Gay Viet Lam Tinh

Tai nạn lựu đạn trên người vẫn bị hoài đó chứ. Có điều thời bình lính ít khi nào đeo lựu đạn đầy người như thời chiến nên ít thấy thôi. 
Bạn mình nhập ngũ, lúc ném lựu đạn thật nó tay phải nắm quả lựu đạn, tay trái rút chốt xong chuyển quả lựu đạn qua tay trái để ném. Ông sỹ quan huấn luyện giật quả lựu đạn vứt về phía trước rồi ấn đầu thằng bạn mình xuống (tập ném lựu đạn của tân binh có cái ụ đất ngay trước để đề phòng). Xong ổng chửi “ĐM, mày thuận tay trái sau không nói hả.

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 1

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 2

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 3

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 4

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 5

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 6

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 7

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 8

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 9

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 10

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 11

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 12

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 13

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 14

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 15

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 16

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 17

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 18

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 19

Gay Viet Lam Tinh- Hinh anh 20

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Xem Gay Viet Lam Tinh hot nhất

Song bụng bớt chộn rộn thì dái tôi lại có vấn đề. Nó cứ thòi lõi ra một khúc, gật gật gù gù như xá ai vậy. Chị Tám đến phải bật cười : thốn chạy hổng kịp mà cũng nứng được, chịu cậu. Nhân cơn đau đã lắng, và cũng nhân hai vạt áo chị đang mở bung, tôi giựt cánh tay đang bị kẹp ra và dùng cả hai bàn tay vò vê cả hai cái vú. Chị Tám muốn cự nự, nhưng thấy đôi mắt tôi dại đi vẻ cầu khẩn nên nói lảng : tía non cắc cớ hết hiểu được. Đau mà bóp vú thì hết, còn dái sao cứ cạ vô mông tui vậy, cha nội.

Tôi mắc cỡ quá, nhưng chị Tám nói thì nói chớ có đẩy tôi ra đâu. Dại gì mà tôi không cố bóp hai vú chị và nắc gió vô mông chị cho khoái. Chị Tám cũng lim dim mắt khi thấy tôi làm vậy, tôi bóp vặt hai vú muốn xẹp đi, rồi khi chị Tám rên hừ hừ thì tôi từ từ vòng lại phía trước chị mà một tay bóp vú còn miệng thì ngậm vô một bên bú chụt chụt. Sữa bị kích thích trào ra thành tia, làm tôi nuốt muốn không kịp, còn bên vú bị mò thì sữa cũng chảy tóe loe không bụm lại nổi.

Tôi vọc và bú vú dữ tợn nên chị Tám bủn rủn luôn, hai tay chị khào khào vơ bậy. Chụp đúng dái tôi, chị bóp bóp và thấy nó cứng chị măn làm tôi thở rốc. Hai chị em cứ giúp đỡ nhau, ai cũng có lợi và ai cũng được đền bù sự thiếu thốn của mình. Hẳn nhiên là tôi có lời hơn chị vì tôi được bóp cả hai tay và miệng còn ngậm bú nữa, trong khi chị Tám chỉ có rờ rờ chớ chưa đi xa hơn.
Tôi bú vú chị Tám thiệt đã. Tôi nút lấy đầu vú chị ọp ọp, còn tay rờ bên vú thì bóp tứ tung. Hàm răng dưới tôi có chiếc răng bị gãy, tôi hổng muốn gắn răng khác cứ để trống trơn. Lúc ngậm được vú chị, tôi dùng lưỡi lùa cho cái núm nhét lọt vô chỗ hở đó rồi bú mút mới hay. Cái lưỡi tôi đá đá làm núm vú cương lên một cục, khi bú tôi lại đá đá chót lưỡi lên cái đầu vú mềm mềm làm chị Tám hít hà như rắn hổ.

Tôi biết chị nứng sảng vì bàn tay chị vọc cặc tôi đã thấy bóp nhiều, mau và mạnh hơn. Khúc gân tôi giờ trườn dài giống cây ma trắc, chị vò vò bàn tay tựa muốn kéo lọn bột cho dài ra. Tôi bú cứ bú nhưng hích hích mông cho con cặc trậm trợt trong lòng tay chị. Chị Tám đứng cho tôi bú có vẻ hết vững, loạng choạng, loạng choạng như người say.

Tôi lơi miệng hỏi : sao bà xục xịch hoài vậy, hổng đứng yên cho tui nút, bà ạch đụi vậy tôi lôi vú bà dài thòn, coi xấu chết. Chị Tám cằn nhằn : muốn bú cũng chờ người ta ngồi xuống đàng hoàng, chớ đâu như chó táp, bú còn đánh lưỡi mệt thấy bà. Thằng nhóc bú tì tì không nhột mà cha nội ngậm một chút đã muốn xụm hai chưn.

Tôi cắc cớ hỏi chị : chớ còn ổng bú thì sao. Chị Tám nói thiếu điều hụt hơi : ổng bú khi vú chưa cương sữa, có đâu như cha nội. Bú còn mò, còn bóp, còn giỡn, còn phá, ai chịu nổi. Tôi chữa cháy : ờ hổng bú thì thôi, còn bú phải vậy mới đã.

Chị Tám xục cặc tôi cứng ngắc, giờ chị lại bắt đầu rê ngón cái trên đầu chóp của tôi nên càng khiến tôi nứng tê. Tôi ham bú nhưng tay chưn muốn bắt chuồn chuồn, tôi lột phăng tay áo chị ra, liệng xoạch xuống giường để ngực chị trần cho tôi khỏi bị tà áo va vô nhột nhạt.

Tôi xích lại gần cho chị dễ cầm đầy cặc trong tay, người tôi khom khom, đầu nghiêng nghiêng ngậm vú. Tôi vò vú chị hồi nữa và khi thấy chị rùng mình thì tôi thả tay ra, thọt luôn vô lưng quần chị mò. Chị Tám giựt mình thun co người xuống, cái vú đang ngậm bị tuột ra, sữa nhễu ròng ròng.

Tôi đã thọt được tay vô, sức mấy chịu thua chị nên tôi giữ rịt chị lại mà quậy bàn tay tiếp. Cái chị này tầm bậy, bả có mặc quần lót gì đâu, nên tay tôi mò vô là trúng y boong lồn bả. Chèn ơi, lùm lùm một vồng như vồng khoai, lông muốn dựng lên hết. Tôi xoa xoa vài cái như xoa tóc con nít, chị Tám miệng ráo hoảnh : đừng mà, đừng mà, song giò thì dạng mẹ nó ra.

Tôi móc ngón tay vô, nước ôi là nước. Tôi giả bộ hỏi chị : bà đái sao mà ướt mẹp vậy. Chị Tám đấm lên vai tôi độp độp : cha nội móc như móc hang cua, ai chịu đời cho thấu, còn giả tảng chọc quê. Nước lồn đó cha non, cha bú đã nứng thấy tía, giờ còn vọc lồn nữa thì biểu sao hổng bể.

Tôi nghe bắt sướng lỗ tai, nhưng trật chìa cũng chọc chị nữa : cũng tại bà hết trơn, bà vọc cu tui thiếu điều tôi cũng muốn xón đái. Hai chị em người này đổ riệt tội cho người kia, cãi nhau chí chóe như mổ bò. Tôi lại lật xoay người chị lại, cho lưng chị áp vào người tôi.

Từ phía sau, một tay tôi mò vú và một tay tôi măn lồn chị tì tì. Chị nứng nên giựt giựt mình mẩy, hai giò vắt vẻo đưa ngang, ý muốn ghim chặt lấy tay tôi, nhưng lại lơi lơi ra vì tôi móc chị đã quá.  Khí nhễu nhão ra đầy, không thua sữa ở vú còn đang ròng ròng nhỏ giọt. Tôi móc sâu vào lỗ lồn chị, khảy khảy miếng thịt lồi và vê vê chỗ hạt le, chị Tám co rút cái lưng tôm rên rỉ : ôi, nứng quá.

Tôi ngưng vọc ở háng để dùng tay kéo lôi quần chị ra. Chị cũng sướng nên giả vùng vằng mà kỳ tình là đạp cho quần rớt lẹ. Khi quần đã rơi xuống chưn rồi thì chị đá hất cái rẹt mau cấp kỳ. Tôi ngắm chị lõa lồ một đống, thứ gì cũng bự và ngon lành cả. Tôi móc luôn hai ngón tay vô lỗ lồn và ngoáy vòng tròn, chị Tám nhảy dựng lên, đánh đu và dang rộng hai giò ra cho sướng thêm.

Đàn bà vú to, lồn rộng phá rờ thiệt đã. Có điều là mấy bà bộ tịch thấy hay, cứ như cản ngăn mà lại nhử để bọn con trai làm cho sướng. Chị Tám hét từng chặp : thôi mà, thôi mà, vậy mà khí lồn thì rỉ ào ào. Tôi nứng nên đút cặc vô kẽ đít chị mà nắc gây ấn tượng. Chị Tám thở còn hơn heo nái bị thả nọc.

Tôi bóp vú, móc lồn chị một hồi thì tôi lôi xển chị lại chỗ giường ngủ. Tôi đẩy chị ngã vùi xuống nệm, dùng tay tách bét hai giò chị ra và khen rêm : trời ơi lồn đẹp quá xá. Tôi nuốt nước miếng ực ực. Chị Tám đã nên nằm bệt hẳn ra. Tôi lấy tay tách hai mu lồn chị ra và trầm trồ rối rít : lồn này đụ hết xảy.

Chị Tám nào còn biết trời trăng gì nữa, chị nằm im ra đó, rặn è è cho khí nhớt trào, trào ra. Tôi nhín không nổi, nhứt là khi nhìn thấy cái lồn há toang hoác và miếng thịt lồi cứ giựt giựt như mời gọi. Tôi xìa ngay vào dùng miệng liếm và bú rột rẹt. Chị Tám kêu thành lời : trời ơi, bú lồn nữa sao, vậy chắc tui chết mất. Nói thì nói mà hai giò thì cong vểnh lên như cái nạnh để tôi ngoạm sâu vào.

Tôi tróc tróc cái lưỡi vào lỗ, lướt lướt khắp mu và ngoáy ngoáy bên trong rồi như lưỡi thuồng luồng tôi liếm hết từ trên xuống dưới, từ phái sang trái, từ trong ra ngoài. Chị Tám nhột ngoáy mông, xàng đít lia lịa. Tôi nút, tôi bú còn đá vô cái hạt le và nhón vô cắn giữa răng nhay nhay tựa nhay phao câu. Trời ơi, chị Tám rên như sấm : ôi, sướng, sướng dữ quá.

Tôi tiếp bú, mút, liếm và bóp trật trầy hai cái vú chị tới khi chị thở hắt ra : nứng hết trơn rồi, đụ tui đi cha, sướng muốn rã mẹ nó tay chưn, ui… Tôi làm như hổng nghe cứ bú, cứ nút, làm chị điên người, bứt tay bứt chưn và ển cong giò lên cho lồn đưa tận miệng tôi. Sau cùng tôi mới nhét cặc vào đụ.

Chơi một người đàn bà mới đẻ sướng hơn lên tiên. Lồn vừa rô đa đầy đủ nên bót dữ dội. Nó ôm mút cặc tôi như chiếc bao cao su còn mới. Lại thêm khi tôi nhấn cặc vào thì lồn chị bóp thắt mới dễ nể. Con cặc tôi dù chưa đụ lần nào mà không vội ói ra ngoài biên ải. Trái lại nó còn sường sượng mới chết tui luôn. Tôi rà rà đầu khấc vô sâu tận trong lồn chị rồi lôi ra từ từ, chị xuýt xoa bằng chết.

Tôi nắc, chị quặp hai giò trói lấy lưng tôi, dựng phần mông lên cho lồn cọ miết lấy cặc và như con trăn chị vặn vẹo cái đít cho cái sự đụ sát được ngàm. Tôi nắc chừng nào thì chị giãy nảy lên la chừng đó : cha nội đụ gì hay ho vậy, làm lồn tui tơi tả não nề. Chưa chi, chị còn hăm he : tui cấm cha đụ bậy, nứng thì đè tui nè. Lồn ai cũng vậy thôi, bày đặt đụ ai tui bắt gặp là xẻo dái.

Tôi cười khục khục, làm bộ chê : ối, lồn mấy mụ đẻ dơ òm. Bữa nay kẹt đụ đỡ một lần, kỳ sau kiếm lồn mới sướng hơn. Chị cắn tôi một cái đau điếng và hai tay vỗ vô mông tôi xẹt xẹt.

 Nào dè chị làm vậy khác nào kéo giập tôi đổ xuống nên tôi nắc mệt nghỉ, chị Tám phải khen : đó, cha nắc vậy mới tới, đụng tử cung tui rồi và chị nhỏng hai giò lên ngoáy lia, vừa ngoáy vừa kêu : ôi sướng lồn quá.

 

Tôi biết chị quả nứng thiêt, dù sao sức trai đụ chị cũng thấy khoái hơn, còn ông chồng hờ thì lo trả bài vợ có sức cũng nào sánh được bằng. Tôi nghĩ vậy nên đè hai vú chị mà bóp, mà bú, mà cắn đồng thời đụ cành cành cho chị tới luôn.

Sữa do hai tay tôi bóp, phần lồn lại nứng nên tự do chảy thành vòi, xịt cả vô mặt tui. Mùi hoi hoi làm tôi càng ngây ngất nên càng dọng xuống lồn chị tợn. Lông lồn chị ướt bệt, bị đè ẹp mỗi khi tôi nắc và hai mu cao nên phát ra tiếng chách chách nghe vui tai.

Tôi hỏi cho có chuyện : vậy từ giờ trở đi bà chịu cho tui đụ bà hả. Chị gật gật đầu. Tôi lại trả giá thêm : nhưng mà tôi đụ phải bú vú và bú lồn trước mới hứng, bà có ưng hôn. Điều gì lúc này mà chị không nhận, chị mồm năm miệng mười : ông ăn, ông cắn, ông xé, ông nút, ông bú, ông nhai, làm gì cũng được, miễn là đụ mình tui thôi. Tôi nghe mà mở cờ trong bụng.

Tôi quay qua nói tình cảm : nhưng mà Tám à, đi đêm rủi có ngày gặp ma, chả bắt được thì sao. Chị Tám tá hỏa nên nói bậy : ông còn cái lồn bả ở nhà, hổng có lồn này thì còn lồn khác, chớ anh (tự dưng chị gọi tôi âu yếm ngang) thì có mẹ cái lồn nào mà sợ. Tự ái tôi nổi một cục, tôi định rút cặc ra, nhưng chị Tám đã nhanh ý hiểu ngay, nên kéo giữ tôi lại. Miệng chị nói không kịp mọc da non : em xin lỗi, nói bậy.

Tôi cũng xí xóa cho chị vì thiệt tình đang đụ lồn chị ngon ơ, biểu rút cặc ra có họa là điên hay mát nặng. Tôi không nói nữa mà giở hổng hai giò chị lên nắc đùng đùng. Một hồi lại đổi sang kẹp một giò chị như ôm cột đụ tiếp, rồi còn bê chị lên dọng ngược cặc như nhét quả cối vô nòng. Chị Tám ăn đủ món nên thích vô cùng. Tôi nắc mệt thì lại ngậm vú mà bú, nhờ cái chất sữa nên sức dẻo dai ra. Tôi đụ chị muốn rách mẹ nó tấm trải giường mà chị còn muốn đụ nữa.

Tôi phải thay phiên đụ rồi bú lồn, nhay hạt le và nút chụt chụt cho khí lồn long ra từng vũng chị mới đỡ càm ràm. Vậy mà phải đợi khi tôi bắn khí đầy lồn chị thì cơn nứng mới dịu. Tôi rút cặc ra rồi và trong hang lồn chị còn đơm đặc thứ nhớt trắng đục, hệt đứa nhỏ ham ăn bị nghẹn đầy họng.
Các cụ nhà ta đã mở miệng phán điều gì là trúng phóc. Như cái câu “ lấy kim chích thịt thì đau, lấy thịt chích thịt nhớ nhau suốt đời “ chẳng hạn. Từ ngày chị Tám được tôi cho thưởng thức ống tiêm bằng gân, xem ra chị săn sóc tôi đáo để.

Trước nhất chị bảo tôi từ nay khỏi phải trả tiền trọ hằng tháng nữa. Tôi bảo vậy chị lỗ chết, chị bảo lỗ thì chị lỗ nhiều từ phia rồi, vả lại đã có tay giám đốc bảo bọc sợ gì, tiền chả là thứ tiền chùa, thiếu đâu mà sợ.

Ngoài cái khoản trọ, chị lại còn nuôi ăn vỗ béo cho tôi nữa. Tôi áy náy hết sức song chị thì gạt ngang : người ta thương mới lo còn làm bộ. Quần áo, cơm nước gì chị lo tất, tôi đâm lười càng lười hơn.

Trước kia dù ưa hớt giỡn nhau cho vui thì cũng qua loa dơ măng thôi, chứ còn giữa chị và tôi vẫn có một đường ranh vô hình nào đó ngăn cản. Bây giờ thì xô bồ ráo nạo. Chị bạo tàng trời, lắm khi làm tôi cũng lo sốt vó. Chỉ sợ đang khi hai đứa bù khú rủi cha non tạt ngang bất tử nhìn thấy, cơn ghen chả lên, dù chị có mồm năm miệng mười đính chính là chị em thì mụ nội mấy tay đàn ông cũng hổng tin nổi.

Tôi đi làm về khuya, chị cứ một hai đợi. Lại còn nấu cháo đập hột gà la cót nữa mới làm tôi ngơ ngẩn. Tôi hỏi chị bảo thứ đó rất bổ, chả hiểu chị học ở đâu mà nói thẳng re : chớ hổng nghe người ta nói chơi gái xong mà làm một cái hột gà sô đa là tỉnh queo sao.

Tôi ngọng tịt. Chị hối tôi ăn mà ngồi lom lom dòm, còn khen cái miệng coi ngon quá. Tôi nhột nhạt bằng chết. Đang ăn, chị cũng chui lòn vô ngồi áp lưng vô ngực tôi. Tôi nói : người ta đang ăn mà bà ngồi chồm hổm vô thì tay chưn đâu mà đút vô miệng được.

Chị Tám giựt quách tô cháo rồi ển người đút từng muỗng như mẹ chăm cho con ăn. Tôi nuốt miếng nào thì lại liếm môi liếm mép miếng đó. Chị Tám phê bình : gớm, đang ăn mà cũng tưởng tượng bậy được, chịu cậu.

Tôi chưng hửng hổng rõ đầu đuôi, chị giảng giải cho “ câu làm như ngây thơ, chớ cái kiểu liếm láp đó ai mà không biết cậu đang nghĩ gì. Tôi đập vai chị la : bà mới là bậy, nghĩ vớ vẩn. Chị cười hệch hệch, rung tít cả hai vú.

Tôi đâm no ngang. Tôi ngưng không há miệng, chị Tám lại van nài : nói chơi mà cũng giận, đàn ông gì mà dễ hờn mát. Xong tôi lại nói khác : giận má tui chớ giận, có điều ăn cháo ngán quá, giờ muốn ngậm vú Tám cà.

Chị sướng thấy tổ còn vờ. Tôi chụp ngay vô vú chị, Tám la bải hải : để em đặt tô xuống đàng hoàng, hổng thôi đổ tùm lum hết ra đây. Miệng tôi nói ai biểu, tay đã lòn dưới áo chị rôi, tôi mân mê hai đầu vú chị tưng tưng. Tám phải lom khom bưng chặt cái tô lôi xển tôi ra bỏ vô chậu rửa.

Chờ khi chị đứng yên thì tôi bóp cật lực hai cái vú. Thì cũng hồi nào như hồi nào mà sao mỗi lần bóp vú chị Tám tôi lại dường như thấy khác. Hai bầu vú căng cứng, cái núm sưng tồ vồ, lớn cỡ hột nhãn hổng ít. Tôi vò mấy cái thì sữa chảy ra. Tôi nắm hai vạt áo giựt bung, tiếng nút bóp nghe lách cách.

Tôi ngấu nghiến lăn xả vào, vùi mặt vô mỗi cái vú, sữa nhoe nhoét bôi đầy lên da, lên mũi tôi. Đang khi thèm nghịch bằng điên mà cũng sợ. Tôi lùng bùng hỏi : đêm nay chả có hẹn tới hôn. Tám lắp bắp : tới gì nổi, giờ này con mẻ bắt chả bú lồn thì đi đâu được. Tôi thấy yên lòng.

Tôi đè Tám ngay ra ghế và nút chụt chụt cái vú căng căng. Tám phản xạ đưa tay xoa đầu tôi, âu yếm như mẹ cho con bú. Tôi nút và lôi cái hạt nhãn nhay trong miệng, Tám la ui ui. Tôi nhả ra, chỗ đầu vú có dấu đỏ đỏ, trầy, tôi hỏi : sao vậy ?

Tám từ tốn giải thích : thằng nhóc bú hỗn quá, làm em xước cỏ gà. Tôi tròn hoe mắt chẳng hiểu gì hết trơn, Tám phải nói thêm con nít hay gây cho người mẹ bị xước vú khi nó tham lam nút mạnh. Tôi hỏi chớ bộ đàn ông tụi tui hiền lắm sao, bú nút cũng tổ chảng sao hổng rên xước. Tám nói : chiện, ăn nói lãng xẹt, đàn ông bú vú đâu có như con nít, bú còn về, còn bóp, còn nựng, khi thấy người nữ nhăn mặt là ngưng ngay, rồi hun, rồi hít, rồi dùng mũi xoa lăn, mụ nào còn trách hay cự nự nổi nữa. Tôi cười hì hì.

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Đọc Gay Viet Lam Tinh mới nhất 2014

Tám kêu i ỉ. Tôi liếm và bú tróc tróc lên lồn chị. Chị co người lại thủ thế, tôi nắm hai cổ chưn lôi dạng ra, người vùng vẫy, người cà bú làm Tám cong uốn như cái giò lụa luộc. Tám cặp hai giò vào cổ tôi, xiết đau bằng chết, tôi bợ đít chị và gục mặt vô ngoáy ê càng luôn, lồn chị bèo nhèo như gặp bão.

Chị kêu lên : ôi, nứng, ôi sướng. Bú mạnh vô đi anh. Cái tiếng anh làm tôi biết Tám đang tới. Tôi khoắng mớ râu cho cọ quẹt thêm làm úa héo lồn chị, Tám giãy đùng đùng. Tôi quậy không ngừng, chị phún nước dâm ra như đái làm lem nhem cả mặt tôi. Tôi giận mà khoái, nên thò tay lên bóp hai vú và tăng bú nút làm chị thở hồng hộc ôm lấy mông mà rú.

Tôi ép hai đùi chị vào mang tai và ra sức hút nút lồn chị đến khi chị rã rời nhả xoạch hai giò ra mệt lử, lồn giựt giựt triền miên, khí trào ra từng đợt. Tôi vê hai vú chị đòi bú lồn nữa, nhưng chị kêu van xin ngưng. Tôi không nghe cứ lăn vào, Tám phải túm lấy tóc tôi lôi lên cho tôi hun miệng đỡ thèm chớ đừng bú lồn nữa.

Tôi tạm chấp nhận nên bú lưỡi chị và hai tay bóp choẹt vú chị ra. Sữa bị bóp ọc ra chẳng thua gì khí lồn. Tôi vọc muốn nát hai vú Tám mà còn muốn vọc mãi.
Tám hun môi tôi mà như cắn tuột lưỡi tôi ra vậy. Chị cố hút lưỡi tôi vô miệng chị rồi nhằn nhằn làm tôi nhột thấy mồ. Đã vậy, chị còn chà lết háng chị nơi đùi tôi và hai vú thì ưỡn vươn ra cho tôi bụm bóp méo xẹo. Sữa ọc trào ra quá trời, ướt hết các kẽ ngón tay, còn nhễu giọt xuống đùi của hai đứa.

Tôi thấy khoái vì hai vú Tám mềm mềm trật qua trật lại nơi các ngón tay tôi. Có lúc Tám lại hối tôi vê lên hai đầu vú thì mới đỡ bứt rứt. Tôi kep hai núm lại và nhả miệng khỏi lưỡi chị để rà lên đó, tôi cà còn hơn cà miếng cao su cho mỏng để vá ruột xe, làm cho Tám vặn vẹo người ọp ọp.

Tôi sướng nên tọng một cái vú vô miệng mà bú nút, nhay đến nỗi cái đầu vú cứ sưng vón lên. Tôi nuốt sữa không kịp nên sặc, Tám lại khoái mới lạ. Chị lấy hai tay bụm hai vú và lắc lư nguời cho tôi ngậm nguyên nó trong họng. Tôi cắn, nhay thì chị la lên : đã quá, cưng ơi.

Miệng thì nói mà hông thì quạt như mái chèo rẽ sóng, hai đầu gối đong đưa. Tôi biết Tám cũng muốn nứng lồn. Cho nên tôi bú một vú, tay bóp măn một vú còn thì thọc luôn vô lồn mà vuốt mà xóc cho Tám sướng luôn. Y như rằng, Tám lơi giò ra cho tôi móc vô lồn.

Tôi bụm đầy một tay, chà qua chà lại. Tám dạng chưn ra ủi miếng thịt thừa cho nó khít khao với ngón tay tôi và miệng rít lên như rắn. Tôi chọt ngón tay xoay tròn tròn như mũi khoan mỏ dầu đến bầy hầy hết chất khí dính lép nhép. Tôi móc sâu dữ nên Tám nhảy lóc xóc tựa người lính bị phạt bơm dầu.

Nào dè chị càng nhảy thì tay tôi càng xới tung lồn chị lên. Tôi nút vú sữa ọc như suối, trong lồn cũng lọp xọp nước. Tôi vọc còn dùng ngón cái búng gẩy hai cái mu lồn làm Tám quíu hết trơn. Tôi cũng nứng cặc nữa. Tám xóc cạ làm thằng nhỏ của tôi đâm lia lịa vô người chị. Tám chẳng ngượng ngùng mò luôn tay vô cầm lấy nó chuốt như róc mía.

Tôi làm chị nứng thì chị cũng làm tôi tiêu dên luôn. Con cặc tôi chuồi chuồi trong lòng bàn tay chị làm dài ngoẵng ra và đâm xọc thập thò, cái đầu thun ra thun vô thấy hợm. Tôi bú vú và móc lồn một hồi thì Tám cứ lôi khều tôi lên và tìm cách nhét cặc tôi vô lồn chị.

Đợi khi nó lọt được vô lồn thì chị giang hai giò ra quặp lên lưng tôi mà hích nẩy kêu chách chách. Tôi để chị cà cái lồn cho bớt nứng thì nắm lấy hai cổ chưn Tám giương lên như bật cây dù và nắc cành cành. Con cặc tôi tới tấp đâm xỉa lồn Tám coi thiệt đã. Nó nhào như nhào bột, xỉa chỗ này, đâm chỗ kia, thọt lên cao, chúi xuống thấp, chẳng khác chiếc phi cơ phóng pháo đang oanh kích đồn bót địch.

Tôi đụ mà còn lúc bú, lúc cắn, lúc se hai cái vú làm Tám sướng tê gân. Thỉnh thoảng tôi cũng nứng theo nên phải lòn tay xuống bê lưng chị hổng lên rồi nắc như giã cối. Nắc thấy mệt thì tôi ngưng và ngoáy con cặc cho nó quậy tròn tròn lồn chị làm chị kêu lên the thé : đụ sướng quá.

Hồi này tôi đụ hoài nên khí khô đặc lại, giập muốn rụng lưng mà cặc vẫn tỉnh queo. Do vậy tôi đụ chị muốn chết lên chết xuống. Có khi tôi thấy Tám gồng hết phần hông để trợn mày trợn mắt, vít lấy vai tôi mà nắc cầu tôi mửa ra cho rồi, vậy mà hổng có gì nên mặt chị đỏ kè lên hết trơn.

Chị phàn nàn với tôi : sao cưng đụ dai dữ, em mỏi lồn hết mà cưng cứ kềm hoài. Chị tưởng là tôi nín, chớ thiệt ra ai đụ nhiều thì tinh đâu hoàn kịp mà phóng cơ chớ. Tôi giảng giải cho Tám hiểu, nhưng chị không tin.

Không tin mà tìm hết cách này đến cách khác để tôi phóng tinh vô lồn chị. Tôi nhận ra điều này thì tôi banh giò chị ra mà nắc thì chị cũng ghé tay vô nạnh tét chưn ra cho cặc tôi đụ được sâu. Ngược lại, khi tôi quay cặc vòng vòng nơi lồn chị thì Tám lôi tuột đít tôi xuống cho lồn cà chèn nhẹt với cặc tôi. Đủ hiểu là Tám nứng lồn giàng trời.

Nắc hoài cũng không ra mà Tám thì è è kêu nứng, tôi rút cặc ra và xóc lôi hai giò chị lên cao mà dùng miệng bú thay. Tôi nghĩ dù sao râu tôi, miệng tôi và lưỡi tôi đâm, thọc và ngoáy lồn Tám thì chị mới ngất ngư nứng sướng.

Đúng vậy thực. Hai giò Tám giãy đùng đùng, cái lồn trật chìa bị cắn, nhay, bú, nút nên lọp xọp kêu đến vui tai. Khí lồn ướt hết đợt này tới đợt khác, nhầy nhợt bám quanh lồn Tám làm tôi vui biết bao. Tôi bú nút một hồi, mu lồn Tám giựt dập dềnh thì tôi ngưng và lết cái lưỡi liếm cho nó bớt xao động.

Những hạt thịt nổi ở lưỡi cà lên mu lồn, vét sạch trong khe làm Tám cuốn người lên mà chịu. Hông chị uốn lượn như cánh diều, đội lên hạ xuống, làm mớ lông trồi hụp như sóng. Tôi cứ giữ hai giò chị chờ khi chị nhướn lên thì tớp lấy hạt le mà cắn và lúc chị hạ mình thì tôi liếm chà làm chị giựt giựt như người bị nấc cục.

Tôi liếm bú thì Tám chịu không nổi lại hối tôi đụ. Tôi thiệt vất vả vì cứ phải trèo lên trụt xuống thân mình chị mà nắc như bắn súng cối. Khốn nỗi tôi đụ cũng dữ mà sao khí không ra. Thậm chí tôi đụ mà còn nhét thêm ngón tay vô lồn để Tám được nêm chặt hơn mà Tám vẫn kêu còn bị hành vì nứng.

Tôi đổi cho Tám ngồi thế cưỡi ngựa và tôi đụ vừa bóp măn hai vú, Tám đẽo còn hơn đẽo guốc mà cứ la bải hải : nứng quá, cưng ơi. Ra đại đi, cho em sướng. Đụ mà không bắn khí ra thì em chưa tới tận cùng. Chị lăng xăng như người bị phỏng, khắp thân mình run bắn lên hình như có ai đổ tổ kiến lửa vô vậy.

Tôi se hai vú chị muốn rụng núm đi và nắc ngược lên cũng mạnh mà chị cứ hít hà. Tôi bóp hai vú muốn tèm nhẹp, sữa phun ra đầy mặt tôi chớ nào ít mà chị kêu chưa hạ nứng. Tôi bắt đầu nổi giận nên đẩy chị bung ra. Rồi tôi đứng lom khom lôi hai giò Tám gác lên đầu giường, tôi thọc luôn bốn ngón tay vô lồn chị mà xục không dứt. Chị giãy như bị rắc vôi vô lồn mà tôi vọc thêm. Chỉ một lúc thì chị nấc lên vì lồn phun khí phè phè hơn đái. Tôi móc nữa, cái lồn vữa tét bét, khí phun như núi lửa, trào đẫm hết lông lồn và chèn nhẹt khắp dài xuống lỗ đít. Màu khí đục nhừ, lệt xệt như hồ loãng, coi như nhựa cây bám vào háng chị dầy ngòm.

Người chị bã ra, chị vùng vằng cố thoát. Tôi móc lồn cho xổ hết khí để chị không còn kêu nứng mới thôi. Khi chị đổ xuống như cây chuối trốc gốc thì tôi mới ngừng. Tôi thả tay thì chị chuồi xuống như đất ở bờ sông bị lở. Người chị mềm èo và lồn nhây nhớt như cái chén hồ dính lớp nhớp.
Nghe tiếng chân Tám bước lạch bạch như vịt bầu, tôi biết chị ấy sắp vào chỗ tôi ngủ nên tôi vờ nhắm mắt lại. Tôi hình dung dạo này Tám đẫy đà hẳn lên, gọi là có da có thịt, tôi rất khoái mẫu người như thế.  Ở phụ nữ mập mạp chẳng sợ thứ gì là của giả, sờ mó rất sướng tay, chẳng lo thuộc loại “ vu khống “ hay sò teo, đít gầy.

Tám kêu rít kẽ răng : trời ơi, đàn ông gì mà lười chảy thây. Người ta ai cũng thức đi làm từ sáng sớm mà tía ngủ trưa trầy trưa trật chưa dậy nổi. Cha làm ơn ngồi lên đi ăn điểm tâm cho rồi, ngủ gì mà ngủ hoài, mắt sụp như con heo.

Miệng nói, Tám trèo luôn lên nằm vắt ngang một đùi lên người tôi và thở phì phì vào mặt tôi cái hơi đàn bà ngầy ngậy. Tôi uốn éo tay chưn, Tám càng áp sát vào khiến cho vú vê và đùi chị đeo cứng tôi nóng hổi. Tôi giả bộ gạt phăng ra, chê trách chị phá tôi, Tám càng bíu chặt lấy, giọng nũng nịu.

Tôi õng ẹo trả lời chị : điểm tâm với điểm tiếc gì, tôi cần ngủ hơn cần ăn. Tám lại ôm lấy tôi, lay liên chi hồ điệp. Một hai dỗ tôi thức đi, tôi chê bữa điểm tâm mà đòi ăn món khác. Tám biết thừa tôi trặc trẹo đòi gì, nhưng hứa hẹn cho qua : ừ muốn ăn món gì thì cũng phải thử qua loa thức ăn rắn trước, còn tráng miệng thì sẽ dùng sau.

Tôi xô, Tám rị, hai người xà nẹo ngay một cục. Chị cố tình chặn đùi ngay háng để tôi phải nằm im, ngược lại tôi bó tròn chị như lọn chả lụa cốt để lần mò thứ tôi đang muốn hưởng. Tám cười ré lên như bị cù léc, người chuồi chuồi theo mớ ôm bảy ôm ba của tôi.

Bữa nay Tám diện kiểu gì rất lạ, chị mặc một cái váy ngắn nhiều nếp xếp. Vật vã nhau, cái váy cứ xòe ra cụp vào như cọng dù, lại lật lên lật xuống coi dễ nực. Tôi thoáng thấy hai mông chị bung xòe như lá sen và lúp xúp cái quần sì đen mỏng tang làm tôi hứng bất tử.

Tôi đằn Tám bật ngửa ra và lăn chõ mũi vào quậy tùm lum trên người Tám. Chị kêu ré ré mà ra vẻ thích. Tôi giựt bung lớp áo nhét trong cạp váy của chị ra và dùng sức kéo băng hàng nút bóp cài giữ. Chiếc nịt ngực cũng màu đen ôm gọn hai bầu thịt trắng làm tôi chưng hửng dòm. Tôi xuýt xoa khen : chèn ơi, bữa nay Tám điệu dữ. Tính đi đâu mà diện oách vầy nè.

Tám được khen sướng vô cùng, nhưng còn làm bộ tịch : ấy thì có con cũng phải nghiêm trang một chút. Có đâu cứ bày vú mớm thong thõng ra, nhỡ thằng nào nhìn thấy dằn không được, khua tay mò bậy thì sao. Vả lại, thằng nhỏ bú hùng hục mà sữa không cạn, lúc nào hai vú cũng gồ ghề, phải nịt cho nó bớt kịch cợm coi mới được.

Tôi cười lên hích hích : tưởng gì chớ bà diện còn làm tôi xốn mắt bỏ cha. Bà để lỏng, coi vú bà còn bề xề một tí, bà nịt vô một cục thấy còn muốn cắn liền. Tôi nói và chưa chi đã hả miệng cạp tía lia, Tám vội xô tôi ra giữ khoảng cách.

Tôi biết bà nội khi nào cũng như vậy nên xô đè chị ngả nhào ra và lụp chụp bóp ngấu nghiến chị liền. Tôi xoa xoa ngoài vải áo nịt, chưa gì hai núm vú chị đã đội sưng lên một cục, tôi lòn ngón tay dưới cái áo đẩy hất lên, lôi hai vú lòi ra. Cặp tuyết lê của chị đầy và lom lom như hai đĩa xôi đơm chặt, tôi hầm hừ ụp hai bàn tay lên vo bóp dịu dàng.

Hai vú Tám bầy hầy dưới lòng bàn tay tôi, nhão ra khi tôi bóp và nở tròn lại khi tôi lơi. Tôi hít hà khen : đẹp gì mà đẹp tợn, thấy còn ngon gấp mấy bữa điểm tâm đang chờ. Tám sướng thấy mồ, mắt lim dim khoái chí, hai tay nâng hai vú lên nhìn ngắm xem tôi khen có đúng chăng.

Video clip 18+ women in box-japanese :


1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.

9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “Đa khẩu hạ lưu tình”.

16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.

18. Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?

20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.

21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?

23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.

26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

27. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.

35. Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.

36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.

41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.

45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

50. Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.

51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

53. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.

57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

58. Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì bạn chỉ có mỗi thứ này, nếu bạn chịu buông xuống, thì bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

59. Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

60. Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

61. Bạn hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.

63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

65. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ

Gay Viet Lam Tinh đấy là 1 cô yêu 1 anh giàu có

Đấy là 1 cô yêu 1 anh giàu có, và vì quen với cô này mà anh này bị cha từ chối quyền thừa kế. Rồi yêu đc k bao lâu thì cô này mắc bệnh nan y, sắp chín. Thế nên cô này chả thấy trong suốt cái cuộc yêu đương của mình thì cần phải tiếc nuối gì cả. (Thì mình yêu trúng ng cũng yêu mình ngược lại, thậm chí còn từ cha từ mẹ vì mình.) Và cô này lấy thái độ “không tiếc nuối gì cả” ra để khuyên anh chồng đừng có tiếc vì…mình sắp chín.

Đấy, hoàn cảnh nó là như thế. Đem râu ông nọ cắm cằm bà kia thì yêu thằng điếm con đượi nào để nó ăn hoang phá hại mình thì cũng nên “không tiếc nuối gì cả.

Từ khóa cho chủ đề Gay Viet Lam Tinh liên quan :

Xem thêm chủ đề Gay Viet Lam Tinh liên quan :

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 2

Không có gì ngọt bằng nước bọt người yêu .Không có ai nói điêu nhiều bằng thằng đi tán gái...

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 4

Yêu là cưới. Chứ không phải để nghịch phần dưới free...

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 2

Hai thằng sinh viên một tên là Nghiêm sinh viên Bách khoa, một là Tỉnh sinh viên Học viện tài chính gặp nhau trên đường.

Kinh nghiệm chơi gái già lồn to của tôi

Tôi xin mạo muội có mấy lời trao đổi kinh nghiệm chơi gái già dâm lồn to cùng anh em. Âu cũng là một chút đóng góp cho Forum ngày một phát triển, vậy nếu bác nào đã có dịp chơi rồi thì chúng ta cùng trao đổi xem sao nhé.

Em Có 2 lựa chọn : 1 là lấy anh, 2 là thi đỗ đại học ♥

Dù mệt mỏi, lo lắng thế nào, anh chỉ muốn Bống Xinh của anh cười toe khi đọc tin nhắn thôi! Sỹ tử cả nước hối hả đi làm thủ tục thi Đại học