Hinh Xet

Em đành nhắm mắt ...mặc cho hắn muốn làm gì thì làm...
Nhìn Cu hắn những lúc hắn đưa vào ...rồi rút ra...những mảng mầu Đỏ Đỏ...Thâm Đen...loang lổ...chả khác gì cây xúc xích nhuộm phẩm bị loang mầu là mấy...nhìn mà muốn ói...

Em thầm tự nhủ...Thôi thì tại vợ chồng mới Cưới nên hắn máu lửa thế...còn hơn mấy anh trước kia mình quen...lúc đầu cũng Hùng Hổ lắm.. fang được dăm bữa...nửa tháng chạy mất mịa Cả Dép...thôi ráng chịu đựng ...vài bữa nữa hắn chắc chắn cũng chắp tay lạy mình thôi...

2tháng trôi qua...

Rồi 3 tháng...và giờ là tròn Nửa Năm...hắn không có dấu hiệu dừng lại ...mà thậm chí còn...Ham Muốn Hơn...ĐIÊN CUỒNG HƠN...
Hắn càng ngày...càng thèm khát hơn...cái Điên Cuồng ...thèm Muốn ấy chả khác gì những đứa trẻ khát Sữa gào khóc trong Vô Vọng...
Em đang từ Đỉnh của Đỉnh cao sung sướng đến tột độ lâng lâng quên Trời Đất bỗng chốc ...

Em Từ Đỉnh Cao lao thẳng xuống vực sâu ...mà như chẳng có gì bám víu...Hỡi ơi những tháng ngày tràn đầy hạnh phúc đâu rồi...
Không ngày nào hắn để em yên...lúc được fang thì hắn nhẹ nhàng êm ái và vui vẻ ...nhưng khi không được ...hắn ***g lộn lên ...Bằng mọi cách dùng Vũ Lực đè em ra mà fúc...mà Cào ...mà Cấu,Cắn Xé...cho thỏa mãn ...hả hê ...phần CON DÊ trong huyết quản Súc Vật của hắn...
Đêm nay...ngày đầu tiên của Chu Kỳ...mệt mỏi và khó chịu...em Van Xin hắn Tha cho em 1 NGÀY ...CHỈ 1 NGÀY THÔI...nhưng hình như hắn không hiểu Tiếng Người nữa rồi...
Mặc cho em La Hét...mặc cho em tóm tóc và Cào Cấu hắn...hắn vẫn ...ÚP MẶT VÀO CON SÔNG KIA...lặng lẽ và Cần Mẫn ...liếm láp tất cả những gì Từ Sâu trong Nguồn chảy ...

Trời Đất ơi...cái thứ nước ấy khi mà em dùng bịt mồm...bịt miệng cống ấy,khi mang đi vứt bỏ vào thùng rác... em còn thấy ghê ghê...vậy mà ...hắn ...hắn húp...hắn liếm .. ngon lành, sạch sẽ ...như trẻ con được cho thìa uống Mật Ong rừng vậy...

Đau xót cho Số Phận...Tủi Thân cho 1 Kiếp Làm Người của em...
Nước mắt em chẳng còn để tuôn ra nữa...cảm giác ghê tởm cùng khinh bỉ ...có lẽ đã tiếp thêm sức mạnh cho em...
Em Quyết Định rồi...

Chờ cho Hắn đi ngủ...EM SẼ RA ĐI...

Cửa Chùa có lẽ là nơi dành cho em...

