa là một nơi êm ấm và hạnh phúc nhất giữa tôi và chị, thì đựơc người đón nhận bằng những câu hỏi tò mò sợ sệt của bà chủ mới gìa nua của căn nhà đó. “Cậu tìm ai vậy? Tôi thấy cậu đứng cả buỗi trời nhìn đăm đăm vào nhà.” Khi dạm bước trên sân trường rợp bóng phượng vĩ thì nhận được ánh mắt aí ngại của ông gác trường gìa “Cậu, chuyện đã qua rồi mà, để trong long thì càng thêm buồn.” Hay đại loại như “Cô Thảo ngày xưa diệu dàng, tận tụy, có ai mà không bàng hoàng và thương cảm cho cô ấy khi ra đi” đôi khi còn buồn hơn ” Cậu à, cái lớp cuối dãi hành lang bây giờ người ta đang xây doing, mai mốt nó sẽ khác xưa đó. Tôi cũng buồn vì sau này cậu không còn nhìn được kỹ niệm củ nữa”

Ôi thời gian nó xóa mờ cả những vật chứng của một cuộc tình mà chẳng ai hay.

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 1

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 2

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 3

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 4

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 5

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 6

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 7

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 8

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 9

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 10

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 11

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 12

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 13

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 14

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 15

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 16

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 17

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 18

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 19

Nang Dau Dam Loan- Hinh anh 20

Video clip 18+ women in box-japanese :

Xem Nang Dau Dam Loan hot nhất

Song bụng bớt chộn rộn thì dái tôi lại có vấn đề. Nó cứ thòi lõi ra một khúc, gật gật gù gù như xá ai vậy. Chị Tám đến phải bật cười : thốn chạy hổng kịp mà cũng nứng được, chịu cậu. Nhân cơn đau đã lắng, và cũng nhân hai vạt áo chị đang mở bung, tôi giựt cánh tay đang bị kẹp ra và dùng cả hai bàn tay vò vê cả hai cái vú. Chị Tám muốn cự nự, nhưng thấy đôi mắt tôi dại đi vẻ cầu khẩn nên nói lảng : tía non cắc cớ hết hiểu được. Đau mà bóp vú thì hết, còn dái sao cứ cạ vô mông tui vậy, cha nội.

Tôi mắc cỡ quá, nhưng chị Tám nói thì nói chớ có đẩy tôi ra đâu. Dại gì mà tôi không cố bóp hai vú chị và nắc gió vô mông chị cho khoái. Chị Tám cũng lim dim mắt khi thấy tôi làm vậy, tôi bóp vặt hai vú muốn xẹp đi, rồi khi chị Tám rên hừ hừ thì tôi từ từ vòng lại phía trước chị mà một tay bóp vú còn miệng thì ngậm vô một bên bú chụt chụt. Sữa bị kích thích trào ra thành tia, làm tôi nuốt muốn không kịp, còn bên vú bị mò thì sữa cũng chảy tóe loe không bụm lại nổi.

Tôi vọc và bú vú dữ tợn nên chị Tám bủn rủn luôn, hai tay chị khào khào vơ bậy. Chụp đúng dái tôi, chị bóp bóp và thấy nó cứng chị măn làm tôi thở rốc. Hai chị em cứ giúp đỡ nhau, ai cũng có lợi và ai cũng được đền bù sự thiếu thốn của mình. Hẳn nhiên là tôi có lời hơn chị vì tôi được bóp cả hai tay và miệng còn ngậm bú nữa, trong khi chị Tám chỉ có rờ rờ chớ chưa đi xa hơn.
Tôi bú vú chị Tám thiệt đã. Tôi nút lấy đầu vú chị ọp ọp, còn tay rờ bên vú thì bóp tứ tung. Hàm răng dưới tôi có chiếc răng bị gãy, tôi hổng muốn gắn răng khác cứ để trống trơn. Lúc ngậm được vú chị, tôi dùng lưỡi lùa cho cái núm nhét lọt vô chỗ hở đó rồi bú mút mới hay. Cái lưỡi tôi đá đá làm núm vú cương lên một cục, khi bú tôi lại đá đá chót lưỡi lên cái đầu vú mềm mềm làm chị Tám hít hà như rắn hổ.

Tôi biết chị nứng sảng vì bàn tay chị vọc cặc tôi đã thấy bóp nhiều, mau và mạnh hơn. Khúc gân tôi giờ trườn dài giống cây ma trắc, chị vò vò bàn tay tựa muốn kéo lọn bột cho dài ra. Tôi bú cứ bú nhưng hích hích mông cho con cặc trậm trợt trong lòng tay chị. Chị Tám đứng cho tôi bú có vẻ hết vững, loạng choạng, loạng choạng như người say.

Tôi lơi miệng hỏi : sao bà xục xịch hoài vậy, hổng đứng yên cho tui nút, bà ạch đụi vậy tôi lôi vú bà dài thòn, coi xấu chết. Chị Tám cằn nhằn : muốn bú cũng chờ người ta ngồi xuống đàng hoàng, chớ đâu như chó táp, bú còn đánh lưỡi mệt thấy bà. Thằng nhóc bú tì tì không nhột mà cha nội ngậm một chút đã muốn xụm hai chưn.

Tôi cắc cớ hỏi chị : chớ còn ổng bú thì sao. Chị Tám nói thiếu điều hụt hơi : ổng bú khi vú chưa cương sữa, có đâu như cha nội. Bú còn mò, còn bóp, còn giỡn, còn phá, ai chịu nổi. Tôi chữa cháy : ờ hổng bú thì thôi, còn bú phải vậy mới đã.

Chị Tám xục cặc tôi cứng ngắc, giờ chị lại bắt đầu rê ngón cái trên đầu chóp của tôi nên càng khiến tôi nứng tê. Tôi ham bú nhưng tay chưn muốn bắt chuồn chuồn, tôi lột phăng tay áo chị ra, liệng xoạch xuống giường để ngực chị trần cho tôi khỏi bị tà áo va vô nhột nhạt.

Tôi xích lại gần cho chị dễ cầm đầy cặc trong tay, người tôi khom khom, đầu nghiêng nghiêng ngậm vú. Tôi vò vú chị hồi nữa và khi thấy chị rùng mình thì tôi thả tay ra, thọt luôn vô lưng quần chị mò. Chị Tám giựt mình thun co người xuống, cái vú đang ngậm bị tuột ra, sữa nhễu ròng ròng.

Tôi đã thọt được tay vô, sức mấy chịu thua chị nên tôi giữ rịt chị lại mà quậy bàn tay tiếp. Cái chị này tầm bậy, bả có mặc quần lót gì đâu, nên tay tôi mò vô là trúng y boong lồn bả. Chèn ơi, lùm lùm một vồng như vồng khoai, lông muốn dựng lên hết. Tôi xoa xoa vài cái như xoa tóc con nít, chị Tám miệng ráo hoảnh : đừng mà, đừng mà, song giò thì dạng mẹ nó ra.

Tôi móc ngón tay vô, nước ôi là nước. Tôi giả bộ hỏi chị : bà đái sao mà ướt mẹp vậy. Chị Tám đấm lên vai tôi độp độp : cha nội móc như móc hang cua, ai chịu đời cho thấu, còn giả tảng chọc quê. Nước lồn đó cha non, cha bú đã nứng thấy tía, giờ còn vọc lồn nữa thì biểu sao hổng bể.

Tôi nghe bắt sướng lỗ tai, nhưng trật chìa cũng chọc chị nữa : cũng tại bà hết trơn, bà vọc cu tui thiếu điều tôi cũng muốn xón đái. Hai chị em người này đổ riệt tội cho người kia, cãi nhau chí chóe như mổ bò. Tôi lại lật xoay người chị lại, cho lưng chị áp vào người tôi.

Từ phía sau, một tay tôi mò vú và một tay tôi măn lồn chị tì tì. Chị nứng nên giựt giựt mình mẩy, hai giò vắt vẻo đưa ngang, ý muốn ghim chặt lấy tay tôi, nhưng lại lơi lơi ra vì tôi móc chị đã quá.  Khí nhễu nhão ra đầy, không thua sữa ở vú còn đang ròng ròng nhỏ giọt. Tôi móc sâu vào lỗ lồn chị, khảy khảy miếng thịt lồi và vê vê chỗ hạt le, chị Tám co rút cái lưng tôm rên rỉ : ôi, nứng quá.

Tôi ngưng vọc ở háng để dùng tay kéo lôi quần chị ra. Chị cũng sướng nên giả vùng vằng mà kỳ tình là đạp cho quần rớt lẹ. Khi quần đã rơi xuống chưn rồi thì chị đá hất cái rẹt mau cấp kỳ. Tôi ngắm chị lõa lồ một đống, thứ gì cũng bự và ngon lành cả. Tôi móc luôn hai ngón tay vô lỗ lồn và ngoáy vòng tròn, chị Tám nhảy dựng lên, đánh đu và dang rộng hai giò ra cho sướng thêm.

Đàn bà vú to, lồn rộng phá rờ thiệt đã. Có điều là mấy bà bộ tịch thấy hay, cứ như cản ngăn mà lại nhử để bọn con trai làm cho sướng. Chị Tám hét từng chặp : thôi mà, thôi mà, vậy mà khí lồn thì rỉ ào ào. Tôi nứng nên đút cặc vô kẽ đít chị mà nắc gây ấn tượng. Chị Tám thở còn hơn heo nái bị thả nọc.

Tôi bóp vú, móc lồn chị một hồi thì tôi lôi xển chị lại chỗ giường ngủ. Tôi đẩy chị ngã vùi xuống nệm, dùng tay tách bét hai giò chị ra và khen rêm : trời ơi lồn đẹp quá xá. Tôi nuốt nước miếng ực ực. Chị Tám đã nên nằm bệt hẳn ra. Tôi lấy tay tách hai mu lồn chị ra và trầm trồ rối rít : lồn này đụ hết xảy.

Chị Tám nào còn biết trời trăng gì nữa, chị nằm im ra đó, rặn è è cho khí nhớt trào, trào ra. Tôi nhín không nổi, nhứt là khi nhìn thấy cái lồn há toang hoác và miếng thịt lồi cứ giựt giựt như mời gọi. Tôi xìa ngay vào dùng miệng liếm và bú rột rẹt. Chị Tám kêu thành lời : trời ơi, bú lồn nữa sao, vậy chắc tui chết mất. Nói thì nói mà hai giò thì cong vểnh lên như cái nạnh để tôi ngoạm sâu vào.

Tôi tróc tróc cái lưỡi vào lỗ, lướt lướt khắp mu và ngoáy ngoáy bên trong rồi như lưỡi thuồng luồng tôi liếm hết từ trên xuống dưới, từ phái sang trái, từ trong ra ngoài. Chị Tám nhột ngoáy mông, xàng đít lia lịa. Tôi nút, tôi bú còn đá vô cái hạt le và nhón vô cắn giữa răng nhay nhay tựa nhay phao câu. Trời ơi, chị Tám rên như sấm : ôi, sướng, sướng dữ quá.

Tôi tiếp bú, mút, liếm và bóp trật trầy hai cái vú chị tới khi chị thở hắt ra : nứng hết trơn rồi, đụ tui đi cha, sướng muốn rã mẹ nó tay chưn, ui… Tôi làm như hổng nghe cứ bú, cứ nút, làm chị điên người, bứt tay bứt chưn và ển cong giò lên cho lồn đưa tận miệng tôi. Sau cùng tôi mới nhét cặc vào đụ.

Chơi một người đàn bà mới đẻ sướng hơn lên tiên. Lồn vừa rô đa đầy đủ nên bót dữ dội. Nó ôm mút cặc tôi như chiếc bao cao su còn mới. Lại thêm khi tôi nhấn cặc vào thì lồn chị bóp thắt mới dễ nể. Con cặc tôi dù chưa đụ lần nào mà không vội ói ra ngoài biên ải. Trái lại nó còn sường sượng mới chết tui luôn. Tôi rà rà đầu khấc vô sâu tận trong lồn chị rồi lôi ra từ từ, chị xuýt xoa bằng chết.

Tôi nắc, chị quặp hai giò trói lấy lưng tôi, dựng phần mông lên cho lồn cọ miết lấy cặc và như con trăn chị vặn vẹo cái đít cho cái sự đụ sát được ngàm. Tôi nắc chừng nào thì chị giãy nảy lên la chừng đó : cha nội đụ gì hay ho vậy, làm lồn tui tơi tả não nề. Chưa chi, chị còn hăm he : tui cấm cha đụ bậy, nứng thì đè tui nè. Lồn ai cũng vậy thôi, bày đặt đụ ai tui bắt gặp là xẻo dái.

Tôi cười khục khục, làm bộ chê : ối, lồn mấy mụ đẻ dơ òm. Bữa nay kẹt đụ đỡ một lần, kỳ sau kiếm lồn mới sướng hơn. Chị cắn tôi một cái đau điếng và hai tay vỗ vô mông tôi xẹt xẹt.

 Nào dè chị làm vậy khác nào kéo giập tôi đổ xuống nên tôi nắc mệt nghỉ, chị Tám phải khen : đó, cha nắc vậy mới tới, đụng tử cung tui rồi và chị nhỏng hai giò lên ngoáy lia, vừa ngoáy vừa kêu : ôi sướng lồn quá.

 

Tôi biết chị quả nứng thiêt, dù sao sức trai đụ chị cũng thấy khoái hơn, còn ông chồng hờ thì lo trả bài vợ có sức cũng nào sánh được bằng. Tôi nghĩ vậy nên đè hai vú chị mà bóp, mà bú, mà cắn đồng thời đụ cành cành cho chị tới luôn.

Sữa do hai tay tôi bóp, phần lồn lại nứng nên tự do chảy thành vòi, xịt cả vô mặt tui. Mùi hoi hoi làm tôi càng ngây ngất nên càng dọng xuống lồn chị tợn. Lông lồn chị ướt bệt, bị đè ẹp mỗi khi tôi nắc và hai mu cao nên phát ra tiếng chách chách nghe vui tai.

Tôi hỏi cho có chuyện : vậy từ giờ trở đi bà chịu cho tui đụ bà hả. Chị gật gật đầu. Tôi lại trả giá thêm : nhưng mà tôi đụ phải bú vú và bú lồn trước mới hứng, bà có ưng hôn. Điều gì lúc này mà chị không nhận, chị mồm năm miệng mười : ông ăn, ông cắn, ông xé, ông nút, ông bú, ông nhai, làm gì cũng được, miễn là đụ mình tui thôi. Tôi nghe mà mở cờ trong bụng.

Tôi quay qua nói tình cảm : nhưng mà Tám à, đi đêm rủi có ngày gặp ma, chả bắt được thì sao. Chị Tám tá hỏa nên nói bậy : ông còn cái lồn bả ở nhà, hổng có lồn này thì còn lồn khác, chớ anh (tự dưng chị gọi tôi âu yếm ngang) thì có mẹ cái lồn nào mà sợ. Tự ái tôi nổi một cục, tôi định rút cặc ra, nhưng chị Tám đã nhanh ý hiểu ngay, nên kéo giữ tôi lại. Miệng chị nói không kịp mọc da non : em xin lỗi, nói bậy.

Tôi cũng xí xóa cho chị vì thiệt tình đang đụ lồn chị ngon ơ, biểu rút cặc ra có họa là điên hay mát nặng. Tôi không nói nữa mà giở hổng hai giò chị lên nắc đùng đùng. Một hồi lại đổi sang kẹp một giò chị như ôm cột đụ tiếp, rồi còn bê chị lên dọng ngược cặc như nhét quả cối vô nòng. Chị Tám ăn đủ món nên thích vô cùng. Tôi nắc mệt thì lại ngậm vú mà bú, nhờ cái chất sữa nên sức dẻo dai ra. Tôi đụ chị muốn rách mẹ nó tấm trải giường mà chị còn muốn đụ nữa.

Tôi phải thay phiên đụ rồi bú lồn, nhay hạt le và nút chụt chụt cho khí lồn long ra từng vũng chị mới đỡ càm ràm. Vậy mà phải đợi khi tôi bắn khí đầy lồn chị thì cơn nứng mới dịu. Tôi rút cặc ra rồi và trong hang lồn chị còn đơm đặc thứ nhớt trắng đục, hệt đứa nhỏ ham ăn bị nghẹn đầy họng.
Các cụ nhà ta đã mở miệng phán điều gì là trúng phóc. Như cái câu “ lấy kim chích thịt thì đau, lấy thịt chích thịt nhớ nhau suốt đời “ chẳng hạn. Từ ngày chị Tám được tôi cho thưởng thức ống tiêm bằng gân, xem ra chị săn sóc tôi đáo để.

Trước nhất chị bảo tôi từ nay khỏi phải trả tiền trọ hằng tháng nữa. Tôi bảo vậy chị lỗ chết, chị bảo lỗ thì chị lỗ nhiều từ phia rồi, vả lại đã có tay giám đốc bảo bọc sợ gì, tiền chả là thứ tiền chùa, thiếu đâu mà sợ.

Ngoài cái khoản trọ, chị lại còn nuôi ăn vỗ béo cho tôi nữa. Tôi áy náy hết sức song chị thì gạt ngang : người ta thương mới lo còn làm bộ. Quần áo, cơm nước gì chị lo tất, tôi đâm lười càng lười hơn.

Trước kia dù ưa hớt giỡn nhau cho vui thì cũng qua loa dơ măng thôi, chứ còn giữa chị và tôi vẫn có một đường ranh vô hình nào đó ngăn cản. Bây giờ thì xô bồ ráo nạo. Chị bạo tàng trời, lắm khi làm tôi cũng lo sốt vó. Chỉ sợ đang khi hai đứa bù khú rủi cha non tạt ngang bất tử nhìn thấy, cơn ghen chả lên, dù chị có mồm năm miệng mười đính chính là chị em thì mụ nội mấy tay đàn ông cũng hổng tin nổi.

Tôi đi làm về khuya, chị cứ một hai đợi. Lại còn nấu cháo đập hột gà la cót nữa mới làm tôi ngơ ngẩn. Tôi hỏi chị bảo thứ đó rất bổ, chả hiểu chị học ở đâu mà nói thẳng re : chớ hổng nghe người ta nói chơi gái xong mà làm một cái hột gà sô đa là tỉnh queo sao.

Tôi ngọng tịt. Chị hối tôi ăn mà ngồi lom lom dòm, còn khen cái miệng coi ngon quá. Tôi nhột nhạt bằng chết. Đang ăn, chị cũng chui lòn vô ngồi áp lưng vô ngực tôi. Tôi nói : người ta đang ăn mà bà ngồi chồm hổm vô thì tay chưn đâu mà đút vô miệng được.

Chị Tám giựt quách tô cháo rồi ển người đút từng muỗng như mẹ chăm cho con ăn. Tôi nuốt miếng nào thì lại liếm môi liếm mép miếng đó. Chị Tám phê bình : gớm, đang ăn mà cũng tưởng tượng bậy được, chịu cậu.

Tôi chưng hửng hổng rõ đầu đuôi, chị giảng giải cho “ câu làm như ngây thơ, chớ cái kiểu liếm láp đó ai mà không biết cậu đang nghĩ gì. Tôi đập vai chị la : bà mới là bậy, nghĩ vớ vẩn. Chị cười hệch hệch, rung tít cả hai vú.

Tôi đâm no ngang. Tôi ngưng không há miệng, chị Tám lại van nài : nói chơi mà cũng giận, đàn ông gì mà dễ hờn mát. Xong tôi lại nói khác : giận má tui chớ giận, có điều ăn cháo ngán quá, giờ muốn ngậm vú Tám cà.

Chị sướng thấy tổ còn vờ. Tôi chụp ngay vô vú chị, Tám la bải hải : để em đặt tô xuống đàng hoàng, hổng thôi đổ tùm lum hết ra đây. Miệng tôi nói ai biểu, tay đã lòn dưới áo chị rôi, tôi mân mê hai đầu vú chị tưng tưng. Tám phải lom khom bưng chặt cái tô lôi xển tôi ra bỏ vô chậu rửa.

Chờ khi chị đứng yên thì tôi bóp cật lực hai cái vú. Thì cũng hồi nào như hồi nào mà sao mỗi lần bóp vú chị Tám tôi lại dường như thấy khác. Hai bầu vú căng cứng, cái núm sưng tồ vồ, lớn cỡ hột nhãn hổng ít. Tôi vò mấy cái thì sữa chảy ra. Tôi nắm hai vạt áo giựt bung, tiếng nút bóp nghe lách cách.

Tôi ngấu nghiến lăn xả vào, vùi mặt vô mỗi cái vú, sữa nhoe nhoét bôi đầy lên da, lên mũi tôi. Đang khi thèm nghịch bằng điên mà cũng sợ. Tôi lùng bùng hỏi : đêm nay chả có hẹn tới hôn. Tám lắp bắp : tới gì nổi, giờ này con mẻ bắt chả bú lồn thì đi đâu được. Tôi thấy yên lòng.

Tôi đè Tám ngay ra ghế và nút chụt chụt cái vú căng căng. Tám phản xạ đưa tay xoa đầu tôi, âu yếm như mẹ cho con bú. Tôi nút và lôi cái hạt nhãn nhay trong miệng, Tám la ui ui. Tôi nhả ra, chỗ đầu vú có dấu đỏ đỏ, trầy, tôi hỏi : sao vậy ?

Tám từ tốn giải thích : thằng nhóc bú hỗn quá, làm em xước cỏ gà. Tôi tròn hoe mắt chẳng hiểu gì hết trơn, Tám phải nói thêm con nít hay gây cho người mẹ bị xước vú khi nó tham lam nút mạnh. Tôi hỏi chớ bộ đàn ông tụi tui hiền lắm sao, bú nút cũng tổ chảng sao hổng rên xước. Tám nói : chiện, ăn nói lãng xẹt, đàn ông bú vú đâu có như con nít, bú còn về, còn bóp, còn nựng, khi thấy người nữ nhăn mặt là ngưng ngay, rồi hun, rồi hít, rồi dùng mũi xoa lăn, mụ nào còn trách hay cự nự nổi nữa. Tôi cười hì hì.

Video clip Gai dep nung lon vua an vua xem phim sex vai that :

Đọc Nang Dau Dam Loan mới nhất 2014

Sáng nay ko hiểu Gấu nhà em thế nào mà "nứng" kinh thế. Qua nhà chơi, nằm đc tí xíu ôm ấp, thế là em ý quay lưng để mình ôm, sẵn tiện cho thằng KU cạ cạ vào mông. Cạ qua lại đc xíu thì em ý quay lại nói nhỏ:
"Anh ơi, bướm em giựt giựt, ra nước ướt hết quần rồi này.." 

"Ô thế à, a chưa giựt mà ku a nó cứ cứng cừng cựt rồi nè.."

Em hiểu ý, ngồi dậy, kéo 1 phát cái quần đùi bay xuống giường. Cái tay cầm trym em nhanh thoăn thoắt, miệng đưa vào bú chùn chụt. Ôi thôi, nhìn em ý liếm + cái lưỡi đi lên đầu ku mà mê trôi cả cái nôi 

Liếm đã đời, em trèo lên người cầm con trym mình cà cà qua lại thế nào mà nước chảy xuống ướt cả con trym em các bác ợ. Hix, kì này em nó nứng quá nứng quá. 

May mà trong lúc chơi nhau có chụp choẹt vài kiều, trc tiên UP các pác xem chiêu thức "Cưỡi ngựa xem hoa, xoa xoa toẹt nước" 

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :


1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.

9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “Đa khẩu hạ lưu tình”.

16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.

18. Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?

20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.

21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?

23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.

26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

27. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.

35. Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.

36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.

41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.

45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

50. Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.

51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

53. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.

57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

58. Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì bạn chỉ có mỗi thứ này, nếu bạn chịu buông xuống, thì bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

59. Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

60. Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

61. Bạn hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.

63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

65. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ

Nang Dau Dam Loan Mở đầu câu chuyện để anh đánh vần B.I.T.C.H

Mở đầu câu chuyện để anh đánh vần B.I.T.C.H
câu chuyện về em đó người con gái thích good sex
em đến đéo mang niềm vui ngược lại để đây cả tấn bi kịch
lúc đầu cứ ngỡ good girl ngoan hiền dịu dàng em là right Bit.ch
nói good girl cũng đúng vì những ngày đầu em đều vâng lời theo ý anh

Từ khóa cho chủ đề Nang Dau Dam Loan liên quan :

Xem thêm chủ đề Nang Dau Dam Loan liên quan :

Clip nóng móc bướm gái xinh nơi công cộng

Xem video clip sex lon gai xinh bị yêu râu xanh sàm sỡ. Clip nóng chảy máu mũi vô liêm xỉ bá đạo hay nhất hôm nay

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 1

Trong lúc chờ chú rể, cô dâu không có việc gì làm nên mở tủ lấy cái váy ra ướm thử, quay trước quay sau rồi thốt lên thất vọng

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 4

Một anh lực sĩ tập tạ có thân hình vạm vỡ với những bắp thịt cuồn cuộn. Một hôm anh làm quen được một cô gái trẻ ở quán rượu, và cô gái đồng ý theo anh về nhà chơi. Khi hai người vô tới phòng ngủ, anh ta cởi áo ra rồi gồng bắp tay ra khoe

Người vợ trinh trắng

Ngân vẫn còn trinh sau ba năm lấy chồng. Mỉa mai thay, đó là sự thật, vì Minh - chồng cô, là mối tình duy nhất, chẳng thèm "động" đến cô dù đêm nào cũng nằm bên cạnh.

Em là cô gái HIV còn trinh !

Thầy ơi! em sắp chết sắp chết rồi! - Vớ vẩn! Bất giác tôi đưa tay lên xoa đầu cô ta như tôi vẫn làm với đứa cháu gái ở nhà vậy. Mùi hương từ mái tóc màu hạt dẻ tỏa ra .. Thầy ơi, em bị HIV! Bàn tay tôi chợt lạnh toát và sống lưng thì đông cứng lại. Tôi ước gì mình để quên phắt quyển sách cho xong!