Dam Vinh Hung My Tam

Đúng vậy, phượt là chịu khó chịu khổ, thử thách sức lực, khả năng và độ kiên trì của bản thân chứ phượt ko phải là kê đầu vào súng lục quay roullette, phượt là phải như chạy marathon đường dài chứ ko phải là đi nhảy thác 5 sống 5 chết, phượt là ngủ trong hang, sinh tồn trong rừng bằng kiến thức sinh tồn được tìm hiểu và học hỏi vững vàng chứ không phải là lao vào rừng bạ cây gì ăn cây đó 5 ăn 5 thua, hên thì sống, xui trúng lá ngòn thì chết. Phượt là tự đạp xe đường trường dài hàng ngàn cây số trong cả tháng trời chứ không phải phóng xe máy 100km/h giữa đêm khuya một cách bạc mạng chỉ để cố đi cho được xa mà chầu diêm vương sớm. 4 người kia nếu trước khi đi họ học bơi kỹ càng, nghiên cứu hải trình, kiến thức kinh nghiệm đi biển đầy đủ, mặc sẵn áo phao, cột hờ nhau lại, báo tin cho mọi người trước khi đi, đem theo điện thoại vệ tinh kèm GPS cùng với dụng cụ first-aid thì đó mới là phượt chân chính, còn kiểu này là phượt ngu lấy tiếng, là liều mạng chơi ngu chứ éo có gì vinh quang cả.

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 1

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 2

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 3

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 4

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 5

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 6

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 7

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 8

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 9

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 10

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 11

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 12

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 13

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 14

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 15

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 16

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 17

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 18

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 19

Dam Vinh Hung My Tam- Hinh anh 20

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Xem Dam Vinh Hung My Tam hot nhất

Khi xe vào sân nhà nàng đậu. Hai người không nói với nhau một lần. Cơn xúc động qua nhanh quá!hai người bỡ ngỡ. Thùy mở của xe tính xuống, thì như không còn biết sức mạnh gì, tiến chọp lấy cánh tay của nàng kéo lại. Hai đôi môi kề sát nhau, và tự động ghé lại gần hơn, tự động hai cái lưỡi quấn nhau như vô tân. Lát sau hai người buông nhau, nàng bước xuống xe như kẻ mông du, hắn ở lại trong tay lái, im lặng, bóng nàng đỗ dài dưới trăng, bước vài bước. Chợt nàng quay lại, khuôn mặt quyết liệt nói khẽ: ‘Vào nhà thôi Tiến ơi! đừng về. . . !”Tiến đang cuối đầu trên vô lăng ngẫn lên mở của bước xuống xe. Hai bóng sát nhau đỗ dài dưới ánh trăng đi vào. . .

Cái lưỡi của Tiến rà nhẹ trên hai đầu vú đỏ au. Thùy nằm không một mảnh vải trước lò sưởi đang thắp lên, ngọn lửa réo rắc. Dưới thân giữa lưng nàng hai cái gối kê lên, Thùy như con tôm nằm ngữa, sóng sõi, những bờ tóc rối bung. Phía dưới hạ bộ phơi cao như mời mọc. Những sợi lông cắùt tỉa gọn gàng đẹp mắt, không ngắn không dài ôm sát hai bờ mu cao tròn trỉnh, Tiến như trịnh trong trước một kỳ quan thế giới, hắm chiêm ngưỡng toàn vẹn, và thận trọng như một bảo vật trước mặt mình. Khi hạt đậu phọng nhỏ được đánh tung lên cái phần lưỡi điêu luyện, giữa cái khe ướt dâm khí, thì Thùy chỉ còn biết nhắm mắt rên thật nhỏ nhưng da diết đầy hứng thú. . . gợi dục.

 

Vài tháng sau Thùy dứt kinh, đi khám thì bác sĩ cho biết nàng mang thai. Bao nhiêu ý nghĩ quay cuồng trong đầu nàng. Mang sự phạm tội với chồng. Nhưng lại rất mừng khi biết mình làm mẹ, đó là ước mơ lớn nhất đời nàng. Sự mâu thuẩn níu kéo nàng. Nàng chưa nói cho Tiến biết, và im lặng trước mắt chồng. Ba tháng sau, sau nhiều suy nghĩ buổi chiều nàng gọi Thịnh ngồi trên phòng khách và nói:
“Thịnh em có vài điều muốn nói với anh. . . rất trong đại!”
“Em cứ nói”.

Thùy thao thao thả truốt ra nhưng điều dằn vặt. Nào là nàng muốn có con. . . nào là nàng không muốn phản bội. . . nào là nàng ngoại tình. . . nào nàng đang mang bầu ba tháng. . . Thịnh càng nghe càng chua xót và đau đớn. . . cuối cùng nàng nói nếu không thì chúng ta ly dị, mỗi người chọn lấy đời sống của mình. Thịnh lặng lẻ đứng lên trả lời để chàng suy nghĩ.
Tháng sau Thịnh bỗng dưng gọi Tiến đến, trước mặt Thùy và Tiến Thịnh ôn tồn nói:
“Tôi đã suy nghĩ nhiều ngày đêm, hôm nay tôi có quyết định với các em, là: Tôi bịnh từ nhỏ nên không hứng thú chuyện gối chăn, và không thể có con với Thùy được. Tôi rất buồn và cám ơn Thùy đã ở với tôi nhiều năm. Tôi. . . không muốn ly dị với Thùy, nhưng tôi chấp nhận mối tình của nàng với Tiến, chúng mình cứ sống với nhau. . . và cứ coi tôi như người anh. Tôi muốn tu tại gia và . . . rất muốn chúng ta cùng một gia đình. . . con của Thùy là con của chúng ta, trách nhiệm tôi xin chịu chung, và xin Tiến hãy chấp nhận điều này. Tiến vẫn sống đời sống của Tiến công việc của Tiến, tùy theo quyết định của Thùy và Tiến, tôi không xen vào. Nhưng tôi không muốn ly di. . . xin nhận tôi. . . như tôi nhận các em. Đây là một thử thách lớn, tôi không nghĩ là kiểu mẫu mới. Nhưng biết đâu chúng ta thành công. Xin hết. . . Tùy các em suy nghĩ!”Từ hồi nào giọt nước mắt lăn dài xuống má Thùy.

Thùy sanh đứa con gái đầu lòng, cả dòng họ hai bên Thịnh và Thùy đều mừng. Cháu bé giống Tiến như đúc. Tiến đã đi làm gần núi, nhưng tuần nào cũng gặp nhau. Hắn muốn chọn một giải pháp là Thùy nên ly dị chồng, và chính thức vợ hắn. Thịnh vẫn ở cùng. Nhưng Thùy nói Tiến nhỏ tuổi hơn nàng, biết đâu ngày mai thay đổi. Chuyện đó tính sau. Nàng không muốn ly dị lúc này. Sáu tháng sau cháu bé trông rất dễ thương. Sau này Thịnh xin đi công tác liên miên, ít khi ở nhà. Tiến về thẳng nhà Thùy. Hai người hôn nhau say đắm ngoài cửa. Gái một con có khác. Trông Thùy còn hấp dẫn hơn thời xưa. Đứa bé nằm trong nôi, khi nhìn thấy bố Tiến nở nụ cười tươi, Tiến bế con nghe lòng ấm áp. Trong đầu chàng nghĩ sẽ sống suốt đời với người đàn bà này. Bỏ con xuống bế mẹ nó lên nói: ” Gớùm mới xa mà nhớ cái này quá!” Thùy đỏ mặt hỏi “cái gì?”Hắn cười đưa tay thò xuống âm hộ của nàng xoa xoa, Thùy la lên: “Quỉ! Con nó thấy bây giờ” Tiến cười hề hề “Gớm! Nó thấy cho nó thấy, không có cái này sao có nó!”Tiến đè nàng xuống sofa kéo quần dài quần lót ra. Phải công nhận đàn bà khi có con, sự nay nở toàn vẹn hẳn lên. Thùy nằm tênh hênh đưa âm hộ nhô cao trước mặt Tiến. Hắn cuối xuống hôn nàng, bàn tay hắn úp chặt trên âm hộ. Hai cái lưỡi giao nhau, trong khi ngón tay của hắn đã vào sâu tìm tò moi móc trong âm hộ đang sũng nước. Cái hôn dài như bất tận, và bàn tay nằm xoa bóp trên âm hộ cũng bất tận. . . .

Hắn thì thầm:
“Lồn vợ tôi đã quá. . . !”
“Hey! Chưa à nha!” Thùy nói trong tiếng thở
“Chưa thì chửa cũng vậy. . há!”
“Hí! Aên nói với người lớn đàng hoàng nha!”
“Thì lại chả đàng hoàng hay sao?. . Mình ơi chó anh bú miếng đi!”
Thùy cười khanh khách.
“Của chùa đâu mà cho bú với mớm!”
Tiến hứng khởi.
“Không phải của Chùa nhưng muốn là làm nha!”hắn cuối xuống, nhìn bờ mu, sũng ướt hấp dẫn vô ngần. Hắn lấy tay vạch nhẹ ra, chao ôi cái khe tuyệt vời nhầy nhụa nước của tôi.
“Ê! Tiến hỗn quá đi mất. Dám. . . coi của chị. . !”

Năm sau Thùy sanh thêm một con trai, và thêm một con trai nữa cho năn tới, thì ngưng. Đàn bà ba con nhưng Thùy vẫn còn hấp dẫn Tiến lắm. Hắn xin phép gia đình hắn nhận Thùy là con dâu, sau khi Thịnh bị một tai nạn xe qua đời. Cuộc sống bỗng dưng qua một giai đoạn khác. Tiến lại là người cưng vợ như trứng. Hắn không cho nàng đi làm nữa, chỉ ở nhà giữ con. Hạnh phúc làm cho Thùy càng ngày càng đẹp, ai thấy cũng phải khen. Thùy thương chồng thương con vô bờ bến. Trời cho nàng một cơ hội làm mẹ, cho nàng một cơ thể nóng bỏng, cho nàng một người chồng biết thương yêu, từ trên giường cho đến ngoài đời. Lúc nào làm tình Tiến cũng làm cho nàng đến kịch ngất mới tha. Hai người đều mạnh về ái ân, nên tuần nào cũng đôi ba lần: Trong y khoa cho đó là điều tốt. Không biết hạnh phúc có thật hay không. Nhưng trong cuốn phim này. Khi ống kiến camera quay thật gần âm hộ của Thùy thật ướt, và cái lưỡi thật nhuyễn của Tiến đang đánh nhanh đánh mạnh vào hạt đậu đỏ tưới phía trên phần âm hộ của Thùy, thì mờ dần chấm hết, nhưng âm vang tiếng rên nhẹ vẫn đâu đây. Có thể từ nụ hôn bất chợt trên cổ Thùy, câu chuyện được viết ra. Và giấc mơ về giúp thôn làng Việt nam của Tiến biết đâu có thật!?

Video clip 18+ 3D - Cô Giáo Thảo 2013 full :

Đọc Dam Vinh Hung My Tam mới nhất 2014

Các chú đừng chửi em nó mà tội nghiệp.
Phàm sống ở đời mỗi người đều có một lý tưởng, hay nhỏ hơn là mục đích sống riêng.
Có thằng nhắm mắt là thấy tiền, mơ thấy tiền, thì lý tưởng đời nó là đồng tiền.
Có thằng đề cao giá trị bản thân, coi mình là nhất thiên hạ là cỏ rác, loại này ít chịu luỵ người vì cuộc đời này éo ai có thể oai bằng nó.

Có thằng ( như thằng chủ thớt ) thì lại coi tình yêu là cứu cánh cuộc đời, là mục đích duy nhất, lý tưởng duy nhất, nôm na các cụ bảo là khổ vì L. thì nó giãy kiểu gì rồi cũng éo thoát khỏi kiếp khổ vì L ( mà nó thi vị hoá lên thành mối quan hệ thiêng liêng, bất hủ…).

Các chú chửi nó vì sao nhục như thế rồi mà vẫn tiếp tục muốn nhục thêm? Sao không bỏ mịa nó đi?

Bỏ là bỏ thế nào được vì thể tạng, cơ địa của nó giời sinh ra đã rất phù hợp với việc chạy theo gái, cung phụng và đội gái lên đầu. Đó cũng là sứ mệnh thiêng liêng, cao cả mà một thằng khổ tình sẽ có cách bao biện theo kiểu của nó. Nó sẽ rất khó ngộ ra, vì nếu ngộ ra thì nó đã éo ngu gì làm kiếp cu li 3 năm ròng rã cho 1 con vẹo lởm mà không đụng được sợi lông chân của nó.

Thôi các chú trật tự để yên cho nó khóc!

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :


Làm đếch gì có thằng nào điên mà mặc quần lót con gái ra ngoài đường mà không có quần dài, tất nhiên là phải mặc ở bên trong quần dài rồi, có thế mà cũng hỏi, hồi trước anh trai tôi đi đến nhà bạn gái chơi bị ngã ướt hết quần, thế là được cô gái kia cho mượn quần lót để mặc tạm.

Còn 1 chuyện nữa tớ đua xe máy ở trên hồ tây với bọn bạn bị ngã chả máu đầu vì đâm vào vỉa ba toa thế là trong đám bạn đó có 1 đứa là con gái nó lấy trong ví của nó ra 1 cái băng kotex sytle rồi ấn vào đầu tớ cho cầm máu.

Dam Vinh Hung My Tam Khoảnh khắc mãi nhớ 1

- Nè lại đây, nè ? , ê ? , mắc dịch mà, không biết làm gì mà đứng trơ trơ đó!!

Tôi giật mình vì tiếng gọi trong trẽo kéo tôi ra khõi dòng kỹ niệm. Thì ra là một cô gái tay dắt chiếc xe đạp với bánh xe xẹp lép. 100 % là bị cán đinh rồi!! Tôi cười thầm hay ra mừng thầm đây?

- Cô Hai, để tôi dắt xe vô cho, tôi làm một chút là cô Hai có thể đến đúng hẹn với người yêu rồi.

Cuộc sống mà chẳng hiểu từ bao giờ tôi đả học được cách nịnh hót kiểu này.

- Người yêu gì? Người yêu gì ở đây!

Cô bé trạc 20 này không những dể thương mà còn giỏi nhõng nhẻo thật .

- Dạ không tôi thấy cô hai thật là dễ thương lại đẹp gái nên nghi thế nào củng có người yêu hoặc ít nhất là mười mấy chàng trai theo đuổi.

Đã quen với cách ăn nói này rồi tùy theo vị trí mà nói chuyện, chẳng có vấn đề gì. Bây giờ thì tôi chỉ quan tâm làm thế nào mà người ta móc bóp trả tiền cho tôi một cách vui vẻ. Nhìn nét mặt cô ấy giãn ra và đôi môi chúm chím nở nụ cười hàm tiếu lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng là tôi thấy yên tâm. Tôi nghĩ thầm tối nay nhất định đi ăn cháo thập cẩm ở khu Ma Lăng mới được.

Cặm cụi chà xát vỏ ruột xe cho thật nhám, sau đó tôi phải thoa sơ qua một lớp keo. Cuối cùng là ép chặt một miếng cao su nhỏ lean lỗ thủng mà tôi đả chà xát lúc nảy, kẹp chặt vào “lò bát quái” đang nung nóng để miếng cao su nhỏ đó dãn ra và lỗ thủng được bịt kín. Thế là xong, chỉ còn đợi cho xong việc. Tôi nhìn sững chiếc xe đạp khá lâu ?

- Êêêê, cái anh kia, không nói năng gì mà chỉnhìn chăm chăm vào chiếc xe đạp. Anh thiệt là quái lạ quá!

Cô gái này sao mà phiền phức quá, tôi ỡm ờ qua quít .

- Nhìn chiếc xe có gì là lạ?

Cô bé thoáng ngạc nhiên rồi vội vã phân bua

- Anh nè, có một lần Thảo cũng bị hư xe, người sửa xe bên lề đường đó củng trạc tuổi anh, nhưng người đó không có nhìn xe mà là nhìn Thảo!

Thoáng rung động, nhưng tôi vẫn biết chuyện đời có nhiều trùng hợp lạ kỳ Tôi từ tốn giãi thích?

- Thảo nè, tôi nhìn chiếc xe lâu như vậy vì nó màu xanh ngọc!
- Bộ anh thích màu xanh ngọc lắm sao?

Sao từ phút này, tôi lại nghe cái tiếng “anh” nó ngọt ngào làm sao. Và chẳng hiễu sao cái tôi lại có thể gọi một người con gái thân mật đến thế, cái cảm giác này đã mật từ lâu lắm rồi kia mà.

- Không, tôi thích màu đỏ, mình thích ngắm màu xanh vì người chị của mình rất yêu màu xanh ngọc! Màu đỏ rực lữa còn màu xanh thì dịu dàng thanh khiết, có lẽ hai màu sắc nầy không thể dung hòa với nhau được.

- Hi hi hi, coi cái tướng anh kìa, true như vậy mà đã thành ông cụ non rồi đó. Nè xong chưa, trời ơi, lâu qúa đi, trễ học rồi nè!!

Mãi lo nghĩ vẫn vơ, tôi quên khuất đi mất là còn lo váép cái ruột xe đạp. Tôi từ tốn kết thúc công việc của mình trong khi cô bé phụng phịu đôi má, đôi môi trề ra vì cái tướng lẩm cẩm của tôi.

- Anh nè, cho hỏi chút, anh có biết trường Y khoa nằm ở đâu không, người ta chỉ là gần đây lắm?

Ah, cô bé học giỏi thật, học Y khoa cơ à? Lúc này tôi mới nhìn kỹ cô bé, mái tóc ngắn trẽ trung được kẹp bởi chiếc kẹp tóc nhỏ, khuôn mặt tròn vừa vặn. Có lẽ đôi môi luôn mĩm cười để lộ hàm răng đều như hạt bắp với hai má lúm đồng tiền đả làm không biết bao nhiêu chàng si mê.

- Uiii da, sao Thảo đá vào ống quyễn của tôi?

Mãi mê ngắm nhìn gương mặt Thảo thì bị Thảo đá cho một cái ngay ống quyễn.

- Anh nhìn cái gì ghê vậy? Thảo hỏi anh có biết đại học Y nằm ở đâu không, biết thì chỉ không biết thì đừng có trợn mắt thấy ghê qúa!

- Ui da, đau qúa. Thảo đi đến ngã tư thứ hai thì quẹo phãi, sẽ đến nhanh thôi gần lắm Khi vào trong đại học Y thì vừa bước qua cổng thì quẹo tay trái, đi cuối hành lang là nơi tụ họp của sinh viên mới vào trường đó.

Tôi chỉ dẩn cô bé cặn kẽ, bỗng dưng tôi phát hiện cô bé đang nhìn tôi, đôi mắt mỡ to, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ vừa tò mò vừa kỳ dị. Tôi cảm thấy thân thiết qúa, đôi mắt này, cái đôi mắt kỳ lạ này đả nằm sâu trong tiềm thức của tôi lâu lắm rồi, thế nhưng chẳng quên biết là ở đâu kia chứ?

- Nè, sao anh biết rõ trường Y khoa qúa vậy?
- Tôi vốn học ở đó mà, năm thứ ba rồi Thảo!
- Thôi chết, Thảo đi nha mãi lo nói chuyện trễ giờ rồi? .

Bóng cô bé hấp tấp bỏ đi đã khuất khõi tầm mắt của tôi, tôi bần thần. Rối loạn qúa, cô ấy tên Thảo, chiếc xe đạp màu xanh ngọc, không lẽ cô ấy cũng thích màu xanh ngọc. Tôi nhắm mắt lại, và khi đó tôi lại sống lại với hoài ức cũ, những cuộc giao hoan rã rời bên chị, hơi thở dồn dập của chị qua đôi môi hé mở rung rung mời mọc ?

- Nè, cái anh kia, xin lỗi nha, chút nữa là quên trã tiền anh, xin lỗi nha!!

Ừ nhĩ, hôm nay sao tự nhiên để người ta “quên” khôn vậy cà. Cô bé đã quay lại từ lúc nào mở chiết cặp da để trong chiếc giỏ xe đạp. Có vẽ lục lọi một hồi rồi nhìn tôi, đôi mắt như run run và sợ.

- Thảo lỡ để quên cái bóp tiền ở nhà rồi, xinlỗi nữa nha, hôm nay ngày đầu tiên khai giãng. Thảo vui qúa đêm qua gần sáng mới ngũ, nên thức dậy trễ, vội đến nỗi mà quên mất tiền ở nhà. Làm sao bây giờ, anh tin Thảo không?

Giọng cô bé như van lơn, như tha thiết, tôi tin lời cô bé. “Trên đời này có thứ dân đó sao? Người ta quên tính tiền còn chạy về trã tiền, nếu trã được thì coi như mình gặp số hên, đụng nhằm quý nhân. Đằng này quay về lại không có tiền trã. Thiệt đúng là ông trời trêu người, bắt người tốt gặp họan nạn mà” Tôi ngĩ thầm lại đáp:

- Thôi Thảo đến trường đi, mình ít khi đi nghe giãng, chỉ lên trường hỏi bài mấy đứa bạn, coi trong trường thầy giảng đến đâu để biết mức độ tự học của mình. Khi nào mình lên trường thì nhất định sẽ kiếm để đòi nợ, mỗi ngày cứ đem theo tiền đợi tui đến”

Thú thật tôi chẳng hề có ý định tìm đến cô bé để đòi tiền. Kỳ lạ là tôi có cảm giác cô bé đả đem lại sự thay đổi lớn trong con người tôi, một con người đả vật loan một mình với cuộc sống với tương lai từ khi chị lìa xa để lại trong long bao ký ức không nguôi?

Nắng hắt hiu soi bóng qua kẻ lá lung linh ẩn hiện như những vì sao mõi mệt sắp gĩa từ bóng đêm. Đả năm giờ rưỡi rồi , tôi chỉ kịp về Ký túc xá tắm sơ qua rồi lập tức lean trường. Mãi ngồi trên giảng đường vắng tanh ngắm chiều rơi tôi thoáng nghe một giọng nói thật nhỏ nhẹ:

- Anh Minh, mọi người đả về hết rồi !

Tôi khẽ quay đầu lại, thì ra là một nữ sinh viên nào đó cùng khoá với tôi. Tôi vốn chẳng nhớ người bạn này tên gì, đố với tôi chẳng chút quan trọng.

- Cả ngày làm mệt quá nên tôi quên mất hôm nay là thứ ba, bài giảng đả kết thúc lâu rồi, cô Hai tên gì? Ý quên, bạn tên gì vậy?

Vẫn quen thói đầu đường xó chợ, tôi buột miệng thôi. Nhưng dường như cô ấy có thể đọc được suy nghĩ qua ánh mắt.

- Em tên Hoài Thương, ngày nào cũng đi ngang qua nơi anh làm. Thấy anh vất vã quá.

Dạo trước tôi vẫn thường hay tự ái mỗi khi người ta nhắc đến việc tôi kiếm sống, nhưng bây giờ thì trở thành bình thường lắm rồi. Hoài Thương ngồi xuống bên cạnh tôi với lối nhìn như soi bói tìm kiếm vật gì.

- Hoài Thương kiếm gì đó, để quên sao?
- Thương để quên cây viết của cha tặng ngày sinh nhật.

Hông và mông cô ấy khẽ nhích và vô tình chạm vào người tôi, khoãng cách gần làm tôi cảm nhận được mùi thơm dể chịu của hoa hồng.

- Nước hoa thơm dịu quá đó Thương.

Từ khóa cho chủ đề Dam Vinh Hung My Tam liên quan :

Xem thêm chủ đề Dam Vinh Hung My Tam liên quan :

ANH SẼ TÌM RA PASSWORD CỦA EM ♥

Một buổi chiều rảnh rỗi, cô và Ngọc lang thang trên mạng. Lướt qua Vietsingle, cả hai dừng lại,"click"vào.Mục tìm bạn bốn phương hiện ra với danh sách dài lê thê của những kẻ chưa được thần Cupid"đoái hoài"đến.

Clip nóng móc bướm gái xinh nơi công cộng

Xem video clip sex lon gai xinh bị yêu râu xanh sàm sỡ. Clip nóng chảy máu mũi vô liêm xỉ bá đạo hay nhất hôm nay

Phang nhau với gái đẹp lồn cũng đẹp và to

Nơi hắn sáng sớm hôm nào cũng như hôm nào ...1 tháng 30 ngày...1 năm 365 ngày đều như cơm bữa chạy đủ 3 vòng hồ. Cho dù mưa bão hay cái giá lạnh thấu xương ...hắn vẫn như thách thức Đất Trời ...ngang nhiên... bất chấp tất cả không bỏ bất kỳ 1 buổi nào...dù là mồng 1 tết Nguyên Đán ...

Người vợ trinh trắng

Ngân vẫn còn trinh sau ba năm lấy chồng. Mỉa mai thay, đó là sự thật, vì Minh - chồng cô, là mối tình duy nhất, chẳng thèm "động" đến cô dù đêm nào cũng nằm bên cạnh.

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 2

Hai thằng sinh viên một tên là Nghiêm sinh viên Bách khoa, một là Tỉnh sinh viên Học viện tài chính gặp nhau trên đường.