Buom Dep

Nói rồi thì người trung niên cũng bỏ vào trong, nhưng lần này vẫn để cây đèn lại trên bàn. Tiến lui cui mở túi xách dưới chân bàn để tìm khăn lông, quần áo mặc ở nhà, rồi lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài.

Theo hướng chỉ tay của người trung niên, Tiến tìm không xa bên hông căn nhà là một cái mương. Theo ánh đèn le lói phát ra từ cửa sổ căn nhà, Tiến mò dần từng bước xuống bờ. May mắn thay, Tiến tìm được một cây cầu để bước xuống.

Đứng xớ rớ đó chừng vài giây, Tiến chẳng biết phải làm sao . Mười mấy năm bên xứ Mỹ rồi, chỉ tắm bồn và vòi sen, Tiến đã quen và quên đi cái thuở nào hay tắm mương rồi. Tiến thấy hơi ớn khi nghĩ tới bàn chân mình đạp xuống bùn non mềm mềm…
Trời lúc đó cũng đã tối, tối như bưng và không còn thấy xa xa nữa, chỉ còn lại ánh đèn mờ nhạt hắt ra từ căn nhà, chung quanh không có lấy một ánh đèn nào le lói khác nữa, điều này cho Tiến biết là gần đây không có căn nhà nào cả.

Gió rào rạt lao xao, tiếng nước chảy róc rách, và tiếng côn trùng kêu man man. Đó là những âm thanh giờ đây mà Tiến có thể nghe thấy được, và là những âm thanh không được an lành cho lắm khi trong lòng Tiến giờ đây chỉ nghĩ những điều thấy sợ . Tự trấn an lấy lòng mình Tiến bước lần xuống cầu. Cầu được đóng bằng miếng ván dẹp, nước đọng lâu ngày đóng thành rong làm cho trơn trợt. Tiến bỏ giày ra đi bằng chân không cho khỏi bị té. Mặt cầu trơn ướt, cảm giác lành lạnh ở lòng bàn chân làm cho Tiến ơn ớn lên tận cột sống. Tiến khẻ rùng mình.

Dù cố gắng tránh né, tự trấn an nhưng không thể nào tránh được trong không gian u tĩnh như thế này: Tiến lại không nghĩ tới ma. Tiến lại nhìn quanh, hồi hộp và sợ sệt bắt gặp một bóng nào núp ở sau lưng, trong một góc cây to bên kia, hay bụi tre bên nọ, hay ít ra là từ dưới bờ mương, thình lình phóng ra để chụp lấy Tiến, bóp cổ Tiến hay chỉ hù cho Tiến sợ đến chết giấc, rồi mang Tiến ra bụi tre gần đó dấu.

Tiến nhắm mắt. Hít một hơi thật dài, Tiến nghĩ tới Phật, nghĩ rằng câu “na-mô a di đà phật” có thể trấn an được lòng mình.

Tiến bước lần tới cuối cầu. Định trầm mình xuống nước, cả luôn quần áo dơ, nhưng chợt nghĩ ngày mai này đi sớm, quần áo để ướt lấy gì làm cho khô. Tiến nghĩ ngợi, nhìn quanh như để cho chắc chắn lần nữa là quanh đây không có ai, dẫu biết rằng hoàn toàn không có ai cả, Tiến từ từ lột hết áo quần. Vắt ngay ngắn lên thành cầu, Tiến trần truồng dò chân xuống nước.

Nước mát thật! Tiến đưa cả hai chân xuống nước. Cảm giác sợ cũng đã bớt phần nào . Tiến đưa tay bụm lại thành gáo phác nước lên người. Mát quá! Tiến chẳng cần nghĩ ngợi thêm gì nữa, vội lao mình xuống nước. “Ùm”. Tới ngụp cả đầu xuống nước. Tay khua khua trong lòng nước, nghĩ sao rồi Tiến quyết định bơi một vòng nhỏ. Đã từ lâu lắm rồi, từ cái ngày bận bịu với sách vỡ, Tiến chưa hề được bơi, nhất là giờ đây được bơi trong một cái mương mát mẻ như cái mương “ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn” vậy, Tiến vừa bơi vừa nhớ tới thuở thiếu thời nô đùa với đám bạn ở những con mương như thế này. Và khi đó thì tình yêu đầu đời của Tiến và con Ni cũng chớm nở.

Tắm rửa, kỳ cọ xong xuôi, Tiến leo lên cầu. