Lau Xanh 18

Là dân Hải Phòng nên vợ tôi mang một nét đẹp đằm thắm nhưng cá tính vô cùng, thêm vào đó là có một nét dâm ngầm mà làm chồng của nàng tôi mới biết.
Hằng cao một mét sáu ba, nên người khá là chuẩn. Nàng cũng chỉ thấp hơn tôi tầm bảy phân mà thôi. 

Điều tôi thích nhất ở Hằng là cặp mông to tròn. Yêu nhau thời đại học rồi ra trường đi làm tầm năm năm thì chúng tôi cưới nhau.
Nằm bên tôi ngủ, Hằng khẽ khẽ vê vê cái núm tí của tôi, gối đầu lên tay mà nói:
-Sao mà đang địt hùng hục như vậy tự nhiên dừng lại, em chuẩn bị lên đỉnh rồi đấy. Hôm nay địt sướng thật đấy!
-Thế hôm nào cũng sướng chứ đâu có phải mỗi hôm nay sướng đâu. Tí nữa làm tiếp không được à?
-Đang làm người ta lên rồi ngừng làm cho người ta cụt hứng. Sao mà nhìn cái mặt đáng ghét thế không biết nữa. 
-Ghét gì mà ghét. Hôn chết giờ!
-Hôn đi!
-Này thì hôn đi này.

Ôm ghì lấy vợ tôi trong vòng tay hít hà mùi thơm từ mái tóc mềm mại dài ngang vai rồi tôi hôn lên đôi môi đỏ mọng. Thời sinh viên thì chúng tôi cũng làm nhau rồi, Hằng cũng thích làm tình lắm nên khi tôi mới hôn như vậy thì Hằng đưa luôn lưỡi vào trong miệng tôi để tôi mút.

Nước miếng của hai vợ chồng quấn lấy nhau rồi tứa ra, ánh đèn ngủ vàng từ cái bàn hắt ra làm tôi càng thích. Vừa hôn thì tay bóp hai cái bầu vú căng tròn của vợ tôi.
Vú của Hằng cong vút và nhọn mà người ta vẫn thường gọi là vú sừng trâu. Hai cái núm vú bé xíu hồng hồng đẹp vô cùng.

Bóp như vậy thì Hằng cũng đưa chầm chậm bàn tay xuống xoa nhẹ con cặc của tôi rồi sục. Vừa địt Hằng xong thì nước nhờn vẫn chảy ra mà dính trên cái đầu khấc và thân cặc khiến nó trơn nhẫy.

Mút lưỡi rồi tôi đưa lưỡi xuống ngậm lấy hai cái bầu vú mà mút rồi nhay nhay nhẹ nhẹ. Hằng ưỡn người mình lên rồi nói:
-Bú mạnh đi anh…mút thật sâu cái vú đi nào..em sướng … cứ thoải mái đi chồng của em!

Mút tộp tộp cái núm vú rồi đảo quanh cái núm vú rồi tôi nói:
-Đau đừng có mà kêu đấy nhé!
-Không sao đâu.. sướng mà….mút đi anh…đã lắm…

Khung cảnh phòng ngủ làm cho tôi hứng lên. Bàn tay đưa xuống dưới chọc một ngón tay vào trong cái lỗ *** sâu thẳm của vợ mà móc. Do địt rồi nên cái lỗ *** cũng mở 
rộng, nước nhờn của vợ tôi thì luôn nhiều nên móc một chút thì hai ngón tay trơn bóng.

Gãi nhẹ lên cái mu *** cong veo đã được cạo sạch lông rồi tôi khẽ nói:
-Vừa địt rồi còn muốn liếm *** nữa không nào?
-Có chứ! Liếm rồi mút của em đi anh..em sướng lắm.. đã không thể nào chịu được…

Lau Xanh 18- Hinh anh 1

Lau Xanh 18- Hinh anh 2

Lau Xanh 18- Hinh anh 3

Lau Xanh 18- Hinh anh 4

Lau Xanh 18- Hinh anh 5

Lau Xanh 18- Hinh anh 6

Lau Xanh 18- Hinh anh 7

Lau Xanh 18- Hinh anh 8

Lau Xanh 18- Hinh anh 9

Lau Xanh 18- Hinh anh 10

Lau Xanh 18- Hinh anh 11

Lau Xanh 18- Hinh anh 12

Lau Xanh 18- Hinh anh 13

Lau Xanh 18- Hinh anh 14

Lau Xanh 18- Hinh anh 15

Lau Xanh 18- Hinh anh 16

Lau Xanh 18- Hinh anh 17

Lau Xanh 18- Hinh anh 18

Lau Xanh 18- Hinh anh 19

Lau Xanh 18- Hinh anh 20

Video clip 18+ women in box-japanese :

Xem Lau Xanh 18 hot nhất

Chim khôn chim đậu cành cao
Bướm khôn bướm đậu ngay vào… đầu chim.

Bướm đồng động đến thì bay
Bướm nhà động đến lăn quay ra giường
Chim đồng bóp cái chết ngay
Chim nhà bóp cái càng ngày càng to

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Đọc Lau Xanh 18 mới nhất 2014

Đi làm ca đêm về, tôi ngủ bù đến trưa vẫn chưa thấy đã. Nếu không nghe tiếng lịch kịch chắc là tôi còn ngủ nữa, bỏ quên ăn trưa cũng chịu. Thế nhưng cái bước đi lạch bạch như vịt bầu khiến tôi biết ngay là chị Tám đã về. Mấy bữa rày, chị đi sanh, đâu dè chị về sớm vậy. Tôi vẫn mắt nhắm mắt mở cất tiếng hỏi : Chị dìa đó hả, chị Tám ? Tôi nghe tiếng ờ ờ đáp lại. Tôi lại hỏi thêm : sao không nằm ở nhà bảo sanh thêm vài hôm, dìa chi sớm cho cực. Chị Tám than : ở cũng không nằm yên, lu bu lo ở nhà cậu không có ai chăm sóc, ăn tầm bậy rủi bịnh chết, hồi này người ta chọt bụng rất nhiều, nhà thương hổng đủ chỗ chứa.

Tôi nghe mà mừng húm. Tôi ở chung nhà với chị Tám, khi dọn vô rồi mới biết chị sống cảnh “ già nhân ngãi non vợ chồng “ với một khứa có chân giám đốc xí nghiệp nào đó. Cha nội này có bà lớn, nhưng hốt luôn chị để sơ cua, lâu lâu có chỗ đá gà vừa an toàn, vừa khỏi sợ bịnh. Tháng tháng chả xón cho ít tiền, nên xem chị là cái cối để chả lui tới dọng chày quết vài cối rồi dông.

Thấy cảnh một trai một gái ở chung không tiện, tôi xin dọn ra ngay từ ngày đầu, nhưng chị biểu đừng. Chị ở một mình sợ đủ thứ, từ tên trộm đạo tới mấy thằng làm ẩu, dù sao có bóng dáng đàn ông vẫn hơn. Tôi sợ tía non kia ghen, chị nói đừng lo cứ nhận là em bà con được rồi. Cha nội bồ chị cũng chỉ cần có hũ mắm lâu lâu đổi món là được, nên cũng hổng “ khe “ khi nghe chị ráo hoảnh giới thiệu tôi là em chị.

Có lần, chả cụng đầu tôi, còn ân cần dặn dò : cậu ở với chị, săn sóc bả dùm anh. Có người, anh cũng đỡ lo, chớ anh kẹt quá, hổng tới đây lo hà rầm cho chị được. Tôi ừ hử cho xong việc.

Chị Tám lúc nào cũng lệt bệt như vịt bầu, người thì nhỏ con mà lưng cong như tôm luộc, tôi chọc nói : cái lưng bà là nòi đẻ con dữ lắm, bởi mỗi khi bà gần ổng, bà co rút người lại nên ổng bắn xí quách ra bằng hết, có chửa là cái chắc. Chị chẳng những hổng giận mà còn nạt yêu tôi : đồ quỉ, ăn nói tầm bậy.

Còn khi chị cất bước đi thì chưa thấy người đã thấy cặp vú đội lềnh lễnh đưa hẳn ra trước. Tôi giỡn la : ui xe tăng có cặp đèn pha đang tới. Chị cười như nắc nẻ. Tôi đùa dai như đỉa : sao bà có cặp vú bự tổ chảng vậy, bà mang nó có thấy mệt hôn ? Chị rủa tôi tình tứ : trời sanh đàn bà có vú, lớn nhỏ là tự ên, ai muốn mà được, ai không mà được. Hỏi gì lãng nhách, bộ nặng thì đem cắt quăng đi sao.

Tôi chóc chóc cái miệng : ậy, đừng quăng đi uổng, ổng thấy mất bắt đền tui thì chết. Bà có cần để tui cất dùm, lâu lâu có muốn lấy lại thì tui dán keo lên cho. Ổng mết bà là cũng do hai quả bưởi này, bà mà cắt thì ổng đá bà luôn. Chị Tám sấn vô tôi đấm thùm thụp, tôi quơ tay đỡ bằng chết. Chị quơ quào đập tứ tung, tôi phải ôm khóa cứng chị lại mới khỏi bị đánh. Tôi kẹp hai tay chị, thúc thủ kéo vào trước ngực, sợ chị khua tiếp, tôi phải niền chị lại, hai mu bàn tay tôi cọ lia lịa vô vú chị đùng đùng mới giữ nổi chị.

Tôi đi làm khuya, chị ở nhà một mình. Bữa nào có bồ tới thì hai người xài nhau loạn xạ, còn không thì chị ngủ mình ên. Sáng ra tôi về, có khi chị còn say sưa ngủ, tôi mệt đứ đừ nên cũng đi nằm quách cho xong. Nhưng chị càm ràm hoài về cái tật bừa bãi của tôi, chị nói đàn ông con trai mà ở dơ như hủi, quần áo thay hổng giặt hôi òm. Chị nhặt nhạnh đem giặt chung với đồ của chị. Tôi lại trửng giỡn : bà giặt đồ của tui thì bà bắt tui nằm trên hay bà nằm trên, chị lại rượt tôi thụi oạch oạch.

Chị em giỡn nhau như vậy suốt ngày, ai cũng thấy đỡ buồn chút chút. Có hồi, tôi đang ngủ chị cũng lôi đầu dậy, đòi thay ra nêm đem giặt. Tôi cằn nhằn mà chị hổng nghe. Thứ con trai mới lớn, ngủ dậy cặc dái đội quần, tôi mắc cở tổ mẹ. Chị thì tỉnh bơ còn kêu : dái gì mà nhạy còn hơn cò súng. Chị khuyến khích tôi : coi trong sở có ai thiếu đàn ông thì rước về một con “ đề xạc “ cho phẻ. Tôi giả bộ ngây thơ hỏi “ đề xạc “ là cái gì, chị cáu tiết nói : là nhét dái vô cái lỗ mà nắc chớ còn gì nữa. Tôi làm mặt lì gạ : vậy tôi rước chị để làm chiện đó chị ưng hôn. Chị háy tôi thiếu điều muốn xớt văng bộ đồ lòng ra.

Sáng nay thì hai cái vú chị lõng bõng những sữa là sữa. Chị đi mà tụi nó cứ rung rung. Tôi há hốc mồm vẻ thèm thuồng, chịu hết nổi, tôi liếm môi từng chặp. Chị rên : thèm gì mà thèm dữ dội vậy cha nội. Tôi nói : chèn ơi, hai trái dừa của bà nó lớn bộn rồi, nước muốn trào ra hết trơn, ngó tụi nó nhúc nhích, nhúc nhích, tui muốn khát nước quá. Chị phủi phủi tay đuổi xua : tầm bậy tầm bạ, sữa để cho con nhỏ nó bú, chưa gì đã muốn chia phần. Tôi gãi đầu gãi tai làm thinh.

Tôi bắt sang đề tài khác với chị : tui hỏi thiệt bà đừng giận, vậy chớ bà quen ăn thì nhịn có thấy khó chịu hôn. Chị vờ như chưa rõ câu tôi hỏi nên nói lơ lửng : ai mà không ăn, đói thì ai chẳng khó chịu. Tôi phải nói lại cho rõ : không, ăn là ăn món khác kìa, tỉ như bà nói là nhét dái vô cái lỗ mà nắc đó. Ổng nhét ì xèo, rồi lúc hổng được nhét thì bà ra sao. Chị lại chửi um : cái đầu bịnh hoạn nên lúc nào cũng nghĩ bậy.

Thú thực ở chung với chị mà nín câm chắc là khùng. Người chị phây phây như thế, vú là vú, mông là mông mà biểu tôi nhịn thì chết sướng hơn. Nhiều khi thấy chị chổng mông quét nhà hay làng xàng đứng vo gạo, hai tay chị vận động làm cặp vú rung rinh, cái đít nguây nguẩy, thiệt tôi muốn a lại đợp cắn một phát cho đã. Tôi nghĩ vú đó mà ngậm đầy họng chắc là êm vô cùng. Còn mông chị nữa, chèn ơi lột nó ra mà cắn cái bóc e còn kêu hơn cắn hạt dưa.

Nhưng chỉ dám tơ tưởng thế thôi, chớ mụ nội tôi cũng chưa dám xớ rớ tới. Tôi e chị cà rỡn cái miệng chớ đàn bà nào khi bị con trai nhào vô làm bậy mà không phản ứng. Dù sao ở chung với nhau phải giữ kẽ, luông tuồng đến khi như chén nước hắt đi hốt lại sao cho đầy đủ nữa.

Vậy mà có một bữa hổng hiểu tôi gồng mình hay sao mà hai tay tôi giơ ra thành một nắm và tưng tưng như đang cân món gì đó, chị Tám thấy lạ nên chất vấn : cậu đang thử trọng lượng thứ gì vậy, y hệt đang tưng cục xôi trong tay. Tôi mắc cở quá ai dè bị bắt gặp, nhưng đã lỡ thì cũng nhóng tới luôn : tui đang thử ướm coi hai cái vú của bà lớn cỡ vừa bàn tay tui hôn đó mà. Chớ thấy nó rột rột trong ngực áo chị, muốn nhảy xổm ra ngoài luôn, tôi nhột quá.

Chị Tám có vẻ hãnh diện vì lời khen của tôi. Chị vừa hơi ưỡn ngực ra cho cặp vú lềnh khênh như phẩm oản, vừa nói khích : lớn gì đâu mà lớn, có điều sữa nhiều quá, con nhỏ bú sặc tới sặc lui mà hổng hết, nhức thấy tổ. Tôi lì lợm gạ chị : vậy sao bà hổng nhờ tui bú dùm cho, bà để nó cương nhức thành nhọt bọc có mủ đầy thì ứ hơi. Nói rồi, tôi lăm lăm xòe cả hai bàn tay ra định vồ lấy hai cái vú, chị lách mình cái rột vọt đi, miệng la lên : hỏi chưa biết người ta có chịu chưa mà hai tay muốn bốc hốt rồi. Tôi cười hề hề trả lời : bởi bà đứng đâu cũng nạnh chúng ra làm tui nổi sùng ứ nhựa. Tui thì thèm mà bà thì cứ làng xàng đưa chúng ra nhử mãi.

Có một bữa, hổng biết dích vô cái thứ gì mà tôi đau bụng bằng chết. Đang đi làm mà chạy thiếu điều muốn lòi trê nên phải xin phép con nhỏ “ lít “ dìa nghỉ. Ngồi lái xe mà cứ sợ chọt bụng vãi cả ra quần. Tới nhà, tôi chạy rẹt vô như ma đuổi, vừa bụm đít vừa lao đi. Chị Tám đang cho con nhỏ bú, áo cởi mẹ hết trơn, hai vú bày nặng trĩu. Tôi mắc chảy tháo đâu còn hơi sức đâu mà nghía mà giỡn, nhưng đau bụng quá nên chẳng kịp cài cửa phòng vệ sinh lại.

Tôi ngồi rặn è è, mà bụng thì đau còn phân thì chẳng chịu tháo ra. Mờ hôi mồ kê xuất dầm dề, thở như con heo bị thọc tiết. Chị Tám cứ hỏi nhóng : sao vậy, sao vậy rồi thấy tôi rên còn hơn đàn bà đẻ, chị vội đặt con nhỏ xuống chạy vô thăm chừng coi ra sao. Tôi ngồi không nổi, đứng cũng hổng xong, cặc dái thòng lòng. Vậy mà thấy chị Tám hớt hải na vào hổng kịp cài lại áo, tôi bỗng la toáng lên : ôi cái dzú, cái dzú. Chị Tám tưởng tôi chọc chị nên xỉ vả : ỉa hổng ra không lo còn khen cái dzú, cái dzú. Tôi xua tay lia lịa, bị đau tảng thần nên cái nọ xọ cái kia. Tôi hét lên : giỡn mụ nội tui chớ giỡn, đau muốn sút dái ra, bà hổng giúp cho tôi vịn còn đứng càm ràm.

Chị Tám thấy mồ hôi tôi có giọt nên biết là thiệt. Chị áp lại gần nói mắc mỏ : nè vịn vô đi cha nội, ham ăn bậy nên bị tào tháo rượt chớ gì. Tôi mở thao láo mắt dòm vô cặp vú chị để mong giảm bớt cơn đau, nhưng cũng không nén được. Chị thấy tay tôi run quá, bấu vô vai bị trượt hoài, chị phải cầm lấy cánh tay tôi vòng qua lưng chị cho vững. Một cánh tay tôi bị chị kẹp đơ, nhưng còn loạng choạng nên cánh tay còn lại tôi phải chụp quanh người chị mới khỏi té.

Chính cái cánh tay tội lỗi này làm tôi trụ được. Bởi vì tôi nhận ra phần trước của cánh tay thì đang dựa dán vào bên nách chị còn bàn tay thì chẳng hiểu sao đang đặt lên bầu vú của chị. Sự mềm mềm ấm ấm của cái vú làm tôi tỉnh liền, tôi vò vò cái vú để quên nỗi đau và tự dưng bụng bớt nhột.

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :


Người con trai cũng cần phải biết cách cư xử khéo léo trong 1 số tình huống, và sự im lặng luôn là vũ khí đáng sợ của các chàng. Như người yêu mình đây, khi giận hay không đồng ý gì về mình, chỉ nhìn mình rồi im lặng, không đá động gì đến, khi vui vẻ mới lôi ra nhắc nhở khéo, cũng như chia sẻ theo kiểu : “Anh không thích thế này đâu, lần sau em đừng làm vậy nữa nhé”. Nhẹ nhàng có thế thôi mà lắm khi ăn tận vào máu lắm, hơn cái kiểu các bác ghen lồng ghen lộn lên, dễ làm đôi bên chán & rời xa nhau thôi

Lau Xanh 18 sống cùng nhà 4

Miệng bị dán kín mà Tám vẫn cố ư a cho tỏ nỗi sướng nứng. Phần mông chị kẹp cứng lấy hông tôi mà xàng mà nhún. Cái lồn nhẹp nước kêu chép chép. Tôi sướng nên càng nút lưỡi chị và còn lòn tay xuống bóp vô cả hai vú nữa.

Sữa bị bóp ép trào ra, tôi vê hai đầu vú để lau và nhấn mạnh cặc vào lồn. Tám thở hào hển ra vẻ thú vị. Tôi hối Tám cong một giò cao và kéo gác nó lên vai, rồi ở vị thế đó tôi nghiêng người nắc Tám dữ dội.

Chơi kiểu này, tôi vẫn tự do bóp hai vú Tám mà nắc cũng sâu. Chả thế mà nghe thịt da hai đứa đập vô nhau nghe nhách nhách cũng ham. Tôi nắc chừng nào thì Tám lại gào xin nắc mạnh thêm, tôi tưởng giò chị bị bẻ lọi tới bến, mà lạ chẳng sao cả. Thế mới biết ở mỗi người đàn bà dường như đều ẩn chứa một tay nhào lộn tuyệt diệu.

Nhìn vòng cong đôi mông Tám quậy ào ào dưới sức ép của tôi, lại thêm cái vẻ mềm mềm của hai vú bị tôi bóp vê xục xạo, mắt Tám như xuất thần lim dim nhắm. Tôi vê hai núm vú đến cứng lại mềm, mềm lại cứng mà nhắp không thấy mỏi.

Tám cứ ré từng chặp, miệng há ra chả hiểu định la hét hay nói năng gì, tôi bóp rồi ghé miệng bú nút mỗi cái vú thay phiên nhau. Tám được nắc dưới bú trên, giùng giằng như con giun bị xéo.

Người Tám phốp pháp, dầy nên tôi lăn qua lăn lại như nằm trên tấm nệm lớn. Hai vú càng được vê càng nở, lồn cũng ứa nước trơn không ngừng. Hai mu lồn ọp vô ọp ra, những sợi lông bị đè trồi lên ụp xuống coi đâu tệ.

Tôi nắc một hồi thì tới cơn, tôi động cỡn nên nói năng lung tung : ôi, sao lồn bà bữa nay đụ sướng vậy. Bà có khoái không, Tám gật đầu như con lật đật. Tôi cắn đầu vú lại hét : còn cái này nữa, sao dai như cao su. Tám giả bộ kêu đau càng làm tôi thêm hứng chí.

Tôi banh rộng hai giò Tám như đôi càng xe bò, gài cả hai lên hai vai, bẻ cong người chị lên và tôi dọng ạch đụi lên lồn chị. Hai giò bị khóa đẩy người chị trồi lên trồi xuống, cái lồn đội cao nên tôi đụ ành ành.

Lại một hồi thiệt lâu thì tôi tới. Tôi cắm đầu cắm cổ giập, giập đến co người xụm dái và ọc ọc mửa liên tu bất tận. Tám cũng bật người lên cho lồn cắm sâu vào cặc tôi mà hứng đón hết mớ tinh trùng tôi phóng ào ạt ra. Khí tôi bắn như mưa sa vào tử cung chị làm Tám lịm đi co quíu.

Tôi hết sức đã ngưng, còn Tám thì vẫn ê bên trong lồn nên cố xiết và hất lồn lên để ăn vớt cú chót. Mắt Tám nhói nhói như sao băng, long lanh như ngọc, hai chưn đạp ào ào, xóc tôi như xóc mớ rơm. Tôi gục im trên người Tám cho chị tự ý vần thế nào cũng được.

Cuối cùng thì Tám xìu. Người bã ra như dây nhợ gì bị tuột róc hết trơn. Chị không còn sức để hất tôi ra khỏi người chị nên tôi phục vị y hệt như con heo con trên mình mẹ. Sức thì xổng mà tay không chịu rời khỏi hai vú. Tôi vẫn nhẹ nhàng măn để hai vú mềm lăn day dưới da tay tôi.

Tôi hôn lên mặt, lên má, lên môi Tám ngầm cám ơn lòng vị tha của chị. Tôi lại hôn lên đôi vú chị và nhấc mình ra khỏi cái lỗ vừa chôn cặc trong đó. Một dòng khí đặc quánh theo đà rút của tôi giăng thành sợi dài và rơi lại xuống lồn Tám, chèn nhẹt hoi nồng.

Cả hai cùng hả hê vì vừa qua một trận đấu đầy hào hứng.
Tôi vừa ở hãng về gặp đúng lúc Tám đang ôm hai tay trước ngực, vừa day vừa mếu náo kêu đau. Tôi nổi máu yên hung nên nạt : sao lại đau, ai làm gì bà hả. Chị thấy mặt tôi càng rống lên : ôi nó cắn em muốn đứt cả vú. Tôi cáu tiết gắt : thằng nào, đứa nào, sao lại để nó cắn vậy. Tám phụng phịu : thì thằng chó chứ ai. Tôi bùng cơn ghen lên : thì ra thằng mất dạy hôm nay lại mò đến cắn bà hả. Tám lắc đầu nguầy nguậy : không phải, em đã bảo thằng chó mà, lão ấy bị con vợ giữ bú lồn khìn khìn thì lẻn đi gì nổi.

Tôi muốn điên cái đầu, giận là cái chắc, nên sừng sộ với Tám : nhà có một mình, ngủ nghê cửa nẻo chẳng khóa lèn chặt, để bọn mất dậy lẻn vào làm bậy. Bà tơ hào thế nào để nó cắn đứt vú mà không hay. Tôi nghĩ bụng giá về sớm một tí, chịt mẹ nó cửa, rồi đánh cho thằng cô hồn một trận tóe máu cho tởn.

Tám lại ông ổng sủa : em đưa vú cho nó ngậm đàng hoàng, ai dè nó đớp em một phát, đứt cả đầu vú. Tôi ngọt nhạt mắng : phải mà, bà rượng lên nên trật vú ra cho nó bú, hèn gì. Đàn ông thấy vú như mèo thấy mỡ, vú bà lại nây nây một đống, làm gì nó chẳng cắn. Tui còn muốn cắn nữa là ai.

Tám ngước lên nhìn tôi thấy mà thảm : chèn ơi, người ta đau thấy tía, không xem hộ coi ra sao, còn ở đó cự nự. Tôi càng tức thêm như bị ai đổ dầu vào lửa, tôi chửi toáng lên : đàn bà bạ đâu nằm tốc vú ra đó, tui truyền đời có ngày bị nó đè nó hiếp cho thì có thân mới lo. Nhưng rồi cũng thấy tội tội, tôi cố truy nguyên xem thằng chó là ai. Tôi lại hỏi Tám : làm sao thằng chó nó mò vào đây được.

Tám đang nhăn nhó cũng phải phì cười : ghen gì mà ghen ngược ngạo vậy, cha nội. Thằng chó là thằng nhóc nhà này chớ ai. Tôi thở phào, định đưa cao tay xáng cho thằng nhỏ một phát, nhưng Tám chụp kịp, la lên : nó mới ngủ, đừng dựng nó dậy, nó hét thi bưng miệng hổng kịp.

Tôi nén sự bực xuống, biểu Tám : đâu bà đưa tôi coi nó cắn làm sao. Tám rón rén vén cái áo lên, tôi còn giận nên nạt : cởi mẹ nó ra, còn vén vén mẹ gì. Tám nhìn cặp mắt tôii đỏ ngầu nên ngoan ngoãn làm ngay.

Tôi lấy tay nâng từng cái vú lên, chăm chăm dòm vô chỗ núm, thấy có dấu máu rịn ở đó. Tôi lầu bầu : thằng nhỏ đếch có cái răng nào mà sao nó cắn được hỉ. Tám co rúm người vì nhột bị tôi lật cái vú qua lại, phần thấy sự ngô nghê của tôi, chị phân bua : nó chưa có răng nhưng ngứa lợi nên nghiến rồi dứt mới ra nông nỗi.

Tôi phân bì với Tám : chớ sao tui cũng ngậm, cũng nút, cũng cắn mà bà đâu có hề hấn gì. Tám cười vì cái sự ví lãng xẹt của tôi : ông có răng, nhưng khi ông cắn tui nhăn mặt thì ông nhả lơi ra, còn nó nghe tui la, tưởng là tui giỡn nó càng tợp chắc và giựt đùng đùng. Tôi chịu thua lý luận của mấy bà.

Tôi khám kỹ lưỡng cả hai vú còn hơn thầy thuốc rồi nói với Tám : cũng mẻ sơ sơ thôi có sao đâu. Hay là bà thấy tui nên làm bộ nhõng nhẽo kêu um lên cho tôi rờ rẫm mới chịu. Tám ngúng nguẩy thấy ghét : người ta đau thiệt mà ông còn cho làm bộ, chắc chờ tới khi hai cái núm vú văng mẹ nó ra thì mới nhận là tui đau sao. Tôi thú vị khi nghĩ vú đàn bà mà mất luôn cái núm thì chắc tức cười.

Tôi hệch hệch cười, Tám đạp hai giò đuổi tôi : ông cút đi, tui không khiến, tui đau kệ cha tui. Nói xong, chị kéo hai tà áo khép lại. Tôi sùng sùng kéo co với chị, người lột người trì, tôi điên lên nên nắm hai vạt áo xé bét ra. Tám hổng dè tôi táo tợn như vậy nên mở toác mắt dòm tôi. Tôi xô Tám ngả xuống, đè cấn lên hai tay, nhìn trừng trừng vô mặt Tám mà hét như ông tướng : tui nói, bà hổng được cãi, đừng thấy tui cưng mà lên mặt. Tử tế tui còn nương bằng không chính tui cắn cho đứt hết đầu vú chớ hổng cần thằng chó. Liệu hồn.

Tám nằm nín khe. Tôi há há cái miệng rà rà lên từng cái vú của Tám hỏi : sao giờ muốn tui hun hay muốn tui cắn đây. Tự dưng, nước mắt Tám ứa ra, nhòe nhoẹt cả mặt. Tám không trả lời tôi mà quay dấu mặt đi. Tôi lại kềm mặt chị lại, bắt nhìn thẳng vào tôi, buộc chị phải cho ý kiến. Tám sụt sịt nói : anh thương chừng nào thì em nhờ chừng đó. Còn em muốn anh hun mà lòng anh đang giận muốn cắn thì em cũng có cản được đâu.

Tôi nghe cái giọng nhõng nhẽo của Tám mà bao nhiêu giận hờn gì bốc hơi hết. Tôi nhỏ nhẹ càm ràm : anh thương thì đừng làm anh nổi sùng. Lỡ anh giận mất khôn, cắn đứt đầu vú em thiệt thì cả anh lẫn em đều thua thiệt hết. Anh bú mà không có cái núm thì còn nghĩa lý gì, còn em mất cha cái đầu vú thì sướng gì nổi nữa. Tám hiểu ra ngúc ngúc đầu tỏ vẻ tán thành.

Tôi xoa hai bầu vú rồi nhẹ nhàng đưa chót mũi hun lên từng bên vú một. Khi hun tôi lại bấu cho vú độn lên để rà chót mũi mới ưng, dè đâu Tám thấy đã, cả hai đầu vú đều mong lên tức khắc. Tôi dùng miệng hun tiếp và kéo đầu vú ngang qua ngang lại ở môi, Tám lim dim mắt đón nhận những cú vuốt ve của tôi.

Tôi lại day nơi bầu vú, hai quầng vú máu dồn xuống rất nhanh nên cũng cứng lên, tôi rà miệng làm cho những hạt sữa nổi cộm lên như tấm. Tôi vừa hun, vừa trịn môi lên khắp cái quầng, Tám nhột nho nhoe xê dịch dưới vòng tay tôi. Chợt Tám kêu ui da, tôi hỏi, Tám chỉ cho tôi chỗ bị xước nơi vú. Tôi xem rồi khề khà nhận xét : không sao, nó chỉ xước cỏ gà thôi, khi cho bú nhớ tránh đừng để thằng nhóc cắn thì một vài hôm là khỏi thôi.

Rồi tôi làm ra vẻ sành sỏi bảo Tám : để anh tha thuốc lên cho nó mau hết nghe. Tám gật đầu lia lịa. Tôi thè lưỡi ra vét vòng quanh cái núm, tới ngay chỗ bị xước tôi ém cái lưỡi lâu lâu hơn. Tám có vẻ chịu, mắt càng lim dim tợn, tôi lấy lưỡi gẩy gẩy cho cái núm vón hòn và a thần phù tôi ngậm luôn mà chuốt nhè nhẹ.

Người Tám cong vểnh lên, giúi cái vú đầy nghẹt vô họng tôi rồi chị nàng ê a như con nít : ui, ui, dịu dàng quá. Thấy Tám không có vẻ đau, tôi mút và chuốt nhanh hơn, cái núm vú phều phào vô ra nơi miệng.

Chẳng mấy chốc, cả hai núm vú rắn như cục sỏi, tôi vẫn mút, chuốt nhẹ nhàng. Tám lết bết thân mình như con giun, uốn éo như con rắn nghe điệu kèn của tay phù thủy. Tôi bỗng nảy ý ga lăng hỏi Tám : anh bú mút vú em vậy có đau hôn. Tám cho biết không đau mà còn sướng nữa. Tôi hứng chí bóp chặt hai bầu vú để mút cho đã.

Đến bây giờ tôi mới nhận ra tự hồi nào tôi ra âu yếm xưng anh, gọi em với Tám. Thì ra khi con người ta mải mê ngậm cái gì mềm mềm trong miệng là con người ta dễ bị mà mắt quên tiệt mọi sự. Tám đã lâu không nghe tôi gọi là em mà chỉ ông ông bà bà, giờ nghe tôi nưng niu hai cái vú mà thốt ra lời chan chứa thì cảm động hai mắt long lanh.

Tôi cứ ôm khư khư hai vú trong khi đưa môi hun hết má đến miệng, đến cằm, đến môi, đến trán Tám. Tới khi tôi hun dưới cần cổ thì Tám thun người lại kêu nhột, tôi làm trây hun luôn vào dưới nách, lên cái ức đầy, và lấy miệng gặm vô mớ lông nách thì Tám kêu : ui, em hổng chịu đâu. Tám có cách nũng nịu thiệt dê kêu.

Tôi cũng hòa nhập với cái điệu ngúng nguẩy của Tám nên tôi gạ : cho anh hun cái lồn nữa nghe. Tám co rẹt hai đùi lại ngăn : đừng anh, hồi hôm tới giờ em lu bu chưa rửa, hôi òm. Tôi ngấm ngẳng không nghe, nên lấy giò đằn cho Tám nằm yên rồi tôi lấy tay giữ cho Tám không vùng lên được, để tuột dần xuống.

Tám la bải hải : em nói đừng mà, làm em giận. Anh muốn thì để em đi rửa ào cái đã. Tôi chẳng muốn phá vỡ niềm yêu đương của cả hai đang ồ ạt dâng lên, nên đỡ Tám dậy. Hai đứa lết bết dính xà nẹo nhau, tôi vừa ôm phía sau eo ếch Tám vừa nắm lai quần lột xuống. Tám ọc ạch đi như con heo, la chỏi lỏi : chèn ơi, ham gì mà ham dữ vậy cha nội. Đến đi rửa cũng hổng yên với cha.

Tôi nhấm nhẳng cười trừ. Tôi tuột đước Tám khi chưa vô tới buồng tắm. Nhìn cái mông tròn quay, tôi vỗ cái bép nói đùa : đít gì bự một mâm, hèn chi lồn dầy cui một nạm, đụ hoài hổng ngán. Tám hự hự nhưng có vẻ thích. Tám rung rung tấm thân, hai cái vú quậy đùng đùng phía trước. Tôi thò luôn hai tay bóp lấy chúng mà đeo xà ển sau lưng chị. Y như con sam cái đeo con sam đực trên lưng.
Bị tôi đeo cứng nơi lưng, hai vú bị bóp ồm ồm, cái miệng Tám nhèo nhẹo không để mọc da non : người gì đâu hở là bóp, là lột. Rồi chị la lên như bị ăn hiếp : giời đất có mắt không mà để thân tôi bị dày vò, bắt tình bắt tội thế này.

Tôi biết Tám thích bỏ bu mà còn làm bộ làm tịch, nên tôi không bóp nhẹ hai vú nữa mà xoe nắm chặt chúng trong hai tay mà vò, mà xát như xát gạo. Tôi có cảm tưởng da thịt Tám ở hai vú bị nghiền thành bột rơi lả tả như cám. Chị chàng càng nhõng nhẽo kêu nheo nhéo : ối, đau em, bóp nhè nhẹ thôi, đừng vắt như quả cam làm chúng nát bét ra, anh lấy gì mà bú. Tám nói mà phụng phịu cái mồm, tôi rất ưa cái lối làm nũng này nên càng trêu : cho chúng nát mẹ nó ra rồi tui đi kiếm cái khác, thiếu gì người cũng đang cần được tui bóp.

Tám õng ẹo làm duyên : eo, đúng là người chóng quên ơn. Đang thèm bỏ cha, người ta thấy tội cho rờ, cho bóp, lại nuôi bú đẫy thân, giờ chưa chi đã phản. Nói vậy, nhưng chị cũng bảo ban tôi : bỏ tay ra để em ngồi xuống rửa xong đã. Tôi cũng tạm ngưng bóp vú chị.

Tám ngồi co gối xuống, lấy cái vòi định xịt vào rửa, tôi hét lên : để đó cho anh. Chỗ đáng yêu đó phải để anh săn sóc mới được. Nói xong tôi giựt lấy sợi dây cao su nối liền cái vòi, điều chỉnh thử độ ấm lạnh nơi da mu bàn tay, rồi mới nói : nào quay ra cho anh xịt rửa.

Tám xê dịch khoản đít bè bè để sửa thế ngồi đối diện với tôi. Cả một vùng háng lông đen lởm chởm mở tòe loe ra như cái lá môn. Tôi đưa vòi tưới đẫm ướt khắp, lông bị thấm bóng nhẫy như những hạt lân tinh lóng lánh dễ thương. Tôi lại xịt thêm cho đẫm và không quên banh hai mu ra cho vòi nước xỉa xối vào trong khe.

Tôi vừa giữ vòi nước cho chĩa ngọn vào vùng lồn Tám, vừa dùng ngón cái mơn mơn như người ta kỳ cọ chất nhớt bám ở đó vậy. Ngón tay tôi chạm tới đâu thì Tám ngoáy ngoáy cái mông, xàng xàng cái lồn vì nhột. Hai giò Tám lắc lư đảo như mắc kinh phong, không đúng hơn là giống hai lá chèo đang khoắng xuống nước để đẩy thuyền đi.

Tôi thấy hai tay Tám ấp vào bụm lấy hai vú, tôi hỏi sao tôi rửa ở háng mà cô ấy lại bợ lấy ngực, chị nói nhão nhoẹt : tía non móc nhột thấy bà, làm sao em chịu nổi, phải bóp cái vú đằn cơn nứng xuống. Tôi bảo Tám : đàn bà ở dơ tổ, của quí nằm lọt bên trong mà đi tiểu xong chỉ quẹt sơ nên nước đái ám vào đó thấy ớn. Chả trách người ta ví cái mùi khăm khẳm như mắm. Và để khôi hài, tôi nhắc lại chuyện con cọp mới ngửi lồn đàn bà đã vội phóng mẹ vào rừng. Tám đang nhột ào ào mà cũng cười lăn chiêng tưởng ngả kềnh ra tại chỗ.

Từ khóa cho chủ đề Lau Xanh 18 liên quan :

Xem thêm chủ đề Lau Xanh 18 liên quan :

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 2

Không có gì ngọt bằng nước bọt người yêu .Không có ai nói điêu nhiều bằng thằng đi tán gái...

Địt chị em họ lồn đẹp rất dâm đãng

Chuyện là thế này. Nghĩ lại vẫn cứ thấy sướng và thèm nhưng cũng ân hân. Con em đó, bà nó là con nuôi của mẹ bà nội mình.Nó xuống thành phố học Đièu dưỡng, mình thì cũng đi làm trong thành phố

Một đêm ngon lành 18+

Tôi quen anh ấy trong một lần tình cờ tôi đánh rơi cái ví ,trong đó có giấy tờ và cả số điện thoại cũa tôi,Anh ấy đã liên lạc với tôi và tốt bụng mang đến tận nhà cho tôi

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 1

Trong lúc chờ chú rể, cô dâu không có việc gì làm nên mở tủ lấy cái váy ra ướm thử, quay trước quay sau rồi thốt lên thất vọng

Em là cô gái HIV còn trinh !

Thầy ơi! em sắp chết sắp chết rồi! - Vớ vẩn! Bất giác tôi đưa tay lên xoa đầu cô ta như tôi vẫn làm với đứa cháu gái ở nhà vậy. Mùi hương từ mái tóc màu hạt dẻ tỏa ra .. Thầy ơi, em bị HIV! Bàn tay tôi chợt lạnh toát và sống lưng thì đông cứng lại. Tôi ước gì mình để quên phắt quyển sách cho xong!