Game Ke Cuop Gap Ba Gia

Đang lúc túng cùng, vì gia đình mướn em làm công, không còn đâ tiền để thuê em nữa thì con nhỏ bạn tới giới thiệu cho em, tới săn sóc một ông già. Gia đình này đã có thân nhân bảo lãnh qua ngoại quốc hết. Ông cụ không đi được vì bị đau thần kinh.
Nói là đau thần kinh, chứ thực ra ông ta còn rất tỉnh táo Thân thể khỗe mạnh, chỉ phải cái nhiều khi quên trước quên sau, và hay làu bầu nói một mình suốt ngày. Lúc đầu em cũng sợ. Nhưng tới khi gặp ớng ta rồi thì lại thấy rất an tâm. Vì ông ta trông có vê cũng hiền lành Những lúc lầu bầu nói một mình là hình như ông ta đọc kinh cầu nguyện gì đó, chứ không phải nói nhầm nhí như những người khùng điên khác.

Tuy nhiên, con nhỗ bạn giới thiệu em tới đây, có nói trước với em rằng; ồng già này tuy đã hơn 50. Nhưng rất dâm dật. Có nhiều đêm, ớng ta đã lên vô phòng nó mò mẫm lung tung. Cũng vì thế, bây giờ sắp lấy chồng, nó sợ bên chồng biết, nên phải xin nghỉ việc.

Con bé cũng biết, em đã từng có một đời chồng; chẳng may chồng em mất sớm, nên em mới phải đi ở đợ. Hơn thế nữa, hôm mất việc, cùng túng quá, em đã tính theo mụ chủ chứa gái ở cuối hẻm, đi làm tiền rồi. Biết thế nên nó mới giới thiệu em tới đây làm việc.

Trong căn nhà rộng thênh thang, chỉ có hai chủ tớ. Hàng ngày em đi chợ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Cái điều con nhỏ bạn nói tới hôm nay là cả tháng rồi, vẫn chưa thấy xẩy ra. ông châ em ngày ngày đi chơi lang thang với bạn bè. Về nhà ăn cơm, rồi vô phòng ngủ. Ông ta cũng rất ít khi nói chuyện với em lâu. Chỉ đưa tiền đi chợ đôi khi nói muốn ăn món này, món kia, thế thôi. Hôm thứ bẩy vừa rồi. ông chủ em nói phải đi thăm người bạn ở Thủ Đức, tới sáng Chủ nhật mới về. Bảo em cứ ăn cơm trước. Tới chiều tối, em tò mò vô phòng ông ta lục lọi chơi. Vì hàng ngày, không có lúc nào là ông ta không nhắc nhở em, khồng bao giờ được đụng tới những thứ để ở trên chiếc bàn Siấy của ồng ta, kê ở góc phòng.

Điều đó càng làm em tò mò, và nhân dịp này, phải coi cho biết. Khi mở ngăn kéo tủ ra. Em thấy một chiếc hộp lớn, khi mở nắp hộp; Em sững sờ thấy một xấp hình (ảnh đàn bà khồa thân. Chưa hết, còn có những bức hình chụp họ đang làm tình với đàn ớng nữa. Dù em là đàn bà đã có chồng, nhưng khi nhìn thấy những tấm ảnh này, cũng làm em nóng ran cả người lên ngay. Em không thế nào ngờ được, lại có những người dám để cho người khác chụp hình mình, trong lúc làm những chuyện trong phòng kín như thế này. Ngay cả với chồng em. Những lúc anh ấy hứng tình. Tụi em cũng tắt đèn tối om, mới dám ôm ấp nhau. Chứ có đâu để cho người thứ ba nhìn thấy, đừng nói gì tới chụp hình.

Đây là lần đầu tiên trong đời, em được trông thấy những hình ảnh táo bạo như thế. Trong hộp cũng có một cái máy nho nho thực ngộ, như cục sà bồng, gắn liền vào cái bao tay. Em tò mò ấn cái nút đỗ bên cạnh. Cái máy rung lên làm em giật mình. Và khi nhìn vô một tấm hình, thấy người đàn bà mang cái bao tay đó, để vào chỗ kín cớ ta, em chắc đó là một loại máy gì đó cho đàn bà.

Đem cái hộp về phòng mình. Khóa cửa cẩn thận. Em lẩy từng bức hình ra coi. Càng coi, người càng nóng lên hừng hực. Cho tới một lúc, em không còn chịu nổi nữa. Phải luồn một tay vô trong quần, mâm mê da thịt mình. Và không biết tới lúc nào, em đã cởi bỗ hết cả quần áo ra mà khớng hay. Mắl em vẫn dán vô các tấm hình chơi bời đó.

Em không ngờ chồng em đã chết cả năm rồi. Những giây phút gần gủi với chồng trong đêm vắng, đã quên đi từ lâu. Vậy mà bỗng dưng đêm nay, những cảm giác ngây ngất độ nào, trở về ào ạt trong thân thể em một cách điên cuồng. Em thọc cả tay vồ trong ưùnh, thân thể vặn vẹo, miệng rên lên.

Và khi em bắt chước người đàn bà trong hình, mang chiếc găng tay vào. Bật máy lên, để vào chỗ kín của em thì…..trời ơi!

Em không thế nào tưởng tượng được, cái cảm giác sung sướng lúc này như thế nào. Ngực em căng lên, hình như chưa có bao giờ da thịt em cứng lại như bây giờ. Thân thể em run rẩy như cái máy đang rung rung trên mu em. Và em vẫn tiếp tục lật từng tấm hình coi. Bỗng em giật mình, vl vừa thấy một tấm hình ông chủ em đứng trần truồng trong phòng ngủ. Hai tay ớng nắm cứng lấy con cu mình. Cái đầu cu của ông ta đỏ ao, to như trái chanh, lòi ra, làm em rùng mình.

Em không thể ngờ được, ông ta lại có của quí tu lớn như vậy. Đáng lẽ ỡ tuổi này, bộ phận đó phải teo lại mới đúng, chứ sao lại ghê gớm như thế. Em lật nhanh những tấm hình kế tiếp, cũng toàn là hình chụp ông ta trần truồng đủ kiểu. Tất cả những tấm hình đó đều chụp bằng máy hình lấy liền, không giồng như những tấm hình chơi bời mà trong hình toàn là người tây phương kia. Có lẽ ông ta đã tự chụp lấy những tấm hình này, vì em thấy hình toàn chụp trong phòng ông ta mà thôi. Em thích nhất tấm hình chỉ chụp con cu ông ta. Cầm lên coi thực lâu, tự nhiên em có ý nghĩ, phải chi của quí này, được ấm vô trong mình mình thì sung sướng biết bao. Nước trong em đã rỉ ra ướt cả đùi.

Coi hình cho tới nửa đêm, em mệt nhoài, nên vội vàng xếp hình và chiếc máy nhỗ đó vô hộp, đậy lại, và trả về chỗ cũ, rồi đi ngủ. Trong giấc ngủ chợp chờn, em mơ thấy ông chủ mò vô phòng em; lột hết quần áo em ra, và đè em xuống. Em sung sướng ghì chặt lấy thân thể lực lưởng của ông ta và rên lên………

Sáng chủ nhật, em dậy thực trễ. ông chú em về từ hồi nào cũng không hay. Em nghĩ tới những tấm hình và giấc mộng tối qua mà thấy thật ngượng ngạo. Khi gặp ông đang ngồi uống trà ngoài phòng khách. Em hồi hộp nhìn ông, nhưng ông vẫn bình thản như mọi ngày. Tự nhiên em liếc nhanh xuống dưới quần ông ấy. Và bây giờ mới để ý. Nơi đó cộm lên thấy rõ. Em vội vàng lấy tiền đi chợ ngay, vì cũng đã quá trễ rồi.

Khi đưa tiền cho em đi chợ, tự nhiên ông chủ lại dúi vô tay em ít tiền; nói là thưởng cho em phải ở nhà một mình. Em lí nhí cám ơn ông trong miệng, rồi đi nhanh ra ngoài, vì không muốn ông ta đọc được những ý nghĩ vừa chợt mẩy sinh trong đầu em.

Phải, em chợt nghĩ, ước gì ồng ta thương mình. Em sẽ bằng lòng làm vợ ông ta ngay. Không câu nệ tuổi tác hay bệnh tật gì cả.

Tối đến, ăn uống xong. Rửa chén bát rồi là em đi ngủ liền. Có lẽ đi chơi hôm trước về mệt, nên ông chủ em cũng đi ngủ sớm. Nhưng tới nửa đêm, em thức giấc đi tiểu Bỗng thấy phòng ông chủ em có ánh sáng lờ mờ, hắt qua khe cửa. Lại có tiếng ai rên rỉ trong phòng. Em lại nổi cơn tò mò, nhón gót, đi nhẹ nhàng tới bén cửa. Nhìn qua lỗ khóa.

Thì ra ánh sáng lờ mờ chiếu ra ngoài khe cửa là do chiếc máy truyền hình hắt ra. ông chủ đang coi một cuốn phửn gì đó. Em không nhìn thấy, vì mặt truyền hình hướng ra phía khác. Em chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ, hình như của người đàn bà trong cơn thống khoái hoan lạc.

Tuy nhiên, em lại nhìn thấy ông chú em lờ mờ, trong ánh sáng phản chiếu của máy truyền hình. Bởi vì máy truyền hình quay lưng về phía em, và chiếc giường của ông chú lại ở ngay trưđc mặt, nên em nhìn thấy ông chủ như mặt đối mặt vậy. Chắc chắn ông ta không biết được em đang nhìn trộm. Bởi vậy, bây giờ ông ấy đang trần truồng; hai tay mân mê con cu một cách thật tự nhiên. Tối qua, coi hình đã thấy ngất ngư. Bây giờ lại thấy con người bầng xương bằng thịt của ông ta. Hơn thế nữa, của quí kia cương cứng trước mắt, sống động, rung rinh, giật giật, làm sao em chịu cho nổi.

Một tay em phải thọc vô quần. Một tay em rà lên ngực, bóp thực mạnh. Răng em cắn chặt để khỗi bật lên tiếng rên rỉ khoái cảm. ớ trên giường, ớng chủ em dạng hai chân thực rộng. Hai tay thay nhau sục lên, sục xuống khúc thịt cứng như khúc gỗ, ngỏng lên dữ dội.

Cũng vì quá hứng tình, em vô tình đụng mạnh tay vô cánh”cửa, gây lên một tiếng động nhỏ. Em thấy ông chủ nhìn ra, và lật đật tụt xuống giường. Hoảng hồn, em chạy thực nhanh về phòng, leo lên giường nhắm mắt vờ ngủ.

Chỉ vài phút sau, em đã nghe thấy tiếng dép đi lẹp kẹp vô phòng em. Biết là ông chủ đã nghi ngờ em nhìn lén, nên qua phòng em kiểm soát lại. Em hồi hộp, nằm thật im. Tiếng dép tới bên giường rồi ngừng lại. Em biết là ỗng ta đang đứng sát đầu giường rổi. Hình như ông ấy tì vô thành giường, vì em thấy cái giường hơi rung lên.

Tim em đập tình thịch. Chưa bao giờ em có cái cằm giác hồi hộp và sợ sệt như thế này. Thế rồi một bàn tay để lên má em nóng hôi hổi. Em nín thở, không dám nhúc nhích. Bàn tay ấy vuốt nhè nhẹ xuống cổ, rồi rà lên ngực em. Lúc đầu còn xoa nhè nhẹ bên ngoài áo. Và chỉ vài phút sau, bàn tay ấy luồn vô trong ngực em. Chiếc khuy áo trước ngực buột ra tự hồi nào nên tay ông ta đi vô trong thực dễ dàng.

Bây giờ em mới để ý, hình như mấy chiếc khuy áo trước ngực, đã bi em cởi ra ngay lúc em lén nhìn vô lỗ khóa, và vì hấp tấp, chạy về đây nên chưa kịp cài lại. Xoa bóp nhè nhẹ trên ngực em một lúc. Ổng chủ em lần mò cởi hết những chiếc khuy áo còn lại. Hai vạt áo bị kéo sang hai bên. Em biết là bộ ngực căng cứng của em đang vương lên trước mặt ông ta rồi. Thật dại dột, lúc hoảng hết chạy về đây, không nằm quay mặt vô tường, lại đi nầm nSửa ra như thế này, nên bây giờ phải chịu trận.

Chiếc giường lại rung lên nhè nhẹ, em đoán là ớng chủ em đã leo lên giường rồi mà không dám mở mắt. Ông ta ngồi sát ngay bên hông em. Một bàn tay ông nắm lấy tay em, nâng lên đặt ngay vô con cu ớng. Em vẫn phải làm bộ ngủ, không dám nhúc nhích. Bởi vậy, những ngón tay em vẫn thẳng đơ. Nhưng ông ta lại bóp những chặt tay em, sục lên sục xuống. Khúc thịt to bằng cổ tay ấy nóng hôi hổi. Nằm gọn trong bàn tay em, cứng ngắc.

Một lúc sau, ớng châ cúi xuống. Miệng ớng bắt đầu rà trên ngực em, núc nhè nhẹ. Thân thể em bắt đầu run rẩy, dù em cố kìm hãm thế nào cũng không được nữa. Thân thể ông ấy đã nằm đè lên mình em rồi. Và dù không mở mắt ra, nhưng em biết chắc ồng ta đang trần truồng. Hình như từ trên giường tuột xuống, theo em về đây; ông ta không thèm mặc quần áo gì cả. Da thịt trên ngực em trà sát trên mình ông nóng hừng hực. Tuy em vẫn mặc quần, nhưng chl có chiếc quần ngoài, không mang quần lót, nên em có cảm tưởng như những chùm lông đã cọ sát vô nhau rồi.

Bây giờ thì miệng ông rà lên môi em. Hôn thật nhẹ nhàng. Hồi con nhồ giới thiệu em vô đây nói về ông ta . Em đ ã tưở ng mỗ i lầ n Ô ng ấy mò vô phò ng nó , ph ả i lụp chụp, nắn bóp, gỡ gạc mạnh bạo, làm nó đau đớn ghê lắm. Ai ngờ ông ta lại dịu dàng và biết cách mê hoặc đàn bà như thế này. Chiếc lưỡi ông lần vô miệng, làm môi em phải hé mđ, để ông núc hẳn lưỡi em ra ngoài. Hình như chính em le lưỡi ra nữa, chứ không hẫn ông ta có thể dừng lưỡi mà đem được chiếc lưỡi em ra, để ngậm chặt trong bờ môi nóng bỗng ấy.

Hai tay ông từ từ đưa lên bợ lấy mặt em. Nâng mặt em lên, càng làm em háo hức. Và, không biết bàn tay em đang nấm lấy con cu của ông, đã tự động sục lên em thức rồi. Những hành động đồng tình này, dù không được nói ra, nhưng đương nhiên là một sự đồng ý hoàn toàn rồi còn gì nữa.

Bởi vậy, phải làm bộ ngủ hình như không còn cần thiết với em nữa. Như thế, cũng như đương nhiên thú nhận là chính em vừa nhìn trộn qua lỗ khóa, lúc ông chú em thủ dâm trong phòng.

Nhưng giờ đây, trong tình trạng này. Chẳng còn ai có thể bắt lỗi ai được. Một sự thồa thận câm nín đã được mặc nhiên công nhận, bằng những hơi thở nóng hổi trong hoan lạc, động tình tới ngất ngây này.

Hai tay ớng đã rời mặt em và rà xuống thân thể. Một bàn tay bóp nhè nhẹ trên vú trái. Tay kia luồn qua lưng quần, đan vào chùn lông bên dưới. Những ngón tay luồn lỗi vào khe bên trong. Em cảm thấy nước trong mình rỉ ra như quện lấy ngón tay ông.

Bây giờ thì thực sự em không còn vờ vĩnh ngủ nghê gì nữa. Bàn tay nắm chặt lấy con cu ông, sục lên xuống thật mạnh. Hình như mỗi iúc nó càng to hơn. Nóng hơn và giựt giựt mạnh hơn. Em muốn đút nó ngay vô trong mình. Nhưng còn mặc quần, nên chỉ có thể nắm nó cạ mạnh vô đó mà thôi.

Hình như ớng chủ em cũng đã hiểu em muốn gì. õng co chân đạp mạnh chiếc quần em xuống. Em ưỡn người lên cho ông kéo hần chiếc quần ra ngoài, tuột khỏi hai chân em. Em vội vàng dạng hai chân ra thực rộng, và nắm con cu ớng đút vô mình ngay. Hai đùi ông cũng đã kẹp hai bên hông em rồi. Và từ từ trườn tới. Hình như em không còn chờ được lâu hơn nữa. Cố ưỡn bụng lên. Ông chủ em rà lên, rà xuống. Hình như con cu ông lớn quá nên hơi khó chui hẳn vô trong. Cái đầu cứ chờn vờn bên ngoài, làm em càng háo hức, rạo rực không thế nào tả được.

Nhưng cuối cùng rồi nó cũng úm được chỗ để đi vô. Em thấy từng phân nó mò tới. Không còn chịu nổi nữa. Em rên lên, và nâng hai chân lên cao, cặp chặt lấy bụng ông chủ em. Da thịt em chưa bao giờ phình to và khít khịt như ngày hôm nay.

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 1

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 2

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 3

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 4

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 5

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 6

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 7

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 8

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 9

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 10

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 11

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 12

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 13

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 14

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 15

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 16

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 17

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 18

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 19

Game Ke Cuop Gap Ba Gia- Hinh anh 20

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Xem Game Ke Cuop Gap Ba Gia hot nhất

Ngay tại thời điểm này, hai tay ta ôm lấy bờ mông của nàng ngắm chuẩn, đột nhiên phát lực hướng vào, mợ đột nhiên mất trọng tâm, thân thể liền tuân theo sự sắp đặt của ta. "Bặc tư..." Dương vật của ta đã đẩy 'quần chữ T' ra, ngay ngắn đâm vào cái khe ngập nước của mợ.

Mợ nhịn không được a một tiếng, cậu y nguyên chuyên tâm lái xe, đầu không quay lại, hỏi: “không có việc gì chứ?”, mợ ngữ khí không được tự nhiên nói: “ Không có... gì... Chỉ hơi hoảng sợ.” 

Lúc này, cậu xác định phía trước không có xe, mới nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, cười hỏi: “Sao em lại ngồi trên người A Kiệt thế kia?” Mợ vội vàng nói: “ A...... Phía trước tối như vậy... em ngồi ở giữa nhìn đường giúp cho anh...” 

Lúc này, đèn đường cái có cái không, đưa bàn tay ra cũng không thấy được năm ngón. Trong thiên địa giống như là chỉ còn lại tiếng oanh minh của ô tô hòa cùng với tiếng âm nhạc dâm đãng. 

Đại bộ phận côn thịt của ta đã bị da thịt mềm mại của mợ siết chặt lấy. Ta thở phì phò, không dám di động, bởi vì từ vị trí côn thịt đang truyền khắp toàn thân ta một khoái cảm tê dại, làm cho ta cơ hồ muốn xuất tinh ngay lập tức.

Trượng phu cùng cháu ngoại và mụ mụ bên cạnh, lại cùng cháu ngoại yêu đương vụng trộm, mợ tựa hồ cũng không chịu nổi kích thích như vậy, thân thể như rắn nước bắt đầu vặn vẹo, phần eo không ngừng chuyển động lên cao xuống thấp.

Ta không để ý tới sự "giãy dụa" của mợ, hai tay ôm lấy cổ nàng mà liên tục hôn hít, bàn tay từ từ tiến vào trong quần áo nàng, đem nội y của nàng cởi bỏ, sau đó bắt đầu xoa nắn cự nhũ. 

Ta nhẹ nhàng ôm lấy đầu vú nàng, lại dùng lực xoa bóp toàn bộ núm vú. Mà côn thịt của ta vốn cắm thật sâu vào trong lỗ thịt của nàng bắt đầu chậm rãi rút ra đút vào, làm cho mợ toàn thân trở nên tê dại. 

Kích thích mãnh liệt khiến cho mợ hình như cũng điên cuồng, hai tay nàng hưng phấn mà ôm chặt lấy thành ghế phía trước, hai chân có chút mở ra, giày cao gót trụ tại gầm xe, mông bự dốc sức liều mạng nhấp lên nhấp xuống như muốn nghiền nát con trym của ta. 

Trong bóng tối, chỉ thấy hai tay mợ nắm chặt thành quyền, đang hết sức khống chế tiếng rên rỉ, thấp giọng phát ra âm thanh hừ hừ, đây quả thực là một loại tra tấn đối với mợ, ta thật sự lo lắng mợ sẽ kêu ra tiếng. 

Nhưng mợ hiển nhiên cũng minh bạch, lúc này mà kêu ra tiếng đối với ai cũng không có chỗ tốt. Ta di động hạ thể, dùng sức chạy nước rút nhấp vào mu *** của mợ, đại dương vật tráng kiện ra vào trong âm đạo theo quy luật xóc nảy trên đường đi, quy đầu dập liên tục vào âm đạo của nàng, côn thịt của ta giống như máy bơm đem dâm dịch từ trong âm đạo của mợ tuôn ra, nước dịch sáng lóng lánh theo khe mông chảy xuống đôi tất chân.

Trên đường đi, ô tô vô số lần phanh gấp, mợ cũng nhiều lần bị giày vò, mồ hôi nhỏ giọt, mị nhãn khép hờ. Vẻ mặt mợ thống khổ mang theo kích tình, hưng phấn, ta cam đoan loại cảm giác này cậu và mợ chưa từng hưởng thụ qua. 

Ta gian dâm thân thể mợ, tiến vào rút ra, dùng sức va chạm hạ thể mợ. Ta mỗi lần rút ra đút vào, đều làm cho mợ thì thào rên rỉ, hơn nữa thân thể của nàng cũng bởi vì va chạm với cường độ nhiều như vậy, mà hiện cũng tạo nên quy luật chuyển động, núm vú qua lại cao thấp lay động trông rất đã con mắt.

Xe xóc nảy làm cho chúng ta kết hợp càng sâu, quy đầu của ta không ngừng bơi lội ở trong khe ***, dương vật đụng chạm âm hộ mợ càng làm sinh ra khoái cảm cường liệt. 

Xe sắp đi hết đường núi tối đen, tại bên trong thùng xe lay động, ta dần dần tăng tốc, một tay ôm eo của nàng dùng sức dướn về trước, một tay nắm chặt phong nhũ no đủ, bờ mông mợ cũng dùng sức như muốn cố cắm được vào nơi sâu nhất trong cơ thể.

Lúc này đã đạt tới cao trào, hai mắt mợ nhắm nghiền, đầu tựa trên vai của ta, một tay vịn cổ của ta, ta rõ ràng cảm giác được âm đạo của nàng đang phun ra dâm thủy ấm nóng, từng cơn co rút lại, cơ hồ muốn bẻ gãy dương vật của ta. Ta để thân người ở sau lưng nàng, cũng chịu không nổi nữa, tinh quan vừa mở, tinh dịch nóng hừng hực trút vào sâu trong cơ thể của mợ. Thân thể cả hai đều vì vậy mà rùng mình một cái.

Mợ mềm nhũn nằm ở trên người của ta, nhưng dương vật của ta vẫn đang tiếp tục cắm trong mợ, tinh dịch của ta cũng chầm chậm theo huyệt động của nàng mà chảy ra, ta nhìn những tinh dịch kia chậm rãi dọc theo tất chân từ trên đùi chảy xuống, trong lòng có một loại hưng phấn không hiểu. 

Đúng lúc này, đã gần đến biệt thự nãi nãi, mặt đường dần sáng, ta nghiêng đầu hướng ngoài cửa sổ nhìn lại, cũng tại kính chiếu hậu nhìn thấy mẹ ta, nàng rõ ràng đang mở to con mắt, ánh mắt nàng mê ly, cũng không biết là tỉnh lại lúc nào. Trong lúc nhất thời, ta cảm thấy có chút xấu hổ, cũng không biết phải chăng nàng đã phát giác được ta cùng mợ mây mưa tại chỗ ngồi phía sau.

Thùng xe an tĩnh lại, ta thấp thỏm không yên, xe cũng dần dần tiếp cận khu nghỉ ngơi dài ngày của chúng ta. 

Bởi vì gia gia đã qua đời, một mình nãi nãi sống ở căn biệt thự tại vùng ngoại ô cùng một vài người hầu gái, nơi đây cách thành phố không xa. 


Khung cảnh thiên nhiên ở đây vô cùng hài hòa, rừng núi xanh biếc, trong khu rừng có nhiều cây đại thụ mấy chục năm tuổi, là nơi cư trú vô số chim muông, trên đỉnh núi có vịnh nước chảy xuống tạo nên những hồ nước trong vắt hấp dẫn động vật xung quanh đến tìm nguồn nước. Biệt thự của nãi nãi nằm ngay tại khu đất bằng bên vịnh nước đó. 

Con đường đi đến biệt thự phải xuyên qua một khu rừng lớn, điều này làm cho biệt thự gần như tách biệt hoàn toàn với bên ngoài, cây cối hai bên cao ngất che kín ánh nắng mặt trời, tạo nên một không gian râm mát thanh bình, mà khi xe chạy đến cuối con đường, hiện ra trước mắt chúng ta là một biệt thự màu tím, có tên là "Duyệt nhạc công quán". 

Thời điểm chúng ta đến được biệt thự thì trời đã tối đen. Chúng ta thuộc nhóm đến sớm nhất, sau đó vài ngày, bác gái cùng đường tỷ, dì cùng biểu muội và thím cũng đều ra. 


Bọn họ đồng dạng cũng tới nơi này một là để mừng thọ nãi nãi, hai là để nghỉ ngơi vài ngày phục hồi tinh thần sau những ngày làm việc vất vả. Bởi vì vụ tai nạn xe cộ kia mà trong gia đình ta hiện nay cơ hồ không có nam đinh, chỉ còn lại có ta cùng ông cậu bị bất lực. 

Không biết có phải được thừa hưởng huyết thống xinh đẹp của tổ tiên hay không mà nữ nhân trong gia tộc luôn vô cùng xinh đẹp, gợi cảm, đáng tiếc đến đời ta thì tất cả đều trở thành quả phụ. 

Ở phòng khách, chúng ta đang nói chuyện với nãi nãi. Nãi nãi khi còn trẻ là một minh tinh điện ảnh, cho nên nàng đặc biệt chú trọng đến dung mạo của mình. 

Nãi nãi không chỉ chăm chỉ rèn luyện Yoga, còn đặc biệt mời một vị nữ bác sĩ để điều trị chăm sóc dung nhan cho nàng. Chính vì vậy, dù đã hơn 50 tuổi nhưng dung mạo nãi nãi vẫn rất xinh đẹp, da thịt mềm mại, trắng bóng, vóc người đầy đặn, chỗ cần to thì đầy đặn, chỗ cần bé thì vô cùng thon thả. 

Càng làm cho người ta kinh ngạc sửng sốt chính là, mái tóc của nãi nãi vẫn đen óng như trước, giống như gợn sóng bồng bềnh buông xuống hai vai, càng làm tăng thêm bộ dạng thành thục thùy mị. 

Dáng người nãi nãi cũng hoàn mỹ vô cùng, số đo ba vòng của nàng dưới con mắt chuyên môn của ta là 39F, 24, 38. Vóc dáng tuyệt hảo như vậy đối với bất kì nam nhân cũng luôn có sự khiêu khích cực hạn. 

Nghe nói nãi nãi trước kia là nữ nhân phong lưu nổi danh khắp nước, có tiếng là phóng đãng, ma mị. Điểm ấy ta cũng không hoài nghi chút nào, bởi vì lúc ta nhìn nãi nãi luôn bị cặp mắt màu tím của nàng làm cho hồn xiêu phách lạc. 

Tuổi hơn 50, nãi nãi có khí chất thành thục của mị nữ cùng khí tức cao cao tại thượng của nữ chủ nhân, nàng giống như một quả táo ngọt lịm mà bất cứ người đàn ông nào cũng muốn hái xuống thưởng thức. Cũng làm cho mọi người phải thắc mắc chính là ngoại hình như vậy không phù hợp với tuổi tác thực tế của nàng một chút nào.

Lúc này nãi nãi đang mặc một kiện áo ngủ màu tím khá mỏng, phần eo của nàng được thắt bằng một cái đai lưng nhỏ cũng có màu tím nhằm tôn lên vòng eo mảnh mai. Do đai lưng buộc hơi lỏng cho nên cổ áo trễ đến gần rốn, chính vì thế nên ta có thể nhìn thấy được nịt vú màu đen đang ôm lấy phong nhũ phì nhiêu của nàng. 

Có vẻ nãi nãi rất ưa thích màu tím nên cả đôi tất chân cũng cùng màu luôn. Đến cả ánh đèn của đại sảnh cũng sử dụng loại ánh sáng huyền ảo mập mờ này.

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :

Đọc Game Ke Cuop Gap Ba Gia mới nhất 2014

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.

Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.

Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.

Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.

Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.

Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống.

Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.

Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.

Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.

Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.

Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.

Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.

Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.

Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.

Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.

Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.

Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.

Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.

Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.

Video clip 18+ 3D - Cô Giáo Thảo 2013 full :


Chuyện bắt đầu từ lúc cô Linh được đổi về làm cô chủ nhiệm của lớp tôi. Tôi, một nữ sinh chỉ giỏi về Toán, rất kém Văn, và cô dạy môn Văn nên tôi không bao giờ được lọt vào “mắt xanh” của cô suốt học kỳ I qua.
cô Linh phải nói là một cô giáo trẻ so với các cô đồng nghiệp. Cô sống nề nếp, kỷ luật và thuộc hạng khó nhất ở trường dân lập Nguyễn Khuyến quê chúng tôi. Không biết có phải vì cái tính khó đó của cô mà cho đến bây giờ cô cũng chưa có chồng, và bọn học sinh chúng tôi ai cũng sợ và … ghét !

Trạc 30 tuổi, cô không bao giờ chưng diện, người rất giản đơn nhưng lại nghiêm khắc. Khuôn mặt thì lúc nào cũng đăm đăm. Vì vậy mà nhóm “quậy” chúng tôi hay gọi cô là “bà chằn”.

Gọi chúng tôi là nhóm “quậy” vì chúng tôi thích chơi và “quậy” hơn học. Chúng tôi cho rằng “học cho lắm cũng … tắm ở truồng”, cái câu mà từ nhỏ tôi hay thường nghe. Ý nói thời buổi bây giờ học ra chẳng làm được cái gì, việc làm kiếm thật không dễ ai cũng biết điều đó. Trai thì đi làm bồi bàn, gái làm tiếp thị còn có nhiều tiền hơn.

Ở trường, hễ nói tới nhóm “quậy” là ai cũng biết đến. Nhóm nổi tiếng vì những màn ăn chơi không ai bằng, vì đa số chúng tôi là con nhà giàu. Ăn chơli lúc nào cũng xả láng. Hội trưởng của nhóm chính là anh hai của tôi, bởi vì anh tôi lớn tuổi nhất, là người có nhiều chiêu thức và đầy kinh nghiệm phá phách. Tôi là hội phó. Cái chức hội phó này cũng nhờ dựa hơi ông anh. Không ai trong nhóm mà không nễ ảnh. Tôi cũng nễ ảnh lắm và thật lấy làm hãnh diện. Thật ra, giữa tôi và anh hai cũng có một mối quan hệ không bình thường. Chúng tôi đã vượt qua sự thân thiết của tình anh em, trở thành tình nhân của nhau !

Nhưng thôi … chuyện này không đáng nói tới. Nói chung, nhóm tôi có tất cả 20 người. Ngoài tôi và anh hai tôi ra, dưới tôi còn có Thư Ký Viên, Trưởng Ban Tổ Chức, Hai Tổ Trưởng của tổ 1 và 2 với 9 thành viên của mỗi tổ.

Chuyện xảy ra từ lúc cô Linh chủ nhiệm mở ra một lớp dạy phụ đạo và bắt học sinh phải đi học thêm. Ai không đi sẽ bị cô trù dập. Và nạn nhân đầu tiên lại chính là ông anh hai của tôi.

Sau cái lần anh hai tôi bị phạt làm kiểm điểm, đứng trước lớp đọc lời xin lỗi, tôi sợ quá, quyết định đi học phụ đạo của cô Linh. Nhưng mối “thù oán” bắt đầu reo rắt trong lòng chúng tôi kể từ đó.

Thứ Bảy nọ, đúng 10 giờ, cô đón tôi và các bạn khác cùng khối vào nhà. Nhà cô là một căn nhà tương đối nhỏ với nhiều vật dụng cụ lỉnh kỉnh quăng khắp phòng. “Hôm nay là ngày đầu tiên của lớp phụ đạo”, cô tươi cười nói nhìn xuống đám học sinh chúng tôi đang ngồi nhí nhố. “Khóa học đầu tiên kéo dài ba tháng và tiếp tục cho tới ngày các em thi Đại học. Như các em biết, lớp học này rất cần thiết cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới. Nên các em cần phải có phụ đạo đàng hoàng …”.

Và cứ thế cô thao thao về sự quan trọng của lớp học. Không biết có ai trong chúng tôi chú ý nghe cô giảng hay không. Nhưng riêng tôi thì chẳng hề, tôi cứ nhớ khuôn mặt bí xị của ông anh hôm thứ Sáu vừa rồi mà thấy tức mình dùm cho ảnh.

Mãi mê lo ra, tôi chợt giựt mình khi nghe cô nêu lên giá tiền của lớp học. “Cô chỉ lấy mỗi em một số tiền tượng trưng”, cô nói. Cả bọn học sinh nghe xong chỉ biết cúi đầu làm thinh. Tiền tượng trưng của cô sao mà nhiều thế, lấy tiền đâu ra mà đóng cho cô. Nhưng không nộp cho cô thế nào vào lớp cũng bị trù dập.

Thực ra cái chuyện dạy phụ đạo để kiếm tiền thêm của cô Linh có đứa học sinh nào không biết. Đã vậy không thôi cô còn chơi theo kiểu “cạn tàu ráo máng” những đứa nào không đi học phụ đạo lớp cô. Anh hai như đã nói bắt đầu nhận được khá nhiều điểm xấu và bị phạt kỷ luật. Hay như các bạn thân của tôi trong nhóm tổ 1 và tổ 2 thường bị cô bắt chép phạt, ghi sổ đầu bài. Những đứa nào chịu khó đi học phụ đạo như tôi, dù là chẳng hiểu cóc gì, nhưng vẫn được điểm tốt hơn.

Nếu chỉ vậy thôi thì chẳng có gì đáng nói. Chuyện đáng nói đây bắt đầu xảy ra khi một âm mưu to lớn phát xuất từ một nhóm “quậy” của chúng tôi : Âm mưu bắt cóc cô Linh để dằn mặt !!! Người đề xướng âm mưu đó không ai khác hơn chính là ông anh yêu quý của tôi.

Tôi chỉ nhớ cái đêm trước khi anh đưa ra âm mưu đó, anh tỏ ra rất tức giận. Tôi gần như thức trọn đêm trò chuyện với anh và đến khi trời hừng sáng chúng tôi lại một lần vượt qua cái hàng rào của tình anh em !!!

*
* *
“CÔ CÓ BAO GIỜ THỦ DÂM”, một đứa trong nhóm bước tới xé áo cô ra, quát. Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh đèn nê-on vàng dợt, cô Linh thều thào nói “Em là ai, nghe giọng em quen lắm. Xin em thả cô ra. Nếu em là một trong những học sinh của tôi, mong em đừng xúc phạm tới thầy cô của mình”, vừa nói cô Linh ráng nghiêng đầu về phía có tiếng nói, nhưng sợi dây buộc quá chặt làm cô khó cử động.

“Bát. Bát”. Hai cái tát xán ngang má cô, làm cô Linh chếnh choáng. Tiếp theo là một tiếng quát, “XÚC PHẠM GÌ. Nghe đồn là cô đối xử tệ bạc với đám học sinh lắm phải không ?”.

“Tôi đâu có … Trời, dạy các em nên người là bổn phận thầy cô như tôi … tại sao …”, cô Linh phân trần.

“Nghe nói là cô hay trù dập đám học sinh. Ai không đóng tiền học phụ đạo là …”, một giọng phán quyết cất lên.

“Các em … Các em thiệt quá đáng … Vì cái gì chứ ?
Chẳng lẽ vì những điểm xấu mà cô cho tụi em… Học phụ đạo … Có phải các em học sinh của cô ? Có phải em là NHT hay không. Nghe giọng em quen lắm. Em thả cô ra đi”, cô Linh một tay ôm mặt, một tay quơ quơ phân trần.

“Không phải điểm xấu không thôi. Cô bắt bọn học sinh chép phạt vô cớ. Rồi làm …”, một đứa định nói làm gì đó nhưng không biết nói gì hơn thì chợt ngưng.

“Chép phạt … chép phạt đâu đáng cho các em bắt cóc cô, rồi sỉ nhục cô bằng những lời nói tục tỉu”, cô quơ quơ cánh tay tiến về phía trước. “Các em thả cô ra đi, rồi chuyện gì chúng ta có thể bàn thảo lại. Cô hứa từ nay không bắt phạt các em một cách vô cớ hay quá đáng”.

“Thôi trễ rồi. Nghe đâu tụi học sinh bị cô trù dập bây giờ không còn tin cô nữa. Bên ngoài, công an đang tầm nã hung thủ bắt cóc cô. Thả cô ra, rồi trước sau gì cũng bị bắt. Chỉ còn có cách giam cô ở đây”.

“Mà các em có phải là học sinh của cô ? Có phải NTMT, DCV, đám NGHV của các em ? Nếu phải, cô van các em thả cô ra. Nếu thả cô, cô sẽ báo cho mọi người biết là không ai bắt cóc cô hết. Tự cô tình nguyện theo các em tới đây”, cô Linh xuống giọng.

“Thôi, không dám tin cô. Bây giờ tụi này leo lưng cọp rồi. Làm được rồi làm tới luôn”, một giọng cất lên đáp.

“Các em định làm gì cô”, cô Linh hỏi.

“Trả thù dùm … không phải trả thù …”, một giọng nói từ phía sau cất lên. “Không, chỉ vì chúng tôi là những kẻ cướp mà thôi”.

“Cướp, cướp gì. Các em không định làm gì cô chứ. Giam cô cũng được. Nhưng cô xin … cô xin các em đừng làm nhục tới cô … Dù sao cô cũng là cô …”.

“Thôi đi cô ơi ! Lại dở trò đạo đức đó nữa, tụi tui nhắm cuộc đời này chẳng đi về đâu nữa … Dù cô là … là hiệu trưởng đi nữa, tụi tui cũng không tha. Dưới mắt tụi tui cô cũng là một sự đáp ứng nhu cầu cần thiết”.

“Nhu cầu gì, có thiệt … các em !”, cô Linh nuốt nước miếng. “Các em không định chứ hả ?”

“Bây giờ, cô trả lời cho bọn em biết. Cô có bao giờ thủ dâm. Cô phải nói thiệt, nếu không cô sẽ bị đánh”.

“Các em thiệt không thể ngờ được. Chẳng lẽ lối sống buông thả của xã hội biến các em ăn nói thô tục như vậy …”, cô đáp.

“CÓ HAY KHÔNG ? NÓI MẸ RA ĐI …”

“CÒN NỮA, CÔ KHÔNG ĐƯỢC KÊU CÁC EM, KÊU TỤI TUI LÀ CÁC ANH !”, một đứa thình lình quát lên, làm cho cô Linh giựt mình nói đại: “Không, không bao giờ … Các em …!”.

“Không hả … Rõ ràng là cô nói xạo”. Bát !!! Bát.

“SAO CÁC EM DÁM ĐÁNH… PHẠM THƯỢNG!”, cô Linh chợt kêu lên liền bị thêm mấy tát tai nữa.

“Chẳng những đánh, còn sỉ nhục cô nữa nè”, vừa nói nó vừa xiết sợi dây trói tay cô Linh, làm cô đau nhói.

“Nói cho biết, chẳng lẽ cả đời này cô không bao giờ thủ dâm sao. Với đàn bà con gái, tui rõ ràng nhứt nè. Ít ra cũng một lần chứ … Tụi bây giúp treo lên coi !”.

Một đứa bước tới làm theo “lệnh”. cô Linh chống trả quyết liệt. Nhưng năm bảy đôi tay bề hội đồng, cô Linh sao chống cự nỗi. Cô bị kéo lên khỏi mặt đất, tứ chi kéo dang ra.

Thình lình, từ đâu một bàn tay sờ vô ngực cô, xé toạc áo cô ra, làm bờ vai cô phơi ra trắng hếu.

“Trời ơi, các em … CÁC EM !”, cô la lên.

Hai ba tiếng cười khanh khách kềm theo. “Các em nữa hả, phải gọi là các anh chứ !”.

“Chưa lần nào thủ dâm hả, để bọn tui thử coi hàng là biết. Nghe nói thâm đen là có nghĩa đã có rồi, còn màu hồng tươi … chưa có sờ qua đó … nguyên si à nhen”, một giọng ranh quái cất lên.

“Các em dám. Phép tôn sư trọng đạo của các em đâu ? CÁC EM DÁM ĐỤNG TỚI CÔ !?”, cô Linh giãy dụa.

“Sao không dám. Bây giờ, cô làm gì được tụi tui chứ ! Chẳng những đụng cô, còn đâm sâu cô nữa là khác”, một đứa cười nói một cách đắc ý.

“BAO NHIÊU LẦN?”, một giọng khác quát lớn thúc mạnh vào mông cô Linh.

“Xuuyy ! ….”, cô Linh xuýt xoa và bị tán thêm mấy cái nữa, sợ quá cô nhanh nhẹn nói đại: “Một lần …”.

“Chỉ một lần thôi sao. Tui biết có người … em của bạn tui thủ dâm ít nhất một tuần một lần”.

“Người con gái đó không phải là cô. TUI KHÁC”, cô Linh lên tiếng.

“Nhưng không phải chỉ một lần trong đời chứ hả”, một giọng từ góc bên kia cất lên phụ họa.

“Tùy em nói sao thì sao”, cô Linh nằm im.

“Cô nghĩ sao nếu cô làm một lần cho tụi tui thấy”, một giọng cất lên rồi phá ra cười khanh khách. Cả đám thấy cũng cười theo.

“Các em hết thuốc chữa rồi. Trong đám tụi em có ai là LNV hay không ? Hôm trước cô bắt em chép phạt, em cho cô xin lỗi”, cô Linh lầm bầm.

Không ai nghe lời cô hỏi hết. Bỗng nhiên từ đâu đó, một bàn tay đặt lên ngực cô rồi lên tiếng: “Hàng xịn anh em ơi!”. cô Linh chợt giãy dụa la hét. Nhưng thay vì ngừng tay, năm bảy bàn tay bay vô, chùm chụp lên ngực của cô Linh, mặc cho cô cố gắng tránh né.

Một giọng từ đâu phía dưới chân cô cất lên: “Mày, mau cởi nút áo cô ra đàng hoàng. Chuyện đâu còn có đó, sao đối xử với cô tệ vậy”, rồi nó cười ha hả.

Theo “lệnh” của một đứa, một đứa khác bước lên. Hai ba đứa đứng kế, lui lại, nhường đường cho đứa nọ.

cô Linh bây giờ trở lại trạng thái nằm im chờ đợi. Một bàn tay nào đó đặt nhẹ lên cút áo cô, cô vẫn nằm im nghĩ ngợi. Trước sau vì cô cũng bị bọn chúng cởi áo, thay vì bị biện pháp mạnh, bị đánh, chẳng thà để đứa nào đó làm nhẹ nhàng hơn. cô Linh không định cự nự gì nữa.

Áo cô lần lượt được cởi ra. Bây giờ cô nằm lơ lững treo trên dây, nửa phần lõa thể, bằng bốn sợi dây vải buộc chặt ở cổ tứ chi. Cô thấy thật hổ thẹn vô cùng. Nếu như bọn chúng là đám học sinh của cô, mà đối xử với cô tệ như thế, chắc rằng chúng ghét cô đến tận xương tủy. Sự xấu hổ của người đàn bà bị thấy trần trụi cũng nặng lắm.

Treo cô Linh lên xong, cả đám đứng lớ ngớ nhìn thân thể cô như một con vật sắp vào tay vị đồ tể lột da.

“Thật không ngờ cô giáo có bộ ngực thon gọn mà ướt át ghê ! Cô có tập thể dục thẩm mỹ gì không ?”, một đứa bỗng nhiên xầm xì.

Như đoán được cả đám đang nhìn vào ngực mình lom lom, cô Linh bỗng thẹn đỏ mặt. Giãy dụa mấy cái lơ lững cho có lệ. “Các em, đừng làm vậy … Đừng! ĐỪNG! QUÁ ĐÁNG RỒI NHEN”.

Dù cho cô có kêu la, bọn họ cũng mặc kệ. Và khỏi cần nói, lúc này đứa nào đứng gần đó cũng cương cứng hết cỡ.

Thình lình, “tốc”… một cái bún tay ra hiệu của đứa đại ca trong nhóm. Cả đám bước tới lần lượt trút hết áo quần. Đứa nào cũng tổng ngổng chỉa về phía trước. Chắc là bọn chúng khá thân thiết với nhau nên chẳng ngượng ngùng trước sự hiện diện của đứa kia.

“Tụi mình suy nghĩ kỹ chưa ? Hãm hiếp là tội nặng lắm đó !”, một đứa có vẻ ít nói nhất trong đám lên tiếng. Liền đó, năm bảy bàn tay vừa rồi lại đáp lên mình cô Linh vội rút tay về.

cô Linh thừa lúc bọn chúng dè dặt, lấy hơi nghỉ ngơi. Cô bớt giãy dụa và có thể cô cũng đã yếu dần vì bị treo trên không khá lâu. Cũng có thể cô cũng không buồn chống cự không giúp gì được hơn.

“Sợ gì … tụi mình tính toán kỹ càng hết rồi. Kế mượn dao giết người hay dương đông kích tây gì đó … ai biết được. Công an cũng không thể nào ngờ là bọn mình”, một đứa xầm xì.

“Vậy đại ca chơi cái chiêu vu oan hả ?”.

“Xuỵt …. !!! Đừng nói thêm nữa. Tao đảm bảo không sao là không sao. Mày nhát quá thì ngồi ngoài đó coi đi. Nói xong, nó quay sang cô Linh nói tiếp: “Cô có ngại chiêu đãi tụi em chút chút ? Không mất thời gian gì cô đâu, mất chút … sỉ diện thôi” Cả đám lại quên hết sự lo sợ vừa rồi, phá ra cười khanh khách khi nghe lời chế giễu của hắn.

“Các em quá đáng rồi nhé. Nếu các em muốn làm gì thì làm. Đừng bắt cô … đừng hành hạ cô theo kiểu đó. Các em có biết đạo đức là gì không ? … Cô mà chết, cô không tha cho đâu”, cô Linh phản kháng.

“Đạo đức có ăn được no không cô”, một đứa dè biểu.

“Cô chưa chồng mà … đâu có sợ ai đánh ghen. Lấy hết tụi tui làm chồng đi. Tụi tui cho … cho em sướng đều đặn. Còn cái chuyện tha hay không tha … tính sau nhé. Coi theo thái độ biểu hiện của cô sao đã, khoan hồng tùy hình thức”, đứa khác phụ họa thêm.

Nói xong, nó đưa tay chộp nhanh vào bẹn cô Linh, làm cô giựt bắn mình, co chân đạp túi bụi. Nhưng vì bị trói, cô chẳng làm gì được. Giãy dụa chỉ làm thân hình cô đong đưa như cái võng lắc trên không.

Đám nọ lại có dịp nhìn thấy cô khổ sở dưới bàn tay tham lam của tên đại ca, lại thấy cô nửa trần trụi vẫy vùng như con cá nằm trong rọ, liền phá ra cười chí chóe.

Vừa bị sỉ nhục tinh thần lẫn thể xác, cô Linh không khỏi rùng mình. Trong đời cô chưa bao giờ gặp sự gớm ghiết đến như vậy. Thế là cô sụt sùi khóc. Nước mắt cô lăn qua khóe chảy dài trên má.

“Các em … các em thực đối xử với cô vậy sao. Chẳng lẽ kiếp trước cô mang nợ các em”, cô thút thít.

Một tít tắc lặng im. Cả đám nhìn nhau như có chút mủi lòng. Nhưng đâu đó một giọng quát lên: “THÔI DẸP ĐI, dẹp nước mắt cá sấu đó đi, tụi này đã chay sạn rồi. Đây không phải sự trừng phạt chi hết, coi như cô không may lọt vào tay tụi này đi”.

“Ờ, phải đó”, một giọng cất lên phụ họa. Cả đám nghe tên nọ nói chí lý cũng ậm ừ đồng ý. Chúng quyết định súm lại bao quanh lấy cô, hết sờ mó đến như hành hạ, xúc phạm nhân phẩm cô.

Một lát sau, đâu đó có tiếng đề nghị, “Đố ai làm cô ướt”.

Một đứa khác tuột luôn cái quần đùi, đưa luôn dương vật đặt vào lòng bàn tay cô rồi rút nhanh về, nói: “Chỉ cần cho cô sờ một chút sẽ chảy thôi”. Cả đám nhìn hành động của đứa bạn trố mắt ra.

Một giọng khác vang lên: “Trời ! Mày không sợ cổ bóp … một cái là trứng dái chạy lên tới cổ”.

Vừa khi đó, cô Linh cố gắng kéo tay về dù đã bị trói chặt. Cô cảm thấy thật gớm ghiết cái vật nong nóng, sùi sùi nằm trong lòng bàn tay.

“Các em thật quá đáng. Nếu cần giải quyết nhu cầu tại sao các em …”, cô la lên “TẠI SAO CÁC EM KHÔNG THỦ DÂM HAY TÌM GÁI ĂN SƯƠNG”, cô nhỏ nhẹ: “Nếu cần tiền cô sẽ giúp một ít. Bây giờ thả cô được không?”

Cả bọn có thể thấy lúc đó mặt cô sừng lên, bừng bừng. Đâu đó, có đứa nào bạo dạn lên tiếng, “Chứ không phải thủ dâm bị nghiêm ngặt cấm đoán hay sao. Tìm bò lạc coi chừng công an lụm liền”.

Game Ke Cuop Gap Ba Gia thấy chúng tôi ngại ngần

Thấy chúng tôi ngại ngần, bà Ngọc hẹn ngày mai sẽ giới thiệu một cô khác, trẻ, khỏe hơn, làm nghề giúp việc nhà. Nghe khách nói không muốn mua trứng của người giúp việc, bà khuyên đừng bận tâm vì “con em sau này 70% sẽ lấy hình dáng, tính cách, trí khôn… từ cha, 20% sẽ lấy từ mẹ mang nặng đẻ đau. Còn người cho trứng chỉ chiếm 10% nhưng lại được tính… chăm chỉ của người giúp việc

Từ khóa cho chủ đề Game Ke Cuop Gap Ba Gia liên quan :

Xem thêm chủ đề Game Ke Cuop Gap Ba Gia liên quan :

Người vợ trinh trắng

Ngân vẫn còn trinh sau ba năm lấy chồng. Mỉa mai thay, đó là sự thật, vì Minh - chồng cô, là mối tình duy nhất, chẳng thèm "động" đến cô dù đêm nào cũng nằm bên cạnh.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 5

Chỉ để fap fap mà phải cưới một con vợ ngu thì cái giá phải trả quá đắt.Một đời ta làm kẻ đi săn để tránh khỏi bị săn. Dòng đời thật nghiệt ngã…

Tuổi trẻ điên cuồng đụ đit vào lồn nhau liệt dương

Nếu có thể quay lại, thì tôi vẫn sẽ yêu anh cái tình yêu điên cuồng như Nancy đã dành cho Sid, hủy diệt như Courtney đã yêu Kurt.

Đời Qua Đôi Mắt Đĩ

Đa phần vì "hoàn cảnh", vì "nghèo", vì "truyền thống"... Nhưng với ả, ả làm đĩ vì ả muốn làm đĩ. Chỉ đơn giản như thế. "Đẹp như em, không làm đĩ thì thật là phí." Người đàn ông đầu tiên của ả đã nói câu này. Câu nói ám ảnh cả đời ả.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 1

Lá thì láng mịn tự nhiên, không tỳ vết. Thân thì mềm mại, thon thả, rất vừa tay. Rể thì mọc vừa phải, ngắn, chưa um tùm lắm. Tưới nước vào thì xanh ngắt cả ngày, day 1 lúc thì đơ ra như kiệt sức nhưng sau đó lại xanh rì rất dể bán cho khách.