Kiem Tien Tren Mang

Từ lúc chồng chết, Dì Hân vẫn ở một mình. Ngày xưa trước khi có chồng Dì Hân tu bà Phước, nhưng đổi đời nên Dì xuất ra. Bẩm sinh là người cứng rắn và tự tin nên Dì không thích nhờ vã ai. Căn nhà Dì tuy nhỏ nhưng gọn gàn sạch sẽ ở một tỉnh lỵ ít người vùng Đông Bắc nước Mỹ. Dì cao to hơn so với những đàn bà Á Đông nhưng nhìn gọn gàn cân đối. Dì Hân đi làm trong hãng ráp nối điện tử , biết Dì không chồng nhiều đàn ông gấm ghé tán tỉnh, nhưng Dì chỉ cười không đáp lại.

Trong cái tỉnh lỵ buồn tẻ nấy, Dì Hân có quen một cô người bạn tên Vân. Cô Vân có chồng người Mỹ. Vợ chồng Cô Vân chịu chơi, rộng rãi, phóng khoáng. Hai vợ chồng Cô Vân vẫn thường đến nhà Dì Hân chơi cuối tuần, ngược lại Dì Hân cũng thường đến nhà Cô Vân khi có dịp. Họ thân nhau, hiểu nhau nên gần gủi mật thiết như người nhà. Có lần Cô Vân hỏi Dì Hân:
“Trông bà còn ngon cơm sao không lấy chồng đi cho rồi!?”
Dì Vân cười trả lời:
“Ngu sao! Đang tự do sao phải tròng đầu vào rọ!”
Cô Vân vỗ vai bạn bảo:
“Thì có bồ! nhà ai nấy ở, cơm ai nấy ăn!”
Dì Hân lắc đầu nói:
“Chưa gặp người, bà có làm mai đi!”
Cô Vân cười lớn nhìn bạn nói:
“Ừa! khi nào có tui giới thiệu!”

Tình bạn càng thắm thiết nên có cái gì Cô Vân cũng chia sẻ với bạn mình. Sau nầy những phim tình cảm Đại Hàn tình tiết mê ly nhiều tập hai bà thường trao đổi nhau xem, nhiều khi Dì Hân mê xem đến nỗi thức khuya quá sáng hôm sau vào hãng thiếu điều ngủ gật.

Dì Hân đang mải miết theo giỏi cuốn phim “Ta mãi yêu nhau” tới đoạn gây cấn thì phim hết phải bỏ đĩa khác, khi Dì bỏ đĩa mới thì lại không phải phim Đại Hàn mà lại thấy khuôn mặt tươi cười của Cô Vân trước ống kính. Cô Vân đang đi dạo trong một khu vuờn mùa xuân thật đẹp, chiếc váy hoa cô mặc trông rạn rỡ đang xòe ra trước ông kính, người đàn ông đang quây nói đẹp lắm là giọng chồng Cô. Dì Hân lẩm bẩm: “Chà chắc hai người đi nghĩ hè!”Cuốn phim chạy theo Cô Vân trong suốt cuộc đi chơi, nào vườn hoa, lúc lên đèo xuống suối, lúc phố thị lúc thôn quê, rồi về tới khách sạn, đến lúc nầy Cô Vân cầm máy quây anh chồng tươi cười xuống xe. Người chồng Mỹ của Cô Vân thật ra trẻ hơn vợ vài tuổi, trông anh ta mạnh khoẻ vạm vỡ. Cô Vân quây chồng trong phòng khách sạn, chợt Dì Hân khựng lại khi trên màn ảnh anh chồng Cô Vân tự nhiên thoát y đi vào phòng tắm. Nhìn thấy cảnh thoát y của người đàn ông với cái hạ bộ lớn làm Dì Hân sững sờ muốn tắt máy, nhưng nghĩ sao Dì lại coi tiếp. Anh chồng của Cô Vân từ phòng tắm đi ra, anh tươi cười nhìn ống kính rồi lại nằm trên giường. Cô Vân chiếu sát hạ bộ chồng và bàn tay của cô cầm vuốt ve dương vật. C*c người đàn ông cương lên, có tiếng cười rộn rã trong máy. Dì Hân không ngờ mình lại coi phim sex. Cô Vân đi tắm, khi ra Cô trút bỏ khắn tắm. Thân hình Cô vẫn còn săng chắt. Anh chồng chồm dậy đẩy vợ nằm xuống giường rồi bú mớm vợ. L*n Cô Vân sạch không lông nhìn mát mắt, nhưng giữa khe có tí thịt thừa. lúc chồng bú cô sướng quá cứ bung người rên rĩ, xong Cô Vân cũng bú dương vật anh chồng to cứng, cái đầu khấc bóng chảy. Lúc hai anh chị đ* nhau rầm rập mới thấy tiếng rên Cô Vân thật dâm đãng. Dì Hân bàng hoàng như trong giấc mơ, chợt nghe giữa háng cũng rịn nước ra ẩm ướt lúc nào không biết.

Vài ngày sau Dì Hân nghe Cô Vân gọi phone nói:
“Tui đưa lộn đĩa phim bà coi chưa!”

Dì Hân ú ớ, thì nghe Cô Vân cười lớn trong phone nói tự nhiên:
“Xin lỗi nhe! Có coi cũng không sao! tuị nầy đi nghĩ hè rồi sẵn dịp quây luôn, tính bỏ phần cuối nhưng lại quên, nhưng ai thì sợ… chứ bà thì không sao! Cho bà mãn nhãn, có dịp cho biết ý kiến!”

Dì Hân ngượng ngùng lãng qua chuyện khác. Hình ảnh con c*c to đút vào l*n của Cô Vân như hiện ra trước mặt, làm Dì lính quýnh rồi từ gĩa cúp phone.

Dì Hân đứng trước tấm gương lớn trong phòng tắm, tấm gương mờ bởi hơi nước, dì lấy tay xoa xoa những vệt nước, hiện ra một thân thể trần truồng. Thân thể trước mặt vẫn còn đẹp, hai đôi vú nhô cao chưa xệ, cái bụng cái eo vẫn còn nhỏ cho bộ mông to và chồm lông phơn phớt trước háng. Dì hài lòng với thân thể của dì. Dì Hân đứng vút ve cơ thể mình rồi dần dần cảnh tượng làm tình vợ chồng cô Vân hiện ra làm cơn hứng tình bùng dậy, dì vút ve xoa bóp cơ thể mình trong cơn mê dục cho đến lúc ngây ngất lên rồi diụ xuống, dì chợt ngượng ngùng quây đi.

Mùa thu ở đây rất đẹp, dì Hân thường lái xe đi ngắm cảnh, mỗi cảnh như một bài thơ, hay khúc nhạc. Lá vàng rụng đầy xuống những con đường , những hồ nước soi bóng cây đủ màu, nếu trên xe nghe thêm nhạc tiền chiến như: “ Thu đi cho lá vàng bay…. lá rơi cho đám cưới về” là tuyệt vời!Dì lái xe về nhà thì thấy trước nhà có gã đàn ông Á Đông ngồi trên thềm, dì ngạc nhiên xuống xe, Gã trông bụi đời , trên vai vác ba lô, dưới chân thêm một xách lớn. Gã mặc áo thun quần jean bạc phách. Thấy dì đi tới gã lật đật đứng lên, rồi chưa đợi dì hỏi gã lên tiếng:
“Chào dì Hân, tui là Phẩm con ông bà Thanh ở Sàigòn năm xưa!”

À thì ra con bà hàng xóm thân tình lâu năm, dì mừng rỡ hỏi:
“Ủa! sao Phẩm biết tui ở đây?!”
“Thì hỏi lòng vòng! Tui tới xứ nầy làm việc, rồi hỏi riết nhiều người mới tìm ra dì, nhờ dì cho ở tạm thời gian đầu?”

Dì Hân lấn cấn, nhưng không biết sao.
“Ừ! Thôi ở tạm, nhưng phải tìm chổ khác nha!”
“Vâng!” Thằng Phẩm vui mừng tay nắm lấy túi xách. Sau khi dành cho hắn một phòng nhỏ dì Hân thấy mình không được thoải mái, vì ở một mình đã quen.

Nhưng một thời gian ngắn dì Hân lại thấy thích gã con trai. Có hắn tự nhiên căn nhà ấm cúng. Phẩm siêng năng, sau những buổi đi làm về hắn giúp dì Hân hút thảm, cắt cỏ quét lá. Hắn lại một tay đầu bếp có hạng nên hai người thường có những bửa ăn ngon miệng cuối tuần, còn rất hạp nhau về rượu nên có lần trong bộ váy đen ôm sát thân hình hấp dẫn sau buổi tiệc về say xỉn , dì Hân đã không tự chủ nên đã để cho Phẩm hôn môi, hai người đã nút lưỡi nhau cho đến khi hắn leo lên người dì Hân thì quá muộn màn cho sự chống đối. Hai thân hình quần nhau điên dại cho đến lúc con c*c to của Phẩm lọt vào âm hộ của dì Hân thì chuyện đã xong. Phẩm đ* dì Hân liên tục cho đến gần sáng mới buông ra ngủ. Sáng hôm sau dì Hân dậy lấy tay dụi mắt nhìn thân thể trần truồng của mình bên cạnh chàng trai và sự ướt át mền gối sau cơn tình ái kịch ngất chứng nhân của hoan lạc đêm vừa qua làm dì xôn xao, và khuôn mặt đẹp trai của Phẩm đang ngủ ngon như trẻ thơ, bất giác dì Hân hôn lên má Phẩm, rồi dì hôn xuống phần ngực, phần rốn, đến khi nhìn thấy con c*c của Phẩm bất giác lòng dì rộn rã. Con c*c thật sạch sẽ to lớn không thua John chồng của của Vân, dì không ngờ con c*c nầy đã đâm sâu, thọt sâu, mạnh vào âm hộ làm dì sướng ngất đêm qua. Dì không ngờ Phẩm cũng là kiện tướng trên giường. Không cưỡng được di Hân cuối xuống lấy miệng ngậm c*c Phẩm. Không đầy vài giây sau Phẩm ú ớ, c*c hắn cương cứng trong miệng của dì Hân, dì liếm mút ngon lành. Phẩm mở mắt nhìn thấy người đàn bà đang bú c*c mình, hắn trân người sung sướng hạnh phúc.

Dì Hân đang tắm thì thấy Phẩm bước vào, hắn bắt đầu xoa bóp thân thể đầy xà phòng của dì. Tuy hắn đứng thấp hơn dì Hân nhưng có sao, hắn vẫn thích những người đàn bà to con. Hai người đùa giỡn như con nít, Phẩm lấy vòi nước xịt mạnh vào l*n dì Hân rồi cười lớn, trong đầu hắn muốn bú l*n, dì Hân lấy tay che l*n như không muốn Phẩm nhìn thấy. Mặc cho nước rơi xuống Phẩm đẩy dì Hân vào tường cuối xuống bú l*n. L*n dì Hân đẹp hơn l*n cô Vân . Hai mu tròn to không một miếng thịt thừa. Cái khe khép kín hấp dẫn khiêu khích. Phẩm banh ra liếm họt le đỏ hỏn tròn cương lên. Ngón tay cái hắn đút sâu vào lỗ ngoáy lên phía trên có một lớp thịt nhầy, dì Hân hét lên sung sướng, hơi thở mạnh. Lần đầu tiên dì có cảm giác cực sướng, dì dang hai chân ra lớn hơn, dì run lẩy bẩy, toàn thân tê cứng hoan dại lạc thú khi Phẩm say sưa bú l*n. Tiếng cười mất hút chỉ còn nghe tiếng rên la cùng tiếng nước rơi xuống. Phẩm đứng lên xoay dì Hân lại chổng đôi mông to về phía sau, hắn cầm c*c đẩy mạnh vào l*n dì Hân nắc như máy. Chưa bao giờ dì Hân được đ* kiểu chó sướng như vậy…

Dì Hân email cho cô Vân kể rõ sự tình. Hai người đàn bà chia xẻ tình cảm, dì Hân không dấu diếm chuyện của dì và Phẩm, cô Vân trả lời là mừng cho dì Hân không còn cô đơn, rồi còn nói khi nào dì Hân có quây tape nhớ gởi cho cô và John coi, luôn tiện cô Vân mời đến nhà cuối tuần.

Buổi tiệc nhà cô Vân diễn ra rất vui, ngoài dì Hân và Phẩm còn có thêm một cặp vợ chồng bạn thân người Mỹ.

Lúc Phẩm cùng mấy ông đang đứng uống rượu cô Vân nói với dì Hân:
“Trông cậu Phẩm dễ thương ghê!”
“Thì!. . tui cũng thấy vậy!” Dì Hân trả lời.
Cô Vân cười cười nói:
“Mới toanh!. . . trẻ như hắn…chắc! đêm bảy ngày ba hả?!”
Dì hân đỏ mặt nói:
“Chút chút thôi!”
Cô Vân vênh mặt nói:
“Chút chút gì! Trông mặt bà tươi rói thì biết!”

Nhà cô Vân có cái quầy rượu khuất trong một góc. Phẩm lại biết pha rượu nên mấy bà rất thích. Lúc sần sần mọi người đều thân mật bạo dạn.
Lisa vợ Bob chỉ Phẩm hỏi cô Vân:
“Chú đó là ai vậy?”

Cô Vân liếc dì Hân đang ở gần Phẩm trong quầy rượu nói:
“Hắn ta con người bạn than… của bà Hân” rồi cô tiếp:
“Nhưng nó có thể…fuck bà Hân rồi đó!”

Lisa cười nói:
“Bà có thử chưa?”

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 1

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 2

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 3

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 4

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 5

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 6

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 7

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 8

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 9

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 10

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 11

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 12

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 13

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 14

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 15

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 16

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 17

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 18

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 19

Kiem Tien Tren Mang- Hinh anh 20

Video clip 18+ women in box-japanese :

Xem Kiem Tien Tren Mang hot nhất

Chim khôn chim đậu cành cao
Bướm khôn bướm đậu ngay vào… đầu chim.

Bướm đồng động đến thì bay
Bướm nhà động đến lăn quay ra giường
Chim đồng bóp cái chết ngay
Chim nhà bóp cái càng ngày càng to

Video clip 18+ 3D - Cô Giáo Thảo 2013 full :

Đọc Kiem Tien Tren Mang mới nhất 2014

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.

9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “Đa khẩu hạ lưu tình”.

16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.

18. Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?

20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.

21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?

23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.

26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

27. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.

35. Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.

36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.

41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.

45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

50. Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.

51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

53. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.

57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

58. Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì bạn chỉ có mỗi thứ này, nếu bạn chịu buông xuống, thì bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

59. Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

60. Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

61. Bạn hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.

63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

65. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :


Ngày xửa ngày xưa có một cô bé thật là dễ thương vừa tròn mười tám tuổi mà hễ ai nhìn vào cũng đều mến thương cái vẻ đẹp của cô bé cả. Và có lẽ là bà ngoại của cô bé là thương cô bé hơn hết. Hôm sinh nhật đó, bà tặng cho cô bé một cái khăn choàng đỏ, và từ khi đó cô bé cứ choàng cái khăn đó trên mình luôn; Thế là mọi người trong làng ai cũng gọi cô bé là “Cô Bé Choàng Khăn Đỏ.”

Một ngày nọ, mẹ cô bé nói: “Nào, Cô Bé Choàng Khăn Đỏ, hãy mang miếng bánh và chai rượu này tới cho bà. Bà bị bệnh rất yếu. Những thứ này sẽ giúp bà khỏe hơn. Mau đi sớm trước khi trời nóng, và khi con ra khỏi khu rừng, hãy làm cô bé ngoan đừng la cà khắp nơi, nếu không con sẽ vấp té làm đỗ bễ hết, và bà sẽ không có thứ gì để ăn. Và khi con vào phòng bà thì đừng quên chào bà cuổi sáng, và đừng nhìn lén ở xó góc.”

Cô Bé Choàng Khăn Đỏ hứa với mẹ, “Con sẽ làm y lời mẹ dặn.” 

Bà Ngoại của cô bé sống ở bìa rừng, cách làng khoảng nửa giờ đi bộ, và sớm khi Cô Bé Choàng Khăn Đỏ bước vào khu rừng, cô bé gặp ngay con chó sói. Con sói vừa thấy Cô Bé Choàng Khăn Đỏ thì mừng rỡ vô cùng, quyết tìm cách “làm thịt” cô bé. Đã lâu lắm rồi con sói chưa được ăn thịt người, nghĩ tới chuyện vừa được ăn vừa được đụ thì con sói rõ giãi thèm thuồng. Con cu của nó thòng xuống gần chạm tới đất, đầu đỏ hỏn, tứa ra chất nhờn rỏ xuống ngọn cỏ. Tuy nhiên, Cô Bé Choàng Khăn Đỏ không biết gì về loài vật ăn thịt người này, thế nên cô bé chẳng hề sợ con sói và cũng chẳng hề nghĩ là con sói sẽ định làm gì mình.

Con sói nói, “Chào Cô Bé Choàng Khăn Đỏ xinh đẹp của ta.”

Cô bé đáp, “Cám ơn anh sói tốt bụng. Chào anh.”

Con sói nói, “Cô bé đi đâu mà sớm nhỉ ? Hay ở lại chơi với ta đi.”

Cô bé đáp, “Tới nhà của Ngoại. Không thể chậm trễ được.”

Con sói hỏi tiếp, “Thế à, cô bé mang gì dưới cái áo choàng thế ?”

Cô bé đáp, “Bánh và rượu. Bà bị bệnh và chúng tôi nấu bánh đến giúp bà khỏi.”

Con sói nói, “Cô bé có thể cho ta xem được không?”

Cô bé đáp, “Được, nhưng anh phải coi thật nhanh, để em còn mang kịp tới cho bà.”

Thế là cô bé cởi cái áo choàng đỏ ra để khoe bánh trái và rượu cho con sói xem. Con sói xem xong thì rỏ giãi ra hai bên mép, nhưng nó còn thèm thuồng hơn trước tấm thân nõn nà của cô bé.

Con sói nhìn chòng chọc vào ngực của cô bé hỏi, “Cái áo của cô bé đẹp quá, có thể nào cởi ra cho ta ngắm không ?”

Vì bản tánh vô tư, cô bé liền cởi hết áo quần ra đưa cho con sói. Còn sói cầm áo quần trên tay giả vờ ngắm nghía, nhưng thực tình thì nó đang chiêm ngưỡng những đường nét uốn éo trên thân thể cô bé. Cô bé có bộ ngực nở nang trắng nõn, quầng vú thì màu nâu nhạt, đỉnh núm thì màu hồng, bụng thắt gọn trên cái hông đầy đặn nằm phía trước cái mông no tròn trịa. Đùi cô bé thon gọn săn chắc, giữa đùi là một nhúm lông đen vừa chớm mọc lưa thưa.

Con sói ngắm một lúc thì hỏi nữa, “Bà sống ở đâu hả Cô Bé Choàng Khăn Đỏ ?”

Cô bé đáp một cách lễ phép, “Cách đây 15 phút. Nhà bà dưới ba cây tùng lớn. Anh có thể dễ dàng nhận ra khi nhìn thấy tán cây to um tùm ở trên nóc.”

Con sói nghĩ thầm, “Cô bé này thật ngốc nghếch. ?Làm thịt? nó thật dễ dàng, để ta tới nhà bà lão trước sắp xếp cẩn thận. Mình phải khéo léo mới đụ được hết hai bà cháu.” Và rồi bảo cô bé mặc quần áo vào và đi cạnh Cô Bé Choàng Khăn Đỏ để tìm cách dụ dỗ ; một lúc sau nó nói, “Này Cô Bé Choàng Khăn Đỏ, hãy nhìn những luống hoa xinh đẹp mọc chung quanh. Tại sao cô bé không đi dạo một vòng ? Tôi tin rằng cô bé sẽ thích thú với tiếng chim hót và cây cỏ xinh đẹp mà cô bé chưa bao giờ nghe thấy qua.”

Và quả thật Cô Bé Choàng Khăn Đỏ nhìn quanh và thấy nhiều ánh ngũ sắc đang nhảy múa vòng quanh cây lá; và có thật nhiều bông hoa xinh đẹp trang điểm cho khu rừng cộng thêm tiếng chim hót véo von. Thế là cô bé nghĩ thầm, “Nếu mình mang cho Ngoại một nhúm bông tươi, bà chắc chắn thích thú mà khỏi bệnh không chừng. Trời hãy còn sớm, mình sẽ tới đúng giờ mà.” Nghĩ vậy, cô bé liền chạy một mạch trên đường và đi sâu vào rừng để hái hoa. Và mỗi khi cô bé bẻ một nhánh thì cô bé lại thấy một nhánh khác đẹp hơn và lại đeo đuổi nó mãi càng lúc càng sâu vào trong rừng.

Trong lúc đó thì con sói đi thẳng tới nhà bà Ngoại và gõ cửa.

Bà Ngoại ở trong hơi thở yếu ớt hỏi, “Ai ngoài đó ?”

Con sói giả giọng cô bé, “Cháu là Cô Bé Choàng Khăn Đỏ, cháu mang cho bà bánh và rượu. Bà mau mở cửa.”

Bà gọi, “Chỉ cần mở cái móc cửa lên. Bà yếu quá không thể ngồi dậy.”

Con sói mở cái móc cửa lên và cánh cửa mở toang. Và nó đi thẳng tới bên giường của bà Ngoại không mở một lời mở tung tấm chăn lên, xé rách hết áo quần của bà. Bà nài nỉ van xin nhưng con sói chẳng nào nghe đè sấp bà xuống để nhảy lên lưng bà. Hai gấu tay con sói để hai bên hông bà để tìm một tư thế thuận tiện. Từ phía sau mông bà, con sói thúc mạnh về phía trước. Con cu nó đâm thẳng vào lồn bà, bà chỉ kịp ré lên tiếng thét thì con sói nhấp lia lịa tưởng chừng nhanh không thể tả. Bà chỉ cảm thấy khúc thịt gì to tướng nén chặt trong lồn bà, đau rát. Con sói lồng lồn trên lưng bà cũng lâu lắm, nước giãi nó nhễu nhảo khắp lưng bà; bà vì bị bệnh yếu sức nên chẳng còn chống cự được mà cứ quỳ đó cho con sói mặc nhiên dày vò. Một lát sau con sói rùng mình ngưỡng cao đầu hú lên một tiếng vang vội và xuất tinh ào ạt vào lồn bà. Nước nhờn chảy rỉ rả ra hai bên mép xuôi theo hai vách đùi của bà rớt xuống giường. Con sói cúi xuống liếm không còn một giọt. Trong lúc bà còn đang ngất ngư, con sói chồm lên và nuốt gọn bà vào trong bụng. Kế đó nó mặc áo của bà vào và nằm xuống giường trước khi kéo màn lại.

Trong lúc đó, Cô Bé Choàng Khăn Đỏ đang tung tăng khắp nơi tìm kiếm bông hoa, và chỉ khi cô bé đã có quá nhiều thì mới chợt nhớ tới bà. Cô bé chạy một mạch tới trước nhà của bà, nhưng ngạc nhiên vì cách cửa mở toang. Cô bé ngờ ngợ bước vào phòng, thấy hơi sợ với cảnh trí chung quanh. Cô bé gọi to, “Chào buổi sáng!”

Nhưng cô bé không nghe tiếng trả lời. Cô liền bước tới giường và kéo tấm màn ra. Trên giường là bà Ngoại với cái khăn choàng kín, phủ khắp mặt, trông rất lạ.

Cô bé nói, “Ồ, Ngoại, sao bà có lỗ tai to thế!”

Con sói giả giọng bà, “Để bà nghe cháu được rõ hơn.”

Cô bé tò mò khi nhìn xuống, “Ồ, bà! sao bà có đôi tay to thế!”

Con sói gù gừ, “Để bà ôm cháu được chặt hơn.”

Cô bé liền mở tấm chăn ra định ôm bà vào lòng chợt ngạc nhiên vì thấy mình bà đầy lông lá, cô bé hỏi, “Sao mình bà nhiều lông thế ?”

Con sói đáp, “Bà bị lạnh nên đắp chăn lông thú.”

Cô bé vẫn còn chưa hết ngạc nhiên hỏi, “Sao giữa hai chân bà có cái gì to thế ?”

Con sói gầm gừ trong cổ họng trả lời, “Là con cặc to để đụ cháu cho đã!”

Vừa nói xong thì con sói nhảy ra giường, vồ lấy cô bé xé hết áo quần. Nó dang chân cô bé ra xa để đút con cu to tướng đỏ hỏn còn nóng vào giữa hai đùi trắng ngần của cô bé. Cô bé hoảng sợ cố gắng chống cự nhưng con sói quá to lớn, cô bé không thể làm gì được hơn. Con sói tiếp tục nhét cu vào cái lồn bé nhỏ của cô bé nhưng vẫn cứ bị vuột ra hoài. Con sói gầm gừ tức giận, bò xuống bẹn cô bé liếm lồn con bé một lúc. Đến lúc này cô bé có thể vùng dậy để bỏ chạy, nhưng cảm giác tê tái sung sướng làm cho toàn thân cô bé nhủn ra. Cô bé quá sướng rồi, càng dang chân thật xa cho cái lưỡi nhám nhúa của con sói cà quét vào lồn mình. Con sói càng liếm thì càng bạo hơn, chỉ một lát thôi thì lồn cô bé đã đỏ chạch, nước nhờn ứa ra thành vũng đọng lại vòng quanh đít. Con sói đưa mũi hít hít rồi liếm sạch. Cô bé không còn chịu nổi nữa, đưa tay lên tự bóp lấy vú mình se se hai đầu đỉnh. Lúc đó con sói cũng không chờ được lâu hơn, chồm mình lên người con bé cố nhét con cu to tướng vào hai nếp thịt đã xưng mọng vì nứng. Vì có nước nhờn trong lồn cô bé, con sói dễ dàng đút cặc mình vào đó. Chỉ cần một lúc thôi thì con sói bắt đầu nắc đều đều trên bụng cô bé. Cô bé rên rỉ hai tay quờ quạng vớ gặp đám lông trên lưng con sói thì xiết lấy ôm chặt vào người. Con sói nắc càng lúc càng nhanh, những tiếng kêu phập phạch phát ra từ da thịt của con người và lông của con thú… Con sói bỗng rút cặc ra và bảo cô bé quay lưng lại bò như tư thế của loài nó. Cô bé ngoan ngoãn làm theo, hai bàn tay chống đất, gối chịu lại và đùi dang xa để khoe cái lồn phơi phới về phía sau, con sói hầm hè đứng bằng hai chân sau phóng lên lưng cô bé. Chỉ vài ba cái nhún nhẩy thì con sói đã tìm được thế gí con cặc lông lá vào lồn cô bé. Nó nắc vào mông cô bé tới tấp, hầu như không ngưng lấy một giây khắc nào. Cô bé sung sướng chỉ biết kêu gào. Một lát sau con sói biết không còn chịu được lâu nữa bèn chồm lên ngậm lấy tai cô bé cắn chặt, đồng thời tuôn một tràng tinh dịch vào mình cô bé. Cô bé thét to và rùng mình xuất tinh cùng một lúc. Sau đó con sói gục ngang ra đất thở hổn hển, trong khi cô bé vẫn còn thèm thuồng với cảm giác mới lạ. Sau khi con sói thỏa mãn lòng mong muốn, nó nằm xuống giường ngủ và bắt đầu ngáy to, cô bé đi dạo quanh nhà tìm kiếm một thứ gì đó. Cuối cùng thì cô bé cũng phát hiện ra chai rượu,  và dùng nó đút vào lồn mình để tự thỏa mãn. Tiếng rên của cô bé vang vội khắp khu rừng, cùng lúc đó có người thợ săn tình cờ đi ngang qua căn nhà và nghĩ thầm, “Tại sao người đàn bà già lại có tiếng ngáy to thế, mình phải đi xem có chuyện gì.” Người thợ săn đi vào phòng, và khi bước tới giường thì phát hiện con sói đang nằm trên đó. Có một cô bé trạc tuổi 18 xinh đẹp trần truồng đang thủ dâm ở dưới đất. Người thợ săn nứng lên tuột quần ra, đưa con cặc to tướng cứng ngắt về phía cô bé bảo, “Này người bú đi, rồi bác sẽ thỏa mãn cho cháu.” Cô bé ngoan ngoãn cầm lấy cu của bác thợ săn bỏ vào miệng ngậm. Cô bé bú một cách say sưa hồn nhiên làm cho bác thợ săn nhiều lần chùn mình lại để chống chế cơn tinh sắp trào ra khỏi đầu khấc.

Một lúc sau khi chịu hết nổi, bác thợ săn bảo cô bé nằm ngửa trên bàn dang hai chân ra chờ sẵn. Bác đứng dưới đất cầm con cu gí thẳng vào lồn cô bé, vì có chất bôi trơn từ con sói nên bác thợ săn dễ dàng xâm nhập vào tâm thất của cô bé. Khác với lần trước, lần này cô bé còn thấy sung sướng hơn bởi vì tầm cỡ của bác thợ săn thật vừa vặn như khuôn đúc. Bác nắc không mạnh bạo như con sói, sự từ tốn của bác làm cho cô bé xuất tinh nhiều lần. Bác thợ săn nắc không biết bao lâu nữa, cho đến khi hai chân của bác mỏi nhừ liền bảo cô bé xuống đất. Rồi bác gí cặc bác vào miệng cô bé, bắt cô bé bú. Cô bé bú miệt mài, bú mãi cuối cùng thì bác thợ săn cũng rùng mình xuất hàng loạt tinh khí vào miệng của cô bé. Cô bé nuốt trọn không xẩy một giọt nào.

Sau đó, nghe cô bé kể lại chuyện của bà và con sói, bác thợ săn giơ súng lên định bắn con sói, nhưng nghĩ sao đó bác lấy một cây dao để mổ bụng con sói đang ngủ. Chỉ vài đường rạch thì người thợ săn đã thấy cái khăn choàng của bà lão, rạch thêm nữa thì bà lão bên trong nhảy ra và nói to, “Thật sợ quá, bên trong thật tối tăm.” Bà vẫn còn sống là một chuyện vui mừng. Cô Bé Choàng Khăn Đỏ lập tức nhét đầy đá lớn vào trong mình con sói và may lại. Khi nó thức dậy và cố gắng chạy trốn, những cục đá lớn quá nặng đã trì nó xuống, và sớm sau nó bị chết. Tất cả ba người vui mừng khôn tả. Người thợ săn lột da con sói và mang về nhà. Bà Ngoại ăn hết bánh và uống hết rượu mà Cô Bé Choàng Khăn đỏ đã mang tới và khỏi bệnh. Trong khi đó, Cô Bé Choàng Khăn Đỏ tự nhắc nhỡ mình, “Không bao giờ mình được la cà và bỏ quên lời mẹ dặn: Đi tới nơi về tới chốn.”

Kiem Tien Tren Mang đẳng cấp như em

Đẳng cấp như em chỉ mong tìm được người phụ nữ của đời mình là, 2 đứa dắt tay nhau trên con đường Hoàng Diệu, ngắm phượng rực cháy cả một góc trời, lặng nghe tiếng ve ngân nga, da diết… Rồi có những giọt nước rơi xuống, nàng sẽ bảo em: “Anh… Không phải mưa đâu. Nước đái ve đấy…”

Chỉ cần nàng biết phân biệt chính xác như thế thôi

Từ khóa cho chủ đề Kiem Tien Tren Mang liên quan :

Xem thêm chủ đề Kiem Tien Tren Mang liên quan :

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 5

Ông khách du lịch đang đi dạo ven biển, bỗng thấy nơi này không có một bóng người. Ông liền cởi hết quần áo, để lại trên bờ rồi xuống biển tắm.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 5

Chỉ để fap fap mà phải cưới một con vợ ngu thì cái giá phải trả quá đắt.Một đời ta làm kẻ đi săn để tránh khỏi bị săn. Dòng đời thật nghiệt ngã…

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 4

Yêu là cưới. Chứ không phải để nghịch phần dưới free...

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 3

“Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến.Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói...

Clip nóng móc bướm gái xinh nơi công cộng

Xem video clip sex lon gai xinh bị yêu râu xanh sàm sỡ. Clip nóng chảy máu mũi vô liêm xỉ bá đạo hay nhất hôm nay