Choi Gia

Hạnh phúc là?

Một buổi sáng đẹp trời, cô gái đang đi trên đường. Đường quê đất đỏ đầy hoa thơm cỏ lạ. Cô gái dịu dàng khum người xuống, ngắt đóa hoa cài lên tóc mây. Cô khẽ cười khúc khích, gió nhẹ nhàng lùa qua mái tóc.

Hạnh phúc là ngây thơ, là hồn nhiên.

Một cụ già ngồi lom khom bên vách nhà, gió rét mướt thốc từng cơn qua gáy. Người đàn ông đôi mươi chợt dừng lại, dúi vào tay cụ gói xôi nhỏ. Cụ già bật khóc, nước mắt hòa với nước mưa, lăn dài trên khuôn mặt hom hem đầy khổ sở.

Hạnh phúc là sẻ chia.

Bên trang sách vở, đồng hồ điểm 12 tiếng. Nửa đêm đã qua, cậu sinh viên ngồi cặm cụi bên đồ án, lặng lẽ, âm thầm, chiếc máy tính chạy ro ro bên tiếng mưa tí tách trên mái tôn. Tô mì nguội ngắt để trong microwave. Từ bỏ mái nhà tranh, từ bỏ con phố cũ kỹ, từ bỏ chiếc xe đạp, và từ bỏ gia đình, cậu quày quả ra đi. “Người ra đi đầu không ngoảnh lại, Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.”

Hạnh phúc là cố gắng.

2 năm sau,

Cô gái thẹn thùng nép mình bên vai người yêu. Chàng khẽ cúi xuống bẻ một cành hoa, giắt lên tóc cô. Cô ôm chàng, ngất ngây trong men tình say đắm. Một lần hạnh phúc để vạn lần khổ đau. Anh đặt lên môi cô một nụ hôn. 

Hạnh phúc là doping.

Cụ già ngước nhìn bầu trời, nhìn người con tàn tật chìm trong giấc ngủ say bên hè phố. Anh bán vé số, cụ bán khoai. Hai mẹ con nương tựa nhau đã hơn bốn mươi năm ròng. Mẹ cùng con đi suốt nửa cuộc đời, sẽ đến khi nào trên con đường xưa không còn bóng mẹ bên bóng con.

Hạnh phúc là che chở.

Chàng trai bật khóc, gương mặt nức nở nhận bằng hạng ưu tốt nghiệp. Thầy hiệu trưởng lần lượt đọc tên các học sinh ưu tú, ở dưới băng ghế khán giả, người cha già bất giác quay đi chỗ khác, cố giấu hai giọt lệ đang chực trào. Tre già măng mọc, cánh chim non yếu ớt hôm nào nay đã thành đại bàng, tung đôi cánh cứng cáp bay đến một chân trời mới.

Hạnh phúc là trưởng thành.

5 năm sau,

Có tiếng ly vỡ, đứa bé bật khóc vì sợ. Tình yêu hôm nào 2 năm về trước, nay kết tinh thành đứa bé. Cô đặt bút vào tờ đơn ly dị, anh lẳng lặng châm điếu thuốc ngồi ở góc phòng.

Hạnh phúc là chia tay.

Người mẹ nằm bất động bên vỉa hè, làn da nhăn nheo hằn rõ nét chân chim. Đôi mắt hiền từ, miệng vẫn nở một nụ cười bao dung, bỏ lại chàng trai đầu đã lốm đốm bạc, ngày ngày vẫn cặm cụi bán vé số trên chiếc xe lăn năm nào. Mất mẹ rồi, con về với ai?

Hạnh phúc là biệt ly.

Chàng trai sinh viên năm nào nay đã ở sau song sắt. Người cha già hom hem khẽ đẩy cánh cửa. Con đã không còn là con ba nữa rồi. Chiếc bụng phệ, vẻ mặt đẫy đà không che nổi mùi tiền hối lộ. Chàng sinh viên năm nào chợt cay cay nơi sống mũi, có lẽ một ký ức về túp lều tranh, về chuồng lợn, về những mùa lúa chín vẫn chưa kịp phai theo năm tháng.

Hạnh phúc là bèo dạt, là mây trôi, là phù du.

Về phần tác giả tạm gọi đã tìm được bình yên cho riêng mình, sau khi viết xong bài viết này. Ơn trời, sau mỗi cơn mưa trời lại sáng. Ta tìm bình yên trong giông bão của ngày hôm nay. Hạnh phúc đôi khi cũng là đau khổ, đau khổ không phải là đối lập của hạnh phúc. Cũng như sống, tức là nuôi dưỡng Chết. Sự chết không phải là chấm dứt, cũng chẳng phải là bắt đầu. Nó ở ngay đây rồi, được chính sự sống nuôi dưỡng.


Không có những ngày mưa, làm sao biết yêu thêm những ngày nắng. Không từng sinh ra một lần trong đau khổ, làm sao để trân trọng được hạnh phúc hôm nay.

Đành mượn tạm 4 câu thơ cuối quyển Les Misérables của Victor Hugo để kết thúc bài luận ngày này.

Người đang an nghỉ, số phận đã trớ trêu, cay nghiệt,

Người vẫn sống và người đã chết khi vắng bóng thiên thần

Và điều đơn giản đó,

Như bóng đêm ập xuống một ngày tàn.

Choi Gia- Hinh anh 1

Choi Gia- Hinh anh 2

Choi Gia- Hinh anh 3

Choi Gia- Hinh anh 4

Choi Gia- Hinh anh 5

Choi Gia- Hinh anh 6

Choi Gia- Hinh anh 7

Choi Gia- Hinh anh 8

Choi Gia- Hinh anh 9

Choi Gia- Hinh anh 10

Choi Gia- Hinh anh 11

Choi Gia- Hinh anh 12

Choi Gia- Hinh anh 13

Choi Gia- Hinh anh 14

Choi Gia- Hinh anh 15

Choi Gia- Hinh anh 16

Choi Gia- Hinh anh 17

Choi Gia- Hinh anh 18

Choi Gia- Hinh anh 19

Choi Gia- Hinh anh 20

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :

Xem Choi Gia hot nhất

Trốn mọi người, tìm một người… tìm không ra một người, quay đầu tìm mọi người. Mọi người quay đầu không nhìn một người. Một người cúi đầu…Nguyền rủa mọi người. Mọi người xin lỗi, một người mắc cười… Tha lỗi mọi người, mọi người tức tưởi… Như lũ đười ươi… Chỉ vì một người

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :

Đọc Choi Gia mới nhất 2014

Thằng anh gần nhà để cái đầu 8 năm, obz bảo sao cũng éo hớt, hôm bữa chú công an ấp gần nhà mời lên nói chuyện éo hiểu sao về nhà tự đi cạo đầu. Giờ tối ngày ở nhà trong net hết đi chơi nữa. Em hỏi lên trển sao, ổng bảo thì lên uống trà ăn bánh tét xíu mấy ổng cho tiền đi hớt tóc thế thôi

Video clip Gai dep nung lon vua an vua xem phim sex vai that :


Ông Cả nốc cạn ly đế cuối cùng rồi đứng dậy đi đảo một vòng quanh sân, ông đang nghỉ kế đễ chơi? con Bảy Sàng Xê. Cả tháng nay, mỗi lần gặp ông là nó sàng sàng cái đ*t, liếc mắt đưa tình lia lịa, trong ngày đám giỗ chồng mà nó còn dám cạ cạ đ*t vào đùi ông, không có vợ ở đó là nó chết với ông rồi. Nghỉ tới đây ông thấy “thằng nhỏ” sần sần rồi, ông rảo bước ra sau hè kiếm gáo nước mưa uống cho hạ hỏa.

Uống cạn gáo nước mưa mát lạnh, tâm thần ông dịu lại. Nhìn hàng lu da lươn đựng nước mưa đễ xài quanh năm, ông chợt nghỉ ra một kế, nghiền ngẫm một hồi cho chắc, rồi ông chọn cái lu ngoài bìa, sang nước còn lại phần ba, mở hé nắp, bỏ cái gáo múc nước lên trên, rồi ông vào nhà lấy một chiếc bông tai của vợ bỏ vào cái lu. Chuẩn bị đâu vào đó xong xui, ông lên võng nằm nghỉ, đợi con Bảy tới.

Cô Bảy Sàng Xê năm nay vừa tròn 28 tuổi, cái tuổi xuân tình lên cao nhất mà trời nở hại kiếp hồng nhan cho chồng cô chết sớm. Đêm đêm cô nguyền rủa trời xanh sao mà ác đức bất nhân, nhổ cộc đi rồi bỏ lổ nằm không. Cô đang trên đường tới nhà con Hai Hường mượn đôi bông tai đi ăn đám cưới, nhớ lời con Hường kễ về chồng nó mà cô phát thèm, phải chi?

Cô Bảy bước vào nhà thấy ông Cả đang nằm võng ngái khò khò, cô không dám kêu, nhìn xuống phía dưới cô chợt đỏ mặt, máu chảy rần rần, trong chiếc quần tiều ông Cả đang dựng cột cờ. Cô Bảy đứng chết trân, miệng há hốc, cô thụt lùi ra cửa, rồi mới xoay mình đi ra sau hè. Trời mẹ ơi, “nó” bự quá cở thợ mộc-vừa nghỉ cô vừa thở hổn hển. Cô thèm uống một ngụm nước mưa đễ dằn sự thèm muốn đang đang chảy rần rần trong cơ thễ. Cầm cái gáo, chồm vào trong lu vói múc nước, cô thấy có cái gì lấp lánh theo làn nước, hình như là chiếc bông tai. Cô chồm tới một chút nữa đễ nhìn cho rỏ hơn, đúng là chiếc bông tai, chắc con Hường làm rớt, vừa nghỉ cô vừa vói cánh tay trái vào lượm chiếc bông. Bất chợt cô nghe một tiếng soạt, phần hạ thễ mát lạnh, chưa kịp phản ứng hai chân cô đả bị giở hỏng lên khỏi mặt đất, cả người cô bị đảy chồm về phía trước, đầu chúi xuống nước, cô Bảy chới với đưa hai tay cố bám vào thành lu trơn nhớt, ngóc đầu lên đễ thở. Chưa kịp định thần, hai chân đã bị dang rộng ra, một thân người chắn ngay giữa. Cô cảm thấy có một vật gì đang chỏi chỏi vào l*n tìm cách chui vô, chòi chòi hai chân cô Bảy cố khép cẳng lại nhưng mà sao được khi bị cả một thân người chận ngang. Tuyệt vọng cô Bảy chưa biết phải làm sao thì cả thân hình bị đảy chồm về phía trước, l*n cô đả bị nông chặc cứng, một cảm giác tê rần loang khắp người.

Thúc được con c*c vào l*n con Bảy xong ông Cả ngưng lại. Con c*c ông nổi tiếng bự nhất làng, ông không muốn làm đau con Bảy cho cuộc chơi mất vui. Ô?g nhấp nhấp nhè nhẹ cho l*n con Bảy quen dần với kích thước quá khổ của ông, rồi ông mới dần dần tăng tốc độ và cường độ của từng cái nắc. Hai tay giở hỏng hai chân con Bảy, ông nắc từng cái một, cái nào đáng đồng tiền cái đó. Ông Bảy thấy mình giống như đang đẩy chiếc xe cút-kít. Mỗi cái nắc, đ*t lu lắc lư gỏ xuống nền gạch Tàu nghe cồm cộp, thêm vào cái vách lá kẻo kẹt và tiếng rên ư ử của con Bảy tạo thành một điệu nhạc vui tay giữa buổi trưa vắng lặng.

Chàng lừa thiếp đang cơn bất ý
Đem tốt đầu dú dí vô cung.

Tình…tang………Tình…tang…Điệu đàn thiếu nhịp.

Tắm xong, đang ngồi chải tóc, nghe tiếng con nhỏ ở bước vô nhà, cô Ba Chằng quay mặt ra hỏi đổng:

- Có đòi được tiền không ?

Con Tư Lùn ấp a ấp úng:

- Dạ…dạ…

Cô Ba xoay hẳn người lại, la lớn:

- Dạ dạ cái gì ? Không đòi được hả ? Đồ vô tích sự, có chút chuyện mà làm cũng không xong.
- Dạ. Con gặp được nó, nó nói có đủ tiền để trả cô, nhưng mà nó…nó …làm kỳ quá cô ơi.
- Nó làm gì mày mà kỳ, nói tao nghe coi.

Con Tư Lùn nhớ lại chuyện vừa mới xảy ra, mặt đỏ bừng, nói không ra tiếng, nó ấp úng rồi quay mặt chạy ra sau bếp.

Cô Ba Chằng định gọi giựt lại, hỏi cho ra lẻ, nhưng nghỉ sao lại thôi. Cô Ba nhất định phải đi gặp mặt cho được thằng chết bầm đó, đòi tiền và hỏi cho ra lẻ nó đả làm gì con nhỏ ở của cô. Cô Ba Chằng chuyên nghề cho vay lấy lãi, nổi tiếng hung dữ nhất vùng, thằng này chắc ăn gan cọp sao mà dám giởn mặt với cô.

Nhà của thằng chết bầm ở trơ trọi một mình giáp rừng, ít người qua lại. Cô Ba tới nơi thì trời đả về chiều, bóng đêm đang dần phủ nếp thanh bình của làng quê miền Nam, mọi nhà đang quay quần bên mâm cơm, sum hợp, nghỉ ngơi sau một ngày đồng án mệt nhọc.

Cô Ba đập cửa nhiều lần mới nghe được tiếng thiều thào của nó, thằng này cọp ăn ba ngày cũng chưa hết hôm nay sao lại thiều thào vậy cà, cô Ba ngẫm nghỉ.

- A…a…i đ…đ…ó ?
- Cô Ba nè, tao đến lấy tiền.
- Dạ…dạ…Cô đợi tui một chút.
- … …
- Sao lâu quá vậy mậy, mở cửa tao vô lấy tiền cho sớm, chiều tối rồi.
- Dạ dạ …Cọc tiền tui đễ ở trên bàn. Hôm qua đi giăng câu về rồi bị trúng gió, bây giờ không lết xuống đất nổi cô Ba ơi. Tui biễu con Tư Lùn chui vô lấy, mà nó hỏng chịu chui.

Có chui vô lấy tiền thôi mà nó không chịu rồi về nói dóc với tao, chút về phải oánh nó một trận chừa cái thói ỏnh ẻo đó mới được, cô Ba nghỉ như vậy.

- Chui ở đâu mậy, chỉ tao vô lấy cho lẹ.
- Dạ, cô nhìn xuống bên tay trái đó.

Cô Ba ngó xuống và nhìn thấy một cái lổ vừa một người chui. Uûa, mình tới đây nhiều lần có thấy cái lổ này đâu, nhưng trời đả đổi màu rồi, cô muốn về sớm, không thôi phải đi qua cái lùm dừa nước nổi tiếng có ma vào ban đêm cô sợ lắm. Cô chui cái đầu vào, thấy nó đang trùm mền một đống trên giường, trên bàn có một cái gói, chắc là tiền. Cô cố chui vào nhưng không được.

- Làm sao mà chui mậy, nó chật nứt hà ?
- Dạ, cô đưa hai cẳng vô trước, rồi dùng hai tay banh ra, mới vô được.

Nghe có lý, cô Ba đổi thế làm liền. Cô đưa hai chân vô, chòi chòi về phía trước chuẩn bị xoạt hai tay vô. Bất chợt cả người cô bị kéo vô trong đến sát nách, chưa kịp la thì dây lưng quần đả bị rút, chiếc quần Mỹ A mới tinh tuột ra, kéo theo cái quần sì-líp mua ở Sài Gòn, rồi nguyên cả phần dưới của cô được nhất bổng lên. Biết mình bị mắc kế, ô la ngoai ngoải:

- Mày làm gì đó mậy, bỏ tao ra không thì mày chết với tao.

Cô la, cô hâm dọa, cô đòi mướn du côn trong làng chém nó làm tám khúc, nó cứ im re lẳng lặng thực hiện ý đồ đả chuẩn bị truóc.

Thằng Tình sau khi dở hổng cái mông của cô Ba Chằng lên, dựa vô ngực, nó mới chắc ăn, với tư thế này cô Ba không thể chòi đạp để rút nguòi ra, hai chân cô chỉ chòi chòi trong không khí chớ không đụng tới người nó được. Bây giờ nó mới yên tâm nhìn phần dưới của cô Ba, nó không ngờ sau cái vỏ chằng ăn trăn quấn cô Ba quá đẹp, cặp chân dài trắng muốt không một vết thẹo, cái phao câu săn chắc và mướt mượt, còn cái l*n thiệt hết ý. Nó mum múp, hàng lông mượt mà, cắt tỉa gọn ghẻ, còn đỏ ao hà, không tái mét như mấy con đỉ mà nó thường đi thăm hàng tháng, lại thoảng mùi xà phòng hiệu Cô Ba, l*n nhà giàu có khác, hôm nay mình trúng mánh, thằng Tình ngẫm nghỉ rồi chúi cái đầu vào đó.

Biết mình bị chiếu bí, cô Ba động óc tìm kế thoát thân. Cô hăm dọa:

- Thả tao ra, không tao mướn thằng Bảy Búa, thằng Hai Lúa chém mày ra tám khúc.
- … … …
- Thả tao ra đi, tao trừ hết nợ cũ, cho mày thêm năm cắc đi chơi bời nữa.

Mặc cô nói gì thì nói, nó cứ im lặng. Rồi cô thấy một làn hơi nóng phà vào hạ thể, hai mép l*n bị rà rà rồi mở rộng ra, một vật gì nham nhám rà rà nơi chổ nghiệt của cô, cô chưa kịp biết đó là cái gì cơ thể cô đả phản ứng. Một luồn khoái cảm chảy khắp người cô, càng lúc cô càng sướng khoái theo đà di động của vật gì đó. Rồi một vật khác tròn tròn đút vào lổ l*n của cô, chắc là con c*c của nó, c*c gì mà có chút xíu vậy, cái đồ to con nhỏ củ, cô chưởi thầm. Uûa, mà sao nó quẹo tới quẹo lui được vậy cà. Ý hỏng phải, cái ngón tay của thằng chết bầm, vậy thì cái vật đang rà rà nơi hột nhột của cô là cái…cái…luõi. Cô Ba hết hồn, cô nghe kễ chuyện liếm l*n từ lâu, nhưng cô chưa bị bao giờ, hai thằng kép trước cứ rờ rờ rồi chơi thôi, đâu có liếm láp gì đâu. Phải giở chiêu cuối cùng ra, chớ không là chết với cái lưỡi của nó:

- Tình à Tình, tao đang có tang đó mày, phải đễ tang ba năm mới trọn đạo vợ chồng, mày làm vậy tội chết.

Choi Gia anh cũng vậy

Anh cũng vậy cờ có thể chơi nữa ván mía ăn nữa khúc chứ nhà không thể xây nửa căn , tình cảm không thể đi nửa đường được nên việc tìm và chọn lựa người yêu anh suy nghĩ rất kỹ , phải tìm được người hợp tính với anh và yêu anh thật lòng thì anh mới yêu được

Từ khóa cho chủ đề Choi Gia liên quan :

Xem thêm chủ đề Choi Gia liên quan :

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 5

Chỉ để fap fap mà phải cưới một con vợ ngu thì cái giá phải trả quá đắt.Một đời ta làm kẻ đi săn để tránh khỏi bị săn. Dòng đời thật nghiệt ngã…

Em muốn làm đàn bà 17+

Tôi quyết định tắt máy, nhổm dậy vươn vai ngang ngửa vài cái cho đỡ mệt mỏi. Đằng sau gáy tôi mỏi nhừ và nóng. Tôi lại ước vơ vẩn giá giờ này có một bàn tay êm mượt đặt vào chỗ thịt ấy của tôi

EM MẤT TRINH RỒI, ANH LẤY KHÔNG ???

Yêu nhau đã gần 3 năm nhưng Hà không khi nào cho Hưng đi quá giới hạn. Lúc nào hai người đi chơi với nhau Hà cũng tìm cách né tránh những đòi hỏi của Hưng và tìm thú vui vào những trò chơi của trẻ con

Em Có 2 lựa chọn : 1 là lấy anh, 2 là thi đỗ đại học ♥

Dù mệt mỏi, lo lắng thế nào, anh chỉ muốn Bống Xinh của anh cười toe khi đọc tin nhắn thôi! Sỹ tử cả nước hối hả đi làm thủ tục thi Đại học

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 1

Lá thì láng mịn tự nhiên, không tỳ vết. Thân thì mềm mại, thon thả, rất vừa tay. Rể thì mọc vừa phải, ngắn, chưa um tùm lắm. Tưới nước vào thì xanh ngắt cả ngày, day 1 lúc thì đơ ra như kiệt sức nhưng sau đó lại xanh rì rất dể bán cho khách.