Hinh Xet- Hinh anh 1

Hinh Xet- Hinh anh 2

Hinh Xet- Hinh anh 3

Hinh Xet- Hinh anh 4

Hinh Xet- Hinh anh 5

Hinh Xet- Hinh anh 6

Hinh Xet- Hinh anh 7

Hinh Xet- Hinh anh 8

Hinh Xet- Hinh anh 9

Hinh Xet- Hinh anh 10

Hinh Xet- Hinh anh 11

Hinh Xet- Hinh anh 12

Hinh Xet- Hinh anh 13

Hinh Xet- Hinh anh 14

Hinh Xet- Hinh anh 15

Hinh Xet- Hinh anh 16

Hinh Xet- Hinh anh 17

Hinh Xet- Hinh anh 18

Hinh Xet- Hinh anh 19

Hinh Xet- Hinh anh 20

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Xem Hinh Xet hot nhất

Chồng Dung ra mở cửa, có hai người đàn ông che mặt ập vào. Một người cầm khẩu súng ngắn khống chế và trói anh Trung (chồng Dung) lại. Người kia cầm dao khống chế Dung và bé Chi. Chúng nhét giẻ vào mồm ba người và bắt đầu lục soát. Trong khi Dung giãy đạp để cố gắng thoát khỏi dây trói nhưng không được thì rất lạ, Trung chồng nàng lại không hề có một phản ứng nào cho thấy anh muốn phản kháng. Cũng do nàng giãy đạp quá mạnh khiến chiếc khiến cho chiếc lọ hoa gắn trên tủ rơi xuống vỡ tan gây ra một tiếng động khá lớn. Một trong hai tên cướp quay lại túm lấy tóc và tát liên tiếp mấy cái. Một thoáng đau đớn hiện lên trên khuôn mặt của chồng nàng, anh nhổm người dậy nhưng lập tức bị tên còn lại chĩa súng vào đầu. 
- Im, không tao bắn vỡ sọ bây giờ.
Mặt Dung sưng húp, khóe miệng rỉ máu, nước mắt chảy đầm đìa. Nàng ôm chặt con nép sát vào tường. Lục lọi chán trong tủ, rồi phòng ngủ hai tên cướp khuân ra một túi xách to. Chợt một tên nhìn xoáy vào Dung, nàng mặc váy lộ ra cặp đùi trắng nõn. Hắn tiến đến với nụ cười đểu cáng. Dung co chân lại, hành động của nàng vô tình lại làm cặp đùi lộ thêm ra. Tên cướp cúi xuống vuốt ve đùi nàng, tay hắn tiến vào trong váy bóp. Nàng vung chân đạp tên cướp ngã ngửa ra sàn nhà. Hắn đứng dậy, mắt đỏ ngầu, túm tóc nàng lôi dậy và ru mạnh nàng vào tường. Choang... Dung va vào chiếc gương treo tường khiến nó vỡ tan. Nàng gục xuống, máu và nước mắt hòa quyện vào nhau.
- Thôi té đi, Đm giờ này mà mày còn hám gái ah. – Tên còn lại lên tiếng nhắc nhở đồng bọn.
Không gian trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ. Trong nhà, Dung vẫn khóc, bé Chi sợ đến nỗi chỉ biết nằm co ro trong góc nhà, Trung chồng nàng từ từ lết gần đến vợ. Anh cố gắng lấy mảnh gương vỡ cắt đứt dây trói và cởi trói cho vợ, con. Dung gục đầu vào vai chồng khóc nấc lên, bé Chi bây giờ mới òa lên khóc tức tưởi.
- Mình báo công an đi anh.
- Uh, sáng mai anh sẽ báo. Bây giờ để anh băng vết thương lại cho em.
- Dung tròn mắt lên nhìn chồng – Sao không báo ngay bây giờ?
- Suỵt, nhỡ đâu bọn cướp còn quanh đây, chúng sẽ trả thù thì sao. Anh và em thì không sao nhưng còn bé Chi.
- …???
Ba người ôm chặt lấy nhau trên một đống đổ vỡ. Hôm sau nàng gọi điện đến cơ quan xin nghỉ phép một tuần vì nhà có việc gấp.
Một tháng sau…
- Anh à. Sao mình báo công an mà chẳng thấy có tin tức gì nhỉ? Cũng không thấy đến đây xem xét gì là sao?
- Anh cũng không rõ nữa. Hôm trước anh có qua hỏi thì họ bảo vẫn đang điều tra.
- Vâng. – Tuy nói vậy nhưng nàng vẫn đặt ra rất nhiều câu hỏi
Và…
Một hôm, nàng đi làm về rất sớm. Ngoài sân có 2 chiếc xe máy lạ, cánh cửa vẫn đóng. Quái lạ, chẳng nhẽ anh Trung hôm nay nghỉ làm và có bạn đến chơi. Hay là… nàng rợn người nghĩ lại chuyện hôm trước.
Mở cổng, dắt xe vào trong sân. Nàng nghe thấy tiếng đàn ông lạ đang nói:
- Nào, mày định thế nào đây?
- Em xin anh, anh cho em thư thư mấy hôm. Dạo này quả thật là em kẹt quá – Tiếng của Trung
- Mấy hôm là bao giờ? Mẹ kiếp, tao đã cho mày cả tuần nay rồi đấy.
- Anh thương em. Tiền bạc em có thì hôm trước hai thằng đàn em của anh nó lấy hết rồi.
- Thằng chó này. Mày tưởng số hôm trước nhiều lắm hả. Chưa được một nửa số tiền mày nợ tao đâu. 
Tai Dung ù đi, toàn thân nàng tê dại. Trời ơi, chồng nàng - người mà bấy lâu vẫn đầu gối tay ấp, người mà nàng hoàn toàn tin tưởng lại như thế sao. Nàng bật khóc tức tưởi. Tiếng đàn ông lại vang lên:
- Tao cho mày thêm 2 ngày nữa. Nếu không trả đủ đừng trách tao.
- Em xin anh, em lạy anh. Anh cho em thêm ít thời gian.
- 2 ngày, không hơn. Nếu không trả tao sẽ nói chuyện với đứa con gái của mày. Nhớ đấy. Về tụi bay.
Cánh cửa bật mở. Đột nhiên Dung thấy bình tĩnh lạ thường. Nàng tiến lên:
- Chồng tôi nợ các ông bao nhiêu tiền?
- Ơ kìa Dung. Không có gì đâu mà. Đây là….
- Anh im đi. – Dung sẵng giọng
- À, cô em là vợ thằng này hả. Ngon ghê. Thằng chổng em nó nợ bọn anh không nhiều. Khoảng 500 triệu.
- Trời, 500 triệu. – Dung không tin vào tai mình.
- À, không đến. Vụ hôm nọ tính ra khoảng 100 triệu rồi.
- … Dung câm lặng. Nàng không thể cất lên lời. Tất cả như sụp đổ dưới chân nàng. Hồi lâu nàng mới cất lời. – Anh ấy làm gì mà nợ các anh nhiều vậy
- À. Thằng chồng em học đòi đá bóng rồi lắc đĩa với bọn anh.
Uất nghẹn.
- Hay là thế này đi – Hắn nói với nụ cười khả ố. Cô em chịu khó về hầu hạ bọn anh để trừ nợ đi. Người thế này chắc chỉ nửa năm là hết thôi. Ha…ha… Hắn đưa tay vuốt má nàng.
- Bỉ ổi, khốn nạn.
- Sao? Không đồng ý ah? Vậy thì 2 ngày nữa bọn anh sẽ quay lại. Lúc đó có thể anh sẽ không giữ được bình tĩnh như bây giờ đâu đấy. Đi.
Nàng vẫn chôn chân tại chỗ. Trung bước lại gần.
- Tránh xa tôi ra.
- Kìa em. Tha lỗi cho anh.
Nàng bước vào nhà.
- Anh nói đi. Chuyện là thế nào.
- Cũng không có gì đâu. Anh tự lo được mà.
- Cái gì? Anh tự lo được hả? Anh dẫn bọn chúng về nhà cướp đoạt tài sản, làm nhục vợ con anh thế chưa đủ sao. Mà thôi, đúng là chuyện của anh, anh phải lo. – Dung đứng dậy đi vào trong phòng. 
Nửa tiếng sau, nàng quay lại. – Anh ký đi.
- Cái gì đây. Em điên rồi sao. Sao lại ly hôn.
- Phải, tôi điên. Điên nên mới tin tưởng anh. Với tôi thế là đủ lắm rồi. Nếu tôi còn sống với anh chắc có ngày anh mang bán tôi để lấy tiền đánh bạc lắm.
……
- Đó là tất cả câu chuyện mà Dung giữ trong lòng bấy lâu nay. Nàng nói và nước mắt lăn ướt cả vai nó.
- Thế bây giờ anh Trung ra sao.
- Sau khi Dung về nhà mẹ đẻ. Anh ấy xoay sở, vay mượn mọi người trả nợ xong. Sau đó có viết thư cho Dung, xin Dung tha thứ và cho anh ấy thời gian để làm lại. Bây giờ đang ở tận Tây Nguyên cơ. – Nàng lại khóc.
- Thôi nào. Mọi chuyện qua rồi. Dung đừng khóc nữa. (đ.m thèng này cứ lúc phang thì gọi bằng EM)
Nó ôm chặt Dung, cả hai im lặng. Hồi lâu, Dung ngẩng mặt lên chạm vào ánh mắt nó. Môi lại tìm môi, say đắm, nóng bỏng như chưa hề có câu chuyện buồn nào. Tay nó lại tiến xuống vùng ngã ba. Bỗng nhiên Dung đẩy nó ra. 
- Không được sờ. Bẩn lắm.
- Hì – nó cười – mình đi tắm đi.
Dung gật đầu, nó bế Dung vào nhà tắm. Vặn nước. Thật sảng khoái.
- Dung, tắm hộ cái.
- Nào quay lưng đây, Dung kì lưng cho.
- Không cần đâu, chỉ cần tắm chỗ này thôi. – Nó cầm tay Dung đặt vào dương vật
- Đồ quỷ - Dung đánh nhẹ vào ngực nó, nhưng tay vẫn vuốt ve cái dương vật vẫn còn dính dâm thủy của nàng
Thoa sữa tắm lên khắp người nó, nàng dùng cái bông tắm kì cọ khắp người nó một cách nhẹ nhàng, trìu mến. Nó đứng yên, tận hưởng cảm giác như có kiến bò khắp người vừa nhột nhột vừa tê tê. 
Vòng tay qua người nàng nó nói: Đến lượt T tắm cho Dung. Nàng khẽ gật.
Làm tương tự như Dung đã làm với nó nhưng có điều nó xoa rất kĩ vùng ngực và vùng giữa hai đùi khiến nàng cứ run run, tay bấu chặt lấy vai nó. Ôm chặt lấy nàng, ôi mịa, cái cảm giác da thịt trơn trơn cọ sát vào nhau phê quá. (Bro nào trải qua cảm giác này chắc hiểu). Nó cúi xuống, nàng ngẩng mặt lên, hai cặp môi, hai cái lưỡi lại quấn chặt lấy nhau. Tiếng thở gấp gáp lại vang lên. Nó cúi xuống định hôn lên ngực nàng thì Dung đẩy ra.
- Đầy sữa tắm đây này
- Hi, T quên mất. – Dìu Dung lại dưới cái vòi sen, nó mở nước. Cả hai lại tận hưởng cảm giác mát lạnh của nước, nóng bỏng của những cái hôn. 
- Một lúc sau, Dung nói – Dung hơi lạnh.
Nó tắt nước, lấy khăn lau khô người cho nàng. Ngồi thụp xuống nó chăm sóc cẩn thận cái đám rừng rậm rạp giữa hai chân Dung. Nàng hơi rùng mình, tay vin vào vai nó. Vứt cái khăn sang bên cạnh, hai tay nó vòng ra sau xoa cặp mông nàng, môi và lưỡi bắt đầu hoạt động. Nó hôn khắp hai cặp đùi, phả hơi thở nóng bỏng vào giữa háng. Chậm rãi, nó hôn dần lên vùng ngã ba. Dung dường như muốn khuỵu xuống, nàng gần như dồn toàn bộ sức nặng của cơ thể lên đôi tay đang chống vào vai nó. Nhanh, mạnh, chính xác nó quét một đường lưỡi vào giữa cái khe đã bắt đầu rỉ nước của nàng. Ư… ư… Dung khẽ rên lên. Bài cũ soạn lại, nó đánh lưỡi lên cái hột le, hai tay xoa cặp mông của nàng.
- Thôi T ơi, Dung không chịu nổi nữa rồi
- Mới có thế mà đã không chịu nổi. Đúng là nhịn quen ăn không quen (câu này nó chế ra nhá) – nó thầm nghĩ - () có thể tạm tha nhưng môi và vú thì không
Đứng dậy, nó lại hôn Dung lại “vu bóp táy, lôn sờ tày”. Dung để mặc nó muốn làm gì thì làm, tay nàng cũng tìm đến dương vật nó xoa nhẹ. Nó thì thào vào tai Dung:
- Dung hôn cái của T đi (nói mịa là BJ hay thổi kèn cho nó nhanh lại còn)
- Không đâu. Nó cứ thế nào ấy.
- Hôn đi mà. T hôn của Dung suốt đấy thôi, có sao đâu.
- Dung ngần ngừ - Nhưng Dung không biết hôn
- T sẽ bảo Dung mà (thèng này đã thổi kèn đíu bao giờ đâu mà biết nhỉ) – Nó ấn nhẹ vai Dung xuống.
Dung ngồi xuống, tay cầm dương vật đưa lên ngang mặt nhưng vẫn chưa dám chạm môi vào. Nó ưỡn người ra để dương vật sát hơn với môi nàng.
- Hôn nó đi Dung.
Nàng từ từ đưa nó chạm vào miệng, cái đầu lưỡi thò ra chạm vào đầu khấc (như kiểu nếm thức ăn ấy các pác nhỉ). Rất nhanh nhưng nó cảm thấy như có điện chạy từ chym lên đến tận não.
- Dung ngậm nó đi. Thế… Đừng để răng chạm vào, T đau.
- Ưm…ưm…
- A… Dung dùng lưỡi đi, quệt mạnh vào cái khe nhỏ nhỏ đó. A… T sướng quá.
Dung dường như thích nghi với việc có một cái dương vật trong miệng rất nhanh. Nàng thụt ra thụt vào, thi thoảng lại mút mạnh làm nó sướng phát cuồng, ấn chặt đầu Dung vào. Sự thật thì đây là lần đầu tiên nó được BJ. Dung đẩy nó ra, dường như nàng bị ngộp thở do bị nó ấn dương vật vào tận trong cổ họng. Tay nàng vẫn sục nhẹ, lưỡi nàng liếm dọc theo chiều dài của dương vật. Nó sướng quá kiễng chân lên, Dung bất ngờ ngậm luôn một hòn bi của nó khiến nó như bị điện giật. 
Thôi hôm nay đến đây thôi – Nó nghĩ và đỡ Dung đứng dậy nó ôm chặt lấy nàng, tay lại thi triển tuyệt kĩ móc lốp. Được một lúc, nó rút tay ra, cầm dương vật ấn vào cái khe đã ướt đẫm dâm thủy của nàng. (ặc ặc khó vào quá. Không biết mấy Bro LX đã thử chiêu chơi đứng chưa) Loay hoay một lúc không được. Nó xoay người Dung lại.
- Dung chống tay vào tường đi.
Nàng hiểu ý, chống tay vào tường, cái mông hơi cong ra phía sau. Lần này thì rất nhanh nó đã đánh chiếm được mục tiêu.
- Ư… ư…
- Hự… hự… nó dập liên tục. Sướng … không em?
- E…m… có – nàng thều thào như người hết hơi.
Một ý nghĩ chợt lóe ra, nó rút dương vật ra, bảo Dung quay lại, một tay nó nâng một chân của Dung lên ngang eo mình. Rất nhanh, Dung hiểu ý của nó. Chân nàng quặp chặt vào eo nó, hai tay vòng qua cổ, hơi kiễng chân lên đưa () tiến lại sát cái dương vật. Nó lựa cái mông một tí và ngay lập tức lỗ () Dung đã được lấp đầy bởi cái khúc thịt dài 15cm của nó. Dung bị kích thích cực mạnh bởi những tư thế mới của nó (của nó đíu đâu, toàn học trên LX), nàng rên rỉ, mặt mũi đỏ gay. Được gần 5 phút nó thấy hơi mỏi chân bèn xốc nốt chân còn lại của Dung lên, nàng quặp chặt lấy eo nó. Giữ nguyên tư thế nó tiến lại phía giường ngủ và ngả xuống. Có đươc tư thế thoải mái nó bắt đầu thể hiện sức mạnh của mình bằng những cái dập liên hồi. Tay Dung bấu chặt vào lưng nó, miệng rên càng lúc càng to. Còn nó, mặt đỏ như vừa nốc cả lít rượu, mồ hôi vã ra. Nó đổi tư thế, bảo nàng nằm sấp xuống, hai tay kéo mông nàng nhô lên cao và bắt đầu thi triển tuyệt chiêu tối hậu : Doggy
- Ah… ư… em… sướng…qúa…
- Hừ… hừ…() em nó bóp nát của anh rồi.
- Chưa …ư… nát. Nó… vẫn… cứng lắm anh ơi, nóng nữa…ư…a…
- Để anh chơi ... nát …() em nhé.
- Vâng… cho anh hết đấy…ư…
- A…a…anh sắp ra này.
- Em… cũng… thế. A…a…ra cùng em đi anh.
A…a… cơ () nàng co bóp dữ dội khiến nó không thể kìm hãm thêm được. Dập mạnh cái cuối cùng, dương vật nó giật giật và bắt đầu công phá () Dung bằng một dòng tinh trùng nóng bỏng. Nó cảm thấy mình vừa xuất ra cả lít tinh trùng (đ.m cả lít thì chẳng Trụy Phong mà die mịa nó rồi các pác nhỉ) mất hết sức lực đổ gục xuống người Dung, một cảm giác tê rần xuất hiện. 
Thỏa mãn.
Rút ra khỏi người Dung, nó lăn xuống bên cạnh nàng, một dòng nước nhờn chảy dọc theo cái khe () thấm ướt đẫm một mảng gas giường. (lại mất công giặt)
- Dung thấy thoải mái chứ (đ.m lại đổi cách xưng hô)
- Nàng khẽ gật – Lấy cho Dung cái khăn đi, trong nhà tắm ấy.
Nó uể oải đứng dậy lấy cái khăn đưa cho Dung. Nàng ngồi dậy, cẩn thận lau mồ hôi cho nàng rồi đến nó. Kể cả thằng “Chym Đang Sun” của nó cũng được chăm sóc cẩn thận, cuối cùng là giải quyết cái đám rừng của nàng. Đúng là rừng vừa trải qua cơn bão, lông lá (à quên, cây cối) rạp hết cả xuống.
- Mình đi tắm đi cho thoải mái. – Nó đề nghị
- Đừng, vừa mới … không nên tắm ngay.
- Uh. Mình ngủ đi.
Nàng không nói nằm xuống sát nó, đầu rúc vào ***g ngực rộng rãi, rắn chắc của nó (thèng ku này mà “thối cánh” coi như đời em Dung xong). Cả hai thiếp đi, trên khuôn mặt vẫn đọng lại dư âm của cuộc chiến vừa qua.

Video clip 18+ women in box-japanese :

Đọc Hinh Xet mới nhất 2014

 -ở hiền nhặt được tiền

-ở ác nhặt được rác

-liều ăn nhiều

-lì ăn mì

-nhát thì ăn tát

-tinh tướng ăn khoai nướng

-kiêu ăn hạt tiêu

-hà tiện thì nhai dây điện

-thoải mái thì nghèo như con nhái

-đào hoa dễ dính si đa

-chăm chỉ thường có tiền tỉ

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :


Ghét nhất trên đời là cái giống đàn bà

Có mỗi tí việc làm mãi chả xong, làm được tí thì quay qua quay lại, than này than nọ, xong rồi tán dóc.

Xong rồi quay qua chửi đàn ông đồ tồi, sao anh đ’ yêu em, sao đ’ nói chuyện với em. Đm, tôi làm để bù cho phần cô đấy. Ăn gì mà hỏi ngu thế.

Next, bứt tốp cua-rơ qua thằng khác, nó bắt cô làm như osin thì im cmn cái họng. Xong rồi đổ tại cái số.

“Trời sinh cái giống đàn bà,
Làm cho trần thế thật là khổ đau.
Từ này cho đến về sau,
Đàn ông hạnh phúc với nhau đủ rồi…

Hinh Xet Em gái tôi 3

Chuyện bắt đầu từ lúc cô Linh được đổi về làm cô chủ nhiệm của lớp tôi. Tôi, một nữ sinh chỉ giỏi về Toán, rất kém Văn, và cô dạy môn Văn nên tôi không bao giờ được lọt vào “mắt xanh” của cô suốt học kỳ I qua.
cô Linh phải nói là một cô giáo trẻ so với các cô đồng nghiệp. Cô sống nề nếp, kỷ luật và thuộc hạng khó nhất ở trường dân lập Nguyễn Khuyến quê chúng tôi. Không biết có phải vì cái tính khó đó của cô mà cho đến bây giờ cô cũng chưa có chồng, và bọn học sinh chúng tôi ai cũng sợ và … ghét !

Trạc 30 tuổi, cô không bao giờ chưng diện, người rất giản đơn nhưng lại nghiêm khắc. Khuôn mặt thì lúc nào cũng đăm đăm. Vì vậy mà nhóm “quậy” chúng tôi hay gọi cô là “bà chằn”.

Gọi chúng tôi là nhóm “quậy” vì chúng tôi thích chơi và “quậy” hơn học. Chúng tôi cho rằng “học cho lắm cũng … tắm ở truồng”, cái câu mà từ nhỏ tôi hay thường nghe. Ý nói thời buổi bây giờ học ra chẳng làm được cái gì, việc làm kiếm thật không dễ ai cũng biết điều đó. Trai thì đi làm bồi bàn, gái làm tiếp thị còn có nhiều tiền hơn.

Ở trường, hễ nói tới nhóm “quậy” là ai cũng biết đến. Nhóm nổi tiếng vì những màn ăn chơi không ai bằng, vì đa số chúng tôi là con nhà giàu. Ăn chơli lúc nào cũng xả láng. Hội trưởng của nhóm chính là anh hai của tôi, bởi vì anh tôi lớn tuổi nhất, là người có nhiều chiêu thức và đầy kinh nghiệm phá phách. Tôi là hội phó. Cái chức hội phó này cũng nhờ dựa hơi ông anh. Không ai trong nhóm mà không nễ ảnh. Tôi cũng nễ ảnh lắm và thật lấy làm hãnh diện. Thật ra, giữa tôi và anh hai cũng có một mối quan hệ không bình thường. Chúng tôi đã vượt qua sự thân thiết của tình anh em, trở thành tình nhân của nhau !

Nhưng thôi … chuyện này không đáng nói tới. Nói chung, nhóm tôi có tất cả 20 người. Ngoài tôi và anh hai tôi ra, dưới tôi còn có Thư Ký Viên, Trưởng Ban Tổ Chức, Hai Tổ Trưởng của tổ 1 và 2 với 9 thành viên của mỗi tổ.

Chuyện xảy ra từ lúc cô Linh chủ nhiệm mở ra một lớp dạy phụ đạo và bắt học sinh phải đi học thêm. Ai không đi sẽ bị cô trù dập. Và nạn nhân đầu tiên lại chính là ông anh hai của tôi.

Sau cái lần anh hai tôi bị phạt làm kiểm điểm, đứng trước lớp đọc lời xin lỗi, tôi sợ quá, quyết định đi học phụ đạo của cô Linh. Nhưng mối “thù oán” bắt đầu reo rắt trong lòng chúng tôi kể từ đó.

Thứ Bảy nọ, đúng 10 giờ, cô đón tôi và các bạn khác cùng khối vào nhà. Nhà cô là một căn nhà tương đối nhỏ với nhiều vật dụng cụ lỉnh kỉnh quăng khắp phòng. “Hôm nay là ngày đầu tiên của lớp phụ đạo”, cô tươi cười nói nhìn xuống đám học sinh chúng tôi đang ngồi nhí nhố. “Khóa học đầu tiên kéo dài ba tháng và tiếp tục cho tới ngày các em thi Đại học. Như các em biết, lớp học này rất cần thiết cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới. Nên các em cần phải có phụ đạo đàng hoàng …”.

Và cứ thế cô thao thao về sự quan trọng của lớp học. Không biết có ai trong chúng tôi chú ý nghe cô giảng hay không. Nhưng riêng tôi thì chẳng hề, tôi cứ nhớ khuôn mặt bí xị của ông anh hôm thứ Sáu vừa rồi mà thấy tức mình dùm cho ảnh.

Mãi mê lo ra, tôi chợt giựt mình khi nghe cô nêu lên giá tiền của lớp học. “Cô chỉ lấy mỗi em một số tiền tượng trưng”, cô nói. Cả bọn học sinh nghe xong chỉ biết cúi đầu làm thinh. Tiền tượng trưng của cô sao mà nhiều thế, lấy tiền đâu ra mà đóng cho cô. Nhưng không nộp cho cô thế nào vào lớp cũng bị trù dập.

Thực ra cái chuyện dạy phụ đạo để kiếm tiền thêm của cô Linh có đứa học sinh nào không biết. Đã vậy không thôi cô còn chơi theo kiểu “cạn tàu ráo máng” những đứa nào không đi học phụ đạo lớp cô. Anh hai như đã nói bắt đầu nhận được khá nhiều điểm xấu và bị phạt kỷ luật. Hay như các bạn thân của tôi trong nhóm tổ 1 và tổ 2 thường bị cô bắt chép phạt, ghi sổ đầu bài. Những đứa nào chịu khó đi học phụ đạo như tôi, dù là chẳng hiểu cóc gì, nhưng vẫn được điểm tốt hơn.

Nếu chỉ vậy thôi thì chẳng có gì đáng nói. Chuyện đáng nói đây bắt đầu xảy ra khi một âm mưu to lớn phát xuất từ một nhóm “quậy” của chúng tôi : Âm mưu bắt cóc cô Linh để dằn mặt !!! Người đề xướng âm mưu đó không ai khác hơn chính là ông anh yêu quý của tôi.

Tôi chỉ nhớ cái đêm trước khi anh đưa ra âm mưu đó, anh tỏ ra rất tức giận. Tôi gần như thức trọn đêm trò chuyện với anh và đến khi trời hừng sáng chúng tôi lại một lần vượt qua cái hàng rào của tình anh em !!!

*
* *
“CÔ CÓ BAO GIỜ THỦ DÂM”, một đứa trong nhóm bước tới xé áo cô ra, quát. Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh đèn nê-on vàng dợt, cô Linh thều thào nói “Em là ai, nghe giọng em quen lắm. Xin em thả cô ra. Nếu em là một trong những học sinh của tôi, mong em đừng xúc phạm tới thầy cô của mình”, vừa nói cô Linh ráng nghiêng đầu về phía có tiếng nói, nhưng sợi dây buộc quá chặt làm cô khó cử động.

“Bát. Bát”. Hai cái tát xán ngang má cô, làm cô Linh chếnh choáng. Tiếp theo là một tiếng quát, “XÚC PHẠM GÌ. Nghe đồn là cô đối xử tệ bạc với đám học sinh lắm phải không ?”.

“Tôi đâu có … Trời, dạy các em nên người là bổn phận thầy cô như tôi … tại sao …”, cô Linh phân trần.

“Nghe nói là cô hay trù dập đám học sinh. Ai không đóng tiền học phụ đạo là …”, một giọng phán quyết cất lên.

“Các em … Các em thiệt quá đáng … Vì cái gì chứ ?
Chẳng lẽ vì những điểm xấu mà cô cho tụi em… Học phụ đạo … Có phải các em học sinh của cô ? Có phải em là NHT hay không. Nghe giọng em quen lắm. Em thả cô ra đi”, cô Linh một tay ôm mặt, một tay quơ quơ phân trần.

“Không phải điểm xấu không thôi. Cô bắt bọn học sinh chép phạt vô cớ. Rồi làm …”, một đứa định nói làm gì đó nhưng không biết nói gì hơn thì chợt ngưng.

“Chép phạt … chép phạt đâu đáng cho các em bắt cóc cô, rồi sỉ nhục cô bằng những lời nói tục tỉu”, cô quơ quơ cánh tay tiến về phía trước. “Các em thả cô ra đi, rồi chuyện gì chúng ta có thể bàn thảo lại. Cô hứa từ nay không bắt phạt các em một cách vô cớ hay quá đáng”.

“Thôi trễ rồi. Nghe đâu tụi học sinh bị cô trù dập bây giờ không còn tin cô nữa. Bên ngoài, công an đang tầm nã hung thủ bắt cóc cô. Thả cô ra, rồi trước sau gì cũng bị bắt. Chỉ còn có cách giam cô ở đây”.

“Mà các em có phải là học sinh của cô ? Có phải NTMT, DCV, đám NGHV của các em ? Nếu phải, cô van các em thả cô ra. Nếu thả cô, cô sẽ báo cho mọi người biết là không ai bắt cóc cô hết. Tự cô tình nguyện theo các em tới đây”, cô Linh xuống giọng.

“Thôi, không dám tin cô. Bây giờ tụi này leo lưng cọp rồi. Làm được rồi làm tới luôn”, một giọng cất lên đáp.

“Các em định làm gì cô”, cô Linh hỏi.

“Trả thù dùm … không phải trả thù …”, một giọng nói từ phía sau cất lên. “Không, chỉ vì chúng tôi là những kẻ cướp mà thôi”.

“Cướp, cướp gì. Các em không định làm gì cô chứ. Giam cô cũng được. Nhưng cô xin … cô xin các em đừng làm nhục tới cô … Dù sao cô cũng là cô …”.

“Thôi đi cô ơi ! Lại dở trò đạo đức đó nữa, tụi tui nhắm cuộc đời này chẳng đi về đâu nữa … Dù cô là … là hiệu trưởng đi nữa, tụi tui cũng không tha. Dưới mắt tụi tui cô cũng là một sự đáp ứng nhu cầu cần thiết”.

“Nhu cầu gì, có thiệt … các em !”, cô Linh nuốt nước miếng. “Các em không định chứ hả ?”

“Bây giờ, cô trả lời cho bọn em biết. Cô có bao giờ thủ dâm. Cô phải nói thiệt, nếu không cô sẽ bị đánh”.

“Các em thiệt không thể ngờ được. Chẳng lẽ lối sống buông thả của xã hội biến các em ăn nói thô tục như vậy …”, cô đáp.

“CÓ HAY KHÔNG ? NÓI MẸ RA ĐI …”

“CÒN NỮA, CÔ KHÔNG ĐƯỢC KÊU CÁC EM, KÊU TỤI TUI LÀ CÁC ANH !”, một đứa thình lình quát lên, làm cho cô Linh giựt mình nói đại: “Không, không bao giờ … Các em …!”.

“Không hả … Rõ ràng là cô nói xạo”. Bát !!! Bát.

“SAO CÁC EM DÁM ĐÁNH… PHẠM THƯỢNG!”, cô Linh chợt kêu lên liền bị thêm mấy tát tai nữa.

“Chẳng những đánh, còn sỉ nhục cô nữa nè”, vừa nói nó vừa xiết sợi dây trói tay cô Linh, làm cô đau nhói.

“Nói cho biết, chẳng lẽ cả đời này cô không bao giờ thủ dâm sao. Với đàn bà con gái, tui rõ ràng nhứt nè. Ít ra cũng một lần chứ … Tụi bây giúp treo lên coi !”.

Một đứa bước tới làm theo “lệnh”. cô Linh chống trả quyết liệt. Nhưng năm bảy đôi tay bề hội đồng, cô Linh sao chống cự nỗi. Cô bị kéo lên khỏi mặt đất, tứ chi kéo dang ra.

Thình lình, từ đâu một bàn tay sờ vô ngực cô, xé toạc áo cô ra, làm bờ vai cô phơi ra trắng hếu.

“Trời ơi, các em … CÁC EM !”, cô la lên.

Hai ba tiếng cười khanh khách kềm theo. “Các em nữa hả, phải gọi là các anh chứ !”.

“Chưa lần nào thủ dâm hả, để bọn tui thử coi hàng là biết. Nghe nói thâm đen là có nghĩa đã có rồi, còn màu hồng tươi … chưa có sờ qua đó … nguyên si à nhen”, một giọng ranh quái cất lên.

“Các em dám. Phép tôn sư trọng đạo của các em đâu ? CÁC EM DÁM ĐỤNG TỚI CÔ !?”, cô Linh giãy dụa.

“Sao không dám. Bây giờ, cô làm gì được tụi tui chứ ! Chẳng những đụng cô, còn đâm sâu cô nữa là khác”, một đứa cười nói một cách đắc ý.

“BAO NHIÊU LẦN?”, một giọng khác quát lớn thúc mạnh vào mông cô Linh.

“Xuuyy ! ….”, cô Linh xuýt xoa và bị tán thêm mấy cái nữa, sợ quá cô nhanh nhẹn nói đại: “Một lần …”.

“Chỉ một lần thôi sao. Tui biết có người … em của bạn tui thủ dâm ít nhất một tuần một lần”.

“Người con gái đó không phải là cô. TUI KHÁC”, cô Linh lên tiếng.

“Nhưng không phải chỉ một lần trong đời chứ hả”, một giọng từ góc bên kia cất lên phụ họa.

“Tùy em nói sao thì sao”, cô Linh nằm im.

“Cô nghĩ sao nếu cô làm một lần cho tụi tui thấy”, một giọng cất lên rồi phá ra cười khanh khách. Cả đám thấy cũng cười theo.

“Các em hết thuốc chữa rồi. Trong đám tụi em có ai là LNV hay không ? Hôm trước cô bắt em chép phạt, em cho cô xin lỗi”, cô Linh lầm bầm.

Không ai nghe lời cô hỏi hết. Bỗng nhiên từ đâu đó, một bàn tay đặt lên ngực cô rồi lên tiếng: “Hàng xịn anh em ơi!”. cô Linh chợt giãy dụa la hét. Nhưng thay vì ngừng tay, năm bảy bàn tay bay vô, chùm chụp lên ngực của cô Linh, mặc cho cô cố gắng tránh né.

Một giọng từ đâu phía dưới chân cô cất lên: “Mày, mau cởi nút áo cô ra đàng hoàng. Chuyện đâu còn có đó, sao đối xử với cô tệ vậy”, rồi nó cười ha hả.

Theo “lệnh” của một đứa, một đứa khác bước lên. Hai ba đứa đứng kế, lui lại, nhường đường cho đứa nọ.

cô Linh bây giờ trở lại trạng thái nằm im chờ đợi. Một bàn tay nào đó đặt nhẹ lên cút áo cô, cô vẫn nằm im nghĩ ngợi. Trước sau vì cô cũng bị bọn chúng cởi áo, thay vì bị biện pháp mạnh, bị đánh, chẳng thà để đứa nào đó làm nhẹ nhàng hơn. cô Linh không định cự nự gì nữa.

Áo cô lần lượt được cởi ra. Bây giờ cô nằm lơ lững treo trên dây, nửa phần lõa thể, bằng bốn sợi dây vải buộc chặt ở cổ tứ chi. Cô thấy thật hổ thẹn vô cùng. Nếu như bọn chúng là đám học sinh của cô, mà đối xử với cô tệ như thế, chắc rằng chúng ghét cô đến tận xương tủy. Sự xấu hổ của người đàn bà bị thấy trần trụi cũng nặng lắm.

Treo cô Linh lên xong, cả đám đứng lớ ngớ nhìn thân thể cô như một con vật sắp vào tay vị đồ tể lột da.

“Thật không ngờ cô giáo có bộ ngực thon gọn mà ướt át ghê ! Cô có tập thể dục thẩm mỹ gì không ?”, một đứa bỗng nhiên xầm xì.

Như đoán được cả đám đang nhìn vào ngực mình lom lom, cô Linh bỗng thẹn đỏ mặt. Giãy dụa mấy cái lơ lững cho có lệ. “Các em, đừng làm vậy … Đừng! ĐỪNG! QUÁ ĐÁNG RỒI NHEN”.

Dù cho cô có kêu la, bọn họ cũng mặc kệ. Và khỏi cần nói, lúc này đứa nào đứng gần đó cũng cương cứng hết cỡ.

Thình lình, “tốc”… một cái bún tay ra hiệu của đứa đại ca trong nhóm. Cả đám bước tới lần lượt trút hết áo quần. Đứa nào cũng tổng ngổng chỉa về phía trước. Chắc là bọn chúng khá thân thiết với nhau nên chẳng ngượng ngùng trước sự hiện diện của đứa kia.

“Tụi mình suy nghĩ kỹ chưa ? Hãm hiếp là tội nặng lắm đó !”, một đứa có vẻ ít nói nhất trong đám lên tiếng. Liền đó, năm bảy bàn tay vừa rồi lại đáp lên mình cô Linh vội rút tay về.

cô Linh thừa lúc bọn chúng dè dặt, lấy hơi nghỉ ngơi. Cô bớt giãy dụa và có thể cô cũng đã yếu dần vì bị treo trên không khá lâu. Cũng có thể cô cũng không buồn chống cự không giúp gì được hơn.

“Sợ gì … tụi mình tính toán kỹ càng hết rồi. Kế mượn dao giết người hay dương đông kích tây gì đó … ai biết được. Công an cũng không thể nào ngờ là bọn mình”, một đứa xầm xì.

“Vậy đại ca chơi cái chiêu vu oan hả ?”.

“Xuỵt …. !!! Đừng nói thêm nữa. Tao đảm bảo không sao là không sao. Mày nhát quá thì ngồi ngoài đó coi đi. Nói xong, nó quay sang cô Linh nói tiếp: “Cô có ngại chiêu đãi tụi em chút chút ? Không mất thời gian gì cô đâu, mất chút … sỉ diện thôi” Cả đám lại quên hết sự lo sợ vừa rồi, phá ra cười khanh khách khi nghe lời chế giễu của hắn.

“Các em quá đáng rồi nhé. Nếu các em muốn làm gì thì làm. Đừng bắt cô … đừng hành hạ cô theo kiểu đó. Các em có biết đạo đức là gì không ? … Cô mà chết, cô không tha cho đâu”, cô Linh phản kháng.

“Đạo đức có ăn được no không cô”, một đứa dè biểu.

“Cô chưa chồng mà … đâu có sợ ai đánh ghen. Lấy hết tụi tui làm chồng đi. Tụi tui cho … cho em sướng đều đặn. Còn cái chuyện tha hay không tha … tính sau nhé. Coi theo thái độ biểu hiện của cô sao đã, khoan hồng tùy hình thức”, đứa khác phụ họa thêm.

Nói xong, nó đưa tay chộp nhanh vào bẹn cô Linh, làm cô giựt bắn mình, co chân đạp túi bụi. Nhưng vì bị trói, cô chẳng làm gì được. Giãy dụa chỉ làm thân hình cô đong đưa như cái võng lắc trên không.

Đám nọ lại có dịp nhìn thấy cô khổ sở dưới bàn tay tham lam của tên đại ca, lại thấy cô nửa trần trụi vẫy vùng như con cá nằm trong rọ, liền phá ra cười chí chóe.

Vừa bị sỉ nhục tinh thần lẫn thể xác, cô Linh không khỏi rùng mình. Trong đời cô chưa bao giờ gặp sự gớm ghiết đến như vậy. Thế là cô sụt sùi khóc. Nước mắt cô lăn qua khóe chảy dài trên má.

“Các em … các em thực đối xử với cô vậy sao. Chẳng lẽ kiếp trước cô mang nợ các em”, cô thút thít.

Một tít tắc lặng im. Cả đám nhìn nhau như có chút mủi lòng. Nhưng đâu đó một giọng quát lên: “THÔI DẸP ĐI, dẹp nước mắt cá sấu đó đi, tụi này đã chay sạn rồi. Đây không phải sự trừng phạt chi hết, coi như cô không may lọt vào tay tụi này đi”.

“Ờ, phải đó”, một giọng cất lên phụ họa. Cả đám nghe tên nọ nói chí lý cũng ậm ừ đồng ý. Chúng quyết định súm lại bao quanh lấy cô, hết sờ mó đến như hành hạ, xúc phạm nhân phẩm cô.

Một lát sau, đâu đó có tiếng đề nghị, “Đố ai làm cô ướt”.

Một đứa khác tuột luôn cái quần đùi, đưa luôn dương vật đặt vào lòng bàn tay cô rồi rút nhanh về, nói: “Chỉ cần cho cô sờ một chút sẽ chảy thôi”. Cả đám nhìn hành động của đứa bạn trố mắt ra.

Một giọng khác vang lên: “Trời ! Mày không sợ cổ bóp … một cái là trứng dái chạy lên tới cổ”.

Vừa khi đó, cô Linh cố gắng kéo tay về dù đã bị trói chặt. Cô cảm thấy thật gớm ghiết cái vật nong nóng, sùi sùi nằm trong lòng bàn tay.

“Các em thật quá đáng. Nếu cần giải quyết nhu cầu tại sao các em …”, cô la lên “TẠI SAO CÁC EM KHÔNG THỦ DÂM HAY TÌM GÁI ĂN SƯƠNG”, cô nhỏ nhẹ: “Nếu cần tiền cô sẽ giúp một ít. Bây giờ thả cô được không?”

Cả bọn có thể thấy lúc đó mặt cô sừng lên, bừng bừng. Đâu đó, có đứa nào bạo dạn lên tiếng, “Chứ không phải thủ dâm bị nghiêm ngặt cấm đoán hay sao. Tìm bò lạc coi chừng công an lụm liền”.

Từ khóa cho chủ đề Hinh Xet liên quan :

Xem thêm chủ đề Hinh Xet liên quan :

Anh Yêu Em ! Con Điếm Của Anh Àh!

Những viên thuốc Marvolon rơi tung tóe trên sàn, tàn thuốc lá bay vào ly Maxim, máu chảy ra từ trên đùi chảy xuống,rất nhiều, từng dòng đỏ tươi ướt đẫm trên chiếc váy trắng,căn phòng chợt im lìm và lạnh lẽo, chiếc rèm cửa bay lượn lờ qua mặt cô, một cô gái,vừa bị thằng người yêu,cưỡng hiếp.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 4

Yêu là cưới. Chứ không phải để nghịch phần dưới free...

Một lần đụ địt vợ dâm lồn đẹp không thể nào quên

Từ lúc tôi upload hình ảnh chăn gối của vợ chồng chúng tôi lên đến nay, tôi thấy cải thiện hơn mối quan hệ giữa vợ chồng chúng tôi … Ngày trước vợ tôi hay cáu gắt …chắc vì áp lực công việc nhiều quá không giải tỏa được mới trở nên như thế …..

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 2

Hai thằng sinh viên một tên là Nghiêm sinh viên Bách khoa, một là Tỉnh sinh viên Học viện tài chính gặp nhau trên đường.

Em Có 2 lựa chọn : 1 là lấy anh, 2 là thi đỗ đại học ♥

Dù mệt mỏi, lo lắng thế nào, anh chỉ muốn Bống Xinh của anh cười toe khi đọc tin nhắn thôi! Sỹ tử cả nước hối hả đi làm thủ tục thi Đại học