Clip Xec Cho Choi Nguoi

Nơi hắn sáng sớm hôm nào cũng như hôm nào ...1 tháng 30 ngày...1 năm 365 ngày đều như cơm bữa chạy đủ 3 vòng hồ.
Cho dù mưa bão hay cái giá lạnh thấu xương ...hắn vẫn như thách thức Đất Trời ...ngang nhiên... bất chấp tất cả không bỏ bất kỳ 1 buổi nào...dù là mồng 1 tết Nguyên Đán ...

Em 1 cô gái sau khi cống hiến cả thể xác và tâm hồn... cùng tuổi xuân cho đội tuyển Cầu Mây ...giờ khi quá lứa...lỡ cả Tuổi Xuân thì cũng được đơn vị Ưu Tiên cho về hưu non dù còn vài ngày nữa em mới tròn 30...
Tuần lễ cũng đôi ba buổi, em cũng ra Hồ làm 1-2vòng cho đỡ cuồng cẳng...

Cả 2 vô tình song hành thấm thoát cũng được 2năm...trong 2 năm trời...mặc cho em ám hiệu các kiểu...mặc cho em lượn lờ ngoáy mông... oánh võng trước mặt hắn vẫn không bầy tỏ gì ngoài vài câu xã giao...nhạt toẹt...
Thế mà không ngờ sáng nay hắn lại hẹn em tối nay đi cafe ...hắn có chuyện cần nói...

Đúng như đã hẹn...buổi tối Định Mệnh đó hắn nói thẳng...em tìm hiểu về anh đủ chưa...nếu cần thì hắn bổ sung thêm,,,mà đủ rồi thì có CAN ĐẢM lấy hắn không..?em sững sờ,thầm tự nhủ...mặc dù hắn hơi Cổ Quái nhưng được cái ngoan ngoãn ...không rượu chè ...không cờ bạc ...và QUAN TRỌNG NHẤT là... hắn quá Khỏe Mạnh lẫn dẻo dai ...để có thể phục vụ được nhu cầu cao của em...

1tháng sau Đám Cưới của Hắn&Nàng diễn ra trong sự sung sướng đến phát cuồng của cả 2 nhà...nhà thì mừng vì tháo ngòi được quả Bom...nhà thì mừng vì cuối cùng hắn cũng sắp cho bố mẹ thăng chức ...

Đên tân hôn...nàng dù có nằm MƠ cũng không dám nghĩ ...hàng của hắn lại khủng khiếp như vậy ...vừa To ooo...vừa Dài.iiiii đã thế lại còn đeo 2 viên Bi nữa chứ ...vậy là cũng bõ công nàng kén chọn và chờ đợi ...

1 tuần lễ nàng sống trong đê mê .. ngập tràn hạnh phúc và sung sướng ...2 tuần...rồi tuần thứ 3 không ngày nào xót đêm nào cũng như đêm nào ...chả có gì ngoài fúc&fúc...hễ cứ đi làm về ...hắn lúc nào cũng chỉ muốn nhảy bổ vào nàng ăn sống nuốt tươi luôn...nàng đang thổi cơm hắn cũng nằng nặc đòi phải vén váy cho hắn nhìn và hôn hít...liếm láp cô bé của nàng 1 cái mới thôi...

Ngày mà em LÀM CON GÁI THẬT THÍCH...hắn cũng không tha...4 ngày em đóng Cửa Khẩu không cho Hàng Hóa Lưu Thông hắn khóc lóc... van xin ...nhìn thảm hại như kẻ đói khát đi ăn xin...xin được Ban Phát cho...Chút Ân Huệ...

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 1

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 2

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 3

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 4

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 5

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 6

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 7

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 8

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 9

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 10

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 11

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 12

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 13

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 14

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 15

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 16

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 17

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 18

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 19

Clip Xec Cho Choi Nguoi- Hinh anh 20

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Xem Clip Xec Cho Choi Nguoi hot nhất

Chuyện bắt đầu từ lúc cô Linh được đổi về làm cô chủ nhiệm của lớp tôi. Tôi, một nữ sinh chỉ giỏi về Toán, rất kém Văn, và cô dạy môn Văn nên tôi không bao giờ được lọt vào “mắt xanh” của cô suốt học kỳ I qua.
cô Linh phải nói là một cô giáo trẻ so với các cô đồng nghiệp. Cô sống nề nếp, kỷ luật và thuộc hạng khó nhất ở trường dân lập Nguyễn Khuyến quê chúng tôi. Không biết có phải vì cái tính khó đó của cô mà cho đến bây giờ cô cũng chưa có chồng, và bọn học sinh chúng tôi ai cũng sợ và … ghét !

Trạc 30 tuổi, cô không bao giờ chưng diện, người rất giản đơn nhưng lại nghiêm khắc. Khuôn mặt thì lúc nào cũng đăm đăm. Vì vậy mà nhóm “quậy” chúng tôi hay gọi cô là “bà chằn”.

Gọi chúng tôi là nhóm “quậy” vì chúng tôi thích chơi và “quậy” hơn học. Chúng tôi cho rằng “học cho lắm cũng … tắm ở truồng”, cái câu mà từ nhỏ tôi hay thường nghe. Ý nói thời buổi bây giờ học ra chẳng làm được cái gì, việc làm kiếm thật không dễ ai cũng biết điều đó. Trai thì đi làm bồi bàn, gái làm tiếp thị còn có nhiều tiền hơn.

Ở trường, hễ nói tới nhóm “quậy” là ai cũng biết đến. Nhóm nổi tiếng vì những màn ăn chơi không ai bằng, vì đa số chúng tôi là con nhà giàu. Ăn chơli lúc nào cũng xả láng. Hội trưởng của nhóm chính là anh hai của tôi, bởi vì anh tôi lớn tuổi nhất, là người có nhiều chiêu thức và đầy kinh nghiệm phá phách. Tôi là hội phó. Cái chức hội phó này cũng nhờ dựa hơi ông anh. Không ai trong nhóm mà không nễ ảnh. Tôi cũng nễ ảnh lắm và thật lấy làm hãnh diện. Thật ra, giữa tôi và anh hai cũng có một mối quan hệ không bình thường. Chúng tôi đã vượt qua sự thân thiết của tình anh em, trở thành tình nhân của nhau !

Nhưng thôi … chuyện này không đáng nói tới. Nói chung, nhóm tôi có tất cả 20 người. Ngoài tôi và anh hai tôi ra, dưới tôi còn có Thư Ký Viên, Trưởng Ban Tổ Chức, Hai Tổ Trưởng của tổ 1 và 2 với 9 thành viên của mỗi tổ.

Chuyện xảy ra từ lúc cô Linh chủ nhiệm mở ra một lớp dạy phụ đạo và bắt học sinh phải đi học thêm. Ai không đi sẽ bị cô trù dập. Và nạn nhân đầu tiên lại chính là ông anh hai của tôi.

Sau cái lần anh hai tôi bị phạt làm kiểm điểm, đứng trước lớp đọc lời xin lỗi, tôi sợ quá, quyết định đi học phụ đạo của cô Linh. Nhưng mối “thù oán” bắt đầu reo rắt trong lòng chúng tôi kể từ đó.

Thứ Bảy nọ, đúng 10 giờ, cô đón tôi và các bạn khác cùng khối vào nhà. Nhà cô là một căn nhà tương đối nhỏ với nhiều vật dụng cụ lỉnh kỉnh quăng khắp phòng. “Hôm nay là ngày đầu tiên của lớp phụ đạo”, cô tươi cười nói nhìn xuống đám học sinh chúng tôi đang ngồi nhí nhố. “Khóa học đầu tiên kéo dài ba tháng và tiếp tục cho tới ngày các em thi Đại học. Như các em biết, lớp học này rất cần thiết cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới. Nên các em cần phải có phụ đạo đàng hoàng …”.

Và cứ thế cô thao thao về sự quan trọng của lớp học. Không biết có ai trong chúng tôi chú ý nghe cô giảng hay không. Nhưng riêng tôi thì chẳng hề, tôi cứ nhớ khuôn mặt bí xị của ông anh hôm thứ Sáu vừa rồi mà thấy tức mình dùm cho ảnh.

Mãi mê lo ra, tôi chợt giựt mình khi nghe cô nêu lên giá tiền của lớp học. “Cô chỉ lấy mỗi em một số tiền tượng trưng”, cô nói. Cả bọn học sinh nghe xong chỉ biết cúi đầu làm thinh. Tiền tượng trưng của cô sao mà nhiều thế, lấy tiền đâu ra mà đóng cho cô. Nhưng không nộp cho cô thế nào vào lớp cũng bị trù dập.

Thực ra cái chuyện dạy phụ đạo để kiếm tiền thêm của cô Linh có đứa học sinh nào không biết. Đã vậy không thôi cô còn chơi theo kiểu “cạn tàu ráo máng” những đứa nào không đi học phụ đạo lớp cô. Anh hai như đã nói bắt đầu nhận được khá nhiều điểm xấu và bị phạt kỷ luật. Hay như các bạn thân của tôi trong nhóm tổ 1 và tổ 2 thường bị cô bắt chép phạt, ghi sổ đầu bài. Những đứa nào chịu khó đi học phụ đạo như tôi, dù là chẳng hiểu cóc gì, nhưng vẫn được điểm tốt hơn.

Nếu chỉ vậy thôi thì chẳng có gì đáng nói. Chuyện đáng nói đây bắt đầu xảy ra khi một âm mưu to lớn phát xuất từ một nhóm “quậy” của chúng tôi : Âm mưu bắt cóc cô Linh để dằn mặt !!! Người đề xướng âm mưu đó không ai khác hơn chính là ông anh yêu quý của tôi.

Tôi chỉ nhớ cái đêm trước khi anh đưa ra âm mưu đó, anh tỏ ra rất tức giận. Tôi gần như thức trọn đêm trò chuyện với anh và đến khi trời hừng sáng chúng tôi lại một lần vượt qua cái hàng rào của tình anh em !!!

*
* *
“CÔ CÓ BAO GIỜ THỦ DÂM”, một đứa trong nhóm bước tới xé áo cô ra, quát. Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh đèn nê-on vàng dợt, cô Linh thều thào nói “Em là ai, nghe giọng em quen lắm. Xin em thả cô ra. Nếu em là một trong những học sinh của tôi, mong em đừng xúc phạm tới thầy cô của mình”, vừa nói cô Linh ráng nghiêng đầu về phía có tiếng nói, nhưng sợi dây buộc quá chặt làm cô khó cử động.

“Bát. Bát”. Hai cái tát xán ngang má cô, làm cô Linh chếnh choáng. Tiếp theo là một tiếng quát, “XÚC PHẠM GÌ. Nghe đồn là cô đối xử tệ bạc với đám học sinh lắm phải không ?”.

“Tôi đâu có … Trời, dạy các em nên người là bổn phận thầy cô như tôi … tại sao …”, cô Linh phân trần.

“Nghe nói là cô hay trù dập đám học sinh. Ai không đóng tiền học phụ đạo là …”, một giọng phán quyết cất lên.

“Các em … Các em thiệt quá đáng … Vì cái gì chứ ?
Chẳng lẽ vì những điểm xấu mà cô cho tụi em… Học phụ đạo … Có phải các em học sinh của cô ? Có phải em là NHT hay không. Nghe giọng em quen lắm. Em thả cô ra đi”, cô Linh một tay ôm mặt, một tay quơ quơ phân trần.

“Không phải điểm xấu không thôi. Cô bắt bọn học sinh chép phạt vô cớ. Rồi làm …”, một đứa định nói làm gì đó nhưng không biết nói gì hơn thì chợt ngưng.

“Chép phạt … chép phạt đâu đáng cho các em bắt cóc cô, rồi sỉ nhục cô bằng những lời nói tục tỉu”, cô quơ quơ cánh tay tiến về phía trước. “Các em thả cô ra đi, rồi chuyện gì chúng ta có thể bàn thảo lại. Cô hứa từ nay không bắt phạt các em một cách vô cớ hay quá đáng”.

“Thôi trễ rồi. Nghe đâu tụi học sinh bị cô trù dập bây giờ không còn tin cô nữa. Bên ngoài, công an đang tầm nã hung thủ bắt cóc cô. Thả cô ra, rồi trước sau gì cũng bị bắt. Chỉ còn có cách giam cô ở đây”.

“Mà các em có phải là học sinh của cô ? Có phải NTMT, DCV, đám NGHV của các em ? Nếu phải, cô van các em thả cô ra. Nếu thả cô, cô sẽ báo cho mọi người biết là không ai bắt cóc cô hết. Tự cô tình nguyện theo các em tới đây”, cô Linh xuống giọng.

“Thôi, không dám tin cô. Bây giờ tụi này leo lưng cọp rồi. Làm được rồi làm tới luôn”, một giọng cất lên đáp.

“Các em định làm gì cô”, cô Linh hỏi.

“Trả thù dùm … không phải trả thù …”, một giọng nói từ phía sau cất lên. “Không, chỉ vì chúng tôi là những kẻ cướp mà thôi”.

“Cướp, cướp gì. Các em không định làm gì cô chứ. Giam cô cũng được. Nhưng cô xin … cô xin các em đừng làm nhục tới cô … Dù sao cô cũng là cô …”.

“Thôi đi cô ơi ! Lại dở trò đạo đức đó nữa, tụi tui nhắm cuộc đời này chẳng đi về đâu nữa … Dù cô là … là hiệu trưởng đi nữa, tụi tui cũng không tha. Dưới mắt tụi tui cô cũng là một sự đáp ứng nhu cầu cần thiết”.

“Nhu cầu gì, có thiệt … các em !”, cô Linh nuốt nước miếng. “Các em không định chứ hả ?”

“Bây giờ, cô trả lời cho bọn em biết. Cô có bao giờ thủ dâm. Cô phải nói thiệt, nếu không cô sẽ bị đánh”.

“Các em thiệt không thể ngờ được. Chẳng lẽ lối sống buông thả của xã hội biến các em ăn nói thô tục như vậy …”, cô đáp.

“CÓ HAY KHÔNG ? NÓI MẸ RA ĐI …”

“CÒN NỮA, CÔ KHÔNG ĐƯỢC KÊU CÁC EM, KÊU TỤI TUI LÀ CÁC ANH !”, một đứa thình lình quát lên, làm cho cô Linh giựt mình nói đại: “Không, không bao giờ … Các em …!”.

“Không hả … Rõ ràng là cô nói xạo”. Bát !!! Bát.

“SAO CÁC EM DÁM ĐÁNH… PHẠM THƯỢNG!”, cô Linh chợt kêu lên liền bị thêm mấy tát tai nữa.

“Chẳng những đánh, còn sỉ nhục cô nữa nè”, vừa nói nó vừa xiết sợi dây trói tay cô Linh, làm cô đau nhói.

“Nói cho biết, chẳng lẽ cả đời này cô không bao giờ thủ dâm sao. Với đàn bà con gái, tui rõ ràng nhứt nè. Ít ra cũng một lần chứ … Tụi bây giúp treo lên coi !”.

Một đứa bước tới làm theo “lệnh”. cô Linh chống trả quyết liệt. Nhưng năm bảy đôi tay bề hội đồng, cô Linh sao chống cự nỗi. Cô bị kéo lên khỏi mặt đất, tứ chi kéo dang ra.

Thình lình, từ đâu một bàn tay sờ vô ngực cô, xé toạc áo cô ra, làm bờ vai cô phơi ra trắng hếu.

“Trời ơi, các em … CÁC EM !”, cô la lên.

Hai ba tiếng cười khanh khách kềm theo. “Các em nữa hả, phải gọi là các anh chứ !”.

“Chưa lần nào thủ dâm hả, để bọn tui thử coi hàng là biết. Nghe nói thâm đen là có nghĩa đã có rồi, còn màu hồng tươi … chưa có sờ qua đó … nguyên si à nhen”, một giọng ranh quái cất lên.

“Các em dám. Phép tôn sư trọng đạo của các em đâu ? CÁC EM DÁM ĐỤNG TỚI CÔ !?”, cô Linh giãy dụa.

“Sao không dám. Bây giờ, cô làm gì được tụi tui chứ ! Chẳng những đụng cô, còn đâm sâu cô nữa là khác”, một đứa cười nói một cách đắc ý.

“BAO NHIÊU LẦN?”, một giọng khác quát lớn thúc mạnh vào mông cô Linh.

“Xuuyy ! ….”, cô Linh xuýt xoa và bị tán thêm mấy cái nữa, sợ quá cô nhanh nhẹn nói đại: “Một lần …”.

“Chỉ một lần thôi sao. Tui biết có người … em của bạn tui thủ dâm ít nhất một tuần một lần”.

“Người con gái đó không phải là cô. TUI KHÁC”, cô Linh lên tiếng.

“Nhưng không phải chỉ một lần trong đời chứ hả”, một giọng từ góc bên kia cất lên phụ họa.

“Tùy em nói sao thì sao”, cô Linh nằm im.

“Cô nghĩ sao nếu cô làm một lần cho tụi tui thấy”, một giọng cất lên rồi phá ra cười khanh khách. Cả đám thấy cũng cười theo.

“Các em hết thuốc chữa rồi. Trong đám tụi em có ai là LNV hay không ? Hôm trước cô bắt em chép phạt, em cho cô xin lỗi”, cô Linh lầm bầm.

Không ai nghe lời cô hỏi hết. Bỗng nhiên từ đâu đó, một bàn tay đặt lên ngực cô rồi lên tiếng: “Hàng xịn anh em ơi!”. cô Linh chợt giãy dụa la hét. Nhưng thay vì ngừng tay, năm bảy bàn tay bay vô, chùm chụp lên ngực của cô Linh, mặc cho cô cố gắng tránh né.

Một giọng từ đâu phía dưới chân cô cất lên: “Mày, mau cởi nút áo cô ra đàng hoàng. Chuyện đâu còn có đó, sao đối xử với cô tệ vậy”, rồi nó cười ha hả.

Theo “lệnh” của một đứa, một đứa khác bước lên. Hai ba đứa đứng kế, lui lại, nhường đường cho đứa nọ.

cô Linh bây giờ trở lại trạng thái nằm im chờ đợi. Một bàn tay nào đó đặt nhẹ lên cút áo cô, cô vẫn nằm im nghĩ ngợi. Trước sau vì cô cũng bị bọn chúng cởi áo, thay vì bị biện pháp mạnh, bị đánh, chẳng thà để đứa nào đó làm nhẹ nhàng hơn. cô Linh không định cự nự gì nữa.

Áo cô lần lượt được cởi ra. Bây giờ cô nằm lơ lững treo trên dây, nửa phần lõa thể, bằng bốn sợi dây vải buộc chặt ở cổ tứ chi. Cô thấy thật hổ thẹn vô cùng. Nếu như bọn chúng là đám học sinh của cô, mà đối xử với cô tệ như thế, chắc rằng chúng ghét cô đến tận xương tủy. Sự xấu hổ của người đàn bà bị thấy trần trụi cũng nặng lắm.

Treo cô Linh lên xong, cả đám đứng lớ ngớ nhìn thân thể cô như một con vật sắp vào tay vị đồ tể lột da.

“Thật không ngờ cô giáo có bộ ngực thon gọn mà ướt át ghê ! Cô có tập thể dục thẩm mỹ gì không ?”, một đứa bỗng nhiên xầm xì.

Như đoán được cả đám đang nhìn vào ngực mình lom lom, cô Linh bỗng thẹn đỏ mặt. Giãy dụa mấy cái lơ lững cho có lệ. “Các em, đừng làm vậy … Đừng! ĐỪNG! QUÁ ĐÁNG RỒI NHEN”.

Dù cho cô có kêu la, bọn họ cũng mặc kệ. Và khỏi cần nói, lúc này đứa nào đứng gần đó cũng cương cứng hết cỡ.

Thình lình, “tốc”… một cái bún tay ra hiệu của đứa đại ca trong nhóm. Cả đám bước tới lần lượt trút hết áo quần. Đứa nào cũng tổng ngổng chỉa về phía trước. Chắc là bọn chúng khá thân thiết với nhau nên chẳng ngượng ngùng trước sự hiện diện của đứa kia.

“Tụi mình suy nghĩ kỹ chưa ? Hãm hiếp là tội nặng lắm đó !”, một đứa có vẻ ít nói nhất trong đám lên tiếng. Liền đó, năm bảy bàn tay vừa rồi lại đáp lên mình cô Linh vội rút tay về.

cô Linh thừa lúc bọn chúng dè dặt, lấy hơi nghỉ ngơi. Cô bớt giãy dụa và có thể cô cũng đã yếu dần vì bị treo trên không khá lâu. Cũng có thể cô cũng không buồn chống cự không giúp gì được hơn.

“Sợ gì … tụi mình tính toán kỹ càng hết rồi. Kế mượn dao giết người hay dương đông kích tây gì đó … ai biết được. Công an cũng không thể nào ngờ là bọn mình”, một đứa xầm xì.

“Vậy đại ca chơi cái chiêu vu oan hả ?”.

“Xuỵt …. !!! Đừng nói thêm nữa. Tao đảm bảo không sao là không sao. Mày nhát quá thì ngồi ngoài đó coi đi. Nói xong, nó quay sang cô Linh nói tiếp: “Cô có ngại chiêu đãi tụi em chút chút ? Không mất thời gian gì cô đâu, mất chút … sỉ diện thôi” Cả đám lại quên hết sự lo sợ vừa rồi, phá ra cười khanh khách khi nghe lời chế giễu của hắn.

“Các em quá đáng rồi nhé. Nếu các em muốn làm gì thì làm. Đừng bắt cô … đừng hành hạ cô theo kiểu đó. Các em có biết đạo đức là gì không ? … Cô mà chết, cô không tha cho đâu”, cô Linh phản kháng.

“Đạo đức có ăn được no không cô”, một đứa dè biểu.

“Cô chưa chồng mà … đâu có sợ ai đánh ghen. Lấy hết tụi tui làm chồng đi. Tụi tui cho … cho em sướng đều đặn. Còn cái chuyện tha hay không tha … tính sau nhé. Coi theo thái độ biểu hiện của cô sao đã, khoan hồng tùy hình thức”, đứa khác phụ họa thêm.

Nói xong, nó đưa tay chộp nhanh vào bẹn cô Linh, làm cô giựt bắn mình, co chân đạp túi bụi. Nhưng vì bị trói, cô chẳng làm gì được. Giãy dụa chỉ làm thân hình cô đong đưa như cái võng lắc trên không.

Đám nọ lại có dịp nhìn thấy cô khổ sở dưới bàn tay tham lam của tên đại ca, lại thấy cô nửa trần trụi vẫy vùng như con cá nằm trong rọ, liền phá ra cười chí chóe.

Vừa bị sỉ nhục tinh thần lẫn thể xác, cô Linh không khỏi rùng mình. Trong đời cô chưa bao giờ gặp sự gớm ghiết đến như vậy. Thế là cô sụt sùi khóc. Nước mắt cô lăn qua khóe chảy dài trên má.

“Các em … các em thực đối xử với cô vậy sao. Chẳng lẽ kiếp trước cô mang nợ các em”, cô thút thít.

Một tít tắc lặng im. Cả đám nhìn nhau như có chút mủi lòng. Nhưng đâu đó một giọng quát lên: “THÔI DẸP ĐI, dẹp nước mắt cá sấu đó đi, tụi này đã chay sạn rồi. Đây không phải sự trừng phạt chi hết, coi như cô không may lọt vào tay tụi này đi”.

“Ờ, phải đó”, một giọng cất lên phụ họa. Cả đám nghe tên nọ nói chí lý cũng ậm ừ đồng ý. Chúng quyết định súm lại bao quanh lấy cô, hết sờ mó đến như hành hạ, xúc phạm nhân phẩm cô.

Một lát sau, đâu đó có tiếng đề nghị, “Đố ai làm cô ướt”.

Một đứa khác tuột luôn cái quần đùi, đưa luôn dương vật đặt vào lòng bàn tay cô rồi rút nhanh về, nói: “Chỉ cần cho cô sờ một chút sẽ chảy thôi”. Cả đám nhìn hành động của đứa bạn trố mắt ra.

Một giọng khác vang lên: “Trời ! Mày không sợ cổ bóp … một cái là trứng dái chạy lên tới cổ”.

Vừa khi đó, cô Linh cố gắng kéo tay về dù đã bị trói chặt. Cô cảm thấy thật gớm ghiết cái vật nong nóng, sùi sùi nằm trong lòng bàn tay.

“Các em thật quá đáng. Nếu cần giải quyết nhu cầu tại sao các em …”, cô la lên “TẠI SAO CÁC EM KHÔNG THỦ DÂM HAY TÌM GÁI ĂN SƯƠNG”, cô nhỏ nhẹ: “Nếu cần tiền cô sẽ giúp một ít. Bây giờ thả cô được không?”

Cả bọn có thể thấy lúc đó mặt cô sừng lên, bừng bừng. Đâu đó, có đứa nào bạo dạn lên tiếng, “Chứ không phải thủ dâm bị nghiêm ngặt cấm đoán hay sao. Tìm bò lạc coi chừng công an lụm liền”.

Video clip Xem video clip gai dep lon to xinh dit nhau voi cho :

Đọc Clip Xec Cho Choi Nguoi mới nhất 2014

Tôi đã để ý nàng từ đầu năm học lớp 11 ,tôi mến nang không chỉ vì nàng đẹp , mà vì nàng cũng có một cá tính giống tôi , sống nội tâm , đa cảm và hay suy nghĩ về cuộc sống . Có thế nói là già trước tuổi cũng được , nên chúng tôi thi thoảng cũng hay tâm sự với nhau , với những triết lý như những người đã trưởng thành vậy . Nhưng chỉ dừng lại ở quan hệ bạn bè , tôi rất muốn bày tỏ tình cảm với nàng , nhưng chưa có cơ hội nào . Vì chúng tôi chẳng bao giờ có cơ hội được tiếp xúc riêng tư với nhau , có đi chơi cũng là đi chơi chung với cả một nhóm bạn . Với lại , tối rất sợ , nếu ngỏ lời mà bị nàng từ chối thì thật là bẽ mặt , khéo tôi chẳng giám đi học vì xấu hổ mất . Nên tôi vẫn phải ôm mối tình đơn phương như vậy ..

Nhưng rồi trời dường như cũng động lòng trước tấm chân tình của tôi . Có một cơ hội tuyệt vời đã đến , ấy là ngày 20 - 11 trường có tổ chức cuộc thi vẽ báo tường cho các lớp tham gia . Tôi có nhiều tài lẻ : vẽ đẹp lại làm thơ hay , nàng thì là lớp phó học tập nên cô giáo giao cho tôi và nàng cùng phụ trách tờ báo của lớp , khỏi phải nói tôi đã mừng như thế nào , cuối giờ học , tôi nhận được mẩu giấy nàng ném sang :"Đầu giờ chiều nay ấy qua nhà tớ nhé , mang theo cả bút màu nữa !" . Tôi lâng lâng như đang đi trên mây vậy , thế là trời đã để ý đến lời thỉnh cầu của tôi , tôi tự nhủ sẽ ko để vuột cơ hội này . Cứ nghĩ đến cảch chúng tôi chỉ có 2 đứa xúm xít trong căn phòng riêng của nàng để làm báo mà tôi lại thấy nóng ran hết cả người ...

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :


Hạnh phúc là?

Một buổi sáng đẹp trời, cô gái đang đi trên đường. Đường quê đất đỏ đầy hoa thơm cỏ lạ. Cô gái dịu dàng khum người xuống, ngắt đóa hoa cài lên tóc mây. Cô khẽ cười khúc khích, gió nhẹ nhàng lùa qua mái tóc.

Hạnh phúc là ngây thơ, là hồn nhiên.

Một cụ già ngồi lom khom bên vách nhà, gió rét mướt thốc từng cơn qua gáy. Người đàn ông đôi mươi chợt dừng lại, dúi vào tay cụ gói xôi nhỏ. Cụ già bật khóc, nước mắt hòa với nước mưa, lăn dài trên khuôn mặt hom hem đầy khổ sở.

Hạnh phúc là sẻ chia.

Bên trang sách vở, đồng hồ điểm 12 tiếng. Nửa đêm đã qua, cậu sinh viên ngồi cặm cụi bên đồ án, lặng lẽ, âm thầm, chiếc máy tính chạy ro ro bên tiếng mưa tí tách trên mái tôn. Tô mì nguội ngắt để trong microwave. Từ bỏ mái nhà tranh, từ bỏ con phố cũ kỹ, từ bỏ chiếc xe đạp, và từ bỏ gia đình, cậu quày quả ra đi. “Người ra đi đầu không ngoảnh lại, Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.”

Hạnh phúc là cố gắng.

2 năm sau,

Cô gái thẹn thùng nép mình bên vai người yêu. Chàng khẽ cúi xuống bẻ một cành hoa, giắt lên tóc cô. Cô ôm chàng, ngất ngây trong men tình say đắm. Một lần hạnh phúc để vạn lần khổ đau. Anh đặt lên môi cô một nụ hôn. 

Hạnh phúc là doping.

Cụ già ngước nhìn bầu trời, nhìn người con tàn tật chìm trong giấc ngủ say bên hè phố. Anh bán vé số, cụ bán khoai. Hai mẹ con nương tựa nhau đã hơn bốn mươi năm ròng. Mẹ cùng con đi suốt nửa cuộc đời, sẽ đến khi nào trên con đường xưa không còn bóng mẹ bên bóng con.

Hạnh phúc là che chở.

Chàng trai bật khóc, gương mặt nức nở nhận bằng hạng ưu tốt nghiệp. Thầy hiệu trưởng lần lượt đọc tên các học sinh ưu tú, ở dưới băng ghế khán giả, người cha già bất giác quay đi chỗ khác, cố giấu hai giọt lệ đang chực trào. Tre già măng mọc, cánh chim non yếu ớt hôm nào nay đã thành đại bàng, tung đôi cánh cứng cáp bay đến một chân trời mới.

Hạnh phúc là trưởng thành.

5 năm sau,

Có tiếng ly vỡ, đứa bé bật khóc vì sợ. Tình yêu hôm nào 2 năm về trước, nay kết tinh thành đứa bé. Cô đặt bút vào tờ đơn ly dị, anh lẳng lặng châm điếu thuốc ngồi ở góc phòng.

Hạnh phúc là chia tay.

Người mẹ nằm bất động bên vỉa hè, làn da nhăn nheo hằn rõ nét chân chim. Đôi mắt hiền từ, miệng vẫn nở một nụ cười bao dung, bỏ lại chàng trai đầu đã lốm đốm bạc, ngày ngày vẫn cặm cụi bán vé số trên chiếc xe lăn năm nào. Mất mẹ rồi, con về với ai?

Hạnh phúc là biệt ly.

Chàng trai sinh viên năm nào nay đã ở sau song sắt. Người cha già hom hem khẽ đẩy cánh cửa. Con đã không còn là con ba nữa rồi. Chiếc bụng phệ, vẻ mặt đẫy đà không che nổi mùi tiền hối lộ. Chàng sinh viên năm nào chợt cay cay nơi sống mũi, có lẽ một ký ức về túp lều tranh, về chuồng lợn, về những mùa lúa chín vẫn chưa kịp phai theo năm tháng.

Hạnh phúc là bèo dạt, là mây trôi, là phù du.

Về phần tác giả tạm gọi đã tìm được bình yên cho riêng mình, sau khi viết xong bài viết này. Ơn trời, sau mỗi cơn mưa trời lại sáng. Ta tìm bình yên trong giông bão của ngày hôm nay. Hạnh phúc đôi khi cũng là đau khổ, đau khổ không phải là đối lập của hạnh phúc. Cũng như sống, tức là nuôi dưỡng Chết. Sự chết không phải là chấm dứt, cũng chẳng phải là bắt đầu. Nó ở ngay đây rồi, được chính sự sống nuôi dưỡng.


Không có những ngày mưa, làm sao biết yêu thêm những ngày nắng. Không từng sinh ra một lần trong đau khổ, làm sao để trân trọng được hạnh phúc hôm nay.

Đành mượn tạm 4 câu thơ cuối quyển Les Misérables của Victor Hugo để kết thúc bài luận ngày này.

Người đang an nghỉ, số phận đã trớ trêu, cay nghiệt,

Người vẫn sống và người đã chết khi vắng bóng thiên thần

Và điều đơn giản đó,

Như bóng đêm ập xuống một ngày tàn.

Clip Xec Cho Choi Nguoi thứ gì đâu không à

moá , tao mà gặp con này ngoài đường thì dù có đi tù cũng tán xéo hán họ hàng nhà nó.Thứ khốn nạn đầu đạn, âm binh đầu đinh, khí đụ tụ hình, tâm hồn cho dại, bại quại gia phong.Thứ lol trâu, lol chó, lol bó xi măng, lol chằng dây điện, lol hiện nguyên hình. Moá, tao mà gặp nó tao xé lol dồn trấu cho chết mẹ nó. Họ hàng , gia phả nhà nó tao đổ xuống sông, cho những người có thu nhập dưới 10tr đái, rồi ỉa lên. Thứ gì đâu không à.

Từ khóa cho chủ đề Clip Xec Cho Choi Nguoi liên quan :

Xem thêm chủ đề Clip Xec Cho Choi Nguoi liên quan :

Em muốn làm đàn bà 17+

Tôi quyết định tắt máy, nhổm dậy vươn vai ngang ngửa vài cái cho đỡ mệt mỏi. Đằng sau gáy tôi mỏi nhừ và nóng. Tôi lại ước vơ vẩn giá giờ này có một bàn tay êm mượt đặt vào chỗ thịt ấy của tôi

 Tâm sự đit nhau với gái đẹp và những cuộc tình

Câu chuyện mà mình sắp viết ra đây là việc hoàn toàn có thật của bản thân mình, cũng muốn chia sẻ một caí gì đó gọi là cảm xúc cho các ace, hình ảnh thì mình dùng hình ảnh minh họa cho bài viết thêm sinh động thôi chứ lúc ấy mình k có chụp ảnh. Mình tham gia cũng chỉ mong là nếu e đọc được những dòng này, có thể hiểu về bản thân mình hơn. Cảm ơn tất cả những ai đã đọc hết câu chuyện của mình

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 2

Hai thằng sinh viên một tên là Nghiêm sinh viên Bách khoa, một là Tỉnh sinh viên Học viện tài chính gặp nhau trên đường.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 4

Yêu là cưới. Chứ không phải để nghịch phần dưới free...

Em là cô gái HIV còn trinh !

Thầy ơi! em sắp chết sắp chết rồi! - Vớ vẩn! Bất giác tôi đưa tay lên xoa đầu cô ta như tôi vẫn làm với đứa cháu gái ở nhà vậy. Mùi hương từ mái tóc màu hạt dẻ tỏa ra .. Thầy ơi, em bị HIV! Bàn tay tôi chợt lạnh toát và sống lưng thì đông cứng lại. Tôi ước gì mình để quên phắt quyển sách cho xong!