Chi Dau E Chong

Tôi rửa một lúc thì tạm không còn chất nhớt vương ra nơi ngón tay, tôi hả hê bảo : xong rồi, giờ thì tạm gọi là sạch sẽ. Tám lăng xăng tìm miếng giẻ để thấm cho khô, song không có. Tôi bảo với Tám : vẽ chuyện, lau lách gì, cứ để rồi nó khô tức khắc. Vả lại có mặc quần gì đâu mà sợ ướt.

Tôi lệt xệt kéo Tám đứng dậy rồi ôm xốc cô ả đưa lại giường. Tôi hối chị : bà nằm ra đi, tôi làm khô cho. Tám biết là tôi mặn chuyện nghịch ngợm và liếm bú với con ngao của chị rồi nên uốn éo rồi mới chịu ngả đùng ra.

Ở Tám vẫn luôn luôn có những cử chỉ èo ẹo, việc tôi vần vọc chị là chuyện ngày bữa thôi, mà lần nào ả cũng ngoe nguẩy mới chịu. Chị co co hai đùi kẹp che lồn lại, tôi biết thừa cái lối ve vãn cố hữu của chị, nên nín thinh nắm lấy hai cổ chân kéo doãi ra. Tám vờ quay mặt đi, tránh cái nhìn chăm chăm của tôi nơi háng.

Tôi thích thú cái trò tiền khiêu khích của chị nên tỏ ra trầm ngâm y như bác sĩ đang khám ngoại khoa bệnh nhân nữ. Tôi bảo : nào bệnh nhân dạng háng ra để tui xem có hề hấn gì không. Tám khép nép đưa hai càng đùi ra, cái lồn chành bành một đống. Tôi vuốt nước bám ở lông, vẩy ra đất, rồi nhón ngón tay banh tét cái lồn ra. Chỗ khe ướt choèn nhoẹt, cục thịt lồi bóng loáng, chút nước ri rỉ đùn ra ở chỗ lỗ.

Tôi lấy ngón cái vê chỗ hạt le, nó nhún nhẩy như vũ nữ ba lê. Tôi cong ngón trỏ vét một vòng quanh cái lồn, nó kích thích làm Tám co người lại. Tôi ngoáy sâu vào nữa, chỗ gu ngón tay cạ vào thứ gì bên trong làm Tám rủn cả người. Tôi đè giữ không để Tám giãy và ngoáy tròn tròn khám tuốt ở sâu.

Gu ngón tay làm Tám lăn lộn như con rắn, Tám rên i ỉ : nhột em, anh ơi. Tôi gắt : nhột gì mà nhột, phải khám chứ để ung thư nó nhảy chồm chồm thì có mà ôm hĩm kêu trời. Tám sợ nằm im, tôi dò tìm cái cục thịt cộm trong lồn và miết luôn mấy cái, người Tám giựt như xe bị xóc ở đoạn đường lổn nhổn.

Tôi ngoáy thêm thì nước ồ ồ túa ra, hai cái mu bị nhồi ọp ẹp khiến chất khí trào ra búa xua. Tôi dùng tay chặn nơi bụng Tám để tăng sự móc ngoáy lần nữa. Khi hai giò Tám cong vòng lên thì Tám hét chói lói : thôi, đừng ngoáy nữa, em nhột quá. Tôi ừ ào mà đâu chịu ngưng, lại còn vói tay vê đầu vú cho Tám nứng tới nơi mới ưng. Tám đạp chòi loi, cả phần mông rị xuống giường lết như con nhím, tôi móc huỵch huỵch.

Tám nổi cơn kẹp luôn gáy tôi, giựt đổ nhào xuống. Miệng tôi chạm vào chỗ háng chị. Tôi rút vội ngón tay ra và thay bằng môi lưỡi của mình. Tôi lau những giọt nước bám ở lồn Tám và hung day lên miếng bánh tráng chành bành ra đó. Tôi bú ọp ọp, mu và khe lọp xọp trầy trợt ở miệng tôi. Lồn Tám loi ngoi bị tôi tấn công bú mút. Hai giò Tám đạp uỳnh uỳnh và cò cưa lôi gáy tôi nhịp lên nhịp xuống như giã cối.

Tôi bú chừng nào thì lồn Tám chèn nhẹt chừng đó. Tôi giờ vê cả hai vú chứ không còn chỉ bóp măn một vú như trước. Sự mơn trớn ở vú và miệng cạp ở lồn làm Tám uốn lượn như từng cơn sóng dập dồn không nghỉ. Có lúc tôi kê hai giò Tám kẹt vào nan giường và nạnh người lên để tôi cạp lồn thì Tám hổn hển chìa toạc lồn ra cho tôi cạp, nhưng cấp thời giựt mình liên hồi như bị điện chạm.

Thấy Tám sướng, khí tuôn dầm dề, lại được cạp cái lồn vừa rửa sạch xong, tôi cũng hòa chung với nỗi sướng của chị. Tôi vừa cạp, vừa bú vừa rên rỉ không thua gì Tám, cả hai đều lộ ra nét hả hê vì được san sẻ cho nhau nỗi nứng đang ùa tới.

Sữa từ hai vú phún ra như núi lửa, chả thấy Tám kêu tiếc vì sữa chảy. Lúc này Tám không còn biết trời trăng gì nữa, chỉ mong sao được tôi làm cho sướng là nhứt. Tôi lúc bóp vú, lúc lại lấy tay đẩy ngược giò Tám lên thật cong để lồn bạnh ra mà bú, cạp, chà, liếm oạp oạp.

Tám kêu như nắc nẻ : ôi, sao mà sướng dữ vậy không biết. Anh bú dữ làm em ngất ngư luôn. Đại để đi rồi đụ em, chớ bú riết chắc lồn đoi em nhão nhét hết. Tôi nghe như được thúc hối làm mạnh thêm. Thiệt không gì thú vị bằng bú cái lồn to mà mùi của nó còn khăn khẳn giữa hơi hướm đàn bà và mùi khai khai sót lại phảng phất.

Chả thế mà tôi làm Tám muốn quíu luôn. Hai tay chị khều khào, hai giò tha hồ đạp và cái lồn thì lách chách dưới miệng tôi. Tôi từng bú lồn Tám nhiều lần mà lần nào cũng thấy như bú vô một cái lồn lạ. Có lẽ tại tôi cạp nhiều nên lồn Tám bự thêm ra, hai mu thè lè và cái cục thịt lồi cũng lớn thêm, kể cả cái hạt le cũng vậy. Khi tôi nghiến răng cắn chặt hạt le vào và nút chót chót thì thôi khí trào, cục thịt lồi chép chép và cái lỗ lồn xẹo xọ thấy muốn phát cái bép làm sao.

Tám thì như người bị bó rọ, muốn giãy thoát cũng không xong. Đành nằm ì ra cho tôi làm sao thì làm, tôi vê hai đầu vú muốn nhọn hoắt, bú lồn muốn vữa ra mà Tám thì năn nỉ đụ nhưng tôi chưa chịu. Tôi bú là phải bú tận tình, bú cho tuột dên rồi có đụ mới đạt tới mức tối đa, chớ còn làm sương sương thì đàn bà chưa đã.

Tám cũng rành rẽ ba chuyện này lắm, nhưng cô nàng thích vậy. Người lồn bự ưng được cạp bú lâu lâu, cho dù khi nứng chỉ muốn được đụ ngay, song đàn ông có bú nút thì cũng không phản đối. Lại còn hai vú nữa, chi mà như cặp bưởi trộng, bóp muốn mỏi hai tay mà xọp xọp muốn bóp hoài. Vừa bóp vừa bú lồn thì đàn bà có bị thúc về đem của dưng cho đổi lấy cái sướng họ cũng dám.

Thế nên, biết vậy, tôi bú và bóp vú Tám lần nào phải khiến ả bò lê bò càng thì mới xứng danh bậc thượng thừa chứ lị. Bằng không thì coi như thua, thì đó, thằng cha giám đốc dù đem tiền đắp cho chị mà bú lồn không tới nơi, đụ khọt khẹt nên bị Tám chê cù lần hoài. Cho nên tôi phải phục vụ Tám khác chả mới mong giành được vú với lồn Tám chớ.
Tám bị tôi kẹp cứng, đè chặt xuống giường, bẻ cong hai giò lên, vừa bóp vú vừa cạp lồn làm cho chị nhũn cả người, trông vữa như chén mẻ thiu. Chị càng giãy giụa thì lồn càng bị bừa cày nát toét. Tám thở hồng hộc, nói không ra hơi : thôi, đừng phá em nữa mà. Em muốn chết đến nơi, anh hổng thương và tội em sao, cưng.

Giọng Tám nghe nhão nhoẹt, rúc rúc như con dế, nhèo nhẹo như trẻ con. Tôi vừa hôn, vừa cắn, vừa bóp tì tì nơi hai vú mà nạt nộ thêm : có để yên cho anh làm tới nơi tới chốn không. Người đâu làm bộ dễ ghét, không nghịch thì chê cù lần, mà mới vọc sơ sơ thì hối như chạy giặc. Hai chưn Tám đạp gió ào ào, vung vít như cánh quạt. Tôi vò hai vú Tám muốn nổi cộm cao, núm vú sần sần như người say rượu.

Vú Tám bóp măn thiệt đã, càng vê chặt vào tay nó càng lớn nở ra. Hai cái núm to tầy quầy như hòn đạn sắt, vừa tròn vừa cứng. Tôi măn vê thì sữa trào hết đợt này tới đợt khác. Tám cố co gối để che không cho tôi bóp, nhưng bị tôi đè làm sao mà thoát được. Hai giò Tám cũng bị chết kẹt uốn thành vòng cung, nên chị chịu chết đón nhận những cú day và tạp của tôi tới tấp.

Có hồi tôi ngậm chặt mu lồn Tám vào miệng, nhay như nhai kẹo cao su. Tám sướng nên dạng giò ra rồi kẹp giò vào, lúc la lúc lắc, cái mông đùa vùi dưới nệm. Tôi thấy đáng ghét nên thỉnh thoảng phải vỗ cái đốp cho Tám giữ im người lại. Tôi cạp cái lồn đến đỏ lên, hai môi dầy u vì tôi thay phiên gặm và cắn nhay liên tục.

Khi Tám vùng vằng, cái lồn mở tanh banh thì tôi lại dùng chót mũi xủi vào cái khe cho phát tiếng kêu ộp ộp, nước reo lách bách. Tôi vội bỏ bớt một tay ngưng bóp vú để thò móc phụ vào lồn Tám ngoạy cho bể nát tòm lom. Khí lồn Tám giăng đầy như hũ mật. Tôi liếm nút thấy đã.

Nhìn cái lườn, hai mông Tám quậy đùng đùng như con sâu kèn, tôi biết Tám nứng muốn bể lồn ra rồi nên tôi buông tay thôi không bóp vú và miệng không bú lồn nữa. Tôi nắm hai cổ chưn Tám khép ra khép vô, mục đích để mớ khí dính ở lỗ chèm nhẹp kêu ì ọp mới khoái.

Tám có vẻ chờ đợi để được đụ. Tôi chọc chị bằng cách đưa cao người khoe con cặc cương cứng như khúc củi của tôi. Tôi vò từ trong ra ngoài cho con cặc dài chè bè rồi tôi lắc lư cầm con cặc giục Tám : nào đưa lồn đây cho nó ngậm.

Tám rồn rột làm ngay. Chị nằm dạng hai chưn ra, khoe cái lồn lùm lùm một nắm. Tôi lườm lườm dòm chị, miệng chép chép thèm thuồng. Tám sốt ruột chờ đợi. Tôi gạt thêm hai giò Tám cho rộng và len vào nằm giữa. Tôi cầm con cặc rà nhè nhẹ vào mu lồn Tám, hai môi lồn há há như muốn tớp.

Tôi rê rê cái đầu nấm tòe loe ở lỗ khe lồn, chọt chọt cho nó chạm vào cái yếm thịt che ngay cửa khe và đúng lúc Tám vừa cấn hai gót chưn xuống giường để hích lên thì tôi rút ngay ra. Tám bị mất đà, cụt hứng nên rên rỉ.

Tôi lấy cái đầu cặc rà rà kéo dọc từ cửa lồn xuống tận đít Tám, chị bị nhột nên vừa nấc vừa đưa tay bắt chuồn chuồn. Tôi bôi đầu nấm rịn nước lên khắp kẽ đít và ngoáy liên hồi vô lỗ đít chị. Tám rít như rắn hổ. Tôi đùa kéo dài trò nghịch tinh này.

Người Tám rùng rùng như đất bị chấn động, hai cái vú phều phào, bụng thót ra thót vô, hai chưn chà vô nhau ken két. Chị phụng phịu nói : em mong được đụ muốn té đái mà anh còn hành hạ em nữa. Trời ơi, đụ em đi, cưng ơi, để em nứng muốn rớt hạt le mất.

Tôi cười khỉnh nên càng chọc nữa. Tôi rà rà tỏ ý muốn đụ lỗ đít chị nên Tám la chói lói : cái chỗ muốn được nhét, cưng bỏ lơ, còn chỗ chưa lần nào bị nhét thì cưng lại muốn ấn vào. Sao mà rắn mắt vậy.

Tôi thấy Tám giận dữ nên biểu : bà muốn đụ vô lồn thì tui làm đây. Tôi cầm cu tha tròn tròn ở lồn Tám, chị lại rên hư hử : giờ này mà cha còn tha còn trét gì nữa, người ta muốn đóng cọc mà cha cứ rề rà để hồ vữa khô lại thì dọng cừ vô xót tổ mẹ. Tôi phải bật cười cái lối ví von này.

Tôi nhét cặc vào lồn Tám, chị chụp hai bên hông tôi gặc uỵch một cái. Chị làm còn hơn tia chớp để tôi khỏi lần khân trêu chị. Con cặc tôi kêu cái ót nằm sâu trong lồn thì Tám kẹp hai giò thành gọng kềm, xiết thắt lưng tôi mà nắc ngửa lên như con bửa củi.

Tám thở phì phì, nghiến chặt răng mà cù cưa tôi một hồi. Hai giò chị xiết, cả phần mông uốn tròn như máy trộn hồ làm con cặc tôi quậy òm òm trong lồn chị như máy quay cà rem. Chị hả hê vì lồn được kích thích khắp chỗ.

Tôi cũng nứng tột độ nên hai tay mò bóp vú chị và nắc cành cành. Tôi có cảm tưởng như đang nhúng con cặc vô một cái hũ bể miệng nên ngập ngụa đầy chất keo nhớp. Tám thi nhau gồng mình với tôi để lồn được cọ sát mạnh bạo và lâu lâu lại ọc ra lớp khí mới. Tôi nhận rõ khi bỗng dưng đầu cặc thấy ấm và lồn chị mút chụt chụt.

Có lúc Tám nứng đến tận mạng nên hết còn e dè, kêu như con nít : ui đã quá, sướng muốn lịm đi. Nhấn sâu vô cưng, bẹt hai giò em ra để anh nắc cho đã. Tôi thở muốn nhừ tử mà nghe Tám bày cũng bắt ham. Tôi bê hai giò chị lên, banh ra và giữ như phu xe giữ càng, tôi hích muốn lòi phèo.

Tám ngúng nguẩy, lăn lộn, hai chưn lúc lắc, miệng thì nheo nhẻo : đó, cưng xỉa bên đó sâu vô, cha ôi, gì mà sướng dữ tợn, hổng biết. Tôi thấy rõ ràng hai mắt Tám lạc thần, ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người bị moi ruột. Tôi phải kềm hai giò Tám mà nắc búa xua.

Mấy lần tôi muốn ra, như người bị say sóng, ruột cuộn lên ồ ồ tưởng nổ kêu cái bẹp vậy mà kềm được nên con cặc càng hung hăng tợn. Nó nháo nhào quậy lồn Tám tầy huầy khiến chị nhong nhong như thi ngựa.

Tôi đổi kiểu đụ hết hai lần rồi, lúc bắt Tám nằm ngửa, lúc ủi như toa xe lửa, lúc lại lôi xển chị lên như làm xiếc, ở thế này thì chị cũng ưng theo. Riêng tôi ưa nhứt là kiểu từ sau đụ tới vì lúc đó Tám giống như con bò cái đứng chịu trận trước con đực. Tôi thích kiểu này vì đụ mà hai tay có thể giữ nhịp bóp vào vú Tám để gây thêm hứng khởi.

Ở thế đụ này, Tám cũng có vẻ bằng lòng vì còn gì hơn lồn được ngậm cặc mà hai vú còn được vò đến móp méo đi. Chả thế mà sữa phọt ròng ròng, nhễu tòm lom lên nệm hay ra đất.

Việc gì rồi cũng phải có hồi kết cuộc. Tôi đụ đã đời nên khi phọt tinh thì cũng dê kêu luôn. Lồn Tám đầy òm khí của tôi lẫn của chị, bết bê lẫn nhau như hồ trộn. Tôi rút cặc ra mà khí còn nhễu nhão lùm xùm. Tám mệt đến nỗi nằm xải tay chưn chớ lau chùi gì nổi. Còn tôi đâu hơn gì chị, nhưng thấy hai cái vú Tám cứ lên xuống phập phồng, tôi chịu hết nổi, phải cố lết nằm đè lên người chị mà cho miệng vô ngậm bú, một tay mò bóp mới ưng.

Tám chỉ dám nhăn nhăn mặt, chớ không dám ho he sợ tôi giận lơ chẳng đụ nữa. Vậy biểu sao mà tôi không mau lại sức vì sữa đàn bà là chất bồi bổ còn hơn sô đa hột gà. Hổng tin các vị cứ chọn mấy bà có con đụ đã rồi bú sữa coi có đúng kinh nghiệm tôi chỉ không thì biết.
Nằm ôm lấy bầu sữa của Tám nút, càng lúc tôi càng đi vào giấc ngủ mê mệt. Lúc này mới thấm vì bao sức lực đã bỏ ra để phục vụ cho chị đã. Tôi lươn ươn khép mắt lại định đánh một giấc ngon lành. Thấy miệng tôi nhả lơi vú ra, Tám giựt ngược tôi dậy : ngủ rồi hả. Vậy mà khoe ngon với giỏi, mới đấu một trận đã nhoài.

Tôi tuy tự ái dồn lên một cục, nhưng cũng xà lơ vì quả thực giờ chỉ muốn “ ngủ hè “ chứ không cựa quậy gì nổi nữa. Tám lay tôi mấy lượt không được nên cũng chịu thua. Chỉ còn than van vớ vẩn : đàn ông gì mà dở ẹc, vậy mà đòi trèo năm non bảy núi, chỉ giỏi nói phét.

Tôi mới nghe loáng thoáng có vậy thì mắt đã díp lại, tai u u như tổ ong và quắc luôn còn hơn bị say thứ rượu nặng. Tiềm thức tôi cũng ráng nhận ra được quả đàn bà chóng hồi sức thiệt, thế là xong. Tôi hò kéo gỗ cạnh Tám. Chả hiểu chị làm những gì mà khi tỉnh dậy thấy đầu tôi vẫn nằm trên khoanh ngực để trần của chị, còn ả thì cũng đang kéo gỗ có kém gì tôi.

Sau một giấc ngủ dù ngắn, hai mắt cũng thấy đã đời, nên mở mắt nhìn cũng thấy hay hay. Trước nhất cám ơn thói chơi điệu của Tám, chấp nhận cho tôi ghé nằm trên vú chị. Thứ hai là cám ơn tình nghĩa chị dành cho tôi sau khi qua cơn ân ái với nhau. Tôi quơ tia nhìn lên người Tám, y hệt như ngọn hải đăng soi đường cho tàu chạy ban đêm.

Tôi thấy hai vú Tám sao vẫn nặng mới chết. Tôi vừa bóp đến bẹp dí lúc nãy, lại ngậm nút xẹp lép mà giờ đã tròn vành vạnh ngay được. Thì ra sữa người nuôi con sản sinh chóng vánh như thế. Hẳn nhiên hai vú mà dồn sữa thì phải gồ ghề là cái chắc. Chưa gì tôi đã muốn úp đôi tay lên đó xoe.

Tôi nhìn không chớp những cái vú đó. Thấy hình như hai núm đổi thành nâu chứ không còn hồng hồng như trước. Nhìn kỹ tí nữa thì mỗi núm vú cũng như lớn nữa, chỗ sữa chảy ra trông giống như bị xâm kim thành một lỗ không sao lành lặn. Tôi có ý muốn lay Tám dậy để hỏi cho ra lẽ, nhưng thấy ả ngủ há cả mõm ra, nước miếng rịn quanh mép, biết là chị đang nhọc lại thôi.

Nhìn mãi đôi vú cũng chán, tôi đổi thế nằm để mặt hướng xuống phía dưới đùi Tám. Chất khí đã khô bớt nhưng đóng vón lại nơi háng trông hệt như vụn cám, chỗ nào khô thì đặc quánh lại, chỗ nào còn lem nhem ướt thì bám vào lông trông óng ánh như giọt sương. Tôi nhứ ngón tay tha cho chất khí tản ra, vậy mà Tám ngủ say hổng biết gì ráo trọi. Tôi chùi những giọt ướt lên đám lông lồn Tám, bét be thành bệt dài và dính lằng nhằng. Tôi lại đưa lên mũi ngửi, cảm thấy mùi tanh tanh nồng nồng nhưng lôi cuốn lạ.

Chi Dau E Chong- Hinh anh 1

Chi Dau E Chong- Hinh anh 2

Chi Dau E Chong- Hinh anh 3

Chi Dau E Chong- Hinh anh 4

Chi Dau E Chong- Hinh anh 5

Chi Dau E Chong- Hinh anh 6

Chi Dau E Chong- Hinh anh 7

Chi Dau E Chong- Hinh anh 8

Chi Dau E Chong- Hinh anh 9

Chi Dau E Chong- Hinh anh 10

Chi Dau E Chong- Hinh anh 11

Chi Dau E Chong- Hinh anh 12

Chi Dau E Chong- Hinh anh 13

Chi Dau E Chong- Hinh anh 14

Chi Dau E Chong- Hinh anh 15

Chi Dau E Chong- Hinh anh 16

Chi Dau E Chong- Hinh anh 17

Chi Dau E Chong- Hinh anh 18

Chi Dau E Chong- Hinh anh 19

Chi Dau E Chong- Hinh anh 20

Video clip Xem video clip gai dep lon to xinh dit nhau voi cho :

Xem Chi Dau E Chong hot nhất

Lúc trước ông chú mình vợ ổng đẻ con gái, mình nhắn tin chúc mừng chú mẹ tròn con vuông, ổng nhắn lại “cái loz hình vuông thì có gì mừng mà mày chúc

Video clip Hiếp dâm trẻ em :

Đọc Chi Dau E Chong mới nhất 2014

Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm
Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá
Bình Dương: đội cẩn thận
Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h
Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào
Bình Dương: dạo này
Bình Dương: đi Việt Đức
Bình Dương: anh hay gặp
Bình Dương: nhiều trường hợp
Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm
Bình Dương: theo đúng nghĩa đen
Bình Dương: nữa
Bình Dương: hôm trước
Bình Dương: ở Việt Đức
Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi
Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới
Bình Dương: nên hơi nhạy cảm
Bình Dương: có 1 cậu
Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em
Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm
Bình Dương: tai nạn xe máy
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: các cô dì chú bác
Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở
Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu
Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết
Bình Dương: não chết rồi
Bình Dương: cứu thế nào được
Bình Dương: tức là
Bình Dương: cậu ý chỉ
Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm
Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội
Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất
Bình Dương: thế là xuất huyết não
Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ
Bình Dương: làm não sưng phù lên
Bình Dương: mất chức năng -> chết não
Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập
Bình Dương: phổi vẫn thở tốt
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo
Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu
Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra
Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân
Bình Dương: ko cho vào
Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy
Bình Dương: bác ý ko khóc được
Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con
Bình Dương: nhìn nó
Bình Dương: 1 lúc
Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ
Bình Dương: bác ý nói với nó
Bình Dương: “dậy đi con”
Bình Dương: “dậy đi về với bố”
Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh
Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?
Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường
Bình Dương: chẳng nói gì nữa
Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về
Bình Dương: chẹp
Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả
Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy
Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ
Bình Dương: anh thấy
Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh
Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này
Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào
Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn
Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa
Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì
Bình Dương: liệu mình có ân hận ko
Bình Dương: khá là day dứt
Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay
Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h
Bình Dương: người chết thì an lành
Bình Dương: chỉ day dứt người sống
Bình Dương: bác ý còn bảo
Bình Dương: “thế đấy cháu ạ”
Bình Dương: “nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban”
Bình Dương: “thế mà nó không về nữa cháu ạ”
Bình Dương: anh lấy ống nghe
Bình Dương: đưa cho bác ý
Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối
Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe
Bình Dương: từ hồi đi viện đến h
Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi
Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế
Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ
Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?
Bình Dương: trước cái chết
Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm
Bình Dương: anh cũng nhận ra
Bình Dương: những lúc như thế
Bình Dương: không thấy đám bạn đâu
Bình Dương: quanh mình
Bình Dương: chỉ có gia đình
Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y
Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu
Bình Dương: chắc không đến kịp
Bình Dương: hoặc sợ quá không đến
Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko?
Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó

Video clip [18+ HD] Kẻ Xâm Lược 33HD - Khi Trái Đào Chín :


Có những cái đôi khi, con người ta không tài nào hiểu nổị Chẳn hạn như: Những kẻ giàu, vợ đẹp, con ngoan, gia đình hạnh phúc, danh vọng lừng lẫy, mà lại ham muốn xác thịt một con người ở! Những kẻ như thế, ông bà ta thường đặt cho họ cái tên kèm theo mạng số: “lão bịnh”, “thằng bịnh” hay “ông bịnh” . Cái tên nghe rất nghèo, nhưng lại chí lý đến lạ.
Tại làng Bình Thuận, tỉnh HB, có một gia đình phú ông rất giàu và rộng chi, thế cho nên ai cũng mong được làm, kẻ ở người hầu của gia đình ông . Phú ông có 3 vợ và 4 con, mỗi vợ ở riêng một nhà, nhưng cả 3 nhà đều xây gần nhau . Hai vợ đầu sanh được 2 cậu quý tử, và vợ ba, sanh được hai nàng công chúa . Dĩ nhiên, vợ bai là người đẹp và trẻ nhất . Bà không những đẹp nhất làng, mà còn được mệnh danh “trăng ghen, nguyệt thẹn” khắp cả tỉnh . Do đó, con bà cũng đẹp như tiên. Còn Phú ông thì sao ? Tuy đã 55, nhưng do học rộng, giàu có, thoải mái tinh thần, sinh lý đầy đủ. Do đó, ông rất tráng kiện và tinh khôi . Công việc trong gia đình thì ba bà chia nhau cai quản, riêng tiền bạc và chọn người làm thì ông lo .

Ngày nọ, người làm thân tín nhất của ông phải về quê báo hiếu, bảo dưỡng cha mẹ già, do đó, ông cần một người trung thành, thật thà để giao chức vụ quản gia . Và hội tuyển người chính thức bắt đầu vào một sáng chủ nhật đẹp trời . Giấy tuyển người viết rõ: KHÔNG PHÂN BIỆT TUỔI TÁC HAY NAM NỮ . CHỈ CẦN KHOẺ MẠNH, KHÔNG BỆNH TẬT, TRUNG THÀNH, BIẾT GIỮ BÍ MẬT, lương sẽ là 100 quan vàng một tháng, còn được cấp dưỡng nhà đủ lớn cho gia đình 4 người cộng ăn, mặc mỗi ngày . Do đó, trai, gái, già trẻ trong làng, ai ai cũng hân hoan đi sắm bộ vía để xin việc .

Ngày tuyển người của gia đình ông phú hộ chẳng khác nào ngày hội của cả làng . Ai ai, cũng rất tươm tất từ dầu tới chân . Phía trên bục cao, phú ông ngồi giữa, vợ cả và vợ hai ngồi bên tay phải, vợ ba cùng hai con gái khoảng 14, 15 ngồi bên phải và đứng sau ông là hai con trai . Người ta còn thấy, phía sau lưng hai người con trai ông là một phòng nhỏ, được làm bởi những phên lá tươi và có mái che, không ai hiểu đó là phòng gì và dùng để làm gì . Một anh người làm, quần áo cũng tươm tất không kém gì chỉ, đứng ra, cầm sớ, gọi tên những người xin việc. Ai có tên được gọi thì đứng lên, bước qua bên tráị Ai không có tên thì phải rời quan phủ . Sau một tiếng, người ta thấy chỉ còn lại 8 người, 4 đàn ông và 4 đàn bà . Khi đám đông giải tán, Phú ông bắt đầu bắt tay vào việc tuyển chọn . Ông rất khái khí, không chút độc tài, vòng đầu, loại 4, sẽ do các con quyết định. Vòng 2, loại 2, sẽ do 3 bà quyết định, và vòng ba, còn 2, sẽ do phú ông quyết định . Và cuối cùng, có lẽ biết tính chồng chuộng hoa đẹp, nên các bà đã loại bỏ phái yếu, chỉ còn lại 2 thanh niên vạm vỡ, đẹp trai . Lúc này, phú ông bắt đầu làm việc .
- anh Tây, anh bao nhiêu tuổi ?
- dạ bẩm ngài, con 32 ạ .
- làm nghề gì ?
- Dạ con làm nghề cân, đong thóc ạ .
- có vợ con gì chưa ?
- Dạ có vợ và một con ạ .
- con bao tuổi
- Dạ, mới 2 ạ

- anh Tây, anh bao nhiêu tuổi ?
- dạ bẩm ngài, con 35 ạ .
- làm nghề gì ?
- Dạ con coi phu xe cho Thầy Độ làng bên ạ
- có vợ con gì chưa ?
- Dạ có vợ và 3 con ạ .
- con bao tuổi
- Dạ, 8, 6, 4 ạ

Sau một lúc hỏi han xong, phú ông bèn bảo: anh Tây vào phòng kia, cởi hết quần áo ra, cho bà và ông coi có bịnh hoạn gì không, sau đó tới anh Đông, cũng làm y như vậy .Anh Tây, ngại ngùng, nhưng biết sao được, chả lẽ chỉ vì cái chuyện cởi quần áo mà lại bỏ mất cơ hội nghìn vàng này sao ? Nghĩ thế, nên anh rất tự tin, bước vào phòng . Lúc này các cô và các cậu đã bị phú ông cho về nhà, nên, ban giám sát, chỉ còn lại ông và ba bà lớn nhỏ . Lúc anh Tây vừa cởi áo ra, thì ba bà đều mắt sáng rỡ nhìn vào hạ bộ anh Tây, với cái vòi voi thật dài, thật to, và những đường gân trên bắp thịt, cứ cuồn cuộn gọi mời . Không ai bảo ai, cả ba bà đều ngấm ngầm chọn anh Tây . Đến lượt anh Đông, tuy vòi không dài bằng, nhưng nước da đen sạm của anh cũng chứng tỏ anh là người khoẻ mạnh và năng nổ . Tuy vậy, khi bàn bạc, cả 3 bà đều quyết định chọn anh Tây .

Ngày hôm sau, gia đình anh Tây được cấp cho một căn nhà cách nhà phú ông 10 mét. Từ đó, họ được xem như người nhà, không phân biệt giàu sang.

Vào một tối giông bão, anh Tây vừa cộng sổ lúa gạo xong, thì cô ba gọi vào phòng và hỏi: Tây này, Tây có thấy ông của mợ đâu không ? anh Tây thật thà: hình như ông đang bên mợ hai đấy ạ, ông có nhắn con là bảo mợ, đêm nay, ông về trễ . Cô Ba thở dài, mắt long lanh: Chung chồng khổ lắm Tây ơi … chưa nói dứt câu, những giọt nước mắt đã tuôntrào .

Động lòng, tây lau nước mắt cho cô Ba và bảo: Thôi, mợ nghỉ đi, đừng khóc, tối ông về . Cô ba nhân dịp Tây đụng vào mình nên ngả hẳn vào ngực Tây thì thầm: Tây ơi, em khổ lắm, đừng gọi em là mợ xưng con khi có hai mình , chỉ xưng hô thế khi có người xung quanh thôi Tây nhá . Vừa nói, tay cô vừa vuốt ve bẹn hán của Tây . Trai sung, gặp bàn tay điệu nghệ, mềm mại đụng vào, thằng nhỏ của Tây nhảy dựng như phải bùa . Tây đỏ cả mặt không biết nói sao, thoái lui thì tiếc và đứng yên thì họa . Do vậy, Tây nắm lấy tay cô và bảo: Chắc cô sốt nên tâm thần bất ổn, để Tây dìu mợ vào dường nhá . “vào giường”, hai tiếng nghe đê mê chi lạ, thế là cô Ba chịu liền . Nhưng, có lẽ trời không ban, nên vừa lúc đó, Hiền, con gái lớn của mợ chạy vào nhà và gọi:
- Mẹ ơi, Thày bảo Mẹ nấu trà đợi Thày đấy .
Nghe tiếng con, cả cô ba và Tây đều sợ xanh mặt, may sao, Hiền ngây thơ bảo:
A, có anh Tây ở đây thì tiện quá, anh Tây ơi, anh tây qua phòng Hiền, dời dùm Hiền cái giường ra góc khác, vì hiện giờ, nó nằm kế cửa sổ, đêm lạnh quá, Hiền ngủ không được . Chụp lấy cơ hội, tây liền đi theo Hiền, mặc cô ba ngơ ngác, tiếc rẻ qua ánh nhìn .

Phòng Hiền cách phòng cô ba 1 dãy hành lang, nơi này, rất hiếm khi Tây được đặt chân tới do đó, từ cây cối, đến cách trang trí đều rất lạ đối với Tây . Hiền năm nay 16 tuổi, ngực hoa cau, dáng thon, tóc dài, uyển chuyển . Khi bước, cả thân hình Hiền cùng bước, ngực lên xuống sau lớp vải lục mỏng. Mông ẩn hiện như núi, như trăng . tây như ngườimất hồn, một tay bị Hiền kéo, còn tay kia, vén những lá cây mọc loà xaò trước mặt . Phòng Hiền được chưng bày rất giản dị, 1 đàn tì bà, một đàn tranh và bộ bàn ghế tiêp khách . kế đó, là phòng ngủ, được ngăn bởi một lớp lụa đào rất thơ …

Trí tưởng tượng của Tây chưa đi xa, đã bị Hiền kéo về thực tại: Anh Tây phụ Em nha, em đếm 1, 2, 3 thì anh kéo nó qua bên này nha …chưa đếm tới ba, thì Ttây đã kéo, thế nên Hiền bị té gọn vào lòng Tây, mùi lài thoang thoảng cộng thêm đôi bồng đảo cạ sát vào thịt nên Tây không cầm lòng được, choàng vội, ôm Hiền vào lòng . Hiền e thẹn, nhưng hình như không nỡ bước ra khỏi lòng Tây, phút e ấp như kéo dài, hơi thở tây đứt đoạn, nhưng, như có ma lực, Tây bỗng choàng đứng dậy, và chạy ra khỏi phòng Hiền. Tây cắm đầu chạy như đang trốn tránh một sự thật tới gần . Tới đầu hè, Tây choàng tỉnh, và bước chậm lại, tình cờ, lúc đấy, Tây đi ngang qua phòng bà Hai, thấy trong phòng, 2 bóng người chập chờn đè, ngả cùng tiếng rên phát, nghẹn tuôn qua kẽ cửa . Sợ ông thấy, thì phiền, nên Tây vội núp vào bụi, định bụng, kho ông xong, sẽ bước ngang phòng để về với vợ, con. Đứng trong bụi, Tây nghe tiếng bà hai rõ mồn một: Ôi, mình ơi, em khát mình lắm, sâu, sâu nữa đi mình, đáp lại lời bà hai là những tiếng phạch, phạch thịt chạm thịt dập dồn phát lớn . Bỗng, bóng ông ngưng lại, và giọng ông rõ, nhỏ vang lên: Thôi, anh mệt rồi, để hôm khác mình tiếp nhé . Tiếng bà Hai bỗng ré vang, sỉ vả: Phải rồi, con này già rồi, mình chê, mình dành tinh trùng cho con ba … ông không trả lời, thản nhiên mặc quần áo … Như linh tính, ông sẽ bước ra cửa và đi ngang bụi cây này, nên Tây vội bước ra với vẻ bình thản, tình cờ … Quả đúng vậy, ông bước ra cửa, thấy Tây, như vớ được vàng, ông bảo Tây: “mày vô dỗ cô hai dùm tao đi, dỗ sao cho bả hài lòng là được .” nói xong, ông đi thật lẹ về phía cửa đình. Tây lính quýnh không biết nên làm gì, nhưng, ông đã ra lệnh thì phải làm, thế nên, Tây thản nhiên, mở cửa bước vào phòng bà hai …

… Tranh tối, tranh sáng, một bóng người khoả thể, gục trên cửa sổ thút thít … cặp vú rung từng hồi theo tiếng nghẹn nấc trong đêm … cô Hai nghe tiếng động, tưởng chồng mình chùng lòng trở lại, nên càng thút thít nhiều hơn … Không biết mở đầu ra sao, nên Tây sớ rớ, đụng vào cặp ly, vỡ toang trên nền. Tiếng sành vỡ làm cô hai giật mình, ôm ngực lùi vô giường . Tây nói nhỏ: Dạ, ông bảo con vào dỗ bà, mong bà an tâm . Tuy được gọi là bà, nhưng nét mặt người đàn bà ấy còn trẻ lắm, chỉ độ 42 tới 45 là cùng . Thân hình cô như một pho ngọc thạch, trắng toát và hấp dẫn . Vẫn chưa hết ngại ngùng, bà ngồi hẳn lên giường và co hai chân lên như con sâu quắp để che chim và vú mình . Tây thản nhiên đưa cho bà bộ quần áo lượm lên từ dưới đất . Như bị chạm tự ái, bà vất bộ quần áo xuống đất và bảo Tây: Ông bảo dỗ, là dỗ .. làm sao ? Tây luống cuống trả lời:
- Dạ, dỗ sao cũng được, miễn sao, bà nín khóc .

Nghe vậy, bà hai càng khóc lớn hơn … vừa khóc, bà vừa nằm dài trên giường, hai chân dạng hờ khêu gợi . Dù gì, cũng là người ở trong nhà, làm sao Tây dám phụ vụ, dỗ dành kiểu này . Thế cho nên, Tây lùi ra và nói: Con xin bà, bà đừng khóc nữa … kẻo người ta nghe lại bảo con hà hiếp bà … càng nói, bà càng khóc lớn hơn, không còn cách nào khác, Tây đành ngồi xuống giường, đưa tay, đỡ bà dậy … nhưng, ơ kià, bà bỗng nín khóc, và kéo Tây vào lòng … không đợi phản ứng của Tây, cô hai đã tuột quần Tây ra, và bú lấy, bú để vòi voi của Tây . Có là thánh cũng không cưởng lại cái cám dỗ đang chạy khắp cơ thể mình, huống hồ Tây, một thanh nhiên đang sung sức . Lấy vợ nhà quê, do đó, kiểu bú mút này làm gì có trong tình vợ chồng của Tây, thế là, Tây nằm dài, tự nguyện dâng hiến xác thịt cho “cô hai” .Cu trai sung, cám dỗ cô Hai Vàng sao đâu! nó dài, nó cứng, có cong, chắc chắn là sướng lắm . nghĩ vậy nên cô Hai Vàng vội ngồi lên bụng Tây, đưa cặp vú vào miệng anh, và tay duỗi ngược ra sau lưng nâng niu của quý … Như đứa trẻ cai sữa lâu ngày, Tây tham lam ngoạm hết cả núm lẫn một phần bầu vú, chàng hít hà, bóp, cắn, nắn như người điên . Sự cuồng loạn này làm cô hai Vàng sướng ngất . Bỗng nhiên, Tây ngồi dậy, đè cô Hai Vàng xuống và hùng dũng, đặt đại bát vào nòng . Ấn thật mạnh … không gian như chao đảo, Tây không ngờ, lỗ Hai Vàng nhỏ đến thế, ôi, sướng quá bà ơi, con sướng quá … Bỗng nhiên, cô Hai Vàng đẩy Tây ra, làm Tây cụt hứng! Đẩy xong, cô Hai Vàng nói: Từ rày sắp tới, khi “gần” em, anh phải gọi em là Vàng và xưng anh, nếu bẩm thưa thì “đây không thèm!” . Vào giờ phút này, có đi đầu xuống đất, Tây cũng đi, chứ nói chi tới gọi Vàng, xưng Anh! Thế là Tây đè Vàng xuống và đặt cặp môi lên vú nàng rồi nói:
- Vàng làm khó anh hả, anh cho Vàng chết nè … chưa dứt lời, khẩu đại bát của Tây đã lún sâu trong chim Vàng, mỗi cái nện của Tây là cả một thiên đàng hé mở. Vàng chưa bao giờ được sướng đến vậy . Thế cho nên, nàng cứ ư ử rên và nảy đ*t thật cao, đón trọn nòng súng xối xả từ Tâỵ Có lẽ, Vàng ít bị vùi dập, nên vú còn chắc, chim còn nhỏ, thậm chí, nhỏ hơn vợ Tây nữa là khác . Những cú “bấu” cu đã làm Vàng ngất ngây, không cầm được cuộc chơi . Vì thế, sau 20 phút quần và chống cự với thiên đàng nhỏ, Tây đã hùng dũng xịt vào Vàng những giọt hạnh phúc trân châu …Sau khi rời nhà bà hai, Phú ông định bụng sẽ về “thăm hỏi” bà ba, thế nhưng, lại quên mất củ sâm dưỡng sức ở văn phòng nên ông phải về văn phòng lấy.

Bước vô cửa văn phòng, ông thấy Lãng, vợ Tây đang chổng mông lau chùi nhà . Cáo mông gái một con cứ như đón, đợi, chào mời, không cầm được lòng, ông vỗ nhẹ vào đ*t lãng, làm cô nàng giựt thót mình và quay lạị Chưa tỉnh hồn thì đã bị hú ông thản nhiên lần sờ vào quần, Lãng cũng mặc, vì có mất mát gì đâu, không chừng lại còn được ban thưởng hậu . Vả lại, nghe mấy đứa người làm trong nhà kháo nhau: Ông chơi dai và đã lắm … thế cho nên, Lãng cũng muốn thử một lần cho biết gió, biết mưa . Thấy con mồi ngoan ngoãn để mình lần tay vào quần, do đó, phú ông thản nhiên lột trần con mồi ra, và vục đầu vào bộ ngực gái 25 . Lâu lắm rồi, ông không chơi gái trẻ như vậy . Nên cu ông, chưa đụng đã cứng ngóc lên trời, ông bảo Lãng: hôn cu ông đi con, thương nó đi con, Lãng sợ sệt, chết trân nhìn ông . Ông thản nhiên cười và đổi giọng cưng chiều:

Chi Dau E Chong người con trai

Người con trai cũng cần phải biết cách cư xử khéo léo trong 1 số tình huống, và sự im lặng luôn là vũ khí đáng sợ của các chàng. Như người yêu mình đây, khi giận hay không đồng ý gì về mình, chỉ nhìn mình rồi im lặng, không đá động gì đến, khi vui vẻ mới lôi ra nhắc nhở khéo, cũng như chia sẻ theo kiểu : “Anh không thích thế này đâu, lần sau em đừng làm vậy nữa nhé”. Nhẹ nhàng có thế thôi mà lắm khi ăn tận vào máu lắm, hơn cái kiểu các bác ghen lồng ghen lộn lên, dễ làm đôi bên chán & rời xa nhau thôi

Từ khóa cho chủ đề Chi Dau E Chong liên quan :

Xem thêm chủ đề Chi Dau E Chong liên quan :

 Tâm sự đit nhau với gái đẹp và những cuộc tình

Câu chuyện mà mình sắp viết ra đây là việc hoàn toàn có thật của bản thân mình, cũng muốn chia sẻ một caí gì đó gọi là cảm xúc cho các ace, hình ảnh thì mình dùng hình ảnh minh họa cho bài viết thêm sinh động thôi chứ lúc ấy mình k có chụp ảnh. Mình tham gia cũng chỉ mong là nếu e đọc được những dòng này, có thể hiểu về bản thân mình hơn. Cảm ơn tất cả những ai đã đọc hết câu chuyện của mình

Nhật kí: cho vợ địt nhau với người lạ

Truyện này là tất cả những cảm xúc của vc sau những lần some thực tế. Văn mình không được tốt nên đọc có thể không được trôi chảy lắm nhưng tất cả là cảm xúc của vc mình.

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 3

Người mẹ cứ “vạch vú” ra bắt con bú, thằng con không chịu cứ khóc. Ông Nội ngồi bên “dỗ” cháu: Bú ngoan đi cháu, không bú ông bú bây giờ! Người cha ngồi trên ghế nghe “nóng nóng” mặt: Ơ hay cha, sao cha lại nói thế!? Tao nói gì nào!?… Sao cha lại đòi “bú” vợ con!?.. Mồ tổ cha mày chứ, hồi xưa mày bú vợ tao 2 năm tao có nói mày tiếng nào không! Bây giờ tao mới nói thôi là mày đã nhảy dựng lên rồi!

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 4

Yêu là cưới. Chứ không phải để nghịch phần dưới free...

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 5

Chỉ để fap fap mà phải cưới một con vợ ngu thì cái giá phải trả quá đắt.Một đời ta làm kẻ đi săn để tránh khỏi bị săn. Dòng đời thật nghiệt ngã…