Chi Dau Lam Tinh Em Chong

Miệng bị dán kín mà Tám vẫn cố ư a cho tỏ nỗi sướng nứng. Phần mông chị kẹp cứng lấy hông tôi mà xàng mà nhún. Cái lồn nhẹp nước kêu chép chép. Tôi sướng nên càng nút lưỡi chị và còn lòn tay xuống bóp vô cả hai vú nữa.

Sữa bị bóp ép trào ra, tôi vê hai đầu vú để lau và nhấn mạnh cặc vào lồn. Tám thở hào hển ra vẻ thú vị. Tôi hối Tám cong một giò cao và kéo gác nó lên vai, rồi ở vị thế đó tôi nghiêng người nắc Tám dữ dội.

Chơi kiểu này, tôi vẫn tự do bóp hai vú Tám mà nắc cũng sâu. Chả thế mà nghe thịt da hai đứa đập vô nhau nghe nhách nhách cũng ham. Tôi nắc chừng nào thì Tám lại gào xin nắc mạnh thêm, tôi tưởng giò chị bị bẻ lọi tới bến, mà lạ chẳng sao cả. Thế mới biết ở mỗi người đàn bà dường như đều ẩn chứa một tay nhào lộn tuyệt diệu.

Nhìn vòng cong đôi mông Tám quậy ào ào dưới sức ép của tôi, lại thêm cái vẻ mềm mềm của hai vú bị tôi bóp vê xục xạo, mắt Tám như xuất thần lim dim nhắm. Tôi vê hai núm vú đến cứng lại mềm, mềm lại cứng mà nhắp không thấy mỏi.

Tám cứ ré từng chặp, miệng há ra chả hiểu định la hét hay nói năng gì, tôi bóp rồi ghé miệng bú nút mỗi cái vú thay phiên nhau. Tám được nắc dưới bú trên, giùng giằng như con giun bị xéo.

Người Tám phốp pháp, dầy nên tôi lăn qua lăn lại như nằm trên tấm nệm lớn. Hai vú càng được vê càng nở, lồn cũng ứa nước trơn không ngừng. Hai mu lồn ọp vô ọp ra, những sợi lông bị đè trồi lên ụp xuống coi đâu tệ.

Tôi nắc một hồi thì tới cơn, tôi động cỡn nên nói năng lung tung : ôi, sao lồn bà bữa nay đụ sướng vậy. Bà có khoái không, Tám gật đầu như con lật đật. Tôi cắn đầu vú lại hét : còn cái này nữa, sao dai như cao su. Tám giả bộ kêu đau càng làm tôi thêm hứng chí.

Tôi banh rộng hai giò Tám như đôi càng xe bò, gài cả hai lên hai vai, bẻ cong người chị lên và tôi dọng ạch đụi lên lồn chị. Hai giò bị khóa đẩy người chị trồi lên trồi xuống, cái lồn đội cao nên tôi đụ ành ành.

Lại một hồi thiệt lâu thì tôi tới. Tôi cắm đầu cắm cổ giập, giập đến co người xụm dái và ọc ọc mửa liên tu bất tận. Tám cũng bật người lên cho lồn cắm sâu vào cặc tôi mà hứng đón hết mớ tinh trùng tôi phóng ào ạt ra. Khí tôi bắn như mưa sa vào tử cung chị làm Tám lịm đi co quíu.

Tôi hết sức đã ngưng, còn Tám thì vẫn ê bên trong lồn nên cố xiết và hất lồn lên để ăn vớt cú chót. Mắt Tám nhói nhói như sao băng, long lanh như ngọc, hai chưn đạp ào ào, xóc tôi như xóc mớ rơm. Tôi gục im trên người Tám cho chị tự ý vần thế nào cũng được.

Cuối cùng thì Tám xìu. Người bã ra như dây nhợ gì bị tuột róc hết trơn. Chị không còn sức để hất tôi ra khỏi người chị nên tôi phục vị y hệt như con heo con trên mình mẹ. Sức thì xổng mà tay không chịu rời khỏi hai vú. Tôi vẫn nhẹ nhàng măn để hai vú mềm lăn day dưới da tay tôi.

Tôi hôn lên mặt, lên má, lên môi Tám ngầm cám ơn lòng vị tha của chị. Tôi lại hôn lên đôi vú chị và nhấc mình ra khỏi cái lỗ vừa chôn cặc trong đó. Một dòng khí đặc quánh theo đà rút của tôi giăng thành sợi dài và rơi lại xuống lồn Tám, chèn nhẹt hoi nồng.

Cả hai cùng hả hê vì vừa qua một trận đấu đầy hào hứng.
Tôi vừa ở hãng về gặp đúng lúc Tám đang ôm hai tay trước ngực, vừa day vừa mếu náo kêu đau. Tôi nổi máu yên hung nên nạt : sao lại đau, ai làm gì bà hả. Chị thấy mặt tôi càng rống lên : ôi nó cắn em muốn đứt cả vú. Tôi cáu tiết gắt : thằng nào, đứa nào, sao lại để nó cắn vậy. Tám phụng phịu : thì thằng chó chứ ai. Tôi bùng cơn ghen lên : thì ra thằng mất dạy hôm nay lại mò đến cắn bà hả. Tám lắc đầu nguầy nguậy : không phải, em đã bảo thằng chó mà, lão ấy bị con vợ giữ bú lồn khìn khìn thì lẻn đi gì nổi.

Tôi muốn điên cái đầu, giận là cái chắc, nên sừng sộ với Tám : nhà có một mình, ngủ nghê cửa nẻo chẳng khóa lèn chặt, để bọn mất dậy lẻn vào làm bậy. Bà tơ hào thế nào để nó cắn đứt vú mà không hay. Tôi nghĩ bụng giá về sớm một tí, chịt mẹ nó cửa, rồi đánh cho thằng cô hồn một trận tóe máu cho tởn.

Tám lại ông ổng sủa : em đưa vú cho nó ngậm đàng hoàng, ai dè nó đớp em một phát, đứt cả đầu vú. Tôi ngọt nhạt mắng : phải mà, bà rượng lên nên trật vú ra cho nó bú, hèn gì. Đàn ông thấy vú như mèo thấy mỡ, vú bà lại nây nây một đống, làm gì nó chẳng cắn. Tui còn muốn cắn nữa là ai.

Tám ngước lên nhìn tôi thấy mà thảm : chèn ơi, người ta đau thấy tía, không xem hộ coi ra sao, còn ở đó cự nự. Tôi càng tức thêm như bị ai đổ dầu vào lửa, tôi chửi toáng lên : đàn bà bạ đâu nằm tốc vú ra đó, tui truyền đời có ngày bị nó đè nó hiếp cho thì có thân mới lo. Nhưng rồi cũng thấy tội tội, tôi cố truy nguyên xem thằng chó là ai. Tôi lại hỏi Tám : làm sao thằng chó nó mò vào đây được.

Tám đang nhăn nhó cũng phải phì cười : ghen gì mà ghen ngược ngạo vậy, cha nội. Thằng chó là thằng nhóc nhà này chớ ai. Tôi thở phào, định đưa cao tay xáng cho thằng nhỏ một phát, nhưng Tám chụp kịp, la lên : nó mới ngủ, đừng dựng nó dậy, nó hét thi bưng miệng hổng kịp.

Tôi nén sự bực xuống, biểu Tám : đâu bà đưa tôi coi nó cắn làm sao. Tám rón rén vén cái áo lên, tôi còn giận nên nạt : cởi mẹ nó ra, còn vén vén mẹ gì. Tám nhìn cặp mắt tôii đỏ ngầu nên ngoan ngoãn làm ngay.

Tôi lấy tay nâng từng cái vú lên, chăm chăm dòm vô chỗ núm, thấy có dấu máu rịn ở đó. Tôi lầu bầu : thằng nhỏ đếch có cái răng nào mà sao nó cắn được hỉ. Tám co rúm người vì nhột bị tôi lật cái vú qua lại, phần thấy sự ngô nghê của tôi, chị phân bua : nó chưa có răng nhưng ngứa lợi nên nghiến rồi dứt mới ra nông nỗi.

Tôi phân bì với Tám : chớ sao tui cũng ngậm, cũng nút, cũng cắn mà bà đâu có hề hấn gì. Tám cười vì cái sự ví lãng xẹt của tôi : ông có răng, nhưng khi ông cắn tui nhăn mặt thì ông nhả lơi ra, còn nó nghe tui la, tưởng là tui giỡn nó càng tợp chắc và giựt đùng đùng. Tôi chịu thua lý luận của mấy bà.

Tôi khám kỹ lưỡng cả hai vú còn hơn thầy thuốc rồi nói với Tám : cũng mẻ sơ sơ thôi có sao đâu. Hay là bà thấy tui nên làm bộ nhõng nhẽo kêu um lên cho tôi rờ rẫm mới chịu. Tám ngúng nguẩy thấy ghét : người ta đau thiệt mà ông còn cho làm bộ, chắc chờ tới khi hai cái núm vú văng mẹ nó ra thì mới nhận là tui đau sao. Tôi thú vị khi nghĩ vú đàn bà mà mất luôn cái núm thì chắc tức cười.

Tôi hệch hệch cười, Tám đạp hai giò đuổi tôi : ông cút đi, tui không khiến, tui đau kệ cha tui. Nói xong, chị kéo hai tà áo khép lại. Tôi sùng sùng kéo co với chị, người lột người trì, tôi điên lên nên nắm hai vạt áo xé bét ra. Tám hổng dè tôi táo tợn như vậy nên mở toác mắt dòm tôi. Tôi xô Tám ngả xuống, đè cấn lên hai tay, nhìn trừng trừng vô mặt Tám mà hét như ông tướng : tui nói, bà hổng được cãi, đừng thấy tui cưng mà lên mặt. Tử tế tui còn nương bằng không chính tui cắn cho đứt hết đầu vú chớ hổng cần thằng chó. Liệu hồn.

Tám nằm nín khe. Tôi há há cái miệng rà rà lên từng cái vú của Tám hỏi : sao giờ muốn tui hun hay muốn tui cắn đây. Tự dưng, nước mắt Tám ứa ra, nhòe nhoẹt cả mặt. Tám không trả lời tôi mà quay dấu mặt đi. Tôi lại kềm mặt chị lại, bắt nhìn thẳng vào tôi, buộc chị phải cho ý kiến. Tám sụt sịt nói : anh thương chừng nào thì em nhờ chừng đó. Còn em muốn anh hun mà lòng anh đang giận muốn cắn thì em cũng có cản được đâu.

Tôi nghe cái giọng nhõng nhẽo của Tám mà bao nhiêu giận hờn gì bốc hơi hết. Tôi nhỏ nhẹ càm ràm : anh thương thì đừng làm anh nổi sùng. Lỡ anh giận mất khôn, cắn đứt đầu vú em thiệt thì cả anh lẫn em đều thua thiệt hết. Anh bú mà không có cái núm thì còn nghĩa lý gì, còn em mất cha cái đầu vú thì sướng gì nổi nữa. Tám hiểu ra ngúc ngúc đầu tỏ vẻ tán thành.

Tôi xoa hai bầu vú rồi nhẹ nhàng đưa chót mũi hun lên từng bên vú một. Khi hun tôi lại bấu cho vú độn lên để rà chót mũi mới ưng, dè đâu Tám thấy đã, cả hai đầu vú đều mong lên tức khắc. Tôi dùng miệng hun tiếp và kéo đầu vú ngang qua ngang lại ở môi, Tám lim dim mắt đón nhận những cú vuốt ve của tôi.

Tôi lại day nơi bầu vú, hai quầng vú máu dồn xuống rất nhanh nên cũng cứng lên, tôi rà miệng làm cho những hạt sữa nổi cộm lên như tấm. Tôi vừa hun, vừa trịn môi lên khắp cái quầng, Tám nhột nho nhoe xê dịch dưới vòng tay tôi. Chợt Tám kêu ui da, tôi hỏi, Tám chỉ cho tôi chỗ bị xước nơi vú. Tôi xem rồi khề khà nhận xét : không sao, nó chỉ xước cỏ gà thôi, khi cho bú nhớ tránh đừng để thằng nhóc cắn thì một vài hôm là khỏi thôi.

Rồi tôi làm ra vẻ sành sỏi bảo Tám : để anh tha thuốc lên cho nó mau hết nghe. Tám gật đầu lia lịa. Tôi thè lưỡi ra vét vòng quanh cái núm, tới ngay chỗ bị xước tôi ém cái lưỡi lâu lâu hơn. Tám có vẻ chịu, mắt càng lim dim tợn, tôi lấy lưỡi gẩy gẩy cho cái núm vón hòn và a thần phù tôi ngậm luôn mà chuốt nhè nhẹ.

Người Tám cong vểnh lên, giúi cái vú đầy nghẹt vô họng tôi rồi chị nàng ê a như con nít : ui, ui, dịu dàng quá. Thấy Tám không có vẻ đau, tôi mút và chuốt nhanh hơn, cái núm vú phều phào vô ra nơi miệng.

Chẳng mấy chốc, cả hai núm vú rắn như cục sỏi, tôi vẫn mút, chuốt nhẹ nhàng. Tám lết bết thân mình như con giun, uốn éo như con rắn nghe điệu kèn của tay phù thủy. Tôi bỗng nảy ý ga lăng hỏi Tám : anh bú mút vú em vậy có đau hôn. Tám cho biết không đau mà còn sướng nữa. Tôi hứng chí bóp chặt hai bầu vú để mút cho đã.

Đến bây giờ tôi mới nhận ra tự hồi nào tôi ra âu yếm xưng anh, gọi em với Tám. Thì ra khi con người ta mải mê ngậm cái gì mềm mềm trong miệng là con người ta dễ bị mà mắt quên tiệt mọi sự. Tám đã lâu không nghe tôi gọi là em mà chỉ ông ông bà bà, giờ nghe tôi nưng niu hai cái vú mà thốt ra lời chan chứa thì cảm động hai mắt long lanh.

Tôi cứ ôm khư khư hai vú trong khi đưa môi hun hết má đến miệng, đến cằm, đến môi, đến trán Tám. Tới khi tôi hun dưới cần cổ thì Tám thun người lại kêu nhột, tôi làm trây hun luôn vào dưới nách, lên cái ức đầy, và lấy miệng gặm vô mớ lông nách thì Tám kêu : ui, em hổng chịu đâu. Tám có cách nũng nịu thiệt dê kêu.

Tôi cũng hòa nhập với cái điệu ngúng nguẩy của Tám nên tôi gạ : cho anh hun cái lồn nữa nghe. Tám co rẹt hai đùi lại ngăn : đừng anh, hồi hôm tới giờ em lu bu chưa rửa, hôi òm. Tôi ngấm ngẳng không nghe, nên lấy giò đằn cho Tám nằm yên rồi tôi lấy tay giữ cho Tám không vùng lên được, để tuột dần xuống.

Tám la bải hải : em nói đừng mà, làm em giận. Anh muốn thì để em đi rửa ào cái đã. Tôi chẳng muốn phá vỡ niềm yêu đương của cả hai đang ồ ạt dâng lên, nên đỡ Tám dậy. Hai đứa lết bết dính xà nẹo nhau, tôi vừa ôm phía sau eo ếch Tám vừa nắm lai quần lột xuống. Tám ọc ạch đi như con heo, la chỏi lỏi : chèn ơi, ham gì mà ham dữ vậy cha nội. Đến đi rửa cũng hổng yên với cha.

Tôi nhấm nhẳng cười trừ. Tôi tuột đước Tám khi chưa vô tới buồng tắm. Nhìn cái mông tròn quay, tôi vỗ cái bép nói đùa : đít gì bự một mâm, hèn chi lồn dầy cui một nạm, đụ hoài hổng ngán. Tám hự hự nhưng có vẻ thích. Tám rung rung tấm thân, hai cái vú quậy đùng đùng phía trước. Tôi thò luôn hai tay bóp lấy chúng mà đeo xà ển sau lưng chị. Y như con sam cái đeo con sam đực trên lưng.
Bị tôi đeo cứng nơi lưng, hai vú bị bóp ồm ồm, cái miệng Tám nhèo nhẹo không để mọc da non : người gì đâu hở là bóp, là lột. Rồi chị la lên như bị ăn hiếp : giời đất có mắt không mà để thân tôi bị dày vò, bắt tình bắt tội thế này.

Tôi biết Tám thích bỏ bu mà còn làm bộ làm tịch, nên tôi không bóp nhẹ hai vú nữa mà xoe nắm chặt chúng trong hai tay mà vò, mà xát như xát gạo. Tôi có cảm tưởng da thịt Tám ở hai vú bị nghiền thành bột rơi lả tả như cám. Chị chàng càng nhõng nhẽo kêu nheo nhéo : ối, đau em, bóp nhè nhẹ thôi, đừng vắt như quả cam làm chúng nát bét ra, anh lấy gì mà bú. Tám nói mà phụng phịu cái mồm, tôi rất ưa cái lối làm nũng này nên càng trêu : cho chúng nát mẹ nó ra rồi tui đi kiếm cái khác, thiếu gì người cũng đang cần được tui bóp.

Tám õng ẹo làm duyên : eo, đúng là người chóng quên ơn. Đang thèm bỏ cha, người ta thấy tội cho rờ, cho bóp, lại nuôi bú đẫy thân, giờ chưa chi đã phản. Nói vậy, nhưng chị cũng bảo ban tôi : bỏ tay ra để em ngồi xuống rửa xong đã. Tôi cũng tạm ngưng bóp vú chị.

Tám ngồi co gối xuống, lấy cái vòi định xịt vào rửa, tôi hét lên : để đó cho anh. Chỗ đáng yêu đó phải để anh săn sóc mới được. Nói xong tôi giựt lấy sợi dây cao su nối liền cái vòi, điều chỉnh thử độ ấm lạnh nơi da mu bàn tay, rồi mới nói : nào quay ra cho anh xịt rửa.

Tám xê dịch khoản đít bè bè để sửa thế ngồi đối diện với tôi. Cả một vùng háng lông đen lởm chởm mở tòe loe ra như cái lá môn. Tôi đưa vòi tưới đẫm ướt khắp, lông bị thấm bóng nhẫy như những hạt lân tinh lóng lánh dễ thương. Tôi lại xịt thêm cho đẫm và không quên banh hai mu ra cho vòi nước xỉa xối vào trong khe.

Tôi vừa giữ vòi nước cho chĩa ngọn vào vùng lồn Tám, vừa dùng ngón cái mơn mơn như người ta kỳ cọ chất nhớt bám ở đó vậy. Ngón tay tôi chạm tới đâu thì Tám ngoáy ngoáy cái mông, xàng xàng cái lồn vì nhột. Hai giò Tám lắc lư đảo như mắc kinh phong, không đúng hơn là giống hai lá chèo đang khoắng xuống nước để đẩy thuyền đi.

Tôi thấy hai tay Tám ấp vào bụm lấy hai vú, tôi hỏi sao tôi rửa ở háng mà cô ấy lại bợ lấy ngực, chị nói nhão nhoẹt : tía non móc nhột thấy bà, làm sao em chịu nổi, phải bóp cái vú đằn cơn nứng xuống. Tôi bảo Tám : đàn bà ở dơ tổ, của quí nằm lọt bên trong mà đi tiểu xong chỉ quẹt sơ nên nước đái ám vào đó thấy ớn. Chả trách người ta ví cái mùi khăm khẳm như mắm. Và để khôi hài, tôi nhắc lại chuyện con cọp mới ngửi lồn đàn bà đã vội phóng mẹ vào rừng. Tám đang nhột ào ào mà cũng cười lăn chiêng tưởng ngả kềnh ra tại chỗ.

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 1

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 2

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 3

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 4

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 5

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 6

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 7

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 8

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 9

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 10

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 11

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 12

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 13

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 14

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 15

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 16

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 17

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 18

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 19

Chi Dau Lam Tinh Em Chong- Hinh anh 20

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :

Xem Chi Dau Lam Tinh Em Chong hot nhất

Hạnh phúc là?

Một buổi sáng đẹp trời, cô gái đang đi trên đường. Đường quê đất đỏ đầy hoa thơm cỏ lạ. Cô gái dịu dàng khum người xuống, ngắt đóa hoa cài lên tóc mây. Cô khẽ cười khúc khích, gió nhẹ nhàng lùa qua mái tóc.

Hạnh phúc là ngây thơ, là hồn nhiên.

Một cụ già ngồi lom khom bên vách nhà, gió rét mướt thốc từng cơn qua gáy. Người đàn ông đôi mươi chợt dừng lại, dúi vào tay cụ gói xôi nhỏ. Cụ già bật khóc, nước mắt hòa với nước mưa, lăn dài trên khuôn mặt hom hem đầy khổ sở.

Hạnh phúc là sẻ chia.

Bên trang sách vở, đồng hồ điểm 12 tiếng. Nửa đêm đã qua, cậu sinh viên ngồi cặm cụi bên đồ án, lặng lẽ, âm thầm, chiếc máy tính chạy ro ro bên tiếng mưa tí tách trên mái tôn. Tô mì nguội ngắt để trong microwave. Từ bỏ mái nhà tranh, từ bỏ con phố cũ kỹ, từ bỏ chiếc xe đạp, và từ bỏ gia đình, cậu quày quả ra đi. “Người ra đi đầu không ngoảnh lại, Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.”

Hạnh phúc là cố gắng.

2 năm sau,

Cô gái thẹn thùng nép mình bên vai người yêu. Chàng khẽ cúi xuống bẻ một cành hoa, giắt lên tóc cô. Cô ôm chàng, ngất ngây trong men tình say đắm. Một lần hạnh phúc để vạn lần khổ đau. Anh đặt lên môi cô một nụ hôn. 

Hạnh phúc là doping.

Cụ già ngước nhìn bầu trời, nhìn người con tàn tật chìm trong giấc ngủ say bên hè phố. Anh bán vé số, cụ bán khoai. Hai mẹ con nương tựa nhau đã hơn bốn mươi năm ròng. Mẹ cùng con đi suốt nửa cuộc đời, sẽ đến khi nào trên con đường xưa không còn bóng mẹ bên bóng con.

Hạnh phúc là che chở.

Chàng trai bật khóc, gương mặt nức nở nhận bằng hạng ưu tốt nghiệp. Thầy hiệu trưởng lần lượt đọc tên các học sinh ưu tú, ở dưới băng ghế khán giả, người cha già bất giác quay đi chỗ khác, cố giấu hai giọt lệ đang chực trào. Tre già măng mọc, cánh chim non yếu ớt hôm nào nay đã thành đại bàng, tung đôi cánh cứng cáp bay đến một chân trời mới.

Hạnh phúc là trưởng thành.

5 năm sau,

Có tiếng ly vỡ, đứa bé bật khóc vì sợ. Tình yêu hôm nào 2 năm về trước, nay kết tinh thành đứa bé. Cô đặt bút vào tờ đơn ly dị, anh lẳng lặng châm điếu thuốc ngồi ở góc phòng.

Hạnh phúc là chia tay.

Người mẹ nằm bất động bên vỉa hè, làn da nhăn nheo hằn rõ nét chân chim. Đôi mắt hiền từ, miệng vẫn nở một nụ cười bao dung, bỏ lại chàng trai đầu đã lốm đốm bạc, ngày ngày vẫn cặm cụi bán vé số trên chiếc xe lăn năm nào. Mất mẹ rồi, con về với ai?

Hạnh phúc là biệt ly.

Chàng trai sinh viên năm nào nay đã ở sau song sắt. Người cha già hom hem khẽ đẩy cánh cửa. Con đã không còn là con ba nữa rồi. Chiếc bụng phệ, vẻ mặt đẫy đà không che nổi mùi tiền hối lộ. Chàng sinh viên năm nào chợt cay cay nơi sống mũi, có lẽ một ký ức về túp lều tranh, về chuồng lợn, về những mùa lúa chín vẫn chưa kịp phai theo năm tháng.

Hạnh phúc là bèo dạt, là mây trôi, là phù du.

Về phần tác giả tạm gọi đã tìm được bình yên cho riêng mình, sau khi viết xong bài viết này. Ơn trời, sau mỗi cơn mưa trời lại sáng. Ta tìm bình yên trong giông bão của ngày hôm nay. Hạnh phúc đôi khi cũng là đau khổ, đau khổ không phải là đối lập của hạnh phúc. Cũng như sống, tức là nuôi dưỡng Chết. Sự chết không phải là chấm dứt, cũng chẳng phải là bắt đầu. Nó ở ngay đây rồi, được chính sự sống nuôi dưỡng.


Không có những ngày mưa, làm sao biết yêu thêm những ngày nắng. Không từng sinh ra một lần trong đau khổ, làm sao để trân trọng được hạnh phúc hôm nay.

Đành mượn tạm 4 câu thơ cuối quyển Les Misérables của Victor Hugo để kết thúc bài luận ngày này.

Người đang an nghỉ, số phận đã trớ trêu, cay nghiệt,

Người vẫn sống và người đã chết khi vắng bóng thiên thần

Và điều đơn giản đó,

Như bóng đêm ập xuống một ngày tàn.

Video clip Gai dep nung lon vua an vua xem phim sex vai that :

Đọc Chi Dau Lam Tinh Em Chong mới nhất 2014

Trước hết tôi xin nói một chút về khái niệm 9X. Lúc tôi bắt đầu hòa nhập vào làng giải trí Việt (cách đây chỉ có vài năm), internet là sân chơi riêng của “8X”. Blog được gọi là không gian độc quyền của 8X, chưa kể đến những website 8X, forum 8X, shop 8X, góc chia sẻ 8X… Khi đó, “9X” là một cụm từ nêu ra để gây cười, giống “0X” bây giờ. 

Nhưng chỉ vài năm sau 8X đã thành thế hệ của hôm qua. Muốn hay không, các anh chị 8X đã phải nhường lại sân chơi ảo cho các em 9X trẻ trung và xinh tươi hơn. Trước đây 8X là những “bố già in-tờ-nét”, còn bây giờ họ là người bố thật, là người già thật, in tờ thì nhiều mực không còn nét. Bây giờ nhắc đến “8X” người ta nghĩ đến công việc nhiều hơn giải trí. 8X là thế hệ năng động (ở đâu xuất hiện 2 chữ “8X”, ở đó xuất hiện thêm 2 âm tiết “năng động”) đã và đang xây dựng nền kinh tế phát triển.

Còn giải trí là việc của 9X. 

Một người bạn của tôi từng nói vui: “7X thì không biết, không làm. 8X thì biết nhưng không làm. Còn đến với thế hệ 9X là…vừa biết vừa làm, vừa làm lại lần nữa cho biết! Đôi khi tôi cũng nhiệt tình tham gia các trò phàn nàn 9X do các bạn 7X và 8X tổ chức. Bạn tôi bảo 9X điên, tôi bảo 9X hâm. Bạn tội bảo 9X hư, tôi bảo 9X hỏng, cứ như thế đến hết một buổi chiều Chủ nhật buồn

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :


Có lúc nghĩ quẩn em chỉ muốn đâm đầu vào ngực con nào mà chết đi nhẹ nợ. Nhưng nghĩ đi rồi nghĩ lại, mình chết rồi thì nó lại đi theo thằng khác, đám ma mình nó đến ăn xôi, hát một bài, giấu quả xoài vào túi rồi ngoảy đít về như không ai thấy

Chi Dau Lam Tinh Em Chong Khoảnh khắc mãi nhớ 2

Thương không trã lời có lẽ là không nghe thấy câu nói, chỉ cúi xuống mong tìm cây viết nơi sàn nhà, chắc cây viết rơi đâu đó nên Thương quên nhặt. Khi cúi xuống, cổ áo rộng nên không che dấu hết hai bầu ngực trắng được nịt lỏng bởi chiếc xú cheng màu đen. Màu trắng toát của hai bầu nhũ hoa tương phãn với màu đen của xú cheng bật nét quyến rũ kinh khũng. Hoài Thương khẽ ngẫn đầu lên và bắt gặp tia nhìn của tôi. Thương ngồi thẳng lên và khẽ kéo hai cổ áo lên một chút như ra dấu cho tôi biết là cô ấy biết rõ tôi muốn nhìn gì.

- Cây viết ở dưới ghế của anh, anh làm ơn nhặt dùm, mấy dãy ghế ở giãng đường này chật quá!
Không nói gì, tôi cúi xuống và dễ dàng nhặt được cây viết.

- Cám ơn anh! Anh Minh nè.. cả khoá vừa rồixôn xao khi biết kết quã cuộc thi cuối cùng vừa qua của anh. Thương rất tiếc và mong anh đừng nãn chí. Các thầy cũng buồn cho sinh viên xuất sắc như anh.

- Tôi mất học bỗng cho kỳ tới cũng không nghiêm trọng lắm đâu Thương, chỉ cực thêm chút xiú. Hồi trước đi sửa xe và cộng thêm học bỗng là đủ sống, bây giờ phải ghi số đề thêm cái bàn nhõ bán vé số cũng tiện mà?

- Thương mỗi sáng chạy ngang thấy anh có lúc hì hục, tay chân lem luốt. Thương không biết nói sao nữa, cảm thấy nao nao làm sao đó.

- Cuộc sống mà, phải tồn tại thôi Thương?

Cuối khoá học kỳ rồi, người thân cuối cùng của tôi cũng bỏ tôi, tiếc là tôi không đủ nghị lực để tập trung vào cuộc thi cuối cùng. Còn một tuần nữa là đến đợt thi thuyết trình, tôi bắt buộc phải đạt điểm cao nhất nếu như muốn thi cho học kỳ tới. Lần này tôi rất mạo hiễm, chọn chủ đề “Y? hí và tôn giáo”. Đây là chủ đề làm tôi rất thích thú và say mê, trước giờ chưa có sinh viên nào dám đề cập đến vì có quá nhiều chỗ không rõ ràng, nếu tôi khéo léo che đậy cho hợp lý. Tôi cười khi kết thúc một tràng giải thích nhỏ nhẹ.

- Anh Minh nè? Anh cười cay đắng quá đó? Hôm nay mới thấy anh mở miệng nói chuyện nhiều như vậy?

- Tôi ít nói hay tôi ít vào giãng đường đây?

- Mỗi khi anh vào, người ta đều đợi anh khi bài giãng kết thúc? Mà tại anh không biết thôi?

- À ra vậy?

Thì ra Thương có chút cảm tình với tôi, tôi bây giờ ngắm kỹ Thương. Gương mặt thanh tú khả ái với đôi mắt rất tinh nghịch, càng duyên dáng với một nốt ruồi nơi cằm, dưới đôi môi mọng đỏ tự nhiên, sóng mũi không cao nhưng cân đối với gò má ững hồng vì lớp phấn nhạt, mái tóc mượt mà chấm vai tôn thêm nét kiều diễm.

- Thương thật đẹp?

- Ba năm rồi, anh mới biết không sợ quá muộn sao?

Tôi thoáng chút ngạc nhiên, thì ra Thương đả học chung lâu như vậy sao.

- Hôm nay tôi có cảm giác thật vui? Lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác này đó Thương, cảm giác bang khuâng khó tã?

Thương khẽ chắp hai bàn tay và để giưã hai đùi thon dài, che đi khoãng trống do chiếc mini jupe tạo ra. Chiếc mini jupe may khéo quá, phũ lấy bờ mông tròn nảy nỡ như tô điểm, ôm lấy eo như tôn sùng cái eo nhỏ vốn nhỏ nay lại có cảm giác nhỏ hơn.

- Ba năm học chung với Thương, bây giờ tôi mới phát hiện một điều?

Tôi bỏ long câu nói với một nụ cười nghịch ngợm.

- Điều gì vậy anh?

Thương lập tức hỏi lộ vẽ nôn nóng tìm hiểu cái điều mà tôi khám phá.

- Ngực Thương vừa vặn không to, cũng không nhỏ, nhưng vươn cao?

Thương bất ngờ mở to miệng trước câu nói sỗ sàng đầy binh thãn của tôi. Thương khẽ cuối đầu một chốc rồi bật tiếng:

- Sao anh biết?
- Tôi biết và có thể kiễm tra lại.

Sao câu đáp nhanh, tôi xoa xoa hai bàn tay lại với nhau, mĩm cười và nhìn sâu vào mắt Thương như chờ đợi.

- Anh cứ nói chuyện như vậy là Thương về liền, không nói chuyện với anh nữa đó, mong anh tôn trọng Thương một chút?

Tôi mừng thầm, Thương có vẽ giận càng tốt, tôi vốn không muốn bắt đầu một tình cảm mới nữa. Nãy giờ chỉ mong chọc giận Thương để cô ấy bỏ đi. Tôi vốn là một con số không giữa xã hội bon chen này, tôi đã mỏi mệt vì đau đớn khi định mệnh lần lượt cướp đi mất những người mà tôi thươbg nhất. Cánh tay tôi chợt vương dài, hai đầu ngón tay khẽ chụp lấy nhũ hoa bên phải của Thương và búng nhẹ đủ để nó đàn hồi. Nãy nhẹ lên một cái.

- Ah?

Thương lấy hai tay che ngực, chỉ là phãn ứng quá chậm sau tiếng kêu khẽ vì bất ngờ. Gương mặt thanh tú của Thương giơ đây ững đỏ. Vì ngượng hay vì? Thương bật đứng dậy, khẽ quay long định bỏ đi, nhưng Thương khẽ đứng lại rồi quay lại và ngồi xuống, nhìn đăm đăm như muốn đọc ý nghĩ trong đầu tôi. Thương hỏi nhỏ nhưng gằn nhẹ từng tiếng, hai mắt long lanh tò mò:

- Sao anh biết ngực Thương vun cao?

Tôi vẫn đáp trã ánh mắt Thương từ tốn:

- Nhìn ngực Thương qua làn áo thì dựa trên vị trí thì có lẽ là cao? Khi nãy tôi bung nhẹ vào ngực Thương thì thấy ngực Thương nãy một cái, nếu thắt chặt xú cheng thì không thễ nãy như vậy được? Ha ha?

Thương lần nữa sửng sờ vì tôi ? kinh nghiệm đầy mình? hay vì lý do nào đó. Tôi vẫn mĩm cười trong sự im lặng, cái nụ cười như vỉnh cữu. Tôi vẫn cười trên số phận tàn nhẫn, vẫn cười khi người ta khinh bạc một kẻ vá xe đòi làm bác sĩ tương lai. Cuối cùng thì Thương cũng xoá sự tĩnh lặng:

- Tôi ở lại vì tò mò? Từ lúc nhìn qua ngực áo tới lúc Thương nhặt viết đến khi anh sờ ngực tôi? Đôi mắt anh tuyệt đối không lộ một vẽ ham muốn? Tôi không hiểu anh kinh nghiệm về chuyện ân ái nhưvậy thì mấy năm qua, tôi không thấy anh chàng có đến một người yêu? Anh có thễ cho Thương biết nguyên nhân không? Nghe xong rồi nếu anh muốn tôi đi thì tôi sẽ đi cho anh vừa lòng?

Gương mặt giận dỗi, hai mắt ướt ướt như chực khóc làm tôi thoáng bâng khuâng giữa chiều buồn đã tắt nắng. Hoài Thương thật đáng yêu làm sao, nhưng bản thân tôi không biết có vượt được ký ức xa xăm khi ẩn khi hiện cứ ám ảnh tôi bấy lâu.

- Hoài Thương ạ? Tôi đả từng gần gũi một người, đối với tôi vẫn còn là một câu hỏi đến tận bây giờ, tôi có người yêu đó hay không? Và khi tôi mất người đó, ngoài cảm giác như đánh một cái gì đó rất lớn. Chính tôi cũng không hiểu tại sao lại chán chường những đêm hoan laic của thế nhân này sau khi mất người đó vĩnh viễn? Thương thật khã ái, xinh đẹp và gợi cảm? lại thông minh, nhưng tôi chẳng có một chút cảm giác ngay cả khi nhũ hoa của Thương rung động.

- Không ngờ bác sĩ Minh không những ăn nói táo bạo và hành động bạo dạn đến không ngờ như vậylại that tình thê thãm đến thế?

Tôi bật cười trước câu trã lời chọc ghẹo để trã thù hành động lỗ mãng khi nãy của tôi.

- Tôi hết thuốc chữa rồi Thương ạ?

Bổng mắt Thương lóng lánh vẽ kiều mỹ.

- Thật vậy sao? Thương không tin?

Cùng lúc với câu đáp, Thương đặt một tay lên đùi tôi, bàn tay thon nhõ xoa nhẹ bắp đùi trên. Bàn tay thật mềm mại quá. Bàn tay kia Thương vén tóc rồi chống cằm, đôi mắt dán chặt vào mặt tôi theo dõi từng phãn ứng. Tôi từ từ nhắm mắt lại.

- Chị cho em ôn bài hôm qua đi nhé? Em quên heat trơn rồi chị ơi?

Ký ức lại trỡ về, bàn tay tôi trượt dài mơm man trên đôi chân mịn màng xuyên qua khoang trong chiếc mini jupe và dừng lại nơi âm đạo được phòng thủ bỡi một lớp quần lót bằng ren. Tôi vẫn vuốt nhẹ âm hạch bất kể lớp ren mõng ngăn cản.

- Từ từ? từ từ thôi?

Từ khóa cho chủ đề Chi Dau Lam Tinh Em Chong liên quan :

Xem thêm chủ đề Chi Dau Lam Tinh Em Chong liên quan :

Phang nhau với gái đẹp lồn cũng đẹp và to

Nơi hắn sáng sớm hôm nào cũng như hôm nào ...1 tháng 30 ngày...1 năm 365 ngày đều như cơm bữa chạy đủ 3 vòng hồ. Cho dù mưa bão hay cái giá lạnh thấu xương ...hắn vẫn như thách thức Đất Trời ...ngang nhiên... bất chấp tất cả không bỏ bất kỳ 1 buổi nào...dù là mồng 1 tết Nguyên Đán ...

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 2

Không có gì ngọt bằng nước bọt người yêu .Không có ai nói điêu nhiều bằng thằng đi tán gái...

Nhật kí: cho vợ địt nhau với người lạ

Truyện này là tất cả những cảm xúc của vc sau những lần some thực tế. Văn mình không được tốt nên đọc có thể không được trôi chảy lắm nhưng tất cả là cảm xúc của vc mình.

EM MẤT TRINH RỒI, ANH LẤY KHÔNG ???

Yêu nhau đã gần 3 năm nhưng Hà không khi nào cho Hưng đi quá giới hạn. Lúc nào hai người đi chơi với nhau Hà cũng tìm cách né tránh những đòi hỏi của Hưng và tìm thú vui vào những trò chơi của trẻ con

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 1

Lá thì láng mịn tự nhiên, không tỳ vết. Thân thì mềm mại, thon thả, rất vừa tay. Rể thì mọc vừa phải, ngắn, chưa um tùm lắm. Tưới nước vào thì xanh ngắt cả ngày, day 1 lúc thì đơ ra như kiệt sức nhưng sau đó lại xanh rì rất dể bán cho khách.