Hinh Anh Xet

Miệng bị dán kín mà Tám vẫn cố ư a cho tỏ nỗi sướng nứng. Phần mông chị kẹp cứng lấy hông tôi mà xàng mà nhún. Cái lồn nhẹp nước kêu chép chép. Tôi sướng nên càng nút lưỡi chị và còn lòn tay xuống bóp vô cả hai vú nữa.

Sữa bị bóp ép trào ra, tôi vê hai đầu vú để lau và nhấn mạnh cặc vào lồn. Tám thở hào hển ra vẻ thú vị. Tôi hối Tám cong một giò cao và kéo gác nó lên vai, rồi ở vị thế đó tôi nghiêng người nắc Tám dữ dội.

Chơi kiểu này, tôi vẫn tự do bóp hai vú Tám mà nắc cũng sâu. Chả thế mà nghe thịt da hai đứa đập vô nhau nghe nhách nhách cũng ham. Tôi nắc chừng nào thì Tám lại gào xin nắc mạnh thêm, tôi tưởng giò chị bị bẻ lọi tới bến, mà lạ chẳng sao cả. Thế mới biết ở mỗi người đàn bà dường như đều ẩn chứa một tay nhào lộn tuyệt diệu.

Nhìn vòng cong đôi mông Tám quậy ào ào dưới sức ép của tôi, lại thêm cái vẻ mềm mềm của hai vú bị tôi bóp vê xục xạo, mắt Tám như xuất thần lim dim nhắm. Tôi vê hai núm vú đến cứng lại mềm, mềm lại cứng mà nhắp không thấy mỏi.

Tám cứ ré từng chặp, miệng há ra chả hiểu định la hét hay nói năng gì, tôi bóp rồi ghé miệng bú nút mỗi cái vú thay phiên nhau. Tám được nắc dưới bú trên, giùng giằng như con giun bị xéo.

Người Tám phốp pháp, dầy nên tôi lăn qua lăn lại như nằm trên tấm nệm lớn. Hai vú càng được vê càng nở, lồn cũng ứa nước trơn không ngừng. Hai mu lồn ọp vô ọp ra, những sợi lông bị đè trồi lên ụp xuống coi đâu tệ.

Tôi nắc một hồi thì tới cơn, tôi động cỡn nên nói năng lung tung : ôi, sao lồn bà bữa nay đụ sướng vậy. Bà có khoái không, Tám gật đầu như con lật đật. Tôi cắn đầu vú lại hét : còn cái này nữa, sao dai như cao su. Tám giả bộ kêu đau càng làm tôi thêm hứng chí.

Tôi banh rộng hai giò Tám như đôi càng xe bò, gài cả hai lên hai vai, bẻ cong người chị lên và tôi dọng ạch đụi lên lồn chị. Hai giò bị khóa đẩy người chị trồi lên trồi xuống, cái lồn đội cao nên tôi đụ ành ành.

Lại một hồi thiệt lâu thì tôi tới. Tôi cắm đầu cắm cổ giập, giập đến co người xụm dái và ọc ọc mửa liên tu bất tận. Tám cũng bật người lên cho lồn cắm sâu vào cặc tôi mà hứng đón hết mớ tinh trùng tôi phóng ào ạt ra. Khí tôi bắn như mưa sa vào tử cung chị làm Tám lịm đi co quíu.

Tôi hết sức đã ngưng, còn Tám thì vẫn ê bên trong lồn nên cố xiết và hất lồn lên để ăn vớt cú chót. Mắt Tám nhói nhói như sao băng, long lanh như ngọc, hai chưn đạp ào ào, xóc tôi như xóc mớ rơm. Tôi gục im trên người Tám cho chị tự ý vần thế nào cũng được.

Cuối cùng thì Tám xìu. Người bã ra như dây nhợ gì bị tuột róc hết trơn. Chị không còn sức để hất tôi ra khỏi người chị nên tôi phục vị y hệt như con heo con trên mình mẹ. Sức thì xổng mà tay không chịu rời khỏi hai vú. Tôi vẫn nhẹ nhàng măn để hai vú mềm lăn day dưới da tay tôi.

Tôi hôn lên mặt, lên má, lên môi Tám ngầm cám ơn lòng vị tha của chị. Tôi lại hôn lên đôi vú chị và nhấc mình ra khỏi cái lỗ vừa chôn cặc trong đó. Một dòng khí đặc quánh theo đà rút của tôi giăng thành sợi dài và rơi lại xuống lồn Tám, chèn nhẹt hoi nồng.

Cả hai cùng hả hê vì vừa qua một trận đấu đầy hào hứng.
Tôi vừa ở hãng về gặp đúng lúc Tám đang ôm hai tay trước ngực, vừa day vừa mếu náo kêu đau. Tôi nổi máu yên hung nên nạt : sao lại đau, ai làm gì bà hả. Chị thấy mặt tôi càng rống lên : ôi nó cắn em muốn đứt cả vú. Tôi cáu tiết gắt : thằng nào, đứa nào, sao lại để nó cắn vậy. Tám phụng phịu : thì thằng chó chứ ai. Tôi bùng cơn ghen lên : thì ra thằng mất dạy hôm nay lại mò đến cắn bà hả. Tám lắc đầu nguầy nguậy : không phải, em đã bảo thằng chó mà, lão ấy bị con vợ giữ bú lồn khìn khìn thì lẻn đi gì nổi.

Tôi muốn điên cái đầu, giận là cái chắc, nên sừng sộ với Tám : nhà có một mình, ngủ nghê cửa nẻo chẳng khóa lèn chặt, để bọn mất dậy lẻn vào làm bậy. Bà tơ hào thế nào để nó cắn đứt vú mà không hay. Tôi nghĩ bụng giá về sớm một tí, chịt mẹ nó cửa, rồi đánh cho thằng cô hồn một trận tóe máu cho tởn.

Tám lại ông ổng sủa : em đưa vú cho nó ngậm đàng hoàng, ai dè nó đớp em một phát, đứt cả đầu vú. Tôi ngọt nhạt mắng : phải mà, bà rượng lên nên trật vú ra cho nó bú, hèn gì. Đàn ông thấy vú như mèo thấy mỡ, vú bà lại nây nây một đống, làm gì nó chẳng cắn. Tui còn muốn cắn nữa là ai.

Tám ngước lên nhìn tôi thấy mà thảm : chèn ơi, người ta đau thấy tía, không xem hộ coi ra sao, còn ở đó cự nự. Tôi càng tức thêm như bị ai đổ dầu vào lửa, tôi chửi toáng lên : đàn bà bạ đâu nằm tốc vú ra đó, tui truyền đời có ngày bị nó đè nó hiếp cho thì có thân mới lo. Nhưng rồi cũng thấy tội tội, tôi cố truy nguyên xem thằng chó là ai. Tôi lại hỏi Tám : làm sao thằng chó nó mò vào đây được.

