Dien Vien Nha Phuong

Em đành nhắm mắt ...mặc cho hắn muốn làm gì thì làm...
Nhìn Cu hắn những lúc hắn đưa vào ...rồi rút ra...những mảng mầu Đỏ Đỏ...Thâm Đen...loang lổ...chả khác gì cây xúc xích nhuộm phẩm bị loang mầu là mấy...nhìn mà muốn ói...

Em thầm tự nhủ...Thôi thì tại vợ chồng mới Cưới nên hắn máu lửa thế...còn hơn mấy anh trước kia mình quen...lúc đầu cũng Hùng Hổ lắm.. fang được dăm bữa...nửa tháng chạy mất mịa Cả Dép...thôi ráng chịu đựng ...vài bữa nữa hắn chắc chắn cũng chắp tay lạy mình thôi...

2tháng trôi qua...

Rồi 3 tháng...và giờ là tròn Nửa Năm...hắn không có dấu hiệu dừng lại ...mà thậm chí còn...Ham Muốn Hơn...ĐIÊN CUỒNG HƠN...
Hắn càng ngày...càng thèm khát hơn...cái Điên Cuồng ...thèm Muốn ấy chả khác gì những đứa trẻ khát Sữa gào khóc trong Vô Vọng...
Em đang từ Đỉnh của Đỉnh cao sung sướng đến tột độ lâng lâng quên Trời Đất bỗng chốc ...

Em Từ Đỉnh Cao lao thẳng xuống vực sâu ...mà như chẳng có gì bám víu...Hỡi ơi những tháng ngày tràn đầy hạnh phúc đâu rồi...
Không ngày nào hắn để em yên...lúc được fang thì hắn nhẹ nhàng êm ái và vui vẻ ...nhưng khi không được ...hắn ***g lộn lên ...Bằng mọi cách dùng Vũ Lực đè em ra mà fúc...mà Cào ...mà Cấu,Cắn Xé...cho thỏa mãn ...hả hê ...phần CON DÊ trong huyết quản Súc Vật của hắn...
Đêm nay...ngày đầu tiên của Chu Kỳ...mệt mỏi và khó chịu...em Van Xin hắn Tha cho em 1 NGÀY ...CHỈ 1 NGÀY THÔI...nhưng hình như hắn không hiểu Tiếng Người nữa rồi...
Mặc cho em La Hét...mặc cho em tóm tóc và Cào Cấu hắn...hắn vẫn ...ÚP MẶT VÀO CON SÔNG KIA...lặng lẽ và Cần Mẫn ...liếm láp tất cả những gì Từ Sâu trong Nguồn chảy ...

Trời Đất ơi...cái thứ nước ấy khi mà em dùng bịt mồm...bịt miệng cống ấy,khi mang đi vứt bỏ vào thùng rác... em còn thấy ghê ghê...vậy mà ...hắn ...hắn húp...hắn liếm .. ngon lành, sạch sẽ ...như trẻ con được cho thìa uống Mật Ong rừng vậy...

Đau xót cho Số Phận...Tủi Thân cho 1 Kiếp Làm Người của em...
Nước mắt em chẳng còn để tuôn ra nữa...cảm giác ghê tởm cùng khinh bỉ ...có lẽ đã tiếp thêm sức mạnh cho em...
Em Quyết Định rồi...

Chờ cho Hắn đi ngủ...EM SẼ RA ĐI...

Cửa Chùa có lẽ là nơi dành cho em...

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 1

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 2

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 3

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 4

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 5

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 6

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 7

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 8

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 9

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 10

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 11

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 12

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 13

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 14

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 15

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 16

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 17

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 18

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 19

Dien Vien Nha Phuong- Hinh anh 20

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :

Xem Dien Vien Nha Phuong hot nhất

Tôi mượn dịp nằm gác chưn lên nhốt Tám nằm gọn trong vòng ủ ấp của tôi. Không hiểu sao lúc này miệng tôi nói dẻo nhẹo : nè Tám coi đi, anh nói thiệt mà. Vú Tám đầy đặn, lại nặng, lại tròn, lại câng câng, mồ tổ ai mà nhịn đừng xin sờ bóp cho được.

Rồi tôi hỉ hả đề nghị : Tám cho anh ngậm một tí, chớ khuya tới giờ nhịn đói, thèm muốn chết. Chưa chờ Tám ừ hử, tôi đã bóp nghiến dưới hai bầu vú cho thịt ngực dồn vón lại rồi há miệng thiệt to, ngậm ngập hết vào.

Tám xục xịch, xục xịch, tôi tưởng là Tám không ưng, nhưng chị đã kêu : muốn ngậm thì cởi dùm cái áo nịt ra đã, tía lật nó lên tức ngực em thấy mẹ. Tôi không nhả vú ở miệng ra mà chỉ dùng một tay lòn dưới lưng gỡ cái khóa móc cho Tám.

Bây giờ thì Tám nằm tênh hênh ra đó. Hai vú đang bị tôi bóp vặt và bú thay phiên khiến đầu núm đỏ rần. Tôi vốn nghịch tinh nên đã ngậm, còn cắn, còn dùng răng lôi cho từng cái núm vú dài ngoẵng ra mới chịu yên. Tám bị tôi nút mạnh khiến đầu vú ọp ẹp nên cũng rên nho nhỏ.

Tôi bú một vú còn dùng ngón tay se tròn một vú, lăn cái núm như lăn quả nho khiến Tám cứ ển người lên vì những cái lăn tăn nhồn nhột. Tôi bú mút kỹ quá, nhiều lúc Tám bật cong người như cánh cung chịu đựng. Tôi hỏi Tám : khó chịu à. Tám nói không, nhưng nứng quá.

Tôi vê các vú Tám một chặp thì chỉ còn bú thay nhau mỗi bên ngực, trong khi cái tay mắc dịch cứ lờn vờn sờ xoa nơi cái váy của chị. Hai giò Tám như hai con thòi lòi đập đùng đùng. Tôi lột cởi cái váy, dùng chưn đạp cho nó lọt khỏi chưn. Tôi lại bú vú và len tay vô quần xì của Tám mà vọc phụ thêm. Và chỉ loáng sau thì quần xì cũng bị tuột ra.

Tôi xoa mớ lông xào xào đến rối tung lên như tóc bết. Đợi Tám thấm với sự vuốt ve để tự dạng giò ra thì tôi mới dùng ngón cái khảy lên mu cho Tám quíu xà cạp. Cả một khúc háng Tám dâng cao và xẹp xuống, nhấp nhô như thủy triều lượn. Bấy giờ tôi mới xỏ ngón giữa vào cái lỗ choèn nhoẹt nước mà ngoáy bung thổ địa.

Tám bị bú nút ở vú, lại bị ngoáy móc ở mu nên lăn lộn còn hơn con trùn đất bị kiến cắn. Hai giò lập lờ, hết mở bung lại kẹp chặt, mông chà lết dưới giường, người bứt rứt như bị hun lửa cháy lông.

Hai mắt Tám giờ sáng rực lên, tua tủa như sao mai loang loáng. Tôi càng móc sâu hơn trong cái lỗ đến nỗi Tám phải bịn tay giữ cho tôi đừng khoắng liên tục. Tôi dặn dò chị : nứng thì ráng trân mình lên mà hứng chịu, cấm cản làm gì mất dịp sướng đi. Tám gật gật cái đầu mà bả vai rung, người giựt lia lịa, rên : nhưng mà ông móc độc quá, tôi rủn hết cả người.

Tôi cũng biết như vậy, nhưng không móc thì thôi, đã móc phải làm sao cho lồn chị vữa hẳn ra mới gọi là tuyệt diệu. Cho nên một mặt tôi trấn an Tám, một mặt tôi gồng bàn tay móc dữ dội vào lồn. Tám giờ thì bung lên hụp xuống, hai chưn xoải ra xập vô làm nhăn nhúm ra giường.. Tôi bụm nguyên bàn tay và thọc hết mấy ngón vô ịn lên lồn chị mà xóc như xóc rượu.

Tám ển người lên như nhảy lò cò vì bị xóc. Tôi móc tới lúc nghe bắn tóe nước ra thì Tám kêu ỏm tỏi : ôi, em ra hết trơn rồi. Tám ngửa bật đầu ra sau, hai tay chống thành nạnh, nghển ngực ra và hai chưn xếp nhảy lúp xúp khi tôi móc. Miệng Tám hả ra, mắt đờ đẫn, lạc đi.

Tôi vê lên đầu vú, càng bóp nắn phụ vào những cú móc cào để Tám có bao nhiêu khí phải xổ ra sạch mới nghe. Tôi xóc Tám dữ quá khiến chị phải kêu : thôi em nứng hết chịu nổi rồi. Ngưng đừng móc lồn em nữa. Và Tám loạng choạng ngả bò lết ra giường như bị liệt.

Tôi rút bàn tay ra, những đầu ngón đặc sệt chất nước đục trắng như bột. Tôi chẳng cần chùi cứ vậy phụ vô bóp cái vú vốn bị bỏ lơ. Tôi vần hai cái vú trong khi Tám mệt ngất ngư nằm xải ra giường. Tôi bóp và bú vú Tám từ từ để chị hạ cơn nứng xuống. Rồi tôi bắt đầu dùng hai tay bóp hai vú chị, còn thả mình rà xuống hun lên lồn chị gọi là làm thư giãn cơn dâm.

Tám sợ tôi lại thọc tay vô lồn móc nữa nên lảm nhảm van xin, nhưng nghe tôi nói không thì chị yên lòng.  Tôi hun lên mu lồn, hun dài và rê xoáy đám lông tới trên bụng rồi lại rà thấp xuống. Tôi thả bớt một tay để vạch lồn chị ra và dí đầu mũi vô lỗ mà hít như trẻ hít hơi mẹ.

Tôi thấy lồn chị mấp máy nên chẳng kể chẳng chờ tôi ụp luôn mặt vào mà bú nút luôn. Cái lồn nở lớn như miếng bánh bèo, tôi liếm dọc liếm ngang và chà khắp khiến Tám lại quíu nữa. Tôi thè to lưỡi ra mà quét lên lồn, thọc vào gõ lóc cóc bên trong làm Tám sướng mới chết. Chị thở phì phì như ngựa, khều khào tìm tóc tôi mà nắm giựt. Tôi mút lồn chị chỉ còn biết rên : đã quá, sao mà nứng bất tận nè trời.
Tôi bú vọc vần Tám ọp ọp khiến chị chòi chòi không chịu nổi. Lắm lúc người chị cuốn lên như bị gió lốc, thở hổn ha hổn hển, tay chưn hết đưa cao lại xuống thấp. Nếu tôi không dùng đùi đè chặn giữ chị lại thì chắc Tám đã bò lê bò càng vì những cú rúc liếm của tôi.

Của đáng tội, nhiều khi Tám vật vã vì bì nhay cạp và chà lết của tôi nên người giựt liên tục như mắc kịnh phong, tôi cũng thương và thấy tội nghiệp. Song sự rắn mắt không cho tôi lui bước hay lơi lỏng, Tám càng uốn cong người thì tôi càng biết Tám nứng vô cùng. Cho nên tôi thừa cơn gió bẻ măng, tôi càng húc dữ để Tám lử cò bự mới thích.

Tôi chỉ tạm ngưng tí ti khi Tám quằn quại tựa con trăn xiết mồi, tôi nhả miệng ra nhưng hai tay vẫn bành rộng mu lồn chị nhìn cho đã. Hai mẩu thịt tè le bị tôi móc rã rời còn đỏ tụ máu khiến nhìn chẳng khác con trai hả miệng. Tôi dùng ngón tay cái gẩy gẩy lên từng bên thì thấy mẩu thịt rung rung như chiếc phong linh. Tôi hít hà khen : chu choa lồn đẹp ác.

Tám đang lu bu mà nghe khen cũng hãnh diện. Chị làm dáng khép hai mí đùi lại, song lại co người lên đẩy nguyên cái lồn chìa ra sau làm nổi bật như con sò lông khép nép thấy càng dễ ghét. Tôi xòe bàn tay vỗ bạch bạch lên lồn chị, miệng lảm nhảm : chớ không ư, còn làm bộ làm tịch, cha được tui khen hổng phải dễ dầu gì đâu nhe.

Và trong lúc Tám còn ỏn a ỏn ẻn nhõng nhẽo thì tôi lại đằn tách hai giò chị ra để cạp bú lại. Tôi cạp rạo rạo còn hơn nạo dừa, lưỡi tôi quết còn hơn quết bánh tráng, Tám ríu người lại, hẩy hẩy đít mông, đùn cái lồn vào sâu trong miệng tôi cho tôi mút mát. Hai mông chị quay rào rạo, cái lồn cà quay cà quay giữa miệng môi tôi. Chị rên như bị ai xẻo thịt, mà sao trong tiếng rên lại nghe có điều sướng khoái.

Tôi nhìn chị uốn éo mà nực gà. Nhứt là vùng lưng lẫn ngực chị gồng lên lại được hai tay co thủ thế nên đẩy hai vú lù lù lên mới dễ nứng. Tôi lăn xô chị nằm ê càng ra, vòng hai tay đẩy cặp giò chị cong lên để chiếm lĩnh ưu thế trận địa. Tôi tiếp tục gục mặt cạp lồn chị trong khi hai tay vò vê hai vú cho chị sướng chết luôn cùng một lượt.

Quả nhiên, Tám há miệng bật kêu lên rối rít, nói đâu chẳng vào đâu : trời ơi, cha bú cắn gì sướng quá vậy. Rồi chưa chi lại rên rẩm : cha làm nát bét lồn tui ra rồi, tía ơi. Bú lồn thì bú được rồi, còn ghé ăn có măn vô hai vú làm chết tui luôn cha ơi. Kêu thì kêu oải oải mà hai giò xiết cứng lấy mang tai tôi thì nào có khác gì nhốt chặt tôi để được bú cho sát rạt mới chịu.

Dưới những ngón tay ma quái của tôi, giờ hai núm vú chị nổi lềnh bềnh như bánh xôi nước. Tôi càng vê măn thì hai đầu vú càng nở bự chình ình. Tôi nắm hết hai quả vú mà day mà bóp thiệt đã. Tám trợn trừng nhìn tôi, kêu tòm lom : nhả ra đi, em chết tới nơi rồi. Em tới mấy lần rồi, tuột dên ráo trọi, lồn em cấn cái quá, vú em còn ê ẩm dữ. Thương em đi, đụ cho em một phát cho em đỡ thèm tội nghiệp.

Tôi làm như hổng hay biết gì ráo, cứ mặc tình vê hai đầu vú và cố đẩy ngược giò chị lên cao để bú nút lồn sâu hơn. Khí lồn chị ọc ra ào ào, tôi lết cái lưỡi lục xục vón lại và nút kêu ót ót. Hai giò Tám giãy tê tê, chị ển cao háng lên cho tôi nút hút dài dằng dặc.

Đàn bà đến lạ. Bị bú lồn là nứng phừng phừng, lúc đầu còn lo kẹp giò kẹp háng thủ thế, chừng sướng quá thì hai giò cụp ra xòe vô như cánh bướm, đúng là chịu thua mấy mụ. Làm như có phe phẩy như vậy thì cơn nứng mới cao độ, cái lồn có chút nị mà bú chừng nào thì càng nở phình ra. Biểu sao lũ đàn ông chẳng thích bú lồn trước khi đụ.

Tám rên rỉ, van nài, xin xỏ, một hai đòi tôi đụ dùm đi. Nhưng ngó cái bộ chị làm duyên tôi lại đoán là chị chưa thiệt sự thích đụ nên tôi thả tay đang măn vú chị ra mà dùng để banh hai giò chị thiệt rộng. Tôi húc vô bú nút lồn một hồi nữa, dùng cằm và chót mũi ủi nhay búa xua vô lồn, có khi tôi làm như ịn nguyên con triện vô và ngoáy cho băng ta lông lồn chị rệu rã.

Tôi làm chị sướng đến lật gọng, uốn qua ẹo lại như chiên chả giò. Tôi bú đến cảm rõ lồn chị nóng hổi lên, tôi nhích ra dòm, ôi hai mu lồn sưng vành vạnh, màu hồng chói chang mới đẹp làm sao. Tôi không ngưng được phải liếm tới liếm lui lạch xạch làm nhễu nhão khí hết trơn hết trọi. Vậy mà cứ nhả ra là hai mu lồn Tám tóp tép thiệt là hay.

Tôi đâm bực nên lại đút mấy ngón tay vô móc lồn chị trả thù. Tôi đụng lụp cụp mấy cục sụn gì ở trong lồn mà sao chi co rúm người lại. Tôi bụm một cục và lắc dữ dội bàn tay, lồn chị lục xục kêu rất dòn. Nước khí tá lả nghe óc óc sướng tai. Tôi móc chị la, càng la càng xón khí lồn ra và cong người lên và lăn lộn kêu : nứng lồn quá, sướng quá.

Tôi nghe cũng đã theo, cần gì phải đụ mới sướng. Tôi móc một hồi nữa thì Tám lại đổ nhào bã người ra giường. Tôi rút tay ra và cầm lấy đầu con cu rà rà quanh miệng lồn chị. Tám nằm ê càng mà cũng cố vểnh lồn lên táp táp cặc tôi.

Tôi nhẩn nha dùng đầu cu khều khều nơi lồn chị, đẩy chiều dài con cặc lên hai mu và chọt chọt vô hạt le. Tám rít trong miệng kêu : ái ái. Tôi chọt con cặc vô lồn, Tám định chụp lấy vai tôi kéo ấn vào, tôi xục hai cú làm Tám tê rần quíu lại, tôi nghe hai mu lồn Tám bặp bặp như người rít thuốc cóp má.

Tôi chọc hỏi chị : nứng hả, muốn ngậm rồi sao. Tám trả lời hổng nổi, chỉ gục gục đầu. Tôi bóp vô vú và giã một cú trời thần, lồn chị kêu cái chóc và hai giò banh ra quạt tới tấp. Tôi măn hai vú và nắc mạnh một chặp, khí lồn kêu ọp ọp giữa háng tôi. Cả hai có cảm tưởng như lông dái và lông lồn đều xung lên nên cứng đâm vào nhau nhột nhột.

Tôi đụ đùng đùng, Tám sướng nên dâng cao lồn cho tôi giập. Tôi bẻ hai giò Tám và lấy cùi tay khóa tè he rồi cứ thế tôi thả mình từ trên xuống dọng huỳnh huỵch vô lồn chị. Tám sướng nên vít lấy vai tôi kéo nhịp theo.

Tôi dọng một hồi thì ngưng, nằm ẹp lên mình Tám, tôi chà con cặc vòng tròn trong lồn Tám và cạ sát lên hai mu, Tám đã quá nên cứ rên lên : trời ơi, đụ gì mà ngất ngây dữ tợn. Tôi nghe mà như bị kích thích nên đụ thì vẫn đụ mà miệng tay lại thi nhau bóp và cắn nhay đầu vú làm Tám càng lăn lộn kếu đã.

Giờ thì Tám tự động nắm lấy hai cổ chưn banh ra cho tôi đụ tá lả. Thành ra tôi càng rảnh hai tay để bóp nát hai vú chị mà cắn liếm, gây xúc tác cho chị nứng tưng bừng. Tám không còn e dè gì nữa mà há miệng hét to : đụ vô cưng, đụ mạnh vô, lồn em sướng quá. Chị cong giò kẹp lấy sống lưng tôi vừa xiết, vừa nắc ngược lên, vừa đánh đu tòn teng mới dội.

Tôi đụ đã đời. Cặc tê rần trong lồn nóng của chị. Có lúc Tám rướn hẳn người lên, hai mắt trợn trừng, đỏ mặt đỏ tai, thở hổn hển vì bị tôi kê cấn vô thành giường mà đục nát bấy lồn ra.

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :

Đọc Dien Vien Nha Phuong mới nhất 2014

Đẳng cấp như em chỉ mong tìm được người phụ nữ của đời mình là, 2 đứa dắt tay nhau trên con đường Hoàng Diệu, ngắm phượng rực cháy cả một góc trời, lặng nghe tiếng ve ngân nga, da diết… Rồi có những giọt nước rơi xuống, nàng sẽ bảo em: “Anh… Không phải mưa đâu. Nước đái ve đấy…”

Chỉ cần nàng biết phân biệt chính xác như thế thôi

Video clip 18+ 3D - Cô Giáo Thảo 2013 full :


Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.

Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.

Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.

Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.

Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.

Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống.

Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.

Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.

Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.

Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.

Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.

Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.

Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.

Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.

Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.

Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.

Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.

Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.

Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.

Dien Vien Nha Phuong Ân ái mặn nồng 2

Cô Vân cười đĩ thõa nói nhỏ vào lỗ tai bạn:
“Tui sẽ…còn bà muốn không?”

Lisa cười nói:
“Cỡ trẻ như hắn ai không muốn…hèn chi mụ Hân tươi đẹp…còn diện thêm cái ríp ngắn củn ác liệt!”

Nói xong hai bà ơi ới gọi dì Hân lại. Thật ra dì Hân đang bị Phẩm thọt tay vào xoa bóp hạ bộ. L*n dì mọng cứng tươm nước. Phẩm vút lấy tay ra khi dì Hân ra khỏi quầy rượu.

Cô Vân nói với dì Hân:
“Làm gì mà anh chị xáp gần hoài thế!?”
Dì Hân chống chế nói:
“Có làm gì đâu!”
Lisa cười kề miệng vào lỗ tai dì Hân nói:
“Bộ bà đang…bóp… c*c nó hả!?”
Dì Hân phát tay đánh mạnh vào vai bạn:
“Đồ quỉ!”

Mọi người cười hả hê thoải mái…
Tuần lễ sau…

Trên giường Phẩm và dì Hân đang ôm hôn nhau. Đã có những ngày ân ái mặn nồng cuồng nhiệt nên dì Hân và Phẩm rất nồng nàn và bạo dạn, dì không ngại chìu Phẩm cho thêm phần hứng thú. Sự sung sướng giao hoan Phẩm đã cho dì nhiều lần lên tới cực điểm, nên dì rất hạnh phúc. Phẩm mê bú l*n dì mê bú c*c thật là đẹp đôi.

Hai thân thể trần truồng đang lên tới cực điểm, Phẩm nắc mạnh bạo rồi gừ lên bắn hết sự sung sướng vào tận sâu trong âm đạo của dì Hân thì điện thoại của Phẩm reo. Phẩm với tay tìm điện thoại để trên lỗ tai nghe khi hắn vẫn còn nằm trên thân thể nóng hổi của dì Hân. Chợt hắn nhăn mặt thẩn thờ lật qua một bên nằm bất động. Dì Hân nhìn hắn tìm xem phản ứng gì sau cú điện thoại. Bỗng Phẩm nói:
“Ba má bị tai nạn xe đang trong nhà thương!”

Hôm sau Phẩm lên máy bay về lại nhà rồi mất biệt…

Vài tuần sau hắn email cho dì Hân xin lỗi hắn không trở lại được. Tai nạn xe Ba hắn mất để lại trăn trối là hắn phải lo cho má hắn. Ngay bây giờ hắn không tính gì hơn ngoài gia đình, nhưng hắn lúc nào cũng thương nhớ tới dì Hân.

Bốn năm sau vào mùa thu…

Có một gã đàn ông Việt tới nhà dì Hân, hắn đứng thấp thoáng xa nhìn vào khoản sân của nhà dì. Hắn thấy dì Hân đang lôm khôm đào xới đất trồng hoa cúc vàng. Hắn đứng suy nghĩ rồi dợm bước đi lại rồi chợt khựng vì hắn thấy trong nhà có bóng người đàn ông Mỹ trắng đi ra tới gần dì, dì Hân đứng lên, hai người ôm nhau, người đàn ông ra lấy xe lái đi, nhìn kỹ thì ra John chồng cô Vân. Dì Hân cuối xuống tiếp tục xới đất. Hắn bước tới gần gọi khẽ:
“Dì Hân!”

Người đàn bà ngước lên rồi la:
“Trời Phẩm! trời ơi!”

Dì đứng bật lên, chiếc quần jeans bó sát trông vẫn hấp dẫn như ngày nào, chạy tới ôm Phẩm. Dì nắm tay gã kéo vào nhà. Không bảo nhau nhưng hai người tự nhiên hôn nhau đắm đuối, Phẩm đẩy dì vào tường, tay hắn chụp vào hạ bộ dì thật mạnh. Rồi cả hai cùng vội vã trút bỏ quần áo. Cuộc giao hoan thần tốc như lửa gặp gió phừng lên hừng hực. C*c hắn cắm sâu vào l*n di Hân nắc như mưa bão. Cơn sướng tràn ngập vỡ ra như cú nổ của những vì sao mới khai phá. Hai cơ thể trần truồng lăn lộn trên nền thảm xanh nổi sóng đại dương, thật là cuộc giao hoan ngây ngất lạc thú…

Dì Hân nói với Phẩm là Cô Vân đã mất sau chứng bịnh ung thư vú, sau đó dì thường đến với john để chia xẻ và giúp john tinh thần. Cuối cùng John ngõ ý muốn cưới dì, dì bằng lòng, nhưng phải chờ một thời gian nữa. John vẫn thường tới đây để lo cho dì. Một tháng nữa sẽ đám cưới. Phẩm cầm tay dì và nói về phần mình. Sau khi ba mất hắn cưới con gái ông bảo trợ Mỹ, vì ơn nghĩa nhưng không yêu thương, nhưng người vợ không tốt phải chịu đựng và cuối cùng li dị, may là không có con. Hai người nhìn nhau ngậm ngùi. Chợt dì Hân nói:
“Tôi yêu Phẩm…nhưng không thể lấy nhau được, nhưng tôi nói cho Phẩm biết…từ nay về sau nếu Phẩm còn thích tôi, thì chúng ta vẫn có thể gặp nhau, dù ở ngoài…hay trên giường tôi không nệ. John rộng rãi cởi mở, đã có lần cô Vân muốn làm tình với Phẩm nhưng rất tiếc không có dịp. Lúc còn làm vợ John cô Vân đã cùng chồng ngủ chung với nhiều cặp khác, trong đo có vợ chồng Lisa và Bob, nên chúng ta không có gì phải lo!” Nói xong dì Hân cầm tay Phẩm để vào l*n mình nói tiếp: “Cái nầy của Phẩm lâu rồi phải không?!” Phẩm mừng rỡ nói: “Cho tui bú nó được không?!” Dì Hân nói khi hẩy mu người lên: “Đang nứng lắm rồi bú đi!!!”

Từ khóa cho chủ đề Dien Vien Nha Phuong liên quan :

Xem thêm chủ đề Dien Vien Nha Phuong liên quan :

Tuổi trẻ điên cuồng đụ đit vào lồn nhau liệt dương

Nếu có thể quay lại, thì tôi vẫn sẽ yêu anh cái tình yêu điên cuồng như Nancy đã dành cho Sid, hủy diệt như Courtney đã yêu Kurt.

Người vợ trinh trắng

Ngân vẫn còn trinh sau ba năm lấy chồng. Mỉa mai thay, đó là sự thật, vì Minh - chồng cô, là mối tình duy nhất, chẳng thèm "động" đến cô dù đêm nào cũng nằm bên cạnh.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 2

Không có gì ngọt bằng nước bọt người yêu .Không có ai nói điêu nhiều bằng thằng đi tán gái...

Em là cô gái HIV còn trinh !

Thầy ơi! em sắp chết sắp chết rồi! - Vớ vẩn! Bất giác tôi đưa tay lên xoa đầu cô ta như tôi vẫn làm với đứa cháu gái ở nhà vậy. Mùi hương từ mái tóc màu hạt dẻ tỏa ra .. Thầy ơi, em bị HIV! Bàn tay tôi chợt lạnh toát và sống lưng thì đông cứng lại. Tôi ước gì mình để quên phắt quyển sách cho xong!

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 3

“Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến.Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói...