Clip Nung Lon

Khi xe vào sân nhà nàng đậu. Hai người không nói với nhau một lần. Cơn xúc động qua nhanh quá!hai người bỡ ngỡ. Thùy mở của xe tính xuống, thì như không còn biết sức mạnh gì, tiến chọp lấy cánh tay của nàng kéo lại. Hai đôi môi kề sát nhau, và tự động ghé lại gần hơn, tự động hai cái lưỡi quấn nhau như vô tân. Lát sau hai người buông nhau, nàng bước xuống xe như kẻ mông du, hắn ở lại trong tay lái, im lặng, bóng nàng đỗ dài dưới trăng, bước vài bước. Chợt nàng quay lại, khuôn mặt quyết liệt nói khẽ: ‘Vào nhà thôi Tiến ơi! đừng về. . . !”Tiến đang cuối đầu trên vô lăng ngẫn lên mở của bước xuống xe. Hai bóng sát nhau đỗ dài dưới ánh trăng đi vào. . .

Cái lưỡi của Tiến rà nhẹ trên hai đầu vú đỏ au. Thùy nằm không một mảnh vải trước lò sưởi đang thắp lên, ngọn lửa réo rắc. Dưới thân giữa lưng nàng hai cái gối kê lên, Thùy như con tôm nằm ngữa, sóng sõi, những bờ tóc rối bung. Phía dưới hạ bộ phơi cao như mời mọc. Những sợi lông cắùt tỉa gọn gàng đẹp mắt, không ngắn không dài ôm sát hai bờ mu cao tròn trỉnh, Tiến như trịnh trong trước một kỳ quan thế giới, hắm chiêm ngưỡng toàn vẹn, và thận trọng như một bảo vật trước mặt mình. Khi hạt đậu phọng nhỏ được đánh tung lên cái phần lưỡi điêu luyện, giữa cái khe ướt dâm khí, thì Thùy chỉ còn biết nhắm mắt rên thật nhỏ nhưng da diết đầy hứng thú. . . gợi dục.

 

Vài tháng sau Thùy dứt kinh, đi khám thì bác sĩ cho biết nàng mang thai. Bao nhiêu ý nghĩ quay cuồng trong đầu nàng. Mang sự phạm tội với chồng. Nhưng lại rất mừng khi biết mình làm mẹ, đó là ước mơ lớn nhất đời nàng. Sự mâu thuẩn níu kéo nàng. Nàng chưa nói cho Tiến biết, và im lặng trước mắt chồng. Ba tháng sau, sau nhiều suy nghĩ buổi chiều nàng gọi Thịnh ngồi trên phòng khách và nói:
“Thịnh em có vài điều muốn nói với anh. . . rất trong đại!”
“Em cứ nói”.

Thùy thao thao thả truốt ra nhưng điều dằn vặt. Nào là nàng muốn có con. . . nào là nàng không muốn phản bội. . . nào là nàng ngoại tình. . . nào nàng đang mang bầu ba tháng. . . Thịnh càng nghe càng chua xót và đau đớn. . . cuối cùng nàng nói nếu không thì chúng ta ly dị, mỗi người chọn lấy đời sống của mình. Thịnh lặng lẻ đứng lên trả lời để chàng suy nghĩ.
Tháng sau Thịnh bỗng dưng gọi Tiến đến, trước mặt Thùy và Tiến Thịnh ôn tồn nói:
“Tôi đã suy nghĩ nhiều ngày đêm, hôm nay tôi có quyết định với các em, là: Tôi bịnh từ nhỏ nên không hứng thú chuyện gối chăn, và không thể có con với Thùy được. Tôi rất buồn và cám ơn Thùy đã ở với tôi nhiều năm. Tôi. . . không muốn ly dị với Thùy, nhưng tôi chấp nhận mối tình của nàng với Tiến, chúng mình cứ sống với nhau. . . và cứ coi tôi như người anh. Tôi muốn tu tại gia và . . . rất muốn chúng ta cùng một gia đình. . . con của Thùy là con của chúng ta, trách nhiệm tôi xin chịu chung, và xin Tiến hãy chấp nhận điều này. Tiến vẫn sống đời sống của Tiến công việc của Tiến, tùy theo quyết định của Thùy và Tiến, tôi không xen vào. Nhưng tôi không muốn ly di. . . xin nhận tôi. . . như tôi nhận các em. Đây là một thử thách lớn, tôi không nghĩ là kiểu mẫu mới. Nhưng biết đâu chúng ta thành công. Xin hết. . . Tùy các em suy nghĩ!”Từ hồi nào giọt nước mắt lăn dài xuống má Thùy.

Thùy sanh đứa con gái đầu lòng, cả dòng họ hai bên Thịnh và Thùy đều mừng. Cháu bé giống Tiến như đúc. Tiến đã đi làm gần núi, nhưng tuần nào cũng gặp nhau. Hắn muốn chọn một giải pháp là Thùy nên ly dị chồng, và chính thức vợ hắn. Thịnh vẫn ở cùng. Nhưng Thùy nói Tiến nhỏ tuổi hơn nàng, biết đâu ngày mai thay đổi. Chuyện đó tính sau. Nàng không muốn ly dị lúc này. Sáu tháng sau cháu bé trông rất dễ thương. Sau này Thịnh xin đi công tác liên miên, ít khi ở nhà. Tiến về thẳng nhà Thùy. Hai người hôn nhau say đắm ngoài cửa. Gái một con có khác. Trông Thùy còn hấp dẫn hơn thời xưa. Đứa bé nằm trong nôi, khi nhìn thấy bố Tiến nở nụ cười tươi, Tiến bế con nghe lòng ấm áp. Trong đầu chàng nghĩ sẽ sống suốt đời với người đàn bà này. Bỏ con xuống bế mẹ nó lên nói: ” Gớùm mới xa mà nhớ cái này quá!” Thùy đỏ mặt hỏi “cái gì?”Hắn cười đưa tay thò xuống âm hộ của nàng xoa xoa, Thùy la lên: “Quỉ! Con nó thấy bây giờ” Tiến cười hề hề “Gớm! Nó thấy cho nó thấy, không có cái này sao có nó!”Tiến đè nàng xuống sofa kéo quần dài quần lót ra. Phải công nhận đàn bà khi có con, sự nay nở toàn vẹn hẳn lên. Thùy nằm tênh hênh đưa âm hộ nhô cao trước mặt Tiến. Hắn cuối xuống hôn nàng, bàn tay hắn úp chặt trên âm hộ. Hai cái lưỡi giao nhau, trong khi ngón tay của hắn đã vào sâu tìm tò moi móc trong âm hộ đang sũng nước. Cái hôn dài như bất tận, và bàn tay nằm xoa bóp trên âm hộ cũng bất tận. . . .

Hắn thì thầm:
“Lồn vợ tôi đã quá. . . !”
“Hey! Chưa à nha!” Thùy nói trong tiếng thở
“Chưa thì chửa cũng vậy. . há!”
“Hí! Aên nói với người lớn đàng hoàng nha!”
“Thì lại chả đàng hoàng hay sao?. . Mình ơi chó anh bú miếng đi!”
Thùy cười khanh khách.
“Của chùa đâu mà cho bú với mớm!”
Tiến hứng khởi.
“Không phải của Chùa nhưng muốn là làm nha!”hắn cuối xuống, nhìn bờ mu, sũng ướt hấp dẫn vô ngần. Hắn lấy tay vạch nhẹ ra, chao ôi cái khe tuyệt vời nhầy nhụa nước của tôi.
“Ê! Tiến hỗn quá đi mất. Dám. . . coi của chị. . !”

Năm sau Thùy sanh thêm một con trai, và thêm một con trai nữa cho năn tới, thì ngưng. Đàn bà ba con nhưng Thùy vẫn còn hấp dẫn Tiến lắm. Hắn xin phép gia đình hắn nhận Thùy là con dâu, sau khi Thịnh bị một tai nạn xe qua đời. Cuộc sống bỗng dưng qua một giai đoạn khác. Tiến lại là người cưng vợ như trứng. Hắn không cho nàng đi làm nữa, chỉ ở nhà giữ con. Hạnh phúc làm cho Thùy càng ngày càng đẹp, ai thấy cũng phải khen. Thùy thương chồng thương con vô bờ bến. Trời cho nàng một cơ hội làm mẹ, cho nàng một cơ thể nóng bỏng, cho nàng một người chồng biết thương yêu, từ trên giường cho đến ngoài đời. Lúc nào làm tình Tiến cũng làm cho nàng đến kịch ngất mới tha. Hai người đều mạnh về ái ân, nên tuần nào cũng đôi ba lần: Trong y khoa cho đó là điều tốt. Không biết hạnh phúc có thật hay không. Nhưng trong cuốn phim này. Khi ống kiến camera quay thật gần âm hộ của Thùy thật ướt, và cái lưỡi thật nhuyễn của Tiến đang đánh nhanh đánh mạnh vào hạt đậu đỏ tưới phía trên phần âm hộ của Thùy, thì mờ dần chấm hết, nhưng âm vang tiếng rên nhẹ vẫn đâu đây. Có thể từ nụ hôn bất chợt trên cổ Thùy, câu chuyện được viết ra. Và giấc mơ về giúp thôn làng Việt nam của Tiến biết đâu có thật!?

Clip Nung Lon- Hinh anh 1

Clip Nung Lon- Hinh anh 2

Clip Nung Lon- Hinh anh 3

Clip Nung Lon- Hinh anh 4

Clip Nung Lon- Hinh anh 5

Clip Nung Lon- Hinh anh 6

Clip Nung Lon- Hinh anh 7

Clip Nung Lon- Hinh anh 8

Clip Nung Lon- Hinh anh 9

Clip Nung Lon- Hinh anh 10

Clip Nung Lon- Hinh anh 11

Clip Nung Lon- Hinh anh 12

Clip Nung Lon- Hinh anh 13

Clip Nung Lon- Hinh anh 14

Clip Nung Lon- Hinh anh 15

Clip Nung Lon- Hinh anh 16

Clip Nung Lon- Hinh anh 17

Clip Nung Lon- Hinh anh 18

Clip Nung Lon- Hinh anh 19

Clip Nung Lon- Hinh anh 20

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :

Xem Clip Nung Lon hot nhất

-Ư….anh địt mạnh lên.. a.a.. đã quá.. sướng quá..
Tiếng vợ tôi rên khi con cặc của tôi cắm thật sâu vào bên trong cái *** *** của vợ. Vừa bóp cái cặp mông trắng hồng tròn lẳn tôi vừa nói:
-Đấy! Muốn địt thì anh địt cho toét cả cái *** ra đấy.. sướng chưa… nước sao mà chẳng a nhiều là thế nào?
-Sướng nhưng dần dần thì nước mới ra chứ anh ..ui ui..anh làm đã quá..

Những tiếng rên ư ử trong cổ họng vang vọng trong căn phòng ngủ của tôi. Những tiếng cót két nhẹ nhẹ của cái giường rung lên sau mỗi cú nhấp cũng hòa theo những tiếng rên. Cái mông thì va chạm vào đùi cũng tao ra những tiếng phành phạch .

Mu *** của vợ tôi đã cạo lông nên chẳng còn sợi nào cả. Nó cong lên như múi mít vậy. Địt hăng say một lúc thì tôi rút con cặc ra mà quét lên cái mông tròn lẳn. 
Cả hai vợ chồng thấm mệt nên ôm nhau mà ngủ. Vợ tôi cười khúc khích nghịch ngợm mà nói:
-Đã quá.. chưa ra nhưng mà tí nữa ra hết vào bên trong *** em đấy nhé!
-Được rồi, tí nữa địt rồi ra làm cho toét cái *** đi cho chừa nhé.

Vợ tôi thích thú cười để lộ hàm răng trắng bóng khiến cho tôi thích lắm. Tôi mới cưới vợ mới được có hơn một năm. Chưa tính chuyện có con hay không, do cả hai đều làm kinh doanh nên cũng tương đối khá giả, cũng mua được ngôi nhà ba tầng trong khu chung cư. 

Vợ tôi tên là Hằng còn tôi tên là Minh. Tôi mới hai chín còn vợ tôi thì hai sáu tuổi mà thôi. Do tôi có hai anh em, tôi là út nên mua nhà ở riêng còn bố mẹ thì ở với ông anh trai. Nhà Hằng thì cũng có ba chị em, Hằng là con cả.

Miêu tả kĩ về vợ tôi thì vợ tôi là một người đàn bà khá là trẻ. Nếu nhìn bên ngoài thì chẳng ai nghĩ là hai sáu tuổi cả mà chỉ nghĩ ngoài hai mươi một chút thôi. Đặc biệt là vú của vợ tôi khá là to, mặc váy hay những bộ quần áo bó thì cái bầu vú lộ ra khá là rõ rệt.

Video clip Gai dep nung lon vua an vua xem phim sex vai that :

Đọc Clip Nung Lon mới nhất 2014

Đã 5 năm rồi, hai chúng mình mới gặp lại nhau trong một buổi họp lớp. Em bây giờ đã khác xưa rất nhiều, vẻ đẹp đằm thắm, mặn mà của “gái một con” khiến trái tim anh một lần nữa lại đập loạn nhịp mỗi khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của em!
Chúng mình đã giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, giả vờ vô tư để không ai biết được tâm trạng của mình! Anh biết em buồn khi gặp lại anh, anh biết em sẽ lại nhớ về những kỷ niệm cũ, về một tình yêu không trọn vẹn!
Ngày ấy, cũng vì anh chưa lo được sự nghiệp và tương lai cho hai đứa nên anh mới lặng lẽ ra đi và bỏ em lại một mình như vậy! Ngày ấy, anh biết em đau đớn, khóc lóc khi bị người con trai em yêu thương nhất bỏ rơi trong hoàn cảnh khó khăn ấy! Chúng mình chia tay nhau, không nói với nhau một lời… nhưng dường như cả anh và em đều hiểu lý do phải chia tay, đều đau đớn đến nghẹn lòng khi không được ở bên nhau… và anh biết, em là người chịu thiệt thòi hơn ai hết khi em đã nguyện dâng hiến tất cả những gì quý giá nhất của người con gái cho anh!
Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu! Anh mong muốn em ở lại sẽ gặp được một người con trai nào đến với em tốt hơn anh, đủ điều kiện để lo lắng cho tương lai của em… Anh một mình xuống Hải Phòng lập nghiệp, một mình mang theo trái tim vỡ, một mình đau đớn nhớ thương em nơi xa xôi ấy… Em không thể hiểu được cảm giác của anh lúc ấy đâu em ạ! Đau đớn lắm! Dằn vặt lắm! Nhưng anh không thể đến bên em khi mình chỉ có hai bàn tay trắng...

Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu!
Có thể em sẽ trách anh là một người hèn kém, hận anh vì là một kẻ bội bạc, ghét anh vì là người không có trách nhiệm với người mình yêu thương… Nhưng anh đã quyết rũ bỏ tất cả thì có nghĩa là anh phải chấp nhận sự ghét bỏ, căm hận của người con gái anh yêu! Và, sau khi chia tay nhau được 5 tháng, em đã lên xe hoa với một chàng trai Hà Nội giàu có. Anh vui vì điều đó, anh vui vì em sẽ không phải lo lắng cho tương lai của mình, không phải đôn đáo, quay cuồng với công việc như những người bạn khác vừa mới chân ướt chân ráo ra khỏi trường… Nhưng anh buồn, buồn vì em đã thuộc về người con trai khác, buồn vì trách mình vô dụng, hèn kém, không được ở bên cạnh, chăm sóc cho người mình yêu thương!
Anh hứa sẽ để tang mối tình của mình hai năm rồi mới bắt đầu tình yêu mới! Nhưng, em đâu biết được, suốt 5 năm trời ở đây, trái tim anh ngày ngày vẫn hướng về Thủ đô yêu dấu, nơi đó đã ôm mang tất cả những kỷ niệm yêu thương và vùng trời bình yên của hai đứa! Nơi ấy giờ đây, em cũng đang hạnh phúc bên người đàn ông khác… trái tim anh đau đáu mong một ngày được trở lại nơi ấy, được gặp lại em yêu, để biết được cuộc sống của em giờ này như thế nào! Có hạnh phúc và yên ấm như anh đã từng mong đợi hay không?
Và lần này, anh ra đây công tác, cũng là ngày lớp trưởng cũ thông báo họp lớp! 5 năm trôi qua, mỗi người dường như đều đã khác, ai ai nhìn cũng chững chạc hơn và hầu như mỗi người đều rất thành công trên con đường sự nghiệp của mình! Anh và em… dù không nói chuyện riêng với nhau, không dám nhìn thẳng vào mắt nhau… nhưng anh biết, sóng lòng đang cuộn trào dữ dội trong tâm hồn mình! Và em, cũng đang nhức nhối nhớ về những kỷ niệm xưa cũ!
Cả lớp tiệc tùng liên hoan xong, mọi người lại kéo nhau đi hát Karaoke. Anh vốn không thích chốn ồn ã, đông người… nhưng có lẽ, đây là cơ hội để anh có thể bày tỏ hết nỗi niềm của mình! Ngày xưa, mỗi lần tan học, chúng mình lại lang thang khắp Hồ Gươm, Hồ Tây, công viên hay những con phố dài để ngắm … và mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe. Giờ đây, những kỷ niệm ấy lại sống lại, giẫy dụa trong tâm hồn anh mỗi khi nhìn vào ánh mắt sâu thẳm như đang hờn trách của em!

Mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe!
Khi anh đang nhập tâm hát bài "Áo em chưa mặc một lần", anh nhìn sang phía em ngồi và dường như đôi mắt em đang ngân ngấn nước! "…Ngày hôn lễ, em không đòi châu báu. Chỉ ước một đôi áo thêu để nhớ chuyện đời… Tôi thẫn thờ, nghe tiếng hàng thông reo. Thương quá là thương khi nắng ngã về chiều . Nhìn đôi áo tôi thương về dĩ vãng. Nhưng vẫn còn trông thấy em mặc lễ tơ hồng...". Lời bài hát giống như chuyện tình yêu của hai đứa ngày nào! Đã thề ước sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời này… vậy mà chính anh đã lặng lẽ rời xa em để đi đến một nơi thật xa, mang theo tất cả những kỷ niệm về người con gái anh yêu đang đau khổ, dằn vặt vì mối tình đầu dang dở…
Lúc tàn cuộc, chúng bạn dường như cũng hiểu được tâm trạng của hai đứa nên mọi người đã bảo anh đưa em về. Trên quãng đường dài ấy, chúng mình chẳng ai nói với ai một câu nào. Đến khi đi qua khách sạn nơi anh nghỉ, anh hỏi em “Có muốn vào uống nước, nói chuyện một lúc không em?”và em đã gật đầu đồng ý vì hôm nay, chồng của em cũng đang đi công tác nước ngoài.
Căn phòng rộng rãi mà sao không khí trong phòng lại ngột ngạt quá! Anh không dám nhìn thẳng vào mắt em, cũng chẳng biết bắt đầu câu chuyện như thế nào nữa… em cũng vậy! Chỉ lặng lẽ cúi mặt và thi thoảng nhấp vài ngụm nước, không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu…
- Chúng mình… - anh ngại ngùng định nói chuyện ngày xưa, nhưng rồi lý trí đã ngăn anh không được nói ra điều đó!
- Chúng mình không gặp nhau 5 năm rồi anh nhỉ? Nhanh quá phải không? – Giọng em vẫn nhẹ nhàng như ngày xưa ấy!
- Anh biết anh có lỗi với em rất nhiều! Nhưng anh vui vì em có một gia đình rất hạnh phúc!
- Sao anh nghĩ em hạnh phúc?
- Anh chỉ đoán thôi! Với lại, nhìn em bây giờ vẫn trẻ đẹp chẳng khác gì ngày xưa cả…
- Em lấy chồng chỉ để quên đi mối tình đầu của mình mà thôi. Suốt 5 năm chung sống, chưa bao giờ em có được cảm giác hạnh phúc và bình yên cả! Dù cuộc sống gia đình sung túc, đủ đầy, dù được chồng chiều chuộng, yêu thương… nhưng trái tim em vẫn đớn đau mỗi khi nhớ về những kỷ niệm cũ!
- Anh xin lỗi… Anh không thể làm gì khác được! Nếu lấy anh, cuộc sống của em sẽ không được sung túc như bây giờ…
- Đã bao giờ em đòi hỏi gì ở anh chưa? Đã bao giờ em đắn đo, vụ lợi, tính toán trong tình cảm của anh đâu? Sao anh lại nghĩ em muốn có một cuộc sống đủ đầy chứ không phải vì tình yêu thương?
- Anh xin lỗi…
- Bây giờ anh xin lỗi cũng chẳng thể giải quyết được gì nữa rồi! Dường như mọi chuyện đã đi vào dĩ vãng xa xôi… Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu… - Nói đến đấy, em nghẹn ngào khóc như một đứa trẻ.

Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu…
Anh đã đến bên em, nắm chặt lấy bàn tay em… chỉ mong an ủi em được phần nào nỗi đau đăng giằng xé trong tâm hồn em!
- Sao ngày ấy anh lại bỏ em đi? Sao anh không giữ lời hứa với em hôm nào? Sao anh không cưới em làm vợ? – Em gục đầu vào vai tôi khóc trong sự đau đớn, tuyệt vọng!
- Anh xin lỗi… - Tôi ôm em trong vòng tay rắn chắc của mình, nhẹ nhàng lau khô những giọt nước mắt đang lăn dài trên má em.
- Hãy cho em… ở lại bên anh… đêm nay nhé!
- Nhưng… chồng em thì sao? Em không sợ…
- Em nguyện đánh đổi tất cả… chỉ muốn được ở bên anh trọn vẹn một đêm nay thôi... được không anh?
- …
Chúng tôi đã ở bên nhau suốt đêm hôm đó! Một đêm cuồng say trong cơn yêu đương của bao ngày xa cách, một đêm như thiêu đốt hai tâm hồn cô đơn, đớn đau bấy lâu nay, một đêm tràn đầy nhựa sống của hai cơ thể đang khao khát yêu đương, khao khát tan chảy vào nhau, hòa hợp vào nhau làm một…
Một đêm hạnh phúc, một đêm ngọt ngào, một đêm được sống dậy những yêu thương, mong nhớ sau 5 năm xa cách… một đêm có nhau để nhớ nhau suốt đời!
Chỉ ngày mai thôi… Em lại trở về với cuộc sống của em, trở về với ngôi vị của người vợ, người mẹ tốt, trở về với mái nhà cô đơn luôn thiếu vắng bóng người đàn ông trong gia đình… Còn anh, anh lại trở về nơi anh đã chọn lựa ra đi, anh sẽ lại tiếp tục với công việc của mình, lại trở về với căn phòng trống vắng, với nỗi cô đơn mỗi đêm… khi không có người con gái anh yêu thương bên cạnh!
Ngày mai… Chúng mình lại trở về với quỹ đạo cũ… như chưa bao giờ xảy ra chuyện đêm nay, em nhé!

Video clip Hiếp dâm trẻ em :


Chuyến bay Singapore Airlines đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất lúc 12: 50, Tiến chợt thấy lòng mình chơi vơi khi biết mình đã nằm giữa lòng đất mẹ. Đã mấy năm rồi, Tiến chưa có dịp về quê thăm quê hương, về thăm ba má. Những năm học vất vã cuối cùng cũng đã đền bù cho Tiến một cái bằng bác sĩ, và một chuyến về quê xả hơi.

Chiếc taxi chạy lạng lách để tránh người qua kẻ lại, tiếng ồn ào lẫn tiếng còi xe vang lên in ỏi. Tiến thấy nao nao một thuở nào mãnh đất thân yêu này nuôi Tiến lớn. Kể ra cũng lâu lắm rồi, từ ngày chia tay với ba má ở Mỹ Tho để theo đoàn người vượt biển, đến bây giờ Tiến mới có dịp nhìn lại cảnh đời Việt Nam với rất nhiều thay đổi.

1:30 trưa. Tiến được chở đến Bến xe Tân Bình theo lời chỉ dẫn của bạn bè bên Mỹ. Từ đó Tiến đi theo xe khách 12 chỗ ngồi . 2:00 .Chiếc xe bắt đầu rời bến hướng về đường lên Tây Ninh trên con lộ 22. Sau khi tới Tây Ninh, Tiến chuyển xe đi sang huyện Hốc Môn, và từ đó đi sâu vào xã Đông Thạnh.

Vậy đó, cuộc hành trình của Tiến vẫn chưa hề kết thúc. Tuy Tiến mệt nhưng nghĩ tới sắp gặp lại ba má, Tiến thấy vui vui, nhất là được dịp ngắm lại quê mình trong nhiều năm xa cách. Những con đường đất đỏ mới ngày nào thuở thiếu thời Tiến có dịp đi ngang qua giờ đây vẫn vậy, những mãnh vườn quen thuộc, những thửa ruộng mênh mông thì cũng như xưa… Gió man mát thổi vào mặt làm cho Tiến thấy chộn rộn trong lòng.

Xe đỗ ngay trung tâm xã Động Thạnh. Trời lúc đó cũng xập tối, Tiến quyết định ghé lại nghỉ một đêm rồi mai đi tiếp theo đường xe lửa lên Thủ Dầu Một. Vác hai cái túi xách trên tay, cộng thêm hai cái va-li cồng kềnh, Tiến lê lếch trên con đường cát tưởng chừng như không còn chút sức lực nào, trong đời Tiến chưa bao giờ lại có chuyến đi cực nhọc này, kể cả cái lần vượt biển đó, tuy đói nhưng vẫn không mệt bằng.

Quăng đống đồ xuống đất, Tiến vuốt mồ hôi đỗ ra trán, thở dốc, và đưa tay làm quạt phủi phạch phạch. Tìm một chỗ ngồi trên một cái đê đất, dưới tán cây có gió lao xao rì rào làm mấy bụi tre gần đó lao xao, có khi phát ra tiếng kẽo kẹt nghe dễ sợ, rồi bên kia nhá nhem là mấy bụi chuối đong đưa theo gió cứ như người nào đó đang đưa tay ve vẩy, Tiến thấy hơi sợ, sợ ma! Tuy đã bao năm rèn luyện với sự chết chóc, làm quen với những ca phẫu thuật đầy máu me, rồi có lúc trực nhà xác với những xác chết do đụng xe không còn được nguyên vẹn, Tiến tưởng rằng mình không hề sợ và cũng không hề tin là có ma trên đời. Nhưng lần này hoàn cảnh khác hơn, đàng sau lưng Tiến là con kinh chảy róc rách, phía trước mặt là cánh đồng hoang vắng, con đường Tiến đang đi vắng teo không một bóng người. Tiến nhớ tới ngày nào còn bé, Tiến bị ma nhát đem vào dấu trong bụi tre, cả nhà Tiến tìm từ sáng đến tối cũng không gặp Tiến, đến khi mời thầy bùa về yếm, người ta mới tìm thấy Tiến ngủ trong đó.

Nghĩ tới con đường xa xôi trước mặt, Tiến hơi chán chường, dù rằng sáng nay Tiến nôn nóng bao nhiêu thì nay lại chẳng muốn đi tí nào . Dù biết rằng ba má Tiến đã hẹn đón Tiến ở bến xe, nhưng Tiến quyết định tìm một nơi để nghỉ ngơi , mai sáng sẽ đi sớm.

Thở dài. Tiến quyết định lê từng bước tiếp, để trời tối hơn nữa thì Tiến không biết lối nào phải đi, có khi phải nằm lại ở một góc cây nào đó không chừng, nhưng Tiến không bao giờ làm vậy, kỷ niệm đáng sợ thời niên thiếu đã bảo Tiến phải ráng lên.

Xa xa phía trước mặt đã có ánh đèn le lói. Tiến hơi mừng rỡ vội rão bước.
Đi được một chặng đường cũng khá xa, ánh đèn kia càng lúc càng gần. Tiến mừng rỡ trong lòng. Thì ra ánh đèn đó là một bác nông dân, tay xách cây đèn dầu trứng vịt đang đi ngược về hướng của Tiến.

Tiến vồn vã chặn hỏi:
- Thưa bác, bác có biết gần nhất ở đây có nhà nào ở tạm không. Cháu … cháu từ …,
Vì sợ nói rõ ra chân tướng Tiến là Việt kiều sẽ không tốt, biết đâu Tiến sẽ bị lòng tham của kẻ khác làm hại, nên Tiến nhanh nhẫu nói khéo:
- Cháu từ thành phố về thăm quê, đi ngang qua đây thì trời đã tối , định tìm một nơi nào ở tạm ngày mai đi tiếp.

Ông bác hình như là nông dân với da sạm vì nắng giơ cây đèn cao ngang mặt để nhìn xem Tiến là ai, đến lúc này Tiến cũng trông rõ bộ mặt của ông. Mặt mày trông xấu xí. Trông đời Tiến chưa từng thấy ai có khuôn mặt xấu xí đến như thế. Mặt thì chằn chịt vết sẹo, miệng trẹt qua một bên, hai mắt bị một con kéo xụp, trông gã giống như một tên giết người, hơn là kẻ lương thiện. Tiến thấy hơi sợ. Với đống đồ trong tay như thế này rất có thể sẽ gợi lòng tham của gã.

Bác nông dân quơ quơ cây đèn, không nói năng chi cả, cứ đưa tay chỉ về phía sâu con đường, nơi cũng có một vệt sáng lờ mờ. Tiến vội vã, “cám ơn bác, cám ơn bác” rồi rảo bước cho lẹ, kẻo gã đó đỏi ý đòi cướp đồ thì Tiến không biết làm sao.

Đi chừng hai mươi bước linh tính không biết làm sao Tiến quay mặt trở lại để nhìn, thì Tiến đã không còn thấy ánh đèn của gã nông dân kia nữa. Bác nông dân đã biến mất trong tít tắt. Quá điếng hồn, tiếng ngỡ là gặp ma nên co giò lôi lếch mấy cái va-li lộc xộc đi nhanh về phía ánh đèn le lói phía xa xa.

Cuối cùng thì Tiến cũng đến được trước căn nhà có ánh đèn lu lu đó. Nó là một căn nhà lụp xụp lợp bằng lá dừa, trông có vẻ điều tàn, phía trước là hàng rào làm bằng những cọng tre đang nhau một cách tạm bợ.

Tiến bỏ va-li xuống và từ tốn gọi vọng vào trong:
- Có ai trong nhà không ?

Không có tiếng nào trả lời, Tiếng gọi thêm lần nữa và đứng chờ. Vẫn không có tiếng trả lời. Tiến quyết định đẩy cửa đi vào.
Tiếng cánh cửa kẽo kẹt trong đêm khuya vắng lặng, làm cho Tiến nổi cả gay ốc. Cộng thêm gió lất phất đánh đu nhánh cây bên góc sân nhà, làm Tiến hoang mang. Mon men theo hành lang đắp bằng đất nhô cao Tiến bước sát bên cánh cửa.
“Tốc, tốc, tốc”
Tiến đưa tay gõ ba cái và vọng hỏi:
- Thưa có ai ở nhà không ?
Vẫn không có tiếng trả lời, Tiến nói tiếp:
- Cháu từ xa về quê thăm nhà, ghé sang đây định ngủ nhờ…Không biết …

Tiến im lặng chờ một lời nói từ bên trong, nhưng vẫn không có động tĩnh nào. Hít một hơi sâu lấy bình tĩnh Tiến lò dò bước qua bên cửa sổ nhìn vào. Theo ánh đèn le lói bên trong, Tiến nhìn thấy một căn phòng trống trải chỉ có chiếc giường tre, và cái bàn vuông cũ kỹ đặt ở giữa phòng với hai cái ghế đẩu hai bên. Nhìn quanh Tiến vẫn không thấy có người nào. “Chẳng lẽ, bác nông dân lúc nãy là chủ căn nhà này, bác ngoắt tay chỉ về căn nhà này chắc vì kêu mình vô đây nghỉ trước, rồi bác đi đâu đó sẽ trở về .”
Nghĩ thế thì Tiến mạnh dạn trở lại cửa để bước vào.
Thình lình có ai đó từ phía sau vỗ vào vai Tiến.
“Á …”. Tiến la toáng lên, té lúi chúi về phía sau.
Thường thì Tiến ít khi sợ và giật mình, nhưng trong hoàn cảnh như thế này thì bất cứ ai đó cũng phải hết hồn.
Một giọng trầm, nói:
- Cháu tới đây ở nhờ phải không ?
Lúc này Tiến mới có dịp hoàn hồn. Trước mặt Tiến là một người đàn ông tuổi trung niên, khuôn mặt cũng bình thường , đang nắm cây đèn dầu giơ lên cao, soi soi vào mặt Tiến để nhìn cho rõ.
Tiến định hồn xong thì từ tốn trả lời:
- Dạ thưa bác, cháu từ thành phố về thăm ba má, đi ngang đây thì trời xập tối, hết đường ra nên phải đến đây xin ngủ nhờ nhà bác một đêm.
Người trung niên nói:
- Ngủ nhờ hả . Ít ai tới đây ngủ nhờ lắm.

Tiến hơi ngạc nhiên về câu nói đó . Không biết ông ta đồng ý cho Tiến ngủ nhờ hay chăng, câu nói đó cũng có thể là được mà cũng có thể là không. Nhưng Tiến hy vọng có “được”, còn nếu là “không” thì Tiến chẳng biết phải tính sau, chả lẽ phải vác đống va-li trở lại con đường mà Tiến lặn lội suốt hai cây số.

Chưa biết tính sau thì người trung niên đẩy cửa bước vào trong, Tiến còn đang ngơ ngác, thì người trung niên lên tiếng:
- Vào trong đi , sau còn đứng đó.
Chỉ chờ nghe có thế thì Tiến hớn hở:
- Cám ơn bác, cám ơn bác, để cháu ra ngoài lấy va-li vào.

Người trung niên không nói gì cả, chỉ cầm cây đèn dầu đi thẳng vào trong.
Tiến khệ nệ khiên từng cái va-li đặt vào trong phòng, nhét nó dưới giường, và đặt túi xách dưới đ*t bàn cho trống trải căn phòng.
Đang còn đứng lơ ngơ thì người trung niên bước ra dưới cây đèn, nói:
- Tối nay cậu ngủ ở giường này của tui, tối nay trăng sáng tui phải đi giăng câu, và đắp đê điều . Phòng bên trong là của đứa con gái tui. Mấy hôm rồi nó bị bệnh…nên đã đi ngủ từ sớm.
Tiến gật đầu “dạ, dạ”, người trung niên lại nói:
- Cậu ngồi chơi đi, để tui xuống bếp kiếm vào món đồ ăn lên cho cậu.
Tiến khách sáo nói:
- Và thôi khỏi bác, làm phiền bác lắm! Cháu … cháu ăn rồi!

Tuy nói thế nhưng giờ đây Tiến mới biết bụng mình đói meo. Chỉ sợ là người trung niên kia bản tánh thật thà, nghe theo lời Tiến không mang cơm ra thì tiếc lắm.
Và người trung niên kia đáp:
- Không gì đâu, cơm hồi chiều còn dư nhiều, mang lên đây cho cậu ăn, với món cá trê nướng trộn nước mắm gừng và canh bầu.

Tiến nghe đến đây thì nước miếng chảy ròng trong cổ họng. Chỉ đành nuống ừng ực xuống thèm thuồng. Đã từ lâu rồi, Tiến đã quên bén đi cái mùi cá trê nướng trộn nước mắm gừng, cái món mà Tiến rất thích mà không bao giờ kiếm được bên xứ Mỹ này.
Nghe mùi cá nướng trong tâm, Tiến không khách sáo nữa, rối rít:
- Dạ, cám ơn bác. Cám ơn bác.
Người trung niên kia lại chỉ tay qua bên trái:
- Kế bên đây là cái mương tưới ruộng. Nước sạch, mát lắm, cậu xuống đó tắm cho khỏe đi, rồi lên đây ăn cơm. Đi cả ngày rồi chắc mệt lắm!

Đến bây giờ Tiến mới phát giác là người ngợm Tiến chua lòm. Cái mùi xông xông từ hai bên nách như mùi hành, mùi tỏi. Tiến nhăn mặt í ẹ . Đã hơn 24 tiếng rồi, Tiến chưa hề tắm, thuốc xức nách cũng tan hết theo mồ hôi. Bây giờ còn gì hơn nữa là được đi tắm.
Tiến lại khép nép:
- Cám ơn bác.

Clip Nung Lon Cô nữ sinh 16 tuổi 5

” Em hãy cho anh ngắm thân hình tuyệt mỹ của em ” Cùng lúc miệng nói, tay Phúc nhanh nhẹn cầm gấu áo ngủ kéo qua đầu, vất xuống sàn. Hai tay chàng ôm đầu nàng, hôn lên đôi môi mọng đỏ một nụ hôn nồng nàn.

Sinh bước đến phía sau nàng, với hai tay ôm hai quả đào chín mọng. Thế là nàng đã bị kẹp giữa hai người đàn ông. Mặc dầu nàng đã cảm thấy lửa dục trong người bừng cháy, nhưng cố gắng chống cự trước khi đầu hàng ” Các anh làm gì kỳ cục vậy ! hai người ăn hiếp tôi hả ? Các anh hãy thả tôi ra, nếu không tôi sẽ kêu ầm lên bây giờ ”

” Quá trễ rồi em ơi ! Hai anh đã làm em nứng lắm rồi, lửa dục trong người em đã bốc cháy ngùn ngụt. Người em sẽ bùng cháy thành than nếu không để các anh giúp em dập tắt ngọn lửa dâm. Các anh sẽ cho em một đêm vui, suốt đời không quên. Em hãy thoải mái, hưởng thụ một đêm trên thiên đưòng hạnh phúc có một, không hai. ”

Phúc bồng Ngọc Diệp vào buồng ngủ của Sinh. Chàng đặt nàng xuống giường với cử chỉ thiếu lịch sự. Một tay đè lên ngực nàng, một tay xé rách chiếc slip nàng đang mặc. Sinh vội vàng trút bỏ quần áo. Cặc chàng thoát khỏi sự kìm hãm của chiếc quần, vươn lên. Sinh đến thay Phúc giữ nàng nằm trên giường. Phúc cũng nhanh chóng cởi bỏ áo quần. Nàng nhận thấy cặc Phúc nhỏ hơn của Sinh.

Sinh bắt đầu xoa lên mu lồn, giữa hai chân khép chặt của Ngọc Diệp. Ngón tay Sinh cố gắng banh mép lồn. Ngọc Diệp còn hoang mang, sợ hãi. Nàng năn nỉ : ” Xin các anh cho tôi về, tôi chưa quen làm tình với hai người cùng một lúc ”

” Trước lạ, sau quen, không có gì khó khăn đâu. Em sẽ thấy cực kỳ sung sướng khi được hai người đàn ông cùng một lúc phục vụ em ” Vừa nói xong, Phúc một tay nâng cằm, một tay cầm cặc dí vào miệng, quét trên môi nàng. Sinh kéo hai chân nàng dạng ra. Hai ngón tay chàng xọc vào lỗ lồn mà chàng đã đụ lúc chiều. Chàng đụ bằng ngón tay để gây hứng thú cho nàng.

Ngọc Diệp miễn cưỡng hé đôi môi đầy kiêu hãnh, để cho cặc Phúc đi vào miệng. Không thể tránh được, nàng đành nhắm mắt chấp nhận cuộc vui ba người. Phúc xử dụng miệng nàng như cái lồn, cặc thọc vào, kéo ra nhiều lần. Mặc dầu còn sợ hãi, nhưng nàng bắt đầu cảm thấy dễ chịu. Thân xác nàng đã phản bội nàng. Nàng đã thật sự trở thành một người đàn bà đam mê xác thịt.

Ngọc Diệp bị hai mặt giáp công của hai người đàn ông sành sỏi làm nàng mê mẩn. Giống như con nai vàng ngơ ngác mặc cho đàn hổ đói banh da, xé thịt. Lưỡi nàng tự động lia lên thân cặc.

” Này Sinh ! mình thấy nàng đã nổi hứng. Nàng mút cặc minh đã quá…”

” Đúng đấy ! Tay mình cũng đang bị lồn nàng xiết chặt. ”

Sinh nâng Ngọc Diệp dậy, để hai tay và hai gối nàng xuống giường. Phúc vẫn để cặc trong miệng nàng, hất đít về phía trước để cặc chui vào tận cổ họng, lông dái chạm vào mũi nàng. Sinh quỳ sau nàng, đưa đầu cặc quét dọc theo khe lồn. Giọt tinh khi’ đầu bôi trơn âm môi. Quy đầu dừng lại ở cửa hang. Sinh ôm hông nàng, hẩy mạnh mông, đâm cặc lút cán trong lồn.

Khi cặc Sinh thọc sâu vào lồn, người nàng dúi về phiá trưóc nên cặc Phúc cũng cắm sâu vào họng làm nàng gần như tắc thở. Nàng không ngờ bị hai cặc tấn công hai nơi cùng một lúc làm nàng nghẹn họng, nói không được. Tuy vậy sự sợ hãi cũng dần dần tan biến. Thay vào đó là sự ham muốn, sự thèm khát ái ân. Nàng cảm thấy đã thích ứng với sự xâm nhập của hai con cặc. Lồn nàng mở rộng, ướt sũng. Miệng nàng nuốt hết con cặc mà không bị nghẹn họng.

Sinh cúi xuống nhìn cặc chàng xuất hiện rồi lại mất hút trong cái lồn xít xao, bó chặt của nàng. Dùng môt ngón tay, Sinh quệt lên thân cậc lấy chất nhờn rồi thám hiểm lỗ đít. Nàng xuýt xoa kêu đau khi lỗ đít bị vật lạ xâm nhập. Nàng thường nghĩ lỗ đít chỉ mở để tống phân ra ngoài, nay lại thấy vật lạ có thể từ ngoài đi vào trong và cảm thấy hay hay.

Phúc nắm tóc nàng, dùng nó làm lực kéo đầu nàng trong khi chàng thọc cặc vào sâu trong miệng. Chàng bơm miệng nàng càng lúc càng nhanh. Nàng nhận biết dấu hiệu của sự vọt khí sắp xẩy ra. Nàng mím môi giữ chặt quy đầu, đầu lưỡi lia trên đầu cặc, ra sức mút mạnh. Phúc không kìm hãm được sự phóng tinh, la lớn : ” A.a.a…Sướng quá, em giỏi quá ! anh ra ra a a a a… ” và để tinh khí vọt vào cổ họng Ngọc Diệp.

Phúc rút cặc rũ rượi ra khỏi lồn, nằm lăn xuống giường nói : ” Sinh ơi ! cậu rèn luyện miệng nàng rất tốt. Nàng đã rút cạn tinh khí của mình rồi… ” Sinh đáp lại ; ” và lồn nàng cũng đã được huấn luyện kỹ càng. Bây giờ mình đang bắt đầu rèn luyện lỗ thứ ba trong cơ thể nàng.

Lỗ đít nàng đã được bôi trơn bằng nước lồn của chính nàng. Sinh lấy tay banh lỗ hậu môn, để đầu cặc vào giữa lỗ ấn vô. Chàng cảm thấy lỗ đít nàng co thắt, bọc lấy quy đầu. ” Á á a a… đau em, rút cặc ra anh ơi…” nàng cầu khẩn.

Sinh đẩy nàng nằm sấp xuống giường, dùng sức mạnh dập cặc, ngập sâu trong hậu môn. Nằm đè lên người nàng, hôn lên gáy nàng an ủi. Một lúc sau, lỗ đít đã quen với vật lạ, Sinh băt đầu đụ đít nàng như chàng đã đụ miệng, đụ lồn.

Tiếng rên rỉ của nàng đã chuyển giọng. từ tiếng rên la đau đớn chuyển sang tiếng rên rỉ trong nỗi đam mê. Nhìn nét mặt vui tươi, gợi dục của Ngọc Diệp, cặc Phúc vùng tỉnh dậy. Phúc đề nghị :

” Ê ! Sinh cho mình tham gia với, mình lại nứng rồi “.

Đáp ứng lời kêu gọi của Phúc, Sinh ôm Ngọc Diệp lăn một vòng, để nàng nằm ngửa trên bụng chàng. Cặc Sinh vẫn còn trong hậu môn Ngọc Diệp. Dịp may đã đến, Phúc vội trèo lên bụng nàng. Chàng dí đầu cặc ngay cửa vào cung cấm. Một nhát đâm mạnh, cặc Phúc cắm chặt vào lồn Ngọc.

Cảm giác của hai con cặc cắm sâu vào lỗ đít và lồn, cọ vào nhau qua một màng mỏng ngăn cách làm nàng say mê điên cuồng. Nàng lấy tay bịt miệng để hãm tiếng la khoái lạc khỏi đến tai hàng xóm. Ngọc Diệp biết hai con cặc sắp sửa nhả đạn vì thấy Sinh từ dưới trồi lên, Phúc từ trên ép xuống. Nàng nằm giữa hết đường nhúc nhích, đành vòng tay ôm lưng Phúc hưởng thụ giây phút cả ba cùng đi vào cõi hoan lạc, mê ly.

Ba người ôm nhau thành một khối bất động. Năm phút sau, Phúc là người đầu tiên lăn xuống giường, kế đến là Ngọc Diệp. Nàng cảm thấy tinh khí của hai người đàn ông đang rỉ ra từ lồn và lỗ đít. Nàng lăn xuống cuối giường, cầm chiếc áo thung của Phúc lau đít, lau lồn và nói : ” Em giữ áo này làm kỷ niệm. Cám ơn hai anh đã cho em một ngày hạnh phúc. Lúc đầu em rất sợ không đủ sức chịu đựng, nhưng bây giờ thì……”

” Thì sao ? ” Phúc hỏi lại.
” Thì tùy các anh cho kết luận. Bây giờ em phải về vì mai còn phải đi học ”

Ngọc Diệp ôm hôn từ giã hai người bạn mới. Sinh và Phúc đồng thanh nói : ” Chúc em ngủ ngon và các anh luôn sẵn sàng phục vụ em bất cứ lúc nào em cần “.

Từ khóa cho chủ đề Clip Nung Lon liên quan :

Xem thêm chủ đề Clip Nung Lon liên quan :

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 5

Chỉ để fap fap mà phải cưới một con vợ ngu thì cái giá phải trả quá đắt.Một đời ta làm kẻ đi săn để tránh khỏi bị săn. Dòng đời thật nghiệt ngã…

Nhật kí: cho vợ địt nhau với người lạ

Truyện này là tất cả những cảm xúc của vc sau những lần some thực tế. Văn mình không được tốt nên đọc có thể không được trôi chảy lắm nhưng tất cả là cảm xúc của vc mình.

Một lần đụ địt vợ dâm lồn đẹp không thể nào quên

Từ lúc tôi upload hình ảnh chăn gối của vợ chồng chúng tôi lên đến nay, tôi thấy cải thiện hơn mối quan hệ giữa vợ chồng chúng tôi … Ngày trước vợ tôi hay cáu gắt …chắc vì áp lực công việc nhiều quá không giải tỏa được mới trở nên như thế …..

Tôi đã mất trinh như thế nào....

Chúng mình quan hệ đi em. Anh hứa, nhẹ thôi. Lời nói dê bệ đầy ngọt ngào của tôi.Em…Em sợ à? không đau đâu mà em. Nhé. Em vẫn lặng thinh, không nói gì

Anh lấy của cô chữ

Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo. Anh là Gió. Anh lãng tử, ga lăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình