Chi Dau Lam Tinh Em Chong

Đời người kỳ thực rất ngắn, nhưng vì có kỷ niệm nên mới phải trải dài mãi ra. Con người ta bị “ghiền”, bị say sưa, bị mê đắm Kỷ niệm riết rồi thấy cái gì ở hiện tại cũng hao hao mang dáng dấp của ngày cũ - người xưa.

Chợt nhận ra có những điều cố xóa cũng chẳng thể quên. Vô thưởng vô phạt đến mức, chỉ bất giác bắt gặp một nụ cười, một giọng nói tựa hồ thân quen, là trái tim đã đập rộn ràng và đầu óc quay mòng trở lại những năm tháng đâu đâu.

Nhưng quay về chỉ thấy ký ức bạc màu, kỷ niệm nhàu nát và hình ảnh “ai đó” đã phong rêu xanh xác từ lâu. Ngày xưa “vườn không nhà trống” vậy đó, mà hiện tại vẫn khẽ nhắc nhở như thể chưa một lần buông tay…

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 1

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 2

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 3

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 4

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 5

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 6

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 7

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 8

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 9

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 10

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 11

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 12

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 13

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 14

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 15

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 16

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 17

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 18

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 19

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 20

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :

Xem Chi Dau Lam Tinh Em Chong hot nhất

Nói rồi thì người trung niên cũng bỏ vào trong, nhưng lần này vẫn để cây đèn lại trên bàn. Tiến lui cui mở túi xách dưới chân bàn để tìm khăn lông, quần áo mặc ở nhà, rồi lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài.

Theo hướng chỉ tay của người trung niên, Tiến tìm không xa bên hông căn nhà là một cái mương. Theo ánh đèn le lói phát ra từ cửa sổ căn nhà, Tiến mò dần từng bước xuống bờ. May mắn thay, Tiến tìm được một cây cầu để bước xuống.

Đứng xớ rớ đó chừng vài giây, Tiến chẳng biết phải làm sao . Mười mấy năm bên xứ Mỹ rồi, chỉ tắm bồn và vòi sen, Tiến đã quen và quên đi cái thuở nào hay tắm mương rồi. Tiến thấy hơi ớn khi nghĩ tới bàn chân mình đạp xuống bùn non mềm mềm…
Trời lúc đó cũng đã tối, tối như bưng và không còn thấy xa xa nữa, chỉ còn lại ánh đèn mờ nhạt hắt ra từ căn nhà, chung quanh không có lấy một ánh đèn nào le lói khác nữa, điều này cho Tiến biết là gần đây không có căn nhà nào cả.

Gió rào rạt lao xao, tiếng nước chảy róc rách, và tiếng côn trùng kêu man man. Đó là những âm thanh giờ đây mà Tiến có thể nghe thấy được, và là những âm thanh không được an lành cho lắm khi trong lòng Tiến giờ đây chỉ nghĩ những điều thấy sợ . Tự trấn an lấy lòng mình Tiến bước lần xuống cầu. Cầu được đóng bằng miếng ván dẹp, nước đọng lâu ngày đóng thành rong làm cho trơn trợt. Tiến bỏ giày ra đi bằng chân không cho khỏi bị té. Mặt cầu trơn ướt, cảm giác lành lạnh ở lòng bàn chân làm cho Tiến ơn ớn lên tận cột sống. Tiến khẻ rùng mình.

Dù cố gắng tránh né, tự trấn an nhưng không thể nào tránh được trong không gian u tĩnh như thế này: Tiến lại không nghĩ tới ma. Tiến lại nhìn quanh, hồi hộp và sợ sệt bắt gặp một bóng nào núp ở sau lưng, trong một góc cây to bên kia, hay bụi tre bên nọ, hay ít ra là từ dưới bờ mương, thình lình phóng ra để chụp lấy Tiến, bóp cổ Tiến hay chỉ hù cho Tiến sợ đến chết giấc, rồi mang Tiến ra bụi tre gần đó dấu.

Tiến nhắm mắt. Hít một hơi thật dài, Tiến nghĩ tới Phật, nghĩ rằng câu “na-mô a di đà phật” có thể trấn an được lòng mình.

Tiến bước lần tới cuối cầu. Định trầm mình xuống nước, cả luôn quần áo dơ, nhưng chợt nghĩ ngày mai này đi sớm, quần áo để ướt lấy gì làm cho khô. Tiến nghĩ ngợi, nhìn quanh như để cho chắc chắn lần nữa là quanh đây không có ai, dẫu biết rằng hoàn toàn không có ai cả, Tiến từ từ lột hết áo quần. Vắt ngay ngắn lên thành cầu, Tiến trần truồng dò chân xuống nước.

Nước mát thật! Tiến đưa cả hai chân xuống nước. Cảm giác sợ cũng đã bớt phần nào . Tiến đưa tay bụm lại thành gáo phác nước lên người. Mát quá! Tiến chẳng cần nghĩ ngợi thêm gì nữa, vội lao mình xuống nước. “Ùm”. Tới ngụp cả đầu xuống nước. Tay khua khua trong lòng nước, nghĩ sao rồi Tiến quyết định bơi một vòng nhỏ. Đã từ lâu lắm rồi, từ cái ngày bận bịu với sách vỡ, Tiến chưa hề được bơi, nhất là giờ đây được bơi trong một cái mương mát mẻ như cái mương “ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn” vậy, Tiến vừa bơi vừa nhớ tới thuở thiếu thời nô đùa với đám bạn ở những con mương như thế này. Và khi đó thì tình yêu đầu đời của Tiến và con Ni cũng chớm nở.

Tắm rửa, kỳ cọ xong xuôi, Tiến leo lên cầu. Chắc ăn với những gì chung quanh đây là an toàn, những ý nghĩ về ma quái không còn nữa, Tiến mạnh dạn vói lấy khăn lông lau mình một cách tự nhiên như không có ai có thể nhìn thấy.

Chợt có linh tính gì đó Tiến nhìn lên. Một bóng trắng từ phía căn nhà vụt qua, không cần phải nhìn rõ, bóng trắng đó rõ là của một người con gái, với những bước chạy nhẹ nhàng như bay.

Tiến giật nảy mình lúi chúi về phía sau, chút nữa là rớt xuống mương rồi. Gượng đứng vững, Tiến mau mắn lấy khăn bụm lấy chỗ kín, nghĩ thầm, “Trời, hồi nãy tới giờ mình tắm truồng bị cổ thấy hết trơn rồi.” Vì lo mắc cỡ nên Tiến quên bẵng đi sự sợ sệt, nếu mà lúc nãy đây Tiến không có ở truồng thì chắc rằng Tiến sẽ sợ lắm, một bóng trắng trong đêm chạy vút qua và biến mất thử hỏi là ma hay là người! Và điều đó không cần phải nói, Tiến sẽ chẳng bao giờ dám ở nhà của người trung niên nọ.

Vã lại Tiến nghĩ người con gái đó là con của người trung niên nên cũng chẳng thèm nghĩ ngợi gì nữa, “mai này đi sớm rồi, có gặp mặt cổ đâu mà mắc cỡ”, nghĩ tới đó thì Tiến mặc vội áo quần, gom góp đồ dơ và đôi giày, bước chân trần chạm chạp trở về căn nhà.

Vừa bước vào trong, Tiến đã thấy người trung niên kia ngồi sẵn trên bàn với một tộ cơm, cạnh đó là dĩa cá trê chiên nước mắm gừng và tô canh bầu. Tiến gật đầu chào người trung niên rồi vội vã gom dọn quần áo dơ vào túi xách.
Người trung niên chợt hỏi:
- Quê cháu ở đâu ?
- Dạ ở Thủ Dầu Một.
- Cháu ở thành phố về thăm hả ?
Nghĩ tới người trung niên quá tốt bụng, Tiến không nỡ nói dối:
- Và cháu ở nước ngoài về.
- Hèn chi, nhìn cháu không giống dân thành phố chút nào. Vừa trắng lại lịch sự mũ mĩ như con gái đó. Dân nước ngoài bộ ai cũng vậy hết hay sao vậy cháu.
Tiến e lệ cúi đầu:
- Dạ, cháu không biết nữa, tánh cháu từ nhỏ là như vậy.
- Mèn đéc ơi, “bây” như vậy thì con gái chê làm sao, nhưng cũng tốt bên nước ngoài nó cũng có cái hay của nó, chứ đâu giống như dân quê mùa cục mịch như bác.
Tiến trả lời:
- Dạ , không có đâu bác, dân quê cũng có cái hay của dân quê . Tính tình của họ lúc nào cũng bình dị như nước trên mặt hồ.
- Thiệt vậy sao ? người trung niên nói và cười to.
Ngừng một giây, người trung niên hỏi:
- “Bây” có người trung ý chưa?
Nghĩ tới người trung niên đã biết mình là Việt Kiều, với lại đã biết ông ta có đứa con gái, bây giờ lại hỏi câu đó, chắc rằng ổng muốn gán ghép gì đây, Tiến hơi sợ , lại nghĩ chuyến về quê này thế nào cũng bị ba má bắt lấy vợ, Tiến vội trả lời đại:
- Và cháu còn nhỏ chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, cháu muốn lo sự nghiệp.
Người trung niên đánh đùi cái chát, Tiến lo sợ ông ấy nổi nóng.
Nhưng không, ông nói:
- Hay, hay! Còn trẻ mà có chí cao . Giỏi giỏi!
Tiến cũng không ngờ là ông ta khen mình, e lệ cúi đầu.
Ông ta lại nói:
- Thôi ăn cơm đi. Trễ lắm rồi!

Tiến vâng dạ rồi xin phép được ăn. Không biết có phải vì quá đói hay lâu lắm rồi Tiến không được ăn cá trê nước mắm gừng, mà Tiến thấy món ăn ngon hết cỡ, ngon còn hơn những món ăn Tiến đi các nhà hàng Hồng Kông nổi tiếng bên xứ cờ hoa này, dù là cơm và canh đã nguội lạnh lâu rồi.

Tiến ăn ngấu nghiến, mặc kệ người trung niên có nhìn. Thật ra ông không nhìn Tiến ăn, mà chỉ chăm chú vấn điếu thuốc rê, mồi lửa và phì phà điếu thuốc trên môi ra vẻ trầm ngâm nhìn ra cửa xa xăm. Mười phút trôi qua trong im lặng. Người trung niên vẫn điếu thuốc rê phì phà với cặp mắt xa xăm. Cũng có thể ông đang chờ cho Tiến ăn xong xuôi, đi ngủ rồi mới làm công việc của mình.
Chợt ông lên tiếng:
- Con nước lại chuẩn bị dâng cao . Mới đó thì đã tháng Mười rồi, lẹ thật! Đã hơn một năm rồi

Tiến nuốt luôn miếng cá trê cuối cùng xuống cổ họng, ngưng đủa nhìn người trung niên thầm nghĩ, không biết bác này đang nói điều chi , chắc có lẽ bác đang tính dòng thủy lưu lên xuống cho việc canh tác ruộng rẩy của bác.
Tiến ăn xong, lẵng lặng gom chén bát định bưng đi rửa, người trung niên chặn lại:
- Để đó đi cháu! Mai con gái bác rửa. Cháu đi nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải về Thủ Dầu Một nữa, không đủ sức thì làm sau dậy nổi.
Tiến nhìn sự nhân từ của người trung niên đáp:
- Vậy, bác cũng đi ngủ sớm.
- Không, bác không ngủ được, bác con phải đi giăng câu, và canh mấy cái bờ đê mới đắp có bị lỡ, nước lóng rày chảy xiết lắm, không canh không được. Cũng nhờ vậy mà cá lên nhiều, thu hoạch cũng lớn.
- Vậy, bác cẩn thận.

Nói cho suông miệng, rồi thì Tiến rỏn rẻn đến bên giường kéo mùng xuống, quên cả chuyện lau miệng, đánh răng, sợ vì sẽ làm phiền người trung niên phải chợ đợi nữa.
Người trung niên sau khi thấy Tiến đã chui vào mùng và tấn chân mùng lại gọn gẽ, bèn bưng cây đèn dầu duy nhất trong nhà lên, soi soi về phía mùng như chắc rằng mọi chuyện đã ổn thõa, liền bước đi.

Tiến vờ nhắm mắt như đã bắt đầu ngủ cho người trung niên yên tâm.
Sau đó, người trung niên mới cầm cây đèn dầu đi ra cửa. Tiến mở mắt trông theo, chỉ thấy tấm lưng của ông ta khuất trước khi cánh cửa khép lại, và màn đêm trở về với sự tĩnh mịch.

Tiến quay mặt vào tường, lùi xùi co chân lại, hai bàn tay dúi giữa đùi cho ấm, bắt đầu đi vào giấc mộng. Bên ngoài tiếng lẽng kẽng, lụp cụp vang lên, trong mơ màng Tiến đoán rằng người trung niên đang vác cuốc và cần câu ra đồng.

Tuy giường lạ, nhưng vì quá mệt mỏi suốt một chặn đường dài, Tiến đi vào giấc ngủ một cách nhanh chóng.

Trong giấc mơ Tiến thấy mình lạc vào một vườn hồng xa lạ, tay cầm một cây roi thật to và thật dài, thân cây cứng ngắt với những lằn gân nổi cuồn cuộn. Trên con đường trải dài đi sâu vào trong vườn , dọc theo hai bên đường, là những đóa hoa hồng nở rộ, nào là hồng đỏ, hồng nhung, hồng cam, hồng tím đủ loại phơi bày trước mắt. Tiến thấy choáng ngợp với vạn sắc màu đua nhau khoe trước mắt. Kích động trong lòng, Tiến vừa đi vừa cầm cây to dài quất lia lịa vào những cánh hoa yếu ớt, tất cả hoa hồng lần lượt lác đác dưới chân Tiến, tạo thành một thảm hoa hồng sau bước chân, Tiến cảm thấy mình như một ông hoàng đang reo rắt sự ấm no đến cho dân làng. Rồi người con gái xuất hiện trước mặt Tiến, dưới một vòm cửa trát vàng sáng chói. Nàng cười duyên với Tiến, đưa tay mềm mại vẫy gọi. Tiến ôm gậy vội vã bước theo, vừa đi vừa nhìn người con gái mà nàng cứ lâu lâu lại quay mặt lại nhìn Tiến niềm nở. Giờ đây Tiến mới chợt nhớ cái áo trắng nàng đang mặc chính là của cái bóng trắng ban nãy lúc Tiến tắm ở bờ mương trông thấy. Và khuôn mặt của nàng nữa, bây giờ mới thấy. Nàng khá xinh đẹp với khuôn mặt bầu bầu sáng như vầng trăng tháng Chín, làm cho Tiến thấy hơi xao xuyến, rão bước thật nhanh theo cô gái, nhưng cớ sao Tiến càng bước nhanh thì bóng dáng nàng lại cách xa hơn. Tiến chạy miệt mài những cũng không bắt kịp nàng…

Giật mình tỉnh giấc, mới hay Tiến đang nằm mộng. Sờ xuống đùi cảm thấy quần đã ướt. Thì ra trong mơ Tiến gặp được con gái của người trung niên, lúc tỉnh dậy đã biết mình mộng tinh ướt cả quần. Hơi e thẹn , Tiến cởi quần định mang ra bờ mương giặt, thình lình trong bóng đêm mờ mờ, Tiến nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó bước ra từ phòng trong. Nhìn ra cửa trước vẫn còn đóng, Tiến biết rằng người trung niên kia vẫn chưa về, thế ra tiếng bước chân đó là ai ? Có lẽ là con gái của ông ta đã thức dậy, Tiến nghĩ. Vội vàng kéo quần trở lại, Tiến nằm im để nghe động tịnh.

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :

Đọc Chi Dau Lam Tinh Em Chong mới nhất 2014

Có những cái đôi khi, con người ta không tài nào hiểu nổị Chẳn hạn như: Những kẻ giàu, vợ đẹp, con ngoan, gia đình hạnh phúc, danh vọng lừng lẫy, mà lại ham muốn xác thịt một con người ở! Những kẻ như thế, ông bà ta thường đặt cho họ cái tên kèm theo mạng số: “lão bịnh”, “thằng bịnh” hay “ông bịnh” . Cái tên nghe rất nghèo, nhưng lại chí lý đến lạ.
Tại làng Bình Thuận, tỉnh HB, có một gia đình phú ông rất giàu và rộng chi, thế cho nên ai cũng mong được làm, kẻ ở người hầu của gia đình ông . Phú ông có 3 vợ và 4 con, mỗi vợ ở riêng một nhà, nhưng cả 3 nhà đều xây gần nhau . Hai vợ đầu sanh được 2 cậu quý tử, và vợ ba, sanh được hai nàng công chúa . Dĩ nhiên, vợ bai là người đẹp và trẻ nhất . Bà không những đẹp nhất làng, mà còn được mệnh danh “trăng ghen, nguyệt thẹn” khắp cả tỉnh . Do đó, con bà cũng đẹp như tiên. Còn Phú ông thì sao ? Tuy đã 55, nhưng do học rộng, giàu có, thoải mái tinh thần, sinh lý đầy đủ. Do đó, ông rất tráng kiện và tinh khôi . Công việc trong gia đình thì ba bà chia nhau cai quản, riêng tiền bạc và chọn người làm thì ông lo .

Ngày nọ, người làm thân tín nhất của ông phải về quê báo hiếu, bảo dưỡng cha mẹ già, do đó, ông cần một người trung thành, thật thà để giao chức vụ quản gia . Và hội tuyển người chính thức bắt đầu vào một sáng chủ nhật đẹp trời . Giấy tuyển người viết rõ: KHÔNG PHÂN BIỆT TUỔI TÁC HAY NAM NỮ . CHỈ CẦN KHOẺ MẠNH, KHÔNG BỆNH TẬT, TRUNG THÀNH, BIẾT GIỮ BÍ MẬT, lương sẽ là 100 quan vàng một tháng, còn được cấp dưỡng nhà đủ lớn cho gia đình 4 người cộng ăn, mặc mỗi ngày . Do đó, trai, gái, già trẻ trong làng, ai ai cũng hân hoan đi sắm bộ vía để xin việc .

Ngày tuyển người của gia đình ông phú hộ chẳng khác nào ngày hội của cả làng . Ai ai, cũng rất tươm tất từ dầu tới chân . Phía trên bục cao, phú ông ngồi giữa, vợ cả và vợ hai ngồi bên tay phải, vợ ba cùng hai con gái khoảng 14, 15 ngồi bên phải và đứng sau ông là hai con trai . Người ta còn thấy, phía sau lưng hai người con trai ông là một phòng nhỏ, được làm bởi những phên lá tươi và có mái che, không ai hiểu đó là phòng gì và dùng để làm gì . Một anh người làm, quần áo cũng tươm tất không kém gì chỉ, đứng ra, cầm sớ, gọi tên những người xin việc. Ai có tên được gọi thì đứng lên, bước qua bên tráị Ai không có tên thì phải rời quan phủ . Sau một tiếng, người ta thấy chỉ còn lại 8 người, 4 đàn ông và 4 đàn bà . Khi đám đông giải tán, Phú ông bắt đầu bắt tay vào việc tuyển chọn . Ông rất khái khí, không chút độc tài, vòng đầu, loại 4, sẽ do các con quyết định. Vòng 2, loại 2, sẽ do 3 bà quyết định, và vòng ba, còn 2, sẽ do phú ông quyết định . Và cuối cùng, có lẽ biết tính chồng chuộng hoa đẹp, nên các bà đã loại bỏ phái yếu, chỉ còn lại 2 thanh niên vạm vỡ, đẹp trai . Lúc này, phú ông bắt đầu làm việc .
- anh Tây, anh bao nhiêu tuổi ?
- dạ bẩm ngài, con 32 ạ .
- làm nghề gì ?
- Dạ con làm nghề cân, đong thóc ạ .
- có vợ con gì chưa ?
- Dạ có vợ và một con ạ .
- con bao tuổi
- Dạ, mới 2 ạ

- anh Tây, anh bao nhiêu tuổi ?
- dạ bẩm ngài, con 35 ạ .
- làm nghề gì ?
- Dạ con coi phu xe cho Thầy Độ làng bên ạ
- có vợ con gì chưa ?
- Dạ có vợ và 3 con ạ .
- con bao tuổi
- Dạ, 8, 6, 4 ạ

Sau một lúc hỏi han xong, phú ông bèn bảo: anh Tây vào phòng kia, cởi hết quần áo ra, cho bà và ông coi có bịnh hoạn gì không, sau đó tới anh Đông, cũng làm y như vậy .Anh Tây, ngại ngùng, nhưng biết sao được, chả lẽ chỉ vì cái chuyện cởi quần áo mà lại bỏ mất cơ hội nghìn vàng này sao ? Nghĩ thế, nên anh rất tự tin, bước vào phòng . Lúc này các cô và các cậu đã bị phú ông cho về nhà, nên, ban giám sát, chỉ còn lại ông và ba bà lớn nhỏ . Lúc anh Tây vừa cởi áo ra, thì ba bà đều mắt sáng rỡ nhìn vào hạ bộ anh Tây, với cái vòi voi thật dài, thật to, và những đường gân trên bắp thịt, cứ cuồn cuộn gọi mời . Không ai bảo ai, cả ba bà đều ngấm ngầm chọn anh Tây . Đến lượt anh Đông, tuy vòi không dài bằng, nhưng nước da đen sạm của anh cũng chứng tỏ anh là người khoẻ mạnh và năng nổ . Tuy vậy, khi bàn bạc, cả 3 bà đều quyết định chọn anh Tây .

Ngày hôm sau, gia đình anh Tây được cấp cho một căn nhà cách nhà phú ông 10 mét. Từ đó, họ được xem như người nhà, không phân biệt giàu sang.

Vào một tối giông bão, anh Tây vừa cộng sổ lúa gạo xong, thì cô ba gọi vào phòng và hỏi: Tây này, Tây có thấy ông của mợ đâu không ? anh Tây thật thà: hình như ông đang bên mợ hai đấy ạ, ông có nhắn con là bảo mợ, đêm nay, ông về trễ . Cô Ba thở dài, mắt long lanh: Chung chồng khổ lắm Tây ơi … chưa nói dứt câu, những giọt nước mắt đã tuôntrào .

Động lòng, tây lau nước mắt cho cô Ba và bảo: Thôi, mợ nghỉ đi, đừng khóc, tối ông về . Cô ba nhân dịp Tây đụng vào mình nên ngả hẳn vào ngực Tây thì thầm: Tây ơi, em khổ lắm, đừng gọi em là mợ xưng con khi có hai mình , chỉ xưng hô thế khi có người xung quanh thôi Tây nhá . Vừa nói, tay cô vừa vuốt ve bẹn hán của Tây . Trai sung, gặp bàn tay điệu nghệ, mềm mại đụng vào, thằng nhỏ của Tây nhảy dựng như phải bùa . Tây đỏ cả mặt không biết nói sao, thoái lui thì tiếc và đứng yên thì họa . Do vậy, Tây nắm lấy tay cô và bảo: Chắc cô sốt nên tâm thần bất ổn, để Tây dìu mợ vào dường nhá . “vào giường”, hai tiếng nghe đê mê chi lạ, thế là cô Ba chịu liền . Nhưng, có lẽ trời không ban, nên vừa lúc đó, Hiền, con gái lớn của mợ chạy vào nhà và gọi:
- Mẹ ơi, Thày bảo Mẹ nấu trà đợi Thày đấy .
Nghe tiếng con, cả cô ba và Tây đều sợ xanh mặt, may sao, Hiền ngây thơ bảo:
A, có anh Tây ở đây thì tiện quá, anh Tây ơi, anh tây qua phòng Hiền, dời dùm Hiền cái giường ra góc khác, vì hiện giờ, nó nằm kế cửa sổ, đêm lạnh quá, Hiền ngủ không được . Chụp lấy cơ hội, tây liền đi theo Hiền, mặc cô ba ngơ ngác, tiếc rẻ qua ánh nhìn .

Phòng Hiền cách phòng cô ba 1 dãy hành lang, nơi này, rất hiếm khi Tây được đặt chân tới do đó, từ cây cối, đến cách trang trí đều rất lạ đối với Tây . Hiền năm nay 16 tuổi, ngực hoa cau, dáng thon, tóc dài, uyển chuyển . Khi bước, cả thân hình Hiền cùng bước, ngực lên xuống sau lớp vải lục mỏng. Mông ẩn hiện như núi, như trăng . tây như ngườimất hồn, một tay bị Hiền kéo, còn tay kia, vén những lá cây mọc loà xaò trước mặt . Phòng Hiền được chưng bày rất giản dị, 1 đàn tì bà, một đàn tranh và bộ bàn ghế tiêp khách . kế đó, là phòng ngủ, được ngăn bởi một lớp lụa đào rất thơ …

Trí tưởng tượng của Tây chưa đi xa, đã bị Hiền kéo về thực tại: Anh Tây phụ Em nha, em đếm 1, 2, 3 thì anh kéo nó qua bên này nha …chưa đếm tới ba, thì Ttây đã kéo, thế nên Hiền bị té gọn vào lòng Tây, mùi lài thoang thoảng cộng thêm đôi bồng đảo cạ sát vào thịt nên Tây không cầm lòng được, choàng vội, ôm Hiền vào lòng . Hiền e thẹn, nhưng hình như không nỡ bước ra khỏi lòng Tây, phút e ấp như kéo dài, hơi thở tây đứt đoạn, nhưng, như có ma lực, Tây bỗng choàng đứng dậy, và chạy ra khỏi phòng Hiền. Tây cắm đầu chạy như đang trốn tránh một sự thật tới gần . Tới đầu hè, Tây choàng tỉnh, và bước chậm lại, tình cờ, lúc đấy, Tây đi ngang qua phòng bà Hai, thấy trong phòng, 2 bóng người chập chờn đè, ngả cùng tiếng rên phát, nghẹn tuôn qua kẽ cửa . Sợ ông thấy, thì phiền, nên Tây vội núp vào bụi, định bụng, kho ông xong, sẽ bước ngang phòng để về với vợ, con. Đứng trong bụi, Tây nghe tiếng bà hai rõ mồn một: Ôi, mình ơi, em khát mình lắm, sâu, sâu nữa đi mình, đáp lại lời bà hai là những tiếng phạch, phạch thịt chạm thịt dập dồn phát lớn . Bỗng, bóng ông ngưng lại, và giọng ông rõ, nhỏ vang lên: Thôi, anh mệt rồi, để hôm khác mình tiếp nhé . Tiếng bà Hai bỗng ré vang, sỉ vả: Phải rồi, con này già rồi, mình chê, mình dành tinh trùng cho con ba … ông không trả lời, thản nhiên mặc quần áo … Như linh tính, ông sẽ bước ra cửa và đi ngang bụi cây này, nên Tây vội bước ra với vẻ bình thản, tình cờ … Quả đúng vậy, ông bước ra cửa, thấy Tây, như vớ được vàng, ông bảo Tây: “mày vô dỗ cô hai dùm tao đi, dỗ sao cho bả hài lòng là được .” nói xong, ông đi thật lẹ về phía cửa đình. Tây lính quýnh không biết nên làm gì, nhưng, ông đã ra lệnh thì phải làm, thế nên, Tây thản nhiên, mở cửa bước vào phòng bà hai …

… Tranh tối, tranh sáng, một bóng người khoả thể, gục trên cửa sổ thút thít … cặp vú rung từng hồi theo tiếng nghẹn nấc trong đêm … cô Hai nghe tiếng động, tưởng chồng mình chùng lòng trở lại, nên càng thút thít nhiều hơn … Không biết mở đầu ra sao, nên Tây sớ rớ, đụng vào cặp ly, vỡ toang trên nền. Tiếng sành vỡ làm cô hai giật mình, ôm ngực lùi vô giường . Tây nói nhỏ: Dạ, ông bảo con vào dỗ bà, mong bà an tâm . Tuy được gọi là bà, nhưng nét mặt người đàn bà ấy còn trẻ lắm, chỉ độ 42 tới 45 là cùng . Thân hình cô như một pho ngọc thạch, trắng toát và hấp dẫn . Vẫn chưa hết ngại ngùng, bà ngồi hẳn lên giường và co hai chân lên như con sâu quắp để che chim và vú mình . Tây thản nhiên đưa cho bà bộ quần áo lượm lên từ dưới đất . Như bị chạm tự ái, bà vất bộ quần áo xuống đất và bảo Tây: Ông bảo dỗ, là dỗ .. làm sao ? Tây luống cuống trả lời:
- Dạ, dỗ sao cũng được, miễn sao, bà nín khóc .

Nghe vậy, bà hai càng khóc lớn hơn … vừa khóc, bà vừa nằm dài trên giường, hai chân dạng hờ khêu gợi . Dù gì, cũng là người ở trong nhà, làm sao Tây dám phụ vụ, dỗ dành kiểu này . Thế cho nên, Tây lùi ra và nói: Con xin bà, bà đừng khóc nữa … kẻo người ta nghe lại bảo con hà hiếp bà … càng nói, bà càng khóc lớn hơn, không còn cách nào khác, Tây đành ngồi xuống giường, đưa tay, đỡ bà dậy … nhưng, ơ kià, bà bỗng nín khóc, và kéo Tây vào lòng … không đợi phản ứng của Tây, cô hai đã tuột quần Tây ra, và bú lấy, bú để vòi voi của Tây . Có là thánh cũng không cưởng lại cái cám dỗ đang chạy khắp cơ thể mình, huống hồ Tây, một thanh nhiên đang sung sức . Lấy vợ nhà quê, do đó, kiểu bú mút này làm gì có trong tình vợ chồng của Tây, thế là, Tây nằm dài, tự nguyện dâng hiến xác thịt cho “cô hai” .Cu trai sung, cám dỗ cô Hai Vàng sao đâu! nó dài, nó cứng, có cong, chắc chắn là sướng lắm . nghĩ vậy nên cô Hai Vàng vội ngồi lên bụng Tây, đưa cặp vú vào miệng anh, và tay duỗi ngược ra sau lưng nâng niu của quý … Như đứa trẻ cai sữa lâu ngày, Tây tham lam ngoạm hết cả núm lẫn một phần bầu vú, chàng hít hà, bóp, cắn, nắn như người điên . Sự cuồng loạn này làm cô hai Vàng sướng ngất . Bỗng nhiên, Tây ngồi dậy, đè cô Hai Vàng xuống và hùng dũng, đặt đại bát vào nòng . Ấn thật mạnh … không gian như chao đảo, Tây không ngờ, lỗ Hai Vàng nhỏ đến thế, ôi, sướng quá bà ơi, con sướng quá … Bỗng nhiên, cô Hai Vàng đẩy Tây ra, làm Tây cụt hứng! Đẩy xong, cô Hai Vàng nói: Từ rày sắp tới, khi “gần” em, anh phải gọi em là Vàng và xưng anh, nếu bẩm thưa thì “đây không thèm!” . Vào giờ phút này, có đi đầu xuống đất, Tây cũng đi, chứ nói chi tới gọi Vàng, xưng Anh! Thế là Tây đè Vàng xuống và đặt cặp môi lên vú nàng rồi nói:
- Vàng làm khó anh hả, anh cho Vàng chết nè … chưa dứt lời, khẩu đại bát của Tây đã lún sâu trong chim Vàng, mỗi cái nện của Tây là cả một thiên đàng hé mở. Vàng chưa bao giờ được sướng đến vậy . Thế cho nên, nàng cứ ư ử rên và nảy đ*t thật cao, đón trọn nòng súng xối xả từ Tâỵ Có lẽ, Vàng ít bị vùi dập, nên vú còn chắc, chim còn nhỏ, thậm chí, nhỏ hơn vợ Tây nữa là khác . Những cú “bấu” cu đã làm Vàng ngất ngây, không cầm được cuộc chơi . Vì thế, sau 20 phút quần và chống cự với thiên đàng nhỏ, Tây đã hùng dũng xịt vào Vàng những giọt hạnh phúc trân châu …Sau khi rời nhà bà hai, Phú ông định bụng sẽ về “thăm hỏi” bà ba, thế nhưng, lại quên mất củ sâm dưỡng sức ở văn phòng nên ông phải về văn phòng lấy.

Bước vô cửa văn phòng, ông thấy Lãng, vợ Tây đang chổng mông lau chùi nhà . Cáo mông gái một con cứ như đón, đợi, chào mời, không cầm được lòng, ông vỗ nhẹ vào đ*t lãng, làm cô nàng giựt thót mình và quay lạị Chưa tỉnh hồn thì đã bị hú ông thản nhiên lần sờ vào quần, Lãng cũng mặc, vì có mất mát gì đâu, không chừng lại còn được ban thưởng hậu . Vả lại, nghe mấy đứa người làm trong nhà kháo nhau: Ông chơi dai và đã lắm … thế cho nên, Lãng cũng muốn thử một lần cho biết gió, biết mưa . Thấy con mồi ngoan ngoãn để mình lần tay vào quần, do đó, phú ông thản nhiên lột trần con mồi ra, và vục đầu vào bộ ngực gái 25 . Lâu lắm rồi, ông không chơi gái trẻ như vậy . Nên cu ông, chưa đụng đã cứng ngóc lên trời, ông bảo Lãng: hôn cu ông đi con, thương nó đi con, Lãng sợ sệt, chết trân nhìn ông . Ông thản nhiên cười và đổi giọng cưng chiều:

Video clip Xem video clip gai dep lon to xinh dit nhau voi cho :


Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm
Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá
Bình Dương: đội cẩn thận
Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h
Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào
Bình Dương: dạo này
Bình Dương: đi Việt Đức
Bình Dương: anh hay gặp
Bình Dương: nhiều trường hợp
Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm
Bình Dương: theo đúng nghĩa đen
Bình Dương: nữa
Bình Dương: hôm trước
Bình Dương: ở Việt Đức
Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi
Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới
Bình Dương: nên hơi nhạy cảm
Bình Dương: có 1 cậu
Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em
Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm
Bình Dương: tai nạn xe máy
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: các cô dì chú bác
Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở
Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu
Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết
Bình Dương: não chết rồi
Bình Dương: cứu thế nào được
Bình Dương: tức là
Bình Dương: cậu ý chỉ
Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm
Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội
Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất
Bình Dương: thế là xuất huyết não
Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ
Bình Dương: làm não sưng phù lên
Bình Dương: mất chức năng -> chết não
Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập
Bình Dương: phổi vẫn thở tốt
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo
Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu
Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra
Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân
Bình Dương: ko cho vào
Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy
Bình Dương: bác ý ko khóc được
Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con
Bình Dương: nhìn nó
Bình Dương: 1 lúc
Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ
Bình Dương: bác ý nói với nó
Bình Dương: “dậy đi con”
Bình Dương: “dậy đi về với bố”
Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh
Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?
Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường
Bình Dương: chẳng nói gì nữa
Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về
Bình Dương: chẹp
Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả
Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy
Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ
Bình Dương: anh thấy
Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh
Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này
Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào
Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn
Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa
Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì
Bình Dương: liệu mình có ân hận ko
Bình Dương: khá là day dứt
Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay
Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h
Bình Dương: người chết thì an lành
Bình Dương: chỉ day dứt người sống
Bình Dương: bác ý còn bảo
Bình Dương: “thế đấy cháu ạ”
Bình Dương: “nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban”
Bình Dương: “thế mà nó không về nữa cháu ạ”
Bình Dương: anh lấy ống nghe
Bình Dương: đưa cho bác ý
Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối
Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe
Bình Dương: từ hồi đi viện đến h
Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi
Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế
Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ
Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?
Bình Dương: trước cái chết
Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm
Bình Dương: anh cũng nhận ra
Bình Dương: những lúc như thế
Bình Dương: không thấy đám bạn đâu
Bình Dương: quanh mình
Bình Dương: chỉ có gia đình
Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y
Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu
Bình Dương: chắc không đến kịp
Bình Dương: hoặc sợ quá không đến
Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko?
Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó

Chi Dau Lam Tinh Em Chong em sinh ra

Em sinh ra ở một vùng quê nghèo khó , xương chó cao thành gò , phân bò chất thành đống , đờm dãi chảy thành sông , công nông bốc đầu , wave tàu đá lửa . Hoàn cảnh lắm các pác ạ

Từ khóa cho chủ đề Chi Dau Lam Tinh Em Chong liên quan :

Xem thêm chủ đề Chi Dau Lam Tinh Em Chong liên quan :

Một lần đụ địt vợ dâm lồn đẹp không thể nào quên

Từ lúc tôi upload hình ảnh chăn gối của vợ chồng chúng tôi lên đến nay, tôi thấy cải thiện hơn mối quan hệ giữa vợ chồng chúng tôi … Ngày trước vợ tôi hay cáu gắt …chắc vì áp lực công việc nhiều quá không giải tỏa được mới trở nên như thế …..

Anh lấy của cô chữ

Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo. Anh là Gió. Anh lãng tử, ga lăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình

Thèm địt gái trinh lồn to lên web tâm sự chút hihi

Chào cả nhà !Em là Khoai newbie của web mình Mới thôi nhưng vào web thấy các bác nhà mình chia se mạnh mẻ quá em củng bay vào chơi ^^! đả làm quen cùng web mình 2 toppic.

Địt chị em họ lồn đẹp rất dâm đãng

Chuyện là thế này. Nghĩ lại vẫn cứ thấy sướng và thèm nhưng cũng ân hân. Con em đó, bà nó là con nuôi của mẹ bà nội mình.Nó xuống thành phố học Đièu dưỡng, mình thì cũng đi làm trong thành phố

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 1

Trong lúc chờ chú rể, cô dâu không có việc gì làm nên mở tủ lấy cái váy ra ướm thử, quay trước quay sau rồi thốt lên thất vọng