Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon

Mở đầu câu chuyện để anh đánh vần B.I.T.C.H
câu chuyện về em đó người con gái thích good sex
em đến đéo mang niềm vui ngược lại để đây cả tấn bi kịch
lúc đầu cứ ngỡ good girl ngoan hiền dịu dàng em là right Bit.ch
nói good girl cũng đúng vì những ngày đầu em đều vâng lời theo ý anh

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 1

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 2

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 3

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 4

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 5

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 6

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 7

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 8

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 9

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 10

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 11

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 12

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 13

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 14

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 15

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 16

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 17

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 18

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 19

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon- Hinh anh 20

Video clip 18+ 3D - Cô Giáo Thảo 2013 full :

Xem Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon hot nhất

Đã 5 năm rồi, hai chúng mình mới gặp lại nhau trong một buổi họp lớp. Em bây giờ đã khác xưa rất nhiều, vẻ đẹp đằm thắm, mặn mà của “gái một con” khiến trái tim anh một lần nữa lại đập loạn nhịp mỗi khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của em!
Chúng mình đã giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, giả vờ vô tư để không ai biết được tâm trạng của mình! Anh biết em buồn khi gặp lại anh, anh biết em sẽ lại nhớ về những kỷ niệm cũ, về một tình yêu không trọn vẹn!
Ngày ấy, cũng vì anh chưa lo được sự nghiệp và tương lai cho hai đứa nên anh mới lặng lẽ ra đi và bỏ em lại một mình như vậy! Ngày ấy, anh biết em đau đớn, khóc lóc khi bị người con trai em yêu thương nhất bỏ rơi trong hoàn cảnh khó khăn ấy! Chúng mình chia tay nhau, không nói với nhau một lời… nhưng dường như cả anh và em đều hiểu lý do phải chia tay, đều đau đớn đến nghẹn lòng khi không được ở bên nhau… và anh biết, em là người chịu thiệt thòi hơn ai hết khi em đã nguyện dâng hiến tất cả những gì quý giá nhất của người con gái cho anh!
Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu! Anh mong muốn em ở lại sẽ gặp được một người con trai nào đến với em tốt hơn anh, đủ điều kiện để lo lắng cho tương lai của em… Anh một mình xuống Hải Phòng lập nghiệp, một mình mang theo trái tim vỡ, một mình đau đớn nhớ thương em nơi xa xôi ấy… Em không thể hiểu được cảm giác của anh lúc ấy đâu em ạ! Đau đớn lắm! Dằn vặt lắm! Nhưng anh không thể đến bên em khi mình chỉ có hai bàn tay trắng...

Cũng vì yêu thương quá nên anh đành lỗi hẹn với người con gái anh yêu!
Có thể em sẽ trách anh là một người hèn kém, hận anh vì là một kẻ bội bạc, ghét anh vì là người không có trách nhiệm với người mình yêu thương… Nhưng anh đã quyết rũ bỏ tất cả thì có nghĩa là anh phải chấp nhận sự ghét bỏ, căm hận của người con gái anh yêu! Và, sau khi chia tay nhau được 5 tháng, em đã lên xe hoa với một chàng trai Hà Nội giàu có. Anh vui vì điều đó, anh vui vì em sẽ không phải lo lắng cho tương lai của mình, không phải đôn đáo, quay cuồng với công việc như những người bạn khác vừa mới chân ướt chân ráo ra khỏi trường… Nhưng anh buồn, buồn vì em đã thuộc về người con trai khác, buồn vì trách mình vô dụng, hèn kém, không được ở bên cạnh, chăm sóc cho người mình yêu thương!
Anh hứa sẽ để tang mối tình của mình hai năm rồi mới bắt đầu tình yêu mới! Nhưng, em đâu biết được, suốt 5 năm trời ở đây, trái tim anh ngày ngày vẫn hướng về Thủ đô yêu dấu, nơi đó đã ôm mang tất cả những kỷ niệm yêu thương và vùng trời bình yên của hai đứa! Nơi ấy giờ đây, em cũng đang hạnh phúc bên người đàn ông khác… trái tim anh đau đáu mong một ngày được trở lại nơi ấy, được gặp lại em yêu, để biết được cuộc sống của em giờ này như thế nào! Có hạnh phúc và yên ấm như anh đã từng mong đợi hay không?
Và lần này, anh ra đây công tác, cũng là ngày lớp trưởng cũ thông báo họp lớp! 5 năm trôi qua, mỗi người dường như đều đã khác, ai ai nhìn cũng chững chạc hơn và hầu như mỗi người đều rất thành công trên con đường sự nghiệp của mình! Anh và em… dù không nói chuyện riêng với nhau, không dám nhìn thẳng vào mắt nhau… nhưng anh biết, sóng lòng đang cuộn trào dữ dội trong tâm hồn mình! Và em, cũng đang nhức nhối nhớ về những kỷ niệm xưa cũ!
Cả lớp tiệc tùng liên hoan xong, mọi người lại kéo nhau đi hát Karaoke. Anh vốn không thích chốn ồn ã, đông người… nhưng có lẽ, đây là cơ hội để anh có thể bày tỏ hết nỗi niềm của mình! Ngày xưa, mỗi lần tan học, chúng mình lại lang thang khắp Hồ Gươm, Hồ Tây, công viên hay những con phố dài để ngắm … và mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe. Giờ đây, những kỷ niệm ấy lại sống lại, giẫy dụa trong tâm hồn anh mỗi khi nhìn vào ánh mắt sâu thẳm như đang hờn trách của em!

Mỗi lần tay trong tay sánh bước bên nhau, em lại bắt anh hát cho em nghe!
Khi anh đang nhập tâm hát bài "Áo em chưa mặc một lần", anh nhìn sang phía em ngồi và dường như đôi mắt em đang ngân ngấn nước! "…Ngày hôn lễ, em không đòi châu báu. Chỉ ước một đôi áo thêu để nhớ chuyện đời… Tôi thẫn thờ, nghe tiếng hàng thông reo. Thương quá là thương khi nắng ngã về chiều . Nhìn đôi áo tôi thương về dĩ vãng. Nhưng vẫn còn trông thấy em mặc lễ tơ hồng...". Lời bài hát giống như chuyện tình yêu của hai đứa ngày nào! Đã thề ước sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời này… vậy mà chính anh đã lặng lẽ rời xa em để đi đến một nơi thật xa, mang theo tất cả những kỷ niệm về người con gái anh yêu đang đau khổ, dằn vặt vì mối tình đầu dang dở…
Lúc tàn cuộc, chúng bạn dường như cũng hiểu được tâm trạng của hai đứa nên mọi người đã bảo anh đưa em về. Trên quãng đường dài ấy, chúng mình chẳng ai nói với ai một câu nào. Đến khi đi qua khách sạn nơi anh nghỉ, anh hỏi em “Có muốn vào uống nước, nói chuyện một lúc không em?”và em đã gật đầu đồng ý vì hôm nay, chồng của em cũng đang đi công tác nước ngoài.
Căn phòng rộng rãi mà sao không khí trong phòng lại ngột ngạt quá! Anh không dám nhìn thẳng vào mắt em, cũng chẳng biết bắt đầu câu chuyện như thế nào nữa… em cũng vậy! Chỉ lặng lẽ cúi mặt và thi thoảng nhấp vài ngụm nước, không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu…
- Chúng mình… - anh ngại ngùng định nói chuyện ngày xưa, nhưng rồi lý trí đã ngăn anh không được nói ra điều đó!
- Chúng mình không gặp nhau 5 năm rồi anh nhỉ? Nhanh quá phải không? – Giọng em vẫn nhẹ nhàng như ngày xưa ấy!
- Anh biết anh có lỗi với em rất nhiều! Nhưng anh vui vì em có một gia đình rất hạnh phúc!
- Sao anh nghĩ em hạnh phúc?
- Anh chỉ đoán thôi! Với lại, nhìn em bây giờ vẫn trẻ đẹp chẳng khác gì ngày xưa cả…
- Em lấy chồng chỉ để quên đi mối tình đầu của mình mà thôi. Suốt 5 năm chung sống, chưa bao giờ em có được cảm giác hạnh phúc và bình yên cả! Dù cuộc sống gia đình sung túc, đủ đầy, dù được chồng chiều chuộng, yêu thương… nhưng trái tim em vẫn đớn đau mỗi khi nhớ về những kỷ niệm cũ!
- Anh xin lỗi… Anh không thể làm gì khác được! Nếu lấy anh, cuộc sống của em sẽ không được sung túc như bây giờ…
- Đã bao giờ em đòi hỏi gì ở anh chưa? Đã bao giờ em đắn đo, vụ lợi, tính toán trong tình cảm của anh đâu? Sao anh lại nghĩ em muốn có một cuộc sống đủ đầy chứ không phải vì tình yêu thương?
- Anh xin lỗi…
- Bây giờ anh xin lỗi cũng chẳng thể giải quyết được gì nữa rồi! Dường như mọi chuyện đã đi vào dĩ vãng xa xôi… Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu… - Nói đến đấy, em nghẹn ngào khóc như một đứa trẻ.

Em không trách anh đâu, cũng không giận anh đâu…
Anh đã đến bên em, nắm chặt lấy bàn tay em… chỉ mong an ủi em được phần nào nỗi đau đăng giằng xé trong tâm hồn em!
- Sao ngày ấy anh lại bỏ em đi? Sao anh không giữ lời hứa với em hôm nào? Sao anh không cưới em làm vợ? – Em gục đầu vào vai tôi khóc trong sự đau đớn, tuyệt vọng!
- Anh xin lỗi… - Tôi ôm em trong vòng tay rắn chắc của mình, nhẹ nhàng lau khô những giọt nước mắt đang lăn dài trên má em.
- Hãy cho em… ở lại bên anh… đêm nay nhé!
- Nhưng… chồng em thì sao? Em không sợ…
- Em nguyện đánh đổi tất cả… chỉ muốn được ở bên anh trọn vẹn một đêm nay thôi... được không anh?
- …
Chúng tôi đã ở bên nhau suốt đêm hôm đó! Một đêm cuồng say trong cơn yêu đương của bao ngày xa cách, một đêm như thiêu đốt hai tâm hồn cô đơn, đớn đau bấy lâu nay, một đêm tràn đầy nhựa sống của hai cơ thể đang khao khát yêu đương, khao khát tan chảy vào nhau, hòa hợp vào nhau làm một…
Một đêm hạnh phúc, một đêm ngọt ngào, một đêm được sống dậy những yêu thương, mong nhớ sau 5 năm xa cách… một đêm có nhau để nhớ nhau suốt đời!
Chỉ ngày mai thôi… Em lại trở về với cuộc sống của em, trở về với ngôi vị của người vợ, người mẹ tốt, trở về với mái nhà cô đơn luôn thiếu vắng bóng người đàn ông trong gia đình… Còn anh, anh lại trở về nơi anh đã chọn lựa ra đi, anh sẽ lại tiếp tục với công việc của mình, lại trở về với căn phòng trống vắng, với nỗi cô đơn mỗi đêm… khi không có người con gái anh yêu thương bên cạnh!
Ngày mai… Chúng mình lại trở về với quỹ đạo cũ… như chưa bao giờ xảy ra chuyện đêm nay, em nhé!

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Đọc Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon mới nhất 2014

Chuyện bắt đầu từ lúc cô Linh được đổi về làm cô chủ nhiệm của lớp tôi. Tôi, một nữ sinh chỉ giỏi về Toán, rất kém Văn, và cô dạy môn Văn nên tôi không bao giờ được lọt vào “mắt xanh” của cô suốt học kỳ I qua.
cô Linh phải nói là một cô giáo trẻ so với các cô đồng nghiệp. Cô sống nề nếp, kỷ luật và thuộc hạng khó nhất ở trường dân lập Nguyễn Khuyến quê chúng tôi. Không biết có phải vì cái tính khó đó của cô mà cho đến bây giờ cô cũng chưa có chồng, và bọn học sinh chúng tôi ai cũng sợ và … ghét !

Trạc 30 tuổi, cô không bao giờ chưng diện, người rất giản đơn nhưng lại nghiêm khắc. Khuôn mặt thì lúc nào cũng đăm đăm. Vì vậy mà nhóm “quậy” chúng tôi hay gọi cô là “bà chằn”.

Gọi chúng tôi là nhóm “quậy” vì chúng tôi thích chơi và “quậy” hơn học. Chúng tôi cho rằng “học cho lắm cũng … tắm ở truồng”, cái câu mà từ nhỏ tôi hay thường nghe. Ý nói thời buổi bây giờ học ra chẳng làm được cái gì, việc làm kiếm thật không dễ ai cũng biết điều đó. Trai thì đi làm bồi bàn, gái làm tiếp thị còn có nhiều tiền hơn.

Ở trường, hễ nói tới nhóm “quậy” là ai cũng biết đến. Nhóm nổi tiếng vì những màn ăn chơi không ai bằng, vì đa số chúng tôi là con nhà giàu. Ăn chơli lúc nào cũng xả láng. Hội trưởng của nhóm chính là anh hai của tôi, bởi vì anh tôi lớn tuổi nhất, là người có nhiều chiêu thức và đầy kinh nghiệm phá phách. Tôi là hội phó. Cái chức hội phó này cũng nhờ dựa hơi ông anh. Không ai trong nhóm mà không nễ ảnh. Tôi cũng nễ ảnh lắm và thật lấy làm hãnh diện. Thật ra, giữa tôi và anh hai cũng có một mối quan hệ không bình thường. Chúng tôi đã vượt qua sự thân thiết của tình anh em, trở thành tình nhân của nhau !

Nhưng thôi … chuyện này không đáng nói tới. Nói chung, nhóm tôi có tất cả 20 người. Ngoài tôi và anh hai tôi ra, dưới tôi còn có Thư Ký Viên, Trưởng Ban Tổ Chức, Hai Tổ Trưởng của tổ 1 và 2 với 9 thành viên của mỗi tổ.

Chuyện xảy ra từ lúc cô Linh chủ nhiệm mở ra một lớp dạy phụ đạo và bắt học sinh phải đi học thêm. Ai không đi sẽ bị cô trù dập. Và nạn nhân đầu tiên lại chính là ông anh hai của tôi.

Sau cái lần anh hai tôi bị phạt làm kiểm điểm, đứng trước lớp đọc lời xin lỗi, tôi sợ quá, quyết định đi học phụ đạo của cô Linh. Nhưng mối “thù oán” bắt đầu reo rắt trong lòng chúng tôi kể từ đó.

Thứ Bảy nọ, đúng 10 giờ, cô đón tôi và các bạn khác cùng khối vào nhà. Nhà cô là một căn nhà tương đối nhỏ với nhiều vật dụng cụ lỉnh kỉnh quăng khắp phòng. “Hôm nay là ngày đầu tiên của lớp phụ đạo”, cô tươi cười nói nhìn xuống đám học sinh chúng tôi đang ngồi nhí nhố. “Khóa học đầu tiên kéo dài ba tháng và tiếp tục cho tới ngày các em thi Đại học. Như các em biết, lớp học này rất cần thiết cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới. Nên các em cần phải có phụ đạo đàng hoàng …”.

Và cứ thế cô thao thao về sự quan trọng của lớp học. Không biết có ai trong chúng tôi chú ý nghe cô giảng hay không. Nhưng riêng tôi thì chẳng hề, tôi cứ nhớ khuôn mặt bí xị của ông anh hôm thứ Sáu vừa rồi mà thấy tức mình dùm cho ảnh.

Mãi mê lo ra, tôi chợt giựt mình khi nghe cô nêu lên giá tiền của lớp học. “Cô chỉ lấy mỗi em một số tiền tượng trưng”, cô nói. Cả bọn học sinh nghe xong chỉ biết cúi đầu làm thinh. Tiền tượng trưng của cô sao mà nhiều thế, lấy tiền đâu ra mà đóng cho cô. Nhưng không nộp cho cô thế nào vào lớp cũng bị trù dập.

Thực ra cái chuyện dạy phụ đạo để kiếm tiền thêm của cô Linh có đứa học sinh nào không biết. Đã vậy không thôi cô còn chơi theo kiểu “cạn tàu ráo máng” những đứa nào không đi học phụ đạo lớp cô. Anh hai như đã nói bắt đầu nhận được khá nhiều điểm xấu và bị phạt kỷ luật. Hay như các bạn thân của tôi trong nhóm tổ 1 và tổ 2 thường bị cô bắt chép phạt, ghi sổ đầu bài. Những đứa nào chịu khó đi học phụ đạo như tôi, dù là chẳng hiểu cóc gì, nhưng vẫn được điểm tốt hơn.

Nếu chỉ vậy thôi thì chẳng có gì đáng nói. Chuyện đáng nói đây bắt đầu xảy ra khi một âm mưu to lớn phát xuất từ một nhóm “quậy” của chúng tôi : Âm mưu bắt cóc cô Linh để dằn mặt !!! Người đề xướng âm mưu đó không ai khác hơn chính là ông anh yêu quý của tôi.

Tôi chỉ nhớ cái đêm trước khi anh đưa ra âm mưu đó, anh tỏ ra rất tức giận. Tôi gần như thức trọn đêm trò chuyện với anh và đến khi trời hừng sáng chúng tôi lại một lần vượt qua cái hàng rào của tình anh em !!!

*
* *
“CÔ CÓ BAO GIỜ THỦ DÂM”, một đứa trong nhóm bước tới xé áo cô ra, quát. Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh đèn nê-on vàng dợt, cô Linh thều thào nói “Em là ai, nghe giọng em quen lắm. Xin em thả cô ra. Nếu em là một trong những học sinh của tôi, mong em đừng xúc phạm tới thầy cô của mình”, vừa nói cô Linh ráng nghiêng đầu về phía có tiếng nói, nhưng sợi dây buộc quá chặt làm cô khó cử động.

“Bát. Bát”. Hai cái tát xán ngang má cô, làm cô Linh chếnh choáng. Tiếp theo là một tiếng quát, “XÚC PHẠM GÌ. Nghe đồn là cô đối xử tệ bạc với đám học sinh lắm phải không ?”.

“Tôi đâu có … Trời, dạy các em nên người là bổn phận thầy cô như tôi … tại sao …”, cô Linh phân trần.

“Nghe nói là cô hay trù dập đám học sinh. Ai không đóng tiền học phụ đạo là …”, một giọng phán quyết cất lên.

“Các em … Các em thiệt quá đáng … Vì cái gì chứ ?
Chẳng lẽ vì những điểm xấu mà cô cho tụi em… Học phụ đạo … Có phải các em học sinh của cô ? Có phải em là NHT hay không. Nghe giọng em quen lắm. Em thả cô ra đi”, cô Linh một tay ôm mặt, một tay quơ quơ phân trần.

“Không phải điểm xấu không thôi. Cô bắt bọn học sinh chép phạt vô cớ. Rồi làm …”, một đứa định nói làm gì đó nhưng không biết nói gì hơn thì chợt ngưng.

“Chép phạt … chép phạt đâu đáng cho các em bắt cóc cô, rồi sỉ nhục cô bằng những lời nói tục tỉu”, cô quơ quơ cánh tay tiến về phía trước. “Các em thả cô ra đi, rồi chuyện gì chúng ta có thể bàn thảo lại. Cô hứa từ nay không bắt phạt các em một cách vô cớ hay quá đáng”.

“Thôi trễ rồi. Nghe đâu tụi học sinh bị cô trù dập bây giờ không còn tin cô nữa. Bên ngoài, công an đang tầm nã hung thủ bắt cóc cô. Thả cô ra, rồi trước sau gì cũng bị bắt. Chỉ còn có cách giam cô ở đây”.

“Mà các em có phải là học sinh của cô ? Có phải NTMT, DCV, đám NGHV của các em ? Nếu phải, cô van các em thả cô ra. Nếu thả cô, cô sẽ báo cho mọi người biết là không ai bắt cóc cô hết. Tự cô tình nguyện theo các em tới đây”, cô Linh xuống giọng.

“Thôi, không dám tin cô. Bây giờ tụi này leo lưng cọp rồi. Làm được rồi làm tới luôn”, một giọng cất lên đáp.

“Các em định làm gì cô”, cô Linh hỏi.

“Trả thù dùm … không phải trả thù …”, một giọng nói từ phía sau cất lên. “Không, chỉ vì chúng tôi là những kẻ cướp mà thôi”.

“Cướp, cướp gì. Các em không định làm gì cô chứ. Giam cô cũng được. Nhưng cô xin … cô xin các em đừng làm nhục tới cô … Dù sao cô cũng là cô …”.

“Thôi đi cô ơi ! Lại dở trò đạo đức đó nữa, tụi tui nhắm cuộc đời này chẳng đi về đâu nữa … Dù cô là … là hiệu trưởng đi nữa, tụi tui cũng không tha. Dưới mắt tụi tui cô cũng là một sự đáp ứng nhu cầu cần thiết”.

“Nhu cầu gì, có thiệt … các em !”, cô Linh nuốt nước miếng. “Các em không định chứ hả ?”

“Bây giờ, cô trả lời cho bọn em biết. Cô có bao giờ thủ dâm. Cô phải nói thiệt, nếu không cô sẽ bị đánh”.

“Các em thiệt không thể ngờ được. Chẳng lẽ lối sống buông thả của xã hội biến các em ăn nói thô tục như vậy …”, cô đáp.

“CÓ HAY KHÔNG ? NÓI MẸ RA ĐI …”

“CÒN NỮA, CÔ KHÔNG ĐƯỢC KÊU CÁC EM, KÊU TỤI TUI LÀ CÁC ANH !”, một đứa thình lình quát lên, làm cho cô Linh giựt mình nói đại: “Không, không bao giờ … Các em …!”.

“Không hả … Rõ ràng là cô nói xạo”. Bát !!! Bát.

“SAO CÁC EM DÁM ĐÁNH… PHẠM THƯỢNG!”, cô Linh chợt kêu lên liền bị thêm mấy tát tai nữa.

“Chẳng những đánh, còn sỉ nhục cô nữa nè”, vừa nói nó vừa xiết sợi dây trói tay cô Linh, làm cô đau nhói.

“Nói cho biết, chẳng lẽ cả đời này cô không bao giờ thủ dâm sao. Với đàn bà con gái, tui rõ ràng nhứt nè. Ít ra cũng một lần chứ … Tụi bây giúp treo lên coi !”.

Một đứa bước tới làm theo “lệnh”. cô Linh chống trả quyết liệt. Nhưng năm bảy đôi tay bề hội đồng, cô Linh sao chống cự nỗi. Cô bị kéo lên khỏi mặt đất, tứ chi kéo dang ra.

Thình lình, từ đâu một bàn tay sờ vô ngực cô, xé toạc áo cô ra, làm bờ vai cô phơi ra trắng hếu.

“Trời ơi, các em … CÁC EM !”, cô la lên.

Hai ba tiếng cười khanh khách kềm theo. “Các em nữa hả, phải gọi là các anh chứ !”.

“Chưa lần nào thủ dâm hả, để bọn tui thử coi hàng là biết. Nghe nói thâm đen là có nghĩa đã có rồi, còn màu hồng tươi … chưa có sờ qua đó … nguyên si à nhen”, một giọng ranh quái cất lên.

“Các em dám. Phép tôn sư trọng đạo của các em đâu ? CÁC EM DÁM ĐỤNG TỚI CÔ !?”, cô Linh giãy dụa.

“Sao không dám. Bây giờ, cô làm gì được tụi tui chứ ! Chẳng những đụng cô, còn đâm sâu cô nữa là khác”, một đứa cười nói một cách đắc ý.

“BAO NHIÊU LẦN?”, một giọng khác quát lớn thúc mạnh vào mông cô Linh.

“Xuuyy ! ….”, cô Linh xuýt xoa và bị tán thêm mấy cái nữa, sợ quá cô nhanh nhẹn nói đại: “Một lần …”.

“Chỉ một lần thôi sao. Tui biết có người … em của bạn tui thủ dâm ít nhất một tuần một lần”.

“Người con gái đó không phải là cô. TUI KHÁC”, cô Linh lên tiếng.

“Nhưng không phải chỉ một lần trong đời chứ hả”, một giọng từ góc bên kia cất lên phụ họa.

“Tùy em nói sao thì sao”, cô Linh nằm im.

“Cô nghĩ sao nếu cô làm một lần cho tụi tui thấy”, một giọng cất lên rồi phá ra cười khanh khách. Cả đám thấy cũng cười theo.

“Các em hết thuốc chữa rồi. Trong đám tụi em có ai là LNV hay không ? Hôm trước cô bắt em chép phạt, em cho cô xin lỗi”, cô Linh lầm bầm.

Không ai nghe lời cô hỏi hết. Bỗng nhiên từ đâu đó, một bàn tay đặt lên ngực cô rồi lên tiếng: “Hàng xịn anh em ơi!”. cô Linh chợt giãy dụa la hét. Nhưng thay vì ngừng tay, năm bảy bàn tay bay vô, chùm chụp lên ngực của cô Linh, mặc cho cô cố gắng tránh né.

Một giọng từ đâu phía dưới chân cô cất lên: “Mày, mau cởi nút áo cô ra đàng hoàng. Chuyện đâu còn có đó, sao đối xử với cô tệ vậy”, rồi nó cười ha hả.

Theo “lệnh” của một đứa, một đứa khác bước lên. Hai ba đứa đứng kế, lui lại, nhường đường cho đứa nọ.

cô Linh bây giờ trở lại trạng thái nằm im chờ đợi. Một bàn tay nào đó đặt nhẹ lên cút áo cô, cô vẫn nằm im nghĩ ngợi. Trước sau vì cô cũng bị bọn chúng cởi áo, thay vì bị biện pháp mạnh, bị đánh, chẳng thà để đứa nào đó làm nhẹ nhàng hơn. cô Linh không định cự nự gì nữa.

Áo cô lần lượt được cởi ra. Bây giờ cô nằm lơ lững treo trên dây, nửa phần lõa thể, bằng bốn sợi dây vải buộc chặt ở cổ tứ chi. Cô thấy thật hổ thẹn vô cùng. Nếu như bọn chúng là đám học sinh của cô, mà đối xử với cô tệ như thế, chắc rằng chúng ghét cô đến tận xương tủy. Sự xấu hổ của người đàn bà bị thấy trần trụi cũng nặng lắm.

Treo cô Linh lên xong, cả đám đứng lớ ngớ nhìn thân thể cô như một con vật sắp vào tay vị đồ tể lột da.

“Thật không ngờ cô giáo có bộ ngực thon gọn mà ướt át ghê ! Cô có tập thể dục thẩm mỹ gì không ?”, một đứa bỗng nhiên xầm xì.

Như đoán được cả đám đang nhìn vào ngực mình lom lom, cô Linh bỗng thẹn đỏ mặt. Giãy dụa mấy cái lơ lững cho có lệ. “Các em, đừng làm vậy … Đừng! ĐỪNG! QUÁ ĐÁNG RỒI NHEN”.

Dù cho cô có kêu la, bọn họ cũng mặc kệ. Và khỏi cần nói, lúc này đứa nào đứng gần đó cũng cương cứng hết cỡ.

Thình lình, “tốc”… một cái bún tay ra hiệu của đứa đại ca trong nhóm. Cả đám bước tới lần lượt trút hết áo quần. Đứa nào cũng tổng ngổng chỉa về phía trước. Chắc là bọn chúng khá thân thiết với nhau nên chẳng ngượng ngùng trước sự hiện diện của đứa kia.

“Tụi mình suy nghĩ kỹ chưa ? Hãm hiếp là tội nặng lắm đó !”, một đứa có vẻ ít nói nhất trong đám lên tiếng. Liền đó, năm bảy bàn tay vừa rồi lại đáp lên mình cô Linh vội rút tay về.

cô Linh thừa lúc bọn chúng dè dặt, lấy hơi nghỉ ngơi. Cô bớt giãy dụa và có thể cô cũng đã yếu dần vì bị treo trên không khá lâu. Cũng có thể cô cũng không buồn chống cự không giúp gì được hơn.

“Sợ gì … tụi mình tính toán kỹ càng hết rồi. Kế mượn dao giết người hay dương đông kích tây gì đó … ai biết được. Công an cũng không thể nào ngờ là bọn mình”, một đứa xầm xì.

“Vậy đại ca chơi cái chiêu vu oan hả ?”.

“Xuỵt …. !!! Đừng nói thêm nữa. Tao đảm bảo không sao là không sao. Mày nhát quá thì ngồi ngoài đó coi đi. Nói xong, nó quay sang cô Linh nói tiếp: “Cô có ngại chiêu đãi tụi em chút chút ? Không mất thời gian gì cô đâu, mất chút … sỉ diện thôi” Cả đám lại quên hết sự lo sợ vừa rồi, phá ra cười khanh khách khi nghe lời chế giễu của hắn.

“Các em quá đáng rồi nhé. Nếu các em muốn làm gì thì làm. Đừng bắt cô … đừng hành hạ cô theo kiểu đó. Các em có biết đạo đức là gì không ? … Cô mà chết, cô không tha cho đâu”, cô Linh phản kháng.

“Đạo đức có ăn được no không cô”, một đứa dè biểu.

“Cô chưa chồng mà … đâu có sợ ai đánh ghen. Lấy hết tụi tui làm chồng đi. Tụi tui cho … cho em sướng đều đặn. Còn cái chuyện tha hay không tha … tính sau nhé. Coi theo thái độ biểu hiện của cô sao đã, khoan hồng tùy hình thức”, đứa khác phụ họa thêm.

Nói xong, nó đưa tay chộp nhanh vào bẹn cô Linh, làm cô giựt bắn mình, co chân đạp túi bụi. Nhưng vì bị trói, cô chẳng làm gì được. Giãy dụa chỉ làm thân hình cô đong đưa như cái võng lắc trên không.

Đám nọ lại có dịp nhìn thấy cô khổ sở dưới bàn tay tham lam của tên đại ca, lại thấy cô nửa trần trụi vẫy vùng như con cá nằm trong rọ, liền phá ra cười chí chóe.

Vừa bị sỉ nhục tinh thần lẫn thể xác, cô Linh không khỏi rùng mình. Trong đời cô chưa bao giờ gặp sự gớm ghiết đến như vậy. Thế là cô sụt sùi khóc. Nước mắt cô lăn qua khóe chảy dài trên má.

“Các em … các em thực đối xử với cô vậy sao. Chẳng lẽ kiếp trước cô mang nợ các em”, cô thút thít.

Một tít tắc lặng im. Cả đám nhìn nhau như có chút mủi lòng. Nhưng đâu đó một giọng quát lên: “THÔI DẸP ĐI, dẹp nước mắt cá sấu đó đi, tụi này đã chay sạn rồi. Đây không phải sự trừng phạt chi hết, coi như cô không may lọt vào tay tụi này đi”.

“Ờ, phải đó”, một giọng cất lên phụ họa. Cả đám nghe tên nọ nói chí lý cũng ậm ừ đồng ý. Chúng quyết định súm lại bao quanh lấy cô, hết sờ mó đến như hành hạ, xúc phạm nhân phẩm cô.

Một lát sau, đâu đó có tiếng đề nghị, “Đố ai làm cô ướt”.

Một đứa khác tuột luôn cái quần đùi, đưa luôn dương vật đặt vào lòng bàn tay cô rồi rút nhanh về, nói: “Chỉ cần cho cô sờ một chút sẽ chảy thôi”. Cả đám nhìn hành động của đứa bạn trố mắt ra.

Một giọng khác vang lên: “Trời ! Mày không sợ cổ bóp … một cái là trứng dái chạy lên tới cổ”.

Vừa khi đó, cô Linh cố gắng kéo tay về dù đã bị trói chặt. Cô cảm thấy thật gớm ghiết cái vật nong nóng, sùi sùi nằm trong lòng bàn tay.

“Các em thật quá đáng. Nếu cần giải quyết nhu cầu tại sao các em …”, cô la lên “TẠI SAO CÁC EM KHÔNG THỦ DÂM HAY TÌM GÁI ĂN SƯƠNG”, cô nhỏ nhẹ: “Nếu cần tiền cô sẽ giúp một ít. Bây giờ thả cô được không?”

Cả bọn có thể thấy lúc đó mặt cô sừng lên, bừng bừng. Đâu đó, có đứa nào bạo dạn lên tiếng, “Chứ không phải thủ dâm bị nghiêm ngặt cấm đoán hay sao. Tìm bò lạc coi chừng công an lụm liền”.

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :


Một a chàng ra ngõ gặp gái đẹp liền xuất khẩu thành thơ:”Cô kia, cô kỉa, cô kìa, dáng trông xinh thế, cái kia thế nào?”
Cô gái đáp: “Cũng xinh, cũng xính, cũng xình, cũng như chúng mình có tóc, có lông”…
Cô hỏi lại: “a kia, a kỉa, a kìa, dáng trông bảnh tỏm, cái kia thế nào? “
A chàng đáp: ” cũng cưng, cũng cứng, cũng cừng…, cũng nhảy tưng bừng khi thấy cái kia

Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon Kinh nghiệm đầu đời 1

Năm 15 tuổi, tôi bị mộng tinh lần đầu tiên trong đời , tôi thấy rõ ràng tôi làm tình với cô bạn gái xinh đẹp cùng lớp rồi tôi chợt tỉnh dậy thấy chiếc quần xà lỏn ướt nhẹp tinh khí. Tôi cảm thấy tự xấu hổ nhưng trong cơn mệt mỏi tôi chỉ tỉnh dậy để thay vội chiếc quần và nằm xuồng ngủ tiếp sau khi đã nhét vội vàng chiếc quần ướt đẫm tinh dịch dưới nệm giường, rồi sau đó tôi cũng quên béng đi mất. Hai ngày sau chị dâu tôi khám phá ra chiếc quần này trong khi thay khăn trải giường của tôi. Chị lặng lẽ nhìn tôi bằng ánh mắt thông cảm mà không nói năng gì trong khi tôi đứng đó như trời trồng với mặc cảm như làm gì thiều đứng đắn và tội lỗi. Chị dâu tôi chỉ lẳng lặng lấy chiếc quần đem đi giặt. Chúng tôi sống chung trong một nhà, cha mẹ tôi , vợ chồng anh tôi và tôi là đứa con duy nhất còn lại trong gia đình, chúng tôi sống như vậy như hầu hết các gia đình khác ở tỉnh nhỏ này, mặc dù con trai đã lập gia đình nhưng vẫn sống cùng với cha mẹ và anh em. Cũng chính bởi cái « tai nạn » quên chiếc quần này mà đã tạo trong tôi niền tin tưởng vào đức tính kín đáo của chị dâu tôi và tôi càng tin tưỏng và quý mến chị hơn. Thế rồi tôi cũng phải rời căn nhà ở tỉnh nhỏ này để lên thành phố khi tôi học xong bậc trung học để tiếp tục học ở bậc đại học do đó tôi chỉ có dịp về thăm gia đình tôi vào nhũng dịp nghỉ lễ mà thôi. Nhưng những lần về thăm gia đinh tôi cũng không có nhiều thơi giờ bởi những chuyến thăm viếng của các người thân. Nhất là kể từ khi tôi đậu vào trương kỹ sư công nghiệp, tôi phải học hành vất vả hơn vì các bạn đồng lớp đều là những sinh viên xuất xắc, và tôi thì không muốn bị chúng bạn bỏ xa về bất kỳ môn học nào. May mắn thay, anh Hai tôi cũng bị đổi đến làm vìệc tại thành phố này. Vợ chồng anh thuê đươc một căn nhà nhỏ nhưng khá khang trang với hai phòng ngủ và một phòng khách, để tránh phí tổn quá nhiều trong việc học của tôi anh chị đề nghị tôi đến ở chung với vợ chồng anh và tôi chấp thuận, nhất là thấy có một phòng ngủ riêng cho mình nên tôi cảm thấy cũng chẳng có gì trở ngại cả.Hơn nữa tôi biết chị dâu tôi là một người đàn bà kín miệng nên thân tình giữa chúng tôi thật là cởi mở và thắm thiết. Một bữa tôi ở trường về sớm hơn thừơng lệ vì không có buổi học trưa đó, tôi dùng chiếc chìa khoá riêng để mở cửa vào nhà. Anh tôi thì đi công tác xa hai ngày. Khi vào đến phòng khách thì tôi nghe tiếng chị dâu tôi hồn nhiên ca hát trong phòng tắm. Có lẽ nghe tiếng động ở phòng khách chị ngừng ca và hỏi vọng ra : -Ai đó ? -Em đây chị ! Bữa nay em về sớm vì không có cua (cours).

Im lặng một chút rồi có tiếng chị nói : -Chú lấy giùm chị cái khăn tắm chị để trên giường đó ! Tôi đi vào phòng ngủ của chị , chiếc khăn tắm để trên giường chắc lúc vào tắm chị quên đem theo hoặc chị ỷ lại không có ai ở nhà lúc này. Phờng tắm chỉ hé mở, chị biểu tôi đưa khăn cho chị, tôi bước một chân vào phòng tắm, chị thò cánh tay trắng ngần ra khỏi màn tắm để với lấy cái khăn nhưng đúng lúc đó tôi đã nhìn thấy tòan phần lưng trần của chị phản chiếu qua tấm gương trong phòng tắm.  Mắt tôi như dám chặt vào tấm gương này để chiêm ngưỡng cặp mông trắng bóc, nẩy nở cong vút của bà chị dâu tôi, có lẽ sự chậm trể này làm chị bắt được cái nhìn chăm chú của tôi trong gương, chị giật vội cái khăn khỏi tay tôi rồi biểu đóng cửa phòng tắm lại. Tôi có cảm tưởng là còn nhìn thấy là trên vẻ mặt đẻp đẽ của chị một nụ cười kín đáo nhưng đồng lõa trứớc khi tôi đóng cửa lại. Tôi trở lại phòng khách ngồi nhâm nhi lon nước lạnh cho hạ hỏa nhưng đầu óc tôi vẫn còn lảng vảng những gì vừa nhìn thấy. Tôi nghĩ tới cặp mông trắng nõn vun tròn của chị làm tôi phải điều chỉnh lại cái quần jean bó sát để cho thằng nhỏ của tôi đỡ bị kẹt đau. Chừng năm phút sau, chị bước ra khỏi phòng tắm, trên người chi chỉ quấn chiếc khăn tắm ngang bộ ngực, chị đến gần bàn tôi ngồi, trong mỗi bước đi chị vừa rũ mái tóc cho mau khô, với những cử động này tôi thấy hầu như hơn nửa bộ ngực của chị phô bầy ra ngoài làm tôi thấy được cả cái quầng vú đỏ hồng như cố ý cho tôi nhìn mãn nhãn vậy.

Đột nhiên chị nheo mắt hỏi tôi : -Em đang suy nghĩ gì vậy ? Tôi đáp một cách máy móc thiệt lòng : -Em đang mơ mộng đến thân hình của chị, nhất là phần lưng trần và bộ ngực. Đẹp hết xẩy ! – Thế em đã nhìn thân hình một người đàn bà trần truồng bao giờ chưa ? -Chưa bao giờ, nhất là một người đẹp như chị. Trước sự bất ngờ của tôi, chị tháo bỏ chiếc khăn tắm ra, đứng trần truồng trước mặt tôi. Mật cảnh tượng thật là hấp dẫn làm tôi như bị thôi miên. Tôi đứng lên đi lại phía chị rồi ngừng lại cách chị hai bước để chiêm ngưỡng kỹ hơn bức tượng mỹ nhân bằng da bằng thịt trước mắt. Chị quả có một thân hình tuyệt đẹp, người chi không một vết thẹo, đôi chân dài nuột nà, bộ ngực căng tròn vểnh lên như cặp sừng trâu, đầu vú săn cứng chiã ra chắc tại vừa được tắm mát, toàn thân chi trắng như bông bưởi, bụng chị phẳng lỳ không một vết nhăn vì chưa sinh đẻ dẫn xuống vùng âm hộ được phủ một lớp lông đen mượt. Tôi không nhìn thấy rõ miệng lồn nhưng cái mòng đóc thì hơi nhú ra khỏi hai bờ môi khép kín. Tôi không ngăn nổi cơn ham muốn nữa, trong đời tôi chua bao giờ thấy một người đàn bà nào khỏa thân trước mặt mình, những gì tôi được biết chỉ qua phim ảnh sách báo mà thôi. Như một người máy, tôi dang tay ra ôm lấy khuôn mặt xinh xắn của chị, dặt môi tôi lên cặp môi mọng đỏ mời mọc cuả chị mà hôn một cách kính cẩn say đắm, tôi cũng kinh ngạc với chính mình về hành động liều lĩnh này. Chị không đẩy tôi ra và cũng không tỏ một dấu hiệu phản đối nào. Khi tôi đẩy chi xa ra một chút để có thể chiêm ngưỡng kỹ hơn bộ ngực đẹp đẽ no tròn của chị thì chị buông rơi cái khăn tắm mà chị còn giữ ở phía sau lưng rồi đưa hai tay ôm lấy cổ tôi kéo sát lại người chị rồi hôn lên môi tôi một cách say dắm, lưỡi chị sục tìm lưỡi tôi rồi mút lấy mút để với kinh nghiệm mà tôi chưa từng được biết qua.

Tay tôi lần xuống ôm trọn lấy bộ ngực của chị nhẹ nhàng nắn bóp hết vú này qua vú kia cho thỏa niềm ao ước ! Tôi kẹp đầu vú chị giưã ngón tay trỏ và ngón cái day day nhè nhẹ, chị cũng tăng nhịp độ xiết chặt mấy môi tôi khi tay tôi lần mò xuống dưới âm hộ. Tôi mân mê chùm lông đen mềm mại rồi ngớn tay tôi đụng cái mòng đóc cương cứng của chị và mép lồn đã rỉ nước nhờn. Cho đến lúc này, tôi vẫn còn là một thằng trai tân chưa biết đến cái lồn của phụ nữ là gì cả. Chị hầu như không còn tự chủ được những kích thích hơn nữa, chị cầm lấy tay tôi, rồi như cái máy, chị đẩy tôi về phía buồng ngủ. Chị nằm ngửa trên giường trong khi tôi cững như máy vội vàng trút bỏ hết quần áo ra…khi đã hoàn toàn trần truồng đứng trước mặt chị vơi con cặc cúng ngăc thẳng băng chĩa ra như khiêu khích thì tôi nói nhỏ vào tai chị : – Chị ơi ! Em chưa bao giờ làm tình với ai cả. Em còn gin ! Chị âu yếm trấn an : -Đừng có lo, chị sẽ chỉ cho chú nghệ thuật ân ái liền ngay bây giờ để sau này chú có đủ kinh nghiệm áp dụng với các bạn gái . Đẹp trai học giỏi lại còn có thằng nhỏ tổ chảng như chú thế này thì thiếu gì cô chết! Nói rồi chị âu yếm cầm lấy cặc tôi hôn trân qúy nhẹ nhàng lên đầu khất rồi lấy lưỡi rà rà chung quanh làm tôi rùng mình đê mê sung sướng thấu tận tủy sống! Chị tìếp tục liếm rồi bú mút cho đến lúc tôi lên tới đỉnh…cả người tôi như muốn nổ tung ra chân tôi như không còn đứng vững nữa như thông cảm chị biểu tôi leo lên người chị rồi chị dạng đôi chân dài trắng bóc ra đó cũng là lúc mà lần đầu tiên trong đời của thằng con trai hai mươi tuổi đầu của tôi được nhìn thấy rõ cái lồn cuả một người đàn bà. Tôi tò mò thích thú muốn được khám phá từng chi tiết nhỏ của cơ phận nữ giới này nhưng con cặc tôi thì như kông còn chịu chờ đợi được nữa. Như cảm nhận được điều này, chị nắm lấy cặc tôi và sau vài lần cọ sát đầu khất lên cái hạt le đã phồng cứng chị đẩy nó theo hai mép lồn đã ướt nhẹp nước dâm của chị, tôi hẩy đít ấn tới thì con cặc của tôi chui tọt ngay vaò trong lỗ mà tôi biét đó là con đường đi lên đỉnh …thiên thai (không phải đỉnh Phú sỹ  đâu). Rồi như không muốn mất thời gian tính, thân thể tôi như tự động các động tác hẩy đít tới lui nhẹ nhàng đưa đẩy con cặc vào ra trong cái lồn ướt nhẹp dâm thủy của bà chị dâu đáng yêu cuả tôi. Cảm giác đang được làm tình với một người đàn bà kích thích cho tôi gia tăng tốc độ thụt tới thụt lui cho đến lúc cơn sướng khoái như oà vỡ, tôi rùng mình phóng ra từng đợt tinh khí ngập đầy lồn chị chảy tràn cả ra ngoài nhỏ xuống nệm giường thành một vũng. Trong lúc chị dâu tôi rên lên ư ử cừng lúc cặp mông mà tôi nhìn nhỏ giãi vài phút trước đây thì cố gắng hẩy lên cao để đón nhận những cú dập từ trên xuống của tôi. Tôi cứ nằm trên bụng chị để nguyên con cặc vẫn còn cương cứng của tôi trong lồn chị để đớn nhận và hưởng thu những cơn co thắt trong âm đạo , nó tạo thêm nỗi sung sướng không tả xiết trong tôi…

Từ khóa cho chủ đề Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon liên quan :

Xem thêm chủ đề Chuyen Vo Chong Dem Tan Hon liên quan :

Chuyện địt con gái có đôi mắt đẹp như thiên thần

Hắn là 1 chàng trai 21t đang thi hành nghĩa vụ đối với đất nước. Trong đơn vị hắn có anh bạn nhà ở gần nơi hắn đóng quân nên hắn thường theo anh bạn về nhà chơi vào mổi buổi chiều thứ bảy. Vì xa nhà nên hắn gắn bó với gia đình anh bạn như người thân.

ANH SẼ TÌM RA PASSWORD CỦA EM ♥

Một buổi chiều rảnh rỗi, cô và Ngọc lang thang trên mạng. Lướt qua Vietsingle, cả hai dừng lại,"click"vào.Mục tìm bạn bốn phương hiện ra với danh sách dài lê thê của những kẻ chưa được thần Cupid"đoái hoài"đến.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 1

Lá thì láng mịn tự nhiên, không tỳ vết. Thân thì mềm mại, thon thả, rất vừa tay. Rể thì mọc vừa phải, ngắn, chưa um tùm lắm. Tưới nước vào thì xanh ngắt cả ngày, day 1 lúc thì đơ ra như kiệt sức nhưng sau đó lại xanh rì rất dể bán cho khách.

Viết Về em con gái đẹp dâm thường xem phim sex

Câu chuyện mây mưa mà tôi sắp chia sẻ với các bạn độc giả trong box NKMM nói riêng cũng như toàn bộ độc giả nói chung là một câu chuyện của ngày hôm qua...

Một đêm ngon lành 18+

Tôi quen anh ấy trong một lần tình cờ tôi đánh rơi cái ví ,trong đó có giấy tờ và cả số điện thoại cũa tôi,Anh ấy đã liên lạc với tôi và tốt bụng mang đến tận nhà cho tôi