Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat

Đi làm ca đêm về, tôi ngủ bù đến trưa vẫn chưa thấy đã. Nếu không nghe tiếng lịch kịch chắc là tôi còn ngủ nữa, bỏ quên ăn trưa cũng chịu. Thế nhưng cái bước đi lạch bạch như vịt bầu khiến tôi biết ngay là chị Tám đã về. Mấy bữa rày, chị đi sanh, đâu dè chị về sớm vậy. Tôi vẫn mắt nhắm mắt mở cất tiếng hỏi : Chị dìa đó hả, chị Tám ? Tôi nghe tiếng ờ ờ đáp lại. Tôi lại hỏi thêm : sao không nằm ở nhà bảo sanh thêm vài hôm, dìa chi sớm cho cực. Chị Tám than : ở cũng không nằm yên, lu bu lo ở nhà cậu không có ai chăm sóc, ăn tầm bậy rủi bịnh chết, hồi này người ta chọt bụng rất nhiều, nhà thương hổng đủ chỗ chứa.

Tôi nghe mà mừng húm. Tôi ở chung nhà với chị Tám, khi dọn vô rồi mới biết chị sống cảnh “ già nhân ngãi non vợ chồng “ với một khứa có chân giám đốc xí nghiệp nào đó. Cha nội này có bà lớn, nhưng hốt luôn chị để sơ cua, lâu lâu có chỗ đá gà vừa an toàn, vừa khỏi sợ bịnh. Tháng tháng chả xón cho ít tiền, nên xem chị là cái cối để chả lui tới dọng chày quết vài cối rồi dông.

Thấy cảnh một trai một gái ở chung không tiện, tôi xin dọn ra ngay từ ngày đầu, nhưng chị biểu đừng. Chị ở một mình sợ đủ thứ, từ tên trộm đạo tới mấy thằng làm ẩu, dù sao có bóng dáng đàn ông vẫn hơn. Tôi sợ tía non kia ghen, chị nói đừng lo cứ nhận là em bà con được rồi. Cha nội bồ chị cũng chỉ cần có hũ mắm lâu lâu đổi món là được, nên cũng hổng “ khe “ khi nghe chị ráo hoảnh giới thiệu tôi là em chị.

Có lần, chả cụng đầu tôi, còn ân cần dặn dò : cậu ở với chị, săn sóc bả dùm anh. Có người, anh cũng đỡ lo, chớ anh kẹt quá, hổng tới đây lo hà rầm cho chị được. Tôi ừ hử cho xong việc.

Chị Tám lúc nào cũng lệt bệt như vịt bầu, người thì nhỏ con mà lưng cong như tôm luộc, tôi chọc nói : cái lưng bà là nòi đẻ con dữ lắm, bởi mỗi khi bà gần ổng, bà co rút người lại nên ổng bắn xí quách ra bằng hết, có chửa là cái chắc. Chị chẳng những hổng giận mà còn nạt yêu tôi : đồ quỉ, ăn nói tầm bậy.

Còn khi chị cất bước đi thì chưa thấy người đã thấy cặp vú đội lềnh lễnh đưa hẳn ra trước. Tôi giỡn la : ui xe tăng có cặp đèn pha đang tới. Chị cười như nắc nẻ. Tôi đùa dai như đỉa : sao bà có cặp vú bự tổ chảng vậy, bà mang nó có thấy mệt hôn ? Chị rủa tôi tình tứ : trời sanh đàn bà có vú, lớn nhỏ là tự ên, ai muốn mà được, ai không mà được. Hỏi gì lãng nhách, bộ nặng thì đem cắt quăng đi sao.

Tôi chóc chóc cái miệng : ậy, đừng quăng đi uổng, ổng thấy mất bắt đền tui thì chết. Bà có cần để tui cất dùm, lâu lâu có muốn lấy lại thì tui dán keo lên cho. Ổng mết bà là cũng do hai quả bưởi này, bà mà cắt thì ổng đá bà luôn. Chị Tám sấn vô tôi đấm thùm thụp, tôi quơ tay đỡ bằng chết. Chị quơ quào đập tứ tung, tôi phải ôm khóa cứng chị lại mới khỏi bị đánh. Tôi kẹp hai tay chị, thúc thủ kéo vào trước ngực, sợ chị khua tiếp, tôi phải niền chị lại, hai mu bàn tay tôi cọ lia lịa vô vú chị đùng đùng mới giữ nổi chị.

Tôi đi làm khuya, chị ở nhà một mình. Bữa nào có bồ tới thì hai người xài nhau loạn xạ, còn không thì chị ngủ mình ên. Sáng ra tôi về, có khi chị còn say sưa ngủ, tôi mệt đứ đừ nên cũng đi nằm quách cho xong. Nhưng chị càm ràm hoài về cái tật bừa bãi của tôi, chị nói đàn ông con trai mà ở dơ như hủi, quần áo thay hổng giặt hôi òm. Chị nhặt nhạnh đem giặt chung với đồ của chị. Tôi lại trửng giỡn : bà giặt đồ của tui thì bà bắt tui nằm trên hay bà nằm trên, chị lại rượt tôi thụi oạch oạch.

Chị em giỡn nhau như vậy suốt ngày, ai cũng thấy đỡ buồn chút chút. Có hồi, tôi đang ngủ chị cũng lôi đầu dậy, đòi thay ra nêm đem giặt. Tôi cằn nhằn mà chị hổng nghe. Thứ con trai mới lớn, ngủ dậy cặc dái đội quần, tôi mắc cở tổ mẹ. Chị thì tỉnh bơ còn kêu : dái gì mà nhạy còn hơn cò súng. Chị khuyến khích tôi : coi trong sở có ai thiếu đàn ông thì rước về một con “ đề xạc “ cho phẻ. Tôi giả bộ ngây thơ hỏi “ đề xạc “ là cái gì, chị cáu tiết nói : là nhét dái vô cái lỗ mà nắc chớ còn gì nữa. Tôi làm mặt lì gạ : vậy tôi rước chị để làm chiện đó chị ưng hôn. Chị háy tôi thiếu điều muốn xớt văng bộ đồ lòng ra.

Sáng nay thì hai cái vú chị lõng bõng những sữa là sữa. Chị đi mà tụi nó cứ rung rung. Tôi há hốc mồm vẻ thèm thuồng, chịu hết nổi, tôi liếm môi từng chặp. Chị rên : thèm gì mà thèm dữ dội vậy cha nội. Tôi nói : chèn ơi, hai trái dừa của bà nó lớn bộn rồi, nước muốn trào ra hết trơn, ngó tụi nó nhúc nhích, nhúc nhích, tui muốn khát nước quá. Chị phủi phủi tay đuổi xua : tầm bậy tầm bạ, sữa để cho con nhỏ nó bú, chưa gì đã muốn chia phần. Tôi gãi đầu gãi tai làm thinh.

Tôi bắt sang đề tài khác với chị : tui hỏi thiệt bà đừng giận, vậy chớ bà quen ăn thì nhịn có thấy khó chịu hôn. Chị vờ như chưa rõ câu tôi hỏi nên nói lơ lửng : ai mà không ăn, đói thì ai chẳng khó chịu. Tôi phải nói lại cho rõ : không, ăn là ăn món khác kìa, tỉ như bà nói là nhét dái vô cái lỗ mà nắc đó. Ổng nhét ì xèo, rồi lúc hổng được nhét thì bà ra sao. Chị lại chửi um : cái đầu bịnh hoạn nên lúc nào cũng nghĩ bậy.

Thú thực ở chung với chị mà nín câm chắc là khùng. Người chị phây phây như thế, vú là vú, mông là mông mà biểu tôi nhịn thì chết sướng hơn. Nhiều khi thấy chị chổng mông quét nhà hay làng xàng đứng vo gạo, hai tay chị vận động làm cặp vú rung rinh, cái đít nguây nguẩy, thiệt tôi muốn a lại đợp cắn một phát cho đã. Tôi nghĩ vú đó mà ngậm đầy họng chắc là êm vô cùng. Còn mông chị nữa, chèn ơi lột nó ra mà cắn cái bóc e còn kêu hơn cắn hạt dưa.

Nhưng chỉ dám tơ tưởng thế thôi, chớ mụ nội tôi cũng chưa dám xớ rớ tới. Tôi e chị cà rỡn cái miệng chớ đàn bà nào khi bị con trai nhào vô làm bậy mà không phản ứng. Dù sao ở chung với nhau phải giữ kẽ, luông tuồng đến khi như chén nước hắt đi hốt lại sao cho đầy đủ nữa.

Vậy mà có một bữa hổng hiểu tôi gồng mình hay sao mà hai tay tôi giơ ra thành một nắm và tưng tưng như đang cân món gì đó, chị Tám thấy lạ nên chất vấn : cậu đang thử trọng lượng thứ gì vậy, y hệt đang tưng cục xôi trong tay. Tôi mắc cở quá ai dè bị bắt gặp, nhưng đã lỡ thì cũng nhóng tới luôn : tui đang thử ướm coi hai cái vú của bà lớn cỡ vừa bàn tay tui hôn đó mà. Chớ thấy nó rột rột trong ngực áo chị, muốn nhảy xổm ra ngoài luôn, tôi nhột quá.

Chị Tám có vẻ hãnh diện vì lời khen của tôi. Chị vừa hơi ưỡn ngực ra cho cặp vú lềnh khênh như phẩm oản, vừa nói khích : lớn gì đâu mà lớn, có điều sữa nhiều quá, con nhỏ bú sặc tới sặc lui mà hổng hết, nhức thấy tổ. Tôi lì lợm gạ chị : vậy sao bà hổng nhờ tui bú dùm cho, bà để nó cương nhức thành nhọt bọc có mủ đầy thì ứ hơi. Nói rồi, tôi lăm lăm xòe cả hai bàn tay ra định vồ lấy hai cái vú, chị lách mình cái rột vọt đi, miệng la lên : hỏi chưa biết người ta có chịu chưa mà hai tay muốn bốc hốt rồi. Tôi cười hề hề trả lời : bởi bà đứng đâu cũng nạnh chúng ra làm tui nổi sùng ứ nhựa. Tui thì thèm mà bà thì cứ làng xàng đưa chúng ra nhử mãi.

Có một bữa, hổng biết dích vô cái thứ gì mà tôi đau bụng bằng chết. Đang đi làm mà chạy thiếu điều muốn lòi trê nên phải xin phép con nhỏ “ lít “ dìa nghỉ. Ngồi lái xe mà cứ sợ chọt bụng vãi cả ra quần. Tới nhà, tôi chạy rẹt vô như ma đuổi, vừa bụm đít vừa lao đi. Chị Tám đang cho con nhỏ bú, áo cởi mẹ hết trơn, hai vú bày nặng trĩu. Tôi mắc chảy tháo đâu còn hơi sức đâu mà nghía mà giỡn, nhưng đau bụng quá nên chẳng kịp cài cửa phòng vệ sinh lại.

Tôi ngồi rặn è è, mà bụng thì đau còn phân thì chẳng chịu tháo ra. Mờ hôi mồ kê xuất dầm dề, thở như con heo bị thọc tiết. Chị Tám cứ hỏi nhóng : sao vậy, sao vậy rồi thấy tôi rên còn hơn đàn bà đẻ, chị vội đặt con nhỏ xuống chạy vô thăm chừng coi ra sao. Tôi ngồi không nổi, đứng cũng hổng xong, cặc dái thòng lòng. Vậy mà thấy chị Tám hớt hải na vào hổng kịp cài lại áo, tôi bỗng la toáng lên : ôi cái dzú, cái dzú. Chị Tám tưởng tôi chọc chị nên xỉ vả : ỉa hổng ra không lo còn khen cái dzú, cái dzú. Tôi xua tay lia lịa, bị đau tảng thần nên cái nọ xọ cái kia. Tôi hét lên : giỡn mụ nội tui chớ giỡn, đau muốn sút dái ra, bà hổng giúp cho tôi vịn còn đứng càm ràm.

Chị Tám thấy mồ hôi tôi có giọt nên biết là thiệt. Chị áp lại gần nói mắc mỏ : nè vịn vô đi cha nội, ham ăn bậy nên bị tào tháo rượt chớ gì. Tôi mở thao láo mắt dòm vô cặp vú chị để mong giảm bớt cơn đau, nhưng cũng không nén được. Chị thấy tay tôi run quá, bấu vô vai bị trượt hoài, chị phải cầm lấy cánh tay tôi vòng qua lưng chị cho vững. Một cánh tay tôi bị chị kẹp đơ, nhưng còn loạng choạng nên cánh tay còn lại tôi phải chụp quanh người chị mới khỏi té.

Chính cái cánh tay tội lỗi này làm tôi trụ được. Bởi vì tôi nhận ra phần trước của cánh tay thì đang dựa dán vào bên nách chị còn bàn tay thì chẳng hiểu sao đang đặt lên bầu vú của chị. Sự mềm mềm ấm ấm của cái vú làm tôi tỉnh liền, tôi vò vò cái vú để quên nỗi đau và tự dưng bụng bớt nhột.

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 1

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 2

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 3

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 4

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 5

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 6

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 7

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 8

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 9

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 10

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 11

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 12

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 13

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 14

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 15

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 16

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 17

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 18

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 19

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat- Hinh anh 20

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :

Xem Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat hot nhất

Song bụng bớt chộn rộn thì dái tôi lại có vấn đề. Nó cứ thòi lõi ra một khúc, gật gật gù gù như xá ai vậy. Chị Tám đến phải bật cười : thốn chạy hổng kịp mà cũng nứng được, chịu cậu. Nhân cơn đau đã lắng, và cũng nhân hai vạt áo chị đang mở bung, tôi giựt cánh tay đang bị kẹp ra và dùng cả hai bàn tay vò vê cả hai cái vú. Chị Tám muốn cự nự, nhưng thấy đôi mắt tôi dại đi vẻ cầu khẩn nên nói lảng : tía non cắc cớ hết hiểu được. Đau mà bóp vú thì hết, còn dái sao cứ cạ vô mông tui vậy, cha nội.

Tôi mắc cỡ quá, nhưng chị Tám nói thì nói chớ có đẩy tôi ra đâu. Dại gì mà tôi không cố bóp hai vú chị và nắc gió vô mông chị cho khoái. Chị Tám cũng lim dim mắt khi thấy tôi làm vậy, tôi bóp vặt hai vú muốn xẹp đi, rồi khi chị Tám rên hừ hừ thì tôi từ từ vòng lại phía trước chị mà một tay bóp vú còn miệng thì ngậm vô một bên bú chụt chụt. Sữa bị kích thích trào ra thành tia, làm tôi nuốt muốn không kịp, còn bên vú bị mò thì sữa cũng chảy tóe loe không bụm lại nổi.

Tôi vọc và bú vú dữ tợn nên chị Tám bủn rủn luôn, hai tay chị khào khào vơ bậy. Chụp đúng dái tôi, chị bóp bóp và thấy nó cứng chị măn làm tôi thở rốc. Hai chị em cứ giúp đỡ nhau, ai cũng có lợi và ai cũng được đền bù sự thiếu thốn của mình. Hẳn nhiên là tôi có lời hơn chị vì tôi được bóp cả hai tay và miệng còn ngậm bú nữa, trong khi chị Tám chỉ có rờ rờ chớ chưa đi xa hơn.
Tôi bú vú chị Tám thiệt đã. Tôi nút lấy đầu vú chị ọp ọp, còn tay rờ bên vú thì bóp tứ tung. Hàm răng dưới tôi có chiếc răng bị gãy, tôi hổng muốn gắn răng khác cứ để trống trơn. Lúc ngậm được vú chị, tôi dùng lưỡi lùa cho cái núm nhét lọt vô chỗ hở đó rồi bú mút mới hay. Cái lưỡi tôi đá đá làm núm vú cương lên một cục, khi bú tôi lại đá đá chót lưỡi lên cái đầu vú mềm mềm làm chị Tám hít hà như rắn hổ.

Tôi biết chị nứng sảng vì bàn tay chị vọc cặc tôi đã thấy bóp nhiều, mau và mạnh hơn. Khúc gân tôi giờ trườn dài giống cây ma trắc, chị vò vò bàn tay tựa muốn kéo lọn bột cho dài ra. Tôi bú cứ bú nhưng hích hích mông cho con cặc trậm trợt trong lòng tay chị. Chị Tám đứng cho tôi bú có vẻ hết vững, loạng choạng, loạng choạng như người say.

Tôi lơi miệng hỏi : sao bà xục xịch hoài vậy, hổng đứng yên cho tui nút, bà ạch đụi vậy tôi lôi vú bà dài thòn, coi xấu chết. Chị Tám cằn nhằn : muốn bú cũng chờ người ta ngồi xuống đàng hoàng, chớ đâu như chó táp, bú còn đánh lưỡi mệt thấy bà. Thằng nhóc bú tì tì không nhột mà cha nội ngậm một chút đã muốn xụm hai chưn.

Tôi cắc cớ hỏi chị : chớ còn ổng bú thì sao. Chị Tám nói thiếu điều hụt hơi : ổng bú khi vú chưa cương sữa, có đâu như cha nội. Bú còn mò, còn bóp, còn giỡn, còn phá, ai chịu nổi. Tôi chữa cháy : ờ hổng bú thì thôi, còn bú phải vậy mới đã.

Chị Tám xục cặc tôi cứng ngắc, giờ chị lại bắt đầu rê ngón cái trên đầu chóp của tôi nên càng khiến tôi nứng tê. Tôi ham bú nhưng tay chưn muốn bắt chuồn chuồn, tôi lột phăng tay áo chị ra, liệng xoạch xuống giường để ngực chị trần cho tôi khỏi bị tà áo va vô nhột nhạt.

Tôi xích lại gần cho chị dễ cầm đầy cặc trong tay, người tôi khom khom, đầu nghiêng nghiêng ngậm vú. Tôi vò vú chị hồi nữa và khi thấy chị rùng mình thì tôi thả tay ra, thọt luôn vô lưng quần chị mò. Chị Tám giựt mình thun co người xuống, cái vú đang ngậm bị tuột ra, sữa nhễu ròng ròng.

Tôi đã thọt được tay vô, sức mấy chịu thua chị nên tôi giữ rịt chị lại mà quậy bàn tay tiếp. Cái chị này tầm bậy, bả có mặc quần lót gì đâu, nên tay tôi mò vô là trúng y boong lồn bả. Chèn ơi, lùm lùm một vồng như vồng khoai, lông muốn dựng lên hết. Tôi xoa xoa vài cái như xoa tóc con nít, chị Tám miệng ráo hoảnh : đừng mà, đừng mà, song giò thì dạng mẹ nó ra.

Tôi móc ngón tay vô, nước ôi là nước. Tôi giả bộ hỏi chị : bà đái sao mà ướt mẹp vậy. Chị Tám đấm lên vai tôi độp độp : cha nội móc như móc hang cua, ai chịu đời cho thấu, còn giả tảng chọc quê. Nước lồn đó cha non, cha bú đã nứng thấy tía, giờ còn vọc lồn nữa thì biểu sao hổng bể.

Tôi nghe bắt sướng lỗ tai, nhưng trật chìa cũng chọc chị nữa : cũng tại bà hết trơn, bà vọc cu tui thiếu điều tôi cũng muốn xón đái. Hai chị em người này đổ riệt tội cho người kia, cãi nhau chí chóe như mổ bò. Tôi lại lật xoay người chị lại, cho lưng chị áp vào người tôi.

Từ phía sau, một tay tôi mò vú và một tay tôi măn lồn chị tì tì. Chị nứng nên giựt giựt mình mẩy, hai giò vắt vẻo đưa ngang, ý muốn ghim chặt lấy tay tôi, nhưng lại lơi lơi ra vì tôi móc chị đã quá.  Khí nhễu nhão ra đầy, không thua sữa ở vú còn đang ròng ròng nhỏ giọt. Tôi móc sâu vào lỗ lồn chị, khảy khảy miếng thịt lồi và vê vê chỗ hạt le, chị Tám co rút cái lưng tôm rên rỉ : ôi, nứng quá.

Tôi ngưng vọc ở háng để dùng tay kéo lôi quần chị ra. Chị cũng sướng nên giả vùng vằng mà kỳ tình là đạp cho quần rớt lẹ. Khi quần đã rơi xuống chưn rồi thì chị đá hất cái rẹt mau cấp kỳ. Tôi ngắm chị lõa lồ một đống, thứ gì cũng bự và ngon lành cả. Tôi móc luôn hai ngón tay vô lỗ lồn và ngoáy vòng tròn, chị Tám nhảy dựng lên, đánh đu và dang rộng hai giò ra cho sướng thêm.

Đàn bà vú to, lồn rộng phá rờ thiệt đã. Có điều là mấy bà bộ tịch thấy hay, cứ như cản ngăn mà lại nhử để bọn con trai làm cho sướng. Chị Tám hét từng chặp : thôi mà, thôi mà, vậy mà khí lồn thì rỉ ào ào. Tôi nứng nên đút cặc vô kẽ đít chị mà nắc gây ấn tượng. Chị Tám thở còn hơn heo nái bị thả nọc.

Tôi bóp vú, móc lồn chị một hồi thì tôi lôi xển chị lại chỗ giường ngủ. Tôi đẩy chị ngã vùi xuống nệm, dùng tay tách bét hai giò chị ra và khen rêm : trời ơi lồn đẹp quá xá. Tôi nuốt nước miếng ực ực. Chị Tám đã nên nằm bệt hẳn ra. Tôi lấy tay tách hai mu lồn chị ra và trầm trồ rối rít : lồn này đụ hết xảy.

Chị Tám nào còn biết trời trăng gì nữa, chị nằm im ra đó, rặn è è cho khí nhớt trào, trào ra. Tôi nhín không nổi, nhứt là khi nhìn thấy cái lồn há toang hoác và miếng thịt lồi cứ giựt giựt như mời gọi. Tôi xìa ngay vào dùng miệng liếm và bú rột rẹt. Chị Tám kêu thành lời : trời ơi, bú lồn nữa sao, vậy chắc tui chết mất. Nói thì nói mà hai giò thì cong vểnh lên như cái nạnh để tôi ngoạm sâu vào.

Tôi tróc tróc cái lưỡi vào lỗ, lướt lướt khắp mu và ngoáy ngoáy bên trong rồi như lưỡi thuồng luồng tôi liếm hết từ trên xuống dưới, từ phái sang trái, từ trong ra ngoài. Chị Tám nhột ngoáy mông, xàng đít lia lịa. Tôi nút, tôi bú còn đá vô cái hạt le và nhón vô cắn giữa răng nhay nhay tựa nhay phao câu. Trời ơi, chị Tám rên như sấm : ôi, sướng, sướng dữ quá.

Tôi tiếp bú, mút, liếm và bóp trật trầy hai cái vú chị tới khi chị thở hắt ra : nứng hết trơn rồi, đụ tui đi cha, sướng muốn rã mẹ nó tay chưn, ui… Tôi làm như hổng nghe cứ bú, cứ nút, làm chị điên người, bứt tay bứt chưn và ển cong giò lên cho lồn đưa tận miệng tôi. Sau cùng tôi mới nhét cặc vào đụ.

Chơi một người đàn bà mới đẻ sướng hơn lên tiên. Lồn vừa rô đa đầy đủ nên bót dữ dội. Nó ôm mút cặc tôi như chiếc bao cao su còn mới. Lại thêm khi tôi nhấn cặc vào thì lồn chị bóp thắt mới dễ nể. Con cặc tôi dù chưa đụ lần nào mà không vội ói ra ngoài biên ải. Trái lại nó còn sường sượng mới chết tui luôn. Tôi rà rà đầu khấc vô sâu tận trong lồn chị rồi lôi ra từ từ, chị xuýt xoa bằng chết.

Tôi nắc, chị quặp hai giò trói lấy lưng tôi, dựng phần mông lên cho lồn cọ miết lấy cặc và như con trăn chị vặn vẹo cái đít cho cái sự đụ sát được ngàm. Tôi nắc chừng nào thì chị giãy nảy lên la chừng đó : cha nội đụ gì hay ho vậy, làm lồn tui tơi tả não nề. Chưa chi, chị còn hăm he : tui cấm cha đụ bậy, nứng thì đè tui nè. Lồn ai cũng vậy thôi, bày đặt đụ ai tui bắt gặp là xẻo dái.

Tôi cười khục khục, làm bộ chê : ối, lồn mấy mụ đẻ dơ òm. Bữa nay kẹt đụ đỡ một lần, kỳ sau kiếm lồn mới sướng hơn. Chị cắn tôi một cái đau điếng và hai tay vỗ vô mông tôi xẹt xẹt.

 Nào dè chị làm vậy khác nào kéo giập tôi đổ xuống nên tôi nắc mệt nghỉ, chị Tám phải khen : đó, cha nắc vậy mới tới, đụng tử cung tui rồi và chị nhỏng hai giò lên ngoáy lia, vừa ngoáy vừa kêu : ôi sướng lồn quá.

 

Tôi biết chị quả nứng thiêt, dù sao sức trai đụ chị cũng thấy khoái hơn, còn ông chồng hờ thì lo trả bài vợ có sức cũng nào sánh được bằng. Tôi nghĩ vậy nên đè hai vú chị mà bóp, mà bú, mà cắn đồng thời đụ cành cành cho chị tới luôn.

Sữa do hai tay tôi bóp, phần lồn lại nứng nên tự do chảy thành vòi, xịt cả vô mặt tui. Mùi hoi hoi làm tôi càng ngây ngất nên càng dọng xuống lồn chị tợn. Lông lồn chị ướt bệt, bị đè ẹp mỗi khi tôi nắc và hai mu cao nên phát ra tiếng chách chách nghe vui tai.

Tôi hỏi cho có chuyện : vậy từ giờ trở đi bà chịu cho tui đụ bà hả. Chị gật gật đầu. Tôi lại trả giá thêm : nhưng mà tôi đụ phải bú vú và bú lồn trước mới hứng, bà có ưng hôn. Điều gì lúc này mà chị không nhận, chị mồm năm miệng mười : ông ăn, ông cắn, ông xé, ông nút, ông bú, ông nhai, làm gì cũng được, miễn là đụ mình tui thôi. Tôi nghe mà mở cờ trong bụng.

Tôi quay qua nói tình cảm : nhưng mà Tám à, đi đêm rủi có ngày gặp ma, chả bắt được thì sao. Chị Tám tá hỏa nên nói bậy : ông còn cái lồn bả ở nhà, hổng có lồn này thì còn lồn khác, chớ anh (tự dưng chị gọi tôi âu yếm ngang) thì có mẹ cái lồn nào mà sợ. Tự ái tôi nổi một cục, tôi định rút cặc ra, nhưng chị Tám đã nhanh ý hiểu ngay, nên kéo giữ tôi lại. Miệng chị nói không kịp mọc da non : em xin lỗi, nói bậy.

Tôi cũng xí xóa cho chị vì thiệt tình đang đụ lồn chị ngon ơ, biểu rút cặc ra có họa là điên hay mát nặng. Tôi không nói nữa mà giở hổng hai giò chị lên nắc đùng đùng. Một hồi lại đổi sang kẹp một giò chị như ôm cột đụ tiếp, rồi còn bê chị lên dọng ngược cặc như nhét quả cối vô nòng. Chị Tám ăn đủ món nên thích vô cùng. Tôi nắc mệt thì lại ngậm vú mà bú, nhờ cái chất sữa nên sức dẻo dai ra. Tôi đụ chị muốn rách mẹ nó tấm trải giường mà chị còn muốn đụ nữa.

Tôi phải thay phiên đụ rồi bú lồn, nhay hạt le và nút chụt chụt cho khí lồn long ra từng vũng chị mới đỡ càm ràm. Vậy mà phải đợi khi tôi bắn khí đầy lồn chị thì cơn nứng mới dịu. Tôi rút cặc ra rồi và trong hang lồn chị còn đơm đặc thứ nhớt trắng đục, hệt đứa nhỏ ham ăn bị nghẹn đầy họng.
Các cụ nhà ta đã mở miệng phán điều gì là trúng phóc. Như cái câu “ lấy kim chích thịt thì đau, lấy thịt chích thịt nhớ nhau suốt đời “ chẳng hạn. Từ ngày chị Tám được tôi cho thưởng thức ống tiêm bằng gân, xem ra chị săn sóc tôi đáo để.

Trước nhất chị bảo tôi từ nay khỏi phải trả tiền trọ hằng tháng nữa. Tôi bảo vậy chị lỗ chết, chị bảo lỗ thì chị lỗ nhiều từ phia rồi, vả lại đã có tay giám đốc bảo bọc sợ gì, tiền chả là thứ tiền chùa, thiếu đâu mà sợ.

Ngoài cái khoản trọ, chị lại còn nuôi ăn vỗ béo cho tôi nữa. Tôi áy náy hết sức song chị thì gạt ngang : người ta thương mới lo còn làm bộ. Quần áo, cơm nước gì chị lo tất, tôi đâm lười càng lười hơn.

Trước kia dù ưa hớt giỡn nhau cho vui thì cũng qua loa dơ măng thôi, chứ còn giữa chị và tôi vẫn có một đường ranh vô hình nào đó ngăn cản. Bây giờ thì xô bồ ráo nạo. Chị bạo tàng trời, lắm khi làm tôi cũng lo sốt vó. Chỉ sợ đang khi hai đứa bù khú rủi cha non tạt ngang bất tử nhìn thấy, cơn ghen chả lên, dù chị có mồm năm miệng mười đính chính là chị em thì mụ nội mấy tay đàn ông cũng hổng tin nổi.

Tôi đi làm về khuya, chị cứ một hai đợi. Lại còn nấu cháo đập hột gà la cót nữa mới làm tôi ngơ ngẩn. Tôi hỏi chị bảo thứ đó rất bổ, chả hiểu chị học ở đâu mà nói thẳng re : chớ hổng nghe người ta nói chơi gái xong mà làm một cái hột gà sô đa là tỉnh queo sao.

Tôi ngọng tịt. Chị hối tôi ăn mà ngồi lom lom dòm, còn khen cái miệng coi ngon quá. Tôi nhột nhạt bằng chết. Đang ăn, chị cũng chui lòn vô ngồi áp lưng vô ngực tôi. Tôi nói : người ta đang ăn mà bà ngồi chồm hổm vô thì tay chưn đâu mà đút vô miệng được.

Chị Tám giựt quách tô cháo rồi ển người đút từng muỗng như mẹ chăm cho con ăn. Tôi nuốt miếng nào thì lại liếm môi liếm mép miếng đó. Chị Tám phê bình : gớm, đang ăn mà cũng tưởng tượng bậy được, chịu cậu.

Tôi chưng hửng hổng rõ đầu đuôi, chị giảng giải cho “ câu làm như ngây thơ, chớ cái kiểu liếm láp đó ai mà không biết cậu đang nghĩ gì. Tôi đập vai chị la : bà mới là bậy, nghĩ vớ vẩn. Chị cười hệch hệch, rung tít cả hai vú.

Tôi đâm no ngang. Tôi ngưng không há miệng, chị Tám lại van nài : nói chơi mà cũng giận, đàn ông gì mà dễ hờn mát. Xong tôi lại nói khác : giận má tui chớ giận, có điều ăn cháo ngán quá, giờ muốn ngậm vú Tám cà.

Chị sướng thấy tổ còn vờ. Tôi chụp ngay vô vú chị, Tám la bải hải : để em đặt tô xuống đàng hoàng, hổng thôi đổ tùm lum hết ra đây. Miệng tôi nói ai biểu, tay đã lòn dưới áo chị rôi, tôi mân mê hai đầu vú chị tưng tưng. Tám phải lom khom bưng chặt cái tô lôi xển tôi ra bỏ vô chậu rửa.

Chờ khi chị đứng yên thì tôi bóp cật lực hai cái vú. Thì cũng hồi nào như hồi nào mà sao mỗi lần bóp vú chị Tám tôi lại dường như thấy khác. Hai bầu vú căng cứng, cái núm sưng tồ vồ, lớn cỡ hột nhãn hổng ít. Tôi vò mấy cái thì sữa chảy ra. Tôi nắm hai vạt áo giựt bung, tiếng nút bóp nghe lách cách.

Tôi ngấu nghiến lăn xả vào, vùi mặt vô mỗi cái vú, sữa nhoe nhoét bôi đầy lên da, lên mũi tôi. Đang khi thèm nghịch bằng điên mà cũng sợ. Tôi lùng bùng hỏi : đêm nay chả có hẹn tới hôn. Tám lắp bắp : tới gì nổi, giờ này con mẻ bắt chả bú lồn thì đi đâu được. Tôi thấy yên lòng.

Tôi đè Tám ngay ra ghế và nút chụt chụt cái vú căng căng. Tám phản xạ đưa tay xoa đầu tôi, âu yếm như mẹ cho con bú. Tôi nút và lôi cái hạt nhãn nhay trong miệng, Tám la ui ui. Tôi nhả ra, chỗ đầu vú có dấu đỏ đỏ, trầy, tôi hỏi : sao vậy ?

Tám từ tốn giải thích : thằng nhóc bú hỗn quá, làm em xước cỏ gà. Tôi tròn hoe mắt chẳng hiểu gì hết trơn, Tám phải nói thêm con nít hay gây cho người mẹ bị xước vú khi nó tham lam nút mạnh. Tôi hỏi chớ bộ đàn ông tụi tui hiền lắm sao, bú nút cũng tổ chảng sao hổng rên xước. Tám nói : chiện, ăn nói lãng xẹt, đàn ông bú vú đâu có như con nít, bú còn về, còn bóp, còn nựng, khi thấy người nữ nhăn mặt là ngưng ngay, rồi hun, rồi hít, rồi dùng mũi xoa lăn, mụ nào còn trách hay cự nự nổi nữa. Tôi cười hì hì.

Video clip 18+ 3D - Cô Giáo Thảo 2013 full :

Đọc Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat mới nhất 2014

Chuyện tại hiệu thuốc:
Đám đông đang xếp hàng trước một hiệu thuốc. Từ cuối hàng, một người đàn ông áo quần xộc xệch, đầu tóc rối bù, la lên
“Trời ơi , gấp lắm rồi, xin mọi người cho tôi qua, người nhà tôi đang nằm chờ…”.
Mọi người nhìn ông ta một cách thông cảm rồi nhường đường. Ông ta lao ngay tới người bán thuốc rồi la lên:
“Bán cho tôi hai … bao cao su

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :


Thế là Lệ Hà đã là học sinh cấp III, cấp học cuối cùng trong đời học sinh, sau 3 năm học tại trường Phổ thông trung học sẽ là giảng đường Đại học chờ đợi trước mắt. Lệ Hà tự dưng thấy băn khoăn khi nghĩ đến lời mấy cô bạn gái “hiện đại” cùng lớp: “Học đến cấp III rồi mà chưa có người yêu là kém lắm, phải kiếm sẵn một chàng đi, sau này lên Đại học toàn bọn nhà quê không ra gì đâu”.

Chẳng lẽ con gái bây giờ lại cứ phải … yêu sớm như thế ? Lệ Hà tự hỏi như vậy. Mẹ cô là một người rất nghiêm khắc, luôn luôn nhắc nhở Hà rằng “con gái phải biết giữ mình” từ khi cô bắt đầu dậy thì, trở thành một thiếu nữ phổng phao, xinh đẹp. Mẹ Hà nghiêm khắc lắm, hơi một tí là nhắc cô con gái cưng chuyện này chuyện nọ. Hồi trước, khi mấy cô bạn gái “hiện đại” rủ Lệ Hà đi mua mấy bộ đồ “mới” về mặc, mẹ Hà đã kiên quyết bắt cô vứt ngay mấy bộ quần áo hở hang đó đi cùng với những quyển truyện người lớn. Rồi sau khi tận mắt nhìn thấy những người bạn gái của Lệ Hà, bà mẹ đã lập tức cho cô con gái chuyển trường ngay vì “học với những con bé như thế thì làm sao mẹ yên tâm được”. Không dám trái lời mẹ, Lệ Hà đành chấp nhận rời ngôi trường ở trung tâm thành phố của mình, đến học ở một trường xoàng xoàng ở sát ngoại thành.

Buổi đầu tiên đến học ở trường mới, Lệ Hà không thấy thoải mái lắm vì cô đã quen học ở một trường lớn ở trung tâm, với những người bạn có cùng sở thích. Bạn mới của Hà toàn những người hơi “quê mùa” trong mắt cô. Nhưng rồi dần dần Hà cũng thấy quen đi. Vì phải đi học xa nên bố mẹ mua cho Hà chiếc xe máy Spacy để đi học. Các bạn trong lớp luôn nhìn Hà với con mắt từ dưới nhìn lên, cứ như dân quê nhìn công chúa vậy.

Trong số các bạn học cùng lớp với Hà, có một nam sinh tên là Đức. Hà chú ý đến Đức bởi vì so với nhiều bạn cùng lớp khác, Đức không có vẻ xa cách với Lệ Hà, cậu luôn lân la tìm cách trò chuyện với cô. Lúc đầu Lệ Hà cho đó là chuyện bình thường. Cô biết mình là một nữ sinh xinh đẹp, với mái tóc suôn dài ép thẳng hơi nhuộm vàng này, với khuôn mặt trái xoan thanh tú này, với nước da trắng mịn này, với vóc dáng như người mẫu này … thì con trai nhìn cô với vẻ ngưỡng mộ cũng là điều dễ hiểu, có nhiều người phải nhìn cô rồi đọc truyện sex mà thủ dâm ấy chứ. Trong những lần nói chuyện với Lệ Hà, Đức luôn có những lời tán tụng rằng Hà đẹp, Hà xinh,… nghe rất sáo rỗng nhưng không hiểu sao Lệ Hà vẫn thích nghe (?). Có lẽ bản tính con gái thích được ca ngợi về sắc đẹp chăng ? Nhưng có một điều Lệ Hà thấy hơi lạ là những bạn trong lớp, nhất là những bạn nữ có vẻ không thích Đức, thậm chí còn có vẻ ghét cậu ta nữa. Trong những lần nói chuyện bên hàng quà vặt, Lệ Hà nhiều lần nghe các bạn nữ của mình nói về Đức với những từ ngữ không mấy tốt đẹp như: xấu tính, đạo đức giả, đê tiện … Lệ Hà ngạc nhiên vì qua những lần nói chuyện với Đức, cô thấy cậu ta cũng là một người bình thường, có gì xấu đâu. Cậu ta chẳng lẽ lại là một người như vậy. Lệ Hà băn khoăn hỏi điều đó với những bạn gái thì họ cũng không nói thẳng ra, chỉ bảo là: “Lệ Hà mới chuyển đến nên nghĩ thế thôi, rồi sao này bạn sẽ biết rõ về thằng Đức”.

Càng ngày Lệ Hà càng thấy những lời nhận xét của bọn con gái cùng lớp về Đức là sai lầm, cô thấy cậu ta là một người hết sức dễ chịu, khi nói chuyện luôn có những lời khen làm cho cô thấy sung sướng (?). Dần dần, trong lớp Lệ Hà chỉ thấy Đức là người mình có thể chơi được vì cậu ta biết “ăn nói” hơn những bạn khác nhiều nhất là kể truyện . Nói chuyện với Đức, Hà thấy hợp hơn những người khác. Hình như biết được Lệ Hà có cảm tình với mình nên Đức càng ra sức “tấn công”. Lâu dần, hai người đã trở thành một đôi bạn thân thiết, có phần quá mức bình thường. Nhiều lúc Lệ Hà tự hỏi có phải mình và Đức có phải là một “đôi” không ? Cô thấy hơi buồn cười khi nghĩ đến khi ở ngôi trường cũ cô chưa có “người nào” nhưng khi đến ngôi trường mới (mà mẹ cô cho là có những người bạn tốt đẹp hơn những cô bạn cũ) thì lại có được một “bạn trai thân”. Cả lớp cũng nghiễm nhiên coi Lệ Hà và Đức là một đôi yêu nhau tuổi học trò.
Chơi với nhau đã hơn hai tháng, Lệ Hà đã dần hiểu ra tại sao con gái trong lớp lại ghét Đức. Cô nhận thấy Đức là một người con trai có một đức tính mà cô cũng không biết dùng từ gì để gọi cho chính xác, có lẽ đó là tính “thích đụng chạm với người khác giới”, hay có thể gọi là tính “dê” cũng được, cậu chàng lại còn hay đọc truyện 18+ trong lớp. Nói thế thành ra nói xấu cho Đức, người mà Hà coi như thân nhất ở cái lớp mới này. Nhưng quả thật nhiều lần Hà đã bị Đức giả vờ một cách khéo léo để đụng chạm vào người mình.

Hôm thì Đức giả vờ vung tay vung chân thế nào mà lại vỗ cả tay lên bộ mông phốp pháp của cô. Rồi có một hôm trong lúc tan học, Đức giả vờ chen nhau rồi quệt tay vào bộ ngực của Lệ Hà. Có một hôm thô thiển hơn, khi trong lớp không có ai, Đức đã ôm chầm lấy Hà từ phía sau, tay siết chặt vào ngực Hà khiến cô hét lên vì giật mình, vì hoảng sợ, sau đó Đức đã giải thích rất buồn cười là “Nhìn từ sau tớ cứ nhầm Lệ Hà với thằng lớp trưởng nên định trêu nó (???)”. Sau nhiều lần là nạn nhân của

những trò đùa đó của Đức, Lệ Hà có thể kết luận rằng đa số những lần đó đều là Đức chủ định đụng chạm với cơ thể cô. Lệ Hà buồn lắm, chẳng lẽ người bạn thân của cô lại có thể xấu tính thế. Nhưng quả thực bây giờ không chơi với Đức nữa thì Hà cũng chẳng biết chơi với ai, chả lẽ ăn rồi đọc truyện. Lệ Hà thầm oán trách mẹ cô đã sai lầm khi bắt cô học ở một ngôi trường mà mình không thích tí nào, bây giờ lại ở vào hoàn cảnh không có bạn để chơi, mà có thì bạn cũng không ra bạn này.

Lớp Lệ Hà quyết định tổ chức một chuyến đi dã ngoại cho vui vẻ sau những ngày học hành căng thẳng. Đa số thành viên trong lớp đều đồng ý vì đi chơi sướng hơn đi học nhiều. Trong số những người thích thú đi chơi nhất có Đức, Đức thích đi chơi xa, vào những nơi rừng núi vắng vẻ vì một lí do sâu xa trong đầu. Sáng sớm mai cả lớp sẽ lên đường…

Đức thỉnh thoảng lại lén nhìn trộm Lệ Hà, vì là đi dã ngoại nên Hà mặc đồ ngắn, trông cô bé thật là xinh đẹp. Cái áo phông màu xanh nước biển hở cả khoảng cổ trắng ngần, chiếc quần soóc ngắn trên đầu gối khoảng 20 cm phô ra cặp đùi trắng nõn, phốp pháp rất đáng yêu, mái tóc dài đen nhánh buông xõa bay bay càng làm Hà thêm xinh tươi. Đức nuốt nước bọt tưởng tượng ra lúc mình được “ấy” Hà. Nó biết sau bao nhiêu công sức để trở thành “thân thiết” với Lệ Hà, lúc này là cơ hội thuận tiện để “làm thịt” con mồi ngon này . Một cách khéo léo, nó tìm cách ngồi vào góc khuất rồi căng mắt thỏa sức nhìn đùi, nhìn ngực Hà. Thằng Đức tự nhủ rằng trong hôm nay nhất định phải tìm cách “làm” cô bạn xinh đẹp này mới được. Trong đầu nó bắt đầu nghĩ ra một kế hoạch…. Đức đến bên Hà bảo: “Lớp mình lên trên núi chơi hết rồi, mình đI theo họ đi”. Hà đồng ý ngay và hai người bắt đầu trèo lên núi, Đức cố tình nhường Hà đi trước, cô vô tư cứ bước đi trước trong khi người bạn trai Đức đi sau, cô không biết rằng ở đằng sau, Đức đang căng mắt thỏa sức ngắm nhìn bộ đùi trắng nõn của Hà, ngắm nhìn bộ mông rất nở nang, chiếc quần soóc bò bó chặt lấy bộ đùi thon thả của cô. Khi đến một nơi khuất nẻo, Đức mới bảo Hà: “Hà có mệt không, mình nghỉ một chút đi “. Lệ Hà nói: “Tớ cũng mệt lắm rồi, mình nghỉ một chút rồi đi tiếp cũng được”. Hai người ngồi cạnh nhau dưới một cây cổ thụ cành lá um tùm.

Đức bắt đầu hành động, nó vòng tay ôm lấy Hà, miệng thì thào: “Hà ơi, tớ yêu Hà lắm”. Lệ Hà giật mình đẩy Đức ra nói: “Cậu làm gì thế?”. Đức vẫn thì thào: “Tớ yêu Hà mà, Hà ơi”. Cô ngượng ngùng khẽ nói: “Đức làm thế các bạn biết thì ngượng lắm”. Đức biết cô nàng cũng hơi xiêu xiêu rồi , khung cảnh vắng vẻ này dễ kích thích lòng người mà, nên nó tiến thêm bước nữa, nó từ từ áp môi mình vào môi Hà, say sưa hôn lên cặp môi mọng đỏ của cô bạn, rồi hôn tiếp lên hai má bầu bĩnh, nhưng khi đôi môi tham lam của nó trượt xuống khoảng trắng hở ra ở cổ áo Hà thì bị Hà ngăn lại nói: “Đừng, đừng, ngượng lắm”. Giọng cô không có gì là cương quyết lắm nên Đức cứ lấn tới, nó ghì chặt lấy Hà, ép bộ ngực nở nang của cô vào ngực mình, dương vật của Đức lúc này đã cương to lắm rồi ép vào giữa đùi Hà, mặc dù mặc quần soóc bò khá dầy nhưng Hà cũng cảm nhận được cái vật đặc trưng của người con trai đang ở giữa đùi mình, điều đó làm cô gái 18 tuổi mới dậy thì thấy rạo rực trong lòng và không biết làm sao mà cô cũng vòng tay ghì chặt lấy Đức. Đức biết là mình đã thành công rồi.a

Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat Em gái tôi 3

Chuyện bắt đầu từ lúc cô Linh được đổi về làm cô chủ nhiệm của lớp tôi. Tôi, một nữ sinh chỉ giỏi về Toán, rất kém Văn, và cô dạy môn Văn nên tôi không bao giờ được lọt vào “mắt xanh” của cô suốt học kỳ I qua.
cô Linh phải nói là một cô giáo trẻ so với các cô đồng nghiệp. Cô sống nề nếp, kỷ luật và thuộc hạng khó nhất ở trường dân lập Nguyễn Khuyến quê chúng tôi. Không biết có phải vì cái tính khó đó của cô mà cho đến bây giờ cô cũng chưa có chồng, và bọn học sinh chúng tôi ai cũng sợ và … ghét !

Trạc 30 tuổi, cô không bao giờ chưng diện, người rất giản đơn nhưng lại nghiêm khắc. Khuôn mặt thì lúc nào cũng đăm đăm. Vì vậy mà nhóm “quậy” chúng tôi hay gọi cô là “bà chằn”.

Gọi chúng tôi là nhóm “quậy” vì chúng tôi thích chơi và “quậy” hơn học. Chúng tôi cho rằng “học cho lắm cũng … tắm ở truồng”, cái câu mà từ nhỏ tôi hay thường nghe. Ý nói thời buổi bây giờ học ra chẳng làm được cái gì, việc làm kiếm thật không dễ ai cũng biết điều đó. Trai thì đi làm bồi bàn, gái làm tiếp thị còn có nhiều tiền hơn.

Ở trường, hễ nói tới nhóm “quậy” là ai cũng biết đến. Nhóm nổi tiếng vì những màn ăn chơi không ai bằng, vì đa số chúng tôi là con nhà giàu. Ăn chơli lúc nào cũng xả láng. Hội trưởng của nhóm chính là anh hai của tôi, bởi vì anh tôi lớn tuổi nhất, là người có nhiều chiêu thức và đầy kinh nghiệm phá phách. Tôi là hội phó. Cái chức hội phó này cũng nhờ dựa hơi ông anh. Không ai trong nhóm mà không nễ ảnh. Tôi cũng nễ ảnh lắm và thật lấy làm hãnh diện. Thật ra, giữa tôi và anh hai cũng có một mối quan hệ không bình thường. Chúng tôi đã vượt qua sự thân thiết của tình anh em, trở thành tình nhân của nhau !

Nhưng thôi … chuyện này không đáng nói tới. Nói chung, nhóm tôi có tất cả 20 người. Ngoài tôi và anh hai tôi ra, dưới tôi còn có Thư Ký Viên, Trưởng Ban Tổ Chức, Hai Tổ Trưởng của tổ 1 và 2 với 9 thành viên của mỗi tổ.

Chuyện xảy ra từ lúc cô Linh chủ nhiệm mở ra một lớp dạy phụ đạo và bắt học sinh phải đi học thêm. Ai không đi sẽ bị cô trù dập. Và nạn nhân đầu tiên lại chính là ông anh hai của tôi.

Sau cái lần anh hai tôi bị phạt làm kiểm điểm, đứng trước lớp đọc lời xin lỗi, tôi sợ quá, quyết định đi học phụ đạo của cô Linh. Nhưng mối “thù oán” bắt đầu reo rắt trong lòng chúng tôi kể từ đó.

Thứ Bảy nọ, đúng 10 giờ, cô đón tôi và các bạn khác cùng khối vào nhà. Nhà cô là một căn nhà tương đối nhỏ với nhiều vật dụng cụ lỉnh kỉnh quăng khắp phòng. “Hôm nay là ngày đầu tiên của lớp phụ đạo”, cô tươi cười nói nhìn xuống đám học sinh chúng tôi đang ngồi nhí nhố. “Khóa học đầu tiên kéo dài ba tháng và tiếp tục cho tới ngày các em thi Đại học. Như các em biết, lớp học này rất cần thiết cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới. Nên các em cần phải có phụ đạo đàng hoàng …”.

Và cứ thế cô thao thao về sự quan trọng của lớp học. Không biết có ai trong chúng tôi chú ý nghe cô giảng hay không. Nhưng riêng tôi thì chẳng hề, tôi cứ nhớ khuôn mặt bí xị của ông anh hôm thứ Sáu vừa rồi mà thấy tức mình dùm cho ảnh.

Mãi mê lo ra, tôi chợt giựt mình khi nghe cô nêu lên giá tiền của lớp học. “Cô chỉ lấy mỗi em một số tiền tượng trưng”, cô nói. Cả bọn học sinh nghe xong chỉ biết cúi đầu làm thinh. Tiền tượng trưng của cô sao mà nhiều thế, lấy tiền đâu ra mà đóng cho cô. Nhưng không nộp cho cô thế nào vào lớp cũng bị trù dập.

Thực ra cái chuyện dạy phụ đạo để kiếm tiền thêm của cô Linh có đứa học sinh nào không biết. Đã vậy không thôi cô còn chơi theo kiểu “cạn tàu ráo máng” những đứa nào không đi học phụ đạo lớp cô. Anh hai như đã nói bắt đầu nhận được khá nhiều điểm xấu và bị phạt kỷ luật. Hay như các bạn thân của tôi trong nhóm tổ 1 và tổ 2 thường bị cô bắt chép phạt, ghi sổ đầu bài. Những đứa nào chịu khó đi học phụ đạo như tôi, dù là chẳng hiểu cóc gì, nhưng vẫn được điểm tốt hơn.

Nếu chỉ vậy thôi thì chẳng có gì đáng nói. Chuyện đáng nói đây bắt đầu xảy ra khi một âm mưu to lớn phát xuất từ một nhóm “quậy” của chúng tôi : Âm mưu bắt cóc cô Linh để dằn mặt !!! Người đề xướng âm mưu đó không ai khác hơn chính là ông anh yêu quý của tôi.

Tôi chỉ nhớ cái đêm trước khi anh đưa ra âm mưu đó, anh tỏ ra rất tức giận. Tôi gần như thức trọn đêm trò chuyện với anh và đến khi trời hừng sáng chúng tôi lại một lần vượt qua cái hàng rào của tình anh em !!!

*
* *
“CÔ CÓ BAO GIỜ THỦ DÂM”, một đứa trong nhóm bước tới xé áo cô ra, quát. Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh đèn nê-on vàng dợt, cô Linh thều thào nói “Em là ai, nghe giọng em quen lắm. Xin em thả cô ra. Nếu em là một trong những học sinh của tôi, mong em đừng xúc phạm tới thầy cô của mình”, vừa nói cô Linh ráng nghiêng đầu về phía có tiếng nói, nhưng sợi dây buộc quá chặt làm cô khó cử động.

“Bát. Bát”. Hai cái tát xán ngang má cô, làm cô Linh chếnh choáng. Tiếp theo là một tiếng quát, “XÚC PHẠM GÌ. Nghe đồn là cô đối xử tệ bạc với đám học sinh lắm phải không ?”.

“Tôi đâu có … Trời, dạy các em nên người là bổn phận thầy cô như tôi … tại sao …”, cô Linh phân trần.

“Nghe nói là cô hay trù dập đám học sinh. Ai không đóng tiền học phụ đạo là …”, một giọng phán quyết cất lên.

“Các em … Các em thiệt quá đáng … Vì cái gì chứ ?
Chẳng lẽ vì những điểm xấu mà cô cho tụi em… Học phụ đạo … Có phải các em học sinh của cô ? Có phải em là NHT hay không. Nghe giọng em quen lắm. Em thả cô ra đi”, cô Linh một tay ôm mặt, một tay quơ quơ phân trần.

“Không phải điểm xấu không thôi. Cô bắt bọn học sinh chép phạt vô cớ. Rồi làm …”, một đứa định nói làm gì đó nhưng không biết nói gì hơn thì chợt ngưng.

“Chép phạt … chép phạt đâu đáng cho các em bắt cóc cô, rồi sỉ nhục cô bằng những lời nói tục tỉu”, cô quơ quơ cánh tay tiến về phía trước. “Các em thả cô ra đi, rồi chuyện gì chúng ta có thể bàn thảo lại. Cô hứa từ nay không bắt phạt các em một cách vô cớ hay quá đáng”.

“Thôi trễ rồi. Nghe đâu tụi học sinh bị cô trù dập bây giờ không còn tin cô nữa. Bên ngoài, công an đang tầm nã hung thủ bắt cóc cô. Thả cô ra, rồi trước sau gì cũng bị bắt. Chỉ còn có cách giam cô ở đây”.

“Mà các em có phải là học sinh của cô ? Có phải NTMT, DCV, đám NGHV của các em ? Nếu phải, cô van các em thả cô ra. Nếu thả cô, cô sẽ báo cho mọi người biết là không ai bắt cóc cô hết. Tự cô tình nguyện theo các em tới đây”, cô Linh xuống giọng.

“Thôi, không dám tin cô. Bây giờ tụi này leo lưng cọp rồi. Làm được rồi làm tới luôn”, một giọng cất lên đáp.

“Các em định làm gì cô”, cô Linh hỏi.

“Trả thù dùm … không phải trả thù …”, một giọng nói từ phía sau cất lên. “Không, chỉ vì chúng tôi là những kẻ cướp mà thôi”.

“Cướp, cướp gì. Các em không định làm gì cô chứ. Giam cô cũng được. Nhưng cô xin … cô xin các em đừng làm nhục tới cô … Dù sao cô cũng là cô …”.

“Thôi đi cô ơi ! Lại dở trò đạo đức đó nữa, tụi tui nhắm cuộc đời này chẳng đi về đâu nữa … Dù cô là … là hiệu trưởng đi nữa, tụi tui cũng không tha. Dưới mắt tụi tui cô cũng là một sự đáp ứng nhu cầu cần thiết”.

“Nhu cầu gì, có thiệt … các em !”, cô Linh nuốt nước miếng. “Các em không định chứ hả ?”

“Bây giờ, cô trả lời cho bọn em biết. Cô có bao giờ thủ dâm. Cô phải nói thiệt, nếu không cô sẽ bị đánh”.

“Các em thiệt không thể ngờ được. Chẳng lẽ lối sống buông thả của xã hội biến các em ăn nói thô tục như vậy …”, cô đáp.

“CÓ HAY KHÔNG ? NÓI MẸ RA ĐI …”

“CÒN NỮA, CÔ KHÔNG ĐƯỢC KÊU CÁC EM, KÊU TỤI TUI LÀ CÁC ANH !”, một đứa thình lình quát lên, làm cho cô Linh giựt mình nói đại: “Không, không bao giờ … Các em …!”.

“Không hả … Rõ ràng là cô nói xạo”. Bát !!! Bát.

“SAO CÁC EM DÁM ĐÁNH… PHẠM THƯỢNG!”, cô Linh chợt kêu lên liền bị thêm mấy tát tai nữa.

“Chẳng những đánh, còn sỉ nhục cô nữa nè”, vừa nói nó vừa xiết sợi dây trói tay cô Linh, làm cô đau nhói.

“Nói cho biết, chẳng lẽ cả đời này cô không bao giờ thủ dâm sao. Với đàn bà con gái, tui rõ ràng nhứt nè. Ít ra cũng một lần chứ … Tụi bây giúp treo lên coi !”.

Một đứa bước tới làm theo “lệnh”. cô Linh chống trả quyết liệt. Nhưng năm bảy đôi tay bề hội đồng, cô Linh sao chống cự nỗi. Cô bị kéo lên khỏi mặt đất, tứ chi kéo dang ra.

Thình lình, từ đâu một bàn tay sờ vô ngực cô, xé toạc áo cô ra, làm bờ vai cô phơi ra trắng hếu.

“Trời ơi, các em … CÁC EM !”, cô la lên.

Hai ba tiếng cười khanh khách kềm theo. “Các em nữa hả, phải gọi là các anh chứ !”.

“Chưa lần nào thủ dâm hả, để bọn tui thử coi hàng là biết. Nghe nói thâm đen là có nghĩa đã có rồi, còn màu hồng tươi … chưa có sờ qua đó … nguyên si à nhen”, một giọng ranh quái cất lên.

“Các em dám. Phép tôn sư trọng đạo của các em đâu ? CÁC EM DÁM ĐỤNG TỚI CÔ !?”, cô Linh giãy dụa.

“Sao không dám. Bây giờ, cô làm gì được tụi tui chứ ! Chẳng những đụng cô, còn đâm sâu cô nữa là khác”, một đứa cười nói một cách đắc ý.

“BAO NHIÊU LẦN?”, một giọng khác quát lớn thúc mạnh vào mông cô Linh.

“Xuuyy ! ….”, cô Linh xuýt xoa và bị tán thêm mấy cái nữa, sợ quá cô nhanh nhẹn nói đại: “Một lần …”.

“Chỉ một lần thôi sao. Tui biết có người … em của bạn tui thủ dâm ít nhất một tuần một lần”.

“Người con gái đó không phải là cô. TUI KHÁC”, cô Linh lên tiếng.

“Nhưng không phải chỉ một lần trong đời chứ hả”, một giọng từ góc bên kia cất lên phụ họa.

“Tùy em nói sao thì sao”, cô Linh nằm im.

“Cô nghĩ sao nếu cô làm một lần cho tụi tui thấy”, một giọng cất lên rồi phá ra cười khanh khách. Cả đám thấy cũng cười theo.

“Các em hết thuốc chữa rồi. Trong đám tụi em có ai là LNV hay không ? Hôm trước cô bắt em chép phạt, em cho cô xin lỗi”, cô Linh lầm bầm.

Không ai nghe lời cô hỏi hết. Bỗng nhiên từ đâu đó, một bàn tay đặt lên ngực cô rồi lên tiếng: “Hàng xịn anh em ơi!”. cô Linh chợt giãy dụa la hét. Nhưng thay vì ngừng tay, năm bảy bàn tay bay vô, chùm chụp lên ngực của cô Linh, mặc cho cô cố gắng tránh né.

Một giọng từ đâu phía dưới chân cô cất lên: “Mày, mau cởi nút áo cô ra đàng hoàng. Chuyện đâu còn có đó, sao đối xử với cô tệ vậy”, rồi nó cười ha hả.

Theo “lệnh” của một đứa, một đứa khác bước lên. Hai ba đứa đứng kế, lui lại, nhường đường cho đứa nọ.

cô Linh bây giờ trở lại trạng thái nằm im chờ đợi. Một bàn tay nào đó đặt nhẹ lên cút áo cô, cô vẫn nằm im nghĩ ngợi. Trước sau vì cô cũng bị bọn chúng cởi áo, thay vì bị biện pháp mạnh, bị đánh, chẳng thà để đứa nào đó làm nhẹ nhàng hơn. cô Linh không định cự nự gì nữa.

Áo cô lần lượt được cởi ra. Bây giờ cô nằm lơ lững treo trên dây, nửa phần lõa thể, bằng bốn sợi dây vải buộc chặt ở cổ tứ chi. Cô thấy thật hổ thẹn vô cùng. Nếu như bọn chúng là đám học sinh của cô, mà đối xử với cô tệ như thế, chắc rằng chúng ghét cô đến tận xương tủy. Sự xấu hổ của người đàn bà bị thấy trần trụi cũng nặng lắm.

Treo cô Linh lên xong, cả đám đứng lớ ngớ nhìn thân thể cô như một con vật sắp vào tay vị đồ tể lột da.

“Thật không ngờ cô giáo có bộ ngực thon gọn mà ướt át ghê ! Cô có tập thể dục thẩm mỹ gì không ?”, một đứa bỗng nhiên xầm xì.

Như đoán được cả đám đang nhìn vào ngực mình lom lom, cô Linh bỗng thẹn đỏ mặt. Giãy dụa mấy cái lơ lững cho có lệ. “Các em, đừng làm vậy … Đừng! ĐỪNG! QUÁ ĐÁNG RỒI NHEN”.

Dù cho cô có kêu la, bọn họ cũng mặc kệ. Và khỏi cần nói, lúc này đứa nào đứng gần đó cũng cương cứng hết cỡ.

Thình lình, “tốc”… một cái bún tay ra hiệu của đứa đại ca trong nhóm. Cả đám bước tới lần lượt trút hết áo quần. Đứa nào cũng tổng ngổng chỉa về phía trước. Chắc là bọn chúng khá thân thiết với nhau nên chẳng ngượng ngùng trước sự hiện diện của đứa kia.

“Tụi mình suy nghĩ kỹ chưa ? Hãm hiếp là tội nặng lắm đó !”, một đứa có vẻ ít nói nhất trong đám lên tiếng. Liền đó, năm bảy bàn tay vừa rồi lại đáp lên mình cô Linh vội rút tay về.

cô Linh thừa lúc bọn chúng dè dặt, lấy hơi nghỉ ngơi. Cô bớt giãy dụa và có thể cô cũng đã yếu dần vì bị treo trên không khá lâu. Cũng có thể cô cũng không buồn chống cự không giúp gì được hơn.

“Sợ gì … tụi mình tính toán kỹ càng hết rồi. Kế mượn dao giết người hay dương đông kích tây gì đó … ai biết được. Công an cũng không thể nào ngờ là bọn mình”, một đứa xầm xì.

“Vậy đại ca chơi cái chiêu vu oan hả ?”.

“Xuỵt …. !!! Đừng nói thêm nữa. Tao đảm bảo không sao là không sao. Mày nhát quá thì ngồi ngoài đó coi đi. Nói xong, nó quay sang cô Linh nói tiếp: “Cô có ngại chiêu đãi tụi em chút chút ? Không mất thời gian gì cô đâu, mất chút … sỉ diện thôi” Cả đám lại quên hết sự lo sợ vừa rồi, phá ra cười khanh khách khi nghe lời chế giễu của hắn.

“Các em quá đáng rồi nhé. Nếu các em muốn làm gì thì làm. Đừng bắt cô … đừng hành hạ cô theo kiểu đó. Các em có biết đạo đức là gì không ? … Cô mà chết, cô không tha cho đâu”, cô Linh phản kháng.

“Đạo đức có ăn được no không cô”, một đứa dè biểu.

“Cô chưa chồng mà … đâu có sợ ai đánh ghen. Lấy hết tụi tui làm chồng đi. Tụi tui cho … cho em sướng đều đặn. Còn cái chuyện tha hay không tha … tính sau nhé. Coi theo thái độ biểu hiện của cô sao đã, khoan hồng tùy hình thức”, đứa khác phụ họa thêm.

Nói xong, nó đưa tay chộp nhanh vào bẹn cô Linh, làm cô giựt bắn mình, co chân đạp túi bụi. Nhưng vì bị trói, cô chẳng làm gì được. Giãy dụa chỉ làm thân hình cô đong đưa như cái võng lắc trên không.

Đám nọ lại có dịp nhìn thấy cô khổ sở dưới bàn tay tham lam của tên đại ca, lại thấy cô nửa trần trụi vẫy vùng như con cá nằm trong rọ, liền phá ra cười chí chóe.

Vừa bị sỉ nhục tinh thần lẫn thể xác, cô Linh không khỏi rùng mình. Trong đời cô chưa bao giờ gặp sự gớm ghiết đến như vậy. Thế là cô sụt sùi khóc. Nước mắt cô lăn qua khóe chảy dài trên má.

“Các em … các em thực đối xử với cô vậy sao. Chẳng lẽ kiếp trước cô mang nợ các em”, cô thút thít.

Một tít tắc lặng im. Cả đám nhìn nhau như có chút mủi lòng. Nhưng đâu đó một giọng quát lên: “THÔI DẸP ĐI, dẹp nước mắt cá sấu đó đi, tụi này đã chay sạn rồi. Đây không phải sự trừng phạt chi hết, coi như cô không may lọt vào tay tụi này đi”.

“Ờ, phải đó”, một giọng cất lên phụ họa. Cả đám nghe tên nọ nói chí lý cũng ậm ừ đồng ý. Chúng quyết định súm lại bao quanh lấy cô, hết sờ mó đến như hành hạ, xúc phạm nhân phẩm cô.

Một lát sau, đâu đó có tiếng đề nghị, “Đố ai làm cô ướt”.

Một đứa khác tuột luôn cái quần đùi, đưa luôn dương vật đặt vào lòng bàn tay cô rồi rút nhanh về, nói: “Chỉ cần cho cô sờ một chút sẽ chảy thôi”. Cả đám nhìn hành động của đứa bạn trố mắt ra.

Một giọng khác vang lên: “Trời ! Mày không sợ cổ bóp … một cái là trứng dái chạy lên tới cổ”.

Vừa khi đó, cô Linh cố gắng kéo tay về dù đã bị trói chặt. Cô cảm thấy thật gớm ghiết cái vật nong nóng, sùi sùi nằm trong lòng bàn tay.

“Các em thật quá đáng. Nếu cần giải quyết nhu cầu tại sao các em …”, cô la lên “TẠI SAO CÁC EM KHÔNG THỦ DÂM HAY TÌM GÁI ĂN SƯƠNG”, cô nhỏ nhẹ: “Nếu cần tiền cô sẽ giúp một ít. Bây giờ thả cô được không?”

Cả bọn có thể thấy lúc đó mặt cô sừng lên, bừng bừng. Đâu đó, có đứa nào bạo dạn lên tiếng, “Chứ không phải thủ dâm bị nghiêm ngặt cấm đoán hay sao. Tìm bò lạc coi chừng công an lụm liền”.

Từ khóa cho chủ đề Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat liên quan :

Xem thêm chủ đề Clip Nong Sinh Vien Moi Nhat liên quan :

Em Có 2 lựa chọn : 1 là lấy anh, 2 là thi đỗ đại học ♥

Dù mệt mỏi, lo lắng thế nào, anh chỉ muốn Bống Xinh của anh cười toe khi đọc tin nhắn thôi! Sỹ tử cả nước hối hả đi làm thủ tục thi Đại học

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 5

Chỉ để fap fap mà phải cưới một con vợ ngu thì cái giá phải trả quá đắt.Một đời ta làm kẻ đi săn để tránh khỏi bị săn. Dòng đời thật nghiệt ngã…

Chuyện địt con gái có đôi mắt đẹp như thiên thần

Hắn là 1 chàng trai 21t đang thi hành nghĩa vụ đối với đất nước. Trong đơn vị hắn có anh bạn nhà ở gần nơi hắn đóng quân nên hắn thường theo anh bạn về nhà chơi vào mổi buổi chiều thứ bảy. Vì xa nhà nên hắn gắn bó với gia đình anh bạn như người thân.

 Tâm sự đit nhau với gái đẹp và những cuộc tình

Câu chuyện mà mình sắp viết ra đây là việc hoàn toàn có thật của bản thân mình, cũng muốn chia sẻ một caí gì đó gọi là cảm xúc cho các ace, hình ảnh thì mình dùng hình ảnh minh họa cho bài viết thêm sinh động thôi chứ lúc ấy mình k có chụp ảnh. Mình tham gia cũng chỉ mong là nếu e đọc được những dòng này, có thể hiểu về bản thân mình hơn. Cảm ơn tất cả những ai đã đọc hết câu chuyện của mình

Một đêm ngon lành 18+

Tôi quen anh ấy trong một lần tình cờ tôi đánh rơi cái ví ,trong đó có giấy tờ và cả số điện thoại cũa tôi,Anh ấy đã liên lạc với tôi và tốt bụng mang đến tận nhà cho tôi