Tám đang nhăn nhó cũng phải phì cười : ghen gì mà ghen ngược ngạo vậy, cha nội. Thằng chó là thằng nhóc nhà này chớ ai. Tôi thở phào, định đưa cao tay xáng cho thằng nhỏ một phát, nhưng Tám chụp kịp, la lên : nó mới ngủ, đừng dựng nó dậy, nó hét thi bưng miệng hổng kịp.

Tôi nén sự bực xuống, biểu Tám : đâu bà đưa tôi coi nó cắn làm sao. Tám rón rén vén cái áo lên, tôi còn giận nên nạt : cởi mẹ nó ra, còn vén vén mẹ gì. Tám nhìn cặp mắt tôii đỏ ngầu nên ngoan ngoãn làm ngay.

Tôi lấy tay nâng từng cái vú lên, chăm chăm dòm vô chỗ núm, thấy có dấu máu rịn ở đó. Tôi lầu bầu : thằng nhỏ đếch có cái răng nào mà sao nó cắn được hỉ. Tám co rúm người vì nhột bị tôi lật cái vú qua lại, phần thấy sự ngô nghê của tôi, chị phân bua : nó chưa có răng nhưng ngứa lợi nên nghiến rồi dứt mới ra nông nỗi.

Tôi phân bì với Tám : chớ sao tui cũng ngậm, cũng nút, cũng cắn mà bà đâu có hề hấn gì. Tám cười vì cái sự ví lãng xẹt của tôi : ông có răng, nhưng khi ông cắn tui nhăn mặt thì ông nhả lơi ra, còn nó nghe tui la, tưởng là tui giỡn nó càng tợp chắc và giựt đùng đùng. Tôi chịu thua lý luận của mấy bà.

Tôi khám kỹ lưỡng cả hai vú còn hơn thầy thuốc rồi nói với Tám : cũng mẻ sơ sơ thôi có sao đâu. Hay là bà thấy tui nên làm bộ nhõng nhẽo kêu um lên cho tôi rờ rẫm mới chịu. Tám ngúng nguẩy thấy ghét : người ta đau thiệt mà ông còn cho làm bộ, chắc chờ tới khi hai cái núm vú văng mẹ nó ra thì mới nhận là tui đau sao. Tôi thú vị khi nghĩ vú đàn bà mà mất luôn cái núm thì chắc tức cười.

Tôi hệch hệch cười, Tám đạp hai giò đuổi tôi : ông cút đi, tui không khiến, tui đau kệ cha tui. Nói xong, chị kéo hai tà áo khép lại. Tôi sùng sùng kéo co với chị, người lột người trì, tôi điên lên nên nắm hai vạt áo xé bét ra. Tám hổng dè tôi táo tợn như vậy nên mở toác mắt dòm tôi. Tôi xô Tám ngả xuống, đè cấn lên hai tay, nhìn trừng trừng vô mặt Tám mà hét như ông tướng : tui nói, bà hổng được cãi, đừng thấy tui cưng mà lên mặt. Tử tế tui còn nương bằng không chính tui cắn cho đứt hết đầu vú chớ hổng cần thằng chó. Liệu hồn.

Tám nằm nín khe. Tôi há há cái miệng rà rà lên từng cái vú của Tám hỏi : sao giờ muốn tui hun hay muốn tui cắn đây. Tự dưng, nước mắt Tám ứa ra, nhòe nhoẹt cả mặt. Tám không trả lời tôi mà quay dấu mặt đi. Tôi lại kềm mặt chị lại, bắt nhìn thẳng vào tôi, buộc chị phải cho ý kiến. Tám sụt sịt nói : anh thương chừng nào thì em nhờ chừng đó. Còn em muốn anh hun mà lòng anh đang giận muốn cắn thì em cũng có cản được đâu.

Tôi nghe cái giọng nhõng nhẽo của Tám mà bao nhiêu giận hờn gì bốc hơi hết. Tôi nhỏ nhẹ càm ràm : anh thương thì đừng làm anh nổi sùng. Lỡ anh giận mất khôn, cắn đứt đầu vú em thiệt thì cả anh lẫn em đều thua thiệt hết. Anh bú mà không có cái núm thì còn nghĩa lý gì, còn em mất cha cái đầu vú thì sướng gì nổi nữa. Tám hiểu ra ngúc ngúc đầu tỏ vẻ tán thành.

Tôi xoa hai bầu vú rồi nhẹ nhàng đưa chót mũi hun lên từng bên vú một. Khi hun tôi lại bấu cho vú độn lên để rà chót mũi mới ưng, dè đâu Tám thấy đã, cả hai đầu vú đều mong lên tức khắc. Tôi dùng miệng hun tiếp và kéo đầu vú ngang qua ngang lại ở môi, Tám lim dim mắt đón nhận những cú vuốt ve của tôi.

Tôi lại day nơi bầu vú, hai quầng vú máu dồn xuống rất nhanh nên cũng cứng lên, tôi rà miệng làm cho những hạt sữa nổi cộm lên như tấm. Tôi vừa hun, vừa trịn môi lên khắp cái quầng, Tám nhột nho nhoe xê dịch dưới vòng tay tôi. Chợt Tám kêu ui da, tôi hỏi, Tám chỉ cho tôi chỗ bị xước nơi vú. Tôi xem rồi khề khà nhận xét : không sao, nó chỉ xước cỏ gà thôi, khi cho bú nhớ tránh đừng để thằng nhóc cắn thì một vài hôm là khỏi thôi.

Rồi tôi làm ra vẻ sành sỏi bảo Tám : để anh tha thuốc lên cho nó mau hết nghe. Tám gật đầu lia lịa. Tôi thè lưỡi ra vét vòng quanh cái núm, tới ngay chỗ bị xước tôi ém cái lưỡi lâu lâu hơn. Tám có vẻ chịu, mắt càng lim dim tợn, tôi lấy lưỡi gẩy gẩy cho cái núm vón hòn và a thần phù tôi ngậm luôn mà chuốt nhè nhẹ.

Người Tám cong vểnh lên, giúi cái vú đầy nghẹt vô họng tôi rồi chị nàng ê a như con nít : ui, ui, dịu dàng quá. Thấy Tám không có vẻ đau, tôi mút và chuốt nhanh hơn, cái núm vú phều phào vô ra nơi miệng.

Chẳng mấy chốc, cả hai núm vú rắn như cục sỏi, tôi vẫn mút, chuốt nhẹ nhàng. Tám lết bết thân mình như con giun, uốn éo như con rắn nghe điệu kèn của tay phù thủy. Tôi bỗng nảy ý ga lăng hỏi Tám : anh bú mút vú em vậy có đau hôn. Tám cho biết không đau mà còn sướng nữa. Tôi hứng chí bóp chặt hai bầu vú để mút cho đã.

Đến bây giờ tôi mới nhận ra tự hồi nào tôi ra âu yếm xưng anh, gọi em với Tám. Thì ra khi con người ta mải mê ngậm cái gì mềm mềm trong miệng là con người ta dễ bị mà mắt quên tiệt mọi sự. Tám đã lâu không nghe tôi gọi là em mà chỉ ông ông bà bà, giờ nghe tôi nưng niu hai cái vú mà thốt ra lời chan chứa thì cảm động hai mắt long lanh.

Tôi cứ ôm khư khư hai vú trong khi đưa môi hun hết má đến miệng, đến cằm, đến môi, đến trán Tám. Tới khi tôi hun dưới cần cổ thì Tám thun người lại kêu nhột, tôi làm trây hun luôn vào dưới nách, lên cái ức đầy, và lấy miệng gặm vô mớ lông nách thì Tám kêu : ui, em hổng chịu đâu. Tám có cách nũng nịu thiệt dê kêu.

Tôi cũng hòa nhập với cái điệu ngúng nguẩy của Tám nên tôi gạ : cho anh hun cái lồn nữa nghe. Tám co rẹt hai đùi lại ngăn : đừng anh, hồi hôm tới giờ em lu bu chưa rửa, hôi òm. Tôi ngấm ngẳng không nghe, nên lấy giò đằn cho Tám nằm yên rồi tôi lấy tay giữ cho Tám không vùng lên được, để tuột dần xuống.

Tám la bải hải : em nói đừng mà, làm em giận. Anh muốn thì để em đi rửa ào cái đã. Tôi chẳng muốn phá vỡ niềm yêu đương của cả hai đang ồ ạt dâng lên, nên đỡ Tám dậy. Hai đứa lết bết dính xà nẹo nhau, tôi vừa ôm phía sau eo ếch Tám vừa nắm lai quần lột xuống. Tám ọc ạch đi như con heo, la chỏi lỏi : chèn ơi, ham gì mà ham dữ vậy cha nội. Đến đi rửa cũng hổng yên với cha.

Tôi nhấm nhẳng cười trừ. Tôi tuột đước Tám khi chưa vô tới buồng tắm. Nhìn cái mông tròn quay, tôi vỗ cái bép nói đùa : đít gì bự một mâm, hèn chi lồn dầy cui một nạm, đụ hoài hổng ngán. Tám hự hự nhưng có vẻ thích. Tám rung rung tấm thân, hai cái vú quậy đùng đùng phía trước. Tôi thò luôn hai tay bóp lấy chúng mà đeo xà ển sau lưng chị. Y như con sam cái đeo con sam đực trên lưng.
Bị tôi đeo cứng nơi lưng, hai vú bị bóp ồm ồm, cái miệng Tám nhèo nhẹo không để mọc da non : người gì đâu hở là bóp, là lột. Rồi chị la lên như bị ăn hiếp : giời đất có mắt không mà để thân tôi bị dày vò, bắt tình bắt tội thế này.

Tôi biết Tám thích bỏ bu mà còn làm bộ làm tịch, nên tôi không bóp nhẹ hai vú nữa mà xoe nắm chặt chúng trong hai tay mà vò, mà xát như xát gạo. Tôi có cảm tưởng da thịt Tám ở hai vú bị nghiền thành bột rơi lả tả như cám. Chị chàng càng nhõng nhẽo kêu nheo nhéo : ối, đau em, bóp nhè nhẹ thôi, đừng vắt như quả cam làm chúng nát bét ra, anh lấy gì mà bú. Tám nói mà phụng phịu cái mồm, tôi rất ưa cái lối làm nũng này nên càng trêu : cho chúng nát mẹ nó ra rồi tui đi kiếm cái khác, thiếu gì người cũng đang cần được tui bóp.

Tám õng ẹo làm duyên : eo, đúng là người chóng quên ơn. Đang thèm bỏ cha, người ta thấy tội cho rờ, cho bóp, lại nuôi bú đẫy thân, giờ chưa chi đã phản. Nói vậy, nhưng chị cũng bảo ban tôi : bỏ tay ra để em ngồi xuống rửa xong đã. Tôi cũng tạm ngưng bóp vú chị.

Tám ngồi co gối xuống, lấy cái vòi định xịt vào rửa, tôi hét lên : để đó cho anh. Chỗ đáng yêu đó phải để anh săn sóc mới được. Nói xong tôi giựt lấy sợi dây cao su nối liền cái vòi, điều chỉnh thử độ ấm lạnh nơi da mu bàn tay, rồi mới nói : nào quay ra cho anh xịt rửa.

Tám xê dịch khoản đít bè bè để sửa thế ngồi đối diện với tôi. Cả một vùng háng lông đen lởm chởm mở tòe loe ra như cái lá môn. Tôi đưa vòi tưới đẫm ướt khắp, lông bị thấm bóng nhẫy như những hạt lân tinh lóng lánh dễ thương. Tôi lại xịt thêm cho đẫm và không quên banh hai mu ra cho vòi nước xỉa xối vào trong khe.

Tôi vừa giữ vòi nước cho chĩa ngọn vào vùng lồn Tám, vừa dùng ngón cái mơn mơn như người ta kỳ cọ chất nhớt bám ở đó vậy. Ngón tay tôi chạm tới đâu thì Tám ngoáy ngoáy cái mông, xàng xàng cái lồn vì nhột. Hai giò Tám lắc lư đảo như mắc kinh phong, không đúng hơn là giống hai lá chèo đang khoắng xuống nước để đẩy thuyền đi.

Tôi thấy hai tay Tám ấp vào bụm lấy hai vú, tôi hỏi sao tôi rửa ở háng mà cô ấy lại bợ lấy ngực, chị nói nhão nhoẹt : tía non móc nhột thấy bà, làm sao em chịu nổi, phải bóp cái vú đằn cơn nứng xuống. Tôi bảo Tám : đàn bà ở dơ tổ, của quí nằm lọt bên trong mà đi tiểu xong chỉ quẹt sơ nên nước đái ám vào đó thấy ớn. Chả trách người ta ví cái mùi khăm khẳm như mắm. Và để khôi hài, tôi nhắc lại chuyện con cọp mới ngửi lồn đàn bà đã vội phóng mẹ vào rừng. Tám đang nhột ào ào mà cũng cười lăn chiêng tưởng ngả kềnh ra tại chỗ.

Hinh Anh Xet- Hinh anh 1

Hinh Anh Xet- Hinh anh 2

Hinh Anh Xet- Hinh anh 3

Hinh Anh Xet- Hinh anh 4

Hinh Anh Xet- Hinh anh 5

Hinh Anh Xet- Hinh anh 6

Hinh Anh Xet- Hinh anh 7

Hinh Anh Xet- Hinh anh 8

Hinh Anh Xet- Hinh anh 9

Hinh Anh Xet- Hinh anh 10

Hinh Anh Xet- Hinh anh 11

Hinh Anh Xet- Hinh anh 12

Hinh Anh Xet- Hinh anh 13

Hinh Anh Xet- Hinh anh 14

Hinh Anh Xet- Hinh anh 15

Hinh Anh Xet- Hinh anh 16

Hinh Anh Xet- Hinh anh 17

Hinh Anh Xet- Hinh anh 18

Hinh Anh Xet- Hinh anh 19

Hinh Anh Xet- Hinh anh 20

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Xem Hinh Anh Xet hot nhất

Ghét nhất trên đời là cái giống đàn bà

Có mỗi tí việc làm mãi chả xong, làm được tí thì quay qua quay lại, than này than nọ, xong rồi tán dóc.

Xong rồi quay qua chửi đàn ông đồ tồi, sao anh đ’ yêu em, sao đ’ nói chuyện với em. Đm, tôi làm để bù cho phần cô đấy. Ăn gì mà hỏi ngu thế.

Next, bứt tốp cua-rơ qua thằng khác, nó bắt cô làm như osin thì im cmn cái họng. Xong rồi đổ tại cái số.

“Trời sinh cái giống đàn bà,
Làm cho trần thế thật là khổ đau.
Từ này cho đến về sau,
Đàn ông hạnh phúc với nhau đủ rồi…

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :

Đọc Hinh Anh Xet mới nhất 2014

Từ lúc chồng chết, Dì Hân vẫn ở một mình. Ngày xưa trước khi có chồng Dì Hân tu bà Phước, nhưng đổi đời nên Dì xuất ra. Bẩm sinh là người cứng rắn và tự tin nên Dì không thích nhờ vã ai. Căn nhà Dì tuy nhỏ nhưng gọn gàn sạch sẽ ở một tỉnh lỵ ít người vùng Đông Bắc nước Mỹ. Dì cao to hơn so với những đàn bà Á Đông nhưng nhìn gọn gàn cân đối. Dì Hân đi làm trong hãng ráp nối điện tử , biết Dì không chồng nhiều đàn ông gấm ghé tán tỉnh, nhưng Dì chỉ cười không đáp lại.

Trong cái tỉnh lỵ buồn tẻ nấy, Dì Hân có quen một cô người bạn tên Vân. Cô Vân có chồng người Mỹ. Vợ chồng Cô Vân chịu chơi, rộng rãi, phóng khoáng. Hai vợ chồng Cô Vân vẫn thường đến nhà Dì Hân chơi cuối tuần, ngược lại Dì Hân cũng thường đến nhà Cô Vân khi có dịp. Họ thân nhau, hiểu nhau nên gần gủi mật thiết như người nhà. Có lần Cô Vân hỏi Dì Hân:
“Trông bà còn ngon cơm sao không lấy chồng đi cho rồi!?”
Dì Vân cười trả lời:
“Ngu sao! Đang tự do sao phải tròng đầu vào rọ!”
Cô Vân vỗ vai bạn bảo:
“Thì có bồ! nhà ai nấy ở, cơm ai nấy ăn!”
Dì Hân lắc đầu nói:
“Chưa gặp người, bà có làm mai đi!”
Cô Vân cười lớn nhìn bạn nói:
“Ừa! khi nào có tui giới thiệu!”

Tình bạn càng thắm thiết nên có cái gì Cô Vân cũng chia sẻ với bạn mình. Sau nầy những phim tình cảm Đại Hàn tình tiết mê ly nhiều tập hai bà thường trao đổi nhau xem, nhiều khi Dì Hân mê xem đến nỗi thức khuya quá sáng hôm sau vào hãng thiếu điều ngủ gật.

Dì Hân đang mải miết theo giỏi cuốn phim “Ta mãi yêu nhau” tới đoạn gây cấn thì phim hết phải bỏ đĩa khác, khi Dì bỏ đĩa mới thì lại không phải phim Đại Hàn mà lại thấy khuôn mặt tươi cười của Cô Vân trước ống kính. Cô Vân đang đi dạo trong một khu vuờn mùa xuân thật đẹp, chiếc váy hoa cô mặc trông rạn rỡ đang xòe ra trước ông kính, người đàn ông đang quây nói đẹp lắm là giọng chồng Cô. Dì Hân lẩm bẩm: “Chà chắc hai người đi nghĩ hè!”Cuốn phim chạy theo Cô Vân trong suốt cuộc đi chơi, nào vườn hoa, lúc lên đèo xuống suối, lúc phố thị lúc thôn quê, rồi về tới khách sạn, đến lúc nầy Cô Vân cầm máy quây anh chồng tươi cười xuống xe. Người chồng Mỹ của Cô Vân thật ra trẻ hơn vợ vài tuổi, trông anh ta mạnh khoẻ vạm vỡ. Cô Vân quây chồng trong phòng khách sạn, chợt Dì Hân khựng lại khi trên màn ảnh anh chồng Cô Vân tự nhiên thoát y đi vào phòng tắm. Nhìn thấy cảnh thoát y của người đàn ông với cái hạ bộ lớn làm Dì Hân sững sờ muốn tắt máy, nhưng nghĩ sao Dì lại coi tiếp. Anh chồng của Cô Vân từ phòng tắm đi ra, anh tươi cười nhìn ống kính rồi lại nằm trên giường. Cô Vân chiếu sát hạ bộ chồng và bàn tay của cô cầm vuốt ve dương vật. C*c người đàn ông cương lên, có tiếng cười rộn rã trong máy. Dì Hân không ngờ mình lại coi phim sex. Cô Vân đi tắm, khi ra Cô trút bỏ khắn tắm. Thân hình Cô vẫn còn săng chắt. Anh chồng chồm dậy đẩy vợ nằm xuống giường rồi bú mớm vợ. L*n Cô Vân sạch không lông nhìn mát mắt, nhưng giữa khe có tí thịt thừa. lúc chồng bú cô sướng quá cứ bung người rên rĩ, xong Cô Vân cũng bú dương vật anh chồng to cứng, cái đầu khấc bóng chảy. Lúc hai anh chị đ* nhau rầm rập mới thấy tiếng rên Cô Vân thật dâm đãng. Dì Hân bàng hoàng như trong giấc mơ, chợt nghe giữa háng cũng rịn nước ra ẩm ướt lúc nào không biết.

Vài ngày sau Dì Hân nghe Cô Vân gọi phone nói:
“Tui đưa lộn đĩa phim bà coi chưa!”

Dì Hân ú ớ, thì nghe Cô Vân cười lớn trong phone nói tự nhiên:
“Xin lỗi nhe! Có coi cũng không sao! tuị nầy đi nghĩ hè rồi sẵn dịp quây luôn, tính bỏ phần cuối nhưng lại quên, nhưng ai thì sợ… chứ bà thì không sao! Cho bà mãn nhãn, có dịp cho biết ý kiến!”

Dì Hân ngượng ngùng lãng qua chuyện khác. Hình ảnh con c*c to đút vào l*n của Cô Vân như hiện ra trước mặt, làm Dì lính quýnh rồi từ gĩa cúp phone.

Dì Hân đứng trước tấm gương lớn trong phòng tắm, tấm gương mờ bởi hơi nước, dì lấy tay xoa xoa những vệt nước, hiện ra một thân thể trần truồng. Thân thể trước mặt vẫn còn đẹp, hai đôi vú nhô cao chưa xệ, cái bụng cái eo vẫn còn nhỏ cho bộ mông to và chồm lông phơn phớt trước háng. Dì hài lòng với thân thể của dì. Dì Hân đứng vút ve cơ thể mình rồi dần dần cảnh tượng làm tình vợ chồng cô Vân hiện ra làm cơn hứng tình bùng dậy, dì vút ve xoa bóp cơ thể mình trong cơn mê dục cho đến lúc ngây ngất lên rồi diụ xuống, dì chợt ngượng ngùng quây đi.

Mùa thu ở đây rất đẹp, dì Hân thường lái xe đi ngắm cảnh, mỗi cảnh như một bài thơ, hay khúc nhạc. Lá vàng rụng đầy xuống những con đường , những hồ nước soi bóng cây đủ màu, nếu trên xe nghe thêm nhạc tiền chiến như: “ Thu đi cho lá vàng bay…. lá rơi cho đám cưới về” là tuyệt vời!Dì lái xe về nhà thì thấy trước nhà có gã đàn ông Á Đông ngồi trên thềm, dì ngạc nhiên xuống xe, Gã trông bụi đời , trên vai vác ba lô, dưới chân thêm một xách lớn. Gã mặc áo thun quần jean bạc phách. Thấy dì đi tới gã lật đật đứng lên, rồi chưa đợi dì hỏi gã lên tiếng:
“Chào dì Hân, tui là Phẩm con ông bà Thanh ở Sàigòn năm xưa!”

À thì ra con bà hàng xóm thân tình lâu năm, dì mừng rỡ hỏi:
“Ủa! sao Phẩm biết tui ở đây?!”
“Thì hỏi lòng vòng! Tui tới xứ nầy làm việc, rồi hỏi riết nhiều người mới tìm ra dì, nhờ dì cho ở tạm thời gian đầu?”

Dì Hân lấn cấn, nhưng không biết sao.
“Ừ! Thôi ở tạm, nhưng phải tìm chổ khác nha!”
“Vâng!” Thằng Phẩm vui mừng tay nắm lấy túi xách. Sau khi dành cho hắn một phòng nhỏ dì Hân thấy mình không được thoải mái, vì ở một mình đã quen.

Nhưng một thời gian ngắn dì Hân lại thấy thích gã con trai. Có hắn tự nhiên căn nhà ấm cúng. Phẩm siêng năng, sau những buổi đi làm về hắn giúp dì Hân hút thảm, cắt cỏ quét lá. Hắn lại một tay đầu bếp có hạng nên hai người thường có những bửa ăn ngon miệng cuối tuần, còn rất hạp nhau về rượu nên có lần trong bộ váy đen ôm sát thân hình hấp dẫn sau buổi tiệc về say xỉn , dì Hân đã không tự chủ nên đã để cho Phẩm hôn môi, hai người đã nút lưỡi nhau cho đến khi hắn leo lên người dì Hân thì quá muộn màn cho sự chống đối. Hai thân hình quần nhau điên dại cho đến lúc con c*c to của Phẩm lọt vào âm hộ của dì Hân thì chuyện đã xong. Phẩm đ* dì Hân liên tục cho đến gần sáng mới buông ra ngủ. Sáng hôm sau dì Hân dậy lấy tay dụi mắt nhìn thân thể trần truồng của mình bên cạnh chàng trai và sự ướt át mền gối sau cơn tình ái kịch ngất chứng nhân của hoan lạc đêm vừa qua làm dì xôn xao, và khuôn mặt đẹp trai của Phẩm đang ngủ ngon như trẻ thơ, bất giác dì Hân hôn lên má Phẩm, rồi dì hôn xuống phần ngực, phần rốn, đến khi nhìn thấy con c*c của Phẩm bất giác lòng dì rộn rã. Con c*c thật sạch sẽ to lớn không thua John chồng của của Vân, dì không ngờ con c*c nầy đã đâm sâu, thọt sâu, mạnh vào âm hộ làm dì sướng ngất đêm qua. Dì không ngờ Phẩm cũng là kiện tướng trên giường. Không cưỡng được di Hân cuối xuống lấy miệng ngậm c*c Phẩm. Không đầy vài giây sau Phẩm ú ớ, c*c hắn cương cứng trong miệng của dì Hân, dì liếm mút ngon lành. Phẩm mở mắt nhìn thấy người đàn bà đang bú c*c mình, hắn trân người sung sướng hạnh phúc.

Dì Hân đang tắm thì thấy Phẩm bước vào, hắn bắt đầu xoa bóp thân thể đầy xà phòng của dì. Tuy hắn đứng thấp hơn dì Hân nhưng có sao, hắn vẫn thích những người đàn bà to con. Hai người đùa giỡn như con nít, Phẩm lấy vòi nước xịt mạnh vào l*n dì Hân rồi cười lớn, trong đầu hắn muốn bú l*n, dì Hân lấy tay che l*n như không muốn Phẩm nhìn thấy. Mặc cho nước rơi xuống Phẩm đẩy dì Hân vào tường cuối xuống bú l*n. L*n dì Hân đẹp hơn l*n cô Vân . Hai mu tròn to không một miếng thịt thừa. Cái khe khép kín hấp dẫn khiêu khích. Phẩm banh ra liếm họt le đỏ hỏn tròn cương lên. Ngón tay cái hắn đút sâu vào lỗ ngoáy lên phía trên có một lớp thịt nhầy, dì Hân hét lên sung sướng, hơi thở mạnh. Lần đầu tiên dì có cảm giác cực sướng, dì dang hai chân ra lớn hơn, dì run lẩy bẩy, toàn thân tê cứng hoan dại lạc thú khi Phẩm say sưa bú l*n. Tiếng cười mất hút chỉ còn nghe tiếng rên la cùng tiếng nước rơi xuống. Phẩm đứng lên xoay dì Hân lại chổng đôi mông to về phía sau, hắn cầm c*c đẩy mạnh vào l*n dì Hân nắc như máy. Chưa bao giờ dì Hân được đ* kiểu chó sướng như vậy…

Dì Hân email cho cô Vân kể rõ sự tình. Hai người đàn bà chia xẻ tình cảm, dì Hân không dấu diếm chuyện của dì và Phẩm, cô Vân trả lời là mừng cho dì Hân không còn cô đơn, rồi còn nói khi nào dì Hân có quây tape nhớ gởi cho cô và John coi, luôn tiện cô Vân mời đến nhà cuối tuần.

Buổi tiệc nhà cô Vân diễn ra rất vui, ngoài dì Hân và Phẩm còn có thêm một cặp vợ chồng bạn thân người Mỹ.

Lúc Phẩm cùng mấy ông đang đứng uống rượu cô Vân nói với dì Hân:
“Trông cậu Phẩm dễ thương ghê!”
“Thì!. . tui cũng thấy vậy!” Dì Hân trả lời.
Cô Vân cười cười nói:
“Mới toanh!. . . trẻ như hắn…chắc! đêm bảy ngày ba hả?!”
Dì hân đỏ mặt nói:
“Chút chút thôi!”
Cô Vân vênh mặt nói:
“Chút chút gì! Trông mặt bà tươi rói thì biết!”

Nhà cô Vân có cái quầy rượu khuất trong một góc. Phẩm lại biết pha rượu nên mấy bà rất thích. Lúc sần sần mọi người đều thân mật bạo dạn.
Lisa vợ Bob chỉ Phẩm hỏi cô Vân:
“Chú đó là ai vậy?”

Cô Vân liếc dì Hân đang ở gần Phẩm trong quầy rượu nói:
“Hắn ta con người bạn than… của bà Hân” rồi cô tiếp:
“Nhưng nó có thể…fuck bà Hân rồi đó!”

Lisa cười nói:
“Bà có thử chưa?”

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :


- Nè lại đây, nè ? , ê ? , mắc dịch mà, không biết làm gì mà đứng trơ trơ đó!!

Tôi giật mình vì tiếng gọi trong trẽo kéo tôi ra khõi dòng kỹ niệm. Thì ra là một cô gái tay dắt chiếc xe đạp với bánh xe xẹp lép. 100 % là bị cán đinh rồi!! Tôi cười thầm hay ra mừng thầm đây?

- Cô Hai, để tôi dắt xe vô cho, tôi làm một chút là cô Hai có thể đến đúng hẹn với người yêu rồi.

Cuộc sống mà chẳng hiểu từ bao giờ tôi đả học được cách nịnh hót kiểu này.

- Người yêu gì? Người yêu gì ở đây!

Cô bé trạc 20 này không những dể thương mà còn giỏi nhõng nhẻo thật .

- Dạ không tôi thấy cô hai thật là dễ thương lại đẹp gái nên nghi thế nào củng có người yêu hoặc ít nhất là mười mấy chàng trai theo đuổi.

Đã quen với cách ăn nói này rồi tùy theo vị trí mà nói chuyện, chẳng có vấn đề gì. Bây giờ thì tôi chỉ quan tâm làm thế nào mà người ta móc bóp trả tiền cho tôi một cách vui vẻ. Nhìn nét mặt cô ấy giãn ra và đôi môi chúm chím nở nụ cười hàm tiếu lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng là tôi thấy yên tâm. Tôi nghĩ thầm tối nay nhất định đi ăn cháo thập cẩm ở khu Ma Lăng mới được.

Cặm cụi chà xát vỏ ruột xe cho thật nhám, sau đó tôi phải thoa sơ qua một lớp keo. Cuối cùng là ép chặt một miếng cao su nhỏ lean lỗ thủng mà tôi đả chà xát lúc nảy, kẹp chặt vào “lò bát quái” đang nung nóng để miếng cao su nhỏ đó dãn ra và lỗ thủng được bịt kín. Thế là xong, chỉ còn đợi cho xong việc. Tôi nhìn sững chiếc xe đạp khá lâu ?

- Êêêê, cái anh kia, không nói năng gì mà chỉnhìn chăm chăm vào chiếc xe đạp. Anh thiệt là quái lạ quá!

Cô gái này sao mà phiền phức quá, tôi ỡm ờ qua quít .

- Nhìn chiếc xe có gì là lạ?

Cô bé thoáng ngạc nhiên rồi vội vã phân bua

- Anh nè, có một lần Thảo cũng bị hư xe, người sửa xe bên lề đường đó củng trạc tuổi anh, nhưng người đó không có nhìn xe mà là nhìn Thảo!

Thoáng rung động, nhưng tôi vẫn biết chuyện đời có nhiều trùng hợp lạ kỳ Tôi từ tốn giãi thích?

- Thảo nè, tôi nhìn chiếc xe lâu như vậy vì nó màu xanh ngọc!
- Bộ anh thích màu xanh ngọc lắm sao?

Sao từ phút này, tôi lại nghe cái tiếng “anh” nó ngọt ngào làm sao. Và chẳng hiễu sao cái tôi lại có thể gọi một người con gái thân mật đến thế, cái cảm giác này đã mật từ lâu lắm rồi kia mà.

- Không, tôi thích màu đỏ, mình thích ngắm màu xanh vì người chị của mình rất yêu màu xanh ngọc! Màu đỏ rực lữa còn màu xanh thì dịu dàng thanh khiết, có lẽ hai màu sắc nầy không thể dung hòa với nhau được.

- Hi hi hi, coi cái tướng anh kìa, true như vậy mà đã thành ông cụ non rồi đó. Nè xong chưa, trời ơi, lâu qúa đi, trễ học rồi nè!!

Mãi lo nghĩ vẫn vơ, tôi quên khuất đi mất là còn lo váép cái ruột xe đạp. Tôi từ tốn kết thúc công việc của mình trong khi cô bé phụng phịu đôi má, đôi môi trề ra vì cái tướng lẩm cẩm của tôi.

- Anh nè, cho hỏi chút, anh có biết trường Y khoa nằm ở đâu không, người ta chỉ là gần đây lắm?

Ah, cô bé học giỏi thật, học Y khoa cơ à? Lúc này tôi mới nhìn kỹ cô bé, mái tóc ngắn trẽ trung được kẹp bởi chiếc kẹp tóc nhỏ, khuôn mặt tròn vừa vặn. Có lẽ đôi môi luôn mĩm cười để lộ hàm răng đều như hạt bắp với hai má lúm đồng tiền đả làm không biết bao nhiêu chàng si mê.

- Uiii da, sao Thảo đá vào ống quyễn của tôi?

Mãi mê ngắm nhìn gương mặt Thảo thì bị Thảo đá cho một cái ngay ống quyễn.

- Anh nhìn cái gì ghê vậy? Thảo hỏi anh có biết đại học Y nằm ở đâu không, biết thì chỉ không biết thì đừng có trợn mắt thấy ghê qúa!

- Ui da, đau qúa. Thảo đi đến ngã tư thứ hai thì quẹo phãi, sẽ đến nhanh thôi gần lắm Khi vào trong đại học Y thì vừa bước qua cổng thì quẹo tay trái, đi cuối hành lang là nơi tụ họp của sinh viên mới vào trường đó.

Tôi chỉ dẩn cô bé cặn kẽ, bỗng dưng tôi phát hiện cô bé đang nhìn tôi, đôi mắt mỡ to, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ vừa tò mò vừa kỳ dị. Tôi cảm thấy thân thiết qúa, đôi mắt này, cái đôi mắt kỳ lạ này đả nằm sâu trong tiềm thức của tôi lâu lắm rồi, thế nhưng chẳng quên biết là ở đâu kia chứ?

- Nè, sao anh biết rõ trường Y khoa qúa vậy?
- Tôi vốn học ở đó mà, năm thứ ba rồi Thảo!
- Thôi chết, Thảo đi nha mãi lo nói chuyện trễ giờ rồi? .

Bóng cô bé hấp tấp bỏ đi đã khuất khõi tầm mắt của tôi, tôi bần thần. Rối loạn qúa, cô ấy tên Thảo, chiếc xe đạp màu xanh ngọc, không lẽ cô ấy cũng thích màu xanh ngọc. Tôi nhắm mắt lại, và khi đó tôi lại sống lại với hoài ức cũ, những cuộc giao hoan rã rời bên chị, hơi thở dồn dập của chị qua đôi môi hé mở rung rung mời mọc ?

- Nè, cái anh kia, xin lỗi nha, chút nữa là quên trã tiền anh, xin lỗi nha!!

Ừ nhĩ, hôm nay sao tự nhiên để người ta “quên” khôn vậy cà. Cô bé đã quay lại từ lúc nào mở chiết cặp da để trong chiếc giỏ xe đạp. Có vẽ lục lọi một hồi rồi nhìn tôi, đôi mắt như run run và sợ.

- Thảo lỡ để quên cái bóp tiền ở nhà rồi, xinlỗi nữa nha, hôm nay ngày đầu tiên khai giãng. Thảo vui qúa đêm qua gần sáng mới ngũ, nên thức dậy trễ, vội đến nỗi mà quên mất tiền ở nhà. Làm sao bây giờ, anh tin Thảo không?

Giọng cô bé như van lơn, như tha thiết, tôi tin lời cô bé. “Trên đời này có thứ dân đó sao? Người ta quên tính tiền còn chạy về trã tiền, nếu trã được thì coi như mình gặp số hên, đụng nhằm quý nhân. Đằng này quay về lại không có tiền trã. Thiệt đúng là ông trời trêu người, bắt người tốt gặp họan nạn mà” Tôi ngĩ thầm lại đáp:

- Thôi Thảo đến trường đi, mình ít khi đi nghe giãng, chỉ lên trường hỏi bài mấy đứa bạn, coi trong trường thầy giảng đến đâu để biết mức độ tự học của mình. Khi nào mình lên trường thì nhất định sẽ kiếm để đòi nợ, mỗi ngày cứ đem theo tiền đợi tui đến”

Thú thật tôi chẳng hề có ý định tìm đến cô bé để đòi tiền. Kỳ lạ là tôi có cảm giác cô bé đả đem lại sự thay đổi lớn trong con người tôi, một con người đả vật loan một mình với cuộc sống với tương lai từ khi chị lìa xa để lại trong long bao ký ức không nguôi?

Nắng hắt hiu soi bóng qua kẻ lá lung linh ẩn hiện như những vì sao mõi mệt sắp gĩa từ bóng đêm. Đả năm giờ rưỡi rồi , tôi chỉ kịp về Ký túc xá tắm sơ qua rồi lập tức lean trường. Mãi ngồi trên giảng đường vắng tanh ngắm chiều rơi tôi thoáng nghe một giọng nói thật nhỏ nhẹ:

- Anh Minh, mọi người đả về hết rồi !

Tôi khẽ quay đầu lại, thì ra là một nữ sinh viên nào đó cùng khoá với tôi. Tôi vốn chẳng nhớ người bạn này tên gì, đố với tôi chẳng chút quan trọng.

- Cả ngày làm mệt quá nên tôi quên mất hôm nay là thứ ba, bài giảng đả kết thúc lâu rồi, cô Hai tên gì? Ý quên, bạn tên gì vậy?

Vẫn quen thói đầu đường xó chợ, tôi buột miệng thôi. Nhưng dường như cô ấy có thể đọc được suy nghĩ qua ánh mắt.

- Em tên Hoài Thương, ngày nào cũng đi ngang qua nơi anh làm. Thấy anh vất vã quá.

Dạo trước tôi vẫn thường hay tự ái mỗi khi người ta nhắc đến việc tôi kiếm sống, nhưng bây giờ thì trở thành bình thường lắm rồi. Hoài Thương ngồi xuống bên cạnh tôi với lối nhìn như soi bói tìm kiếm vật gì.

- Hoài Thương kiếm gì đó, để quên sao?
- Thương để quên cây viết của cha tặng ngày sinh nhật.

Hông và mông cô ấy khẽ nhích và vô tình chạm vào người tôi, khoãng cách gần làm tôi cảm nhận được mùi thơm dể chịu của hoa hồng.

- Nước hoa thơm dịu quá đó Thương.

Hinh Anh Xet Cuộc đời tự kể 1

Bố mẹ tôi bỏ nhau từ khi tôi còn nhỏ, sau đó ít lâu bố tôi mất do 1 tai nạn, mẹ tôi đi lấy chồng rồi theo chồng sang Mỹ. Từ nhỏ tôi ở với người chú ruột, chú tôi không có gia đình riêng nên thương em như con, tôi cũng mang ơn chú cưu mang tôi từ nhỏ nên cũng coi chú như người cha thứ 2 của mình. Chú tôi là 1 người đàn ông thành đạt, hiền hoà, dễ gần nhưng chằng hiểu vì sao chú cứ sống 1 mình, tất cả tình yêu thương đều dồn hết cho tôi. Tôi nhớ khi còn nhỏ chú thường về sớm rồi đưa tôi đi ăn kem, hoặc đi dạo trong công viên, khi lớn lên chú thường chỉ bảo tôi mọi thứ, nói chuyện và chia sẻ với tôi rất nhiều. Chú có 1 sản nghiệp khá lớn, cty của chú làm ăn rất tốt, chú nói tôi cố gắng học cho tốt sau này về thay chú cho cty phát triển thêm và sau này chú mất đi cả gia sản này sẽ là của tôi. Được chú động viên, khuyến khích và tạo điều kiện tôi yên tâm học hành, cho đến cuối năm thứ 2 đại học thì chú gọi tôi ra ngồi nói chuyện.
Chú nói: – Chú muốn lấy vợ, con nghĩ sao?
- Ai thế chú? Con mừng quá chứ sao, chú cũng có tuổi rồi, chú có người đỡ đần thì tốt quá rồi.
Chú trầm ngâm rồi nói: – Cô Yến đó con..
Tưởng ai, hoá ra là cô thư ký của chú tôi, cô Yến hơn tôi 7 tuổi, cô đẹp mê hồn và tôi biết cô cũng yêu chú tôi từ lâu lắm rồi. Có lẽ cả chục năm nay, năm nào tết cô cũng không về quê mà ở lại dọn nhà rồi ăn tết với chú cháu tôi.
Rồi đám cưới diễn ra đơn giản nhưng thật vui và ấm cúng, chú tôi nhìn như trẻ lại cả chục tuổi chứ không phải cái tuổi ngũ tuần nữa. Chẳng ai nói đó là 1 cặp chênh nhau 20 tuổi. Rồi nhà tôi có thêm 1 người nữa nhưng tôi vẫn quen gọi bằng cô Yên chứ chẳng đổi được là thím Yến.
Có thêm người đàn bà trong nhà cũng đỡ đi nhiều, nhà cửa ngăn nắp hẳn lên, rồi cơm nước cũng tươm tất hơn. Cuối tuần cả nhà đi chơi, cuộc sống thật vui. Tôi nhớ có những lần sinh nhật cô, hai chú cháu đi mua đồ cả buổi không được cuối cùng ra mua 2 bộ đồ mặc ở nhà, lúc về cô mặc bộ nào cũng rộng thùng thình, cả 3 được 1 trận cười, chú bảo ra đổi nhưng cô nhất định không đổi cứ mặc bộ đồ như vậy…
Cô chăm tôi như chăm con nít, sáng ra là lo cho dọn phòng cô chú, sau đó sang gặp chăn màn cho tôi, mang quần áo ra đã là lượt cẩn thận ra cho tôi rồi xuống đợi tôi với chú xuống ăn sáng, sau đó cô cùng chú đến cty. Có lần tôi ốm cô đánh gió rồi để tôi gối đầu lên đùi ngồi vừa bóp đầu cho tôi vừa nói chuyện cho tôi quên cơn đau hành hạ. Có gì tôi cũng tâm sự với cô hoặc chú. Có thể chính những cử chỉ âu yếm, ân cần đấy cho nên tôi chả có nhu cầu quen bạn gái. Mấy năm đại học, tan học là tôi về thẳng nhà học bài rồi xem TV, nấu ăn với cô chú.
Đến năm cuối đại học thì cô bàn với chú và tôi xem có thể cho 1 đứa cháu họ xa của cô đến ở không, hoàn cảnh nhà nó cũng thê thảm, bố mẹ nó bị tai nạn xe máy khi đi lên thành phố thăm nó, giờ nó chẳng biết trông cậy vào ai. Tôi nghe nói thế nghĩ đến hoàn cảnh của mình thì đồng ý ngay, chú cũng thương cho nó nên nói tôi với cô cứ quyết định, chú không có ý kiến gì, với lại nhà cũng rộng rãi cho nên thêm 1 người cũng không sao.
Hôm cô đưa cái Hương về rồi làm cơm đợi 2 chú cháu về, tôi về thấy 1 đứa con gái có nước da hơi đen đen chay ra mở cổng và khép nép chào tôi.
Tôi hỏi: – em tên Hương hả?
Nó tròn mắt hỏi: – Vâng, sao anh biết ạ?
Tôi cười: – thế mới tài chứ…
Tôi vào trong nhà, thì nó chạy theo xách túi đồ, cất giày rồi chạy vào bếp 1 lúc sau bê ra cốc nước chanh và lý nhí nói: – em pha nước tắm cho anh rồi đấy, anh uống nước đi rồi lên đi tắm
Hic.. tự nhiên thấy mình như VIP mới chết chứ, vừa sướng sướng vừa ngài ngại. Tôi cũng ấp úng nói: – kệ anh em à, lần sau không cần phải làm thế đâu.
- Em làm được mà, anh cứ để những việc đó cho em, bổn phận của con gái mà…
Chùi.. ui.. Tự nhiên lúc đấy tôi lại để ý nhìn lại nó. Hơ..hơ.. nó cũng đẹp đấy chứ, mắt sáng, mũi cao tóc dài, mông với ngực vừa vặn không to quá, không bé quá, mỗi tội da hơi đen.. hihi..
Nó chăm kinh người, từ ngày nó về nhà tôi cô cũng chả có việc gì làm, nó làm tất tật. Thành ra cả nhà cũng thương yêu nó, cái gì cũng mua cũng để dành cho nó. Vật chất đầy đủ nên sống trong nhà tôi có mấy tháng mà nó khác hẳn, da nó trắng bóc (theo nó nói là ngày xưa khổ quá nên cứ phải đội mưa, đội nắng đi dạy thêm kiếm tiền học, ăn uống thì kham khổ nên da dẻ bủng beo), tôi lại hay dẫn nó đi mua đồ thành ra mỗi lần đi đâu nó mặc đồ xong tô vẽ lên 1 chút thì xinh mê hồn. Bọn tôi cũng thân nhau nên đôi khi cô chú nửa đùa, nửa thật là: – chúng mày nhìn đẹp đôi đấy, cưới nhau đi cô chú tổ chức cho..
Nó cười khành khạch rồi kêu: – Thôi con chả dám lấy anh ấy đâu, ông ấy toàn bắt nạt con thôi, lấy ông ấy thì con chết mất.
Tôi cũng cố vớt vát: – Làm như báu lắm, cưới nó xong thì con cứ nghe nó nói con cũng phát điên rồi, người đâu mà nói như máy khâu..
Cứ sống vô tư thế cho đến lúc nó sang năm thứ 3, tôi ra trường bắt đầu vào cty của chú làm việc. Một lần cô chú đi công tác, về đến nhà mở tủ lấy quần áo đi tắm thì chả thấy cái nào, tôi chạy ra hỏi: – Hương ơi, quần áo anh đâu hết rồi? Nó bảo: – hôm nay tổng vệ sinh, đợi em chút em lên rút xuống cho.
Tôi vào tắm xong vẫn chưa thấy nó mang xuống, nên quấn cái khăn vào ra gọi thì nó bảo hơi ẩm, để nó là khô sẽ mang xuống cho.
Đang cầm lon bia thì thấy nó chạy huỳnh huỵch xuống mồm la bai bải: – đây rồi.. đây rồi… tủ anh hôi quá nên em bỏ hết ra để giặt… hơi muộn tí nên chưa kịp khô..
Nó nhảy 2 bậc cầu thang một nên đến bậc cuối cùng thì mất đà lao xuống sàn, tôi vứt vội lon bia nhảy ra đỡ được nó thì đầu tôi đập cái “bốp” vào thành cầu thang, mà cái quan trọng nhất là cái khăn tắm văng khỏi người tôi. Máu từ trán tôi tuôn tràn xuống mặt.. nó vùng khỏi tay tôi rồi đỡ tôi ngồi lên salon, sau đó chạy đi lấy bông băng băng vết thương cho tôi, mặt nó tái đi khi thấy tôi mất khá nhiều máu, mồm thì rỗi rít “em xin lỗi… em xin lỗi..” lúc sau nó lau mãi mà chưa cầm được máu nó bật khóc. Tôi lúc đầu cũng choáng vì cú va chạm, nhưng sao định thần được thì nói nó chạy lên gác lấy bao thuốc lá rồi bẻ lấy thuốc rịt vào vết thương.. Cha mẹ ơi… xót kinh người.

Từ khóa cho chủ đề Hinh Anh Xet liên quan :

Xem thêm chủ đề Hinh Anh Xet liên quan :

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 5

Chỉ để fap fap mà phải cưới một con vợ ngu thì cái giá phải trả quá đắt.Một đời ta làm kẻ đi săn để tránh khỏi bị săn. Dòng đời thật nghiệt ngã…

Phang nhau với gái đẹp lồn cũng đẹp và to

Nơi hắn sáng sớm hôm nào cũng như hôm nào ...1 tháng 30 ngày...1 năm 365 ngày đều như cơm bữa chạy đủ 3 vòng hồ. Cho dù mưa bão hay cái giá lạnh thấu xương ...hắn vẫn như thách thức Đất Trời ...ngang nhiên... bất chấp tất cả không bỏ bất kỳ 1 buổi nào...dù là mồng 1 tết Nguyên Đán ...

Viết Về em con gái đẹp dâm thường xem phim sex

Câu chuyện mây mưa mà tôi sắp chia sẻ với các bạn độc giả trong box NKMM nói riêng cũng như toàn bộ độc giả nói chung là một câu chuyện của ngày hôm qua...

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 4

Yêu là cưới. Chứ không phải để nghịch phần dưới free...

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 5

Ông khách du lịch đang đi dạo ven biển, bỗng thấy nơi này không có một bóng người. Ông liền cởi hết quần áo, để lại trên bờ rồi xuống biển tắm.