Hinh Anh Cuoi Vui Nhon

Đêm động phòng quả là một đêm huyền diệu . Huyền làm tất cả những gì chồng muốn . Nhưng, lại không cho ông thọc vào chim . Sự mạnh dạn, không yếu đuối như hai vợ trước đã kích thích Thông rất nhiều . Lúc đầu ông rất thích, nhưng, 2 ngày sau, Huyền vẫn không cho động phòng, điều này làm ông nghi và ghen . Ông nghĩ, Huyền không còn trinh nên mới có bản lãnh vờn ông đến vậy! (chưa kể, có thể nàng đã có kép khác, nên giữ cho kép, mà không trao cho ông .) Nghĩ sao, nói vậy, đêm thứ 3, ông nghiêm nghị bảo Huyền: Em cởi quần áo ra đi . Huyền thản nhiên làm theo. Nằm lên giường …. ừ, em nằm vậy đó, dang chân ra …. tới đây, Huyền nũng nịu không làm và nói: Em sợ mà, anh đừng ép em mà …. ông càng nghi hơn: Sao cu anh, em dám mút, giái anh, em dám ăn mà lại không cho anh đụng vô chim ??? Em còn Trinh không ??? bốn chữ cuối cùng, ông gằn mạnh, làm Huyền lẩy bẩy mếu máo: Sao anh lại nói vậy ? …Những giọt nước mắt đã làm ông mũi lòng, ông vỗ về vợ, hôn vú, hôn mắt, hôn môi vợ và tay, rờ xuống chim …..Huyền nhột quá, bắt đầu thở dốc, nhưng vẫn kẹp chân lại như muốn từ chối , ông không chìu Huyền nữa, bắt đầu dùng bạo lực trói hai tay Huyền vào 2 cột giường, lấy vải trắng phủ xuống nệm và trói 2 chân Huyền vào cọc cuối giường . Huyền nức nở khóc . Ông thản nhiên lần sờ, bóp nắn từng ngỏ ngách trong người vợ, nhìn trong chim, còn hồng tươi ông vui lắm, vì đó là dấu hiệu vợ còn trinh, tuy nhiên, ông vẫn nghi vì cử chỉ của chối từ của nàng trong ba ngày qua . Lúc đầu, khi mới bị trói, Huyền còn dãy dụa, khóc lóc, nhưng, sau khi ông hôn hít, mút chim, dùng ngon tay trinh thám lỗ chim thì ngườn nàng bắt đầu mềm nhũn, tiếng rên bắt đầu bộc phát …. Thông không còn đợi lâu hơn được nữa, định trèo lên người vợ thì Huyền năn nỉ: Em sẽ làm anh vui lòng, nhưng anh cởi trói cho em đi . Thông nhìn vợ nghi hoặc, Huyền liền nói: Em hứa sẽ chìu anh …. “Chẳng lẽ, chuyện nhỏ như vậy mà không tin được sao” nghĩ vậy, nên chàng cởi trói cho vợ …. Khi Thông đè lên người Huyền, cũng là lúc nước mắt Huyền tuôn trào, Thông không hiểu tại sao vợ khóc, hay là ….. Huyền thật sợ vì không còn trinh nên khóc ? nghĩ vậy, nên ông mạnh dạnh thúc cu vào chim vợ, Huyền bỗng thét lớn và bấu lưng chồng thật mạnh ….. thúc cu thêm vài cái thật mạnh vào sâu trong vợ rồi Thông hồi hộp rút cu ra, lấy tấm khăn trắng trải dưới giường lau lên chim vợ, bỗng nét mặt ông hân hoan: Huyền còn trinh! ngay lập tức, Thông kéo Huyền ra đầu giường và dùng tất cả sức lực 35 năm cơm gạo thúc mạnh nhiều lần vào chim vợ … đêm đó, Huyền không cho ông chơi lần thứ 2 như 2 bà vợ trước, nàng giận ông đã làm nàng đau và hờn dỗi quay mặt vô tường …..

Nghĩ tới những giây phút đó, cu phú ông bỗng cương lên, và môi mấp máy nụ cười, đột nhiên, tiếng bà ba vang lên: anh đang nghĩ gì đó ? phú ông âu yếm nhìn vợ: đang nghĩ về em với đêm động phòng . Huyền Xí một tiếng thật lớn và nói: Thời đó, anh còn lạc hậu, em là gái Tân , anh nghĩ em mất trinh rồi nên trói người ta vào giường đau muốn chết hà ….. Ông hà hà cười và nói: Ai biết em quỷ quái vậy chứ . Lấy chồng, cho chồng thám hiểm mà không cho phá trinh! Huyền
nguýt chồng: hổng cho phá mà đẻ cho anh 2 đứa con gái , xí!

Điệu bộ của Huyền lúc nào cũng làm ông tan hết những mệt mỏi . Thương vợ quá nên ông kéo Huyền vào bồn nước và nồng nàn đặt nụ hôn lên môi vợ . Bị bất thình lình kéo xuống nược, lại ngộp thở với nụ hôn dài của chồng, Khi ông buông vợ ra, thì quần áo Huyền đã ướt nhẹp . Ông âu yếm cởi nút ra cho nàng, tuột quần vợ ra và nói:
- em cùng tắm với anh đi .
- ai sẽ kỳ cọ lưng cho anh ?
- tắm chung cũng kỳ được mà em ….thật ra mà nói, tuy Huyền nhỏ tuổi nhất trong ba bà, nhưng nàng lại là người chu đáo nhất, lo cho ông từng miếng ăn, từng giấc ngủ . Ông biết, nhiều khi ông không thoả mãn được cho Huyền vì để niềm vui vung vãi khắp nơi, nhưng, Huyền không bao giờ than hay trách móc, chỉ âm thầm buồn . Điều này, làm ông cưng Huyền nhất trong ba người , vả lại, Huyền thua ông khá nhiều tuổi, nên cách thức nàng nũng nịu cũng đã làm ông nhũn lòng .

Khi lo cho chồng tắm xong, Huyền lấy khăn lông quấn quanh người chồng và cùng chồng vào phòng ….Như mọi khi, vào tới phòng là ông nằm dài ra giường, Huyền vất tấm khăn lông xuống đất, và bắt đầu phục vụ chồng .

Lưỡi nàng rất điêu luyện, liếm khắm người ông, từ môi, xuống cu, rồi nâng niu hai hòn giái, và liếm thật nhẹ cho đến khi giái săn lên, sau đó, nàng lần lưỡi xuống lỗ đ*t ông, và liếm vòng quanh nhụy hoa “ngài” . Lúc này, có lẽ sướng lắm nên ông rên hư hử ….. khi thấy cu chồng hơi cương, Huyền liền rời lỗ đ*t và ngậm nguyên con vào miệng, mút, nhả cho đến khi cứng …….. khi cu thật sự cứng, ông bỗng vùng lên và đè Huyền xuống bắt đầu đem hạnh phúc trần tục lại cho nàng bằng những cú “xông pha”, “dập vùi” …….

Huyền như say vào bể hạnh phúc, tiếng rên của nàng như thay lời cảm tạ với chồng, với đời ………..

Thoáng đó, mà Tây đã vào làm cho gia đình Phú Ông được quá 3 tháng . 3 tháng trời tiền bạc dư giả, lại còn học được bao điều thú vị từ gia đình này . Với Tây, những sự kiện đã và đang xảy ra trong nơi này là những điều mà chàng không bao giờ dám nghĩ tới . Tây biết, mình rất có lỗi với vợ, nhưng biết làm sao được khi ông ra lệnh với bao cám dỗ đi kèm!

Mỗi lần Tây gần Vàng hay Mai về là y như rằng, dù mệt tới đâu, Tây cũng ráng phục vụ vợ tới nơi, tới chốn . Chẳng phải Tây có sức “trâu” hay sức bò mà luôn ham muốn ngày đêm như Lãng thường nói , mà chỉ vì, Tây luôn thấy mình có lỗi với vợ, do đó, chàng cố bù đắp cho vợ nếu được .

Riêng Lãng, Từ ngày được Phú ông chiếu cố, nàng thông minh ra rất nhiều, không những trong chuyện ăn ngủ mà ngay cả cách ăn mặc, cư sử và ăn nói . Nàng rất hãnh diện khi thấy Phú ông đã già, mà còn ham mê nàng mỗi ngày . Nhiều hôm, mới phục vụ Phú ông xong, về nhà, mới chợp mắt được dăm phút thì Tây về và “đòi” nàng, tuy mệt, nhưng nàng cũng chiều, cũng chỉ vì “mình có lỗi nhiều với anh ấy” !

Cả Lãng và Tây đều có chung một câu hỏi: Sao lúc này nhiều kiểu mới thế” nhưng, cả hai, không ai dám mở miệng hỏi .

Chẳn hạn như chiều nay, Phú ông mới phá trinh hậu môn nàng, thì bây giờ, Tây lại … đổ trăm nhớ ngàn thương vào “chốn” ấy! Thật ra mà nói, Tây khoẻ hơn Phú ông nhiều , nhưng, chàng chỉ biết hì hục đâm , thọc chứ không biết kéo dài, gợi ham muốn, thèm khát như Phú Ông đã làm với nàng ! Sự khêu gợi ham muốn và vờn “đói” của Phú ông đã làm Lãng “ghiền” của ấy hơn bao giờ hết . Tuy vậy, sự kiện chiều nay, cũng đã làm Lãng lo sợ rất nhiều khi con trai lớn của Phú ông, nhỏ hơn Lãng vài tuổi bắt gặp nàng đang ở truồng, bú bố nó . Nó nhìn thấy, nhưng không quay lưng, mà trái lại còn nhìn, nhìn rất kỹ miệng nàng và cười khỉa, rồi bỏ đi . Sự kiện này đã làm nàng sợ và thầm nghĩ: sẽ không bao giờ dám “gần” ông nữa, vì nếu đổ bể, thì cả 2 vợ chồng sẽ bị đuổi khỏi nhà . Cả đêm, nàng suy nghĩ cách đối phó
nếu chồng biết được và nếu bị đuổị Bây giờ, Tây về, không lời nghi kỵ, lại mò vào cái của ấy của nàng, làm nàng yên tâm, hồ hỡi đền đáp cho chồng . Của chồng to quá, lại vào “cửa hậu” nên Lãng muốn bỏ cuộc vui bằng cách dẫn chồng đi của chính . May sao, có tiếng gõ cửa dồn dập, Tây đành ngưng “chiến đấu” , mặc quần áo và ra mở cửa .Người gõ cửa là cô hầu của cô Ba . Cô Hầu lắp bắp khi thấy Tây:
- Bà bị xẩy chân ngoài cổng đình, không đi đứng dậy được, ông lại đi vắng, mà ngoài trời thì mưa bão … chú làm ơn, ra đỡ bà về nhà dùm ………
Vợ Lãng có lẽ đang mệt, nên vờ nhanh nhẩu:
- Mình mặc áo mưa và mau giúp bà đi, kẻo bà bịnh thì tội ….

Nghe vợ hối, Tây vội vã mặc áo mưa cùng cô hầu chạy nhanh ra cửa .Ra tới cửa đình thì cô Ba đã ướt như chuột lột, run như cầy sấy, Tây vội đưa lưng, cõng cô Ba về . Chưa được nửa đường thì cô ba đã ra lệnh cho chị hầu:
- Sáu à, em về nhà với chồng con đi, kẻo mai bệnh, không ra giúp chị được, chị đã có Tây lo cho rồi . Cô hầu nghe bà nói, mừng vì được về sớm nên thoắt cái đã biến ra khỏi của .

Cõng bà trên lưng, dưới trời mưa bão mà Tây đổ mồ hôi hột . Chẳng phải vì mệt mỏi gì mà vì cặp vú bà cứ cạ qua, cạ lại trên lưng chàng, chẳng biết do tình cờ hay cố ý mà những ngón tay bà cứ lâu lâu bấu nhẹ vào vú chàng, làm chàng nóng ran người . Vô đến nhà, thì bà bảo Tây:
- Cài then hết tất cả các cửa lại không thôi lạnh bà, rồi bà còn nhờ Tây mở ngăn kéo, lầy dùm cái yếm hồng và chiếc quần lụa mỏng để bà thay . Do chân đau, bà không cử động được nên Tây phải … thay đồ cho bà . Vừa cởi quần bà ra thì Tây đã bị loá mắt vì …. bà không mặc quần lót, lại nhớ lời ông dặn nên Tây không dám hó hé, vội chồng cái quần khô vào chân bà, ai dè, bà hẩy ra, và ôm lấy tây rên rỉ: Em lạnh quá Tây ơi, ôm cho em ấm chút đi Tây . Làm sao hất ra được khi tấm thân ngọc ngà, nẩy nởi của bà cọ sát vào cu, vào người ….. do vậy, Tây đành nhắm mắt, cố, không nghĩ tới lời ông hăm dọa mà ôm chặt lấy Huyền . Được thể, Huyền tuột quần áo Tây ra và bắt đầu bú cu chàng . Huyền bú rất gioỉ, có lẽ giỏi nhất trong những người đàn bà mà Tây đã từng chung đụng, do vậy, chưa được 3 phút, thì cu Tây đã hãnh diện ngẩng cao . Huyền khoái quá đè Tây xuống và bắt đầu cỡi …… những phút thần tiên này, hiếm lắm Huyền mới có một lần, vì trên giường, chồng nàng luôn làm chủ, tuy sướng, nhưng vẫn không sướng bằng “mình” làm chủ , do vậy, Huyền vội vàng nhấn cu Tây vào người mình bằng cách ngồi hẳn lên cu Tây và ngoáy thật mạnh . Chưa hết, thấy tay Tây thừa thải, nàng liền cầm lấy nó, đặt lên 2 vú mình bà bảo: bóp nó đi anh, bóp mạnh vào ….. Huyền chưa kiệp sướng thì Tây đã chực muốn ra, nhìn mặt Tây, đoán được, nên Huyền vội thọc tai ra sau, bóp giái Tây thật mạnh, đau quá nên Tây không còn muốn ra nữa và bắt đầu chăm sóc cặp vú Huyền . Vừa bóp, Tây vừa hỏ:
- sao em làm anh đau vậy ?
- không làm đau thì anh… bắn ra, làm sao em sướng được ?

Tây phục Huyền sát đất vì chiêu mới nên cong người lên bú vú Huyền , Huyền bỗng rên nhỏ và cứng người vài giây rồi gục xuống người Tây, tưởng Huyền dị đau chân nên Tây vội vã hỏi:
- Em sao vậy ?
- sướng .
- sướng gì ?
- anh khờ quá, đàn ông sướng thì đàn bà cùng biết sướng mà tây chợt hiểu và vùng dậy, kéo Huyền ra đầu giường, gác hai chân nàng lên vai mình và bắt dầu lên cò, bắn, phá xối xả vào của quý trời ban ….

16 năm lấy chồng, Chiêu gì, Huyền cũng đã biết qua, nhưng, quả thiệt, sức mạnh hiếm có của Tây thì Huyền chưa bao giờ có, thế cho nên, dù mới sướng xong, Huyền vẫn thấy đã, đã lắm khi đại bác của Tây xứ xối xả đâm vào . Cái sức mạnh này nàng sẽ trân giữ và chắc chắc sẽ không bao giờ để mất vào tay ai . Đang say mê với đại bác thì Tây bỗng hét lớn và đứng trân ……

Nhìn dáng Tây sau cuộc chiến đấu, Huyền hiểu, giờ này, Tây cần bổ dưỡng, nên vội đứng dậy, lấy củ sâm của chồng cho chàng ….thấy Huyền đứng dậy, đi đứng bình thường, Tây chợt hiểu và mĩm cười vu vơ khi thấy đ*t Huyền nhún nhẩy theo chân bước, chàng thầm nhủ và khẳng định với chính mình: cái mông ấy, mai, sẽ thuộc về mình, về thằng Tây này !

 

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 1

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 2

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 3

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 4

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 5

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 6

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 7

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 8

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 9

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 10

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 11

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 12

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 13

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 14

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 15

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 16

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 17

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 18

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 19

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon- Hinh anh 20

Video clip Gai dep nung lon vua an vua xem phim sex vai that :

Xem Hinh Anh Cuoi Vui Nhon hot nhất

Tôi đùa dí ngón tay vào mũi Tám. Chị ả hít hít có vẻ nhột nên môi co, nháy nháy, nhưng vẫn ngủ. Cơn nứng của tôi tràn ngập tới, tôi co tay bóp vú chị, vặt tới vặt lui, mỗi cái vú xọp xọp dưới lòng bàn tay tôi. Tám có nhận ra những đợt bóp vú đó, nhưng không choàng mở mắt hay phản kháng. Trái lại, còn õng ẹo rung mình cho tôi nghịch tới nữa.

Chả lẽ tự mình sờ, tự mình bóp thì còn ra nông nỗi gì. Đàn ông bóp vú người nữ mục đích để được chị ta nhõng nhẽo bắt đền mới thích, chứ còn tự biên tự diễn, bóp cho có bóp thì khác gì bóp cái vú da bò phơi khô.

Nghĩ thế nên tôi vừa bú vừa mân mê, cấu bóp. Tôi làm càng lúc càng đùng đùng, Tám có yên cũng chẳng được, nên đành phải mở mắt ra nhìn. Chị thấy tôi đang bóp méo cả hai bầu vú mà miệng thì đang nhay một bên vú thì kêu lên : cha chơi kiểu gì vậy, buồn ngủ thì kềnh ra ngủ như chết, chừng người ta mới chớp mắt một tí thì lại rúc như chó con.

Tôi hì hì cười cầu tài. Nhưng vẫn thay phiên bóp và bú nút từng cái vú một. Tám thích bỏ bu nhưng cũng vờ khiếu nại : bú vừa thôi, còn để dành cho thằng nhóc, bú hết phần nó thì nó nhịn đói à. Tôi lờ như không nghe cứ ngậm tì tì. Tôi biết mười mươi Tám cũng mong được tôi sờ tôi cắn nên ả nói mặc ả, tôi cứ nhẩn nha bú đã thì thôi.

Tám lẩm bẩm : tôi biết quá mà, trây mặt chẳng ai bằng cha nội. Lì lợm đến sợ. Số tôi phải đọa cha từ mấy mươi đời nay phải trả cho hết. Rồi chị như thí cô hồn để tôi muốn vật hành chị sao cũng xong.

Tôi bú cứ bú như ng lại xoay sang phá chị cách khác. Tôi lách nghiêng người sang một bên để bú vú còn cánh tay phía bên kia thì vươn ra xoa ào ào lên lồn chị. Tám kêu re ré : đó lại sắp sửa được đằng chân lân đằng đầu. Càm ràm mà lại sửa thế nằm xoạc chưn ra cho tôi nghịch.

Tôi vò rối tung đám lông lên, quấn vào đầu ngón tay, giựt nhè nhẹ như đang nhổ cỏ. Tám kêu ư a: vò thôi, bứt thì bung hết còn gì. Tôi xí xóa bằng vừa giựt vừa xoa như xoa đầu con nít. Tám dịu cơn bực liền vì ngón tay tôi chạm vào làm chị thấy đê mê. Tôi vò đám lông chán thì vành từng mu ra khám. Tôi nhón một cái mu kéo lên cao, nhún nhún rồi thả ra như sợi thun.

Tôi nhón cái mu thứ hai để chực làm giống như bên kia thì Tám đã nhột sao đó nên co đùi lại kẹp lấy ngón tay tôi nhốt kín nơi háng. Tôi hình dung ra chị sướng vì tôi thấy hai giò chị cà miết lấy nhau để đẩy đưa ngón tay tôi cạ quanh lồn chị. Nhân thể, tôi lật ngửa ngón tay ra thành cái móc câu, chờ Tám nhún thì tôi thọt vô lỗ mà thúc cho chị nhũn người.

Chẳng nói bạn cũng hiểu là khí dâm của Tám trào ra sền sệt vì bị tôi móc đúng vào lồn như thế. Chị lại quặp tịt giò lại, xoắn tròn hông cho ngón tay tôi đảo một vòng trong cái lỗ và chưa chi chị rùng cả người liên tiếp. Tôi vội cắn mạnh đầu vú chị, nhay một hồi và móc ngón tay thụt lia lịa để chị rùng cho nứng nhiều hơn.

Hết thảy người Tám hiện giờ cuồn cuộn như con cuốn chiếu. Trước hết là cái vú đội phồng miệng tôi lên, tiếp theo là cái lồn vặn như người ta vắt cái áo đang giặt. Tám cử động người mà miệng thì lúc hít hà, lúc rít lên như dế đá.

Sẵn dịp tôi càng nhay đầu vú chị nhanh hơn và ngón tay thì bịn chặt vô lồn mà đảo vung thiên cho chị quíu. Y như rằng, Tám đỏ ké mặt lên và ì ạch rặn như đẻ. Tôi vẫn bú nhưng há lơi miệng hỏi : nứng hả, sướng hôn. Tiếng tôi phát ra ngọng nghịu vì vướng đang bú, vậy mà Tám cũng hiểu nên gật đầu lia.

Tôi xục lồn dữ quá nên Tám nhảy nhổm co tay bấu lấy tay tôi ghị lại. Sự mâu thuẫn là Tám ghị để khỏi bị làm nứng mà vì đằn tay tôi chặt quá thành ra lồn càng bị đâm xới nháo nhào lên. Tám hết còn nín nổi mà la như giặc : ui, ui, lại nứng rồi. Cha móc gì mà móc mạnh vậy cha.

Tôi nghe Tám cằn nhằn bắt khoái, nên dùng giò căng háng chị ra mà thúc ngón tay vừa ngoáy, vừa vét, vừa khoắng vào đụng tùm lum trong lồn cho Tám bể. Thực vậy, Tám cà hích cà hác, lẹt xẹt như bị luồng điện châm vào nên giãy tê tê, lúc bẹt háng ra, lúc kẹp giò lại, tội nghiệp cái lồn luôn bị bưng kín để chịu đựng các cơn sướng dồn dập kéo tới.

Có lúc Tám hớt hải kêu : thôi, thôi đi, em nứng dữ rồi. Móc bú hồi nữa chắc em rã rượi ra hết. Cho em xin, đừng móc lồn em nữa. Bú vú em thôi. Tôi ì xèo lơ tỉnh, cứ cắn nút vú và gồng ngón tay móc xoành xoạch vào lồn. Giờ chị trông bò lê bò càng như bị ai xối nước sôi lên mình vậy.

Khi tôi thấy tội ngưng lại và hất giò Tám rút ngón tay ra thì khí lồn chị cũng tuôn theo ọc ọc, có nhằng có nhợ thấy mà ớn. Vậy mà Tám còn cười được, trách nhỏ tôi : cha móc muốn bể lồn luôn. Ngước lại tôi cũng trả miếng : nhưng mà nứng chớ hả. Tám lỏn lẻn gật đầu ào ào.
Một bữa đi làm về thì thấy hai mẹ con chị đang ngầy ngà lẫn nhau. Thằng nhóc ể mình sao đó nên không chịu bú, cứ trân mắt nhìn vú mẹ. Chị lấy hai ngón tay đằn lên vú đưa vô miệng, cu nhỏ chỉ bặp nút vài cái lại nhả. Được cái là không ngậm ti mà nó cũng chẳng khóc.

Tôi nào biết cái sự rầy rà này, thấy nhóc không bú mà vú chị chè bè thì gạ liền : nó không bú thì để đó tui bú thay, chừng nào nó đói thì cho ngậm vú tiếp. Chị còn bực nên gắt gỏng : ông thì lúc nào cũng giỡn được. Con nít mà chê vú mẹ là có chuyện, không đau cũng báo hiệu gì đó chớ chẳng phải chơi. Chị định đặt cu nhóc và cài lại nút áo. Tôi ập nhào vô liền, vừa cản vừa la : đừng che vú vội để tui ghiền một chút coi.

Tám hứ hứ đến hay, cứ như cấm mà lại như cho, cái vạt áo cứ lơ lơ lửng lửng, quạt vô quạt ra tựa lấy gió. Tôi nôn bằng chết, hai mắt dán chặt vào hai bầu ngực thù lù, miệng thì nhép nhép như thèm dữ. Chị thấy bộ tịch tôi cũng phải nói dỗi : coi tướng cha nội ai mà không cho sao đành. Nè, ngậm một chút cho đỡ ghiền đi, còn để tui đi làm việc khác.

Tôi mừng hết lớn, ụp hai tay vô bợ nưng hai vú chị lên và đợp đợp miệng liếm từng cái vú, tựa hồ lau sạch chất dơ đang bám ở đó vậy. Tám nhột nhột nên nói ghẹo : cha ơi, tui mới lau vú trước khi cho nhóc bú, cha làm như tui ở dơ mà lau lại. Nói rồi chị hứ hứ thấy muốn cắn làm sao.

Tôi lầm bầm nói với chị : mấy bà sao kỳ cục. Đã bằng lòng cho đàn ông ngậm thì để kệ tía người ta, làm gì mà càm ràm nghe bắt mệt. Vậy mà Tám cũng xỏ vô được : bú thì tợp đại hổng được sao mà mắt hau háu dòm, còn miệng thì nhóp nhép, mụ nội ai mà nhín nổi. Mấy cha cũng cắc cớ, bú thì ngậm vú vô họng được rồi, còn măn măn bóp bóp, tay bóp tay rờ, miệng nút chụt chụt, nhột ứ hơi. Đàn bà kể cũng giỏi, chớ bị rờ bóp băng ta lông mà chồng rúc vô là cũng để bú tiếp, hay thiệt.

Tôi cười khạch khạch với lời nhận xét của chị. Tôi nói : bởi, mấy bà trời sanh có cặp vú là để chồng bợ chớ còn làm chi. Chưa có con thì là đồ chơi của tía nó, chừng đẻ con thì tía một nửa, con một nửa, chơi chung.

Thấy tôi ham hố giành nèo nẹo, Tám đang bực cũng phải phì cười : chèn ơi, tưởng cha nói là chưa có con thì của cha, chừng đẻ nó ra thì của nó, ai dè cha cũng ăn có một nửa, thà cha nói phứt là của cha hết cho rồi. Tôi ngậm miệng ăn tiền vì quả thực là Tám đang nói trúng tim đen của tôi.

Tôi bóp hai vú chị đến lòi bét ra, rồi rà cái lưỡi lên từng cái núm vú, y hệt người ta quét sơn vậy. Tám rục rịch, xục xịch, bộ ngực đẩy đưa như có gắn pin điều khiển. Thấy vậy tôi càng căng hết bề dày của lưỡi, chọn phần nhám nhứt chà lết cho hai cái núm toét tòe loe mới ưng.

Tôi quét chừng nào thì hai đầu vú sưng tù vù, màu nâu cà phê sữa ở chỗ quầng sậm hẳn lại. Tôi đang nhắp nhắp mút vú cũng tạm nhả ra hỏi Tám : sao hồi này tui thấy vú bà dường như thâm đen chớ hổng còn hồng hào màu cánh sen như trước. Tám cũng cúi xuống dòm lần lượt từng cái vú của mình, nghĩ suy gì đó một đỗi mới phân bua : cha làm như cha hiền từ lắm, vú người ta là da là thịt mà cha thì coi như xinh gôm, cao su. Cha nhay, cha nút, cha bú, cha cắn, cha làm ùm ùm như muốn rút ruột người ta ra bảo sao nó không thâm. Đó là còn may, chớ nó đen thùi lùi là cũng tại mấy cha hết. Đã vậy còn bóp vê như nhào đất sét, cha ngó hồi trước đầu vú có chút nị mà cha làm riết giờ nó còn hơn cục bi ve. Đàn bà tụi tui rầu muốn chết, mà cấm hổng cho mấy cha ngậm một bữa là mặt bí xị thấy ghét.

Tôi vốn thua chị là cái chắc. Nhưng cũng còn cố mở miệng cà khịa thêm : bà cũng làm như hiền giống ma sơ. Tụi tui chưa rờ thì ỏn ẻn òn èn, chừng tụi tui làm mấy bà đã thì hết ma sơ mà thành ma sờ mới chịu. Bởi, mấy bà sướng cứ ưỡn ngực ra làm hai vú chình ình thấy khoái, làm sao tụi tui hổng bóp và bú cho hả. Tui hỏi bà, chớ khi tôi mút thì bà có thấy nứng hôn, đó bà có gan nói nghe coi. Tới lúc đó, Tám ngó lỏn lẻn mà dễ “ xương “ nàm thao.

Thấy nãy giờ tôi ngậm ti cũng hơi lâu lâu nên Tám hỏi nhắc chừng : sao, đỡ ghiền chưa, nhả ra đi, còn lo cơm nước. Tôi hất tay chị ra biểu : cho bú cái này còn thiếu cái kia ai chịu được. Tám biết liền nên kêu ỏm : tui biết tui nợ ông mà, đòi hoài đòi hủy, tới chừng nào đây.

Chẳng nói ra chị cũng biết đàn ông đàn ang đều giống nhau hết, nên càm ràm cho có càm ràm, chớ hổng lẽ biểu tụi tui thì bú luôn còn nghỉ sớm. Tui hề hề cười cầu tài, mặt thộn ra, chị tát yêu tôi một cái, chả biết là chê hay khen : cái mặt lúc nào cũng si đắm, sao mà thảm.

Nói vậy rồi chị cũng nằm kềnh ra, giở cao mông lên, hối tôi : thì xực đại đi cho rồi. Tôi làm vẻ chưa chịu kéo lột quần chị ra, chị phải biểu : tui chịu thua rồi mà, đừng õng ẹo giở trò nữa. Bú đi cưng, bú riết còn ăn cơm chớ.

Tôi làm nê : nhưng bà rửa ráy gì chưa, để tui quét lại kêu là tui chê dơ chê sạch. Miệng Tám nói rất giòn : tui bíet cha về là mò bú liền nên phải rửa sạch, chớ để cha ẩu bú vô khai òm tội chết. Tôi cười cái lối làm eo này.

Tôi lột quần Tám ra, lông sao dày òm. Hình như càng lúc nó càng che hết lồn đi. Tôi phải vạch ra dòm cho sướng. Chưa gì mà chỗ khe láng lẫy, nước xâm xấp rịn ra, tôi khoái mà cũng giựt le với chị : bà nứng gì mà nứng thường trực vậy, tui chưa rờ tới mà khí đã ướt mem. Tám mắc cỡ, í ới, nhưng hai giò dạng mẹ nó ra. Tôi dùng chót mũi rê lên hai mu, vẽ loằng ngoằn mấy vòng tròn, rồi như chiếc phi cơ đâm đầu xuống mục tiêu, tôi giúi đầu mũi vào lỗ khe mà quệt một cái.

Cục thịt lồi phản ứng liền và cái hạt le nhịp nhịp như người gẩy tàn thuốc. Tôi thè lưỡi ra dọa, Tám liếc nhìn thấy, rùng mình liên tiếp nhõng nhẽo : liếm cho rồi, còn nhứ nhứ sốt cả ruột. Tôi lại căng hết bề dày lưỡi ra liếc một đường đầy lên lồn chị. Tám nhúc nhích lấy hai tay bẻ nạnh đùi ra cho lồn mở rộng để tôi chà. Tôi lau lia khắp chỗ, khều khều cái mu, móc chỗ miếng yếm rồi nút vô hạt le kêu cái ót. Tám sướng, rặn è è, nước ọc ra một đám. Tôi dùng lưỡi tha cho mớ nước rịn lên lông lên mu và giăng khắp lỗ lồn.

Video clip 18+ women in box-japanese :

Đọc Hinh Anh Cuoi Vui Nhon mới nhất 2014

Chị Tám háy tôi một cái. Tôi hỏi : sao giờ xong chưa ? Để tôi phụ làm vệ sinh cho rồi còn ra bên ngoài chớ đứng đây hoài sao. Tám để yên cho tôi lo và ì ạch bê thằng nhóc ra. Tôi đi theo như môn đệ theo thầy pháp.

Ngó bộ tịch Tám đi mà dễ ghét. Tôi xà niểng ôm lấy eo ếch Tám, lệt bệt phía sau. Tám nhõng nhẽo la : đừng lợi dụng nghe tía. Thấy người ta đang ôm con rồi tía rề rề cọ quẹt thì tui nhủn người ra, dám liệng rơi thằng nhỏ lắm. Tôi bi bô cười cầu tài : thì má nó mới đòi có cái gì cầm chơi mà chưa chi đã chối leo lẻo.

Tám xề tới chỗ nằm thì lăn kềnh ra, thằng nhóc đeo tòn teng trước ngực bú sụt sụt. Tôi trây trúa nói nghịch : mày bú ít thôi, còn chừa cho tao, mày bú hết, tao đập bể mỏ. Chị Tám cười trừ. Tôi ngả rụi nằm cạnh bên, tay bắt chuồn chuồn vê vê cái vú Tám để không, lại kẹp giữa hai ngón tay mà nhay như nhay bằng miệng. Tám rùng cả mình.

Tôi giỡn một hồi thì cặc gồng lên. Tôi chọt luôn bàn tay vô lưng quần Tám mò tiếp. Tám hít hà mà giò thì khơi rộng dần. Tôi vặt lồn qua lại và không chờ Tám ưng hay chăng tôi kéo quần chị ra. Chị tồng ngồng một đống.

Tôi nghển người lên dòm, thấy hai vú rung rinh rung rinh khéo tệ. Thằng nhóc nhay vú, chị đã nhột, tay tôi lại móc lồn, Tám còn nhột hơn. Hai giò cứ xoắn lấy nhau mà xát như xát áo. Tôi móc lại ngoáy, giò Tám hết kẹp lại doãi, tôi biết Tám đang sướng.

Tôi lóp ngóp ngồi hẳn dậy, tôi lôi hai ống quần Tám rời khỏi chưn và dùng hai tay bẻ ngang giò ra toác hoác. Tám sướng càng hít hà dữ. Tôi dòm lom lom và nhép nhép miệng, Tám biết tôi cũng thèm.

Tôi bất chợt vục mặt vào giữa hai càng chưn Tám và liếm lên cái lồn chị. Tôi cà nguyên bề dày của cái lưỡi , liếc như liếc bản con dao. Tám lật nghiêng lật ngửa, tôi liếm mau thêm và nút nút chót chót. Cái lồn Tám chưa chi ộc nước, tôi cạp vào từng cái mu cắn và lôi xểnh ra. Tôi lôi đến không lôi thêm được thì nhả cho miếng thịt giựt vô kêu cái chách.

Tôi cắn thêm vài cái thì bú rột rột. Tôi chu mỏ vào giữa khe lồn, nhắp nhắp và nút cái rẹt cho khí lồn bắn vô miệng tôi, đồng thời muốn lôi hết bên trong lồn Tám ra nữa. Tám ré lên kêu nứng. Và bắt đầu giãy, tôi đè Tám, rị lại, bành hai mu lồn cho thiệt rộng rồi dùng cả môi, cả mũi, cả miệng xộc vô bú, mút, cắn oàm oàm.

Tám quíu thun lại như con giun bị xéo, hai chưn mài mài như đạp cho rớt bụi ra. Tôi nút từng hồi dài, lồn Tám ồng ộc chảy khí, hai mu sưng mọng, cửa lồn xập xình, cái đuôi con ong bóng nhẫy, lỗ đái xịt nổi bong bóng, còn cái hạt le thì giựt giựt tựa hồ bị chạm điện.

Thằng nhóc đã nhả vú ra, Tám thì rã rời tay chưn nên nằm trơ ra đó. Tôi đang bú lồn mà thấy hai cái vú Tám rộn rã lên xuống cũng bắt nôn. Thành ra miệng thì mò ở lồn mà hai tay thì đang xào cặp vú chị.

Giờ thì Tám nứng thiệt sự, hai giò Tám quơ quơ, co vô lại đạp bung ra vì thốn ở lồn. Hai núm vú bị tôi vò cũng sưng tếu lên, tôi vo vê hai cái quầng thiếu điều muốn nát bấy, Tám há miệng muốn kêu nhưng chưa kịp thì đã khè khè như rắn hổ.

Tôi bú và hành hạ lồn với vú Tám như vậy cho tới khi Tám kêu la van nài tôi : thôi, cưng, em nứng lồn quá, đụ em đi, em hết chịu nổi rồi. Và chị choi choi lăn vào chụp cặc tôi để tôi không bú nghịch chị được nữa. Tôi phải hất chị ra đòi bú lồn thêm cho chị thực nứng đến rêm người thì đụ mới đã.

Một mực Tám không chịu, một mực tôi cứ làm, cả hai quần nhau tơi bời như cặp trăn quấn, hẳn nhiên là Tám luôn chịu thua. Tôi cứ nhẩn nha bú liếm cái lồn và bóp se hai cái vú, thét rồi Tám nằm chết dí ra đó, cho tôi tha hồ phá. Dưới đít và bê bết nơi háng chị khí đọng thành vũng, nhầy nhợt khai nồng.
Kể ra được ở chung nhà với một người đàn bà có chồng mà như không cũng là một niềm hãnh diện đấy chứ. Chả gì mọi việc có người lo cho đầy đủ, đi ra đi vào tha hồ nghía miễn phí, lại có nơi bông đùa giỡn cợt. Dẫu có nói năng xô bồ, bậy bạ cũng chẳng ai bắt bẻ hoặc rầy la.

Chị lại thuộc vào hạng phóng túng, dễ dãi, lượn lượn lờ lờ, nghiêm không ra nghiêm, ẩu không ra ẩu. Lỡ có bông phèng đụng chạm hay bừa bãi cũng không sao. Giá như đừng thỉnh thoảng có sự đá gà của tay giám đốc đến phá đám thì đúng là thần tiên hết cỡ.

Ấy cái trò chị chị em em tối ngủ quay cà rem lục cục vậy mà vui. Chẳng ai có trách nhiệm với ai cả, người nào thiếu thì người kia đưa, cả hai cùng có lợi, xong việc lại dửng dưng như không.

Chị thì cứ lấy cớ trong nhà cần có người đàn ông mới đỡ sợ, còn tôi thì nghĩ có chị để lả lướt vài đường cũng có lý vô cùng. Chị mới sinh đứa nhỏ đầu lòng nên người ngợm no tròn rất đẹp, tướng đi úc núc dễ trông, đứng đâu dề dề một đống, ngồi đâu trông tựa cái lu.

Tôi hay chọc chị : trông bà chỉ muốn sơi tái mới hả dạ. Chị lảm nhảm : chỉ được cái nói nhảm mà hình dáng thì cứ bẹo trêu. Tôi vờ giơ hai tay vồ thì chị rú lên mà không chạy. Tôi có ôm lấy mông hay chộp lấy ngực thì chị cũng khề khà cười. Nên tôi càng dễ ngươi làm tới.

Có bữa chị đang xắn váy quai cồng đứng nấu ăn, lửa táp lên hai gò má hồng đỏ, tôi áp lại gần khen nịnh một câu. Chị co vai rụt cổ e thẹn, nhưng tôi có hôn cái chóc lên gáy thì chị thẫn thờ quăng mọi thứ ra đó.

Thế là tôi bặp vào nghịch chị cho vui. Người xô người né, người tiến người lui, phù thủy với ma dập dìu khiêu vũ, chị cứ đừng đừng mà mặc cho tôi tấn công. Phải nói là tuyệt chiêu khiêu khích.

Tôi có sẵn trớn bụm gọn hai trái vú chị thì chị cũng đến gắt gỏng có lệ : người ta đang làm mà cù nhột thì chừng nào mới được ăn. Tôi trây trớt thì chẳng ăn món này đã có món nọ, lo gì đói.

Chị hiểu ngay nên bĩu dài môi nói khóe : no thì chỉ cậu no chứ chị thì đói dài dài. Tôi lại đùa : bận nào chị chẳng ói ra mà còn kêu đói. Chị vỗ phạch phạch vào cánh tay tôi chanh chua mắng : chỉ nói bậy.

Tôi biết ý chị nên lúc chị rửa bát hay dọn dẹp là tôi xán lại, miệng nói trêu, tay táy máy vọc vài chỗ trên người chị khiến chị tru tréo cả lên. Tôi vỗ đồm độp vào mông, xoa xoa vào bụng, nựng nựng vào ngực, y như thầy bùa cân ngải, làm chị bấn xúc xích cả lên.

Y như rằng chị bỏ dở công việc, te te đi ra khỏi chỗ, lôi sềnh sệch tôi theo. Chị nói dỗi : đây ăn thịt ăn cá gì thì làm lẹ đi, còn để tôi lo công chuyện. Tôi cười cầu tài rồi hun hít chị lấy lòng.

Trăm trận như một, tôi luôn là người chiến thắng. Chị nằm im re thụ hưởng mưa móc của tôi. Tôi vần chị chết lên chết xuống, se cật lực lên những nơi nhạy cảm của chị đến khi chị ú ớ mới tha.

Tôi giành cả phần của thằng nhóc. Chị la đông đổng : tham gì tham quá sức, làm hết cả sữa của bé. Tôi xí xóa bảo lo gì chỉ một loáng là đầy bầu lại. Chị lảm nhảm : đầy mụ nội tôi chớ đầy, có tí nào là miệng lại tớp tớp ngay chứ để đó cho nó chắc.

Tôi nhăn nhở cười, chắc là mặt tôi bặm trợn dữ nên chị tát yêu mà rủa : mặt dầy hơn mặt mo. Tôi thú vị ôm xốc lấy chị, hôn lung tung làm chị vung hai tay chống đỡ. Tôi vừa lăn xả vừa la : thiệt mà, thiệt mà, để tui ngậm một lúc, bà làm gì mà khua loạn lên vậy.

Tôi phải giở trò vũ phu mới chế ngự chị nổi. Tôi đằn ngửa chị ra, dán chặt chị xuống giường mà vùi mặt lăn, day, cắn, nút vào thịt da chị. Chừng đó chị mới chịu im, cười hăng hắc và buông xuôi cho tôi mò mẫm.

Đôi khi tôi cũng ớn. Tôi hình dung đang xà lơ với chị mà lỡ tay ông nội ghé vào nhìn thấy, chắc cơn ghen lão tẩn tôi một trận nên thân. Tôi hỏi lúc ấy thái độ chị ra sao. Chị còn tỉnh táo đâu để cân nhắc, nên nói liều : thì tui biểu tui yêu anh và đuổi lão chớ sao nữa.

Tôi lắc đầu càm ràm trong mồm : tui chịu thua bà nội. Bà ẩu tả hết chỗ chê. Bà làm như lão yếu xìu sao chớ. Chị gân cổ cãi : cái thứ trốn vợ đi mèo gì mà bảnh. Tui mà hù tới méc với vợ lão thì lão không năn nỉ tui không phải là người. Vả chăng lão có ngó ngàng gì tới tui đâu, thì kiêng khem lâu cũng phải chấm mút chút chút chớ.

Tôi điếc luôn. Đàn bà thường có trăm mưu ngàn kế để vặt râu mép bọn trai dại trên đời. Tôi chẳng biết liệu ngày nào tôi cũng lại là nạn nhân của chị nữa không đây. Nhưng mà hơi đâu lo ba cái chiện vớ vẩn. Sẵn có người dâng hiến thì mình cứ vui chơi, tới đâu hay đó.

Chị vừa qua thời ở cữ, chửa đẻ không sợ, có sẵn lò thì mình cứ đúc, thắc mắc làm chi. Dù về sau lỡ chị có mang bầu thì có lão đưa lưng ra dựa, đứa nhỏ có giống rặt tôi thì chị cũng dễ chữa cháy vì bà con chuyện giống nhau là sự thường.

Cho nên tôi quên ngay trở ngại tức thì, chỉ còn biết hùng hục lăn vào chiếm ngự chị. Chẳng mấy chốc chỉ còn nghe tiếng phì phò hổn hển.
Đi làm thì ham có tiền, nhưng làm OT hoài thì cũng xật xừ luôn. Bữa nay về tới nhà thì sáng bét sáng bơ, mệt bằng chết. Định bụng vô cạp cạp sơ vài cái cho chị thích như hai đứa đã thỏa thuận rồi lăn ngủ, ai dè vô thấy bà chằn nằm ngủ coi đã điếu luôn.

Bả cho nhóc bú no thì cứ xếch xi như rứa nằm ngáo, hai vạt áo để tuồng luông vú bày cả dề, sữa còn ún ún nhễu ra nữa. Cơn mệt ở tôi bay biến đâu mất, tôi thò lõ mắt ra dòm. Bà nội mập như con heo, hai vú như hai mâm xôi, cái núm thằng nhóc ngậm còn to đùng như viên sỏi. Mẹ, thấy muốn cắn đứt nhai đại cho rồi.

Tôi lỏn lẻn lại gần, bả nằm cái thế gì mà như giang tay mời tôi vậy. Hai giò bả mở lớn như cái com pa, chỗ háng đội lên như ụ đào đường, nếu còn thời chiến tranh, tôi đã nghĩ mấy cha du kích đang dấu quả mìn ở trỏng. Tôi nuốt nước miếng ực ực, kiểu này chắc hết ngủ nghê luôn.

Tôi nắm hai bàn chưn ra kéo bét ra, bả có hay biết gì đâu. Thậm chí, tôi lòn tay xuống đít, nâng hổng bà lên để kéo cái quần ra, bả vẫn ngáy khò khò. Tôi tuốt truồng bả như bóc cái bánh lá, bả cũng ngủ như chết.

Tôi đưa tay rà rà lên cái ụ đất, dò coi có mìn bẫy gì chăng mà bà cứ xuội lơ. Hổng hiểu bả có giả ngộ hôn, nhưng thấy cái lồn bả chè bè thì tôi hết còn phân vân làm gì. Tôi xà vô hít hít mấy cái, mùi mồ hôi lấn khai khai làm tôi tỉnh rụi.

Tôi thè lưỡi ra quết một cái chóc, bả hổng cựa quậy gì hết trơn. Tôi rà tới rà lui rồi ngậm cái chách và bú xào xào, hai giò bả mới loe ngoe nhột nhột. Tôi cắn cái bọp và nút dài hơi, bả xạng mẹ nó chưn ra cho tôi mần, thế này là nghĩa lý gì.

Tôi bú ọp ọp, lia cái lưỡi móc quết tứ tung, bả chợt xổ tiếng cười hắc hắc. Thì ra nãy giờ bả thức mà chọc ghẹo tôi chơi. Tôi nổi sung đè bét hai giò bả ra và cạp liên tục vào lồn. Bà thun người lại kẹp cứng đầu tôi lại, tôi rúc bú hồi nữa thì bả bung giò ra mà rên rỉ.

Tôi cạp, tôi cắn, tôi bú, tôi nút, cái lồn tầy huầy, đỏ lên hon hỏn, hai cái mu ướt nhẹp nước, tôi còn giận nên rủa : đi đái mà cũng hổng làm ơn rửa sơ cái bim một chút, để ngậm vô khai tổ mẹ.

Chị cười hề hề : thì tui có nói ông ngậm vô bú đâu mà than. Ai biết cha nội về bú liền mà cụ bị. Tôi nẹt luôn cái rộp : bữa nào mà hổng bú, giả để yên chắc bà ưng sao. Được người ta mò cho sướng còn bộ tịch.

Chị vuốt tôi liền : giỡn chơi một chút mà cũng xi nẹt. Thôi, để tui đi xối ào lon nước rồi ông bú nút tiếp. Tôi đẩy chị té ngửa ra, miệng la choi choi : rửa ráy gì nữa, ke vô họng hết rồi, còn rửa làm gì. Tôi phóng đè giữ hai chưn chị và gục mỏ vô cắn bú tiếp.

Tôi vớ đúng cái mu lồn thì cắn chặt lại mà nhay như ăn con đỉa, Cái mu trật trầy làm chị quíu cần câu luôn. Chị thở è è và nưng cái mông lên giúi giụi cho miệng tôi cắn nhay sâu vô. Hai giò chị đã, nên giơ lên cao đạp như đạp xe lội nước. Cái lồn xập xình bị tôi cắn nhàu nhò.

Chị quơ hai tay, quào quào vào không gian như muốn bắt chuồn chuồn. Tôi bú cắn thì chị rên : sao càng ngày cha càng làm tui chết lên chết xuống vậy cà. Nội có cắn bú lồn mà cha cũng đổi thay bày vẽ lạ lẫm. Làm như vậy thiếu điều tôi cắt lồn dưng cho cha chớ còn chịu sao nổi.

Tôi ừ è, nhưng nút cái nào cái nấy chị muốn tuột sên luôn. Tôi banh hai cái mép ra, nút như nút con sò, nghe rột rột như lôi ráo cái gì ở trong lồn rơi lọt ra ngoài hết. Tôi bú sột sột, chị giãy tê tê, tôi khóa luôn hai tay cho chị nằm chết trân ra đó. Tôi cắn rồi nhả, rồi dùng chót mũi ủi bãi và day nhẹp nhẹp tả tơi, cái lồn tầy huầy coi mà ớn.

Chị phun khí ra tì tì, nước phọt ra và nhễu đầy hai bên háng. Tôi phải rà cái lưỡi hớt tựa đứa học trò dùng giấy chậm làm khô mực vậy. Tôi liếm còn hun, cái lồn kêu chép chép từng lúc.

Tôi làm dữ, chị rên cục cục. Cứ cố lôi tôi lên để tha bớt cái lồn. Tôi thì kẹp hai giò chị vào hai bên mang tai thành cái nạng để miệng bú cái lồn không cục cựa được. Mãi rồi chị phải cất tiếng lạy van : ôi nứng quá, tha cho em đi. Anh bú lồn em ê càng quá, để em nằm thở chút đã.

Thấy cái mặt nhăn nhó của chị, tôi cũng mủi lòng nên banh hai giò ra cho chị thoáng. Tôi trườn dài lên và quay qua vọc cặp vú chị. Tôi kẹp mỗi bên núm vú bằng hai ngón tay rồi bẻ quẹo đi cho máu tụ xuống. Hai đầu vú sưng vều, sữa rịn ra, tôi vuốt chuốt cho cái núm nhọn lỏn và vắt cho sữa trào ra.

Tôi lại bóp dưới lườn và se lăn nơi cái quầng, vú chị cương sữa nặng chịch. Tôi đặt hai quả vú trong lòng bàn tay tưng tưng và giọng nhão nhợt như giỡn với con nít : ư ư, vú mềm và nặng, đã tay quá.

Phá lồn chị thì chị kêu nứng mà tưng cặp vú thì chị hối : bú đi cha, làm nhột khó chịu dữ. Tôi há lớn miệng như nhe nanh bặp vô, chị lại la : miệng gì tựa chó sói, eo ôi, cha mà cắn chắc vú đứt hết. Rồi chị hối : bú thôi nha, đừng cắn giứt rách mẹ nó vú thì còn đâu mà ngậm. Tôi phì cười.

Thế là tôi bóp hai cái vú muốn nát bấy ra và bú ọc ọc bên này bên kia cho đều. Bú ngưng thì hai tay lại cân thử coi vú xẹp chừng nào và sữa còn nặng không. Chị thích bỏ bu mà làm bộ ra dáng : cha bú rồi cân, bóp rồi tưng, làm như tui là cái bong bóng heo hổng bằng.

Tôi trây trúa nói chọc lại : bà không là cái bong bóng heo chớ cũng là cái ca pốt. Mẹ người ta chơi ra khí lấm lem người ta liệng, chớ còn bà tui mút hoài mà cứ giữ lại khư khư. Chị ưa nghe cái lối tôi nịnh như vậy nên nguây nguẩy xoăn xoe mình, kỳ thực để hai vú cọ quẹt làm tôi hứng chí hơn.

Tôi xủi xủi một hồi thì chị la toáng lên : cha nội cứng chi cứng tợn, miệng bú mà con cặc cứ nhủi nhủi vô chưn tui. Tui sực nhớ ra nên kéo bẹt giò chị rồi nhét cặc vào lồn chị nắc liền. Chị giả tảng kêu : ủa đang bú mà cũng đè ra đụ được.

Tôi làm chị câm bằng cách xốc hai giò chị lên cổ, nhấn con cặc ào ào rồi hai tay bóp tù tì lên vú chị. Chị được ăn no đủ nên im thin thít, lồn cũng thấy thèm nên xiết hai giò giữ cho lồn bót mà ngoáy tít mông cho tụi nó chà xát nhau.

Tôi miết xạch xạch như heo thả nọc, chị ưỡn cái lồn như con nái đang ngứa được con đực gãi cho. Chị nằm tơ huơ coi nhịn nhục làm sao. Tôi thấy thương nên vê riết lấy đầu vú và nắc mạnh mẽ cho chị hưởng tột cùng sự nứng sướng. Tôi biết độ nứng của chị bằng số lượng sữa trào ra. Khi chị đu người lên, tử cung chị cụng rần rần nơi đầu cặc là y như sữa ọc dầm dề. Mắt chị long lanh, người mềm đi mà miệng thì nheo nhẻo : ôi đã quá.
Hồi này tôi mết Tám vô cùng. Mết từ lối ăn nết ở của chị, lại mết luôn dáng dấp, kiểu cách nhõng nhẽo, sự lo lắng săn sóc cho tôi từ miếng cơm, miếng nước trong nhà. Chị quá chăm nom cho tôi khiến nhiều khi tôi phát bực. Chỗ ngủ, chỗ chơi của tôi đều được chị nhúng tay sắp đặt lại, nên nhiều khi làm sai lệch chỗ để của tôi, mỗi lần tìm bằng chết. Tôi càm ràm thì Tám chê đàn ông con trai mà chẳng có thứ tự gì hết.

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :


1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.

9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “Đa khẩu hạ lưu tình”.

16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.

18. Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?

20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.

21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?

23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.

26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

27. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.

35. Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.

36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.

41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.

45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

50. Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.

51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

53. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.

57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

58. Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì bạn chỉ có mỗi thứ này, nếu bạn chịu buông xuống, thì bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

59. Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

60. Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

61. Bạn hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.

63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

65. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ

Hinh Anh Cuoi Vui Nhon nếu ngày xưa Ngô Thừa Ân

Nếu ngày xưa Ngô Thừa Ân cho Đường Tăng làm phụ nữ thì không cần cực khổ qua tây thiên thỉnh kinh, cứ mỗi tháng kinh lại về một lần thôi

Từ khóa cho chủ đề Hinh Anh Cuoi Vui Nhon liên quan :

Xem thêm chủ đề Hinh Anh Cuoi Vui Nhon liên quan :

Em Có 2 lựa chọn : 1 là lấy anh, 2 là thi đỗ đại học ♥

Dù mệt mỏi, lo lắng thế nào, anh chỉ muốn Bống Xinh của anh cười toe khi đọc tin nhắn thôi! Sỹ tử cả nước hối hả đi làm thủ tục thi Đại học

Địt chị em họ lồn đẹp rất dâm đãng

Chuyện là thế này. Nghĩ lại vẫn cứ thấy sướng và thèm nhưng cũng ân hân. Con em đó, bà nó là con nuôi của mẹ bà nội mình.Nó xuống thành phố học Đièu dưỡng, mình thì cũng đi làm trong thành phố

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 2

Không có gì ngọt bằng nước bọt người yêu .Không có ai nói điêu nhiều bằng thằng đi tán gái...

Phang nhau với gái đẹp lồn cũng đẹp và to

Nơi hắn sáng sớm hôm nào cũng như hôm nào ...1 tháng 30 ngày...1 năm 365 ngày đều như cơm bữa chạy đủ 3 vòng hồ. Cho dù mưa bão hay cái giá lạnh thấu xương ...hắn vẫn như thách thức Đất Trời ...ngang nhiên... bất chấp tất cả không bỏ bất kỳ 1 buổi nào...dù là mồng 1 tết Nguyên Đán ...

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 5

Chỉ để fap fap mà phải cưới một con vợ ngu thì cái giá phải trả quá đắt.Một đời ta làm kẻ đi săn để tránh khỏi bị săn. Dòng đời thật nghiệt ngã…