Chan Goi Dem

Tò mò tôi ngõ vào , bỗng nhiên tôi run bắn cả người , tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi ***g ngực , hình ảnh các bạn nữ đang giải quyết nhu cầu vệ sinh đập thẳng vào mắt tôi ...từng đường cong ...những chỗ nhạy cảm lồ lộ ra ...tôi nín thở đứng lên nhìn nó thảng thốt , bàng hoàng , nó liếc tôi nhe răng cười nham nhở . Cảm giác xấu hổ như vừa làm một điều gì đó thật tội lỗi trào dâng trong lòng ,tôi co giò chạy thẳng ra khỏi nơi đó như một thằng ăn trộm vừa bị bắt quả tang .

Bắt đầu kể từ ngày hôm ấy trong đầu tôi luôn hiện ra những hình ảnh lần đầu tiên nhìn thấy trong đời , cảm giác ngại ngùng xấu hổ , xem lẫn một chút cảm xúc gì đó mơ hồ cứ trào dâng trong lòng tôi ..vừa tò mò vừa kích thích , tôi bắt đầu quan tâm kỹ hơn đến các bạn nữ bằng cặp mắt soi mói và cái đầu đang nảy nở những suy nghĩ thật đen tối , chao ôi !! Thật là mâu thuẫn ...tôi chẳng hiểu nổi chính bản thân mình nữa ????

Giờ ra chơi ...cả lớp ồn ào như cái chợ vỡ , những trò đuổi bắt đùa nghịch , trao đổi bài vở , trò truyện phiếm diễn ra sôi nổi . Khẽ thở dài , tôi cố căng mắt ra trước quyển sách lịch sử , cố gắng nhồi nhét mớ kiến thức đó vào trong đầu , nhưng những dòng chữ cứ đang nhảy múa trước mắt như muốn trêu tức tôi ... ôi , tôi điên mất , cố gạt bỏ những ý nghĩ bẩn thỉu đó ra khỏi đầu mà không thể , từng hình ảnh cứ hiện rõ mồn một ...tệ thật ...

_Ối chao ! - Một giọng con hát hét toáng lên , khiến tôi giật mình quay sang . Cái Linh vừa bị té , nó đang lồm cồm bò dậy ..một 2 cái cúc áo bị bung ra , nó nhanh tay đóng lại , nhưng làm sao kịp ..khuôn ngực nhỏ nhắn đang phát triển với chiếc áo con hồng hồng đã lọt vào mắt tôi ...tai tôi nóng bừng giật giật , người tôi như muốn căng ra ...gấp vôi quyển sách lịch sử , tôi chạy ào ra khỏi lớp , trong đầu tôi đang nghĩ gì nhỉ ?? Phải rồi , nhà vệ sinh ....

_Nào ! Đứa tiếp theo , 1000 , không mặc cả . Nào nào , té đi mày , quá 1 phút rồi đấy ! - Giọng nói thì thào của thằng Sơn khiến tôi sững lại trước cửa nhà vệ sinh nam . Tôi ngó vào , thấy khoảng 6,7 thằng đang đứng lố nhố xếp hàng , thằng Sơn đứng chắn giữa bọn kia với bức tường có cái lỗ thông sang nhà vệ sinh nữ , có một thằng đang lúi húi ngó ngó .

_Nào thôi mày , hết giờ , đứa tiếp theo .- Thằng Sơn thì thào xướng tiếp , thằng kia đứng dậy đi ra , mặt chưa hết bần thần , tôi nhìn kỹ , té ra là bác Huy lớp trưởng đức cao vọng trọng lớp 11A3 . Nhìn thấy tôi hắn cười gượng gạo , gãi gãi đầu rồi đi ra .

Chan Goi Dem- Hinh anh 1

Chan Goi Dem- Hinh anh 2

Chan Goi Dem- Hinh anh 3

Chan Goi Dem- Hinh anh 4

Chan Goi Dem- Hinh anh 5

Chan Goi Dem- Hinh anh 6

Chan Goi Dem- Hinh anh 7

Chan Goi Dem- Hinh anh 8

Chan Goi Dem- Hinh anh 9

Chan Goi Dem- Hinh anh 10

Chan Goi Dem- Hinh anh 11

Chan Goi Dem- Hinh anh 12

Chan Goi Dem- Hinh anh 13

Chan Goi Dem- Hinh anh 14

Chan Goi Dem- Hinh anh 15

Chan Goi Dem- Hinh anh 16

Chan Goi Dem- Hinh anh 17

Chan Goi Dem- Hinh anh 18

Chan Goi Dem- Hinh anh 19

Chan Goi Dem- Hinh anh 20

Video clip Xem video clip gai dep lon to xinh dit nhau voi cho :

Xem Chan Goi Dem hot nhất

Tôi liền hỏi:

-Dịu dàng là thế nào hả chị?

-Là vuốt ve mơn trớn nhẹ nhàng: khi vuốt ve em đặt ngón tay vào ngón chân người đàn bà rồi vuốt nhẹ đến mông & vuốt về gót chân lại, lần thứ 2 làm mạnh hơn. Điều này dễ hiểu thôi, lần thứ nhất làm cho da thịt người đàn bà có cảm giác ngứa ngáy nhột nhạt, lần thứ 2 em chà mạnh làm họ phải rùng mình. Còn ở trên em dùng tay xoa lưng, vuốt thật nhẹ cột sống hay là nắn nhẹ 2 bắp thịt bả vai làm cho người đàn bà khoan khoái dễ chịu.

Mãi đi sâu vào lý thuyết,lúc đó trông chị nghiêm nghị quá nên sự ham muốn của tôi lắng đi lúc nào không hay, có lẽ chị mặc đồ là tránh cho tôi bị kích thích, bây giờ chị mới bước xuống khỏi giường & từ từ thoát y, chị làm thật khéo léo & nhẹ nhàng không thua gì vũ nử ở sân khấu, lúc này dương vật tôi cứng lên, tôi cũng vội vàng cởi quần áo ra quăng bừa xuống đất. Chị bước lại gần giường & dang rộng 2 chân ra bảo tôi đứng giữa 2 chân chị, chị cầm lấy dương vật đút vào âm đạo, lúc đó tôi nhịp nhẹ vài cái thì dương vật đã chạy tọt vào & khuất hẳn trong âm đạo. Tôi đang nhịp liên tục với thế đứng này thì chị bảo ngừng lại, chị ôm chặt lấy tôi & bảo tôi ngồi xuống giường. Tôi ngoan ngoản nghe theo, chị lại bảo tôi chống 2 tay xuống giường & sau đó chị vòng 2 chân của chị ra sau lưng tôi kẹp chặt lại khiến cho dương vật tôi lọt cứng vào trong âm đạo. Sau đó chị gác cặp chân thon thả của mình lên 2 vai tôi, âm đạo của chị 1 lần nữa cong vút lên, lần này dương vật tôi bị kẹp chặt trong âm đạo hơn nữa vì 2 chân chị quấn lấy cổ tôi, chị bảo tôi xiết chặt chị vào lòng để dương vật tiến sâu vào âm đạo hơn. Tôi hỏi:

-Kiểu này là kiểu gì hở chị?

-Ráng chút nữa đi em.

Nói xong chị bảo tôi thả chị ra. Sau đó chị hạ 2 chân xuống giường rồi co chân trái nghiêng về phía chân phải, còn chân phải thì gác lên chân trái tôi. Với thế nằm lạ lùng này, âm đạo sẽ nằm nghiêng 1 bên,tôi nhịp thật mạnh vào âm đạo làm chị phải rên lên vì sướng quá, rồi chị khẻ xoay người xuống mặt giường chống 2 tay xuống rồi từ từ nâng người lên, do 2 đầu gối chị chịu xuống giường nên mông chị dần dần cao lên trông giống con chó đang đứng bằng 4 chân vậy.

Kiểu này thật tuyệt vì khi nâng mông lên chị đã đưa âm đạo ra phía sau nên tôi có thể nhịp được thoải mái & dễ dàng, tôi vòng tay ôm lấy bụng chị & nhịp đều càng lúc càng nhanh, kéo mạnh về phía sau đễ nhấn dương vật vào sâu trong âm đạo. Chị sướng quá reo lên:

-Nhịp mạnh & nhanh lên em! Ôi, chị sướng quá em ơi!

Tôi rùng mình mấy cái, tinh khí bắt đầu bắn mạnh vào âm đạo, dương vật tôi ỉu xìu xuống, tôi rút dương vật ra chầm chậm để không làm mất sự hứng thú của chị. Tôi nằm vật ra giường mồ hôi rỉ ra vì quá mệt sau cái kiểu giao cấu lắt léo này. Tôi nịnh:

-Em phục chị quá, chị dạy hay quá!

Chị cũng nằm ngửa ra vẻ thỏa mãn,hổn hển nói:

-Em cũng thực hành giỏi quá chứ, đúng là học trò ngoan của chị.

Thế là cô giáo cùng học trò ngoan ôm nhau ngủ 1 giấc trong lúc cơ thể cả 2 đều trần truồng. Sau bửa cơm chiều, tôi & chị ngồi tán dóc ở phòng khách, chị hỏi:

-Lúc xuất tinh em có cảm giác gì không?

-Em thấy lâng lâng đê mê thật là tuyệt.

-Em nói đúng đó người đàn bà khi xuất tinh cũng vậy, cho nên khi họ đã xuất tinh rồi mà em lại chưa xuất tinh vì chơi dai hoặc vì yếu sức thì họ chán lắm, vì những cái nhịp của em không đem lại sự khoái cảm cho họ & ngược lại nó làm cho họ đau đớn.

-Nhưng làm sao biết được lúc nào họ xuất tinh, hả chị?

-Điều ấy dễ lắm khi đang giao cấu mà người đàn bà rên rỉ mắt nhắm nghiền lại tay chân họ túm chặt lấy em thì lúc đó họ xuất tinh.

-Khi đó em phải làm gì hả chị?

-Lúc đó em phải xiết chặt lấy họ gia tăng sức nhịp cho thật nhanh, thật mạnh & phải tập trung tư tưởng vào những giây phút đó chắc chắn em sẽ xuất tinh 1 lượt với người đàn bà. Như thế cả 2 sẽ cùng sung sướng, đê mê tuyệt diệu.

Đang chăm chú nghe những lời khuyên bảo quý giá ấy thì sự đòi hỏi xác thịt bổng dưng từ đâu ập tới, tôi không kìm chế được nên vội nói:

-Thế mình thực hành thêm 1 lần nữa đi? Sao em thấy hứng quá chị ơi!

Chị bật cười & mắng:

-Cái đồ quỷ nè! Chỉ ham thực hành trong khi chưa nắm vững lý thuyết gì cả.

-Hôm nào chị cho bò 1 bữa không còn đủ sức để về cho biết.

Tôi cười hì hì đáp lại:

-Nếu không về nổi thì em ngủ lại đây luôn với chị, 2 chị em mình mặc sức mà thực hành những lý thuyết của chị.

-Bộ mới có 17 tuổi mà khí đã tích đầy bụng rồi sao? Hăng vừa thôi chứ.

Không nói năng gì cả, tôi cởi phăng quần áo mình ra vất trên thành ghế salon, nhào tới bế phốc chị ra khỏi ghế & đặt chị nằm dài trên đi văng. Tôi nhanh nhẹn cởi phăng hàng nút áo của chị, 2 tay tôi luồn ngang hông chị nắm lấy lưng quần chị & tuột mạnh ra khỏi đôi chân tuyệt đẹp của chị, cởi đồ xong tôi nói:

-Thưa chị bây giờ em sẵn sàng tuân lệnh chị.

-Lệnh của chị là em phải tuột xuống đất mau.

Tôi ngạc nhiên kêu lên:

-ủa! Sao lại xuống đất, bộ chị tính đuổi em về hay sao?

-Đồ khỉ! Đừng có ngốc thế, chị nào có đuổi em về đâu, có em chị vui & sướng lắm chứ, chị bảo thì em cứ làm theo đi.

Theo lệnh chị tôi ngồi dậy bước xuống đất cầm theo cái gối nằm,chị bước theo sau tôi. Đến vách tường, chị bảo tôi để cái gối nằm xuống sát vách, chị ngồi lên gối lưng tựa vào vách dang rộng 2 chân ra,tôi thấy 2 mép thịt của chị cong lên phía trên âm đạo 1 chút, âm hộ thấp thoáng ẩn hiện dưới đám lông quăn queo đen mướt trông hấp dẫn vô cùng. Nhìn thấy vậy tôi biết mình phải làm gì rồi, tôitiến đến bên chị quỳ gối xuống, tay cầm dương vật cọ quanh âm hộ chị 1 hồi lâu làm chị sướng đê mê 2 mắt chị nhắm nghiền lại khẻ mấp máy, nước nhờn từ âm hạch của chị từ từ rỉ ra… Tôi cầm lấy dương vật ấn nhẹ vào âm đạo vì sợ làm mạnh chị sẽ bị đau nhưng do nước nhờn chị rỉ ra nhiều quá làm cho dương vật chạy tuột vào âm đạo 1 cách không mấy khó khăn. Lúc đó chị bảo tôi rút dương vật ra khỏi âm đạo khoảng 2-3 phân rồi nhắm thật kỹ mà đâm vào. Tôi thầm nghỉ kiểu gì mà kỳ lạ thế, trông thật hung bạo, y như cầm dao đâm vào bụng người ta vậy.Tuy nghỉ thế nhưng nhưng tôi vẫn nghe lời chị nhắm thật kỹ âm đạo & lao mạnh dương vật vào, tôi chỉ sợ đâm trượt ra ngoài nhưng lạ thay khi lao mạnh thì dương vật đã tuột vào trong âm đạo ngay, chị nấc nhẹ 1 cái và kêu lên sung sướng đầy thỏa mãn, lao vào rút ra được vài cái tôi cảm thấy mệt liền ôm chầm lấy chị & nhịp lia lịa khi ấy chị cũng ôm chặt lấy tôi & kêu lên:

-Ôi ! Sướng quá, chị sướng quá em ơi!

Bàn tay chị vuốt nhẹ 2 bên cột sống của tôi khiến tôi rợn cả người, cùng lúc đó 1 cảm giác lâng lâng đến cực độ, tinh khí tôi bắn ồ ạt xối xả vào âm đạo của chị… Lúc rút dương vật ra khỏi âm đạo thì nó đã xìu xuống, ủ rủ như gà mắc mưa tinh khí & nước nhờn dính khắp dương vật của tôi, chị mĩm cười chỉ vào dương vật nói rằng:

-Cậu quý tử đang khóc kìa, ai biểu em ép nó chơi với chị làm chi, bây giờ nó khóc lấy ai mà dổ nó. Tôi ngượng đỏ cả mặt không biết trả lời ra sao, bèn đánh trống lảng:

-Chơi kỳ này mệt quá chừng.

-Tuy em mệt nhưng kiểu này làm chị sướng lắm.

-Chị bất công quá, em thì lỏng cả đầu gối, mỏi chân gần chết còn chị thì sướng 1 mình.

-ấy, em đừng trách chị. Sau này chị sẽ dạy em 1 kiểu chơi chỉ có đàn ông là sung sướng mà thôi còn đàn bà thì mệt lả người ra.

-Kiểu gì vậy chị? Thực hành ra sao hả chị?

Thì từ từ chứ, em làm gì mà gấp vậy.

Nói xong chị lấy khăn lau dương vật cho tôi, vừa lau chị vừa nói:

-Dương vật của em nó sụi lơ như vậy mà còn đòi làm ăn gì nữa. Em thật là ham ăn, em nên nhớ sướng mau là xuất tinh mau đấy.

-Muốn tránh điều đó, em phải làm sao hả chị?

Thì em phải từ từ không được hấp tấp, bộp chộp làm xuất tinh quá sớm khiến người đàn bà mất đi sự hứng thú. Muốn không xuất tinh sớm thì em phải tập trung tư tưởng để đè nén sự xuất tinh lại 1 cách cương quyết: khi dương vật mới ấn vào âm đạo thì em phải nhịp nhẹ & đều, khi đã vào sâu em phải ngừng lại khoảng 1 phút sau đó thì mới tiếp tục nhịp đều vì khi ở ngoài dương vật đã quen thuộc với không khí bình thường, nên khi em nhét nó vào trong âm đạo thì sự ẩm ướt của âm đạo cộng với cái nóng khoảng 41-42 độ C & sự cọ sát giửa dương vật với âm đạo sẽ tác động mạnh đến thần kinh làm em xuất tinh sớm,vì vậy muốn tránh em phải dừng lại làm cho dương vật làm quen với khí hậu & hoàn cảnh mới. Khi đã vượt qua giai đoạn đó thì tư tưởng em sẽ trở lại bình tỉnh & sáng suốt, lúc đó sự hưng phấn của em sẽ chậm hơn không làm em xuất tinh sớm. Ngoài ra muốn kéo dài sự giao cấu em phải tập trung tư tưởng suy nghỉ đến việc khác chẳng hạn trò truyện với người đàn bà hay làm 1 việc gì đó thì tư tưởng em sẽ quên đi sự kích thích & còn 1 cách khác nửa là sau khi nhịp mạnh vào âm đạo thì em dừng lại 1 tí xong rồi em lại nhịp đều vài cái rồi lại nghỉ, cứ thế em kéo dài sự giao cấu đến cả giờ cũng được.

-Ngoài các cách trên em không nên dùng các loại thuốc kích thích sinh dục vì các thuốc này rất nguy hiểm, nếu uống nhiều nó sẽ làm tê liệt dương vật, về sau có thể mắc bệnh suy nhược sinh dục. Dương vật của em có thể bị sưng vù lên khi xuất tinh hoặc sẽ mất khả năng xuất tinh hoặc xuất tinh hoài không cách gì cản lại, 2 hòn dái em sẽ bị sưng to lên rất nguy hiểm.

-Tóm lại, dù em có chơi kiểu nào đi nữa thì lúc xuất tinh cũng phải thoải mái, cả 2 cùng ôm ấp vuốt ve nhau & cùng xuất tinh 1 lượt thì sẽ đạt được những khoái cảm tuyệt vời.

Trong khi chị đang ngồi tựa lưng vào vách tường giảng bài thì tôi nằm dài dưới nền gạch bông & ngắm ngía tấm thân ngọc ngà của chị. Thân thể chị tuyệt vời hấp dẫn làm sao, phần dưới cơ thể chị nổi bật lên giửa làn da trắng nỏn nà ấy là 1 đám lông đen tuyền, quăn queo mọc xuôi chiều từ trên xuống dưới trông thật hấp dẫn, cặp đùi của chị dài & thon cộng với đôi mông nẩy nở căn cứng tạo ra cho người ngắm nó có cảm giác như khiêu khích mời mọc trông thật là khiêu gợi…

Đang mãi ngắm chị,tôi bổng giật mình vì tiếng “bong bong bong” trong trẻo phát ra từ chiếc đồng hồ nhà chị.Ngước mắt lên nhìn chiếc đồng hồ đã 8 giờ tối rồi, tôi nói với chị:

-Ôi! thời gian trôi qua mau quá hả chị, hôm nay em ngủ luôn ở đây với chị được không chị?

-Bộ em tính ngày mai không đi học sao?

-Ngày mai em nghỉ vì là chủ nhật mà.

-ừ nhỉ! Mai là chủ nhật rồi mà chị quên mất.

Nói xong chị mĩm cười & cúi xuống đưa tay vuốt ve đám lông mọc tua tủa vây quanh dương vật của tôi, chị tinh nghịch xoắn các sợi lông vào làm tôi đau điếng,rồi chị cầm lấy dương vật của tôi mà vuốt ve nắn bóp,chị lại rờ rẫm vào 2 hòn dái tôi, vì nhột nhạt quá nên 2 hòn dái tôi teo lại & săn cứng, 1 cảm giác đầy khoái lạc lan dần trong cơ thể tôi, mặt tôi nóng bừng tim đập loạn xạ. Dương vật từ từ cương cứng lên, đầu dương vật lúc này căng tròn như 1 chiếc tên lửa trông thật oai nghiêm hùng dũng. Sự ham muốn khoái lạc dâng lên mạnh mẽ trong tôi, tôi nhìn chằm chằm vào thân thể trần truồng của chị chỉ muốn nhào tới ăn tươi nuốt sống chị cho thỏa cơn khát vọng điên cuồng về tình dục, thấy thế chị liền bảo tôi:

-Sao hôm nay em hăng quá vậy? Bây giờ 2 chị em mình vào phòng ngủ đi, trong đó ấm cúng hơn, vào đó rồi làm gì thì làm.

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :

Đọc Chan Goi Dem mới nhất 2014

Nói rồi thì người trung niên cũng bỏ vào trong, nhưng lần này vẫn để cây đèn lại trên bàn. Tiến lui cui mở túi xách dưới chân bàn để tìm khăn lông, quần áo mặc ở nhà, rồi lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài.

Theo hướng chỉ tay của người trung niên, Tiến tìm không xa bên hông căn nhà là một cái mương. Theo ánh đèn le lói phát ra từ cửa sổ căn nhà, Tiến mò dần từng bước xuống bờ. May mắn thay, Tiến tìm được một cây cầu để bước xuống.

Đứng xớ rớ đó chừng vài giây, Tiến chẳng biết phải làm sao . Mười mấy năm bên xứ Mỹ rồi, chỉ tắm bồn và vòi sen, Tiến đã quen và quên đi cái thuở nào hay tắm mương rồi. Tiến thấy hơi ớn khi nghĩ tới bàn chân mình đạp xuống bùn non mềm mềm…
Trời lúc đó cũng đã tối, tối như bưng và không còn thấy xa xa nữa, chỉ còn lại ánh đèn mờ nhạt hắt ra từ căn nhà, chung quanh không có lấy một ánh đèn nào le lói khác nữa, điều này cho Tiến biết là gần đây không có căn nhà nào cả.

Gió rào rạt lao xao, tiếng nước chảy róc rách, và tiếng côn trùng kêu man man. Đó là những âm thanh giờ đây mà Tiến có thể nghe thấy được, và là những âm thanh không được an lành cho lắm khi trong lòng Tiến giờ đây chỉ nghĩ những điều thấy sợ . Tự trấn an lấy lòng mình Tiến bước lần xuống cầu. Cầu được đóng bằng miếng ván dẹp, nước đọng lâu ngày đóng thành rong làm cho trơn trợt. Tiến bỏ giày ra đi bằng chân không cho khỏi bị té. Mặt cầu trơn ướt, cảm giác lành lạnh ở lòng bàn chân làm cho Tiến ơn ớn lên tận cột sống. Tiến khẻ rùng mình.

Dù cố gắng tránh né, tự trấn an nhưng không thể nào tránh được trong không gian u tĩnh như thế này: Tiến lại không nghĩ tới ma. Tiến lại nhìn quanh, hồi hộp và sợ sệt bắt gặp một bóng nào núp ở sau lưng, trong một góc cây to bên kia, hay bụi tre bên nọ, hay ít ra là từ dưới bờ mương, thình lình phóng ra để chụp lấy Tiến, bóp cổ Tiến hay chỉ hù cho Tiến sợ đến chết giấc, rồi mang Tiến ra bụi tre gần đó dấu.

Tiến nhắm mắt. Hít một hơi thật dài, Tiến nghĩ tới Phật, nghĩ rằng câu “na-mô a di đà phật” có thể trấn an được lòng mình.

Tiến bước lần tới cuối cầu. Định trầm mình xuống nước, cả luôn quần áo dơ, nhưng chợt nghĩ ngày mai này đi sớm, quần áo để ướt lấy gì làm cho khô. Tiến nghĩ ngợi, nhìn quanh như để cho chắc chắn lần nữa là quanh đây không có ai, dẫu biết rằng hoàn toàn không có ai cả, Tiến từ từ lột hết áo quần. Vắt ngay ngắn lên thành cầu, Tiến trần truồng dò chân xuống nước.

Nước mát thật! Tiến đưa cả hai chân xuống nước. Cảm giác sợ cũng đã bớt phần nào . Tiến đưa tay bụm lại thành gáo phác nước lên người. Mát quá! Tiến chẳng cần nghĩ ngợi thêm gì nữa, vội lao mình xuống nước. “Ùm”. Tới ngụp cả đầu xuống nước. Tay khua khua trong lòng nước, nghĩ sao rồi Tiến quyết định bơi một vòng nhỏ. Đã từ lâu lắm rồi, từ cái ngày bận bịu với sách vỡ, Tiến chưa hề được bơi, nhất là giờ đây được bơi trong một cái mương mát mẻ như cái mương “ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn” vậy, Tiến vừa bơi vừa nhớ tới thuở thiếu thời nô đùa với đám bạn ở những con mương như thế này. Và khi đó thì tình yêu đầu đời của Tiến và con Ni cũng chớm nở.

Tắm rửa, kỳ cọ xong xuôi, Tiến leo lên cầu. Chắc ăn với những gì chung quanh đây là an toàn, những ý nghĩ về ma quái không còn nữa, Tiến mạnh dạn vói lấy khăn lông lau mình một cách tự nhiên như không có ai có thể nhìn thấy.

Chợt có linh tính gì đó Tiến nhìn lên. Một bóng trắng từ phía căn nhà vụt qua, không cần phải nhìn rõ, bóng trắng đó rõ là của một người con gái, với những bước chạy nhẹ nhàng như bay.

Tiến giật nảy mình lúi chúi về phía sau, chút nữa là rớt xuống mương rồi. Gượng đứng vững, Tiến mau mắn lấy khăn bụm lấy chỗ kín, nghĩ thầm, “Trời, hồi nãy tới giờ mình tắm truồng bị cổ thấy hết trơn rồi.” Vì lo mắc cỡ nên Tiến quên bẵng đi sự sợ sệt, nếu mà lúc nãy đây Tiến không có ở truồng thì chắc rằng Tiến sẽ sợ lắm, một bóng trắng trong đêm chạy vút qua và biến mất thử hỏi là ma hay là người! Và điều đó không cần phải nói, Tiến sẽ chẳng bao giờ dám ở nhà của người trung niên nọ.

Vã lại Tiến nghĩ người con gái đó là con của người trung niên nên cũng chẳng thèm nghĩ ngợi gì nữa, “mai này đi sớm rồi, có gặp mặt cổ đâu mà mắc cỡ”, nghĩ tới đó thì Tiến mặc vội áo quần, gom góp đồ dơ và đôi giày, bước chân trần chạm chạp trở về căn nhà.

Vừa bước vào trong, Tiến đã thấy người trung niên kia ngồi sẵn trên bàn với một tộ cơm, cạnh đó là dĩa cá trê chiên nước mắm gừng và tô canh bầu. Tiến gật đầu chào người trung niên rồi vội vã gom dọn quần áo dơ vào túi xách.
Người trung niên chợt hỏi:
- Quê cháu ở đâu ?
- Dạ ở Thủ Dầu Một.
- Cháu ở thành phố về thăm hả ?
Nghĩ tới người trung niên quá tốt bụng, Tiến không nỡ nói dối:
- Và cháu ở nước ngoài về.
- Hèn chi, nhìn cháu không giống dân thành phố chút nào. Vừa trắng lại lịch sự mũ mĩ như con gái đó. Dân nước ngoài bộ ai cũng vậy hết hay sao vậy cháu.
Tiến e lệ cúi đầu:
- Dạ, cháu không biết nữa, tánh cháu từ nhỏ là như vậy.
- Mèn đéc ơi, “bây” như vậy thì con gái chê làm sao, nhưng cũng tốt bên nước ngoài nó cũng có cái hay của nó, chứ đâu giống như dân quê mùa cục mịch như bác.
Tiến trả lời:
- Dạ , không có đâu bác, dân quê cũng có cái hay của dân quê . Tính tình của họ lúc nào cũng bình dị như nước trên mặt hồ.
- Thiệt vậy sao ? người trung niên nói và cười to.
Ngừng một giây, người trung niên hỏi:
- “Bây” có người trung ý chưa?
Nghĩ tới người trung niên đã biết mình là Việt Kiều, với lại đã biết ông ta có đứa con gái, bây giờ lại hỏi câu đó, chắc rằng ổng muốn gán ghép gì đây, Tiến hơi sợ , lại nghĩ chuyến về quê này thế nào cũng bị ba má bắt lấy vợ, Tiến vội trả lời đại:
- Và cháu còn nhỏ chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, cháu muốn lo sự nghiệp.
Người trung niên đánh đùi cái chát, Tiến lo sợ ông ấy nổi nóng.
Nhưng không, ông nói:
- Hay, hay! Còn trẻ mà có chí cao . Giỏi giỏi!
Tiến cũng không ngờ là ông ta khen mình, e lệ cúi đầu.
Ông ta lại nói:
- Thôi ăn cơm đi. Trễ lắm rồi!

Tiến vâng dạ rồi xin phép được ăn. Không biết có phải vì quá đói hay lâu lắm rồi Tiến không được ăn cá trê nước mắm gừng, mà Tiến thấy món ăn ngon hết cỡ, ngon còn hơn những món ăn Tiến đi các nhà hàng Hồng Kông nổi tiếng bên xứ cờ hoa này, dù là cơm và canh đã nguội lạnh lâu rồi.

Tiến ăn ngấu nghiến, mặc kệ người trung niên có nhìn. Thật ra ông không nhìn Tiến ăn, mà chỉ chăm chú vấn điếu thuốc rê, mồi lửa và phì phà điếu thuốc trên môi ra vẻ trầm ngâm nhìn ra cửa xa xăm. Mười phút trôi qua trong im lặng. Người trung niên vẫn điếu thuốc rê phì phà với cặp mắt xa xăm. Cũng có thể ông đang chờ cho Tiến ăn xong xuôi, đi ngủ rồi mới làm công việc của mình.
Chợt ông lên tiếng:
- Con nước lại chuẩn bị dâng cao . Mới đó thì đã tháng Mười rồi, lẹ thật! Đã hơn một năm rồi

Tiến nuốt luôn miếng cá trê cuối cùng xuống cổ họng, ngưng đủa nhìn người trung niên thầm nghĩ, không biết bác này đang nói điều chi , chắc có lẽ bác đang tính dòng thủy lưu lên xuống cho việc canh tác ruộng rẩy của bác.
Tiến ăn xong, lẵng lặng gom chén bát định bưng đi rửa, người trung niên chặn lại:
- Để đó đi cháu! Mai con gái bác rửa. Cháu đi nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải về Thủ Dầu Một nữa, không đủ sức thì làm sau dậy nổi.
Tiến nhìn sự nhân từ của người trung niên đáp:
- Vậy, bác cũng đi ngủ sớm.
- Không, bác không ngủ được, bác con phải đi giăng câu, và canh mấy cái bờ đê mới đắp có bị lỡ, nước lóng rày chảy xiết lắm, không canh không được. Cũng nhờ vậy mà cá lên nhiều, thu hoạch cũng lớn.
- Vậy, bác cẩn thận.

Nói cho suông miệng, rồi thì Tiến rỏn rẻn đến bên giường kéo mùng xuống, quên cả chuyện lau miệng, đánh răng, sợ vì sẽ làm phiền người trung niên phải chợ đợi nữa.
Người trung niên sau khi thấy Tiến đã chui vào mùng và tấn chân mùng lại gọn gẽ, bèn bưng cây đèn dầu duy nhất trong nhà lên, soi soi về phía mùng như chắc rằng mọi chuyện đã ổn thõa, liền bước đi.

Tiến vờ nhắm mắt như đã bắt đầu ngủ cho người trung niên yên tâm.
Sau đó, người trung niên mới cầm cây đèn dầu đi ra cửa. Tiến mở mắt trông theo, chỉ thấy tấm lưng của ông ta khuất trước khi cánh cửa khép lại, và màn đêm trở về với sự tĩnh mịch.

Tiến quay mặt vào tường, lùi xùi co chân lại, hai bàn tay dúi giữa đùi cho ấm, bắt đầu đi vào giấc mộng. Bên ngoài tiếng lẽng kẽng, lụp cụp vang lên, trong mơ màng Tiến đoán rằng người trung niên đang vác cuốc và cần câu ra đồng.

Tuy giường lạ, nhưng vì quá mệt mỏi suốt một chặn đường dài, Tiến đi vào giấc ngủ một cách nhanh chóng.

Trong giấc mơ Tiến thấy mình lạc vào một vườn hồng xa lạ, tay cầm một cây roi thật to và thật dài, thân cây cứng ngắt với những lằn gân nổi cuồn cuộn. Trên con đường trải dài đi sâu vào trong vườn , dọc theo hai bên đường, là những đóa hoa hồng nở rộ, nào là hồng đỏ, hồng nhung, hồng cam, hồng tím đủ loại phơi bày trước mắt. Tiến thấy choáng ngợp với vạn sắc màu đua nhau khoe trước mắt. Kích động trong lòng, Tiến vừa đi vừa cầm cây to dài quất lia lịa vào những cánh hoa yếu ớt, tất cả hoa hồng lần lượt lác đác dưới chân Tiến, tạo thành một thảm hoa hồng sau bước chân, Tiến cảm thấy mình như một ông hoàng đang reo rắt sự ấm no đến cho dân làng. Rồi người con gái xuất hiện trước mặt Tiến, dưới một vòm cửa trát vàng sáng chói. Nàng cười duyên với Tiến, đưa tay mềm mại vẫy gọi. Tiến ôm gậy vội vã bước theo, vừa đi vừa nhìn người con gái mà nàng cứ lâu lâu lại quay mặt lại nhìn Tiến niềm nở. Giờ đây Tiến mới chợt nhớ cái áo trắng nàng đang mặc chính là của cái bóng trắng ban nãy lúc Tiến tắm ở bờ mương trông thấy. Và khuôn mặt của nàng nữa, bây giờ mới thấy. Nàng khá xinh đẹp với khuôn mặt bầu bầu sáng như vầng trăng tháng Chín, làm cho Tiến thấy hơi xao xuyến, rão bước thật nhanh theo cô gái, nhưng cớ sao Tiến càng bước nhanh thì bóng dáng nàng lại cách xa hơn. Tiến chạy miệt mài những cũng không bắt kịp nàng…

Giật mình tỉnh giấc, mới hay Tiến đang nằm mộng. Sờ xuống đùi cảm thấy quần đã ướt. Thì ra trong mơ Tiến gặp được con gái của người trung niên, lúc tỉnh dậy đã biết mình mộng tinh ướt cả quần. Hơi e thẹn , Tiến cởi quần định mang ra bờ mương giặt, thình lình trong bóng đêm mờ mờ, Tiến nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó bước ra từ phòng trong. Nhìn ra cửa trước vẫn còn đóng, Tiến biết rằng người trung niên kia vẫn chưa về, thế ra tiếng bước chân đó là ai ? Có lẽ là con gái của ông ta đã thức dậy, Tiến nghĩ. Vội vàng kéo quần trở lại, Tiến nằm im để nghe động tịnh.

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :


Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.

Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.

Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.

Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.

Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.

Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống.

Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.

Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.

Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.

Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.

Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.

Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.

Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.

Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.

Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.

Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.

Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.

Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.

Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.

Chan Goi Dem Không lối thoát 4

Đi làm ca đêm về, tôi ngủ bù đến trưa vẫn chưa thấy đã. Nếu không nghe tiếng lịch kịch chắc là tôi còn ngủ nữa, bỏ quên ăn trưa cũng chịu. Thế nhưng cái bước đi lạch bạch như vịt bầu khiến tôi biết ngay là chị Tám đã về. Mấy bữa rày, chị đi sanh, đâu dè chị về sớm vậy. Tôi vẫn mắt nhắm mắt mở cất tiếng hỏi : Chị dìa đó hả, chị Tám ? Tôi nghe tiếng ờ ờ đáp lại. Tôi lại hỏi thêm : sao không nằm ở nhà bảo sanh thêm vài hôm, dìa chi sớm cho cực. Chị Tám than : ở cũng không nằm yên, lu bu lo ở nhà cậu không có ai chăm sóc, ăn tầm bậy rủi bịnh chết, hồi này người ta chọt bụng rất nhiều, nhà thương hổng đủ chỗ chứa.

Tôi nghe mà mừng húm. Tôi ở chung nhà với chị Tám, khi dọn vô rồi mới biết chị sống cảnh “ già nhân ngãi non vợ chồng “ với một khứa có chân giám đốc xí nghiệp nào đó. Cha nội này có bà lớn, nhưng hốt luôn chị để sơ cua, lâu lâu có chỗ đá gà vừa an toàn, vừa khỏi sợ bịnh. Tháng tháng chả xón cho ít tiền, nên xem chị là cái cối để chả lui tới dọng chày quết vài cối rồi dông.

Thấy cảnh một trai một gái ở chung không tiện, tôi xin dọn ra ngay từ ngày đầu, nhưng chị biểu đừng. Chị ở một mình sợ đủ thứ, từ tên trộm đạo tới mấy thằng làm ẩu, dù sao có bóng dáng đàn ông vẫn hơn. Tôi sợ tía non kia ghen, chị nói đừng lo cứ nhận là em bà con được rồi. Cha nội bồ chị cũng chỉ cần có hũ mắm lâu lâu đổi món là được, nên cũng hổng “ khe “ khi nghe chị ráo hoảnh giới thiệu tôi là em chị.

Có lần, chả cụng đầu tôi, còn ân cần dặn dò : cậu ở với chị, săn sóc bả dùm anh. Có người, anh cũng đỡ lo, chớ anh kẹt quá, hổng tới đây lo hà rầm cho chị được. Tôi ừ hử cho xong việc.

Chị Tám lúc nào cũng lệt bệt như vịt bầu, người thì nhỏ con mà lưng cong như tôm luộc, tôi chọc nói : cái lưng bà là nòi đẻ con dữ lắm, bởi mỗi khi bà gần ổng, bà co rút người lại nên ổng bắn xí quách ra bằng hết, có chửa là cái chắc. Chị chẳng những hổng giận mà còn nạt yêu tôi : đồ quỉ, ăn nói tầm bậy.

Còn khi chị cất bước đi thì chưa thấy người đã thấy cặp vú đội lềnh lễnh đưa hẳn ra trước. Tôi giỡn la : ui xe tăng có cặp đèn pha đang tới. Chị cười như nắc nẻ. Tôi đùa dai như đỉa : sao bà có cặp vú bự tổ chảng vậy, bà mang nó có thấy mệt hôn ? Chị rủa tôi tình tứ : trời sanh đàn bà có vú, lớn nhỏ là tự ên, ai muốn mà được, ai không mà được. Hỏi gì lãng nhách, bộ nặng thì đem cắt quăng đi sao.

Tôi chóc chóc cái miệng : ậy, đừng quăng đi uổng, ổng thấy mất bắt đền tui thì chết. Bà có cần để tui cất dùm, lâu lâu có muốn lấy lại thì tui dán keo lên cho. Ổng mết bà là cũng do hai quả bưởi này, bà mà cắt thì ổng đá bà luôn. Chị Tám sấn vô tôi đấm thùm thụp, tôi quơ tay đỡ bằng chết. Chị quơ quào đập tứ tung, tôi phải ôm khóa cứng chị lại mới khỏi bị đánh. Tôi kẹp hai tay chị, thúc thủ kéo vào trước ngực, sợ chị khua tiếp, tôi phải niền chị lại, hai mu bàn tay tôi cọ lia lịa vô vú chị đùng đùng mới giữ nổi chị.

Tôi đi làm khuya, chị ở nhà một mình. Bữa nào có bồ tới thì hai người xài nhau loạn xạ, còn không thì chị ngủ mình ên. Sáng ra tôi về, có khi chị còn say sưa ngủ, tôi mệt đứ đừ nên cũng đi nằm quách cho xong. Nhưng chị càm ràm hoài về cái tật bừa bãi của tôi, chị nói đàn ông con trai mà ở dơ như hủi, quần áo thay hổng giặt hôi òm. Chị nhặt nhạnh đem giặt chung với đồ của chị. Tôi lại trửng giỡn : bà giặt đồ của tui thì bà bắt tui nằm trên hay bà nằm trên, chị lại rượt tôi thụi oạch oạch.

Chị em giỡn nhau như vậy suốt ngày, ai cũng thấy đỡ buồn chút chút. Có hồi, tôi đang ngủ chị cũng lôi đầu dậy, đòi thay ra nêm đem giặt. Tôi cằn nhằn mà chị hổng nghe. Thứ con trai mới lớn, ngủ dậy cặc dái đội quần, tôi mắc cở tổ mẹ. Chị thì tỉnh bơ còn kêu : dái gì mà nhạy còn hơn cò súng. Chị khuyến khích tôi : coi trong sở có ai thiếu đàn ông thì rước về một con “ đề xạc “ cho phẻ. Tôi giả bộ ngây thơ hỏi “ đề xạc “ là cái gì, chị cáu tiết nói : là nhét dái vô cái lỗ mà nắc chớ còn gì nữa. Tôi làm mặt lì gạ : vậy tôi rước chị để làm chiện đó chị ưng hôn. Chị háy tôi thiếu điều muốn xớt văng bộ đồ lòng ra.

Sáng nay thì hai cái vú chị lõng bõng những sữa là sữa. Chị đi mà tụi nó cứ rung rung. Tôi há hốc mồm vẻ thèm thuồng, chịu hết nổi, tôi liếm môi từng chặp. Chị rên : thèm gì mà thèm dữ dội vậy cha nội. Tôi nói : chèn ơi, hai trái dừa của bà nó lớn bộn rồi, nước muốn trào ra hết trơn, ngó tụi nó nhúc nhích, nhúc nhích, tui muốn khát nước quá. Chị phủi phủi tay đuổi xua : tầm bậy tầm bạ, sữa để cho con nhỏ nó bú, chưa gì đã muốn chia phần. Tôi gãi đầu gãi tai làm thinh.

Tôi bắt sang đề tài khác với chị : tui hỏi thiệt bà đừng giận, vậy chớ bà quen ăn thì nhịn có thấy khó chịu hôn. Chị vờ như chưa rõ câu tôi hỏi nên nói lơ lửng : ai mà không ăn, đói thì ai chẳng khó chịu. Tôi phải nói lại cho rõ : không, ăn là ăn món khác kìa, tỉ như bà nói là nhét dái vô cái lỗ mà nắc đó. Ổng nhét ì xèo, rồi lúc hổng được nhét thì bà ra sao. Chị lại chửi um : cái đầu bịnh hoạn nên lúc nào cũng nghĩ bậy.

Thú thực ở chung với chị mà nín câm chắc là khùng. Người chị phây phây như thế, vú là vú, mông là mông mà biểu tôi nhịn thì chết sướng hơn. Nhiều khi thấy chị chổng mông quét nhà hay làng xàng đứng vo gạo, hai tay chị vận động làm cặp vú rung rinh, cái đít nguây nguẩy, thiệt tôi muốn a lại đợp cắn một phát cho đã. Tôi nghĩ vú đó mà ngậm đầy họng chắc là êm vô cùng. Còn mông chị nữa, chèn ơi lột nó ra mà cắn cái bóc e còn kêu hơn cắn hạt dưa.

Nhưng chỉ dám tơ tưởng thế thôi, chớ mụ nội tôi cũng chưa dám xớ rớ tới. Tôi e chị cà rỡn cái miệng chớ đàn bà nào khi bị con trai nhào vô làm bậy mà không phản ứng. Dù sao ở chung với nhau phải giữ kẽ, luông tuồng đến khi như chén nước hắt đi hốt lại sao cho đầy đủ nữa.

Vậy mà có một bữa hổng hiểu tôi gồng mình hay sao mà hai tay tôi giơ ra thành một nắm và tưng tưng như đang cân món gì đó, chị Tám thấy lạ nên chất vấn : cậu đang thử trọng lượng thứ gì vậy, y hệt đang tưng cục xôi trong tay. Tôi mắc cở quá ai dè bị bắt gặp, nhưng đã lỡ thì cũng nhóng tới luôn : tui đang thử ướm coi hai cái vú của bà lớn cỡ vừa bàn tay tui hôn đó mà. Chớ thấy nó rột rột trong ngực áo chị, muốn nhảy xổm ra ngoài luôn, tôi nhột quá.

Chị Tám có vẻ hãnh diện vì lời khen của tôi. Chị vừa hơi ưỡn ngực ra cho cặp vú lềnh khênh như phẩm oản, vừa nói khích : lớn gì đâu mà lớn, có điều sữa nhiều quá, con nhỏ bú sặc tới sặc lui mà hổng hết, nhức thấy tổ. Tôi lì lợm gạ chị : vậy sao bà hổng nhờ tui bú dùm cho, bà để nó cương nhức thành nhọt bọc có mủ đầy thì ứ hơi. Nói rồi, tôi lăm lăm xòe cả hai bàn tay ra định vồ lấy hai cái vú, chị lách mình cái rột vọt đi, miệng la lên : hỏi chưa biết người ta có chịu chưa mà hai tay muốn bốc hốt rồi. Tôi cười hề hề trả lời : bởi bà đứng đâu cũng nạnh chúng ra làm tui nổi sùng ứ nhựa. Tui thì thèm mà bà thì cứ làng xàng đưa chúng ra nhử mãi.

Có một bữa, hổng biết dích vô cái thứ gì mà tôi đau bụng bằng chết. Đang đi làm mà chạy thiếu điều muốn lòi trê nên phải xin phép con nhỏ “ lít “ dìa nghỉ. Ngồi lái xe mà cứ sợ chọt bụng vãi cả ra quần. Tới nhà, tôi chạy rẹt vô như ma đuổi, vừa bụm đít vừa lao đi. Chị Tám đang cho con nhỏ bú, áo cởi mẹ hết trơn, hai vú bày nặng trĩu. Tôi mắc chảy tháo đâu còn hơi sức đâu mà nghía mà giỡn, nhưng đau bụng quá nên chẳng kịp cài cửa phòng vệ sinh lại.

Tôi ngồi rặn è è, mà bụng thì đau còn phân thì chẳng chịu tháo ra. Mờ hôi mồ kê xuất dầm dề, thở như con heo bị thọc tiết. Chị Tám cứ hỏi nhóng : sao vậy, sao vậy rồi thấy tôi rên còn hơn đàn bà đẻ, chị vội đặt con nhỏ xuống chạy vô thăm chừng coi ra sao. Tôi ngồi không nổi, đứng cũng hổng xong, cặc dái thòng lòng. Vậy mà thấy chị Tám hớt hải na vào hổng kịp cài lại áo, tôi bỗng la toáng lên : ôi cái dzú, cái dzú. Chị Tám tưởng tôi chọc chị nên xỉ vả : ỉa hổng ra không lo còn khen cái dzú, cái dzú. Tôi xua tay lia lịa, bị đau tảng thần nên cái nọ xọ cái kia. Tôi hét lên : giỡn mụ nội tui chớ giỡn, đau muốn sút dái ra, bà hổng giúp cho tôi vịn còn đứng càm ràm.

Chị Tám thấy mồ hôi tôi có giọt nên biết là thiệt. Chị áp lại gần nói mắc mỏ : nè vịn vô đi cha nội, ham ăn bậy nên bị tào tháo rượt chớ gì. Tôi mở thao láo mắt dòm vô cặp vú chị để mong giảm bớt cơn đau, nhưng cũng không nén được. Chị thấy tay tôi run quá, bấu vô vai bị trượt hoài, chị phải cầm lấy cánh tay tôi vòng qua lưng chị cho vững. Một cánh tay tôi bị chị kẹp đơ, nhưng còn loạng choạng nên cánh tay còn lại tôi phải chụp quanh người chị mới khỏi té.

Chính cái cánh tay tội lỗi này làm tôi trụ được. Bởi vì tôi nhận ra phần trước của cánh tay thì đang dựa dán vào bên nách chị còn bàn tay thì chẳng hiểu sao đang đặt lên bầu vú của chị. Sự mềm mềm ấm ấm của cái vú làm tôi tỉnh liền, tôi vò vò cái vú để quên nỗi đau và tự dưng bụng bớt nhột.

Từ khóa cho chủ đề Chan Goi Dem liên quan :

Xem thêm chủ đề Chan Goi Dem liên quan :

 Tâm sự đit nhau với gái đẹp và những cuộc tình

Câu chuyện mà mình sắp viết ra đây là việc hoàn toàn có thật của bản thân mình, cũng muốn chia sẻ một caí gì đó gọi là cảm xúc cho các ace, hình ảnh thì mình dùng hình ảnh minh họa cho bài viết thêm sinh động thôi chứ lúc ấy mình k có chụp ảnh. Mình tham gia cũng chỉ mong là nếu e đọc được những dòng này, có thể hiểu về bản thân mình hơn. Cảm ơn tất cả những ai đã đọc hết câu chuyện của mình

Viết Về em con gái đẹp dâm thường xem phim sex

Câu chuyện mây mưa mà tôi sắp chia sẻ với các bạn độc giả trong box NKMM nói riêng cũng như toàn bộ độc giả nói chung là một câu chuyện của ngày hôm qua...

Đừng bảo mình là đĩ nữa .. mà là vợ anh

Ngày bị vất bỏ. Ngày người mà em yêu tàn nhẫn đá văng em ra khỏi cuộc sống của anh ta, em trơ trọi đơn độc dìm đời mình vào cơn say.. dìm đời mình vào những cuộc chơi, nó chỉ kết thúc khi em trần truồng trên giường với ai đó. Kẻ mà em lại không hề biết là ai

Em Có 2 lựa chọn : 1 là lấy anh, 2 là thi đỗ đại học ♥

Dù mệt mỏi, lo lắng thế nào, anh chỉ muốn Bống Xinh của anh cười toe khi đọc tin nhắn thôi! Sỹ tử cả nước hối hả đi làm thủ tục thi Đại học

Anh lấy của cô chữ

Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo. Anh là Gió. Anh lãng tử, ga lăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình