Em Gai Nhat Ban

Mình xấu nhưng mình biết phấn đấu, mình chịu khó làm giàu thì sẽ nhiều người yêu dấu mình như là một con gấu. Chứ mà mình xấu mà mình còn hay làm màu thì cũng giống như là một đĩa thịt trâu ở trên bàn nhậu.

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 1

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 2

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 3

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 4

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 5

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 6

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 7

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 8

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 9

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 10

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 11

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 12

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 13

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 14

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 15

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 16

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 17

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 18

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 19

Em Gai Nhat Ban- Hinh anh 20

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :

Xem Em Gai Nhat Ban hot nhất

Chuyện bắt đầu từ lúc cô Linh được đổi về làm cô chủ nhiệm của lớp tôi. Tôi, một nữ sinh chỉ giỏi về Toán, rất kém Văn, và cô dạy môn Văn nên tôi không bao giờ được lọt vào “mắt xanh” của cô suốt học kỳ I qua.
cô Linh phải nói là một cô giáo trẻ so với các cô đồng nghiệp. Cô sống nề nếp, kỷ luật và thuộc hạng khó nhất ở trường dân lập Nguyễn Khuyến quê chúng tôi. Không biết có phải vì cái tính khó đó của cô mà cho đến bây giờ cô cũng chưa có chồng, và bọn học sinh chúng tôi ai cũng sợ và … ghét !

Trạc 30 tuổi, cô không bao giờ chưng diện, người rất giản đơn nhưng lại nghiêm khắc. Khuôn mặt thì lúc nào cũng đăm đăm. Vì vậy mà nhóm “quậy” chúng tôi hay gọi cô là “bà chằn”.

Gọi chúng tôi là nhóm “quậy” vì chúng tôi thích chơi và “quậy” hơn học. Chúng tôi cho rằng “học cho lắm cũng … tắm ở truồng”, cái câu mà từ nhỏ tôi hay thường nghe. Ý nói thời buổi bây giờ học ra chẳng làm được cái gì, việc làm kiếm thật không dễ ai cũng biết điều đó. Trai thì đi làm bồi bàn, gái làm tiếp thị còn có nhiều tiền hơn.

Ở trường, hễ nói tới nhóm “quậy” là ai cũng biết đến. Nhóm nổi tiếng vì những màn ăn chơi không ai bằng, vì đa số chúng tôi là con nhà giàu. Ăn chơli lúc nào cũng xả láng. Hội trưởng của nhóm chính là anh hai của tôi, bởi vì anh tôi lớn tuổi nhất, là người có nhiều chiêu thức và đầy kinh nghiệm phá phách. Tôi là hội phó. Cái chức hội phó này cũng nhờ dựa hơi ông anh. Không ai trong nhóm mà không nễ ảnh. Tôi cũng nễ ảnh lắm và thật lấy làm hãnh diện. Thật ra, giữa tôi và anh hai cũng có một mối quan hệ không bình thường. Chúng tôi đã vượt qua sự thân thiết của tình anh em, trở thành tình nhân của nhau !

Nhưng thôi … chuyện này không đáng nói tới. Nói chung, nhóm tôi có tất cả 20 người. Ngoài tôi và anh hai tôi ra, dưới tôi còn có Thư Ký Viên, Trưởng Ban Tổ Chức, Hai Tổ Trưởng của tổ 1 và 2 với 9 thành viên của mỗi tổ.

Chuyện xảy ra từ lúc cô Linh chủ nhiệm mở ra một lớp dạy phụ đạo và bắt học sinh phải đi học thêm. Ai không đi sẽ bị cô trù dập. Và nạn nhân đầu tiên lại chính là ông anh hai của tôi.

Sau cái lần anh hai tôi bị phạt làm kiểm điểm, đứng trước lớp đọc lời xin lỗi, tôi sợ quá, quyết định đi học phụ đạo của cô Linh. Nhưng mối “thù oán” bắt đầu reo rắt trong lòng chúng tôi kể từ đó.

Thứ Bảy nọ, đúng 10 giờ, cô đón tôi và các bạn khác cùng khối vào nhà. Nhà cô là một căn nhà tương đối nhỏ với nhiều vật dụng cụ lỉnh kỉnh quăng khắp phòng. “Hôm nay là ngày đầu tiên của lớp phụ đạo”, cô tươi cười nói nhìn xuống đám học sinh chúng tôi đang ngồi nhí nhố. “Khóa học đầu tiên kéo dài ba tháng và tiếp tục cho tới ngày các em thi Đại học. Như các em biết, lớp học này rất cần thiết cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới. Nên các em cần phải có phụ đạo đàng hoàng …”.

Và cứ thế cô thao thao về sự quan trọng của lớp học. Không biết có ai trong chúng tôi chú ý nghe cô giảng hay không. Nhưng riêng tôi thì chẳng hề, tôi cứ nhớ khuôn mặt bí xị của ông anh hôm thứ Sáu vừa rồi mà thấy tức mình dùm cho ảnh.

Mãi mê lo ra, tôi chợt giựt mình khi nghe cô nêu lên giá tiền của lớp học. “Cô chỉ lấy mỗi em một số tiền tượng trưng”, cô nói. Cả bọn học sinh nghe xong chỉ biết cúi đầu làm thinh. Tiền tượng trưng của cô sao mà nhiều thế, lấy tiền đâu ra mà đóng cho cô. Nhưng không nộp cho cô thế nào vào lớp cũng bị trù dập.

Thực ra cái chuyện dạy phụ đạo để kiếm tiền thêm của cô Linh có đứa học sinh nào không biết. Đã vậy không thôi cô còn chơi theo kiểu “cạn tàu ráo máng” những đứa nào không đi học phụ đạo lớp cô. Anh hai như đã nói bắt đầu nhận được khá nhiều điểm xấu và bị phạt kỷ luật. Hay như các bạn thân của tôi trong nhóm tổ 1 và tổ 2 thường bị cô bắt chép phạt, ghi sổ đầu bài. Những đứa nào chịu khó đi học phụ đạo như tôi, dù là chẳng hiểu cóc gì, nhưng vẫn được điểm tốt hơn.

Nếu chỉ vậy thôi thì chẳng có gì đáng nói. Chuyện đáng nói đây bắt đầu xảy ra khi một âm mưu to lớn phát xuất từ một nhóm “quậy” của chúng tôi : Âm mưu bắt cóc cô Linh để dằn mặt !!! Người đề xướng âm mưu đó không ai khác hơn chính là ông anh yêu quý của tôi.

Tôi chỉ nhớ cái đêm trước khi anh đưa ra âm mưu đó, anh tỏ ra rất tức giận. Tôi gần như thức trọn đêm trò chuyện với anh và đến khi trời hừng sáng chúng tôi lại một lần vượt qua cái hàng rào của tình anh em !!!

*
* *
“CÔ CÓ BAO GIỜ THỦ DÂM”, một đứa trong nhóm bước tới xé áo cô ra, quát. Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh đèn nê-on vàng dợt, cô Linh thều thào nói “Em là ai, nghe giọng em quen lắm. Xin em thả cô ra. Nếu em là một trong những học sinh của tôi, mong em đừng xúc phạm tới thầy cô của mình”, vừa nói cô Linh ráng nghiêng đầu về phía có tiếng nói, nhưng sợi dây buộc quá chặt làm cô khó cử động.

“Bát. Bát”. Hai cái tát xán ngang má cô, làm cô Linh chếnh choáng. Tiếp theo là một tiếng quát, “XÚC PHẠM GÌ. Nghe đồn là cô đối xử tệ bạc với đám học sinh lắm phải không ?”.

“Tôi đâu có … Trời, dạy các em nên người là bổn phận thầy cô như tôi … tại sao …”, cô Linh phân trần.

“Nghe nói là cô hay trù dập đám học sinh. Ai không đóng tiền học phụ đạo là …”, một giọng phán quyết cất lên.

“Các em … Các em thiệt quá đáng … Vì cái gì chứ ?
Chẳng lẽ vì những điểm xấu mà cô cho tụi em… Học phụ đạo … Có phải các em học sinh của cô ? Có phải em là NHT hay không. Nghe giọng em quen lắm. Em thả cô ra đi”, cô Linh một tay ôm mặt, một tay quơ quơ phân trần.

“Không phải điểm xấu không thôi. Cô bắt bọn học sinh chép phạt vô cớ. Rồi làm …”, một đứa định nói làm gì đó nhưng không biết nói gì hơn thì chợt ngưng.

“Chép phạt … chép phạt đâu đáng cho các em bắt cóc cô, rồi sỉ nhục cô bằng những lời nói tục tỉu”, cô quơ quơ cánh tay tiến về phía trước. “Các em thả cô ra đi, rồi chuyện gì chúng ta có thể bàn thảo lại. Cô hứa từ nay không bắt phạt các em một cách vô cớ hay quá đáng”.

“Thôi trễ rồi. Nghe đâu tụi học sinh bị cô trù dập bây giờ không còn tin cô nữa. Bên ngoài, công an đang tầm nã hung thủ bắt cóc cô. Thả cô ra, rồi trước sau gì cũng bị bắt. Chỉ còn có cách giam cô ở đây”.

“Mà các em có phải là học sinh của cô ? Có phải NTMT, DCV, đám NGHV của các em ? Nếu phải, cô van các em thả cô ra. Nếu thả cô, cô sẽ báo cho mọi người biết là không ai bắt cóc cô hết. Tự cô tình nguyện theo các em tới đây”, cô Linh xuống giọng.

“Thôi, không dám tin cô. Bây giờ tụi này leo lưng cọp rồi. Làm được rồi làm tới luôn”, một giọng cất lên đáp.

“Các em định làm gì cô”, cô Linh hỏi.

“Trả thù dùm … không phải trả thù …”, một giọng nói từ phía sau cất lên. “Không, chỉ vì chúng tôi là những kẻ cướp mà thôi”.

“Cướp, cướp gì. Các em không định làm gì cô chứ. Giam cô cũng được. Nhưng cô xin … cô xin các em đừng làm nhục tới cô … Dù sao cô cũng là cô …”.

“Thôi đi cô ơi ! Lại dở trò đạo đức đó nữa, tụi tui nhắm cuộc đời này chẳng đi về đâu nữa … Dù cô là … là hiệu trưởng đi nữa, tụi tui cũng không tha. Dưới mắt tụi tui cô cũng là một sự đáp ứng nhu cầu cần thiết”.

“Nhu cầu gì, có thiệt … các em !”, cô Linh nuốt nước miếng. “Các em không định chứ hả ?”

“Bây giờ, cô trả lời cho bọn em biết. Cô có bao giờ thủ dâm. Cô phải nói thiệt, nếu không cô sẽ bị đánh”.

“Các em thiệt không thể ngờ được. Chẳng lẽ lối sống buông thả của xã hội biến các em ăn nói thô tục như vậy …”, cô đáp.

“CÓ HAY KHÔNG ? NÓI MẸ RA ĐI …”

“CÒN NỮA, CÔ KHÔNG ĐƯỢC KÊU CÁC EM, KÊU TỤI TUI LÀ CÁC ANH !”, một đứa thình lình quát lên, làm cho cô Linh giựt mình nói đại: “Không, không bao giờ … Các em …!”.

“Không hả … Rõ ràng là cô nói xạo”. Bát !!! Bát.

“SAO CÁC EM DÁM ĐÁNH… PHẠM THƯỢNG!”, cô Linh chợt kêu lên liền bị thêm mấy tát tai nữa.

“Chẳng những đánh, còn sỉ nhục cô nữa nè”, vừa nói nó vừa xiết sợi dây trói tay cô Linh, làm cô đau nhói.

“Nói cho biết, chẳng lẽ cả đời này cô không bao giờ thủ dâm sao. Với đàn bà con gái, tui rõ ràng nhứt nè. Ít ra cũng một lần chứ … Tụi bây giúp treo lên coi !”.

Một đứa bước tới làm theo “lệnh”. cô Linh chống trả quyết liệt. Nhưng năm bảy đôi tay bề hội đồng, cô Linh sao chống cự nỗi. Cô bị kéo lên khỏi mặt đất, tứ chi kéo dang ra.

Thình lình, từ đâu một bàn tay sờ vô ngực cô, xé toạc áo cô ra, làm bờ vai cô phơi ra trắng hếu.

“Trời ơi, các em … CÁC EM !”, cô la lên.

Hai ba tiếng cười khanh khách kềm theo. “Các em nữa hả, phải gọi là các anh chứ !”.

“Chưa lần nào thủ dâm hả, để bọn tui thử coi hàng là biết. Nghe nói thâm đen là có nghĩa đã có rồi, còn màu hồng tươi … chưa có sờ qua đó … nguyên si à nhen”, một giọng ranh quái cất lên.

“Các em dám. Phép tôn sư trọng đạo của các em đâu ? CÁC EM DÁM ĐỤNG TỚI CÔ !?”, cô Linh giãy dụa.

“Sao không dám. Bây giờ, cô làm gì được tụi tui chứ ! Chẳng những đụng cô, còn đâm sâu cô nữa là khác”, một đứa cười nói một cách đắc ý.

“BAO NHIÊU LẦN?”, một giọng khác quát lớn thúc mạnh vào mông cô Linh.

“Xuuyy ! ….”, cô Linh xuýt xoa và bị tán thêm mấy cái nữa, sợ quá cô nhanh nhẹn nói đại: “Một lần …”.

“Chỉ một lần thôi sao. Tui biết có người … em của bạn tui thủ dâm ít nhất một tuần một lần”.

“Người con gái đó không phải là cô. TUI KHÁC”, cô Linh lên tiếng.

“Nhưng không phải chỉ một lần trong đời chứ hả”, một giọng từ góc bên kia cất lên phụ họa.

“Tùy em nói sao thì sao”, cô Linh nằm im.

“Cô nghĩ sao nếu cô làm một lần cho tụi tui thấy”, một giọng cất lên rồi phá ra cười khanh khách. Cả đám thấy cũng cười theo.

“Các em hết thuốc chữa rồi. Trong đám tụi em có ai là LNV hay không ? Hôm trước cô bắt em chép phạt, em cho cô xin lỗi”, cô Linh lầm bầm.

Không ai nghe lời cô hỏi hết. Bỗng nhiên từ đâu đó, một bàn tay đặt lên ngực cô rồi lên tiếng: “Hàng xịn anh em ơi!”. cô Linh chợt giãy dụa la hét. Nhưng thay vì ngừng tay, năm bảy bàn tay bay vô, chùm chụp lên ngực của cô Linh, mặc cho cô cố gắng tránh né.

Một giọng từ đâu phía dưới chân cô cất lên: “Mày, mau cởi nút áo cô ra đàng hoàng. Chuyện đâu còn có đó, sao đối xử với cô tệ vậy”, rồi nó cười ha hả.

Theo “lệnh” của một đứa, một đứa khác bước lên. Hai ba đứa đứng kế, lui lại, nhường đường cho đứa nọ.

cô Linh bây giờ trở lại trạng thái nằm im chờ đợi. Một bàn tay nào đó đặt nhẹ lên cút áo cô, cô vẫn nằm im nghĩ ngợi. Trước sau vì cô cũng bị bọn chúng cởi áo, thay vì bị biện pháp mạnh, bị đánh, chẳng thà để đứa nào đó làm nhẹ nhàng hơn. cô Linh không định cự nự gì nữa.

Áo cô lần lượt được cởi ra. Bây giờ cô nằm lơ lững treo trên dây, nửa phần lõa thể, bằng bốn sợi dây vải buộc chặt ở cổ tứ chi. Cô thấy thật hổ thẹn vô cùng. Nếu như bọn chúng là đám học sinh của cô, mà đối xử với cô tệ như thế, chắc rằng chúng ghét cô đến tận xương tủy. Sự xấu hổ của người đàn bà bị thấy trần trụi cũng nặng lắm.

Treo cô Linh lên xong, cả đám đứng lớ ngớ nhìn thân thể cô như một con vật sắp vào tay vị đồ tể lột da.

“Thật không ngờ cô giáo có bộ ngực thon gọn mà ướt át ghê ! Cô có tập thể dục thẩm mỹ gì không ?”, một đứa bỗng nhiên xầm xì.

Như đoán được cả đám đang nhìn vào ngực mình lom lom, cô Linh bỗng thẹn đỏ mặt. Giãy dụa mấy cái lơ lững cho có lệ. “Các em, đừng làm vậy … Đừng! ĐỪNG! QUÁ ĐÁNG RỒI NHEN”.

Dù cho cô có kêu la, bọn họ cũng mặc kệ. Và khỏi cần nói, lúc này đứa nào đứng gần đó cũng cương cứng hết cỡ.

Thình lình, “tốc”… một cái bún tay ra hiệu của đứa đại ca trong nhóm. Cả đám bước tới lần lượt trút hết áo quần. Đứa nào cũng tổng ngổng chỉa về phía trước. Chắc là bọn chúng khá thân thiết với nhau nên chẳng ngượng ngùng trước sự hiện diện của đứa kia.

“Tụi mình suy nghĩ kỹ chưa ? Hãm hiếp là tội nặng lắm đó !”, một đứa có vẻ ít nói nhất trong đám lên tiếng. Liền đó, năm bảy bàn tay vừa rồi lại đáp lên mình cô Linh vội rút tay về.

cô Linh thừa lúc bọn chúng dè dặt, lấy hơi nghỉ ngơi. Cô bớt giãy dụa và có thể cô cũng đã yếu dần vì bị treo trên không khá lâu. Cũng có thể cô cũng không buồn chống cự không giúp gì được hơn.

“Sợ gì … tụi mình tính toán kỹ càng hết rồi. Kế mượn dao giết người hay dương đông kích tây gì đó … ai biết được. Công an cũng không thể nào ngờ là bọn mình”, một đứa xầm xì.

“Vậy đại ca chơi cái chiêu vu oan hả ?”.

“Xuỵt …. !!! Đừng nói thêm nữa. Tao đảm bảo không sao là không sao. Mày nhát quá thì ngồi ngoài đó coi đi. Nói xong, nó quay sang cô Linh nói tiếp: “Cô có ngại chiêu đãi tụi em chút chút ? Không mất thời gian gì cô đâu, mất chút … sỉ diện thôi” Cả đám lại quên hết sự lo sợ vừa rồi, phá ra cười khanh khách khi nghe lời chế giễu của hắn.

“Các em quá đáng rồi nhé. Nếu các em muốn làm gì thì làm. Đừng bắt cô … đừng hành hạ cô theo kiểu đó. Các em có biết đạo đức là gì không ? … Cô mà chết, cô không tha cho đâu”, cô Linh phản kháng.

“Đạo đức có ăn được no không cô”, một đứa dè biểu.

“Cô chưa chồng mà … đâu có sợ ai đánh ghen. Lấy hết tụi tui làm chồng đi. Tụi tui cho … cho em sướng đều đặn. Còn cái chuyện tha hay không tha … tính sau nhé. Coi theo thái độ biểu hiện của cô sao đã, khoan hồng tùy hình thức”, đứa khác phụ họa thêm.

Nói xong, nó đưa tay chộp nhanh vào bẹn cô Linh, làm cô giựt bắn mình, co chân đạp túi bụi. Nhưng vì bị trói, cô chẳng làm gì được. Giãy dụa chỉ làm thân hình cô đong đưa như cái võng lắc trên không.

Đám nọ lại có dịp nhìn thấy cô khổ sở dưới bàn tay tham lam của tên đại ca, lại thấy cô nửa trần trụi vẫy vùng như con cá nằm trong rọ, liền phá ra cười chí chóe.

Vừa bị sỉ nhục tinh thần lẫn thể xác, cô Linh không khỏi rùng mình. Trong đời cô chưa bao giờ gặp sự gớm ghiết đến như vậy. Thế là cô sụt sùi khóc. Nước mắt cô lăn qua khóe chảy dài trên má.

“Các em … các em thực đối xử với cô vậy sao. Chẳng lẽ kiếp trước cô mang nợ các em”, cô thút thít.

Một tít tắc lặng im. Cả đám nhìn nhau như có chút mủi lòng. Nhưng đâu đó một giọng quát lên: “THÔI DẸP ĐI, dẹp nước mắt cá sấu đó đi, tụi này đã chay sạn rồi. Đây không phải sự trừng phạt chi hết, coi như cô không may lọt vào tay tụi này đi”.

“Ờ, phải đó”, một giọng cất lên phụ họa. Cả đám nghe tên nọ nói chí lý cũng ậm ừ đồng ý. Chúng quyết định súm lại bao quanh lấy cô, hết sờ mó đến như hành hạ, xúc phạm nhân phẩm cô.

Một lát sau, đâu đó có tiếng đề nghị, “Đố ai làm cô ướt”.

Một đứa khác tuột luôn cái quần đùi, đưa luôn dương vật đặt vào lòng bàn tay cô rồi rút nhanh về, nói: “Chỉ cần cho cô sờ một chút sẽ chảy thôi”. Cả đám nhìn hành động của đứa bạn trố mắt ra.

Một giọng khác vang lên: “Trời ! Mày không sợ cổ bóp … một cái là trứng dái chạy lên tới cổ”.

Vừa khi đó, cô Linh cố gắng kéo tay về dù đã bị trói chặt. Cô cảm thấy thật gớm ghiết cái vật nong nóng, sùi sùi nằm trong lòng bàn tay.

“Các em thật quá đáng. Nếu cần giải quyết nhu cầu tại sao các em …”, cô la lên “TẠI SAO CÁC EM KHÔNG THỦ DÂM HAY TÌM GÁI ĂN SƯƠNG”, cô nhỏ nhẹ: “Nếu cần tiền cô sẽ giúp một ít. Bây giờ thả cô được không?”

Cả bọn có thể thấy lúc đó mặt cô sừng lên, bừng bừng. Đâu đó, có đứa nào bạo dạn lên tiếng, “Chứ không phải thủ dâm bị nghiêm ngặt cấm đoán hay sao. Tìm bò lạc coi chừng công an lụm liền”.

Video clip 18+ women in box-japanese :

Đọc Em Gai Nhat Ban mới nhất 2014

Sáng nay ko hiểu Gấu nhà em thế nào mà "nứng" kinh thế. Qua nhà chơi, nằm đc tí xíu ôm ấp, thế là em ý quay lưng để mình ôm, sẵn tiện cho thằng KU cạ cạ vào mông. Cạ qua lại đc xíu thì em ý quay lại nói nhỏ:
"Anh ơi, bướm em giựt giựt, ra nước ướt hết quần rồi này.." 

"Ô thế à, a chưa giựt mà ku a nó cứ cứng cừng cựt rồi nè.."

Em hiểu ý, ngồi dậy, kéo 1 phát cái quần đùi bay xuống giường. Cái tay cầm trym em nhanh thoăn thoắt, miệng đưa vào bú chùn chụt. Ôi thôi, nhìn em ý liếm + cái lưỡi đi lên đầu ku mà mê trôi cả cái nôi 

Liếm đã đời, em trèo lên người cầm con trym mình cà cà qua lại thế nào mà nước chảy xuống ướt cả con trym em các bác ợ. Hix, kì này em nó nứng quá nứng quá. 

May mà trong lúc chơi nhau có chụp choẹt vài kiều, trc tiên UP các pác xem chiêu thức "Cưỡi ngựa xem hoa, xoa xoa toẹt nước" 

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :


Có những cái đôi khi, con người ta không tài nào hiểu nổị Chẳn hạn như: Những kẻ giàu, vợ đẹp, con ngoan, gia đình hạnh phúc, danh vọng lừng lẫy, mà lại ham muốn xác thịt một con người ở! Những kẻ như thế, ông bà ta thường đặt cho họ cái tên kèm theo mạng số: “lão bịnh”, “thằng bịnh” hay “ông bịnh” . Cái tên nghe rất nghèo, nhưng lại chí lý đến lạ.
Tại làng Bình Thuận, tỉnh HB, có một gia đình phú ông rất giàu và rộng chi, thế cho nên ai cũng mong được làm, kẻ ở người hầu của gia đình ông . Phú ông có 3 vợ và 4 con, mỗi vợ ở riêng một nhà, nhưng cả 3 nhà đều xây gần nhau . Hai vợ đầu sanh được 2 cậu quý tử, và vợ ba, sanh được hai nàng công chúa . Dĩ nhiên, vợ bai là người đẹp và trẻ nhất . Bà không những đẹp nhất làng, mà còn được mệnh danh “trăng ghen, nguyệt thẹn” khắp cả tỉnh . Do đó, con bà cũng đẹp như tiên. Còn Phú ông thì sao ? Tuy đã 55, nhưng do học rộng, giàu có, thoải mái tinh thần, sinh lý đầy đủ. Do đó, ông rất tráng kiện và tinh khôi . Công việc trong gia đình thì ba bà chia nhau cai quản, riêng tiền bạc và chọn người làm thì ông lo .

Ngày nọ, người làm thân tín nhất của ông phải về quê báo hiếu, bảo dưỡng cha mẹ già, do đó, ông cần một người trung thành, thật thà để giao chức vụ quản gia . Và hội tuyển người chính thức bắt đầu vào một sáng chủ nhật đẹp trời . Giấy tuyển người viết rõ: KHÔNG PHÂN BIỆT TUỔI TÁC HAY NAM NỮ . CHỈ CẦN KHOẺ MẠNH, KHÔNG BỆNH TẬT, TRUNG THÀNH, BIẾT GIỮ BÍ MẬT, lương sẽ là 100 quan vàng một tháng, còn được cấp dưỡng nhà đủ lớn cho gia đình 4 người cộng ăn, mặc mỗi ngày . Do đó, trai, gái, già trẻ trong làng, ai ai cũng hân hoan đi sắm bộ vía để xin việc .

Ngày tuyển người của gia đình ông phú hộ chẳng khác nào ngày hội của cả làng . Ai ai, cũng rất tươm tất từ dầu tới chân . Phía trên bục cao, phú ông ngồi giữa, vợ cả và vợ hai ngồi bên tay phải, vợ ba cùng hai con gái khoảng 14, 15 ngồi bên phải và đứng sau ông là hai con trai . Người ta còn thấy, phía sau lưng hai người con trai ông là một phòng nhỏ, được làm bởi những phên lá tươi và có mái che, không ai hiểu đó là phòng gì và dùng để làm gì . Một anh người làm, quần áo cũng tươm tất không kém gì chỉ, đứng ra, cầm sớ, gọi tên những người xin việc. Ai có tên được gọi thì đứng lên, bước qua bên tráị Ai không có tên thì phải rời quan phủ . Sau một tiếng, người ta thấy chỉ còn lại 8 người, 4 đàn ông và 4 đàn bà . Khi đám đông giải tán, Phú ông bắt đầu bắt tay vào việc tuyển chọn . Ông rất khái khí, không chút độc tài, vòng đầu, loại 4, sẽ do các con quyết định. Vòng 2, loại 2, sẽ do 3 bà quyết định, và vòng ba, còn 2, sẽ do phú ông quyết định . Và cuối cùng, có lẽ biết tính chồng chuộng hoa đẹp, nên các bà đã loại bỏ phái yếu, chỉ còn lại 2 thanh niên vạm vỡ, đẹp trai . Lúc này, phú ông bắt đầu làm việc .
- anh Tây, anh bao nhiêu tuổi ?
- dạ bẩm ngài, con 32 ạ .
- làm nghề gì ?
- Dạ con làm nghề cân, đong thóc ạ .
- có vợ con gì chưa ?
- Dạ có vợ và một con ạ .
- con bao tuổi
- Dạ, mới 2 ạ

- anh Tây, anh bao nhiêu tuổi ?
- dạ bẩm ngài, con 35 ạ .
- làm nghề gì ?
- Dạ con coi phu xe cho Thầy Độ làng bên ạ
- có vợ con gì chưa ?
- Dạ có vợ và 3 con ạ .
- con bao tuổi
- Dạ, 8, 6, 4 ạ

Sau một lúc hỏi han xong, phú ông bèn bảo: anh Tây vào phòng kia, cởi hết quần áo ra, cho bà và ông coi có bịnh hoạn gì không, sau đó tới anh Đông, cũng làm y như vậy .Anh Tây, ngại ngùng, nhưng biết sao được, chả lẽ chỉ vì cái chuyện cởi quần áo mà lại bỏ mất cơ hội nghìn vàng này sao ? Nghĩ thế, nên anh rất tự tin, bước vào phòng . Lúc này các cô và các cậu đã bị phú ông cho về nhà, nên, ban giám sát, chỉ còn lại ông và ba bà lớn nhỏ . Lúc anh Tây vừa cởi áo ra, thì ba bà đều mắt sáng rỡ nhìn vào hạ bộ anh Tây, với cái vòi voi thật dài, thật to, và những đường gân trên bắp thịt, cứ cuồn cuộn gọi mời . Không ai bảo ai, cả ba bà đều ngấm ngầm chọn anh Tây . Đến lượt anh Đông, tuy vòi không dài bằng, nhưng nước da đen sạm của anh cũng chứng tỏ anh là người khoẻ mạnh và năng nổ . Tuy vậy, khi bàn bạc, cả 3 bà đều quyết định chọn anh Tây .

Ngày hôm sau, gia đình anh Tây được cấp cho một căn nhà cách nhà phú ông 10 mét. Từ đó, họ được xem như người nhà, không phân biệt giàu sang.

Vào một tối giông bão, anh Tây vừa cộng sổ lúa gạo xong, thì cô ba gọi vào phòng và hỏi: Tây này, Tây có thấy ông của mợ đâu không ? anh Tây thật thà: hình như ông đang bên mợ hai đấy ạ, ông có nhắn con là bảo mợ, đêm nay, ông về trễ . Cô Ba thở dài, mắt long lanh: Chung chồng khổ lắm Tây ơi … chưa nói dứt câu, những giọt nước mắt đã tuôntrào .

Động lòng, tây lau nước mắt cho cô Ba và bảo: Thôi, mợ nghỉ đi, đừng khóc, tối ông về . Cô ba nhân dịp Tây đụng vào mình nên ngả hẳn vào ngực Tây thì thầm: Tây ơi, em khổ lắm, đừng gọi em là mợ xưng con khi có hai mình , chỉ xưng hô thế khi có người xung quanh thôi Tây nhá . Vừa nói, tay cô vừa vuốt ve bẹn hán của Tây . Trai sung, gặp bàn tay điệu nghệ, mềm mại đụng vào, thằng nhỏ của Tây nhảy dựng như phải bùa . Tây đỏ cả mặt không biết nói sao, thoái lui thì tiếc và đứng yên thì họa . Do vậy, Tây nắm lấy tay cô và bảo: Chắc cô sốt nên tâm thần bất ổn, để Tây dìu mợ vào dường nhá . “vào giường”, hai tiếng nghe đê mê chi lạ, thế là cô Ba chịu liền . Nhưng, có lẽ trời không ban, nên vừa lúc đó, Hiền, con gái lớn của mợ chạy vào nhà và gọi:
- Mẹ ơi, Thày bảo Mẹ nấu trà đợi Thày đấy .
Nghe tiếng con, cả cô ba và Tây đều sợ xanh mặt, may sao, Hiền ngây thơ bảo:
A, có anh Tây ở đây thì tiện quá, anh Tây ơi, anh tây qua phòng Hiền, dời dùm Hiền cái giường ra góc khác, vì hiện giờ, nó nằm kế cửa sổ, đêm lạnh quá, Hiền ngủ không được . Chụp lấy cơ hội, tây liền đi theo Hiền, mặc cô ba ngơ ngác, tiếc rẻ qua ánh nhìn .

Phòng Hiền cách phòng cô ba 1 dãy hành lang, nơi này, rất hiếm khi Tây được đặt chân tới do đó, từ cây cối, đến cách trang trí đều rất lạ đối với Tây . Hiền năm nay 16 tuổi, ngực hoa cau, dáng thon, tóc dài, uyển chuyển . Khi bước, cả thân hình Hiền cùng bước, ngực lên xuống sau lớp vải lục mỏng. Mông ẩn hiện như núi, như trăng . tây như ngườimất hồn, một tay bị Hiền kéo, còn tay kia, vén những lá cây mọc loà xaò trước mặt . Phòng Hiền được chưng bày rất giản dị, 1 đàn tì bà, một đàn tranh và bộ bàn ghế tiêp khách . kế đó, là phòng ngủ, được ngăn bởi một lớp lụa đào rất thơ …

Trí tưởng tượng của Tây chưa đi xa, đã bị Hiền kéo về thực tại: Anh Tây phụ Em nha, em đếm 1, 2, 3 thì anh kéo nó qua bên này nha …chưa đếm tới ba, thì Ttây đã kéo, thế nên Hiền bị té gọn vào lòng Tây, mùi lài thoang thoảng cộng thêm đôi bồng đảo cạ sát vào thịt nên Tây không cầm lòng được, choàng vội, ôm Hiền vào lòng . Hiền e thẹn, nhưng hình như không nỡ bước ra khỏi lòng Tây, phút e ấp như kéo dài, hơi thở tây đứt đoạn, nhưng, như có ma lực, Tây bỗng choàng đứng dậy, và chạy ra khỏi phòng Hiền. Tây cắm đầu chạy như đang trốn tránh một sự thật tới gần . Tới đầu hè, Tây choàng tỉnh, và bước chậm lại, tình cờ, lúc đấy, Tây đi ngang qua phòng bà Hai, thấy trong phòng, 2 bóng người chập chờn đè, ngả cùng tiếng rên phát, nghẹn tuôn qua kẽ cửa . Sợ ông thấy, thì phiền, nên Tây vội núp vào bụi, định bụng, kho ông xong, sẽ bước ngang phòng để về với vợ, con. Đứng trong bụi, Tây nghe tiếng bà hai rõ mồn một: Ôi, mình ơi, em khát mình lắm, sâu, sâu nữa đi mình, đáp lại lời bà hai là những tiếng phạch, phạch thịt chạm thịt dập dồn phát lớn . Bỗng, bóng ông ngưng lại, và giọng ông rõ, nhỏ vang lên: Thôi, anh mệt rồi, để hôm khác mình tiếp nhé . Tiếng bà Hai bỗng ré vang, sỉ vả: Phải rồi, con này già rồi, mình chê, mình dành tinh trùng cho con ba … ông không trả lời, thản nhiên mặc quần áo … Như linh tính, ông sẽ bước ra cửa và đi ngang bụi cây này, nên Tây vội bước ra với vẻ bình thản, tình cờ … Quả đúng vậy, ông bước ra cửa, thấy Tây, như vớ được vàng, ông bảo Tây: “mày vô dỗ cô hai dùm tao đi, dỗ sao cho bả hài lòng là được .” nói xong, ông đi thật lẹ về phía cửa đình. Tây lính quýnh không biết nên làm gì, nhưng, ông đã ra lệnh thì phải làm, thế nên, Tây thản nhiên, mở cửa bước vào phòng bà hai …

… Tranh tối, tranh sáng, một bóng người khoả thể, gục trên cửa sổ thút thít … cặp vú rung từng hồi theo tiếng nghẹn nấc trong đêm … cô Hai nghe tiếng động, tưởng chồng mình chùng lòng trở lại, nên càng thút thít nhiều hơn … Không biết mở đầu ra sao, nên Tây sớ rớ, đụng vào cặp ly, vỡ toang trên nền. Tiếng sành vỡ làm cô hai giật mình, ôm ngực lùi vô giường . Tây nói nhỏ: Dạ, ông bảo con vào dỗ bà, mong bà an tâm . Tuy được gọi là bà, nhưng nét mặt người đàn bà ấy còn trẻ lắm, chỉ độ 42 tới 45 là cùng . Thân hình cô như một pho ngọc thạch, trắng toát và hấp dẫn . Vẫn chưa hết ngại ngùng, bà ngồi hẳn lên giường và co hai chân lên như con sâu quắp để che chim và vú mình . Tây thản nhiên đưa cho bà bộ quần áo lượm lên từ dưới đất . Như bị chạm tự ái, bà vất bộ quần áo xuống đất và bảo Tây: Ông bảo dỗ, là dỗ .. làm sao ? Tây luống cuống trả lời:
- Dạ, dỗ sao cũng được, miễn sao, bà nín khóc .

Nghe vậy, bà hai càng khóc lớn hơn … vừa khóc, bà vừa nằm dài trên giường, hai chân dạng hờ khêu gợi . Dù gì, cũng là người ở trong nhà, làm sao Tây dám phụ vụ, dỗ dành kiểu này . Thế cho nên, Tây lùi ra và nói: Con xin bà, bà đừng khóc nữa … kẻo người ta nghe lại bảo con hà hiếp bà … càng nói, bà càng khóc lớn hơn, không còn cách nào khác, Tây đành ngồi xuống giường, đưa tay, đỡ bà dậy … nhưng, ơ kià, bà bỗng nín khóc, và kéo Tây vào lòng … không đợi phản ứng của Tây, cô hai đã tuột quần Tây ra, và bú lấy, bú để vòi voi của Tây . Có là thánh cũng không cưởng lại cái cám dỗ đang chạy khắp cơ thể mình, huống hồ Tây, một thanh nhiên đang sung sức . Lấy vợ nhà quê, do đó, kiểu bú mút này làm gì có trong tình vợ chồng của Tây, thế là, Tây nằm dài, tự nguyện dâng hiến xác thịt cho “cô hai” .Cu trai sung, cám dỗ cô Hai Vàng sao đâu! nó dài, nó cứng, có cong, chắc chắn là sướng lắm . nghĩ vậy nên cô Hai Vàng vội ngồi lên bụng Tây, đưa cặp vú vào miệng anh, và tay duỗi ngược ra sau lưng nâng niu của quý … Như đứa trẻ cai sữa lâu ngày, Tây tham lam ngoạm hết cả núm lẫn một phần bầu vú, chàng hít hà, bóp, cắn, nắn như người điên . Sự cuồng loạn này làm cô hai Vàng sướng ngất . Bỗng nhiên, Tây ngồi dậy, đè cô Hai Vàng xuống và hùng dũng, đặt đại bát vào nòng . Ấn thật mạnh … không gian như chao đảo, Tây không ngờ, lỗ Hai Vàng nhỏ đến thế, ôi, sướng quá bà ơi, con sướng quá … Bỗng nhiên, cô Hai Vàng đẩy Tây ra, làm Tây cụt hứng! Đẩy xong, cô Hai Vàng nói: Từ rày sắp tới, khi “gần” em, anh phải gọi em là Vàng và xưng anh, nếu bẩm thưa thì “đây không thèm!” . Vào giờ phút này, có đi đầu xuống đất, Tây cũng đi, chứ nói chi tới gọi Vàng, xưng Anh! Thế là Tây đè Vàng xuống và đặt cặp môi lên vú nàng rồi nói:
- Vàng làm khó anh hả, anh cho Vàng chết nè … chưa dứt lời, khẩu đại bát của Tây đã lún sâu trong chim Vàng, mỗi cái nện của Tây là cả một thiên đàng hé mở. Vàng chưa bao giờ được sướng đến vậy . Thế cho nên, nàng cứ ư ử rên và nảy đ*t thật cao, đón trọn nòng súng xối xả từ Tâỵ Có lẽ, Vàng ít bị vùi dập, nên vú còn chắc, chim còn nhỏ, thậm chí, nhỏ hơn vợ Tây nữa là khác . Những cú “bấu” cu đã làm Vàng ngất ngây, không cầm được cuộc chơi . Vì thế, sau 20 phút quần và chống cự với thiên đàng nhỏ, Tây đã hùng dũng xịt vào Vàng những giọt hạnh phúc trân châu …Sau khi rời nhà bà hai, Phú ông định bụng sẽ về “thăm hỏi” bà ba, thế nhưng, lại quên mất củ sâm dưỡng sức ở văn phòng nên ông phải về văn phòng lấy.

Bước vô cửa văn phòng, ông thấy Lãng, vợ Tây đang chổng mông lau chùi nhà . Cáo mông gái một con cứ như đón, đợi, chào mời, không cầm được lòng, ông vỗ nhẹ vào đ*t lãng, làm cô nàng giựt thót mình và quay lạị Chưa tỉnh hồn thì đã bị hú ông thản nhiên lần sờ vào quần, Lãng cũng mặc, vì có mất mát gì đâu, không chừng lại còn được ban thưởng hậu . Vả lại, nghe mấy đứa người làm trong nhà kháo nhau: Ông chơi dai và đã lắm … thế cho nên, Lãng cũng muốn thử một lần cho biết gió, biết mưa . Thấy con mồi ngoan ngoãn để mình lần tay vào quần, do đó, phú ông thản nhiên lột trần con mồi ra, và vục đầu vào bộ ngực gái 25 . Lâu lắm rồi, ông không chơi gái trẻ như vậy . Nên cu ông, chưa đụng đã cứng ngóc lên trời, ông bảo Lãng: hôn cu ông đi con, thương nó đi con, Lãng sợ sệt, chết trân nhìn ông . Ông thản nhiên cười và đổi giọng cưng chiều:

Em Gai Nhat Ban Ân ái mặn nồng 1

Từ lúc chồng chết, Dì Hân vẫn ở một mình. Ngày xưa trước khi có chồng Dì Hân tu bà Phước, nhưng đổi đời nên Dì xuất ra. Bẩm sinh là người cứng rắn và tự tin nên Dì không thích nhờ vã ai. Căn nhà Dì tuy nhỏ nhưng gọn gàn sạch sẽ ở một tỉnh lỵ ít người vùng Đông Bắc nước Mỹ. Dì cao to hơn so với những đàn bà Á Đông nhưng nhìn gọn gàn cân đối. Dì Hân đi làm trong hãng ráp nối điện tử , biết Dì không chồng nhiều đàn ông gấm ghé tán tỉnh, nhưng Dì chỉ cười không đáp lại.

Trong cái tỉnh lỵ buồn tẻ nấy, Dì Hân có quen một cô người bạn tên Vân. Cô Vân có chồng người Mỹ. Vợ chồng Cô Vân chịu chơi, rộng rãi, phóng khoáng. Hai vợ chồng Cô Vân vẫn thường đến nhà Dì Hân chơi cuối tuần, ngược lại Dì Hân cũng thường đến nhà Cô Vân khi có dịp. Họ thân nhau, hiểu nhau nên gần gủi mật thiết như người nhà. Có lần Cô Vân hỏi Dì Hân:
“Trông bà còn ngon cơm sao không lấy chồng đi cho rồi!?”
Dì Vân cười trả lời:
“Ngu sao! Đang tự do sao phải tròng đầu vào rọ!”
Cô Vân vỗ vai bạn bảo:
“Thì có bồ! nhà ai nấy ở, cơm ai nấy ăn!”
Dì Hân lắc đầu nói:
“Chưa gặp người, bà có làm mai đi!”
Cô Vân cười lớn nhìn bạn nói:
“Ừa! khi nào có tui giới thiệu!”

Tình bạn càng thắm thiết nên có cái gì Cô Vân cũng chia sẻ với bạn mình. Sau nầy những phim tình cảm Đại Hàn tình tiết mê ly nhiều tập hai bà thường trao đổi nhau xem, nhiều khi Dì Hân mê xem đến nỗi thức khuya quá sáng hôm sau vào hãng thiếu điều ngủ gật.

Dì Hân đang mải miết theo giỏi cuốn phim “Ta mãi yêu nhau” tới đoạn gây cấn thì phim hết phải bỏ đĩa khác, khi Dì bỏ đĩa mới thì lại không phải phim Đại Hàn mà lại thấy khuôn mặt tươi cười của Cô Vân trước ống kính. Cô Vân đang đi dạo trong một khu vuờn mùa xuân thật đẹp, chiếc váy hoa cô mặc trông rạn rỡ đang xòe ra trước ông kính, người đàn ông đang quây nói đẹp lắm là giọng chồng Cô. Dì Hân lẩm bẩm: “Chà chắc hai người đi nghĩ hè!”Cuốn phim chạy theo Cô Vân trong suốt cuộc đi chơi, nào vườn hoa, lúc lên đèo xuống suối, lúc phố thị lúc thôn quê, rồi về tới khách sạn, đến lúc nầy Cô Vân cầm máy quây anh chồng tươi cười xuống xe. Người chồng Mỹ của Cô Vân thật ra trẻ hơn vợ vài tuổi, trông anh ta mạnh khoẻ vạm vỡ. Cô Vân quây chồng trong phòng khách sạn, chợt Dì Hân khựng lại khi trên màn ảnh anh chồng Cô Vân tự nhiên thoát y đi vào phòng tắm. Nhìn thấy cảnh thoát y của người đàn ông với cái hạ bộ lớn làm Dì Hân sững sờ muốn tắt máy, nhưng nghĩ sao Dì lại coi tiếp. Anh chồng của Cô Vân từ phòng tắm đi ra, anh tươi cười nhìn ống kính rồi lại nằm trên giường. Cô Vân chiếu sát hạ bộ chồng và bàn tay của cô cầm vuốt ve dương vật. C*c người đàn ông cương lên, có tiếng cười rộn rã trong máy. Dì Hân không ngờ mình lại coi phim sex. Cô Vân đi tắm, khi ra Cô trút bỏ khắn tắm. Thân hình Cô vẫn còn săng chắt. Anh chồng chồm dậy đẩy vợ nằm xuống giường rồi bú mớm vợ. L*n Cô Vân sạch không lông nhìn mát mắt, nhưng giữa khe có tí thịt thừa. lúc chồng bú cô sướng quá cứ bung người rên rĩ, xong Cô Vân cũng bú dương vật anh chồng to cứng, cái đầu khấc bóng chảy. Lúc hai anh chị đ* nhau rầm rập mới thấy tiếng rên Cô Vân thật dâm đãng. Dì Hân bàng hoàng như trong giấc mơ, chợt nghe giữa háng cũng rịn nước ra ẩm ướt lúc nào không biết.

Vài ngày sau Dì Hân nghe Cô Vân gọi phone nói:
“Tui đưa lộn đĩa phim bà coi chưa!”

Dì Hân ú ớ, thì nghe Cô Vân cười lớn trong phone nói tự nhiên:
“Xin lỗi nhe! Có coi cũng không sao! tuị nầy đi nghĩ hè rồi sẵn dịp quây luôn, tính bỏ phần cuối nhưng lại quên, nhưng ai thì sợ… chứ bà thì không sao! Cho bà mãn nhãn, có dịp cho biết ý kiến!”

Dì Hân ngượng ngùng lãng qua chuyện khác. Hình ảnh con c*c to đút vào l*n của Cô Vân như hiện ra trước mặt, làm Dì lính quýnh rồi từ gĩa cúp phone.

Dì Hân đứng trước tấm gương lớn trong phòng tắm, tấm gương mờ bởi hơi nước, dì lấy tay xoa xoa những vệt nước, hiện ra một thân thể trần truồng. Thân thể trước mặt vẫn còn đẹp, hai đôi vú nhô cao chưa xệ, cái bụng cái eo vẫn còn nhỏ cho bộ mông to và chồm lông phơn phớt trước háng. Dì hài lòng với thân thể của dì. Dì Hân đứng vút ve cơ thể mình rồi dần dần cảnh tượng làm tình vợ chồng cô Vân hiện ra làm cơn hứng tình bùng dậy, dì vút ve xoa bóp cơ thể mình trong cơn mê dục cho đến lúc ngây ngất lên rồi diụ xuống, dì chợt ngượng ngùng quây đi.

Mùa thu ở đây rất đẹp, dì Hân thường lái xe đi ngắm cảnh, mỗi cảnh như một bài thơ, hay khúc nhạc. Lá vàng rụng đầy xuống những con đường , những hồ nước soi bóng cây đủ màu, nếu trên xe nghe thêm nhạc tiền chiến như: “ Thu đi cho lá vàng bay…. lá rơi cho đám cưới về” là tuyệt vời!Dì lái xe về nhà thì thấy trước nhà có gã đàn ông Á Đông ngồi trên thềm, dì ngạc nhiên xuống xe, Gã trông bụi đời , trên vai vác ba lô, dưới chân thêm một xách lớn. Gã mặc áo thun quần jean bạc phách. Thấy dì đi tới gã lật đật đứng lên, rồi chưa đợi dì hỏi gã lên tiếng:
“Chào dì Hân, tui là Phẩm con ông bà Thanh ở Sàigòn năm xưa!”

À thì ra con bà hàng xóm thân tình lâu năm, dì mừng rỡ hỏi:
“Ủa! sao Phẩm biết tui ở đây?!”
“Thì hỏi lòng vòng! Tui tới xứ nầy làm việc, rồi hỏi riết nhiều người mới tìm ra dì, nhờ dì cho ở tạm thời gian đầu?”

Dì Hân lấn cấn, nhưng không biết sao.
“Ừ! Thôi ở tạm, nhưng phải tìm chổ khác nha!”
“Vâng!” Thằng Phẩm vui mừng tay nắm lấy túi xách. Sau khi dành cho hắn một phòng nhỏ dì Hân thấy mình không được thoải mái, vì ở một mình đã quen.

Nhưng một thời gian ngắn dì Hân lại thấy thích gã con trai. Có hắn tự nhiên căn nhà ấm cúng. Phẩm siêng năng, sau những buổi đi làm về hắn giúp dì Hân hút thảm, cắt cỏ quét lá. Hắn lại một tay đầu bếp có hạng nên hai người thường có những bửa ăn ngon miệng cuối tuần, còn rất hạp nhau về rượu nên có lần trong bộ váy đen ôm sát thân hình hấp dẫn sau buổi tiệc về say xỉn , dì Hân đã không tự chủ nên đã để cho Phẩm hôn môi, hai người đã nút lưỡi nhau cho đến khi hắn leo lên người dì Hân thì quá muộn màn cho sự chống đối. Hai thân hình quần nhau điên dại cho đến lúc con c*c to của Phẩm lọt vào âm hộ của dì Hân thì chuyện đã xong. Phẩm đ* dì Hân liên tục cho đến gần sáng mới buông ra ngủ. Sáng hôm sau dì Hân dậy lấy tay dụi mắt nhìn thân thể trần truồng của mình bên cạnh chàng trai và sự ướt át mền gối sau cơn tình ái kịch ngất chứng nhân của hoan lạc đêm vừa qua làm dì xôn xao, và khuôn mặt đẹp trai của Phẩm đang ngủ ngon như trẻ thơ, bất giác dì Hân hôn lên má Phẩm, rồi dì hôn xuống phần ngực, phần rốn, đến khi nhìn thấy con c*c của Phẩm bất giác lòng dì rộn rã. Con c*c thật sạch sẽ to lớn không thua John chồng của của Vân, dì không ngờ con c*c nầy đã đâm sâu, thọt sâu, mạnh vào âm hộ làm dì sướng ngất đêm qua. Dì không ngờ Phẩm cũng là kiện tướng trên giường. Không cưỡng được di Hân cuối xuống lấy miệng ngậm c*c Phẩm. Không đầy vài giây sau Phẩm ú ớ, c*c hắn cương cứng trong miệng của dì Hân, dì liếm mút ngon lành. Phẩm mở mắt nhìn thấy người đàn bà đang bú c*c mình, hắn trân người sung sướng hạnh phúc.

Dì Hân đang tắm thì thấy Phẩm bước vào, hắn bắt đầu xoa bóp thân thể đầy xà phòng của dì. Tuy hắn đứng thấp hơn dì Hân nhưng có sao, hắn vẫn thích những người đàn bà to con. Hai người đùa giỡn như con nít, Phẩm lấy vòi nước xịt mạnh vào l*n dì Hân rồi cười lớn, trong đầu hắn muốn bú l*n, dì Hân lấy tay che l*n như không muốn Phẩm nhìn thấy. Mặc cho nước rơi xuống Phẩm đẩy dì Hân vào tường cuối xuống bú l*n. L*n dì Hân đẹp hơn l*n cô Vân . Hai mu tròn to không một miếng thịt thừa. Cái khe khép kín hấp dẫn khiêu khích. Phẩm banh ra liếm họt le đỏ hỏn tròn cương lên. Ngón tay cái hắn đút sâu vào lỗ ngoáy lên phía trên có một lớp thịt nhầy, dì Hân hét lên sung sướng, hơi thở mạnh. Lần đầu tiên dì có cảm giác cực sướng, dì dang hai chân ra lớn hơn, dì run lẩy bẩy, toàn thân tê cứng hoan dại lạc thú khi Phẩm say sưa bú l*n. Tiếng cười mất hút chỉ còn nghe tiếng rên la cùng tiếng nước rơi xuống. Phẩm đứng lên xoay dì Hân lại chổng đôi mông to về phía sau, hắn cầm c*c đẩy mạnh vào l*n dì Hân nắc như máy. Chưa bao giờ dì Hân được đ* kiểu chó sướng như vậy…

Dì Hân email cho cô Vân kể rõ sự tình. Hai người đàn bà chia xẻ tình cảm, dì Hân không dấu diếm chuyện của dì và Phẩm, cô Vân trả lời là mừng cho dì Hân không còn cô đơn, rồi còn nói khi nào dì Hân có quây tape nhớ gởi cho cô và John coi, luôn tiện cô Vân mời đến nhà cuối tuần.

Buổi tiệc nhà cô Vân diễn ra rất vui, ngoài dì Hân và Phẩm còn có thêm một cặp vợ chồng bạn thân người Mỹ.

Lúc Phẩm cùng mấy ông đang đứng uống rượu cô Vân nói với dì Hân:
“Trông cậu Phẩm dễ thương ghê!”
“Thì!. . tui cũng thấy vậy!” Dì Hân trả lời.
Cô Vân cười cười nói:
“Mới toanh!. . . trẻ như hắn…chắc! đêm bảy ngày ba hả?!”
Dì hân đỏ mặt nói:
“Chút chút thôi!”
Cô Vân vênh mặt nói:
“Chút chút gì! Trông mặt bà tươi rói thì biết!”

Nhà cô Vân có cái quầy rượu khuất trong một góc. Phẩm lại biết pha rượu nên mấy bà rất thích. Lúc sần sần mọi người đều thân mật bạo dạn.
Lisa vợ Bob chỉ Phẩm hỏi cô Vân:
“Chú đó là ai vậy?”

Cô Vân liếc dì Hân đang ở gần Phẩm trong quầy rượu nói:
“Hắn ta con người bạn than… của bà Hân” rồi cô tiếp:
“Nhưng nó có thể…fuck bà Hân rồi đó!”

Lisa cười nói:
“Bà có thử chưa?”

Từ khóa cho chủ đề Em Gai Nhat Ban liên quan :

Xem thêm chủ đề Em Gai Nhat Ban liên quan :

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 5

Ông khách du lịch đang đi dạo ven biển, bỗng thấy nơi này không có một bóng người. Ông liền cởi hết quần áo, để lại trên bờ rồi xuống biển tắm.

Phang nhau với gái đẹp lồn cũng đẹp và to

Nơi hắn sáng sớm hôm nào cũng như hôm nào ...1 tháng 30 ngày...1 năm 365 ngày đều như cơm bữa chạy đủ 3 vòng hồ. Cho dù mưa bão hay cái giá lạnh thấu xương ...hắn vẫn như thách thức Đất Trời ...ngang nhiên... bất chấp tất cả không bỏ bất kỳ 1 buổi nào...dù là mồng 1 tết Nguyên Đán ...

Địt gái tây lồn to khủng bố chuyện kể lại cho ae

Chào các bác,mình nằm vùng của lx cũng lâu rồi,nhưng giờ mới đủ tuổi lập nick giao lưu. Câu chuyện mình kể cũng là lần thứ 3 chơi gái của mình,và thế éo nào lần này lại dc chơi với gái Tây ngay tại HN mới oách.

Clip nóng quay lén địt nhau trong công viên

Xem video clip trai gái chơi nhau đến chết trong công viên đông người qua lại. Clip sex quay lén bá đạo nhất hôm nay không thể bỏ qua

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 3

“Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến.Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói...