Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong

Đang chạy xe vờ làm rơi dép, bảo em í xuống nhặt giúp, nhặt đem về gần tới nơi rồi nhẹ nhàng nhìn vào mắt em í rồi nói: Người phản bội như em chỉ đáng xách dép cho anh thôi. Vĩnh biệt em..

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 1

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 2

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 3

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 4

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 5

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 6

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 7

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 8

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 9

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 10

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 11

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 12

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 13

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 14

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 15

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 16

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 17

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 18

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 19

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong- Hinh anh 20

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Xem Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong hot nhất

Tiếng chuông đồng hồ reo làm tôi giật mình tỉnh giấc. Mùi càfê thoang thoảng bay khắp phòng. Tôi chồm dậy đã thấy Ngọc Anh đang ngồi trang điểm để chuẩn bị đi lo giúp đám cưới cho người ta. Xong đâu vào đó, tôi uống càfê Ngọc Anh pha sẳn rồi chúng tôi lên đường bắt tay vào công việc. Đến quá trưa thì hoàn tất, chúng tôi trở về khách sạn nghỉ để chuẩn bị cho buổi tối đến nhà hàng giúp tiếp. Nói nghĩ là nói vậy thôi chứ làm sao mà nghỉ được. Cho dù tôi muốn nghỉ nhưng Ngọc Anh cũng đâu có chịu. Vậy là những cuộc mây mưa lại tiếp diển. Buổi tối ở nhà hàng về, tắm rửa xong là chúng tôi mệt rả người cho nên ôm nhau thiếp đi lúc nào không hay. Mãi đến khi có cảm giác như ai đang liếm quanh đùi tôi thì tôi mới tỉnh giấc. Tôi ngồi dậy và rủ Ngọc Anh vô tắm chung trước khi đi về. Dắt nhau vào phòng tắm, chúng tôi vừa tắm vừa giải quyết cơn dục vọng của nhau. Nước ấm chảy dài trên hai thân thể trần truồng tưởng chừng như một.

Rồi đây, những chuổi ngày sắp tới. Chúng tôi còn hợp tác làm ăn lâu dài thì làm sao tránh khỏi những men dục vọng vẫn thường bốc cháy trong mổi người chúng tôi. Quả người ta nói không sai, “đêm bảy ngày ba đi ra chưa tính” cho nên tôi vẫn thường rèn luyện cho thân thể tôi cường tráng để thêm phần hấp dẩn. Tôi chụp hình người ta bằng máy còn người ta thì chụp hình tôi thì bằng mắt …

Đang chụp hình cho khách thì bà xả tôi gọi nhờ ra phi trường đón cô bạn ghé chơi. Tôi bực mình nói:
- Bây giờ anh đang bận đâu đi được … nhưng sao em không nói sớm mà bây giờ mới nói …
- Thì em cũng đâu biết gì đâu, đùng một cái nó gọi nói là ra phi trường đón nó, gấp quá em đâu biết làm sao nên mới gọi nhờ anh nè.
- khoảng một tiếng sau anh mới rảnh được. Em gọi phone nói nó là chờ anh khoảng một tiếng sau anh ra đón nó, còn không thì đi Taxi về đây vậy.

Tính tình cô bạn này làm gì cũng tùy hứng hơn nữa không có kiên nhẩn thì làm sau có thể ngồi chờ ngoài phi truờng cả một tiếng đồng hồ được. Vừa chụp hình vừa suy nghĩ là tại sao nhỏ này không báo trước mà đột nhiên xuất hiện vậy? Không lẻ nó có vấn đề gì với chồng nó? Đặt ra bao nhiêu giả thuyết nhưng vẫn không có câu trả lời. Vấn đề chính là không phải tại sao nó đột nhiên tới đây mà vấn đề chính là ở nơi tôi. Năm ngoái cô bạn cô ta đám cưới và có nhờ tôi bay qua chụp hình. Tôi không biết ai cả ngoài vợ chồng cô ta ở tiểu bang đó cho nên tôi ở tạm nhà cô ta để tiện việc đưa rước tôi đi chụp hình. Đang lúc cô ta chở tôi đi tới chỗ đám cưới, tôi kiểm tra lại máy móc cũng như phim ảnh. Tình cờ cái bịch condom rớt qua chỗ cô ta. Lượm lên vừa đưa cho tôi cô ta vừa ghẹo:
- Thì ra tụi anh cũng ngừa thai bằng cách này à?
- Đâu … đâu có …

Cô ta cười mím và liếc mắt nhìn tôi như muốn hỏi điều gì. Lúc đó tôi rất bối rối vì không biết làm sao bịch condom lại có trong túi xách chụp hình của tôi vì đâu bao giờ tôi xài thứ đó chứ. Cũng may cho tôi là cô ta đánh trống lảng qua chuyện khác, nhưng vấn đề là cô ta có nói chuyện đó cho vợ tôi hay không? Tôi nghĩ là không nhưng vì mình có tật nên giật mình vậy thôi. Bây giờ cô ta qua bên này nên tôi hơi lo, sợ rằng làm điều gì đó phật lòng cô ta thì phiền.

Đang lúi húi rửa hình mẫu cho khách coi thì cô ta bước vào. Tôi nhờ nhỏ em họ coi tiệm giùm rồi chở cô ta đi ăn. Nói chuyện tràng giang đại hải thì mới biết là cô ta và chồng đang giận nhau, mà lý do rất đơn giản quanh đi quẩn lại là chuyện chăn gối của vợ chồng cô ta. Ăn uống xong, tôi đưa cô ta về nhà nghỉ ngơi và chờ bà xả tôi đi làm về. Dường như cô ta vẫn đang còn ấm ức về chuyện với chồng cô ta nên muốn tìm người để trút tâm sự. Cô ta nghiêm nghị nói:
- Anh phải công bằng đứng giữa để nhận xét vấn đề chứ không được bênh vực đàn ông các anh, được không?
- Thì em cứ nói đi ….
- Anh nghĩ em làm như vậy có đúng không?
- Em muốn nghe anh nói thật lòng hay là muốn nói cho em vui? Nói thật thì khó nghe, e rằng em không thích, còn nói cho em vui thì không thật để giải quyết vấn đề. Vậy em muốn nghe cái nào?
- Ờ … anh nói thật lòng đi …
- Thật sự mà nói, em làm cũng có cái đúng cái sai. Cái đúng thì em đã biết rồi, còn cái sai là em không nên nặng lời từ chối anh ta vì làm vậy không khác gì làm cho người đàn ông tự ái, cho dù em không muốn thì cũng phải tìm cách nào từ chối sao cho dễ chịu, nhẹ nhàng chút xíu.
- Nhưng sao anh ta không thông cảm cho em … vì em mệt mà.
- Em biết gì không? Cũng một câu nói mà người ta nể phục em và cũng cùng câu nói đó mà mà có người hận em suốt đời. Anh nói cho em nghe điều này nhé. Tạo hóa tạo ra hai người đàn ông và đàn bà có hai sinh lý khác biệt nhau nhiều lắm. Nói về đàn ông thì sinh lý của họ nóng bỏng hơn, dữ dội hơn. Như cái Microwave vậy, nóng rất nhanh và nguội cũng rất lẹ. khi mà đã nóng lên thì phải làm cho nó nguội nếu không rất khó chịu đôi khi làm cho họ cộc tính do đó người đàn ông khó kìm chế sinh lý hơn đàn bà, nói cách khác là người đàn ông dễ bị cám dổ hơn. Còn nói về đàn bà, giống như cái Oven vậy. Nóng từ từ và nguội cũng từ từ, sinh lý của họ nhẹ nhàng, uyển chuyển hơn cho nên dễ kiềm chế hơn đàn ôn nhiều. Nếu người đàn ông kinh nghiệm thì họ biết cách thỏa mản người đàn bà dễ dàng, còn người đàn ông thì không mấy cần người đàn bà kinh nghiệm.

Tôi ngưng nói lại uống nước. Nhìn qua thấy miệng cô ta hơi hé mở, mắt lờ đờ nhìn về cỏi hư vô, dường như cô ta đang tưởng tượng đến những cuộc ái ân với chồng cô ta thì phải. Tôi tằn hắng một cái rồi nói:
- Trí tưởng tượng của em cũng phong phú quá há ..
Cô ta giật mình hỏi tôi:
- Chứ bộ anh biết em nghĩ gì sao?
- Nếu anh nói đúng thì sao nè! Em chịu thua anh cái gì?
- Ờ … ờ! Cái gì cũng được hết … làm như hay lắm …

Tôi cười và nói:
- Em chuẩn bị chưa nè …! Anh biết là trong người em đang khó chịu lắm. Hơi nóng đang dồn lên mặt nên làm cho mặt và hai tai em đỏ. Cảm giác ái ân đang chạy khắp người và làm cho em đê mê cho nên hai môi em khép mở không đều. Nếu em không tin thì coi thử chỗ đó của em đang ướt nhiều lắm, không không nè?
- Trời đất! như vậy mà anh cũng nói được à? Anh không sợ em méc bà xả anh sao? gan quá há …
- Cái cô này lạ thiệt đó nha! hỏi người ta mà người ta nói thì lại như vậy …
Tưởng tôi giận nên cô ta nủng nịu nói:
- Bớt giận … bớt giận. giỡn chút mà cũng làm dữ nữa.
Được thế nên tôi làm luôn:
Cô ta nhích lại gần, vừa vuốt ngực tôi cô ta vừa nói:
- Thôi mà … tha lỗi cho em nhỏ dại mà …

Tôi làm bộ nhích nhanh qua một bên như tránh né rồi nói:
- Cái gì … cái gì đây! đừng làm bộ rồi lợi dụng nha.
- Làm như ngon lắm … anh có cái gì mà lợi dụng chứ!
- Có chứ! Anh có cái mà em không có đó.
- Cái gì vậy nè!
- Thôi không nói nữa! nói ra rồi em méc bà xã anh sao!
Cầm tay tôi vừa lay cô ta vừa giục tôi nói. Biết cá đã cắn câu nên tôi bạo dạn nắm tay cô ta đặt ngay giữa háng tôi và nói:
- Em có thích nó không nè?
Cô ta giật tay lại và trợn mắt nhìn tôi nói:
- Anh này nham nhở thật đó nha ….

Tôi cắt ngang lời cô ta bằng một nụ hôn. Vừa đè cô ta nằm xuống tôi vừa cởi quần cô ta ra. Cô ta xoay người vào trong thành ghế để cản tôi lại, nhưng làm sao mà được trong khi tôi đã nhanh tay cởi nút quần cô ta ra và kéo dây kéo xuống, thọt bàn tay vào bên trong quần lót của cô ta. Vừa đưa lưỡi qua tìm kiếm lưỡi cô ta vừa chà lên chà xuống giữa hai mép l*n, vì l*n cô ta đang ướt nên ngón tay tôi di chuyển dễ dàng dù hai đùi cô ta khép lại. Không đủ sức chống cự hơn nữa cơn kích thích đã trở lại nên cô ta cứ để cho tôi muốn làm gì thì làm. Tôi cúi xuống liếm xung quanh bụng và vừa cởi quần cô ta xuống. Cô ta nhổm cao mông lên để cho tôi dễ dàng kéo xuống, như vậy nguyên bộ phận sinh dục của cô ta cũng được nâng cao lên rất quyến rủ hiện ra trước mặt tôi. Không bỏ dịp may, tôi liếm xâu vào giữa hai mép l*n. Cô ta rên thành tiếng và giang rộng hai chân ra. Tôi di chuyển người vào giữa hai chân cô ta, vừa bú, vừa liếm một cách cuồng nhiệt. Cô ta hẩy mông cao lên như giúp cho tôi làm cô ta sướng trong khi miệng vẫn rên la không ngừng:
- Oh … so good …anh làm em nứng quá nè …bú em mạnh đi anh … ahhh … đ* em đi ông xã … em sướng quá nè.
Thì ra cô ta đang tưởng tượng tôi là ông xã của cô ta nhưng không sao, miển sao hai chúng tôi cùng đến cõi thiên thai là hạnh phúc lắm rồi. Tôi vẫn say sưa bú liếm và khèo nhẹ ngay lỗ đ*t cô ta. Lúc này cô ta bấu chặc hai tay xuống ghế va la lớn tiếng:
- Ahhhh .. em … sướng quá ông xã ơi …

Dâm thủy chảy ra rất nhiều làm ướt cả miệng của tôi. Sợ uổng phí nên tôi ngậm l*n cô ta nuốt mạnh theo từng nhịp cô ta hẩy cao lên. Người cô ta mềm nhủn nằm rên khẻ trên ghế. Giờ cao điểm cũng đã tới. Tôi cởi quần ra, một chân quỳ trên ghế và cho một chân cô ta gác lên vai của tôi, cùng lúc cầm con cặt vừa cứng vừa giật giật ngoái ngay lỗ l*n làm cho rộng thêm ra, rồi từ từ ấn xâu vào. Cô ta lấy chân ra khỏi vai tôi rồi chồm người dậy ôm chặc cổ tôi vừa hôn vừa kéo tôi nằm xuống. Cái trớn nằm trường xuống nên cặt của tôi đâm xâu vào âm đạo cô ta một cách dễ dàng. Tôi hẩy lia lịa xuống. miệng cô ta thì nuốt lưỡi còn l*n thì nuốt cặt tôi làm cho tôi sướng chịu không nổi. Người tôi giật mạnh, thân thể bủn rủn, tôi ghì sát vào người cô ta. Từng giòng khí trắng đục bắn xâu vào âm đạo. Cô ta ôm chặc tôi hơn và nói với giọng đứt quảng:
- Cám .. ơn ông xã .. nha …em sướng … quá à …
- Chứ em muốn anh làm ông xã hờ của em à?
Cô ta ngắc mạnh tôi một cái làm tôi giật mình. Mở mắt ra dớn dơ dớn dác thì vợ tôi hỏi:
- Anh làm gì mà ôm chặt em và nói cái gì vậy?
Bất ngờ bị đánh thức cho nên tôi ú ớ chứ không biết nói gì cả. Thì ra tôi nằm mơ … một giấc mơ tuyệt đẹp … làm cho tôi ướt cả quần.

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Đọc Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong mới nhất 2014

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.

9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “Đa khẩu hạ lưu tình”.

16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.

18. Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?

20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.

21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?

23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.

26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

27. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.

35. Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.

36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.

41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.

45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

50. Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.

51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

53. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.

57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

58. Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì bạn chỉ có mỗi thứ này, nếu bạn chịu buông xuống, thì bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

59. Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

60. Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

61. Bạn hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.

63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

65. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ

Video clip Xem video clip gai dep lon to xinh dit nhau voi cho :


Chuyến bay Singapore Airlines đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất lúc 12: 50, Tiến chợt thấy lòng mình chơi vơi khi biết mình đã nằm giữa lòng đất mẹ. Đã mấy năm rồi, Tiến chưa có dịp về quê thăm quê hương, về thăm ba má. Những năm học vất vã cuối cùng cũng đã đền bù cho Tiến một cái bằng bác sĩ, và một chuyến về quê xả hơi.

Chiếc taxi chạy lạng lách để tránh người qua kẻ lại, tiếng ồn ào lẫn tiếng còi xe vang lên in ỏi. Tiến thấy nao nao một thuở nào mãnh đất thân yêu này nuôi Tiến lớn. Kể ra cũng lâu lắm rồi, từ ngày chia tay với ba má ở Mỹ Tho để theo đoàn người vượt biển, đến bây giờ Tiến mới có dịp nhìn lại cảnh đời Việt Nam với rất nhiều thay đổi.

1:30 trưa. Tiến được chở đến Bến xe Tân Bình theo lời chỉ dẫn của bạn bè bên Mỹ. Từ đó Tiến đi theo xe khách 12 chỗ ngồi . 2:00 .Chiếc xe bắt đầu rời bến hướng về đường lên Tây Ninh trên con lộ 22. Sau khi tới Tây Ninh, Tiến chuyển xe đi sang huyện Hốc Môn, và từ đó đi sâu vào xã Đông Thạnh.

Vậy đó, cuộc hành trình của Tiến vẫn chưa hề kết thúc. Tuy Tiến mệt nhưng nghĩ tới sắp gặp lại ba má, Tiến thấy vui vui, nhất là được dịp ngắm lại quê mình trong nhiều năm xa cách. Những con đường đất đỏ mới ngày nào thuở thiếu thời Tiến có dịp đi ngang qua giờ đây vẫn vậy, những mãnh vườn quen thuộc, những thửa ruộng mênh mông thì cũng như xưa… Gió man mát thổi vào mặt làm cho Tiến thấy chộn rộn trong lòng.

Xe đỗ ngay trung tâm xã Động Thạnh. Trời lúc đó cũng xập tối, Tiến quyết định ghé lại nghỉ một đêm rồi mai đi tiếp theo đường xe lửa lên Thủ Dầu Một. Vác hai cái túi xách trên tay, cộng thêm hai cái va-li cồng kềnh, Tiến lê lếch trên con đường cát tưởng chừng như không còn chút sức lực nào, trong đời Tiến chưa bao giờ lại có chuyến đi cực nhọc này, kể cả cái lần vượt biển đó, tuy đói nhưng vẫn không mệt bằng.

Quăng đống đồ xuống đất, Tiến vuốt mồ hôi đỗ ra trán, thở dốc, và đưa tay làm quạt phủi phạch phạch. Tìm một chỗ ngồi trên một cái đê đất, dưới tán cây có gió lao xao rì rào làm mấy bụi tre gần đó lao xao, có khi phát ra tiếng kẽo kẹt nghe dễ sợ, rồi bên kia nhá nhem là mấy bụi chuối đong đưa theo gió cứ như người nào đó đang đưa tay ve vẩy, Tiến thấy hơi sợ, sợ ma! Tuy đã bao năm rèn luyện với sự chết chóc, làm quen với những ca phẫu thuật đầy máu me, rồi có lúc trực nhà xác với những xác chết do đụng xe không còn được nguyên vẹn, Tiến tưởng rằng mình không hề sợ và cũng không hề tin là có ma trên đời. Nhưng lần này hoàn cảnh khác hơn, đàng sau lưng Tiến là con kinh chảy róc rách, phía trước mặt là cánh đồng hoang vắng, con đường Tiến đang đi vắng teo không một bóng người. Tiến nhớ tới ngày nào còn bé, Tiến bị ma nhát đem vào dấu trong bụi tre, cả nhà Tiến tìm từ sáng đến tối cũng không gặp Tiến, đến khi mời thầy bùa về yếm, người ta mới tìm thấy Tiến ngủ trong đó.

Nghĩ tới con đường xa xôi trước mặt, Tiến hơi chán chường, dù rằng sáng nay Tiến nôn nóng bao nhiêu thì nay lại chẳng muốn đi tí nào . Dù biết rằng ba má Tiến đã hẹn đón Tiến ở bến xe, nhưng Tiến quyết định tìm một nơi để nghỉ ngơi , mai sáng sẽ đi sớm.

Thở dài. Tiến quyết định lê từng bước tiếp, để trời tối hơn nữa thì Tiến không biết lối nào phải đi, có khi phải nằm lại ở một góc cây nào đó không chừng, nhưng Tiến không bao giờ làm vậy, kỷ niệm đáng sợ thời niên thiếu đã bảo Tiến phải ráng lên.

Xa xa phía trước mặt đã có ánh đèn le lói. Tiến hơi mừng rỡ vội rão bước.
Đi được một chặng đường cũng khá xa, ánh đèn kia càng lúc càng gần. Tiến mừng rỡ trong lòng. Thì ra ánh đèn đó là một bác nông dân, tay xách cây đèn dầu trứng vịt đang đi ngược về hướng của Tiến.

Tiến vồn vã chặn hỏi:
- Thưa bác, bác có biết gần nhất ở đây có nhà nào ở tạm không. Cháu … cháu từ …,
Vì sợ nói rõ ra chân tướng Tiến là Việt kiều sẽ không tốt, biết đâu Tiến sẽ bị lòng tham của kẻ khác làm hại, nên Tiến nhanh nhẫu nói khéo:
- Cháu từ thành phố về thăm quê, đi ngang qua đây thì trời đã tối , định tìm một nơi nào ở tạm ngày mai đi tiếp.

Ông bác hình như là nông dân với da sạm vì nắng giơ cây đèn cao ngang mặt để nhìn xem Tiến là ai, đến lúc này Tiến cũng trông rõ bộ mặt của ông. Mặt mày trông xấu xí. Trông đời Tiến chưa từng thấy ai có khuôn mặt xấu xí đến như thế. Mặt thì chằn chịt vết sẹo, miệng trẹt qua một bên, hai mắt bị một con kéo xụp, trông gã giống như một tên giết người, hơn là kẻ lương thiện. Tiến thấy hơi sợ. Với đống đồ trong tay như thế này rất có thể sẽ gợi lòng tham của gã.

Bác nông dân quơ quơ cây đèn, không nói năng chi cả, cứ đưa tay chỉ về phía sâu con đường, nơi cũng có một vệt sáng lờ mờ. Tiến vội vã, “cám ơn bác, cám ơn bác” rồi rảo bước cho lẹ, kẻo gã đó đỏi ý đòi cướp đồ thì Tiến không biết làm sao.

Đi chừng hai mươi bước linh tính không biết làm sao Tiến quay mặt trở lại để nhìn, thì Tiến đã không còn thấy ánh đèn của gã nông dân kia nữa. Bác nông dân đã biến mất trong tít tắt. Quá điếng hồn, tiếng ngỡ là gặp ma nên co giò lôi lếch mấy cái va-li lộc xộc đi nhanh về phía ánh đèn le lói phía xa xa.

Cuối cùng thì Tiến cũng đến được trước căn nhà có ánh đèn lu lu đó. Nó là một căn nhà lụp xụp lợp bằng lá dừa, trông có vẻ điều tàn, phía trước là hàng rào làm bằng những cọng tre đang nhau một cách tạm bợ.

Tiến bỏ va-li xuống và từ tốn gọi vọng vào trong:
- Có ai trong nhà không ?

Không có tiếng nào trả lời, Tiếng gọi thêm lần nữa và đứng chờ. Vẫn không có tiếng trả lời. Tiến quyết định đẩy cửa đi vào.
Tiếng cánh cửa kẽo kẹt trong đêm khuya vắng lặng, làm cho Tiến nổi cả gay ốc. Cộng thêm gió lất phất đánh đu nhánh cây bên góc sân nhà, làm Tiến hoang mang. Mon men theo hành lang đắp bằng đất nhô cao Tiến bước sát bên cánh cửa.
“Tốc, tốc, tốc”
Tiến đưa tay gõ ba cái và vọng hỏi:
- Thưa có ai ở nhà không ?
Vẫn không có tiếng trả lời, Tiến nói tiếp:
- Cháu từ xa về quê thăm nhà, ghé sang đây định ngủ nhờ…Không biết …

Tiến im lặng chờ một lời nói từ bên trong, nhưng vẫn không có động tĩnh nào. Hít một hơi sâu lấy bình tĩnh Tiến lò dò bước qua bên cửa sổ nhìn vào. Theo ánh đèn le lói bên trong, Tiến nhìn thấy một căn phòng trống trải chỉ có chiếc giường tre, và cái bàn vuông cũ kỹ đặt ở giữa phòng với hai cái ghế đẩu hai bên. Nhìn quanh Tiến vẫn không thấy có người nào. “Chẳng lẽ, bác nông dân lúc nãy là chủ căn nhà này, bác ngoắt tay chỉ về căn nhà này chắc vì kêu mình vô đây nghỉ trước, rồi bác đi đâu đó sẽ trở về .”
Nghĩ thế thì Tiến mạnh dạn trở lại cửa để bước vào.
Thình lình có ai đó từ phía sau vỗ vào vai Tiến.
“Á …”. Tiến la toáng lên, té lúi chúi về phía sau.
Thường thì Tiến ít khi sợ và giật mình, nhưng trong hoàn cảnh như thế này thì bất cứ ai đó cũng phải hết hồn.
Một giọng trầm, nói:
- Cháu tới đây ở nhờ phải không ?
Lúc này Tiến mới có dịp hoàn hồn. Trước mặt Tiến là một người đàn ông tuổi trung niên, khuôn mặt cũng bình thường , đang nắm cây đèn dầu giơ lên cao, soi soi vào mặt Tiến để nhìn cho rõ.
Tiến định hồn xong thì từ tốn trả lời:
- Dạ thưa bác, cháu từ thành phố về thăm ba má, đi ngang đây thì trời xập tối, hết đường ra nên phải đến đây xin ngủ nhờ nhà bác một đêm.
Người trung niên nói:
- Ngủ nhờ hả . Ít ai tới đây ngủ nhờ lắm.

Tiến hơi ngạc nhiên về câu nói đó . Không biết ông ta đồng ý cho Tiến ngủ nhờ hay chăng, câu nói đó cũng có thể là được mà cũng có thể là không. Nhưng Tiến hy vọng có “được”, còn nếu là “không” thì Tiến chẳng biết phải tính sau, chả lẽ phải vác đống va-li trở lại con đường mà Tiến lặn lội suốt hai cây số.

Chưa biết tính sau thì người trung niên đẩy cửa bước vào trong, Tiến còn đang ngơ ngác, thì người trung niên lên tiếng:
- Vào trong đi , sau còn đứng đó.
Chỉ chờ nghe có thế thì Tiến hớn hở:
- Cám ơn bác, cám ơn bác, để cháu ra ngoài lấy va-li vào.

Người trung niên không nói gì cả, chỉ cầm cây đèn dầu đi thẳng vào trong.
Tiến khệ nệ khiên từng cái va-li đặt vào trong phòng, nhét nó dưới giường, và đặt túi xách dưới đ*t bàn cho trống trải căn phòng.
Đang còn đứng lơ ngơ thì người trung niên bước ra dưới cây đèn, nói:
- Tối nay cậu ngủ ở giường này của tui, tối nay trăng sáng tui phải đi giăng câu, và đắp đê điều . Phòng bên trong là của đứa con gái tui. Mấy hôm rồi nó bị bệnh…nên đã đi ngủ từ sớm.
Tiến gật đầu “dạ, dạ”, người trung niên lại nói:
- Cậu ngồi chơi đi, để tui xuống bếp kiếm vào món đồ ăn lên cho cậu.
Tiến khách sáo nói:
- Và thôi khỏi bác, làm phiền bác lắm! Cháu … cháu ăn rồi!

Tuy nói thế nhưng giờ đây Tiến mới biết bụng mình đói meo. Chỉ sợ là người trung niên kia bản tánh thật thà, nghe theo lời Tiến không mang cơm ra thì tiếc lắm.
Và người trung niên kia đáp:
- Không gì đâu, cơm hồi chiều còn dư nhiều, mang lên đây cho cậu ăn, với món cá trê nướng trộn nước mắm gừng và canh bầu.

Tiến nghe đến đây thì nước miếng chảy ròng trong cổ họng. Chỉ đành nuống ừng ực xuống thèm thuồng. Đã từ lâu rồi, Tiến đã quên bén đi cái mùi cá trê nướng trộn nước mắm gừng, cái món mà Tiến rất thích mà không bao giờ kiếm được bên xứ Mỹ này.
Nghe mùi cá nướng trong tâm, Tiến không khách sáo nữa, rối rít:
- Dạ, cám ơn bác. Cám ơn bác.
Người trung niên kia lại chỉ tay qua bên trái:
- Kế bên đây là cái mương tưới ruộng. Nước sạch, mát lắm, cậu xuống đó tắm cho khỏe đi, rồi lên đây ăn cơm. Đi cả ngày rồi chắc mệt lắm!

Đến bây giờ Tiến mới phát giác là người ngợm Tiến chua lòm. Cái mùi xông xông từ hai bên nách như mùi hành, mùi tỏi. Tiến nhăn mặt í ẹ . Đã hơn 24 tiếng rồi, Tiến chưa hề tắm, thuốc xức nách cũng tan hết theo mồ hôi. Bây giờ còn gì hơn nữa là được đi tắm.
Tiến lại khép nép:
- Cám ơn bác.

Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong rỗng

Việc phải sống suốt đời với một người đàn ông thật đáng sợ. Mỗi ngày lại thấy họ càng lúc càng xa lạ, càng khác với chính họ những ngày đầu tiên mình yêu.

Không thể chịu đựng cuộc sống mà tình yêu cứ ngày càng nhạt toét. Loanh quanh trong bếp, chăm sóc con cái, nhận chút thương hại và quan tâm của chồng như sự ban ơn.

Bỏ mặc mình già đi, béo lên và lôi thôi, cáu gắt vì tối mặt hầu hạ chồng con, rồi lại lo lắng nghĩ xem làm thế nào để chồng không chê không chán, không tìm đến những cái giường khác, trẻ trung và hấp dẫn hơn.

Đừng tự hãnh diện và ngụy biện cho tất cả rằng mình đã hi sinh, đã rất cao thượng, rằng mình vì gia đình, vì các con. Ai cần, ai quan tâm. Với tôi một khi tình yêu cho kẻ khác không còn nữa, tôi sẽ yêu chính tôi, kể cả con cái hay mấy mẩu giấy kết hôn, đều vô nghĩa như nhau.

Mỗi chúng ta đều chỉ sinh ra một lần và chỉ có một cuộc đời để sống. Chúng ta không có quyền buộc mình hi sinh vì kẻ khác. Nhất là trong cái xã hội loài người lạc hậu mà tự gọi mình là hiện đại, luôn đánh giá và tôn vinh phụ nữ bằng những gì họ đã hi sinh cho đàn ông. Thật mị dân.

Từ khóa cho chủ đề Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong liên quan :

Xem thêm chủ đề Clip Sẽ Nu Sinh Hai Duong liên quan :

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 2

Hai thằng sinh viên một tên là Nghiêm sinh viên Bách khoa, một là Tỉnh sinh viên Học viện tài chính gặp nhau trên đường.

Em muốn làm đàn bà 17+

Tôi quyết định tắt máy, nhổm dậy vươn vai ngang ngửa vài cái cho đỡ mệt mỏi. Đằng sau gáy tôi mỏi nhừ và nóng. Tôi lại ước vơ vẩn giá giờ này có một bàn tay êm mượt đặt vào chỗ thịt ấy của tôi

Clip nóng gái đẹp thủ dâm tự sướng trên xe buýt

Sốc với video clip cô con gái rất đẹp móc bướm tự sướng ngay trên xe buýt rất nhiều người mà không ngượng. Xem clip nóng gái xinh tự sướng phê lòi.

Clip nóng vợ chồng  làm tình trước mặt con nhỏ

Xem video làm tình nơi công cộng trước mặt đứa nhỏ và thiên hạ. Clip địt nhau đến chết của đôi vợ chồng đang nứng không chịu nổi.

Anh lấy của cô chữ

Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo. Anh là Gió. Anh lãng tử, ga lăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình