Hiep Dam Em Vo

Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm
Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá
Bình Dương: đội cẩn thận
Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h
Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào
Bình Dương: dạo này
Bình Dương: đi Việt Đức
Bình Dương: anh hay gặp
Bình Dương: nhiều trường hợp
Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm
Bình Dương: theo đúng nghĩa đen
Bình Dương: nữa
Bình Dương: hôm trước
Bình Dương: ở Việt Đức
Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi
Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới
Bình Dương: nên hơi nhạy cảm
Bình Dương: có 1 cậu
Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em
Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm
Bình Dương: tai nạn xe máy
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: các cô dì chú bác
Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở
Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu
Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết
Bình Dương: não chết rồi
Bình Dương: cứu thế nào được
Bình Dương: tức là
Bình Dương: cậu ý chỉ
Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm
Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội
Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất
Bình Dương: thế là xuất huyết não
Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ
Bình Dương: làm não sưng phù lên
Bình Dương: mất chức năng -> chết não
Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập
Bình Dương: phổi vẫn thở tốt
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo
Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu
Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra
Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân
Bình Dương: ko cho vào
Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy
Bình Dương: bác ý ko khóc được
Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con
Bình Dương: nhìn nó
Bình Dương: 1 lúc
Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ
Bình Dương: bác ý nói với nó
Bình Dương: “dậy đi con”
Bình Dương: “dậy đi về với bố”
Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh
Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?
Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường
Bình Dương: chẳng nói gì nữa
Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về
Bình Dương: chẹp
Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả
Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy
Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ
Bình Dương: anh thấy
Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh
Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này
Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào
Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn
Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa
Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì
Bình Dương: liệu mình có ân hận ko
Bình Dương: khá là day dứt
Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay
Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h
Bình Dương: người chết thì an lành
Bình Dương: chỉ day dứt người sống
Bình Dương: bác ý còn bảo
Bình Dương: “thế đấy cháu ạ”
Bình Dương: “nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban”
Bình Dương: “thế mà nó không về nữa cháu ạ”
Bình Dương: anh lấy ống nghe
Bình Dương: đưa cho bác ý
Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối
Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe
Bình Dương: từ hồi đi viện đến h
Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi
Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế
Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ
Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?
Bình Dương: trước cái chết
Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm
Bình Dương: anh cũng nhận ra
Bình Dương: những lúc như thế
Bình Dương: không thấy đám bạn đâu
Bình Dương: quanh mình
Bình Dương: chỉ có gia đình
Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y
Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu
Bình Dương: chắc không đến kịp
Bình Dương: hoặc sợ quá không đến
Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko?
Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 1

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 2

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 3

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 4

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 5

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 6

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 7

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 8

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 9

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 10

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 11

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 12

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 13

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 14

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 15

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 16

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 17

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 18

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 19

Hiep Dam Em Vo- Hinh anh 20

Video clip Xem video clip gai dep lon to xinh dit nhau voi cho :

Xem Hiep Dam Em Vo hot nhất

Chuyến bay Singapore Airlines đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất lúc 12: 50, Tiến chợt thấy lòng mình chơi vơi khi biết mình đã nằm giữa lòng đất mẹ. Đã mấy năm rồi, Tiến chưa có dịp về quê thăm quê hương, về thăm ba má. Những năm học vất vã cuối cùng cũng đã đền bù cho Tiến một cái bằng bác sĩ, và một chuyến về quê xả hơi.

Chiếc taxi chạy lạng lách để tránh người qua kẻ lại, tiếng ồn ào lẫn tiếng còi xe vang lên in ỏi. Tiến thấy nao nao một thuở nào mãnh đất thân yêu này nuôi Tiến lớn. Kể ra cũng lâu lắm rồi, từ ngày chia tay với ba má ở Mỹ Tho để theo đoàn người vượt biển, đến bây giờ Tiến mới có dịp nhìn lại cảnh đời Việt Nam với rất nhiều thay đổi.

1:30 trưa. Tiến được chở đến Bến xe Tân Bình theo lời chỉ dẫn của bạn bè bên Mỹ. Từ đó Tiến đi theo xe khách 12 chỗ ngồi . 2:00 .Chiếc xe bắt đầu rời bến hướng về đường lên Tây Ninh trên con lộ 22. Sau khi tới Tây Ninh, Tiến chuyển xe đi sang huyện Hốc Môn, và từ đó đi sâu vào xã Đông Thạnh.

Vậy đó, cuộc hành trình của Tiến vẫn chưa hề kết thúc. Tuy Tiến mệt nhưng nghĩ tới sắp gặp lại ba má, Tiến thấy vui vui, nhất là được dịp ngắm lại quê mình trong nhiều năm xa cách. Những con đường đất đỏ mới ngày nào thuở thiếu thời Tiến có dịp đi ngang qua giờ đây vẫn vậy, những mãnh vườn quen thuộc, những thửa ruộng mênh mông thì cũng như xưa… Gió man mát thổi vào mặt làm cho Tiến thấy chộn rộn trong lòng.

Xe đỗ ngay trung tâm xã Động Thạnh. Trời lúc đó cũng xập tối, Tiến quyết định ghé lại nghỉ một đêm rồi mai đi tiếp theo đường xe lửa lên Thủ Dầu Một. Vác hai cái túi xách trên tay, cộng thêm hai cái va-li cồng kềnh, Tiến lê lếch trên con đường cát tưởng chừng như không còn chút sức lực nào, trong đời Tiến chưa bao giờ lại có chuyến đi cực nhọc này, kể cả cái lần vượt biển đó, tuy đói nhưng vẫn không mệt bằng.

Quăng đống đồ xuống đất, Tiến vuốt mồ hôi đỗ ra trán, thở dốc, và đưa tay làm quạt phủi phạch phạch. Tìm một chỗ ngồi trên một cái đê đất, dưới tán cây có gió lao xao rì rào làm mấy bụi tre gần đó lao xao, có khi phát ra tiếng kẽo kẹt nghe dễ sợ, rồi bên kia nhá nhem là mấy bụi chuối đong đưa theo gió cứ như người nào đó đang đưa tay ve vẩy, Tiến thấy hơi sợ, sợ ma! Tuy đã bao năm rèn luyện với sự chết chóc, làm quen với những ca phẫu thuật đầy máu me, rồi có lúc trực nhà xác với những xác chết do đụng xe không còn được nguyên vẹn, Tiến tưởng rằng mình không hề sợ và cũng không hề tin là có ma trên đời. Nhưng lần này hoàn cảnh khác hơn, đàng sau lưng Tiến là con kinh chảy róc rách, phía trước mặt là cánh đồng hoang vắng, con đường Tiến đang đi vắng teo không một bóng người. Tiến nhớ tới ngày nào còn bé, Tiến bị ma nhát đem vào dấu trong bụi tre, cả nhà Tiến tìm từ sáng đến tối cũng không gặp Tiến, đến khi mời thầy bùa về yếm, người ta mới tìm thấy Tiến ngủ trong đó.

Nghĩ tới con đường xa xôi trước mặt, Tiến hơi chán chường, dù rằng sáng nay Tiến nôn nóng bao nhiêu thì nay lại chẳng muốn đi tí nào . Dù biết rằng ba má Tiến đã hẹn đón Tiến ở bến xe, nhưng Tiến quyết định tìm một nơi để nghỉ ngơi , mai sáng sẽ đi sớm.

Thở dài. Tiến quyết định lê từng bước tiếp, để trời tối hơn nữa thì Tiến không biết lối nào phải đi, có khi phải nằm lại ở một góc cây nào đó không chừng, nhưng Tiến không bao giờ làm vậy, kỷ niệm đáng sợ thời niên thiếu đã bảo Tiến phải ráng lên.

Xa xa phía trước mặt đã có ánh đèn le lói. Tiến hơi mừng rỡ vội rão bước.
Đi được một chặng đường cũng khá xa, ánh đèn kia càng lúc càng gần. Tiến mừng rỡ trong lòng. Thì ra ánh đèn đó là một bác nông dân, tay xách cây đèn dầu trứng vịt đang đi ngược về hướng của Tiến.

Tiến vồn vã chặn hỏi:
- Thưa bác, bác có biết gần nhất ở đây có nhà nào ở tạm không. Cháu … cháu từ …,
Vì sợ nói rõ ra chân tướng Tiến là Việt kiều sẽ không tốt, biết đâu Tiến sẽ bị lòng tham của kẻ khác làm hại, nên Tiến nhanh nhẫu nói khéo:
- Cháu từ thành phố về thăm quê, đi ngang qua đây thì trời đã tối , định tìm một nơi nào ở tạm ngày mai đi tiếp.

Ông bác hình như là nông dân với da sạm vì nắng giơ cây đèn cao ngang mặt để nhìn xem Tiến là ai, đến lúc này Tiến cũng trông rõ bộ mặt của ông. Mặt mày trông xấu xí. Trông đời Tiến chưa từng thấy ai có khuôn mặt xấu xí đến như thế. Mặt thì chằn chịt vết sẹo, miệng trẹt qua một bên, hai mắt bị một con kéo xụp, trông gã giống như một tên giết người, hơn là kẻ lương thiện. Tiến thấy hơi sợ. Với đống đồ trong tay như thế này rất có thể sẽ gợi lòng tham của gã.

Bác nông dân quơ quơ cây đèn, không nói năng chi cả, cứ đưa tay chỉ về phía sâu con đường, nơi cũng có một vệt sáng lờ mờ. Tiến vội vã, “cám ơn bác, cám ơn bác” rồi rảo bước cho lẹ, kẻo gã đó đỏi ý đòi cướp đồ thì Tiến không biết làm sao.

Đi chừng hai mươi bước linh tính không biết làm sao Tiến quay mặt trở lại để nhìn, thì Tiến đã không còn thấy ánh đèn của gã nông dân kia nữa. Bác nông dân đã biến mất trong tít tắt. Quá điếng hồn, tiếng ngỡ là gặp ma nên co giò lôi lếch mấy cái va-li lộc xộc đi nhanh về phía ánh đèn le lói phía xa xa.

Cuối cùng thì Tiến cũng đến được trước căn nhà có ánh đèn lu lu đó. Nó là một căn nhà lụp xụp lợp bằng lá dừa, trông có vẻ điều tàn, phía trước là hàng rào làm bằng những cọng tre đang nhau một cách tạm bợ.

Tiến bỏ va-li xuống và từ tốn gọi vọng vào trong:
- Có ai trong nhà không ?

Không có tiếng nào trả lời, Tiếng gọi thêm lần nữa và đứng chờ. Vẫn không có tiếng trả lời. Tiến quyết định đẩy cửa đi vào.
Tiếng cánh cửa kẽo kẹt trong đêm khuya vắng lặng, làm cho Tiến nổi cả gay ốc. Cộng thêm gió lất phất đánh đu nhánh cây bên góc sân nhà, làm Tiến hoang mang. Mon men theo hành lang đắp bằng đất nhô cao Tiến bước sát bên cánh cửa.
“Tốc, tốc, tốc”
Tiến đưa tay gõ ba cái và vọng hỏi:
- Thưa có ai ở nhà không ?
Vẫn không có tiếng trả lời, Tiến nói tiếp:
- Cháu từ xa về quê thăm nhà, ghé sang đây định ngủ nhờ…Không biết …

Tiến im lặng chờ một lời nói từ bên trong, nhưng vẫn không có động tĩnh nào. Hít một hơi sâu lấy bình tĩnh Tiến lò dò bước qua bên cửa sổ nhìn vào. Theo ánh đèn le lói bên trong, Tiến nhìn thấy một căn phòng trống trải chỉ có chiếc giường tre, và cái bàn vuông cũ kỹ đặt ở giữa phòng với hai cái ghế đẩu hai bên. Nhìn quanh Tiến vẫn không thấy có người nào. “Chẳng lẽ, bác nông dân lúc nãy là chủ căn nhà này, bác ngoắt tay chỉ về căn nhà này chắc vì kêu mình vô đây nghỉ trước, rồi bác đi đâu đó sẽ trở về .”
Nghĩ thế thì Tiến mạnh dạn trở lại cửa để bước vào.
Thình lình có ai đó từ phía sau vỗ vào vai Tiến.
“Á …”. Tiến la toáng lên, té lúi chúi về phía sau.
Thường thì Tiến ít khi sợ và giật mình, nhưng trong hoàn cảnh như thế này thì bất cứ ai đó cũng phải hết hồn.
Một giọng trầm, nói:
- Cháu tới đây ở nhờ phải không ?
Lúc này Tiến mới có dịp hoàn hồn. Trước mặt Tiến là một người đàn ông tuổi trung niên, khuôn mặt cũng bình thường , đang nắm cây đèn dầu giơ lên cao, soi soi vào mặt Tiến để nhìn cho rõ.
Tiến định hồn xong thì từ tốn trả lời:
- Dạ thưa bác, cháu từ thành phố về thăm ba má, đi ngang đây thì trời xập tối, hết đường ra nên phải đến đây xin ngủ nhờ nhà bác một đêm.
Người trung niên nói:
- Ngủ nhờ hả . Ít ai tới đây ngủ nhờ lắm.

Tiến hơi ngạc nhiên về câu nói đó . Không biết ông ta đồng ý cho Tiến ngủ nhờ hay chăng, câu nói đó cũng có thể là được mà cũng có thể là không. Nhưng Tiến hy vọng có “được”, còn nếu là “không” thì Tiến chẳng biết phải tính sau, chả lẽ phải vác đống va-li trở lại con đường mà Tiến lặn lội suốt hai cây số.

Chưa biết tính sau thì người trung niên đẩy cửa bước vào trong, Tiến còn đang ngơ ngác, thì người trung niên lên tiếng:
- Vào trong đi , sau còn đứng đó.
Chỉ chờ nghe có thế thì Tiến hớn hở:
- Cám ơn bác, cám ơn bác, để cháu ra ngoài lấy va-li vào.

Người trung niên không nói gì cả, chỉ cầm cây đèn dầu đi thẳng vào trong.
Tiến khệ nệ khiên từng cái va-li đặt vào trong phòng, nhét nó dưới giường, và đặt túi xách dưới đ*t bàn cho trống trải căn phòng.
Đang còn đứng lơ ngơ thì người trung niên bước ra dưới cây đèn, nói:
- Tối nay cậu ngủ ở giường này của tui, tối nay trăng sáng tui phải đi giăng câu, và đắp đê điều . Phòng bên trong là của đứa con gái tui. Mấy hôm rồi nó bị bệnh…nên đã đi ngủ từ sớm.
Tiến gật đầu “dạ, dạ”, người trung niên lại nói:
- Cậu ngồi chơi đi, để tui xuống bếp kiếm vào món đồ ăn lên cho cậu.
Tiến khách sáo nói:
- Và thôi khỏi bác, làm phiền bác lắm! Cháu … cháu ăn rồi!

Tuy nói thế nhưng giờ đây Tiến mới biết bụng mình đói meo. Chỉ sợ là người trung niên kia bản tánh thật thà, nghe theo lời Tiến không mang cơm ra thì tiếc lắm.
Và người trung niên kia đáp:
- Không gì đâu, cơm hồi chiều còn dư nhiều, mang lên đây cho cậu ăn, với món cá trê nướng trộn nước mắm gừng và canh bầu.

Tiến nghe đến đây thì nước miếng chảy ròng trong cổ họng. Chỉ đành nuống ừng ực xuống thèm thuồng. Đã từ lâu rồi, Tiến đã quên bén đi cái mùi cá trê nướng trộn nước mắm gừng, cái món mà Tiến rất thích mà không bao giờ kiếm được bên xứ Mỹ này.
Nghe mùi cá nướng trong tâm, Tiến không khách sáo nữa, rối rít:
- Dạ, cám ơn bác. Cám ơn bác.
Người trung niên kia lại chỉ tay qua bên trái:
- Kế bên đây là cái mương tưới ruộng. Nước sạch, mát lắm, cậu xuống đó tắm cho khỏe đi, rồi lên đây ăn cơm. Đi cả ngày rồi chắc mệt lắm!

Đến bây giờ Tiến mới phát giác là người ngợm Tiến chua lòm. Cái mùi xông xông từ hai bên nách như mùi hành, mùi tỏi. Tiến nhăn mặt í ẹ . Đã hơn 24 tiếng rồi, Tiến chưa hề tắm, thuốc xức nách cũng tan hết theo mồ hôi. Bây giờ còn gì hơn nữa là được đi tắm.
Tiến lại khép nép:
- Cám ơn bác.

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :

Đọc Hiep Dam Em Vo mới nhất 2014

Những hôm sau nữa tôi cố tình đợi Thủy trước cổng trường nàng nhưng nàng cố ý né tránh hoặc lên xe cho người khác chở. Tôi gặn hỏi mãi cuối cùng nàng mới nói là nàng bị má cấm không cho gặp tôi nữa và đã mời một nữ gia sư thay cho tôi
- Anh đừng tìm kiếm em nữa, em không muốn bị rắc rối vời gia đình. Tạm biệt…
Hôm sau tôi vẫn đợi ở một chổ khác và nàng bước ra, tôi định chạy đến thì một chiếc xe Super Dream dừng sát nàng, nàng mỉm cười với tên đầu đinh đó lên xe ôm hắn cứng ngắt và phóng đi, thì ra hôm nay nàng đã quen một người khác, lý do nàng nói chỉ là bịa đặt.Tôi chán nản, lảo đảo về trường, cố gắng an ủi với mình là tên đầu đinh đó cũng sẽ bị đá như mình.
- Ê chào Phong, đi đâu vậy?
- À, chào Hạnh, lâu quá không gặp, khi khác mình nói chuyện nha. Tôi không còn lòng dạ nào để nói chuyện nữa dù tôi cũng rất thích Hạnh
- Bye, hẹn gặp lại
Hôm đó tôi nằm thao thức suốt đêm nhớ về Hương, nhớ những cuộc tình chóng vánh vời Hoa, Thủy. Tôi chán nản, rồi Hạnh cũng sẽ thế thôi. Tôi tự nhủ không yêu ai hết và cần một thời gian bình tâm trở lại.
Sau khi thi HK1 tôi về quê để ăn tết cùng bố mẹ. Tôi đã kìm ý nghĩ chinh phục Hạnh, chỉ nói chuyện qua loa vì tôi biết nếu có chinh phục được cũng không giữ được. Tôi cùng những người bạn cũ đi chơi khây khỏa vài nơi và thăm thầy cô cũ. Mùng 3 tết, có khách thì ra là Châu, Châu nhỏ hơn tôi 2 tuổi là con của bạn ba tôi. Ba tôi và ba Châu là bạn nên đôi khi chúng tôi được gặp nhau và cũng hơi thân nhưng từ khi tôi đi học ĐH TP thì ít gặp hơn.
- Anh Phong lâu quá mới gặp anh, anh học được không?…Chúng tôi trò chuyện đủ thứ nàng thích BSB còn tôi thích N’ Sync, nàng thích Christina Aguilera còn tôi thích B.Spears thế là cãi nhau chí chóe.
Tôi bỗng dưng thấy gần gũi với Châu hơn mấy lần trước, tôi cảm thấy có một niềm vui khi trò chuyện với nàng. Và rồi chúng tôi đi Đầm Sen chơi dù hơi xa, niềm vui của cuộc sống đã được Châu mang lại cho tôi. Tôi hạnh phúc biết bao khi biết rằng nàng cũng thương thầm tôi bấy lâu.
Tôi không lừa dối nàng, tôi kể người tôi quen và thích rất nhiều. Nàng chỉ nắm tay tôi và nói dịu dàng:
- Em chỉ thích một mình anh thôi. Tùy anh quyết định, nhưng mà em sẽ chờ anh đến khi anh… cưới vợ. Nàng tinh nghịch xô tôi một cái xuống cỏ rồi bỏ chạy. Chúng tôi rượt đuổi đùa giỡn đến chiều. Tôi không hứa hẹn gi cả chỉ nói là khi rãnh sẽ về. Tinh thần tôi lạc quan trở lại không ủ ũ như xưa, về TP tôi tìm một việc làm thêm, lần này tôi xin vào làm thêm ở một quán bar vào ban đêm( tôi đã ngán vụ dạy thêm rồi)
Cuối giờ học cơm nước xong là tôi đến quán bar ngay. Quán nằm trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, dù hơi bé nhưng được trang hoàng khá rực rỡ nên cũng làm ăn khá, tôi làm việc cùng với 2 người nữa, 1 anh sinh viên năm cuối trường Y và một chị đã nghỉ học làm tiếp tân. Anh Thanh lo việc pha rượu còn tôi và chị Tuyền bưng nước uống. Cuối buổi sau khi bà chủ đã vào sổ tính toán và về thì chúng tôi ở lại dọn dẹp sau đó khóa cửa rồi về có khi đông khách chúng tôi 12 giờ đêm mới về.
Bà chủ ở đây cũng tốt bụng, thường thưởng thêm khi đắt khách, anh Thanh và chị Tuyền đích thực là couple rồi. Họ thường nhìn nhau cười tình tứ, họ thật đẹp đôi, anh Thanh thì cao ráo, đẹp trai, tương lai sáng lạn, chị Tuyền tóc chấm ngang vai, tính tình hiền lành, rụt rè. Có lần chị tâm sự có làm ở đây 2 năm và cũng đã quen anh Thanh 1 năm rưỡi rồi. Anh Thanh cũng đã hứa sẽ cưới chị sau khi ảnh ra trường tìm được việc làm ổn định. Tôi thật ngưỡng mộ, tôi hy vọng cũng sẽ có một cô gái yêu thương chờ đợi mình hết lòng, bất chợt tôi nhớ đến Hương chắc giờ nàng buồn lắm. Lần trước tôi nhận được thơ nàng nhưng không đề địa chỉ có lẽ nàng sợ tôi bận tâm vì nàng, nàng thật tốt với tôi quá, tôi cầm thư nàng mà gục đầu khóc nức nở.
Một ngày như thường lệ, quán Bar tấp nập đến 10 giờ thì vắng khách vì chổ chúng tôi khá lịch sự chớ không giống các động hay vũ trường thường hoạt động tới sáng. Đa phần là khách làm ăn kinh doanh nên thường đóng cửa sớm. 10 giờ 30 tối tôi và anh Thanh lui cui xếp ghế, chị Tuyền thì đang rữa và lau vài cái ly cuối cùng, bà chủ đã về từ lâu thì có 2 ông khách xuất hiện mới nhìn đã biết chúng say xỉn, mặt lại rất cô hồn.
- Ê cho tụi này 2 ly rượu. Tên mặt thẹo vỗ bàn.
- Hai anh đã say để tôi kêu Taxi giùm? Thanh nói
- Tên nhỏ co chộp cổ Thanh: Mày nói tao xỉn hả? Tuyền thấy thế liền vội rót cho 2 tên này 2 ly rượu
- Phải thế chứ, dể thương như cô em này có hay không. Hắn thả tay ra
Chúng tôi không dám làm gì cả, mặt tái mét, Tuyền run bần bật, Thanh thì đã sợ hết vía
- Ê cô em cho 2 ly nữa nào. Tuyền rót cho tên mặt thẹo thì tay hắn bổng chạm nhẹ và nắm luôn tay của Tuyền. Tuyền rút lại vô tình làm đổ ly rượu xuống bàn
- Bình tĩnh nào cô em. Hắn vừa nói vứa sờ vào má Tuyền. Tuyền cứng người không biết làm gì chỉ biết xin lỗi. Hắn làm tới bóp vú Tuyền một cách thô bạo, Thanh chồm tới: Bốp… tên còn lại cho 1 quả phật thủ là Thanh nằm dài. Tôi nãy giờ cũng giận run người.
- Bình tỉnh nào, giờ rót cho anh 2 ly nữa, còn thằng kia lấy hết tiền trong hộc bàn đưa đây. Hắn vẫn bóp vú nàng khoái chí. Tuyền giận run ngưng không dám làm gì.
Tôi từ từ tiến tới lấy chìa khóa mở tủ lấy số tiền ít ỏi còn lại, bất thần tôi cầm ghế dưới đất: phập… một phát vào lưng trên mặt sẹo, nãi giờ đang tận hưởng khoái cảm nên không đề phòng. Vừa giơ lên định cho tên kia một phát nữa thì…
- Cạch… bỏ ghế xuống. Trời thằng nhỏ đó nó có súng. Họng súng đen lòm chĩa vào người tôi. Tôi bỏ ghế xuống: Hự… tên kia đã bò dậy và trả đũa một cái thật đau.
- hừ chỉ có vài trăm, lại còn bị đập nữa phải kiếm đủ vốn rồi về.
Tôi bị tên kia trói ngồi vào ghế, Thanh chồm dậy… bốp báng súng đập thắng vào mũi, Thanh gục xuống máu chảy, Thanh rên rỉ và lịm đi. Tôi bị trói chặt không làm gì được. Tuyền sợ hãi nép mình ôm mặt vào tường
- Hê, em kia lại đây! Hắn ngoắc Tuyền
Hắn bước lại vén tóc nàng lên, nàng khóc lóc van xin khi hắn tiếp tục lòn tay vào nịt ngực, 2 tay nàng cào cấu dữ dội. Hắn có lẽ bị đau nên tát vào má Tuyền một cái thật nặng . hắn nổi quạo quỳ xuống bế xốc nàng quẳng lên bàn bi da ở góc phòng, tôi thừa biết chúng sẽ làm gì nhưng tay chân đã bị trói, miệng lại nhét giẻ tôi cố gắng giảy giụa thì bị tên còn lại tiến đến đấm thêm 1 cái, tôi đành ngồi im xem chúng giở trò, Thanh vẫn bất tĩnh.
Tên mặt sẹo lấy từ trong học bàn ra cái dao bấm sáng loáng kề vào cổ Tuyền khi nàng cố gắng giảy giụa. Nàng sợ quá, má bật 2 hàng nước mắy trào ra, tên nhỏ con giữ 2 tay nàng kéo về phí trước qua đầu, tên kia quỳ đè lên 2 chân nàng. Hắn rạch từng mảnh từng mảnh: 2 tay áo, cái quần dài, cái áo sơ mi cũng bị cắt tan nát và rồi mảnh rách cũng bị hắn giật ra, cái quần cũng bị tuột ra, giờ Tuyền chỉ còn cái áo nịt và cái quần xì-líp. Hắn nhấn mạnh vào âm hộ nàng, nàng giật bắn lên:
- Hì hì, từ từ đã nào, lát nữa tụi anh sẽ cho em được sung sướng
Tên mặt seọ sờ tay dước cái quần rờ rẫm đôi khi bóp mạnh khiến nàng giật giật từng hồi. Tên kia thì 2 tay xoa 2 đầu vú nàng. Nàng uốn éo tránh né nhưng tất cả các chổ đều bị 2 tên đó kích thích, nàng đã không còn sức lực phản kháng nằm đó để mặt bọn chúng làm gì thì làm
Tên thứ 2 trườn tới hắn kéo day quần lộ ra dương vật đen thui và kêu nàng bú và nhét dương vật vào miệng nàng, nàng sặc sụa khó thở nhưng không thể làm khác. Hắn lim dim kéo lên kéo xuống trong khi 2 tay vẫn bóp vú Tuyền. Tên kia đã ụp mặt hoàn toàn vào âm hộ nàng, hắn banh 2 mép lồn nàng ra tra cái lưỡi vào dò tìm hột le. Hắn nút mạnh, Tuyền như bị luồn điện giật từng hồi theo từng cái bú liếm của hắn
Dần dần nàng không còn sợ sệt mà thay đó là cảm giác sướng lạ kỳ chạy dọc thân thể nàng. Lần đầu trong đời con gái nàng, nàng đã được sờ mó và hưởng cảm giác mê ly. Nàng không phản kháng mà ghì đầu tên mặt sẹo sát lồn hơn, hắn khoái chí càng bú liếm dữ dội hơn. Ở trên này Tuyền có hơi khó chịu nhưng cảm giác là lạ thích thú khiến nàng bú dương vật tên này say sưa
Tôi thất vọng thế là chẳng còn hy vọng gì nữa. Tên mặt thẹo nháy mắt với tên kia cởi bỏ quần áo và dựng Tuyền ngồi dậy ở tư thế bó lồm cồm. Giờ tôi mới thấy thân hình của Tuyền, chị quả có thân hinh thập đẹp. Vú căng eo thon, nhưng đang liếm dương vật thằng mặt seọ trông thật hoang dại,tên nhỏ con đã đổi chổ ra phía sau liếm lồn nàng, hắn quét những đường dài bằng cái lưỡi nhám của hắn, những cái quét từ hậu môm đến cửa mình khiến nàng trân mình khoái cảm. Thanh chưa bao giờ cho nàng cảm giác như thế . mấy lần đi chơi nhiều lắm là Thanh ôm nàng và hôn thế thôi, chàng rất cẩn trọng còn nàng thì giữ phép. Nàng sung sướng khoái cảm rên nhè nhẹ. Vẫn tư thế đó nàng bú dương vật tên mặt sẹo một cách điệu nghệ khiến hắn sướng chí thụt thụt dương vật vào miệng nàng, tên kia chịu hết nổi 2 tay ôm hông nàng, kê dương vật ngang cửa mình nàng, hắn nhấn nhè nhẹ, Tuyền biết hắn đang làm gì thôi bú tên kia gục đầu xuống chờ đợi, tên mặt sẹo liền lấy 2 tay nắn bóp vú nàng. Tên kia vẫn nhẹ nhàng tiến tới đến giữa đường hắn biết là chạm phải màng trinh rồi hắn từ từ rút ra đột ngột đâm tới thật mạnh. Á… á… tiếng thét kinh hãi của nàng vang dậy nước mắt trào ra. Tên kia không cần biết hắn nhịp mạnh lên càng ngày nhanh lên. Nàng rên rỉ đau đớn, tên kia sướng kinh khủng càng nấc mạnh. Hắn bổng rùng mình bắn tinh khí vào tử cung nàng, hắn hồ hởi rút ra nghỉ mệt. Vừa xong tên này tên mặt sẹo liền lật ngữa nàng dậy nhét dương vật hắn vào nhờ tinh dịch của tên trước mà lần này hắn dể vào hơn hắn làm nhịp nhàng từ từ khiến nàng không còn cảm giác đau mà sung sướng trở lại nàng nhô cao theo từng nhịp với tên này. Hắn dùng đôi tay khổng lồ kéo nàng dậy và nấc theo tư thế ngồi nàng ngửa đầu rên rỉ…uh uyh… mạnh nữa đi anh… đã quá.
Khi nghe tiếng thét bị phá trinh của Tuyền, Thanh đã tỉnh dậy ban đầu còn choáng giờ thì đã tỉnh hẵn, nhìn cảnh tượng Tuyền đang quần thảo với 2 tên vô lại mà lòng đau xót. Tuy vậy Thanh vẫn nhẹ nhàng cởi trói cho tôi. Tên kia sau hồi nghỉ ngơi tiếp tục xông vô xáp chiến không ai để ý đến tôi. Tôi và Thanh len lén vò qua cái bàn đến cạnh bàn bi da chia 2 đầu, ra hiệu.. 2 cái bốp vang lên 2 tên lảo đảo, chưa hiểu chuyện gì đã bị chúng tôi mỗi đứa cho ăn nguyên chai rượu vô đầu gục xuống.
Tuyền giờ chợt tỉnh ngại ngùng che thân thể của nàng lại. Tôi tìm cho nàng một bộ quần áo. Cón Thanh điện thoại báo cảnh sát, Tuyền vẫn còn run nàng gục đầu khóc nức nở Thanh lẳng lặng không nói gì nhưng tôi nghe tiếng đấm tay thật mạnh vào tường. Tôi chỉ biết an ủi Tuyền.
Tôi và Thanh được băn bó chút đỉnh, còn Tuyền thì nghỉ đến 2 tuần mới đi làm trở lại với ánh mắt không dám nhìn thẳng vào chúng tôi. Thanh và Tuyền sau chuyện này thì càng ngày càng xa nhau, Thanh không chấp nhận chuyện bạn gái mình bị làm nhục mà còn “ đồng tình” nữa chứ Tuyền tghì cảm thấy xấu hổ
Tôi khuyên Thanh nên bỏ qua nhưng không được đàng an ủi Tuyền vậy:
- Chị Tuyền ơi đây chỉ là một tai nạn, rồi anh Thanh sẽ bỏ qua thôi. Chị đừng buồn nữa.
- Ảnh sẽ không bỏ qua đâu, mà nếu gia đình ảnh biết chuyện cũng sẽ không cho ảnh quan hệ với chị nữa. Nói xong chị khóc nức nở, gục đầu vào vai tôi khóc. Kể từ đó tôi thường trò chuyện với chị chi chị quên đi nổi buồn. Còn Thanh sau 1 tháng đã xin nghỉ vì không chịu nổi cú sốc này, không tìm được người thay thế chúng tôi tất bật hơn. Sau vài tháng chị Tuyền cũng đã đỡ rất nhiều, vui vẻ và lạc quan trở lại, còn tôi vẫn học hành bình thường.

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :


Mở đầu câu chuyện để anh đánh vần B.I.T.C.H
câu chuyện về em đó người con gái thích good sex
em đến đéo mang niềm vui ngược lại để đây cả tấn bi kịch
lúc đầu cứ ngỡ good girl ngoan hiền dịu dàng em là right Bit.ch
nói good girl cũng đúng vì những ngày đầu em đều vâng lời theo ý anh

Hiep Dam Em Vo mình xấu nhưng mình biết phấn đấu

Mình xấu nhưng mình biết phấn đấu, mình chịu khó làm giàu thì sẽ nhiều người yêu dấu mình như là một con gấu. Chứ mà mình xấu mà mình còn hay làm màu thì cũng giống như là một đĩa thịt trâu ở trên bàn nhậu.

Từ khóa cho chủ đề Hiep Dam Em Vo liên quan :

Xem thêm chủ đề Hiep Dam Em Vo liên quan :

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 1

Lá thì láng mịn tự nhiên, không tỳ vết. Thân thì mềm mại, thon thả, rất vừa tay. Rể thì mọc vừa phải, ngắn, chưa um tùm lắm. Tưới nước vào thì xanh ngắt cả ngày, day 1 lúc thì đơ ra như kiệt sức nhưng sau đó lại xanh rì rất dể bán cho khách.

Kinh nghiệm chơi gái già lồn to của tôi

Tôi xin mạo muội có mấy lời trao đổi kinh nghiệm chơi gái già dâm lồn to cùng anh em. Âu cũng là một chút đóng góp cho Forum ngày một phát triển, vậy nếu bác nào đã có dịp chơi rồi thì chúng ta cùng trao đổi xem sao nhé.

Clip nóng vợ chồng  làm tình trước mặt con nhỏ

Xem video làm tình nơi công cộng trước mặt đứa nhỏ và thiên hạ. Clip địt nhau đến chết của đôi vợ chồng đang nứng không chịu nổi.

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 5

Ông khách du lịch đang đi dạo ven biển, bỗng thấy nơi này không có một bóng người. Ông liền cởi hết quần áo, để lại trên bờ rồi xuống biển tắm.

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 3

Người mẹ cứ “vạch vú” ra bắt con bú, thằng con không chịu cứ khóc. Ông Nội ngồi bên “dỗ” cháu: Bú ngoan đi cháu, không bú ông bú bây giờ! Người cha ngồi trên ghế nghe “nóng nóng” mặt: Ơ hay cha, sao cha lại nói thế!? Tao nói gì nào!?… Sao cha lại đòi “bú” vợ con!?.. Mồ tổ cha mày chứ, hồi xưa mày bú vợ tao 2 năm tao có nói mày tiếng nào không! Bây giờ tao mới nói thôi là mày đã nhảy dựng lên rồi!