Hinh Anh Dep Doc

Chim khôn chim đậu cành cao
Bướm khôn bướm đậu ngay vào… đầu chim.

Bướm đồng động đến thì bay
Bướm nhà động đến lăn quay ra giường
Chim đồng bóp cái chết ngay
Chim nhà bóp cái càng ngày càng to

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 1

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 2

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 3

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 4

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 5

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 6

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 7

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 8

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 9

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 10

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 11

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 12

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 13

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 14

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 15

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 16

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 17

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 18

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 19

Hinh Anh Dep Doc- Hinh anh 20

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Xem Hinh Anh Dep Doc hot nhất

Chiều thứ 6, nó quyết định bắt xe xuống chỗ con bồ nhằm chăn con chym đã đói lả. 7h p.m bắt xe ôm đến chỗ trọ của bồ, nó định giành cho con bé một sự bất ngờ. Đứng trước cửa phòng, nó xốc lại áo xống cho ngon lành và gõ cửa.
Cộc … cộc…
Im lặng. Cộc… cộc… Vẫn im lặng. Quái lạ, rõ ràng là cửa không khóa ngoài mà, đèn vẫn sáng. Nó rút điện thoại… Trong phòng tiếng chuông reo vang nhưng không nghe máy. Chẳng nhẽ nàng ngủ quên???
Đang nghĩ xem nên làm gì. Bất chợt mắt nó hoa lên, mặt mũi nóng bừng chân tay bủn rủn như lên cơn cao huyết áp. ĐM, clgt này? Bên cạnh cửa, một đôi giầy đàn ông nằm chình ình như muốn đập vào mặt nó.
Rầm… rầm…
- Ra ngay, đm không thì đừng trách thằng này.
Trong phòng bỗng có tiếng động gấp gáp.
- ĐM chúng mày có ra không. – mấy phòng bên cạnh nghe thấy tiếng động đã có người ngó ra. – Rầm… rầm…, nó điên cuồng đập vào cánh cửa.
Cánh cửa bật mở - Bạn gái nó ló đầu ra
- Sao anh… anh lại xuống hôm nay?
Nó không nói gì, xông thẳng vào phòng. Không có ai. Xông vào nhà tắm. A đây rồi. Không biết sức mạnh ở đíu đâu ra mà nó lôi xềnh xệch cái thằng đã cắm (không biết bao nhiêu cái) sừng lên đầu nó ra ngoài.
- Tao hỏi mày, thế này là thế nào.
- Anh… em xin lỗi.
- Lỗi ah? Nó chợt bình tĩnh một cách lạ thường. – Lỗi là ở tôi, mình tôi không thể đáp ứng được nhu cầu của cô thì cô tìm thằng khác. Thế thôi. Chào!
Nó bỗng cảm thấy chua chát. Không nói thêm một lời, nó lấy bó hoa vừa mua thả xuống đất lấy chân dẫm nát và xách ba lô đi ra. Lang thang, vô định, …
Một chai… 2 chai…3 chai…
- Anh ơi, muộn rồi. Giờ bọn em phải dọn hàng, mong anh thông cảm
- Uhm, - nó đứng dậy thanh toán rồi thất thểu bước ra
Đêm.
- Anh ơi, đi không anh? – Tiếng một con hàng
- Bao nhiêu? – Nó hất hàm
- 250k tàu nhanh anh
- Qua đêm bao nhiêu?
- 600k thôi anh. Nhà nghỉ anh bao
- Đi.
Nó và con hàng đến cái nhà nghỉ gần nhất. Vừa vào phòng con 4f đã dính lấy nó.
- Tránh ra, anh tắm cái đã.
Nước mát làm nó tỉnh táo hơn, suy nghĩ sáng suốt hơn. Xét cho cùng thì nó và con bạn nó cũng chẳng khác gì nông dân và rau cho lắm. Nó chưa bao giờ xác định một cách nghiêm túc với con bé kia cả. Nó mất công chăn dắt, mất công đá đưa và kết quả thu lại cũng khá mĩ mãn rồi. Chỉ là hơi tức vì tự ái tí. (thằng nào bị cắm sừng mà không tức thì kê chym lên cái thớt chặt mẹ đi)
Người anh phang trên thế gian còn rất nhiều
Người anh phang đâu chỉ có riêng mình em
Vừa lau người nó vừa khẽ huýt sáo. Ra đến giường, con 4f đã trần như nhộng từ lúc nào. Ôi đờ cờ mờ, sao mà lại xấu vờ cờ lờ thế này. Rất nhanh nó quyết.
- Anh hơi mệt, không có hứng. – Rút 250k đưa cho con 4f – Coi như anh đi tàu nhanh. Em ra đi.
Con 4f có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng cũng hiểu nên phải làm gì. Rất nhanh, mặc quần áo và next.
Nốc thêm 2 chai bia có trong tủ. Nó quyết định. Ngủ
……
Cả thứ 7, chủ nhật nó nằm lỳ trong phòng. Trên đời có tứ khoái thì nó có 3: Ăn, Ngủ và Ị. Thiếu mỗi Đụ. ĐM, đời quá đen.
Thứ 2.
- Có tin mới đây – tiếng chị Loan.
- Gì thế chị?
- Hôm nay là sinh nhật của trưởng phòng. Sếp mời cả phòng cuối giờ chiều đi ăn sau đó đi hát.
- Hoan hô……
8h30 p.m
Sau khi ăn uống chán chê, cả phòng bắt đầu đi hát. Nó cũng chẳng ham mấy cái món này. Ngồi sát chị Dung nó lại thấy nóng ran người. Bàn chân khẽ chạm vào bắp chân Dung. Nàng khẽ dịch chân ra, nó lại tiến theo. Tiếng nhạc ầm ĩ, ánh đèn loang loáng như khích lệ nó tiến xa hơn. Thi thoảng nó vuốt lên cặp đùi nàng, liều lĩnh hơn nó còn thò tay cả vào trong váy Dung khiến cho nàng giật nẩy mình. 22h, mọi người đứng dậy ra về.
- Để em đèo chị về.
- Thôi, chị gọi taxi về cũng được.
- Muộn thế này rồi, đi taxi nhỡ đâu…
- Dung lưỡng lự. Ừ, thôi cũng được
Nó cố tình chờ mọi người đi trước hết rồi mới nổ máy xe.
- Đi chị.
Dung loay hoay mãi mới ngồi được lên xe, phần vì nàng mặc váy, phần vì sợ chạm vào người nó. Cố tình ga mạnh, cái xe chồm lên và không còn cách nào khác Dung phải vịn chặt vào eo nó. Nàng đánh nhẹ vào lưng nó:
- Đi kiểu gì thế?
- Hi, tại Dung không ôm eo mà
- Thôi đi, nhỡ có ai thấy thì chết đấy.
- Làm gì có ai đâu. T cho mọi người đi trước hết rồi mà. Mình đi ăn cái gì đi, T đói quá lúc nãy chẳng ăn được gì.
- Thôi, đi về. Muộn lắm rồi đấy.
- Một lúc thôi mà, không mất nhiều thời gian đâu.
- Uhm. Nhưng nhanh lên nhé.
Nó và Dung rẽ vào quán ăn đêm. Gọi 2 suất phở nhúng, nó cắm cúi nuốt cho bằng hết suất của mình trong khi Dung cứ ngồi nhìn nó.
- Ơ, Dung không ăn ah?
- Uhm, T ăn xong chưa. Mình về đi, 11h rồi 
- Ok. – Làm thế nào tiếp bây giờ nhỉ. Rủ đi nhà nghỉ thì chắc chắn không được rồi.
Nó cố tình đi thật chậm, vừa đi vừa nghĩ mưu. Đến lúc rẽ vào ngõ về nhà Dung mà vẫn chưa nghĩ ra cách nào. Mịa nó, bao nhiêu cái thông minh ban ngày giờ biến đâu hết. 
Ngõ vào tối om, vắng tanh. Liều thôi. Nó dừng xe lại
- Ơ, T làm gì thế?
- T nhớ Dung lắm, lúc nào cũng muốn được ôm Dung thật chặt thôi. – Nói đi đôi với làm, tay nó vòng ra ôm siết lấy Dung.
- Thôi, bỏ Dung ra đi. Nhỡ có ai đi qua thì sao.
Không trả lời, nó cúi xuống. Môi tìm môi, lưỡi tìm lưỡi. Dung không chống cự nhưng cũng không đáp trả. Có lẽ nàng cũng muốn nhưng còn ngại nên để mặc nó muốn làm gì thì làm. Lưỡi nó lùa vào miệng đùa nghich với cái lưỡi thơm tho của Dung. Tay bắt đầu hoạt động, vuốt dọc sống lưng, dùng móng tay cào nhẹ vào lưng nàng. Chậm rãi, nó lần tay xuống mông nàng xoa nhẹ, dường như Dũng cũng bị kích thích. Nàng vòng tay ôm nó, chân kiễng lên, đáp trả nhiệt tình nụ hôn mà nó đang dành cho nàng. Tiến bước tiếp theo, nó hạ thấp người hôn xuống cổ, tay tiến dần vào phía trong váy nàng, mục tiêu là đám rừng nằm ở giữa ngã ba.
- Đừng T, dừng lại thôi.
Có mà ngu mới dừng – Nó nghĩ và tiếp tục tiến sâu hơn. Đây rồi, cái mu cao cao. Nó xoa nhè nhẹ và ngẩng lên hôn vào môi nàng. Ư... ư... 30 giây sau, vâng đúng 30 giây, () Dung đã ướt nhẹp. Nàng kiễng chân lên, ưỡn người về phía trước, mắt nhắm nghiền. Nó tốc váy nàng lên, tụt cái quần lót đã ướt đẫm một khoảng ở đáy. Tay nó tự kéo khóa quần mình và loay hoay móc cái của nợ của nó giờ đã căng cứng hết cỡ. Nó đẩy Dung dựa vào xe, và cầm dương vật tiến vào. Đúng lúc đó, Dung chợt như bừng tỉnh. Nàng mạnh mẽ đẩy nó ra và cúi xuống kéo cái quần lót lên.
- Không đươc. Mình không được làm thế.
- Sao vậy? – Hỏi ngu cực kì. T biết là Dung cũng muốn thế mà.
- Nhưng...
- Nó tiến lại, tì dương vật vẫn căng cứng vào bụng dưới của nàng. – Chiều T đi mà. Lần này nữa thôi.
- Nàng vòng tay ôm lấy nó. – Dung cũng nhớ T lắm. Nhưng ở đây không đươc.
- Vậy mình ra khách sạn nào đó đi. – Nó hạ bài.
- Không... Về nhà Dung đi – nàng cúi gằm mặt xuống (có lẽ ngại vì rủ trai về nhà)
- Nhưng ... còn ông xã Dung, con Dung nữa.
- Đi. – Nàng dứt khoát – nhà Dung không có ai ở nhà.
Ôi cái đờ cờ mờ, thế mà không nói sớm để cậu phải đau đầu nhức óc rồi cuối cùng phải dùng cái trò đứng bờ đứng bụi thế này.
- Ok. Nó cười toe toét rồi hôn nhẹ vào má nàng.
- Chỉ được cái thế là nhanh thôi. Đáng ghét. – Nàng nguýt yêu nó. Mà không cho cái kia vào cứ để thế mà đi ah?
- Ôi chết. Tại T mừng quá nên quên. Đi thôi 
5 phút sau, nó và Dung dừng lại trước nhà nàng, một ngôi nhà 2 tầng khang trang. Mở cửa vào nhà, Dung bật đèn lên. Nó dắt thẳng xe vào nhà. Quay sang ôm chầm lấy Dung, nó tham lam nút lấy nút để lưỡi nàng. Tay mạnh bạo hết bóp vú rồi đến mông.
- Từ từ đã T – nàng đẩy nó ra – vào phòng đã.
Nó bế thốc Dung lên đi vào phòng ngủ, đặt nàng xuống giường. Nhẹ nhàng, âu yếm nó vuốt ve khuôn mặt Dung, cúi xuống hôn nàng. Dung không ngại ngần vòng tay ôm nó. Hai thân thể như ép sát vào nhau. Đam mê.
Kéo áo nàng lên, nó úp mặt vào hai bầu vú trắng hồng của nàng mút lấy mút để như thể bị nhịn đói từ năm 1945. Dung chủ động lột cái áo qua đầu, tháo cái áo ngực quăng sang một bên, tay nàng ghì chặt đầu nó, mắt nhắm nghiền tận hưởng cảm giác tê tê, buồn buồn mà cái lưỡi nó đang tạo ra trên ngực nàng. Cả cơ thể nàng nóng dần lên khi nó hôn dần xuống bụng, đầu lưỡi nó ngoáy vào cái rốn nàng khiến Dung ưỡn người lên và bật ra tiếng rên nho nhỏ. Ư... ư...
Nó ngồi dậy, luồn tay ra phía sau kéo cái khóa váy xuống. Dung nhấc mông lên như muốn bảo nó tụt luôn cái váy xuống. Khi cái váy xuống đến đầu gối, nàng co chân đạp cái váy rơi xuống đất, cà thân thể nàng bây giờ chỉ còn mỗi cái quần lót màu đỏ có viền ren đính thêm vài sợi kim tuyến ở đúng chỗ cái mu nhô cao. Nó ngẩn người ra, nuốt nước bọt đánh ực một cái. Hấp dẫn quá, quyến rũ quá, gợi tình quá. Dung thấy nó không động đậy gì, nàng mở mắt ra, thấy nó ngồi thừ người ra thì hỏi.
- T sao vậy?
- À, không có gì. Anh thấy em đẹp quá nên ngắm một chút ấy mà. Nó nói rồi cúi xuống cắn nhẹ vào tai nàng.
Dung cũng không ngại ngần quay sang ôm chặt, nàng chủ động hôn lên môi nó, nút lưỡi nó. Tay nàng luồn vào trong áo, xoa lên ngực chỗ 2 quả nho khô của nó khiến nó nổi da gà. Rất nhanh, nó lột cái áo pull ra khỏi người. Miệng hôn, tay bóp, tay còn lại mở cái thắt lưng, cởi cúc quần và đẩy nó xuống. Tay Dung theo tay nó chạm vào cái dương vật đang căng cứng đến cực đại, chân nàng co lên giúp nó đẩy cái quần ra khỏi người. Gấp gáp, nóng bỏng. Tay nó thò vào trong cái quần lót vuốt dọc cái khe () ướt đẫm của Dung, nàng rên nhẹ, tay cũng không để im sục nhẹ dương vật, một ngón tay gãi gãi vào bìu dái nó. Một chút nước nhờn rỉ ra trên đầu dương vật làm nó bị kích thích đến cực điểm. Không ổn. Nhanh còn kịp. Nó đẩy tay Dung ra, trườn lên người nàng, dương vật nhắm trúng mục tiêu đẩy mạnh. Ư...
- () em nóng quá Dung ơi.
- Cho anh hết đấy cưng ơi. Yêu em đi.
- Nó nhấp nhổm cái mông. Hừ... hừ... Anh sướng quá nè... hừ... hừ
- Ư... em ... cũng thế. Nhanh đi anh.- Dung vòng tay qua vai nó siết chặt như thể sợ nó sẽ rút cái đó ra bất thình lình.
Phạch... phạch... cả căn phòng chỉ còn tiếng rên rỉ.
- Đổi chỗ đi em – nó nói
- Ngay lập tức, Dung vùng dậy đè nó xuống – Em phi ngựa nhé.
- Phi nước đại đi em.
- Ư... em... sướng – Dung phi nước đại, mắt nhắm nghiền, tay nàng cầm lấy tay nó đưa lên vú. – Bóp đi anh, bóp nát em đi. Em... sướng... ư... ư
......
- Hừ... hừ... ôi anh sắp ra
- Chờ em với...a...a...
- Nó vùng dậy, ôm lấy Dung chơi ngồi. Căng cứng, nóng bỏng. A... a... anh ra nè em
- Ư… em cũng ra nè.
Trống rỗng, nó ra ào ạt như muốn cho () Dung no nê tinh trùng, nàng cũng chẳng kém cạnh tí nào, khí tuôn ra ào ào.
Cả hai đổ ập xuống giường, ngất ngây trong cơn khoái lạc. Nó đặt lên môi nàng một nụ hôn nhẹ nhàng
- Em ra nhiều thế - nó trêu Dung
- Anh có kém tí nào đâu. Đầy tràn cả () người ta rồi nè. – Dung cũng không vừa.
Nó nhấc mông định rút ra. Dung ghì chặt lại.
- Để đó đi anh
- Thế này gọi là ngâm cá trê à? – nó cợt nhả
- Đáng ghét. Và nó ăn trọn cái véo muốn đứt bả vai
Dương vật nó xìu lại và tuột ra khỏi người Dung.
- Nằm xuống cạnh Dung, nó hỏi – Dung có thỏa mãn không?
- Có, cảm ơn T. Đã rất lâu rồi Dung không có cảm giác được làm một người đàn bà theo đúng nghĩa đen.
- Sao thế?
- Nép sát vào ngực nó Dung bắt đầu kể - Thực ra, vợ chồng Dung đã sống li thân hơn một năm nay. Chắc T và mọi người không tin nhỉ. Cuộc sống có nhiều thứ mà mình không thể lường trước được. Khi mới cưới, vợ chồng Dung cũng rất hạnh phúc, rồi bé Chi (con của Dung) ra đời càng làm cho hạnh phúc gia đình được vun đắp thêm. Những tưởng sẽ chẳng có gì có thể chia rẽ được gia đình Dung – cái gia đình mà mọi người vẫn ghen tị.
- Nhưng sao…? – Nó sốt ruột.
- Mọi chuyện thay đổi kể từ cái ngày định mệnh đó…. Dung nhớ rất rõ, hôm đó là ngày Noel. Buổi tối, hai vợ chồng chuẩn bị đưa bé Chi đi chơi thì có tiếng chuông cửa.

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :

Đọc Hinh Anh Dep Doc mới nhất 2014

Đã 5 năm rồi, hai chúng mình mới gặp lại nhau trong một buổi họp lớp. Em bây giờ đã khác xưa rất nhiều, vẻ đẹp đằm thắm, mặn mà của “gái một con” khiến trái tim anh một lần nữa lại đập loạn nhịp mỗi khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của em!
Chúng mình đã giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, giả vờ vô tư để không ai biết được tâm trạng của mình! Anh biết em buồn khi gặp lại anh, anh biết em sẽ lại nhớ về những kỷ niệm cũ, về một tình yêu không trọn vẹn!
Ngày ấy, cũng vì anh chưa lo được sự nghiệp và tương lai cho hai đứa nên anh mới lặng lẽ ra đi và bỏ em lại một mình như vậy! Ngày ấy, anh biết em đau đớn, khóc lóc khi bị người con trai em yêu thương nhất bỏ rơi trong hoàn cảnh khó khăn ấy! Chúng mình chia tay nhau, không nói với nhau một lời… nhưng dường như cả anh và em đều hiểu lý do phải chia tay, đều đau đớn đến nghẹn lòng khi không được ở bên nhau… và anh biết, em là người chịu thiệt thòi hơn ai hết khi em đã nguyện dâng hiến tất cả những gì quý giá nhất của người con gái cho anh!
Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu! Anh mong muốn em ở lại sẽ gặp được một người con trai nào đến với em tốt hơn anh, đủ điều kiện để lo lắng cho tương lai của em… Anh một mình xuống Hải Phòng lập nghiệp, một mình mang theo trái tim vỡ, một mình đau đớn nhớ thương em nơi xa xôi ấy… Em không thể hiểu được cảm giác của anh lúc ấy đâu em ạ! Đau đớn lắm! Dằn vặt lắm! Nhưng anh không thể đến bên em khi mình chỉ có hai bàn tay trắng...

Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu!
Có thể em sẽ trách anh là một người hèn kém, hận anh vì là một kẻ bội bạc, ghét anh vì là người không có trách nhiệm với người mình yêu thương… Nhưng anh đã quyết rũ bỏ tất cả thì có nghĩa là anh phải chấp nhận sự ghét bỏ, căm hận của người con gái anh yêu! Và, sau khi chia tay nhau được 5 tháng, em đã lên xe hoa với một chàng trai Hà Nội giàu có. Anh vui vì điều đó, anh vui vì em sẽ không phải lo lắng cho tương lai của mình, không phải đôn đáo, quay cuồng với công việc như những người bạn khác vừa mới chân ướt chân ráo ra khỏi trường… Nhưng anh buồn, buồn vì em đã thuộc về người con trai khác, buồn vì trách mình vô dụng, hèn kém, không được ở bên cạnh, chăm sóc cho người mình yêu thương!
Anh hứa sẽ để tang mối tình của mình hai năm rồi mới bắt đầu tình yêu mới! Nhưng, em đâu biết được, suốt 5 năm trời ở đây, trái tim anh ngày ngày vẫn hướng về Thủ đô yêu dấu, nơi đó đã ôm mang tất cả những kỷ niệm yêu thương và vùng trời bình yên của hai đứa! Nơi ấy giờ đây, em cũng đang hạnh phúc bên người đàn ông khác… trái tim anh đau đáu mong một ngày được trở lại nơi ấy, được gặp lại em yêu, để biết được cuộc sống của em giờ này như thế nào! Có hạnh phúc và yên ấm như anh đã từng mong đợi hay không?
Và lần này, anh ra đây công tác, cũng là ngày lớp trưởng cũ thông báo họp lớp! 5 năm trôi qua, mỗi người dường như đều đã khác, ai ai nhìn cũng chững chạc hơn và hầu như mỗi người đều rất thành công trên con đường sự nghiệp của mình! Anh và em… dù không nói chuyện riêng với nhau, không dám nhìn thẳng vào mắt nhau… nhưng anh biết, sóng lòng đang cuộn trào dữ dội trong tâm hồn mình! Và em, cũng đang nhức nhối nhớ về những kỷ niệm xưa cũ!
Cả lớp tiệc tùng liên hoan xong, mọi người lại kéo nhau đi hát Karaoke. Anh vốn không thích chốn ồn ã, đông người… nhưng có lẽ, đây là cơ hội để anh có thể bày tỏ hết nỗi niềm của mình! Ngày xưa, mỗi lần tan học, chúng mình lại lang thang khắp Hồ Gươm, Hồ Tây, công viên hay những con phố dài để ngắm … và mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe. Giờ đây, những kỷ niệm ấy lại sống lại, giẫy dụa trong tâm hồn anh mỗi khi nhìn vào ánh mắt sâu thẳm như đang hờn trách của em!

Mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe!
Khi anh đang nhập tâm hát bài "Áo em chưa mặc một lần", anh nhìn sang phía em ngồi và dường như đôi mắt em đang ngân ngấn nước! "…Ngày hôn lễ, em không đòi châu báu. Chỉ ước một đôi áo thêu để nhớ chuyện đời… Tôi thẫn thờ, nghe tiếng hàng thông reo. Thương quá là thương khi nắng ngã về chiều . Nhìn đôi áo tôi thương về dĩ vãng. Nhưng vẫn còn trông thấy em mặc lễ tơ hồng...". Lời bài hát giống như chuyện tình yêu của hai đứa ngày nào! Đã thề ước sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời này… vậy mà chính anh đã lặng lẽ rời xa em để đi đến một nơi thật xa, mang theo tất cả những kỷ niệm về người con gái anh yêu đang đau khổ, dằn vặt vì mối tình đầu dang dở…
Lúc tàn cuộc, chúng bạn dường như cũng hiểu được tâm trạng của hai đứa nên mọi người đã bảo anh đưa em về. Trên quãng đường dài ấy, chúng mình chẳng ai nói với ai một câu nào. Đến khi đi qua khách sạn nơi anh nghỉ, anh hỏi em “Có muốn vào uống nước, nói chuyện một lúc không em?”và em đã gật đầu đồng ý vì hôm nay, chồng của em cũng đang đi công tác nước ngoài.
Căn phòng rộng rãi mà sao không khí trong phòng lại ngột ngạt quá! Anh không dám nhìn thẳng vào mắt em, cũng chẳng biết bắt đầu câu chuyện như thế nào nữa… em cũng vậy! Chỉ lặng lẽ cúi mặt và thi thoảng nhấp vài ngụm nước, không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu…
- Chúng mình… - anh ngại ngùng định nói chuyện ngày xưa, nhưng rồi lý trí đã ngăn anh không được nói ra điều đó!
- Chúng mình không gặp nhau 5 năm rồi anh nhỉ? Nhanh quá phải không? – Giọng em vẫn nhẹ nhàng như ngày xưa ấy!
- Anh biết anh có lỗi với em rất nhiều! Nhưng anh vui vì em có một gia đình rất hạnh phúc!
- Sao anh nghĩ em hạnh phúc?
- Anh chỉ đoán thôi! Với lại, nhìn em bây giờ vẫn trẻ đẹp chẳng khác gì ngày xưa cả…
- Em lấy chồng chỉ để quên đi mối tình đầu của mình mà thôi. Suốt 5 năm chung sống, chưa bao giờ em có được cảm giác hạnh phúc và bình yên cả! Dù cuộc sống gia đình sung túc, đủ đầy, dù được chồng chiều chuộng, yêu thương… nhưng trái tim em vẫn đớn đau mỗi khi nhớ về những kỷ niệm cũ!
- Anh xin lỗi… Anh không thể làm gì khác được! Nếu lấy anh, cuộc sống của em sẽ không được sung túc như bây giờ…
- Đã bao giờ em đòi hỏi gì ở anh chưa? Đã bao giờ em đắn đo, vụ lợi, tính toán trong tình cảm của anh đâu? Sao anh lại nghĩ em muốn có một cuộc sống đủ đầy chứ không phải vì tình yêu thương?
- Anh xin lỗi…
- Bây giờ anh xin lỗi cũng chẳng thể giải quyết được gì nữa rồi! Dường như mọi chuyện đã đi vào dĩ vãng xa xôi… Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu… - Nói đến đấy, em nghẹn ngào khóc như một đứa trẻ.

Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu…
Anh đã đến bên em, nắm chặt lấy bàn tay em… chỉ mong an ủi em được phần nào nỗi đau đăng giằng xé trong tâm hồn em!
- Sao ngày ấy anh lại bỏ em đi? Sao anh không giữ lời hứa với em hôm nào? Sao anh không cưới em làm vợ? – Em gục đầu vào vai tôi khóc trong sự đau đớn, tuyệt vọng!
- Anh xin lỗi… - Tôi ôm em trong vòng tay rắn chắc của mình, nhẹ nhàng lau khô những giọt nước mắt đang lăn dài trên má em.
- Hãy cho em… ở lại bên anh… đêm nay nhé!
- Nhưng… chồng em thì sao? Em không sợ…
- Em nguyện đánh đổi tất cả… chỉ muốn được ở bên anh trọn vẹn một đêm nay thôi... được không anh?
- …
Chúng tôi đã ở bên nhau suốt đêm hôm đó! Một đêm cuồng say trong cơn yêu đương của bao ngày xa cách, một đêm như thiêu đốt hai tâm hồn cô đơn, đớn đau bấy lâu nay, một đêm tràn đầy nhựa sống của hai cơ thể đang khao khát yêu đương, khao khát tan chảy vào nhau, hòa hợp vào nhau làm một…
Một đêm hạnh phúc, một đêm ngọt ngào, một đêm được sống dậy những yêu thương, mong nhớ sau 5 năm xa cách… một đêm có nhau để nhớ nhau suốt đời!
Chỉ ngày mai thôi… Em lại trở về với cuộc sống của em, trở về với ngôi vị của người vợ, người mẹ tốt, trở về với mái nhà cô đơn luôn thiếu vắng bóng người đàn ông trong gia đình… Còn anh, anh lại trở về nơi anh đã chọn lựa ra đi, anh sẽ lại tiếp tục với công việc của mình, lại trở về với căn phòng trống vắng, với nỗi cô đơn mỗi đêm… khi không có người con gái anh yêu thương bên cạnh!
Ngày mai… Chúng mình lại trở về với quỹ đạo cũ… như chưa bao giờ xảy ra chuyện đêm nay, em nhé!

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :


Là dân Hải Phòng nên vợ tôi mang một nét đẹp đằm thắm nhưng cá tính vô cùng, thêm vào đó là có một nét dâm ngầm mà làm chồng của nàng tôi mới biết.
Hằng cao một mét sáu ba, nên người khá là chuẩn. Nàng cũng chỉ thấp hơn tôi tầm bảy phân mà thôi. 

Điều tôi thích nhất ở Hằng là cặp mông to tròn. Yêu nhau thời đại học rồi ra trường đi làm tầm năm năm thì chúng tôi cưới nhau.
Nằm bên tôi ngủ, Hằng khẽ khẽ vê vê cái núm tí của tôi, gối đầu lên tay mà nói:
-Sao mà đang địt hùng hục như vậy tự nhiên dừng lại, em chuẩn bị lên đỉnh rồi đấy. Hôm nay địt sướng thật đấy!
-Thế hôm nào cũng sướng chứ đâu có phải mỗi hôm nay sướng đâu. Tí nữa làm tiếp không được à?
-Đang làm người ta lên rồi ngừng làm cho người ta cụt hứng. Sao mà nhìn cái mặt đáng ghét thế không biết nữa. 
-Ghét gì mà ghét. Hôn chết giờ!
-Hôn đi!
-Này thì hôn đi này.

Ôm ghì lấy vợ tôi trong vòng tay hít hà mùi thơm từ mái tóc mềm mại dài ngang vai rồi tôi hôn lên đôi môi đỏ mọng. Thời sinh viên thì chúng tôi cũng làm nhau rồi, Hằng cũng thích làm tình lắm nên khi tôi mới hôn như vậy thì Hằng đưa luôn lưỡi vào trong miệng tôi để tôi mút.

Nước miếng của hai vợ chồng quấn lấy nhau rồi tứa ra, ánh đèn ngủ vàng từ cái bàn hắt ra làm tôi càng thích. Vừa hôn thì tay bóp hai cái bầu vú căng tròn của vợ tôi.
Vú của Hằng cong vút và nhọn mà người ta vẫn thường gọi là vú sừng trâu. Hai cái núm vú bé xíu hồng hồng đẹp vô cùng.

Bóp như vậy thì Hằng cũng đưa chầm chậm bàn tay xuống xoa nhẹ con cặc của tôi rồi sục. Vừa địt Hằng xong thì nước nhờn vẫn chảy ra mà dính trên cái đầu khấc và thân cặc khiến nó trơn nhẫy.

Mút lưỡi rồi tôi đưa lưỡi xuống ngậm lấy hai cái bầu vú mà mút rồi nhay nhay nhẹ nhẹ. Hằng ưỡn người mình lên rồi nói:
-Bú mạnh đi anh…mút thật sâu cái vú đi nào..em sướng … cứ thoải mái đi chồng của em!

Mút tộp tộp cái núm vú rồi đảo quanh cái núm vú rồi tôi nói:
-Đau đừng có mà kêu đấy nhé!
-Không sao đâu.. sướng mà….mút đi anh…đã lắm…

Khung cảnh phòng ngủ làm cho tôi hứng lên. Bàn tay đưa xuống dưới chọc một ngón tay vào trong cái lỗ *** sâu thẳm của vợ mà móc. Do địt rồi nên cái lỗ *** cũng mở 
rộng, nước nhờn của vợ tôi thì luôn nhiều nên móc một chút thì hai ngón tay trơn bóng.

Gãi nhẹ lên cái mu *** cong veo đã được cạo sạch lông rồi tôi khẽ nói:
-Vừa địt rồi còn muốn liếm *** nữa không nào?
-Có chứ! Liếm rồi mút của em đi anh..em sướng lắm.. đã không thể nào chịu được…

Hinh Anh Dep Doc sống cùng nhà 1

Dạo này, chiện gì Tám cũng học lại với tôi hết. Từ chiện lớn tới chiện nhỏ, thậm chí hơi tí là kêu tôi, làm như tôi là bác sĩ hổng bằng. Cha giám đốc đụ chị trật chìa chị cũng méc : mồ cha hắn, đụ vợ hết xí quách mà mon tới cũng ráng thiếm xực. Em kẹp cho chả một phát, cha bắn tùm lum rồi kêu gãy sống lưng.

Tôi giỡn chơi : chớ bộ bà tha tui chắc. Đàn bà gì mà lồn bị đâm muốn ói cũng cố kẹp giò bẻ lọi ba sườn tui ra. Bà nắc kiểu đó mấy hơi mà tui hổng xí lắc léo. Chị Tám bịt miệng tui lại : mình đừng nói vậy, em đời nào hại mình. Có điều mình đụ em đã cũng phải cho em vặn mình chút chút chớ, lồn quíu lại chịu gì nổi.

Ả này đúng là mồm mép, khen tôi để tôi phụng sự bả no cành chớ tôi mà tài cán gì. Có hồi, Tám hỏi tôi : sao chỗ cửa mình em rát quá. Hồi hôm chả lên hổng nổi, đòi bú lồn em chách chách. Chả mằn mò gì mà lồn em đau nhoi nhói, giờ lại rát. Em sợ chả ăn mặn chưa súc miệng nên bú lồn làm bị nhiễm trùng nên xót thấy tổ.

Tôi còn hoang mang chưa biết làm gì cho chị thì Tám đã gạ : chèn ơi, người ta rát rên rỉ mà cha non tỉnh bơ. Bộ hổng để ý chút nị tới tui sao, chớ bộ lồn tui đau hổng liên can tới ai sao chớ. Chưa gì Tám trách khéo tôi : cha nào cũng vậy, nứng thì xục vô đụ, chừng lồn có bịnh thì chạy kiếm chỗ khác.

Tôi hổng giận nhưng cũng ra oai. Tám đang thao thao bất tuyệt, tôi dang tay vả cho cái bốp, má chị hằn lên có dấu. Chị Tám chưng hửng dòm tôi, chị hổng dè tôi đánh chị. Tôi hăm he : cấm bà hổng được hỗn hào. Bà hỏi chưa kịp nghe tui có ý kiến đã nheo nhéo nói bậy. Tui đi đụ lồn khác hồi nào. Tám lụng bụng xin lỗi và im re.

Tôi chờ cho cả hai nén sự giận dữ, tôi oang oang ra lệnh : nằm kéo quần ra, để tui coi lồn bị bịnh gì. Tôi oai như bác sĩ khoa sản, vậy mà Tám riu ríu kéo quần và nằm dạng giò ra. Tôi lấy ngón tay banh mép lồn chị và cúi thấp xuống dòm thật sát.

Tôi day day mỗi bên mép và hỏi nhóng Tám có thấy đau hôn, Tám nào dám hó hé, chỉ gục gục đầu nói không. Tôi lại dí đầu ngón tay vào cục thịt lửng lơ ở lỗ lồn, chị cũng không thấy đau. Tôi cong ngón tay móc vào trong lồn chị, quay vòng tròn chầm chậm để dò xem có chỗ nào khác lạ, chị Tám vẫn lắc đầu.

Bác sĩ sản khoa khám phụ nữ thì tỉnh rụi, còn tôi mò mò lồn chị thì người cứ nóng hực lên. Chị Tám thấy mặt tôi đỏ rực nên cũng thẹn thùng lây. Mặt chị cũng hồng lên, hai tai hửng hửng, cả hai đều bật cười đổ tội cho nhau : người ta chưa thấy gì mà cha/mụ đã nứng lên thấy dị. Cuối cùng, tôi rặn được một câu phê phán như là cố vấn y khoa thứ thiêt : lần sau, chả có bú, nhớ biểu chả đi súc miệng đã. Và để góp lời chê trách chả, tôi nói với Tám : thằng con cặc, ăn uống mắm muối mà bú lồn, đến sắt thép cũng rỉ chớ đừng nói là thịt người ta.

Tám nghe tôi rủa người tình cười hắc hắc. Sau cuộc khám, chị Tám định kéo quần lên thì tôi đã hỏi chọc : bộ đi khám miễn phí sao mà lo ngồi rẹt dậy hả. Chị Tám biết là tôi muốn đòi tiền công nên để nguyên thân mình trần truồng ra đó, giục tôi : thì làm gì làm đại đi, còn để em cho bé bú.

Cứ lúc Tám muốn nhõng nhẽo là xưng em còn thì cứ lửng lơ con cá vàng bằng xưng tên và ông với tôi. Tôi ưa chọc quê chị nên mượn cớ dí dỏm chọt luôn : bé bú sao bằng tui bú, bộ muốn cho nó bú thì dậy cho nó bú đi. Tôi làm ra mặt giận, sưng xỉa một đống, Tám phải ỏn ẻn giảng hòa : thôi mà, bắt nê bắt nết em hoài. Giận gì giận dữ vậy, cưng.

Cái tiếng “ cưng “ sao mà nghe có nét quá. Tôi vồ lấy hai giò chị, lôi mở ra như một chữ V, tôi liếm liếm cái môi và khi Tám còn đang lâng lâng thì tôi đã bặp vào bú lồn chị. Chị giựt mình kẹp giò lại làm đầu tôi bị xiềng cứng ở lồn. Tôi vùi vùi cái mép, những sợi râu chưa cạo của tôi giúi giụi vào lồn chị, gây kích thích nên chị Tám kêu ré ré.

Tôi lại nhồi thêm hồi nữa thì chị banh toẹt giò ra để lồn mở tuềnh toang cho râu và miệng tôi cọ bú sần sần. Lồn chị ướt tèm nhẹp, tôi cọ chừng nào thì khí dây đầy ra dẻo nhẹo, tôi càng quay mòng mòng cái miệng thì lồn chị Tám càng nhão nhoẹt hết trơn và ôi, chị rên the thé như con nái được đụ vậy.

Tôi thấy Tám vùng vẫy thì biết Tám nứng lồn đầm đìa, tôi càng bú nút lồn. Tám xè xè túa nước ra, tôi nghĩ là Tám đái chớ, nhưng Tám kêu : chết em, cưng ơi, cưng bú nát lồn em làm em sướng tuôn hết ráo khí rồi. Thôi, em nứng quá, đụ đại em đi cưng.

Tôi cũng nứng như Tám, chỗ thắt lưng cứng không gập người xuống được, nhưng cái tật tôi bú lồn mà thấy đàn bà bắn khí ra thì ưa, nên tôi lại xộc bú nút một hồi nữa đã. Tôi nhả lồn ra, hai mép lồn đỏ hỏn như con he mới lột, hai mu giựt giựt lên cơn.

Tôi xóc hai giò Tám lên như người nêm càng xe vô cổ ngựa và hổn hển thọc cặc vô nắc liền. Tôi nhấn cặc vô thì Tám kêu : ôi lồn đã quá. Tôi hích nắc vô thì Tám rị người lại cho lồn chạm kêu cái bách giòn tan. Tôi đâm cặc bên này bên kia thì Tám khép giò lại cho lồn mút lấy cặc tôi mà vặn.

Tôi đụ khoái quá, vậy mà hai vú Tám cứ nhảy đùng đùng, sữa bị kích thích cũng trào ra như dung nham núi lửa. Tôi ham quá nên đưa một tay lên bóp vú, rồi tham lại bóp hết cả hai. Cái đầu vú càng to mọng nhủng nhỉnh thấy ghét. Tôi hét Tám : mụ nội em, lồn mút cặc mà hai vú thì cứ phình phình, tui muốn cắn quá.

Chị Tám đang sướng thì còn sá kể gì. Nghe tôi hét tục chị càng hứng chí thêm : thì đó đòi bú lồn thì để cho bú, giờ muốn làm gì với cặp vú thì làm luôn đi. Tôi chờ chi nữa nên đẩy hai giò Tám lên cao để có thể đụ chồm tới được và vục mồm xuống bú luôn vú, tay vò bóp cả hai vú một lượt.

Không rõ người ta thì sao, chớ tôi bóp vú đàn bà là phải cắn răng nén dưới bầu cho u lên thành cục, hai núm vú lồi hẳn lên thì tôi bú mới sướng. Bú như rứa vừa ngậm được nhiều vú trong mồm lại chuốt cái núm vú thì đàn bà mới đã, có bao nhiêu nước khí mấy bả mới buông rột ra ráo trọi.

Thì đúng như vậy, tôi giập Tám tưởng lọi xương bà chè mà Tám cứ kêu : cưng ơi, cưng nắc em muốn tưa hết lồn luôn, cưng thấy hiệu quả tô cháo gà của em hôn. Lần sau em lại lo cho cưng để cưng có sức đụ em cho đã nghen.

Tôi mờ hết mắt mà Tám cứ ỏng ỏng khen nên tôi bắt mệt.
Tôi về đến nhà lúc 7 giờ sáng, lăn vào ngáo liền. Đang mơ mơ màng màng thì nghe tiếng thằng nhóc ré. Trước còn ri ri như dế, sau oang như lệnh vỡ, cuối cùng thì đinh tai nhức óc. Tôi đã kéo mền lên đút nút vào lỗ tai mà vẫn không át nổi sự giận dữ của nó.

Bực, tôi thực sự bực. Chả biết bà ngoại chết tiệt ngủ mê hay bỏ đi đâu mà để nhóc hét như thế. Chưa gì tôi đã nghĩ bậy, hay là hai người thì thọt cả đêm, hắn quết bả hùng hục sáng về sớm nên giờ bả rêm nằm thẳng cẳng, trời trăng gì cũng mặc.

Thằng nhóc đúng là hạng xúp pe, nhỏ người mà lớn họng. Nó hét còn hơn người ta bị cắt tiết, đã oằn oặt thì chớ, còn giống moi gan móc ruột ta ra. Tôi chịu hết thấu phải bò dậy bồng nó lên.

Chắc tía non đói nên vừa ngửi thấy hơi da thịt tôi là rúc rúc tìm vú mẹ. Chèn đét, tôi là đàn ông đàn ang có mẹ vú đâu mà cho nhỏ ngậm, còn để nó hét thì chắc hàng xóm dám kêu “ nai oan oan “ chớ chơi sao.

Tôi giận bà ngoại cành hông, đi đâu hổng để cái vú lại nhà, giờ biết làm gì. Thấy nhóc khóc quá, tôi phải vạch áo lên cho nó nhằn đỡ cái vú da cho ổn. Nó cóc biết gì đâu nên thấy cái đầu nhọn thì tạp liền, mút vô mấy cái, hổng có mẹ gì cả nên nhả, khóc còn ngặt nghèo hơn.

Chị Tám chắc là nghe con khóc nên vừa rặn è è vừa báo cho tôi biết chị đang ở nhà cầu. Thì ra bả đang chọt bụng. Tôi tức bằng chết mà cũng phì cười : chèn ơi, má non nãy giờ ở trỏng mà để nó ré inh ỏi. Chị thở phạch phạch, cũng ráng rặn ra câu mà trả lời tôi : tui có điếc đâu chớ, nhưng mà mụ nội cái bụng tui nó đình công. Tui rặn còn hơn rặn đẻ, con trê lòi ra ngoài cả 4, 5 phân rồi mà nó cóc chịu ra.

Tôi lẩm bẩm : đọ, có vậy bà mới biết khốn khổ khi bị bón, chớ bà nói tui giả ngộ. Và để tỏ thiện chí, tôi hỏi : giờ tính sao. Chị Tám biểu tôi đem nhóc vô chị cho nó bú, để nó khóc rân, lối xóm kêu phú lít thấy mẹ.

Tôi na cục nợ vô, chị Tám đang chổng mông gào. Chị chợt đứng, chợt ngồi, y hệt con lật đật. Tuy bụng đau thắt mà tay cũng vội giựt ngược vạt áo ra. Thấy dị hợm tổ mẹ, lồn thì bày một đống, giờ lại bạch vú ra, đàn bà đến lôi thôi lếch thếch. Tôi chìa nhóc cho chị, mồ hôi đang vã ra mà cũng chộp con áp vô vú ngay được. Thằng nhỏ bú rột rột đã đời.

Tôi rị mọ đứng đó, chị la băng băng : thúi tổ mẹ mà đứng đó chi vậy cha. Ra ngoài đi, tôi lỏn lẻn nói : trời đất bà đưa đồ ra nhử mà đuổi cổ tui đi, có họa là bà giết tui cho rồi. Chị Tám khạch khạch cười : người ta thốn thấy tía mà cha cà rỡn.

Tôi lại lạch bạch xun xoe giúp chị như hồi bữa chị giúp tôi : nào để tui vịn cho bà ráng rặn, cố đẩy cái cục nợ ra đi là mọi thứ theo nhau ra hết trơn. Chị Tám cười muốn vẹo cả người : đau bụng mà cha cứ chọc cười chắc bể bọng đái quá.

Tôi ôm eo chị dụ khị rặn đi, có tui đỡ đây. Phần thằng nhỏ bú giựt cái vú chị xoạch xoạch, phần tôi ôm chị khít khao làm chị loay hoay rối rít.  Tôi nghĩ là phải chọc cho chị giận họa may chị mới tống tháo cái món tích lũy ra nổi. Thế nên tôi ập tay vô một bên vú chị vò xào xào, còn bên thằng nhóc ngậm bú thì tôi bụm lại, nhún nhảy, cái vú chị tưng tưng.

Chị giận đỏ mặt tía tai, tôi càng vò bóp hai vú dữ dội, chị vùng vùng và bất ngờ làm cái rẹt đầy bồn. Chị trút được mớ bòng bong thì hất tay tôi ra, lầu bầu như muốn rủa. Tôi được thể cảnh cáo chị : nè đừng mới qua cầu là vội tính chiện quên ơn nghe.

Chị nổi dóa nói tục : ơn cái lồn, người ta bí bằng chết còn đi mò vú mà kể ơn với nghĩa. Tôi giá bàn tay muốn vả cho chị một cái, nhưng thấy chị ngây ngô nên xuôi đi mà giảng giải : tui có chọc giận thì bà mới phọt được nó ra, mắc gì bà chửi tôi.

Chừng chị nghe ra nên im im, tôi ghen nói khích luôn : cũng tại bà tham ăn tham uống, đụ chả được rồi, còn đòi bú cặc chả nữa hèn chi mắc nghẹn. Lần này tui giúp, chớ lần sau thì kêu chả lại giúp cho.

Chị Tám lí nhí phân bua : sao anh cứ nghĩ xấu cho người khác. Tui đã nói rồi chả hồi này bị con mẻ bắt ở nhà, nội việc bú lồn mẻ, mệt nhừ còn bò tới đây gì nổi. Rồi Tám bắt qua sụt sịt với tôi : người ta nhức mình nhức mẩy, đêm nằm chèo queo, mình dìa có ngó ngàng gì tới đâu mà chỉ lo tị nạnh. Tui nhớ mình thấy mồ, đêm nằm buồn tay ngứa chưn, mong có cái gì cầm đỡ chơi mà mình đi làm miết.

Tôi nghe thủng ý chị nên thở dài hưởng ứng. Tôi lầm bầm : thôi, tui biết lỗi rồi, để tui đi làm dìa là chun vô nằm với bà cho vui. Bà được lợi mà tui cũng có tí ti sờ soạng, kẻo để bà rên tui muốn nhức cái mình.

Từ khóa cho chủ đề Hinh Anh Dep Doc liên quan :

Xem thêm chủ đề Hinh Anh Dep Doc liên quan :

EM MẤT TRINH RỒI, ANH LẤY KHÔNG ???

Yêu nhau đã gần 3 năm nhưng Hà không khi nào cho Hưng đi quá giới hạn. Lúc nào hai người đi chơi với nhau Hà cũng tìm cách né tránh những đòi hỏi của Hưng và tìm thú vui vào những trò chơi của trẻ con

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 2

Hai thằng sinh viên một tên là Nghiêm sinh viên Bách khoa, một là Tỉnh sinh viên Học viện tài chính gặp nhau trên đường.

Anh lấy của cô chữ

Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo. Anh là Gió. Anh lãng tử, ga lăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình

Tuổi trẻ điên cuồng đụ đit vào lồn nhau liệt dương

Nếu có thể quay lại, thì tôi vẫn sẽ yêu anh cái tình yêu điên cuồng như Nancy đã dành cho Sid, hủy diệt như Courtney đã yêu Kurt.

Nhật kí: cho vợ địt nhau với người lạ

Truyện này là tất cả những cảm xúc của vc sau những lần some thực tế. Văn mình không được tốt nên đọc có thể không được trôi chảy lắm nhưng tất cả là cảm xúc của vc mình.