Gia Dinh Dam Loan

Một anh đi ra mắt bố người yêu:
- Chào bác!
- Ừ, chào cháu.
- Bác cho cháu xin điếu thuốc.
- Cậu hút thuốc lá hả?
- Khi uốg bia cháu hay hút thôi.
- Cả bia nữa àk?
- Vâng, thua bạc cháu uống bia.
- Cả bài bạc nữa hả?
- Trong tù thì có việc gì làm đâu bác?
- Sao lại vào tù?
- Tại cháu đi ra mắt bố người yêu nhưng ông ấy không đồng ý.

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 1

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 2

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 3

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 4

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 5

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 6

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 7

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 8

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 9

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 10

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 11

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 12

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 13

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 14

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 15

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 16

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 17

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 18

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 19

Gia Dinh Dam Loan- Hinh anh 20

Video clip 18+ women in box-japanese :

Xem Gia Dinh Dam Loan hot nhất

Hạnh phúc là?

Một buổi sáng đẹp trời, cô gái đang đi trên đường. Đường quê đất đỏ đầy hoa thơm cỏ lạ. Cô gái dịu dàng khum người xuống, ngắt đóa hoa cài lên tóc mây. Cô khẽ cười khúc khích, gió nhẹ nhàng lùa qua mái tóc.

Hạnh phúc là ngây thơ, là hồn nhiên.

Một cụ già ngồi lom khom bên vách nhà, gió rét mướt thốc từng cơn qua gáy. Người đàn ông đôi mươi chợt dừng lại, dúi vào tay cụ gói xôi nhỏ. Cụ già bật khóc, nước mắt hòa với nước mưa, lăn dài trên khuôn mặt hom hem đầy khổ sở.

Hạnh phúc là sẻ chia.

Bên trang sách vở, đồng hồ điểm 12 tiếng. Nửa đêm đã qua, cậu sinh viên ngồi cặm cụi bên đồ án, lặng lẽ, âm thầm, chiếc máy tính chạy ro ro bên tiếng mưa tí tách trên mái tôn. Tô mì nguội ngắt để trong microwave. Từ bỏ mái nhà tranh, từ bỏ con phố cũ kỹ, từ bỏ chiếc xe đạp, và từ bỏ gia đình, cậu quày quả ra đi. “Người ra đi đầu không ngoảnh lại, Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.”

Hạnh phúc là cố gắng.

2 năm sau,

Cô gái thẹn thùng nép mình bên vai người yêu. Chàng khẽ cúi xuống bẻ một cành hoa, giắt lên tóc cô. Cô ôm chàng, ngất ngây trong men tình say đắm. Một lần hạnh phúc để vạn lần khổ đau. Anh đặt lên môi cô một nụ hôn. 

Hạnh phúc là doping.

Cụ già ngước nhìn bầu trời, nhìn người con tàn tật chìm trong giấc ngủ say bên hè phố. Anh bán vé số, cụ bán khoai. Hai mẹ con nương tựa nhau đã hơn bốn mươi năm ròng. Mẹ cùng con đi suốt nửa cuộc đời, sẽ đến khi nào trên con đường xưa không còn bóng mẹ bên bóng con.

Hạnh phúc là che chở.

Chàng trai bật khóc, gương mặt nức nở nhận bằng hạng ưu tốt nghiệp. Thầy hiệu trưởng lần lượt đọc tên các học sinh ưu tú, ở dưới băng ghế khán giả, người cha già bất giác quay đi chỗ khác, cố giấu hai giọt lệ đang chực trào. Tre già măng mọc, cánh chim non yếu ớt hôm nào nay đã thành đại bàng, tung đôi cánh cứng cáp bay đến một chân trời mới.

Hạnh phúc là trưởng thành.

5 năm sau,

Có tiếng ly vỡ, đứa bé bật khóc vì sợ. Tình yêu hôm nào 2 năm về trước, nay kết tinh thành đứa bé. Cô đặt bút vào tờ đơn ly dị, anh lẳng lặng châm điếu thuốc ngồi ở góc phòng.

Hạnh phúc là chia tay.

Người mẹ nằm bất động bên vỉa hè, làn da nhăn nheo hằn rõ nét chân chim. Đôi mắt hiền từ, miệng vẫn nở một nụ cười bao dung, bỏ lại chàng trai đầu đã lốm đốm bạc, ngày ngày vẫn cặm cụi bán vé số trên chiếc xe lăn năm nào. Mất mẹ rồi, con về với ai?

Hạnh phúc là biệt ly.

Chàng trai sinh viên năm nào nay đã ở sau song sắt. Người cha già hom hem khẽ đẩy cánh cửa. Con đã không còn là con ba nữa rồi. Chiếc bụng phệ, vẻ mặt đẫy đà không che nổi mùi tiền hối lộ. Chàng sinh viên năm nào chợt cay cay nơi sống mũi, có lẽ một ký ức về túp lều tranh, về chuồng lợn, về những mùa lúa chín vẫn chưa kịp phai theo năm tháng.

Hạnh phúc là bèo dạt, là mây trôi, là phù du.

Về phần tác giả tạm gọi đã tìm được bình yên cho riêng mình, sau khi viết xong bài viết này. Ơn trời, sau mỗi cơn mưa trời lại sáng. Ta tìm bình yên trong giông bão của ngày hôm nay. Hạnh phúc đôi khi cũng là đau khổ, đau khổ không phải là đối lập của hạnh phúc. Cũng như sống, tức là nuôi dưỡng Chết. Sự chết không phải là chấm dứt, cũng chẳng phải là bắt đầu. Nó ở ngay đây rồi, được chính sự sống nuôi dưỡng.


Không có những ngày mưa, làm sao biết yêu thêm những ngày nắng. Không từng sinh ra một lần trong đau khổ, làm sao để trân trọng được hạnh phúc hôm nay.

Đành mượn tạm 4 câu thơ cuối quyển Les Misérables của Victor Hugo để kết thúc bài luận ngày này.

Người đang an nghỉ, số phận đã trớ trêu, cay nghiệt,

Người vẫn sống và người đã chết khi vắng bóng thiên thần

Và điều đơn giản đó,

Như bóng đêm ập xuống một ngày tàn.

Video clip Gai dep nung lon vua an vua xem phim sex vai that :

Đọc Gia Dinh Dam Loan mới nhất 2014

Cả bọn nhốn nháo bao quanh Soan và thằng bạn. Soan nghe bọn họ cá độ thì khiếp vía, thẹn thùng đến chín người. Trời ơi, nàng thiết nghĩ, còn thể thống gì hơn. Chắc nàng chết mất quá. Thật là gớm ghiết khi cái miệng nhơ nhớp đó liếm vào cơ thể mình. Dù sao mình cũng là con gái mới lớn. Soan rên ư ư trong cổ họng và vùng vẫy tỏ vẻ phản đối, nhưng chẳng thấy dấu hiệu nào thối lùi của bọn họ hết.

Trong thoáng chốc thì quần Soan bị kéo phệt xuống. Cặp đùi thon thon trắng nuột phơi trước mấy đôi mắt hau háu nhìn. Soan thấy lạnh ngắt hai bên đùi, nhưng mặt thì bừng nóng vì tức giận mà không làm gì được hơn.

Soan lại thử chống chọi, rồi cũng nằm im cho tới khi một cảm giác bị xúc phạm chẹt vào giữa đùi nàng.

“Thì ra con nhỏ cạo lông chim, tụi bây ơi !” Nàng la ối lên, cố khẹp chân lại vì mắc cỡ nhưng chỉ kịp thấy hai chân mình mở toát ra. Thì ra hai tên nào đó đè cổ chân Soan xuống, quác toạt ra. Và mặc cho Soan chống cự, nàng cũng là sức cô thế yếu, nên chỉ đành uốn éo lấy lệ mà thôi.

“Bộ hồi nãy mày không thấy nó ở truồng chạy từ phòng tắm ra sao”.

“Con nhỏ dám cạo lông, cỡ tuổi nó mà biết ba cái chuyện chắc cũng không vừa đâu. Ở trường thấy nó mặc đồ sexy lắm. Thật bất ngờ !”

“Không biết má và chị nó có cạo giống nó. Biết đâu hôm nào có dịp …”, cười ngạo nghễ.

“Tao thích sạch sẽ … con gái sạch sẽ thấy tươi mát hơn”.

“Thôi đi …dẹp chuyện lông lá đi … Lo canh đồng hồ chưa ? Coi thử ai thắng thua mới quan trọng nè”, một tên lên tiếng.

“OK, cây kim giây gõ số 12 là tao hô bắt đầu đó”.

Trong vài giây im lặng, nước mắt Soan lăn tròn. Nàng run run sợ sệt. cô Linh cũng la ú ớ, giãy dụa cố can ngăn điều sắp xảy ra, nhưng vô vọng rồi cũng nằm im. Trong thâm tâm cô bỗng léo lên một sự tò mò, cô cũng muốn biết tên đó thắng hay thua, hay như Soan có kềm chế được hay chăng. Cô nghĩ nếu là cô chắc cô kềm chế được sự cám dỗ đó, vì dù sao cô cũng đã khá trưởng thành và từng trãi đời hơn Soan. Với Soan, nàng ở độ tuổi sung mãn nhất của người con gái thì rất khó c…

Đang suy nghĩ như vậy, cô Linh lại nghe tiếng Soan rên hư hứ. Tiếng của đứa nào đó hô lên: “3, 2, và 1 … Bắt đầu!”.

Tên thách đố thình lình chúi đầu vào giữa hai đùi Soan, hai tay vịnh hai bên, vẹt ra và nhún nhẩy theo cái điệu riêng tư của hắn.

Soan chống cự một lúc một mạnh hơn, nhưng bốn cánh tay mạnh đã đè chặt chân Soan xuống. Soan ngọ ngọe như con giun bơi trong nước.

“Mười lăm giây rồi nghen !”, một tên đứng báo giờ nói.

Thấy tên kia lắc lư lia lia cái đầu, cả bọn hò hét cổ vũ. Không biết hắn dùng chiêu gì nhưng có lẽ hắn cố giở ra hết khả năng, kể cả môi và lưỡi hy vọng làm cho Soan ướt mẹp.

“Ba mươi giây !”.

Đồng hồ cứ tịt tặt như thế, tên nọ tranh đua với thời gian. Hắn biết, hắn chỉ còn có 30 giây thời gian nữa thôi. Soan có phần càng lúc càng chống cự, rõ ràng nàng không tập trung hưởng thụ cái cảm giác đó như hắn tưởng. Nếu như cứ theo cái đà này 5 phút chưa chắc gì Soan ra nước.

Hắn vẫn tiếp tục lúc nhẹ lúc mạnh. “45 giây !”, tiếng nhắc nhỡ lại vang lên bên tai. Tên thách đố cũng hơi hoảng. Còn 15 giây nữa thôi, hắn phải làm một cú đột phá, mong sao gây sự chú ý tới Soan. Thình lình, hắn vòng tay lên phía trước, canh ngay ngực Soan hắn chộp xuống. Hắn se, rồi bóp luôn mấy cái làm Soan hơi uốn éo. Rồi hắn mổ đầu gù gù dữ dội hơn xuống bẹn Soan. Trong tít tắt ngắn ngủi đó, hắn tìm ra đầu vú Soan. Se lại. Hắn se lại bằn bốn đầu ngón tay trên hai cái nhũ hoa. Soan bỗng ríu mình lại và trong vô thức nàng bật ra tiếng rên khẻ nơi cổ họng. Dường như có một dòng thủy ngân chảy rần rần từ đỉnh nhũ hoa tọt xuống mòng đóc. Nơi đó hắn đã đón Soan bằng cặp môi nghiền chặt rồi nút.

Soan thừ người xuống. Bốn chân nàng tự nhiên buông lỏng, không còn chút sức lực nào.

“HẾT GIỜ ! NGỪNG!”, một đứa lên tiếng báo hiệu. Thằng nọ liền ngổng đầu dậy. Soan thấy có chút tiên tiếc.

“Đứa nào vô coi thử … đút ngón tay vô rồi rút ra, nếu thấy ướt vô hai lóng tay có nghĩa nó thắng. Còn khô queo là nó thua”, một đứa đề nghị. Soan nằm im thở, trong khi một thằng trong đám xung phong làm cái chuyện kiểm tra. Nó ngồi xuống, cẩn thận đặt ngón tay vào cửa âm đạo của Soan, rồi từ từ đút vào. Soan khẻ trở mình, bụng nàng hơi ngướng cao. Thằng nọ sẳn trớn đẩy vào tuốt luột, la luôn: “ƯỚT MẸP TỤI BÂY ƠI”, vừa nói nó vừa xọt ra xọt vô. Ngón tay nó trơn lùi trong âm đạo của Soan.

“Con nhỏ mất trinh từ lúc nào rồi, hèn gì ! Vậy mà tưởng nó còn zin. Lầm to hết. Chắc thằng nào zớt mẹ nó từ trước”. Soan ú ớ nhưng không định nói.

Cả bọn phá ra cười, cũng thầm phục thằng bạn biết dùng chiêu làm cho con bé ướt hết.
“OK, công nhận mày thẳng … đãi phở nhưng mà vậy … ai chơi cho con nhỏ “phế” mới là cao thủ, ra nước có thấm gì … Đãi cà phê …”, một đứa đề nghị. Soan nghe tới đó không khỏi rùng mình. Cả cô Linh cũng sợ, cô thấy lo lắng cho Soan làm sao, vì dù gì Soan cũng là một đứa con gái mới lớn. Bốn năm đứa bề hội đồng, chắc Soan chết mất !

Nói là làm ngay, quên luôn chuyện trở lại nhậu tiếp, bọn họ cũng bắt thăm chọn ra đứa được cái diễm phúc hưởng Soan trước tiên.

Sau khi thăm đưa ra, đứa được chọn mạnh dạn bước tới ngồi xổm giữa hai đùi Soan. Có lẽ hắn cũng đã ngà ngà say nên làm cái gì cũng dám.

Đâu đó yên vị rồi, hắn lần là tìm cách đưa vào cửa mình Soan lần đầu tiên.

“Ui … xư !”, Soan xuýt xoa trong khi đùi nàng bị bốn cánh tay kéo bẹt ra. Nàng lại giãy dụa nhưng thừa biết là vô vọng. Không khí im lặng một cách đặc biệt như sự chờ đợi tới hồi căng thẳng nhất.

Hắn bắt đầu hun hít trên má, lên cổ Soan. Hễ hun tới đâu là Soan lắc đầu tránh né. Toàn thân nàng co giựt hết sức khó khăn.

Rồi thì Soan rít lên khi cảm giác khối thịt của thằng thanh niên đang xâm phạm vào thân thể nàng, xé toạc nàng ra làm hai. Cơ âm đạo nàng cứ như kêu lên răng rắc mỗi khi từng thớ thịt của hắn cấn sâu thêm. Khốn kiếp thiệt, cái quý nhất này nàng chỉ hứa cho K bạn trai nàng thôi mà. Bây giờ hết thằng này rồi tới thằng khác. Trời ơi, nếu K biết thì K sẽ nghĩ sao. K có còn chấp nhận mình không ? Rồi Soan bật khóc thành tiếng.

Bên kia giọng cô Linh lại thốt lên, “Các em sao ác quá … con gái người ta mà hãm hiếp…các em cũng phải nghĩ tới cô Loan từng dạy các em chứ”.

“CÔ IM NGAY, lát nữa tới phiên cô bây giờ”, một đứa quát lên và cô Linh im thật.

Trong khi mũi của Soan phồng lên có vẻ xúc động và giận dữ. Nhưng vẻ mặt đó không giữ được bao lâu khi tên nọ bắt đầu nhấp nhô. Soan lại thừ người ra. Miệng nàng há hốc, môi như khô lại, chỉ biết thở hì hì.

Cả bọn nhìn cảnh thằng bạn hiếp đứa con gái không khỏi háo hức, nuốt nước miếng. Mong cho thằng nọ xong để tới phiên mình.

“Nghe nói mẹ con mày dâm lắm phải không”, nó vừa thúc xuống người Soan vừa nói. “Ở trường nếu không phải là mày thì là má mày. Chị mày nữa”.

Soan nghe những lời sỉ nhục như vậy thì đau đớn lắm, nhưng cũng có thấm vào đâu khi chính thân thể nàng đang bị dày xéo. Sự đau đớn này đôi khi chỉ có chết mới làm hết đi được, Soan nghĩ.

Thình lình Soan vùng hai tay ra được, nàng tán cho tên nọ một cái trời giáng. Nhưng cánh tay nàng liền bị hắn khóa lại. Để trả cái thù tát tai, tên đó lại ra sức dập xuống người Soan càng hung tợn.

Có phải rượu vào người, máu hung ác lại gia tăng. Hắn tông hết sức xuống bụng Soan. Nàng cảm giác như không hở một giây khắc nào để nghỉ ngơi.

“Ai là bạn trai của nó vậy ta ?”, một đứa đứng ngoài hỏi.

“Kệ nó có hay không cũng mặc”, tên khác đáp.

“Tại tao tò mò … không hiểu vì sao con nhỏ lại mất trinh”.
“Trời ơi, giờ này mày còn lo chuyện đó … Bộ rãnh lắm sao”.

“Tao biết có một thằng hay chở con nhỏ đi chơi, thằng đó học lớp nọ. Tao nghi là nó”, một đứa đáp.

Thình lình Soan oặn mình, tên nọ cũng uốn éo theo. Tưởng là Soan sắp đạt tới cực khoái, ai ngờ tên nọ bất thần rên lớn, rồi thấy nó nhảy phốc ra ngoài, tay cầm cu bún tinh ra xối xả.

Lần này cả bọn không cười như trước nữa. Có lẽ thời gian không còn bao nhiêu nữa cho bọn chúng. Lập tức, thằng khác ngồi trể xuống tiếp theo thằng kia úp lên mình Soan. Soan tưởng sẽ được nghỉ, nào ngờ lại oằn oại dưới một cảm giác mới, sức dập mạnh hơn cả lần trước. “Phạch … phạch … phạch”, không khí vắng lặng đi chỉ còn tiếng “phành phạch” dâm đãn và tiếng thở thì thào hự hự của Soan và tiếng hút sành sạch của da thịt.

Cả đám tập trung nhìn cảnh tượng đó, đứa nào cũng hăng máu, mong tới lượt mình.

Rồi hết đứa này tới đứa khác thay phiên nhau hãm hiếp Soan. Nàng gần như tơi tả như miếng giẻ rách. Tóc tai rủ rượi, quần áo rách bươm, cổ chân cổ tay đều bầm tím, rãi rác đầy tinh khí trôi theo vách đùi.

Tội cho Soan lắm, và cũng tội cho cô Linh nhìn cảnh tượng đó suốt đời vẫn không quên! Nhưng số phận của cô cũng không khá hơn gì. Sau khi hiếp Soan bầm dập, chúng nghỉ ngơi một lát rồi dằn cô Linh ra hiếp tiếp. Mặc cho cô Linh có kêu la, van xin, và chống cự, chúng trói hai chân cô vô chân bàn và bắt cô nằm úp ngực lên bàn, rồi lần lượt từng đứa một sắp hàng đứng sau mông cô.

Thật không ngờ sức của bọn chúng mạnh hơn voi, mỗi đứa ít nhất cũng làm hai suất. Đôi chân cô Linh gần như không còn chút sức lực nào để gượng đứng. Nếu như không nhờ hai cái chân bàn buộc chặc, chắc cô đã khuỵu xuống từ lúc đứa thứ hai nằm trên lưng mình …

Câu chuyện bi thảm của cô Linh chủ nhiệm lớp tôi và Soan con của cô Loan Phòng tin học là thế đó. Tôi biết và ai nấy trong trường cũng biết được thật rõ ràng qua tin tức của báo chí, qua các thầy cô trong trường và các bạn thân, cũng như người trong xóm. cô Linh và Soan được giải thoát sau 5 ngày bị bắt cóc và hãm hiếp. Họ nằm viện hơn cả tuần cả hai mới khỏe trở lại.

Ngày gia đình tôi lãnh anh hai tôi về, tất cả nhóm “quậy” chúng tôi lại xum họp, rồi kéo nhau đi thăm cô Linh. Ra là anh hai tôi và các bạn nhóm “quậy” đã bị tình nghi là hung thủ, và bị công an kéo tới tận nhà bắt. Thời gian đó tôi thật là khổ sở và lo lắng. Ra đường chẳng dám nhìn lên. Ai trong xóm cũng cho anh hai tôi là thủ phạm. Nhưng sau 9 ngày điều tra tổ trọng án bắt được thủ phạm thực sự là một nhóm thanh niên côn đồ đến từ tỉnh khác. (Soan cũng phủ nhận người bắt nàng không phải là anh hai tôi, tuy là cô Linh không nói năng gì hết). Chúng là nhóm học sinh bỏ học, đi bụi và là tội phạm cướp của, hãm hiếp bị tầm nã nhiều tháng qua. Trong một lần lang thang, trôi dạc tới quê tôi, chúng tạm lánh và sống quanh quẩn trong trường. Chúng biết được cô Linh, ba mẹ con cô Loan trong một dịp nghe lén nhóm “quậy” chúng tôi trò chuyện, tỏ rõ sự bực tức. Kế mượn dao giết người của bọn chúng thật ác ôn, báo hại nhóm nhóm “quậy” của chúng tôi bị tù oan gần 10 ngày vì cái âm mưu nói chơi mà bị cho là thật. Dù sao đi nữa, mưa đã tạnh và trời lại sáng, nhóm “quậy” chúng tôi đã được gặp gỡ, đúng là một điều hay. Nhưng điều hay nhất, đặc biệt nhất trong sự kiện này, là suốt thời gian ông anh đi tù, tôi bắt đầu biết nhớ ảnh. Cái nhớ của người con gái biết yêu ấy !

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :


bọn anh yêu nhau hơn 2 năm, nhưng vào 1 ngày anh phát hiện mình bị bệnh ung thư giai đoạn cuối, nên anh đã chủ động chia tay người đó, và người đó khóc rất nhiều…Anh lang thang thì gặp em….

Gia Dinh Dam Loan bao lâu để cáo quên mối tình 2 năm

?: Bao lâu để cáo quên mối tình 2 năm?
-: Bác hỏi câu này, chẳng khác nào muốn biết có bao nhiêu hạt tiêu trong lọ…

Cảm xúc của con người không bao giờ có thể định lượng được một cách chính xác, nhất là trong tình yêu. Có những đôi quen nhau rất lâu, nhưng tự dưng đến một lúc nào đó tình cảm phai hẳn trong một thời gian ngắn, và sau đấy cả hai đi ngang qua nhau như những người xa lạ
Cũng có những người xa nhau, nhưng trải qua muôn trùng cách trở, họ vẫn nhớ về nhau, nghĩ về nhau, đối với họ, thời gian chỉ làm cho họ yêu nhau hơn

Bởi thế, mới có câu: Khó khăn là cơn gió, cuộc tình là ngọn lửa. Gió sẽ thổi tắt những ngọn lửa nhỏ và thổi bùng những ngọn lửa lớn.

Giờ bác chú thớt muốn chiếm được tình cảm của em ấy thì bác phải tạo ra một cơn gió đủ lớn, hoặc là mong cho tình cũ của em ấy chỉ là ngọn lửa nhỏ
Chúc bác thành công

Từ khóa cho chủ đề Gia Dinh Dam Loan liên quan :

Xem thêm chủ đề Gia Dinh Dam Loan liên quan :

Chuyện địt con gái có đôi mắt đẹp như thiên thần

Hắn là 1 chàng trai 21t đang thi hành nghĩa vụ đối với đất nước. Trong đơn vị hắn có anh bạn nhà ở gần nơi hắn đóng quân nên hắn thường theo anh bạn về nhà chơi vào mổi buổi chiều thứ bảy. Vì xa nhà nên hắn gắn bó với gia đình anh bạn như người thân.

Clip nóng vợ chồng  làm tình trước mặt con nhỏ

Xem video làm tình nơi công cộng trước mặt đứa nhỏ và thiên hạ. Clip địt nhau đến chết của đôi vợ chồng đang nứng không chịu nổi.

Clip nóng gái đẹp thủ dâm tự sướng trên xe buýt

Sốc với video clip cô con gái rất đẹp móc bướm tự sướng ngay trên xe buýt rất nhiều người mà không ngượng. Xem clip nóng gái xinh tự sướng phê lòi.

Em là cô gái HIV còn trinh !

Thầy ơi! em sắp chết sắp chết rồi! - Vớ vẩn! Bất giác tôi đưa tay lên xoa đầu cô ta như tôi vẫn làm với đứa cháu gái ở nhà vậy. Mùi hương từ mái tóc màu hạt dẻ tỏa ra .. Thầy ơi, em bị HIV! Bàn tay tôi chợt lạnh toát và sống lưng thì đông cứng lại. Tôi ước gì mình để quên phắt quyển sách cho xong!

Đời Qua Đôi Mắt Đĩ

Đa phần vì "hoàn cảnh", vì "nghèo", vì "truyền thống"... Nhưng với ả, ả làm đĩ vì ả muốn làm đĩ. Chỉ đơn giản như thế. "Đẹp như em, không làm đĩ thì thật là phí." Người đàn ông đầu tiên của ả đã nói câu này. Câu nói ám ảnh cả đời ả.