Gai Viet Khoe Hang

Đã 5 năm rồi, hai chúng mình mới gặp lại nhau trong một buổi họp lớp. Em bây giờ đã khác xưa rất nhiều, vẻ đẹp đằm thắm, mặn mà của “gái một con” khiến trái tim anh một lần nữa lại đập loạn nhịp mỗi khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của em!
Chúng mình đã giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, giả vờ vô tư để không ai biết được tâm trạng của mình! Anh biết em buồn khi gặp lại anh, anh biết em sẽ lại nhớ về những kỷ niệm cũ, về một tình yêu không trọn vẹn!
Ngày ấy, cũng vì anh chưa lo được sự nghiệp và tương lai cho hai đứa nên anh mới lặng lẽ ra đi và bỏ em lại một mình như vậy! Ngày ấy, anh biết em đau đớn, khóc lóc khi bị người con trai em yêu thương nhất bỏ rơi trong hoàn cảnh khó khăn ấy! Chúng mình chia tay nhau, không nói với nhau một lời… nhưng dường như cả anh và em đều hiểu lý do phải chia tay, đều đau đớn đến nghẹn lòng khi không được ở bên nhau… và anh biết, em là người chịu thiệt thòi hơn ai hết khi em đã nguyện dâng hiến tất cả những gì quý giá nhất của người con gái cho anh!
Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu! Anh mong muốn em ở lại sẽ gặp được một người con trai nào đến với em tốt hơn anh, đủ điều kiện để lo lắng cho tương lai của em… Anh một mình xuống Hải Phòng lập nghiệp, một mình mang theo trái tim vỡ, một mình đau đớn nhớ thương em nơi xa xôi ấy… Em không thể hiểu được cảm giác của anh lúc ấy đâu em ạ! Đau đớn lắm! Dằn vặt lắm! Nhưng anh không thể đến bên em khi mình chỉ có hai bàn tay trắng...

Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu!
Có thể em sẽ trách anh là một người hèn kém, hận anh vì là một kẻ bội bạc, ghét anh vì là người không có trách nhiệm với người mình yêu thương… Nhưng anh đã quyết rũ bỏ tất cả thì có nghĩa là anh phải chấp nhận sự ghét bỏ, căm hận của người con gái anh yêu! Và, sau khi chia tay nhau được 5 tháng, em đã lên xe hoa với một chàng trai Hà Nội giàu có. Anh vui vì điều đó, anh vui vì em sẽ không phải lo lắng cho tương lai của mình, không phải đôn đáo, quay cuồng với công việc như những người bạn khác vừa mới chân ướt chân ráo ra khỏi trường… Nhưng anh buồn, buồn vì em đã thuộc về người con trai khác, buồn vì trách mình vô dụng, hèn kém, không được ở bên cạnh, chăm sóc cho người mình yêu thương!
Anh hứa sẽ để tang mối tình của mình hai năm rồi mới bắt đầu tình yêu mới! Nhưng, em đâu biết được, suốt 5 năm trời ở đây, trái tim anh ngày ngày vẫn hướng về Thủ đô yêu dấu, nơi đó đã ôm mang tất cả những kỷ niệm yêu thương và vùng trời bình yên của hai đứa! Nơi ấy giờ đây, em cũng đang hạnh phúc bên người đàn ông khác… trái tim anh đau đáu mong một ngày được trở lại nơi ấy, được gặp lại em yêu, để biết được cuộc sống của em giờ này như thế nào! Có hạnh phúc và yên ấm như anh đã từng mong đợi hay không?
Và lần này, anh ra đây công tác, cũng là ngày lớp trưởng cũ thông báo họp lớp! 5 năm trôi qua, mỗi người dường như đều đã khác, ai ai nhìn cũng chững chạc hơn và hầu như mỗi người đều rất thành công trên con đường sự nghiệp của mình! Anh và em… dù không nói chuyện riêng với nhau, không dám nhìn thẳng vào mắt nhau… nhưng anh biết, sóng lòng đang cuộn trào dữ dội trong tâm hồn mình! Và em, cũng đang nhức nhối nhớ về những kỷ niệm xưa cũ!
Cả lớp tiệc tùng liên hoan xong, mọi người lại kéo nhau đi hát Karaoke. Anh vốn không thích chốn ồn ã, đông người… nhưng có lẽ, đây là cơ hội để anh có thể bày tỏ hết nỗi niềm của mình! Ngày xưa, mỗi lần tan học, chúng mình lại lang thang khắp Hồ Gươm, Hồ Tây, công viên hay những con phố dài để ngắm … và mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe. Giờ đây, những kỷ niệm ấy lại sống lại, giẫy dụa trong tâm hồn anh mỗi khi nhìn vào ánh mắt sâu thẳm như đang hờn trách của em!

Mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe!
Khi anh đang nhập tâm hát bài "Áo em chưa mặc một lần", anh nhìn sang phía em ngồi và dường như đôi mắt em đang ngân ngấn nước! "…Ngày hôn lễ, em không đòi châu báu. Chỉ ước một đôi áo thêu để nhớ chuyện đời… Tôi thẫn thờ, nghe tiếng hàng thông reo. Thương quá là thương khi nắng ngã về chiều . Nhìn đôi áo tôi thương về dĩ vãng. Nhưng vẫn còn trông thấy em mặc lễ tơ hồng...". Lời bài hát giống như chuyện tình yêu của hai đứa ngày nào! Đã thề ước sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời này… vậy mà chính anh đã lặng lẽ rời xa em để đi đến một nơi thật xa, mang theo tất cả những kỷ niệm về người con gái anh yêu đang đau khổ, dằn vặt vì mối tình đầu dang dở…
Lúc tàn cuộc, chúng bạn dường như cũng hiểu được tâm trạng của hai đứa nên mọi người đã bảo anh đưa em về. Trên quãng đường dài ấy, chúng mình chẳng ai nói với ai một câu nào. Đến khi đi qua khách sạn nơi anh nghỉ, anh hỏi em “Có muốn vào uống nước, nói chuyện một lúc không em?”và em đã gật đầu đồng ý vì hôm nay, chồng của em cũng đang đi công tác nước ngoài.
Căn phòng rộng rãi mà sao không khí trong phòng lại ngột ngạt quá! Anh không dám nhìn thẳng vào mắt em, cũng chẳng biết bắt đầu câu chuyện như thế nào nữa… em cũng vậy! Chỉ lặng lẽ cúi mặt và thi thoảng nhấp vài ngụm nước, không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu…
- Chúng mình… - anh ngại ngùng định nói chuyện ngày xưa, nhưng rồi lý trí đã ngăn anh không được nói ra điều đó!
- Chúng mình không gặp nhau 5 năm rồi anh nhỉ? Nhanh quá phải không? – Giọng em vẫn nhẹ nhàng như ngày xưa ấy!
- Anh biết anh có lỗi với em rất nhiều! Nhưng anh vui vì em có một gia đình rất hạnh phúc!
- Sao anh nghĩ em hạnh phúc?
- Anh chỉ đoán thôi! Với lại, nhìn em bây giờ vẫn trẻ đẹp chẳng khác gì ngày xưa cả…
- Em lấy chồng chỉ để quên đi mối tình đầu của mình mà thôi. Suốt 5 năm chung sống, chưa bao giờ em có được cảm giác hạnh phúc và bình yên cả! Dù cuộc sống gia đình sung túc, đủ đầy, dù được chồng chiều chuộng, yêu thương… nhưng trái tim em vẫn đớn đau mỗi khi nhớ về những kỷ niệm cũ!
- Anh xin lỗi… Anh không thể làm gì khác được! Nếu lấy anh, cuộc sống của em sẽ không được sung túc như bây giờ…
- Đã bao giờ em đòi hỏi gì ở anh chưa? Đã bao giờ em đắn đo, vụ lợi, tính toán trong tình cảm của anh đâu? Sao anh lại nghĩ em muốn có một cuộc sống đủ đầy chứ không phải vì tình yêu thương?
- Anh xin lỗi…
- Bây giờ anh xin lỗi cũng chẳng thể giải quyết được gì nữa rồi! Dường như mọi chuyện đã đi vào dĩ vãng xa xôi… Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu… - Nói đến đấy, em nghẹn ngào khóc như một đứa trẻ.

Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu…
Anh đã đến bên em, nắm chặt lấy bàn tay em… chỉ mong an ủi em được phần nào nỗi đau đăng giằng xé trong tâm hồn em!
- Sao ngày ấy anh lại bỏ em đi? Sao anh không giữ lời hứa với em hôm nào? Sao anh không cưới em làm vợ? – Em gục đầu vào vai tôi khóc trong sự đau đớn, tuyệt vọng!
- Anh xin lỗi… - Tôi ôm em trong vòng tay rắn chắc của mình, nhẹ nhàng lau khô những giọt nước mắt đang lăn dài trên má em.
- Hãy cho em… ở lại bên anh… đêm nay nhé!
- Nhưng… chồng em thì sao? Em không sợ…
- Em nguyện đánh đổi tất cả… chỉ muốn được ở bên anh trọn vẹn một đêm nay thôi... được không anh?
- …
Chúng tôi đã ở bên nhau suốt đêm hôm đó! Một đêm cuồng say trong cơn yêu đương của bao ngày xa cách, một đêm như thiêu đốt hai tâm hồn cô đơn, đớn đau bấy lâu nay, một đêm tràn đầy nhựa sống của hai cơ thể đang khao khát yêu đương, khao khát tan chảy vào nhau, hòa hợp vào nhau làm một…
Một đêm hạnh phúc, một đêm ngọt ngào, một đêm được sống dậy những yêu thương, mong nhớ sau 5 năm xa cách… một đêm có nhau để nhớ nhau suốt đời!
Chỉ ngày mai thôi… Em lại trở về với cuộc sống của em, trở về với ngôi vị của người vợ, người mẹ tốt, trở về với mái nhà cô đơn luôn thiếu vắng bóng người đàn ông trong gia đình… Còn anh, anh lại trở về nơi anh đã chọn lựa ra đi, anh sẽ lại tiếp tục với công việc của mình, lại trở về với căn phòng trống vắng, với nỗi cô đơn mỗi đêm… khi không có người con gái anh yêu thương bên cạnh!
Ngày mai… Chúng mình lại trở về với quỹ đạo cũ… như chưa bao giờ xảy ra chuyện đêm nay, em nhé!

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 1

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 2

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 3

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 4

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 5

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 6

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 7

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 8

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 9

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 10

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 11

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 12

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 13

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 14

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 15

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 16

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 17

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 18

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 19

Gai Viet Khoe Hang- Hinh anh 20

Video clip Xem video clip gai dep lon to xinh dit nhau voi cho :

Xem Gai Viet Khoe Hang hot nhất

Đời người kỳ thực rất ngắn, nhưng vì có kỷ niệm nên mới phải trải dài mãi ra. Con người ta bị “ghiền”, bị say sưa, bị mê đắm Kỷ niệm riết rồi thấy cái gì ở hiện tại cũng hao hao mang dáng dấp của ngày cũ - người xưa.

Chợt nhận ra có những điều cố xóa cũng chẳng thể quên. Vô thưởng vô phạt đến mức, chỉ bất giác bắt gặp một nụ cười, một giọng nói tựa hồ thân quen, là trái tim đã đập rộn ràng và đầu óc quay mòng trở lại những năm tháng đâu đâu.

Nhưng quay về chỉ thấy ký ức bạc màu, kỷ niệm nhàu nát và hình ảnh “ai đó” đã phong rêu xanh xác từ lâu. Ngày xưa “vườn không nhà trống” vậy đó, mà hiện tại vẫn khẽ nhắc nhở như thể chưa một lần buông tay…

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :

Đọc Gai Viet Khoe Hang mới nhất 2014

Bố mẹ tôi bỏ nhau từ khi tôi còn nhỏ, sau đó ít lâu bố tôi mất do 1 tai nạn, mẹ tôi đi lấy chồng rồi theo chồng sang Mỹ. Từ nhỏ tôi ở với người chú ruột, chú tôi không có gia đình riêng nên thương em như con, tôi cũng mang ơn chú cưu mang tôi từ nhỏ nên cũng coi chú như người cha thứ 2 của mình. Chú tôi là 1 người đàn ông thành đạt, hiền hoà, dễ gần nhưng chằng hiểu vì sao chú cứ sống 1 mình, tất cả tình yêu thương đều dồn hết cho tôi. Tôi nhớ khi còn nhỏ chú thường về sớm rồi đưa tôi đi ăn kem, hoặc đi dạo trong công viên, khi lớn lên chú thường chỉ bảo tôi mọi thứ, nói chuyện và chia sẻ với tôi rất nhiều. Chú có 1 sản nghiệp khá lớn, cty của chú làm ăn rất tốt, chú nói tôi cố gắng học cho tốt sau này về thay chú cho cty phát triển thêm và sau này chú mất đi cả gia sản này sẽ là của tôi. Được chú động viên, khuyến khích và tạo điều kiện tôi yên tâm học hành, cho đến cuối năm thứ 2 đại học thì chú gọi tôi ra ngồi nói chuyện.
Chú nói: – Chú muốn lấy vợ, con nghĩ sao?
- Ai thế chú? Con mừng quá chứ sao, chú cũng có tuổi rồi, chú có người đỡ đần thì tốt quá rồi.
Chú trầm ngâm rồi nói: – Cô Yến đó con..
Tưởng ai, hoá ra là cô thư ký của chú tôi, cô Yến hơn tôi 7 tuổi, cô đẹp mê hồn và tôi biết cô cũng yêu chú tôi từ lâu lắm rồi. Có lẽ cả chục năm nay, năm nào tết cô cũng không về quê mà ở lại dọn nhà rồi ăn tết với chú cháu tôi.
Rồi đám cưới diễn ra đơn giản nhưng thật vui và ấm cúng, chú tôi nhìn như trẻ lại cả chục tuổi chứ không phải cái tuổi ngũ tuần nữa. Chẳng ai nói đó là 1 cặp chênh nhau 20 tuổi. Rồi nhà tôi có thêm 1 người nữa nhưng tôi vẫn quen gọi bằng cô Yên chứ chẳng đổi được là thím Yến.
Có thêm người đàn bà trong nhà cũng đỡ đi nhiều, nhà cửa ngăn nắp hẳn lên, rồi cơm nước cũng tươm tất hơn. Cuối tuần cả nhà đi chơi, cuộc sống thật vui. Tôi nhớ có những lần sinh nhật cô, hai chú cháu đi mua đồ cả buổi không được cuối cùng ra mua 2 bộ đồ mặc ở nhà, lúc về cô mặc bộ nào cũng rộng thùng thình, cả 3 được 1 trận cười, chú bảo ra đổi nhưng cô nhất định không đổi cứ mặc bộ đồ như vậy…
Cô chăm tôi như chăm con nít, sáng ra là lo cho dọn phòng cô chú, sau đó sang gặp chăn màn cho tôi, mang quần áo ra đã là lượt cẩn thận ra cho tôi rồi xuống đợi tôi với chú xuống ăn sáng, sau đó cô cùng chú đến cty. Có lần tôi ốm cô đánh gió rồi để tôi gối đầu lên đùi ngồi vừa bóp đầu cho tôi vừa nói chuyện cho tôi quên cơn đau hành hạ. Có gì tôi cũng tâm sự với cô hoặc chú. Có thể chính những cử chỉ âu yếm, ân cần đấy cho nên tôi chả có nhu cầu quen bạn gái. Mấy năm đại học, tan học là tôi về thẳng nhà học bài rồi xem TV, nấu ăn với cô chú.
Đến năm cuối đại học thì cô bàn với chú và tôi xem có thể cho 1 đứa cháu họ xa của cô đến ở không, hoàn cảnh nhà nó cũng thê thảm, bố mẹ nó bị tai nạn xe máy khi đi lên thành phố thăm nó, giờ nó chẳng biết trông cậy vào ai. Tôi nghe nói thế nghĩ đến hoàn cảnh của mình thì đồng ý ngay, chú cũng thương cho nó nên nói tôi với cô cứ quyết định, chú không có ý kiến gì, với lại nhà cũng rộng rãi cho nên thêm 1 người cũng không sao.
Hôm cô đưa cái Hương về rồi làm cơm đợi 2 chú cháu về, tôi về thấy 1 đứa con gái có nước da hơi đen đen chay ra mở cổng và khép nép chào tôi.
Tôi hỏi: – em tên Hương hả?
Nó tròn mắt hỏi: – Vâng, sao anh biết ạ?
Tôi cười: – thế mới tài chứ…
Tôi vào trong nhà, thì nó chạy theo xách túi đồ, cất giày rồi chạy vào bếp 1 lúc sau bê ra cốc nước chanh và lý nhí nói: – em pha nước tắm cho anh rồi đấy, anh uống nước đi rồi lên đi tắm
Hic.. tự nhiên thấy mình như VIP mới chết chứ, vừa sướng sướng vừa ngài ngại. Tôi cũng ấp úng nói: – kệ anh em à, lần sau không cần phải làm thế đâu.
- Em làm được mà, anh cứ để những việc đó cho em, bổn phận của con gái mà…
Chùi.. ui.. Tự nhiên lúc đấy tôi lại để ý nhìn lại nó. Hơ..hơ.. nó cũng đẹp đấy chứ, mắt sáng, mũi cao tóc dài, mông với ngực vừa vặn không to quá, không bé quá, mỗi tội da hơi đen.. hihi..
Nó chăm kinh người, từ ngày nó về nhà tôi cô cũng chả có việc gì làm, nó làm tất tật. Thành ra cả nhà cũng thương yêu nó, cái gì cũng mua cũng để dành cho nó. Vật chất đầy đủ nên sống trong nhà tôi có mấy tháng mà nó khác hẳn, da nó trắng bóc (theo nó nói là ngày xưa khổ quá nên cứ phải đội mưa, đội nắng đi dạy thêm kiếm tiền học, ăn uống thì kham khổ nên da dẻ bủng beo), tôi lại hay dẫn nó đi mua đồ thành ra mỗi lần đi đâu nó mặc đồ xong tô vẽ lên 1 chút thì xinh mê hồn. Bọn tôi cũng thân nhau nên đôi khi cô chú nửa đùa, nửa thật là: – chúng mày nhìn đẹp đôi đấy, cưới nhau đi cô chú tổ chức cho..
Nó cười khành khạch rồi kêu: – Thôi con chả dám lấy anh ấy đâu, ông ấy toàn bắt nạt con thôi, lấy ông ấy thì con chết mất.
Tôi cũng cố vớt vát: – Làm như báu lắm, cưới nó xong thì con cứ nghe nó nói con cũng phát điên rồi, người đâu mà nói như máy khâu..
Cứ sống vô tư thế cho đến lúc nó sang năm thứ 3, tôi ra trường bắt đầu vào cty của chú làm việc. Một lần cô chú đi công tác, về đến nhà mở tủ lấy quần áo đi tắm thì chả thấy cái nào, tôi chạy ra hỏi: – Hương ơi, quần áo anh đâu hết rồi? Nó bảo: – hôm nay tổng vệ sinh, đợi em chút em lên rút xuống cho.
Tôi vào tắm xong vẫn chưa thấy nó mang xuống, nên quấn cái khăn vào ra gọi thì nó bảo hơi ẩm, để nó là khô sẽ mang xuống cho.
Đang cầm lon bia thì thấy nó chạy huỳnh huỵch xuống mồm la bai bải: – đây rồi.. đây rồi… tủ anh hôi quá nên em bỏ hết ra để giặt… hơi muộn tí nên chưa kịp khô..
Nó nhảy 2 bậc cầu thang một nên đến bậc cuối cùng thì mất đà lao xuống sàn, tôi vứt vội lon bia nhảy ra đỡ được nó thì đầu tôi đập cái “bốp” vào thành cầu thang, mà cái quan trọng nhất là cái khăn tắm văng khỏi người tôi. Máu từ trán tôi tuôn tràn xuống mặt.. nó vùng khỏi tay tôi rồi đỡ tôi ngồi lên salon, sau đó chạy đi lấy bông băng băng vết thương cho tôi, mặt nó tái đi khi thấy tôi mất khá nhiều máu, mồm thì rỗi rít “em xin lỗi… em xin lỗi..” lúc sau nó lau mãi mà chưa cầm được máu nó bật khóc. Tôi lúc đầu cũng choáng vì cú va chạm, nhưng sao định thần được thì nói nó chạy lên gác lấy bao thuốc lá rồi bẻ lấy thuốc rịt vào vết thương.. Cha mẹ ơi… xót kinh người.

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :


Chuyện thế này, công việc T4 tất bật với các cuộc họp từ đầu đến cuối tuần. Có đợt phỏng vấn vào T6, tuy nhiên vẫn không hỏi kịp hết các ứng viên.

Các ứng viên nào gặp T4 đều vàng hết mắt, và thường bị quay ít nhất 30p. Lần này cũng thế, chán, sao mà chất lượng nhân sự năm nào cũng thấp thế không biết

Bỗng...reng...

T4: Alo T4 đây
R: xin lỗi anh có phải anh T4 không, em xin lỗi hôm nay nhà em có việc bận, nên không đến tham gia phỏng vấn được, anh cho em xin đến ngày hôm khác được không?
T4: Em thông cảm, anh rất bận, em chờ đến tháng sau.
R: Em rất quan tâm đến công ty anh, cho em đến chiều CN gặp anh được không?
T4: Suy nghĩ...Ok, em đến vào lúc 14h nhé, chậm anh lại phải đi công tác.

Thú thực các anh em, T4 trong đầu không có ý hẹn em ấy đến phịch, vì phỏng vấn mà, T4 đã làm chuyện đó bao giờ ở cuộc phỏng vấn đâu? Nhưng đời ai biết được chữ ngờ:

Em đến, T4 không nghĩ em đẹp và sành điệu thế, váy trễ ngực nhìn rõ khe vú làm T4 không thể không nuốt nước bọt. Em cúi xuống đặt chiếc ví xuống ghế, T4 cứ nhìn vào khe vú đó mà bần thần.

Các câu hỏi dần hết, em cũng trả lời khá trôi trảy. Không gian ngày cuối tuần khu chung cư yên tĩnh làm T4 và em như gần đến nhau hơn

T4: Em biết cách làm hài lòng sếp không?
R: Như thế nào ạ?
T4: Đứng lên vòng vào ôm eo em, tay trườn nhẹ xuống bờ vú căng tròn xoa bóp, em không phản ứng gì ưỡn ngực lên hưởng ứng.

T4 đẩy em xuống ghế (Các bạn nhìn rõ logo của hòa phát), em tụt quần T4 ra mút:

T4 không chịu nổi bế em lên bàn chọc ngay cậu bé vào khu cấm địa ướt sũng của em ...ra vào, em rên rỉ, hai tay chống lên bàn, mắt nhắm nghiền...

 

Cứ thế cứ thế, em và T4 rên nhè nhẹ, rồi T4 không chịu nổi xuất ngay vào trong l em. Em cũng nhắm chặt mắt, hai tay gồng cứng lên bàn, đón nhận từng dòng tinh trùng nóng hổi. Đúng là sướng con cu mù con mắt, nhỡ em nó bị HIV hay có baby thì sao??? T4 như bừng tỉnh...

Hình như em hiểu được, chỉ nhoẻn miệng cười: "Anh yên tâm, em đang kế hoạch với chồng, nên đặt vòng rồi, anh cứ xuất vào trong thoải mái..."

Một cảm giác rất lạ, chạy dọc trên sống lưng T4, bởi đây là lần đầu T4 biết thế nào là qh khi đang phỏng vấn...

Gai Viet Khoe Hang Đêm hứng tình 5

Phong nằm dài trên Sofa, phía dưới Phượng, vợ chàng mân mê dương vật. Nàng sục nhè nhẹ dương vật từ từ cương lên, những đường gân hằn theo đầu khấc lớn dần cho lớp da qui đầu tụt ra ngoài, nhờ rửa ráy thường xuyên nên rất sạch sẽ. Phong nhắm mắt cảm giác lâng lâng khắp cơ thể. Trong chiếc váy lụa mát rượi màu rượu chát nổi hẳn làn da trắng ngần Phượng cuối xuống mông nhô về phía sau. Nàng vuốt ve dương vật chồng một cách mê đắm. Thân hình Phượng thật đẹp chạy theo đường cong của chiếc váy lụa làm tăng vẻ khiêu gợi muôn thuở của đàn bà. Môi nàng mum mum đầu khấc mắt nhìn chồng đang lim rim hưởng lạc thú trên đời. Dương vật Phong trong tư thế sung mãn nhất là khi đôi môi đỏ của Phượng ngậm sâu vào dương vật mút ngon lành như người mút kem.

Vợ chồng Phong và Phượng sau khi đi dự một buổi dạ tiệc của người bạn về đến nhà, vì ở vùng Đông Bắc Mỹ nên trời đãï rơi tuyết. Để nguyên xi đồ dạ hội, hai người bày trận cờ người. Bên ngoài tuyết đã rơi trắng sân. Bên trong lò sưởi bập bùng ánh lửa reo ấm cúng. Thật là tình tự. Trên bàn vẫn còn chai rượu wine uống dở dang. Phong vẫn còn mặc áo vét, phía dưới quần đã kéo ngang đầu gối. Chàng trân người theo sự bú mớm của vợ.

Bỗng từ trong góc phòng lẫn khuất ánh sáng mờ mờ, bóng một người đàn ông cao lớn bước ra, dáng người cân đối, thân thể trần truồng, dương vật dựng cao hùng dũng. Ông ta tiến nhẹ về phía sau lưng Phượng vén cái váy lụa lên. Đôi mông tròn trỉnh phơi ra. Ông ta từ tốn nhẹ nhàng kéo quần si líp xuống. Hai mếp âm hộ như hai múi bưởi khép hờ hửng mời mọc. Người đàn ông cầm dương vật như sắt nóng cà vào hai mu của âm hộ nhẹ nhàng từ sau đâm thẳng vào. Phượng rướn người đón nhận với tiếng rên khẻ. Trơn tru, nhầy nhụa, nước dâm thủy tươn ra dính vào thân dương vật trên đường ra vào. Chợt lại một người đàn bà khác cũng từ góc tối bước ra, Thân thể trần truồng hấp dẫn đầy tính khiêu khích. Nàng lặng lẻ đến trước mặt Phong, gác một chân lên ghế Sofa, âm hộ hé ra ngay miệng chàng, hai mếp môi lông lá đẹp đẽ, Lưỡi của Phong thè ra như rắn. Đó là vợ chồng Hoàng và Lan. Bạn của Phong và Phượng.

Những tiếng rên phát xuất từ của miệng của hai người đàn bà làm căn phòng khách rộn lên mùi dâm dật. Cùng làm hãng điện tử, thân nhau, thương nhau, chia xẻ vui buồn xứ người và sau cùng chia xẻ luôn cả đời sống sinh lý, Phượng và Lan đã tìm cách cho hai ông chồng thành một. Tới bây giờ là một nghệ thuật không thể trả lời. Chỉ có điều hai ông rất sung sướng có hai bà vợ tuyệt hão, xinh tươi, đẹp đẽ.

Phong nắm chặt tay Phượng khi Hoàng nắc những cái thật mạnh trên người nàng, và Hoàng cũng nắm chặc tay vợ khi Phong đập đều trên thân thể Lan. Hai ông chồng song hành để hai bà vợ nằm ngang nhau trên sofa và hai chàng thi nhau hành lạc vợ bạn mình với những lời hoan thú.
“Đã quá anh ơi!!!! Sướng quá!!!!!”
“Nữa!!!!mạnh nửa đi Phong!”
“Đó! Da da!!!đúng rồi Hoàng, mạnh lên em đang sướng. . . Trời ơi!!!”

Những tiếng rên la chấm dứt hai chàng gục xuống núi đồi vợ bạn, cuối cùng lăn qua vợ của mình. ôm nhau ngủ cho đến sáng, ngoài trời tuyết đã lên thật cao.

Trong phòng ăn buổi sáng.
Trên bàn các bà đã bày sẵn những món điểm tâm, mỗi bà đều tự trang điểm cho mình trên người những bộ đồ lót gợi cảm nhất cuả hãng Vitorias Scret. Phong và Hoàng tắm xong đi xuống. Mùi cà phê thơm lừng. Các ông nhìn các nàng mê mẫn. Mới hồi tối đây mà buổi sáng các bà như tiên. Khi Phượng đêm cà phê tới Hoàng, hắn nhìn Phong một giây rồi đưa tay xoa vào hạ bộ nhô cao trong quần lót của nàng. Phượng quẩy mắt qua chồng phân bua:
“Nầy anh! Cả đêm rồi. . . mà anh Hoàng chưa đã!”
Lan cười ha hả chạy lạïi Phong ngồi trên bắp vế chàng, ịn hai cái vú săng cứng vào mủi của Phong nói:
“Bộ của em dở hay sao!!”

Cà nhà cười vang theo mùi thức ăn và cà phê thơm lừng. Lan ngồi trên đùi Phong đ*t nàng quây quây ngay hạ bộ của chàng. Sau khi thưởng thức những món ăn xong, vừa uống cà phê vừa tán gẩu, bỗng Lan la lên nàng lấy tay moi dương vật của Phong ra từ chính giữa cửa sổ cái quần đùi:
“Trời ơi! Mới đây mà đâm chồi vào chổ kín người ta!”
Phong cười cầu tài:
“Cứ ngồi trên quây quây ai chịu cho thấu!”
Làn xuống chòm tới bú ngon lành. dương vật của Phong cứng ngõng to. Phượng nhìn thấy cười ha hả bảo Hoàng:
“Bộ anh ngồi im sao!”
Nàng sà tới kéo tay Hoàng đứng lên, nàng ngồi xuống chiếc ghế mây có nệm sẵn dang chân. Hoàng nhìn cái mu nở nang phồng to trong quần lót của Phượng dể dầu gì bỏ qua.

Trận làm tình điểm tâm xẩy ra cực sướng và thú vị. Nước nôi hai nàng chảy ra dầm dề khi hai chàng say mê liếm bú.

Tuyết rơi lưa thưa mỏng dần. Phía trong những tấm thân người nóng hổi quấn lấy nhau

Buổi tối trong nhà Hoàng và Lan.
Hoàng đang nằm trên giường đọc sách. Từ phòng tắm Lan ra, trên người chiếc áo ngủ mỏng nhìn thấy quần aó lót phía trong gợi cảm.
“Anh Hoàng!”
Lan gọi tên chồng.
“Anh không nhìn em sao! Bộ anh nhớ tới Phượng hả!”
Hoàng buôn sách xuống nhìn vợ. Chàng hình dung ngay những cảnh làm tình giữa Phong và vợ chàng. Chàng thót ra những điều rất gợi dâm:
“Không! Anh chỉ nhìn thấy Phong đút c*c vào l*n em!”
Lan cười nhìn chồng.
“Anh cũng đút c*c vào l*n chị Phượng chứ bộ!”
Lan lại dở tấm chăn, c*c của Hoàng đã cương.
“Hai ngày anh chơi Phương, giờ nầy tới vợ anh chứ !”
Hoàng với tay kéo vợ lại hôn vào môi nàng.
“Bú c*c anh đi cô vợ dâm dục của tôi!”
Trong phòng hai vợ chồng lại vùi vào nhau trong hơi thở tình dục.

Bên kia nhà Phong và Phượng.
Những tiếng rên Phượng vang lên trong những cú nắc chắc nịch của chồng.
Ăm hộ mở toang đón nhận, dương vật Phong phóng sâu vào.
Lần nào cũng vậy. Sau những trao đổi đời sống tình dục của đôi vợ chồng, mỗi cặp lại thấy mình khát khao đòi hỏi hơn.

Trong sở làm.
Phượng và Lan lại cùng nhau tìm một nguồn cảm hứng mới.
Phượng nói:
“Mùa hè năm tới tuị mình đi biển nha!
“Ừa. Tìm thêm một cặp nữa!
“Ai?”
“Sao biết được! Chờ coi!”

Bạn nào là người may mắn?!.

Từ khóa cho chủ đề Gai Viet Khoe Hang liên quan :

Xem thêm chủ đề Gai Viet Khoe Hang liên quan :

Một đêm ngon lành 18+

Tôi quen anh ấy trong một lần tình cờ tôi đánh rơi cái ví ,trong đó có giấy tờ và cả số điện thoại cũa tôi,Anh ấy đã liên lạc với tôi và tốt bụng mang đến tận nhà cho tôi

Địt chị em họ lồn đẹp rất dâm đãng

Chuyện là thế này. Nghĩ lại vẫn cứ thấy sướng và thèm nhưng cũng ân hân. Con em đó, bà nó là con nuôi của mẹ bà nội mình.Nó xuống thành phố học Đièu dưỡng, mình thì cũng đi làm trong thành phố

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 5

Ông khách du lịch đang đi dạo ven biển, bỗng thấy nơi này không có một bóng người. Ông liền cởi hết quần áo, để lại trên bờ rồi xuống biển tắm.

Đừng bảo mình là đĩ nữa .. mà là vợ anh

Ngày bị vất bỏ. Ngày người mà em yêu tàn nhẫn đá văng em ra khỏi cuộc sống của anh ta, em trơ trọi đơn độc dìm đời mình vào cơn say.. dìm đời mình vào những cuộc chơi, nó chỉ kết thúc khi em trần truồng trên giường với ai đó. Kẻ mà em lại không hề biết là ai

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 2

Không có gì ngọt bằng nước bọt người yêu .Không có ai nói điêu nhiều bằng thằng đi tán gái...