Lon Moi Moc Long

Ngọc Diêp ngọ ngậy đôi mông, day day trên con cặc đang cố gắng vươn lên. Nàng cúi xuống, một tay đặt lên ngực chàng, một tay ôm cổ, miệng đặt lên môi chàng. Sinh bị xập bẫy, lọt vào mê hồn trận đành tuân theo mọi ý muốn của nàng. Chàng hé môi để lưỡi nàng chui vào miệng. Hai lưỡi như hai con rắn quấn vào nhau.

Đáp lại thịnh tình của Ngọc Diệp, miệng Sinh nút lưỡi, tay luồn vào trong áo xoa nắn hai trái đào tiên. Ngón trỏ và ngón cái của chàng bắt đầu vo viên, xe, xoắn đầu vú. Ngọc Diệp rên rỉ, ấn mông xuống như muốn nghiền nát con cu. Nàng cảm thấy lồn đã bắt đầu rỉ nước và mong đợi chàng có những hành động cụ thể tiếp theo.

Không phải chờ lâu. Sinh đứng dậy bế nàng đi vào phòng ngủ, để nàng ngồi xuống giường và ngồi bên cạnh. Lương tâm bắt chàng phải hỏi : ” Vừa rồi em nói em cho anh trinh tiết của em, có đúng vậy không ? em có hối tiếc không ? ” Chàng hỏi nhưng rất sợ nàng đổi ý. Chàng rất mừng, nghe nàng trả lời : ” Dĩ nhiên KHÔNG. Nếu em thay đổi ý kiến thì em đã không có mặt ở đây. Em đã muốn anh ngay từ ngày đầu gặp gỡ ”

Sinh đứng dậy, nắm tay nàng kéo vào lòng. Hai tay ôm mông nàng xoa bóp. Chàng cúi xuống cọ mũi lên má, lên cổ, hít hương thơm trên tóc nàng. Bằng hai bàn tay điêu luyện, chàng nhanh nhẹn lột trần nàng. Hai núm vú hồng hồng, cứng nhắc xuất hiện trước mắt chàng. Chàng cúi xuống ngậm đầu vú mút một cách say sưa như đứa trẻ khát sữa mẹ.

Hai chân Ngọc Diệp run run, đầu gối khuỵu xuống, ngã gục trên giường. Sinh nhận thấy cơn hứng tình đã biểu lộ trên gương mặt nàng. Chàng vội vàng tự cởi áo quần, cầm con cặc khổng lồ, cứng nhắc vẫy vẫy trước mắt nàng hỏi :
- Có khi nào em đã thấy con cặc bự như thế này chưa ? ”
- Có ! Em đã thấy qua cửa sổ nhà anh ”
- Nhưng lúc đó em ở xa, nhìn trộm, chưa rõ lắm. Hôm nay anh muốn em hãy ngồi dậy, nhìn cho rõ hơn. Em được phép nhìn một cách công khai, rất gần.

Sinh đứng trước mặt nàng, chống hai tay lên hông, chĩa con cặc gật gù như muốn đâm vào ngực nàng. Lần đầu tiên, nàng được thấy con cặc thật. Mùi ngai ngái của cặc xông lên mũi và một giọt nước đặc, trăng trắng rỉ ra từ lỗ quy đầu. Từ truớc nàng chỉ được thấy qua sách, báo và phim ảnh, đến nay nàng mới thấy tận mắt con quái vật làm cho đàn bà, con gái ngất ngư, mê muội.

” Em có muốn bú cặc anh không ? ” Miệng hỏi, tay ôm gáy kéo đầu nàng lại gần cặc. Ngọc Diệp hổn hển nói : ” Em chưa bao giờ làm việc này. Anh chỉ cho em cách bú như thế nào để anh thấy sướng ” Sinh nói : ” Anh nghĩ em là một học sinh giỏi, luôn đạt điểm A, với tư chất thông minh sẵn có, chắc chắn em cũng sẽ giỏi về môn này. Em hãy lấy môi ngậm chặt cặc. Đầu cúi xuống nuốt trọn con cặc, rồi lại nhấc đầu lên như cô gái trong phim mà em đã xem. Nhưng nhớ đừng dùng răng cắn nó. Chỉ dùng môi và lưỡi mà thôi “.

Ngọc Diệp hé môi, ngậm quy đầu. Lưỡi nàng lia lên đầu cặc, cuốn giọt tinh khí, nuốt liền. Miệng mở rộng, đầu cúi xuống nút dần cho cặc đi sâu vào trong cổ họng. Đúng như ước đoán của Sinh, nàng có thiên khiếu bẩm sinh. Môi nàng mím chặt, lưỡi vuốt ve thân cặc, thỉnh thoảng lưỡi búng vào lỗ quy đầu làm chàng tê tái, mê ly, hồn bay lên thiên đường.

Sinh sung sướng, ôm đầu nàng ấn xuống, để cặc thọc sâu vào tận họng nàng. Ngọc Diệp cảm thấy như mắc nghẹn, cố ngẩng đầu lên. Chàng biết điều rút cặc ra cho nàng thở. Rồi lại đút vào, rút ra liên tục, cho đến khi chàng không còn đủ sức kéo dài cuộc chiến phải xả bầu tâm sự vào đầy miệng nàng.

Sau khi trút bầu tâm sự, lấy lại sự bình tĩnh, chàng nói : ” Thật tuyệt vời ! Em giỏi lắm. Cám ơn em. Bây giờ đến lượt anh phục vụ em…” Chàng rút cặc ra khỏi miệng nàng, bế nàng đặt lên giường. Chàng say sưa ngắm nhìn thân thể trần truồng, gợi dục của cô gái tuổi thiếu niên.

Tại khu tam giác, giữa hai đùi, Ngọc cảm thấy nong nóng và rần rần như kiến bò. Nàng thấy thích thú, có một thân hình trần truồng, khác giống nằm đè lên nàng. Ngọc táo bạo, đưa tay xuống, nắm lấy cặc chàng. Tuy vừa xuất tinh, cặc đã bắt đầu thu nhỏ, nhưng với bàn tay của cô gái mới lớn sờ vào, nó lại mau chóng phục hồi sinh lực.

Sinh khoan khoái hưởng thụ bàn tay vuốt cặc của nàng. Chàng đưa tay ôm lưng nàng kéo nửa thân nàng lên trên chàng. Hai cặp môi quyện vào nhau. Nàng há miệng đón tiếp lưỡi chàng. Hai lưỡi gặp nhau, mừng rỡ, quấn quít bên nhau. Tay chàng bắt đầu xoa bóp thân mình trinh nữ, khởi sự từ cặp vú mới khai hoa, nở nhụy. Chàng vận dụng bàn tay một cách khéo léo tạo cho nàng một cảm giác đê mê, lâng lâng. Bàn tay di chuyển từ vú đi xuống giữa hai chân. Chàng thấy lồn nàng đã rỉ nuớc. Chàng dùng ngón cái và ngón trỏ ve viên hột le làm nàng rùng mình rên rỉ.

Ngọc Diệp ngất lịm trong cõi mộng tình. Những ngón tay chàng vờn trên mép lồn như gẩy đàn. Rồi lưỡi phối hợp với tay hoạt động ở giữa hai đùi. Ngón tay banh mép lồn, lưỡi thọc sâu vào lỗ lồn. Nàng co gối lên, mở rộng hai chân, thả lỏng then cửa để lưỡi chàng dễ dàng quậy phá trong cung cấm. Nàng giật mình, nẩy đít lên, mắt nhắm nghiền khi hàm răng chàng cắn hột le kéo căng ra. Nàng cảm thấy hơi đau đau, nhưng sướng nhiều hơn đau, gây nên sự chấn động cuồng nhiệt. Cơn tột đỉnh khoái lạc ào đến, miệng rên ” ah ah…a a a “, lồn nhả mật.

Sinh dùng lưỡi vét sạch mật ngọt. Chàng hôn lên háng, lên hông, lên đùi. Dúi mũi vào đám cỏ non mọc quanh giếng. Sinh hỏi ; ” Lưỡi anh có làm lồn em sướng không ? Nhưng Lưỡi chưa phải là cái tốt nhất đâu em, còn cái khác nữa mới thật sự đưa em lên thiên đường ”

Ngọc Diệp hỏi lại : ” Cái khác có phải là con cặc không ? Anh định địt em hả ? Cặc anh lớn quá, lồn em có lẽ không chịu nổi. Em không muốn anh làm em đau bằng con cặc khổng lồ đó. Đừng đụ em nhé ! ”

” Đừng lo ! Anh biết cách làm em không đau. Em yên chí, lồn em có tính đàn hồi, co vào khi gặp cặc nhỏ, dãn ra cũng nuốt gọn cặc lớn. Tin anh đi ! ! ! ! ” Sinh leo lên người Ngọc Diệp, chống cánh tay xuống giường để giảm sức nặng đè lên nàng. Chàng chống các ngón chân xuống giường, nâng nửa thân dưới lên, đưa cặc tới lồn nàng. Cặc đảo qua, đảo lại, cọ lên mép lồn tìm cách mở cửa cấm thành.

Ngọc Diệp khoan khoái thụ hưởng cảm giác đê mê khi cặc luợn đi, lượn lại ngoài cổng thành. Nàng muốn thử cho cặc vào bên trong lồn xem nó sướng như thế nào. Nàng duỗi tay, nắm lấy cặc chàng, đưa đưòng, dẫn lối cho cặc đến cửa hang. Nàng để đầu cặc ngay giữa hai mép lồn, cọ lên, cọ xuống nhiều lần. Sau mấy phút, nàng để đầu cặc chính giữa lỗ lồn.

Sinh hiểu sự gợi ý của nàng. Chàng ấn cặc xuống nhẹ nhàng và chầm chậm, chờ cho sức phản kháng của lồn giảm dần cho đến lúc tan biến. Đầu cặc lọt qua cửa ải, gần tới lá chắn. Cặc dừng lại để mép lồn dãn ra, quen dần với đường kính của cặc. Chàng thấy trán nàng dâm dấp mồ hôi. Sau một phút nghỉ ngơi, chàng thấy nàng nâng đít lên chấp nhận cho cặc đi vào sâu hơn nữa. Khi cặc đã chạm vào màng trinh, chàng nói : ” Em hãy ráng chịu đau một chút. chỉ một giây đồng hồ là hết đau ”

Nàng gật đầu, chàng dập mạnh một phát, cặc xé toạc màng trinh, chui vào mất hút trong cấm địa. Nàng nhăn mặt, hổn hển : ” Đ.a.u..đ.đ.aaaa..uu.u quá anh ơi ! ! ! ! ! ” Chàng nằm yên trên bụng nàng, chờ dịu cơn đau. Rồi bắt đầu rút cặc lên, hạ cặc xuống, dần dần tăng tốc độ như người bơm chiếc xe đạp xẹp bánh.

Cơn đau hạ xuống nhanh chóng. Cảm giác khoái lạc đã thay thế cơn đau. Móng tay nàng bấm lên lưng chàng ghì xuống, mông hất lên ăn nhịp với lúc cặc chui vào, rút ra. Nàng cảm thấy cặc đã được bôi trơn bởi nuớc lồn, nên ra vào một cách dễ dàng. Nàng không còn thấy đau, trái lại khi đầu cặc xiết vào vách lồn, nàng thấy khoan khoái, sung sướng, mê ly.

Sinh bơm lồn nàng, càng lúc, càng nhanh. Chàng bỏ ý định từ tốn, nhẹ nhàng với cái lồn còn trinh.Chàng dập mạnh, không thương tiếc vì cơn nứng của chàng đã lên cao độ. Chàng muốn cho nàng hưởng một lần đụ nhớ đời. Nhưng hai cái đầu của Sinh có hai ý nghĩ khác nhau. Đầu trên muốn đụ dai dẳng, kéo dài thời gian. Đầu dưới lại vội vã muốn xả nước làm ngập lồn nàng.

Mặt nhăn nhó giống như đau đớn, Sinh rút cặc ra hướng lên mặt Ngoc Diệp la lớn : ” A.a.a a a anh ra….. anh ra…., há miệng ra….em hãy nếm thử tinh khí của anh…..” Nàng chiều theo ý muốn của chàng, há miệng đón lấy giòng tinh khí.

Không phải chờ lâu, giòng tinh khí đầu tiên của Sinh vọt ra, qua miệng, rớt xuống mũi, xuống mắt nàng. Đến lần sau, tinh khí mới rót đúng miệng nàng. Lần đầu tiên nàng nếm thử tinh khí của người đàn ông mới quen. Nàng phải cố gắng nuốt chất nhầy nhụa như mũi để làm vừa lòng người yêu vì nàng vẫn còn thấy lợm giọng. Nàng lấy tay quệt chất nhầy dính trên mắt. Ngoc Diệp thích thú nhìn khuôn mặt nhăn nhó khi cặc Sinh bùng nổ trong cơn cực khoái.

Sau khi xả hết bầu tâm sự, Sinh gục xuống giường, nằm cạnh Ngọc Diệp. Nàng cầm con cặc đã xìu lắc qua, lắc lại và nói :
- Sướng kinh khủng ! Em nghĩ, chúng ta có thể làm lại lần nữa.
- Cho anh nghỉ một lúc. Bao nhiêu sức lực anh dồn hết cho em rồi. Anh cần một thời gian để lấy lại sức mới tiếp tục được.
- Vậy em phải tạm biệt anh vì Ba em cũng sắp về tới nhà rồi. Tối nay em có thể gặp anh không ?
- Vậy thì tốt ! Tối nay, chúng mình gặp lại.

Ngọc Diệp trèo qua người Sinh, cúi xuống nhặt chiếc slip ở dưới sàn nhà. Dùng chiếc slip lau lồn rồi dí vào mũi Sinh nói : ” Anh hãy giữ vật này làm kỷ niệm. Bây giờ em phải về. Bye ! ! ! ” Sau khi Ngọc Diệp ra về, Sinh bấm số điện thoại gọi bạn :

- Hello, Phúc đấy hả ?
- Phúc đây, ai đó ?
- Sinh đây, Tối nay có rảnh không ?
- Rảnh, có mục gì vậy ?
- Mình mới gặp một cô bé và phá trinh cô ta rồi. Mình cần sự giúp đỡ của cậu vì cô ấy đòi hỏi nhiều quá, mình không đủ sức thỏa mãn cô ta. 9 giờ tối nay đến mình nhé….
- OK Gíúp cậu chuyện đó thì dễ thôi ! 9 giờ mình sẽ có mặt tại đó.

Vừa về tới nhà, Ngọc Diệp phóng ngay vào phòng tắm vì nàng cần xóa bỏ ngay tang chứng về vụ làm tình vừa qua. Nàng không muốn cha nàng ngửi thấy mùi tinh khí còn dính trên thân thể nàng. Tắm rửa xong, Ngọc Diệp vào phòng ngủ, mặc quần áo rồi nằm lăn xuống giường, chìm vào giấc ngủ đầy mơ mộng.

Ngọc Diệp biết theo thói quen cha nàng, đúng 9 giờ là vào phòng ngủ coi TV và ngủ luôn. Chờ cha tắt đèn đi ngủ, Ngọc Diệp thay quần áo, lẻn sang nhà Sinh. Nàng gõ cửa và ngay lập tức cánh cửa bung ra. Sinh đã túc trực trước cửa chờ đón nàng. Ngọc Diệp lao vào vòng tay Sinh, ôm cổ, gắn lên môi chàng một nụ hôn nồng cháy. Hai cặp môi vẫn dính chặt vào nhau, Sinh bế nàng, đi vào phòng khách.

Ngọc Diệp sửng sốt khi thấy một người đàn ông lạ cũng trạc tuổi Sinh đang ngồi trên chiếc sofa mà nàng đã ngồi lúc chiều. Sinh giới thiệu hai người : ” Đây là anh Phúc, người bạn rất thân của anh và đây là Ngọc Diệp cô hàng xóm mới của tôi. ”

Phúc đứng dậy nói : ” Chào cô Ngọc Diệp. Hân hạnh được gặp cô. Sinh cho tôi biết về cuộc vui giữa cô và anh ấy chiều nay. Chúng tôi là bạn chí cốt từ hồi nhỏ. Luôn sát cánh bên nhau, lúc vui sướng, khi hoạn nạn đều chia xẻ với nhau. Nghe bạn tôi nói cô là người rất cởi mở, nên tôi muốn đưọc tham gia cuộc vui chung với cô ”

Ngọc Diệp choáng váng với sự gặp gỡ bất ngờ và lời đề nghị táo bạo của Phúc. Như bị tê liệt, nàng đứng bất động. Phúc nắm tay nàng kéo lại gần chàng. Trước khi nàng có thể phản đối, tay chàng đã bợ đít, ghì lồn nàng vào cặc cương cứng còn bị giam hãm trong quần.

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 1

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 2

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 3

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 4

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 5

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 6

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 7

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 8

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 9

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 10

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 11

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 12

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 13

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 14

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 15

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 16

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 17

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 18

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 19

Lon Moi Moc Long- Hinh anh 20

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Xem Lon Moi Moc Long hot nhất

Dù bận rộn với công việc nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn sắp xếp thời đi uống cà phê tâm sự với người đồng nghiệp đồng thời cũng là trợ lý của tôi ở công ty. Dù không lâu vì chị đã có gia đình nên không đi trễ được nhưng chúng tôi gặp nhau khi nào đều tận dụng để tám chuyện này chuyện kia cho khuây khỏe và giải tỏa stress.
 
Hồi mới chính thức được bổ nhiệm làm giám đốc phòng kinh doanh ở một  công ty XNK tôi rất háo hức vì ra trường không lâu tôi đã có công việc làm khá lý tưởng, thu nhập cao vì thế tôi sống rất nhàn nhã. Ngày đầu tiên vào công ty tôi đã được diện kiến cô trợ lý sau tôi gọi bằng chị vì chị nhiều hơn tôi 2 tuổi và đã có gia đình. Tôi rất ấn tượng với cái tên của chị – Thu Hà, cái tên này tôi liên tưởng đến rất nhiều kiều nữ nổi tiếng. Chị có một phong thái đúng chất văn phòng, sạch sẽ tươm tất, chị sử dụng một loại nước hoa pháp mùi thơm rất dịu nhưng lại có sức mê hoặc khó tưởng. Chúng tôi làm quen với nhau và trao đổi công việc, vì chị làm trước tôi nên tôi phải học hỏi chị nhiều và chị cũng rất nhiệt tình giúp đỡ tôi.
 
- Em mới tới, có gì chị giúp đỡ em nhé! Tôi ngỏ lời với chị.
- Giám đốc cứ yên tâm, đó là nhiệm vụ của tôi mà. Chị trả lời ngắn gọn.
 
Nhìn chung, chỉ vài hôm là tôi đã hòa nhập và nắm bắt được công việc, một phần cũng có sự hợp tác nhiệt tình từ chị.
 
Cuộc sống của tôi khá đơn điệu, vì là độc thân nên sáng tới công ty, chiều về đi công viên chạy bộ, tối thì nằm coi phim, chơi game rùi đi ngủ. Tôi ít khi tụ tập trừ khi có việc phải vào bàn nhậu với đối tác hoặc thi thoảng gặp vài đứa bạn thân hồi đi học DH rồi thì cũng xà và quán nào đó làm vài cốc bia rồi về ngủ. Tôi may mắn là được công ty sắp xếp cho một phòng khá rộng rãi sạch sẽ ờ khu căn hộ cao cấp nằm gần trung tâm Sài Gòn. Khá thuận tiên đi lại, giải trí.
 
Ít giao lưu, lên công ty thì chỉ gặp xếp tổng và làm việc với chị Thu Hà nên dần dần tôi lại thân với chi6. Thi thoảng lại hú nhau cafe tám chuyện tào lao, showbiz…Tôi chưa phải là chưa biết yêu hay chưa nếm mùi đàn bà, nhưng không phải dối lòng chứ ngay từ lần gặp đầu tiên tôi đã ấn tượng với vẻ ngoài và giọng nói nhẹ nhàng của chị rồi. Dần dần tôi không biết đã mất đi vẻ vô tư, tôi không còn chĩ nghĩ là chĩ hú chị đi tám mà còn để được ngắm nhìn chị, ngữi mùi thơm tỏa ra từ cơ thể ngọc ngà của chị. Dù đã có chồng và một con nhưng nhìn chị không khác gì thiếu nữ. Thực ra mà nói thì với tuổi 28 trong thời buổi này thì có gì đâu mà gọi là già, còn nhiều người tuổi ấy chưa lấy cồng cũng ai nói gì đâu, huống chi là chị còn biết cách trau chuốt, chỉnh chu thì vẻ đẹp đó lại càng mặn mà, nồng thắm. Cơ bản thì nhà chị cũng khá giả, nghe đâu chồng chị là người làn bên BDS và khá thành công, còn chị đi làm cũng chỉ cho khuây khỏa vì chồng đi công tác thường xuyên, chứ chị cũng đâu cần vài ba đồng lương văn phòng bèo nhèo này.
 
Tôi cũng từng có người yêu, tôi biết yêu từ khi lớp 10. tôi si tình một cô nàng củng khối, sau biết nàng có người yêu rồi thì tôi đã từ bỏ ý định nhưng gặp nàng tôi vẫn cứ muốn chạy trốn vì đơn giản con tim tôi muốn vỡ ra không chạy thì có mà chết, hồi đó tôi nhát gái lắm, ngay việc tặng hoa cho người tôi thích thôi tôi cũng nhờ người tặng giùm chứ không dám ra mặt, thời hoa đỏ là thế trôi qua với vài kỷ niệm đẹp và hồn nhiên. Lên đại học năm 2 thì tôi mới bắt đầu có cuộc tình đầu tiên và từ đây tôi nếm mùi đàn bà, cuộc tình này kết thúc khi cả 2 ra trường và mổi người một công việc, một nơi chốn riêng. Chúng tôi cũng không còn giữ liên lạc nữa và cũng không muốn dây dưa làm gì, cái gì đi thì hãy để nó đi khỏi phiền lòng và ảnh hưởng hạnh phúc về sau.
 
Khi ra trường tôi bắt đầu cuộc sống độc thân và lo cho sự nghiệp, nói thiệt niềm đam mê của tôi là tiền, là danh vọng chứ không phải là tình. Tôi lao vào công việc và xin làm nhân viên trong một công ty cũng là XNK, bắt đầu bằng một anh chàng NVKD, nhờ kỹ năng và sự cố gắng tôi đã mau chóng có vị trí trong cty. Sau thời gian nhờ quen biết thì tôi được bổ nhiệm vào một công ty XNK lớn hơn cô phần nhà nước.
 
Quay lại với chị Thu Hà, tôi quen và làm việc với chị thời gian thì trở nên thân thiết, nhiều khi đùa với nhau như bạn bè, chỉ có là chưa đi quá giới hạn. Nhưng thú thực, mỗi khi gần chị máu đàn ông trong tôi lại nổi lên, tâm hồn tôi như bị hút vào chị như một lực hút vô hình mà tôi không thể cưỡng lại được, dần dần tôi bị mê hoặc bởi chí. Nhiều khi đi cafe về tôi tự hỏi lòng rằng mình có thích chị hay chỉ là cảm giác và sự thích kia có phải chỉ là dục vọng hay là thích theo kiểu yêu đương…??? Yêu thì sao ? mà dục vọng thì sao? nhưng thú thực rằng tôi muốn chiếm đạt chị, cơ thể của chị, lời nói thoát ra từ đôi môi mọng nước, mùi thơm từ làn da trắng mịn, chiếm trọn trái tim chị. Cái cảm giác vào quán cafe với tôi bây giờ không phải là để tám và để thỏa mãn đôi mắt đầy ham muốn của tôi, thi thỏang khi chị nhìn đi chỗ khác tôi lại lén nhìn khắp cơ thể chị và dán mắt vào vũng ngực đầy nở năng và khe hở vùng trên ngực để lộ ra một làm da trắng toát và mềm mại, khó cưỡng với bất kỳ người đàn ông nào ngay cả tôi, một gã chỉ đam mê công việc. trong đầu tôi chỉ mong một ngày đẹp trời, tôi được ngủ với chị dù chỉ một lần thôi là mãn nguyện lắm rồi. Niềm ao ước dấu trong mình và thực sự tọi không còn chịu nổi. Mỗi lần trò truyện với chị về là tôi xem phimsex, tôi sưu tầm được mấy cuốn truyen sex và đọc ngấu giến như để thỏa mãn sự khá khao nhục dục rồi tự sướng với ý nghĩ là đang làm tình với chị. Tôi luôn nghĩ ra cách để tự tao cho mình một cơ hội được gần gữi chị. Cuối năm công việc nhiều, việc gặp gỡ đối tác rất thường xuyên, thường thì công tác xa đã có anh phó phòng làm giùm. Nhưng lần này khi nghe có một công việc phải công tác dưới tận Kiên Giang 1 3 ngày, tôi đã xung phong lên đường và tất nhiên người trợ lý của tôi, chị Thu Hà sẽ xắp xếp công việc, con cái nhà cửa để đi cùng tôi trong chuyến công tác này. Vốn dĩ chị cũng có cảm tình và rất an tâm về tôi nên chị không ngần ngại gì và đồng ý đi cùng tôi trong chuyến công tác xa này.

Video clip 18+ women in box-japanese :

Đọc Lon Moi Moc Long mới nhất 2014

moá , tao mà gặp con này ngoài đường thì dù có đi tù cũng tán xéo hán họ hàng nhà nó.Thứ khốn nạn đầu đạn, âm binh đầu đinh, khí đụ tụ hình, tâm hồn cho dại, bại quại gia phong.Thứ lol trâu, lol chó, lol bó xi măng, lol chằng dây điện, lol hiện nguyên hình. Moá, tao mà gặp nó tao xé lol dồn trấu cho chết mẹ nó. Họ hàng , gia phả nhà nó tao đổ xuống sông, cho những người có thu nhập dưới 10tr đái, rồi ỉa lên. Thứ gì đâu không à

Video clip 18+ 3D - Cô Giáo Thảo 2013 full :


Nói rồi thì người trung niên cũng bỏ vào trong, nhưng lần này vẫn để cây đèn lại trên bàn. Tiến lui cui mở túi xách dưới chân bàn để tìm khăn lông, quần áo mặc ở nhà, rồi lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài.

Theo hướng chỉ tay của người trung niên, Tiến tìm không xa bên hông căn nhà là một cái mương. Theo ánh đèn le lói phát ra từ cửa sổ căn nhà, Tiến mò dần từng bước xuống bờ. May mắn thay, Tiến tìm được một cây cầu để bước xuống.

Đứng xớ rớ đó chừng vài giây, Tiến chẳng biết phải làm sao . Mười mấy năm bên xứ Mỹ rồi, chỉ tắm bồn và vòi sen, Tiến đã quen và quên đi cái thuở nào hay tắm mương rồi. Tiến thấy hơi ớn khi nghĩ tới bàn chân mình đạp xuống bùn non mềm mềm…
Trời lúc đó cũng đã tối, tối như bưng và không còn thấy xa xa nữa, chỉ còn lại ánh đèn mờ nhạt hắt ra từ căn nhà, chung quanh không có lấy một ánh đèn nào le lói khác nữa, điều này cho Tiến biết là gần đây không có căn nhà nào cả.

Gió rào rạt lao xao, tiếng nước chảy róc rách, và tiếng côn trùng kêu man man. Đó là những âm thanh giờ đây mà Tiến có thể nghe thấy được, và là những âm thanh không được an lành cho lắm khi trong lòng Tiến giờ đây chỉ nghĩ những điều thấy sợ . Tự trấn an lấy lòng mình Tiến bước lần xuống cầu. Cầu được đóng bằng miếng ván dẹp, nước đọng lâu ngày đóng thành rong làm cho trơn trợt. Tiến bỏ giày ra đi bằng chân không cho khỏi bị té. Mặt cầu trơn ướt, cảm giác lành lạnh ở lòng bàn chân làm cho Tiến ơn ớn lên tận cột sống. Tiến khẻ rùng mình.

Dù cố gắng tránh né, tự trấn an nhưng không thể nào tránh được trong không gian u tĩnh như thế này: Tiến lại không nghĩ tới ma. Tiến lại nhìn quanh, hồi hộp và sợ sệt bắt gặp một bóng nào núp ở sau lưng, trong một góc cây to bên kia, hay bụi tre bên nọ, hay ít ra là từ dưới bờ mương, thình lình phóng ra để chụp lấy Tiến, bóp cổ Tiến hay chỉ hù cho Tiến sợ đến chết giấc, rồi mang Tiến ra bụi tre gần đó dấu.

Tiến nhắm mắt. Hít một hơi thật dài, Tiến nghĩ tới Phật, nghĩ rằng câu “na-mô a di đà phật” có thể trấn an được lòng mình.

Tiến bước lần tới cuối cầu. Định trầm mình xuống nước, cả luôn quần áo dơ, nhưng chợt nghĩ ngày mai này đi sớm, quần áo để ướt lấy gì làm cho khô. Tiến nghĩ ngợi, nhìn quanh như để cho chắc chắn lần nữa là quanh đây không có ai, dẫu biết rằng hoàn toàn không có ai cả, Tiến từ từ lột hết áo quần. Vắt ngay ngắn lên thành cầu, Tiến trần truồng dò chân xuống nước.

Nước mát thật! Tiến đưa cả hai chân xuống nước. Cảm giác sợ cũng đã bớt phần nào . Tiến đưa tay bụm lại thành gáo phác nước lên người. Mát quá! Tiến chẳng cần nghĩ ngợi thêm gì nữa, vội lao mình xuống nước. “Ùm”. Tới ngụp cả đầu xuống nước. Tay khua khua trong lòng nước, nghĩ sao rồi Tiến quyết định bơi một vòng nhỏ. Đã từ lâu lắm rồi, từ cái ngày bận bịu với sách vỡ, Tiến chưa hề được bơi, nhất là giờ đây được bơi trong một cái mương mát mẻ như cái mương “ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn” vậy, Tiến vừa bơi vừa nhớ tới thuở thiếu thời nô đùa với đám bạn ở những con mương như thế này. Và khi đó thì tình yêu đầu đời của Tiến và con Ni cũng chớm nở.

Tắm rửa, kỳ cọ xong xuôi, Tiến leo lên cầu. Chắc ăn với những gì chung quanh đây là an toàn, những ý nghĩ về ma quái không còn nữa, Tiến mạnh dạn vói lấy khăn lông lau mình một cách tự nhiên như không có ai có thể nhìn thấy.

Chợt có linh tính gì đó Tiến nhìn lên. Một bóng trắng từ phía căn nhà vụt qua, không cần phải nhìn rõ, bóng trắng đó rõ là của một người con gái, với những bước chạy nhẹ nhàng như bay.

Tiến giật nảy mình lúi chúi về phía sau, chút nữa là rớt xuống mương rồi. Gượng đứng vững, Tiến mau mắn lấy khăn bụm lấy chỗ kín, nghĩ thầm, “Trời, hồi nãy tới giờ mình tắm truồng bị cổ thấy hết trơn rồi.” Vì lo mắc cỡ nên Tiến quên bẵng đi sự sợ sệt, nếu mà lúc nãy đây Tiến không có ở truồng thì chắc rằng Tiến sẽ sợ lắm, một bóng trắng trong đêm chạy vút qua và biến mất thử hỏi là ma hay là người! Và điều đó không cần phải nói, Tiến sẽ chẳng bao giờ dám ở nhà của người trung niên nọ.

Vã lại Tiến nghĩ người con gái đó là con của người trung niên nên cũng chẳng thèm nghĩ ngợi gì nữa, “mai này đi sớm rồi, có gặp mặt cổ đâu mà mắc cỡ”, nghĩ tới đó thì Tiến mặc vội áo quần, gom góp đồ dơ và đôi giày, bước chân trần chạm chạp trở về căn nhà.

Vừa bước vào trong, Tiến đã thấy người trung niên kia ngồi sẵn trên bàn với một tộ cơm, cạnh đó là dĩa cá trê chiên nước mắm gừng và tô canh bầu. Tiến gật đầu chào người trung niên rồi vội vã gom dọn quần áo dơ vào túi xách.
Người trung niên chợt hỏi:
- Quê cháu ở đâu ?
- Dạ ở Thủ Dầu Một.
- Cháu ở thành phố về thăm hả ?
Nghĩ tới người trung niên quá tốt bụng, Tiến không nỡ nói dối:
- Và cháu ở nước ngoài về.
- Hèn chi, nhìn cháu không giống dân thành phố chút nào. Vừa trắng lại lịch sự mũ mĩ như con gái đó. Dân nước ngoài bộ ai cũng vậy hết hay sao vậy cháu.
Tiến e lệ cúi đầu:
- Dạ, cháu không biết nữa, tánh cháu từ nhỏ là như vậy.
- Mèn đéc ơi, “bây” như vậy thì con gái chê làm sao, nhưng cũng tốt bên nước ngoài nó cũng có cái hay của nó, chứ đâu giống như dân quê mùa cục mịch như bác.
Tiến trả lời:
- Dạ , không có đâu bác, dân quê cũng có cái hay của dân quê . Tính tình của họ lúc nào cũng bình dị như nước trên mặt hồ.
- Thiệt vậy sao ? người trung niên nói và cười to.
Ngừng một giây, người trung niên hỏi:
- “Bây” có người trung ý chưa?
Nghĩ tới người trung niên đã biết mình là Việt Kiều, với lại đã biết ông ta có đứa con gái, bây giờ lại hỏi câu đó, chắc rằng ổng muốn gán ghép gì đây, Tiến hơi sợ , lại nghĩ chuyến về quê này thế nào cũng bị ba má bắt lấy vợ, Tiến vội trả lời đại:
- Và cháu còn nhỏ chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, cháu muốn lo sự nghiệp.
Người trung niên đánh đùi cái chát, Tiến lo sợ ông ấy nổi nóng.
Nhưng không, ông nói:
- Hay, hay! Còn trẻ mà có chí cao . Giỏi giỏi!
Tiến cũng không ngờ là ông ta khen mình, e lệ cúi đầu.
Ông ta lại nói:
- Thôi ăn cơm đi. Trễ lắm rồi!

Tiến vâng dạ rồi xin phép được ăn. Không biết có phải vì quá đói hay lâu lắm rồi Tiến không được ăn cá trê nước mắm gừng, mà Tiến thấy món ăn ngon hết cỡ, ngon còn hơn những món ăn Tiến đi các nhà hàng Hồng Kông nổi tiếng bên xứ cờ hoa này, dù là cơm và canh đã nguội lạnh lâu rồi.

Tiến ăn ngấu nghiến, mặc kệ người trung niên có nhìn. Thật ra ông không nhìn Tiến ăn, mà chỉ chăm chú vấn điếu thuốc rê, mồi lửa và phì phà điếu thuốc trên môi ra vẻ trầm ngâm nhìn ra cửa xa xăm. Mười phút trôi qua trong im lặng. Người trung niên vẫn điếu thuốc rê phì phà với cặp mắt xa xăm. Cũng có thể ông đang chờ cho Tiến ăn xong xuôi, đi ngủ rồi mới làm công việc của mình.
Chợt ông lên tiếng:
- Con nước lại chuẩn bị dâng cao . Mới đó thì đã tháng Mười rồi, lẹ thật! Đã hơn một năm rồi

Tiến nuốt luôn miếng cá trê cuối cùng xuống cổ họng, ngưng đủa nhìn người trung niên thầm nghĩ, không biết bác này đang nói điều chi , chắc có lẽ bác đang tính dòng thủy lưu lên xuống cho việc canh tác ruộng rẩy của bác.
Tiến ăn xong, lẵng lặng gom chén bát định bưng đi rửa, người trung niên chặn lại:
- Để đó đi cháu! Mai con gái bác rửa. Cháu đi nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải về Thủ Dầu Một nữa, không đủ sức thì làm sau dậy nổi.
Tiến nhìn sự nhân từ của người trung niên đáp:
- Vậy, bác cũng đi ngủ sớm.
- Không, bác không ngủ được, bác con phải đi giăng câu, và canh mấy cái bờ đê mới đắp có bị lỡ, nước lóng rày chảy xiết lắm, không canh không được. Cũng nhờ vậy mà cá lên nhiều, thu hoạch cũng lớn.
- Vậy, bác cẩn thận.

Nói cho suông miệng, rồi thì Tiến rỏn rẻn đến bên giường kéo mùng xuống, quên cả chuyện lau miệng, đánh răng, sợ vì sẽ làm phiền người trung niên phải chợ đợi nữa.
Người trung niên sau khi thấy Tiến đã chui vào mùng và tấn chân mùng lại gọn gẽ, bèn bưng cây đèn dầu duy nhất trong nhà lên, soi soi về phía mùng như chắc rằng mọi chuyện đã ổn thõa, liền bước đi.

Tiến vờ nhắm mắt như đã bắt đầu ngủ cho người trung niên yên tâm.
Sau đó, người trung niên mới cầm cây đèn dầu đi ra cửa. Tiến mở mắt trông theo, chỉ thấy tấm lưng của ông ta khuất trước khi cánh cửa khép lại, và màn đêm trở về với sự tĩnh mịch.

Tiến quay mặt vào tường, lùi xùi co chân lại, hai bàn tay dúi giữa đùi cho ấm, bắt đầu đi vào giấc mộng. Bên ngoài tiếng lẽng kẽng, lụp cụp vang lên, trong mơ màng Tiến đoán rằng người trung niên đang vác cuốc và cần câu ra đồng.

Tuy giường lạ, nhưng vì quá mệt mỏi suốt một chặn đường dài, Tiến đi vào giấc ngủ một cách nhanh chóng.

Trong giấc mơ Tiến thấy mình lạc vào một vườn hồng xa lạ, tay cầm một cây roi thật to và thật dài, thân cây cứng ngắt với những lằn gân nổi cuồn cuộn. Trên con đường trải dài đi sâu vào trong vườn , dọc theo hai bên đường, là những đóa hoa hồng nở rộ, nào là hồng đỏ, hồng nhung, hồng cam, hồng tím đủ loại phơi bày trước mắt. Tiến thấy choáng ngợp với vạn sắc màu đua nhau khoe trước mắt. Kích động trong lòng, Tiến vừa đi vừa cầm cây to dài quất lia lịa vào những cánh hoa yếu ớt, tất cả hoa hồng lần lượt lác đác dưới chân Tiến, tạo thành một thảm hoa hồng sau bước chân, Tiến cảm thấy mình như một ông hoàng đang reo rắt sự ấm no đến cho dân làng. Rồi người con gái xuất hiện trước mặt Tiến, dưới một vòm cửa trát vàng sáng chói. Nàng cười duyên với Tiến, đưa tay mềm mại vẫy gọi. Tiến ôm gậy vội vã bước theo, vừa đi vừa nhìn người con gái mà nàng cứ lâu lâu lại quay mặt lại nhìn Tiến niềm nở. Giờ đây Tiến mới chợt nhớ cái áo trắng nàng đang mặc chính là của cái bóng trắng ban nãy lúc Tiến tắm ở bờ mương trông thấy. Và khuôn mặt của nàng nữa, bây giờ mới thấy. Nàng khá xinh đẹp với khuôn mặt bầu bầu sáng như vầng trăng tháng Chín, làm cho Tiến thấy hơi xao xuyến, rão bước thật nhanh theo cô gái, nhưng cớ sao Tiến càng bước nhanh thì bóng dáng nàng lại cách xa hơn. Tiến chạy miệt mài những cũng không bắt kịp nàng…

Giật mình tỉnh giấc, mới hay Tiến đang nằm mộng. Sờ xuống đùi cảm thấy quần đã ướt. Thì ra trong mơ Tiến gặp được con gái của người trung niên, lúc tỉnh dậy đã biết mình mộng tinh ướt cả quần. Hơi e thẹn , Tiến cởi quần định mang ra bờ mương giặt, thình lình trong bóng đêm mờ mờ, Tiến nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó bước ra từ phòng trong. Nhìn ra cửa trước vẫn còn đóng, Tiến biết rằng người trung niên kia vẫn chưa về, thế ra tiếng bước chân đó là ai ? Có lẽ là con gái của ông ta đã thức dậy, Tiến nghĩ. Vội vàng kéo quần trở lại, Tiến nằm im để nghe động tịnh.

Lon Moi Moc Long Giọt lệ buồn 5

Thế là mùa hè lại qua đi, tiếng ve kêu rộn rã làm tôi buâng khuâng trằn trọc trên giường mãi. Ngày mai tôi lên Sài Gòn rồi, ba má đã chuẩn bị quần áo cho tôi đầy đủ. Cả mấy thàng qua thật buồn chán, đôi lúc tôi muốn hét lên “trời ơi ta sắp chán vì chết đây!!”, và chỉ đới có giây phút này. Giây phút tôi trở lại nơi đô thành vui tươi và nóng bỏng đó.
Trời đã sáng, tôi lòm còm bò dậy, vươn vai cho thoải mái. Sau khi từ biệt cha mẹ quyến luyến tôi bước lên đường “đi học”. Xe chật cứng, tiếng ồn ào, cười nói thật làm tôi vui thích, “hì phải vậy chứ!” “Tôi cười thật mãn nguyện” “Oh, chỉ còn một trạm nữa đến thànhh phố rồi,” tôi thật nóng lòng qúa đi. Bỗng một phụ nữ bước lên xe, chị ta đang có thai, cái thai cũng to tướng, tôi cười tinh quái khi nghĩ đến ông địa mà nhà tôi hay thờ cúng. Tôi bèn đứng dậy nhường cho chị ta, thật là galant hết chỗ nói mà. Tôi đứng, hai tay chụp hai thanh sắt dọc theo trần xe bus, xe cứ lắc lư như thế này mãi không vịnh chặt thế nào cũng té cho xem. Mãi mê nhìn khung cảnh qua ô cửa kính xe thì bất giác cảm thấy nơi ngực cùng mình âm ấm, tôi quay mặt lại nhìn phía đối diện thì sững sờ, cũng một cô gái khác đang đứng trên xe vì chật chội, cô ta đứng qúa gần, thật gần, gần đến nỗi mà hai gò bồng đảo khẽ chạm vào người tôi, đôi nhũ hoa không lớn như chị Thảo nhưng thật săn và vun cao dưới làn vải áo dài trắng mỏng. Đôi mắt đen lay láy của cô ấy mở to nhìn tôi, thật bỡ ngỡ, và bắt đầu ngắm nhìn cô ấy. Cô ấy chắc là học sinh trong chiếc áo dài trắng thướt tha ôm lấy cái eo xinh xinh, tô điểm thêm cho đôi mông chắc nịt … thật là mềm mại làm sao, mái tóc đen huyền ngang vai bay theo từng nhịp gió. Xe lúc này chợt lắc lư nhẹ, hành khách hơi chao đảo một chút, đôi gò bồng đảo cô ta có dịp cạ vào người tôi lần nữa, cô ấy mở to mắt nhìn tôi và chợt đỏ mặt. Cô ấy mỉm cười. Ôi thật duyên dáng làm sao cái nụ cười để lộ những chiếc răng đều như hạt bắp, và cái dáng yểu điệu đó mới đáng yêu làm sao. Tôi sửng người và mãi nhìn, không kịp có một phản ứng nào cả, chỉ biết nhìn và nhìn, không gian và thời gian dường như đứng sững lại. Lâu lắm, lấu lắm tôi mới bật tiếng thót “em … em, em tên gì vậy? “. Một câu hỏi mà có lẽ là ngu ngốc nhưng biết làm sao được, chỉ là phản ứng tự nhiên thôi mà. Cô ấy nũng nịu:
- Anh hỏi làm gì?

Tôi sững người ra, có lẽ câu hỏi dại dột quá chăng hay là câu trả lời làm tôi bất ngờ. Đôii má phụng phịu nhõng nhẽo càng làm tôi thêm tò mò.
- Anh mới lên Sài Gòn thôi, cả mấy tháng hè dưới quê thật là buồn qúa, lên thấy cái gì cũng vui, nhất là khi đi xe bus như vầy!

Sau câu đáp lại của tôi cái đá lông nheo đến cô bé. Cô bé hơi giật mình và cúi đầu, có lẽ cảm thấy tôi sành điệu qúa sau cứ đá lông nheo hay là cảm thấy ngượng khi tôi ám chỉ việc cô ấy đi xe bus và va chạm thân thể với tôi. Xe bus dừng hẳn lại, hành khách lục đục chuẩn bị xuống xe. Cô bé có dịp nhích người ra xa tôi hơn chút, cô bé cười thật tinh quái rồi nhìn tôi và nói:
- Có duyên thì sẽ gặp lại mà! phải không?

Bóng dáng cô bé đã khuất, mọi người cũng đã kéo đi lũ lượt. Tôi vẫn đứng đó như tiếc nuối một bóng hồng. Pin pin .. tiếng còi xe làm tôi trở về với thực tại, tôi trở lại với vẻ nôn nao sau ngày giá băng vì thiếu chị, người chị tinh thần và cả thể xác của tôi, tôi bước thật nhanh về nhà chị. Chắc chị chờ tôi đã lâu lắm rồi.

Đã vào nhà chị rồi, cảm thấy thân thương sao đó, nhưng nhà vắng ngắt, muốn làm chị bất ngờ nhưng tôi lần này cụt hứng thôi. Linh tính báo cho tôi biết chị đang ở trường, tôi vội vớ lấy chiếc xe đạp xếp xó từ mấy tháng nay, phóng vèo đến trường chị để kiểm tra cảm giác của mình.

- Là cậu đó à! Mấy tháng nay không gặp cậu, học hành ra sao rồi?
Bác bảo vệ già trong trường này đã quen thuộc rồi, tuy đã già nhưng vẫn còn đủ sáng suốt nhận ra tôi đó mà.
- Dạ bác vẫn khỏe chứ, cháu khoẻ mạnh lắm nhưng chơi suốt cả mùa hè đó.
Tôi vừa trả lời vừ ngó dáo dát, dường như bác hiểu được ý nên tiếp lời tôi:
- Đến tìm chị họ của cậu đó hả, dạo này cô Thảo làm việc trễ lắm, đã gần hết rồi mà cô vẫn đến lớp cứ hì hục đọc và viết gì đó. Thật là người tận tụy hiếm có với học sinh mà.
- Dạ cám ơn bác, cháu vào thăm chị họ dạy.
- Cậu và cô Thảo khi nào về thì gọi tôi ra khóa cổng trường nhe, tôi đi nghỉ chút đây. Thật là già rồi yếu mà.

Tôi mỉm cười với ông bảo vệ già, chẳng phải vì thông cảm với tuổi già của ông mà bật cười vì chị và tôi dưới mắt nhìn của người ta là chị em họ đó mà. “hì, cứ mỗi đêm thấy bọn tôi làm việc thì lão sẽ giật mình, chết vì đứng tim trước những cảnh rực lửa cho xem, cái lão già! Không biết hưởng thụ được bao nhiêu mà gân cốt yếu qúa.” Vừa nghĩ, tôi vừa chạy thọc vào trường, ở cuối dãy hành lang các lớp học, có một phòng vẫn còn ánh đèn kia mà.

Qua khung cửa sổ, chị vẫn ngồi tư thế ấy, cái tư thế thân thương ấy, một tay chống lên khuôn mặt trái xoan yêu kiều tay kia cầm bút hí hoáy viết. Chị đã đeo kiếng rồi sao? Trong chị thật khác lạ với đôi kính trắng, toát lên một vẻ thần thánh và tôn nghiêm đến lạ kỳ trong mái tóc được búi cao, trước trán lòa xoà những cọng tóc dài làm nửa ẩn nửa hiện đôi mắt to, long lanh. Tiếng ve nức nở hay cõi lòng tôi xôn xao trước một tà áo dài xanh ngọc thướt tha. Tôi nhớ chị qúa! Nay được ngắm cho thoả thuê. Đằng sau làn vải mỏng lo ro chiếc cooc xe mà từng nghịch ngợm bóp nắn, cái quần sa teng tuy thật kín nhưng vẫn không che đậy được nhưng con bươm b**m được thêu trên quần lót đó, cái mà tôi rất thích khi chị mặc và đã nhiều lần thô bạo tuột phăng đi vì không chịu nỗi khao khát.

Không biết trôi qua được bao lâu, tôi thấy chị ngước mặt lên nhìn trần nhà và chợt thở dài. Tôi đã đứng trước cửa lớp, cả hai đều ngỡ ngàng. Cả hai đều nhìn nhau dù đã bước đến thật gần, im lặng. Tôi vòng tay ôm chị trong im lặng, vẫn đôi mắt ngọt ngào đắm đuối qua đôi mắt kính đó, đôi mắt đó thuộc về tôi lại càng long lay thêm. Đôi mắt ấy dường như ươn ướt, như bản năng đôi tay gân guốc tôi chui thật gọn vào chiếc quần xa teng chị, mười ngón tay giữ thật chặt đôi mông tròn lẳng chị như không muốn vuột mất. “uhm” Chị khẽ bật tiếng và chị khẽ nhún gót lên một chút trước bảng năng kỳ lạ mà tôi không thể kiểm soát đó. Tôi khẽ cúi xuống và ngoạm nhẹ lên môi chị. Toàn thân tôi một cảm giác êm đềm lan toả, chị rung động nhẹ, chớp mắt và từ từ nhắm mắt lại như tận hưởng giây phút ngọt ngào nhất. Gót chân chị hạ xuống nhẹ nhàng, nhưng miệng tôi vẫn níu kéo lấy môi chị, tôi cắn nhẹ như nỗi uất ức bao lâu vắng chị “uui”, tiếng rên khẽ của chị làm cả thân người tôi đổ về phía trước, dồn chị đến vách tường sau lưng, chị vẫn nhắm nghiền mắt khi tôi cúi xuống thêm một chút lấy môi chị, như một phản ứng tự nhiên chị hé môi và chiếc lưỡi chị đợi lấy lưỡi tôi, quyện chặt như chưa bao giờ xa cách. Hai tay tôi cứ thỏa thuê tung tăng trên đôi mông tròn lẳng, và như dưới một sự điều khiển vô hình khi những đầu móng tay búp măng nhỏ của chị khẽ luồn qua chiếc áo sơ mi học sinh vuốt dọc sóng lưng tôi, hai bàn tay tôi nhẹ nhàng nâng chiếc quần lót và tiến về phía trước như một đạo quân kiêu dũng chầm chậm tiến bước. Khẩn trương làm gì khi đối thủ đã khuất phục, vội vã làm gì khi kẻ địch đã không còn sức kháng cự bài học này tôi còn ghi trong thâm tâm mà, đôi tay dừng lại trước thảo nguyên mênh mông, phải chăng là nơi chôn xác của chính tôi. Chị vòng tay ôm lấy tôi, khẽ cấu vào lưng, chjị rung đùi và khép chân lại. Địch thủ định kháng cự ư ? , đã qúa trễ, hai ngón tay tôi tuy khá chật hẹp vì chiếc quần the và quần lót mông bó sát và hai đùi đã khép chặt, nhưng vẫn thừa sức khều nhẹ lên mồng đốc chị, thật nhẹ nhàng khoan thai như lão ngư ông lim dim mắt cho con cá cắn câu, nhưng vẫn ung dung, khi chạm đến đỉnh mồng đốc, hai ngón tay tôi khẽ dừng lại sàng qua sàng lại rồi hạ xuống. Nước nhờn của chị đã rịn ra, và căng nhẹ nhàng khêu, nước nhờ càng rịn ra nhiều hơn, hai ngón tay tôi đã cảm thấy ướt đẫm, tôi khẽ xoa nhẹ vào quần chị để xoá tan cái cảmgiác trơn ướt đó … Lưỡi chị buông lấy lưỡi tôi, chị mỡ to miệng để hóp thêm không khí, lợi dụng cơ hội đó, đôi môi tôi bó chặt đôi môi chị, lưỡi ngoáy sâu hơn nữa, tay chị khẽ bóp mạnh vào mông tôi, những móng tay của chị làm tôi cảm thấy rát.

- Ui, chị đau

Đó là câu nói đầu tiên chị trao cho tôi khi hai tay tôi buông thả hạ thể chị và khẽ bóp nhẹ nhũ hoa chị qua hai lớp vải, hai tay tôi không cảm giác gì ngoài một sự mềm mại. Như vội vã, như điên cuồng, hai tay tôi lại trở về âm hộ chị, vòng qua mông rồi lại trở về âm hạch, chị đã không còn sức kháng cự nữa, khép đầu vào vai tôi và ôm chặt lấy thân tôi, chị run run nhẹ, lần này 3 ngón tung hoành trong lỗ sâu thăm thẳm đó, 3 ngón tay đi sâu hơn, hết phá bức tường mềm mại bên trái, lại ấn nhẹ bức tường trơn ướt bên phải. Chị rùng mình, và giật nhẹ …nước nhờn tuôn dầm dề theo những ngón tay, rồi theo cổ tay ra ngoài…

- Ahhh …chị ra ….

Chị rên nhẹ rồi gần như mất hết sức lực khụy xuống, tay còn lại của tôi không cho phép chị làm vậy, nó ôm cứng lấy chị, âm đạo của chị co thật khẽ. Tôi khẽ rút tay và tuột nhẹ quần chị cùng với chiếc quần lót “cản mũi kỳ đà”, mồng đốc của chị có dịp phô bày trước mắt tôi, nó đã vươn cao hơn, lại càng rực rỡ và khiêu khích tột độ bởi đám lông lưa thưa đen mược và ướt nhẹp vì nước nhờn xung quanh háng chị. “chị đã xuất tinh rồi, sao nhanh vậy, thây kệ, nhưng tôi chưa xuất tinh mà”. Tôi nghĩ thầm rồi nâng cả người chị lên chiếc bàn của giáo viên, gạt phăng đi sách vở và bút viết rơi loảng xoảng trên sàn.

Tôi dịu dàng tháo cặp mắt kiến chị xuống và khẽ lôi cọng dây thun và cây trâm búi tóc của chị, trả tự do cho mái tóc óng ả và hoang dại đó, chị đã mở mắt nhìn tôi, như van lơn, như mời mọc. Một tay tôi đỡ đầu chị ngã xuống bàn cùng lúc với tay kia lột phăng chiếc quần lót còn lại trên đôi chân dài trắng mượt của chị, chị từ từ nhắm mắt như chờ đợi giây phút lên đỉnh vu sơn một lần nữa. Bỗng lúc đó đôi mắt tôi tiếp xúc với đôi mắt thứ ba nào đó nơi ngoài cửa sổ đối diện, đôi mắt mở to vì tò mò hay kinh ngạc, khẽ chớp chớp vì sững sờ khi va chạm ánh mắt tôi, hình như tôi đã gặp đôi mắt ấy một lần rồi? Hai bàn tay liêu trai của chị lôi tuốt dương vật tôi ra khỏi quần tây chật chội, giải phóng chúng khỏi cáci phẹc ma tua vướng víu, tôi thoát khỏi tâm tưởng, cố nhớ xem đôi mắt nhìn trộm ngoài cửa sổ kia là ai, tôi chỉ biết đó là một đôi mắt thật dịu hiền trong trắng của một thiếu nữ mà thôi.

- Emmm, emmm định hành hạ chị đến bao giờ …

Tay chị điều khiển dương vật tôi cọ xát vào âm hạch đã ướt đẫm của chị, nó đã cương cứng đến tuyệt đỉnh, và tôi bỗng rùng mình, tôi vội gập người lại, phủ lấy người chị đang nằm trên bàn để kìm không cho tinh khí bắn ra, chút nữa chịu không nổi đã xuất tinh ở ngoài rồi, hai bàn tay tôi vội chụp lấy hai bàn tay chị đang nắm chặt lấy dương vật tôi, để cản hai bàn tay ma quái đó, một thứ nước trắng nhờn rĩ ra nơi đầu dương vật, tôi đã xuất tinh rồi ! Nhưng may là có thể đè phần còn lại. Có lẽ lâu ngày không gần gũi và quá khao khát nên lần này tôi kiềm chế hơi kém. Tôi kéo mạnh hàng khuy áo dài bựt bựt, như một hành khất trên sa mạc khát nước lâu ngày, tôi chỉ kịp vuốt hai sợi dây xu cheng xuống khỏi đôi vai nhỏ, vén xu cheng xuống để thoả mãn cơn khát lâu ngày. Tôi ngậm lấy đầu nhũ hoa hồng nhạt của chị, nút khẽ, chỉ như là hàm răng khẽ vuốt ve nhũ hoa căng cứng của chị, tay kia vẫn nắn bóp nhũ hoa còn lại. Đầu nhũ hoa trong miệng tôi đã cong vút săn hơn nữa bỗng chị cong người lên la khẽ:
- Á aaahh.

Mái tóc bồng bềnh giờ đây rũ xoà che lấy nửa khuôn mặt nửa như ai oán, nửa như hờn trách của chị. Hóp một ngụm không khí, tôi đút khẽ dương vật của mình vào âm hộ chị “phọt”, chị chịu không nỗi nữa rồi! Hai chân chị quặp lấy hai mông tôi, làm tôi lảo đảo, vô tình đẩy mạnh toàn bộ dương vật vào. Âm hộ của chị co bóp, như khẽ thoi thóp sắp đứt hơi. Bỗng chị vùng ngồi dậy, hai tay ôm chặt lấy cổ tôi, tôi bất ngờ loạng choạng về phía sau, toàn thân chị rời khỏi mặt bàn và đu trên người tôi, âm đại của chị vẫn chưa buông tha dương vật của tôi, càng co thắt mạnh hơn. Hay cánh tay tôi giữ lấy lưng chị, cùng với hạ bộ chịu hết sức nặng chị. Hai tay không còn dịp ra oai, đôi nhũ hoa cứ tưng theo từng nhịp nâng cao mông rồi để toàn thân chị cùng âm đạo rơi xuống phủ trùm lấy dương vật tôi, chị cứ thế càng lúc càng nhanh, có lúc sàng qua sàng lại, hơi thở chị càng dồn dập, bỗng chị rủ xuống, hai cánh tay vòng qua cổ tôi, đầu ép chặt vai tôi:
- Emm, đến lượt em đóooo, chị mệt qúa … nhịp đi màaa , nhịp đi.

Như tỉnh giấc khi bất ngờ trước tư thế mới trong tư thế là kẻ thụ động nãy giờ cứ dựng toàn thân chị trên người hoàn toàn chẳng chút phản ứng. Đến lúc tới phần công rồi, hai chân tôi dang rộng và khụy xuống một chút, rồi bất thình lình nhịp giật ngược lên phía trên. “Aaahhh!”, chị gục đầu vào vai tôi vì kiệt sức khi cố ôm chặt lấy tôi, và tôi cứ từ từ khụy chân xuống giữ tấn như một võ sĩ rồi hạ bộ nhịp mạnh lên phía trên … Chị rũ đầu, hơi thở càng mạnh, và bây giờ đã như tiếng rên ư hử. Tôi cũng gần kiệt sức, bỗng tôi cảm thấy có một sức mạnh phi thường đến với tôi, “ahhh” cả tôi và chị đều nấc như nghẹn cùng một lúc sau lần những lần dồn sức liên tiếp vào cú nhịp sau chót. Tôi rùng mình, đầu tôi lắc nhẹ, tinh khí trao phọt ra ngoài xối xả vào tận đầy tử cung chị.

Tôi dồn hết sức cuối cùng của mình nâng chị và đưa cơ thể tôi và chị trở lại chiếc bàn, cả hai rũ xuống. Hai nhịp hơi thở dồn dập quyện lấy nhau.

- Chị sướng quá em à, đây là cảm giác sung sướng trong bất ngờ đầu tiên đó em ạ.
Tôi nói qua hơi thở:
- Em cũng sướng lắm, nhưng hồi nãy suýt chút nữa là em ra rồi, thật là hổ danh học trò của chị.
Chị tát yêu vào má tôi:
- Cái đồ khỉ này, lại phá nữa, thiệt là đi không biết đường về với chị mà …
Tôi trả lời bằng giọng của một học sinh ngoan ngoãn:
- Dạ không cô, em quên đường về nhà, nhưng em nhớ đường về trường để kiếm cô giáo đó.

Tôi lại trêu ghẹo chị nữa. Nhưng như chợt nhớ điều gì, ánh mắt tôi lại hướng về phía của sổ khi nãy, nơi mà có kẻ tò mò nhìn trộm mà tôi đã quên bẵng đi mất từ lúc nãy. Nay đã không thấy nữa “chắc là cô gái đó đã bỏ đi rồi!” Tôi gục xuống và hôn lên cổ chị như vuốt ve, như tạ lỗi sau những ngày xa chị …
Những buổi giao hoan của chị em tôi cứ tuôn ra như thác đổ. Những lúc rãnh rỗi nhờ chị mà tôi có thêm nhiều kinh nghiệm về nghệ thuật làm tình. Mỗi buổi sáng chị em tôi lại chia tay nhau, chị đi dạy còn tôi đi học, trưa về đến nhà là ái ân, ăn và ngu.? o:p>

Dòng đời trôi đi, có thứ gì là tồn tại vỉnh viễn đâu, có lẽ chấp nhận một phần quá khứ ? thì được xem là định mệnh chăng? Thời gian cuốn trôi đi nhiều quá, có những lúc tôi tần ngần đứng trước nhà chị, khi xưa là một nơi êm ấm và hạnh phúc nhất giữa tôi và chị, thì đựơc người đón nhận bằng những câu hỏi tò mò sợ sệt của bà chủ mới gìa nua của căn nhà đó. “Cậu tìm ai vậy? Tôi thấy cậu đứng cả buỗi trời nhìn đăm đăm vào nhà.” Khi dạm bước trên sân trường rợp bóng phượng vĩ thì nhận được ánh mắt aí ngại của ông gác trường gìa “Cậu, chuyện đã qua rồi mà, để trong long thì càng thêm buồn.” Hay đại loại như “Cô Thảo ngày xưa diệu dàng, tận tụy, có ai mà không bàng hoàng và thương cảm cho cô ấy khi ra đi” đôi khi còn buồn hơn ” Cậu à, cái lớp cuối dãi hành lang bây giờ người ta đang xây doing, mai mốt nó sẽ khác xưa đó. Tôi cũng buồn vì sau này cậu không còn nhìn được kỹ niệm củ nữa”

Ôi thời gian nó xóa mờ cả những vật chứng của một cuộc tình mà chẳng ai hay.

Từ khóa cho chủ đề Lon Moi Moc Long liên quan :

Xem thêm chủ đề Lon Moi Moc Long liên quan :

Clip nóng vợ chồng  làm tình trước mặt con nhỏ

Xem video làm tình nơi công cộng trước mặt đứa nhỏ và thiên hạ. Clip địt nhau đến chết của đôi vợ chồng đang nứng không chịu nổi.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 1

Lá thì láng mịn tự nhiên, không tỳ vết. Thân thì mềm mại, thon thả, rất vừa tay. Rể thì mọc vừa phải, ngắn, chưa um tùm lắm. Tưới nước vào thì xanh ngắt cả ngày, day 1 lúc thì đơ ra như kiệt sức nhưng sau đó lại xanh rì rất dể bán cho khách.

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 1

Trong lúc chờ chú rể, cô dâu không có việc gì làm nên mở tủ lấy cái váy ra ướm thử, quay trước quay sau rồi thốt lên thất vọng

Clip nóng gái đẹp thủ dâm tự sướng trên xe buýt

Sốc với video clip cô con gái rất đẹp móc bướm tự sướng ngay trên xe buýt rất nhiều người mà không ngượng. Xem clip nóng gái xinh tự sướng phê lòi.

Em Có 2 lựa chọn : 1 là lấy anh, 2 là thi đỗ đại học ♥

Dù mệt mỏi, lo lắng thế nào, anh chỉ muốn Bống Xinh của anh cười toe khi đọc tin nhắn thôi! Sỹ tử cả nước hối hả đi làm thủ tục thi Đại học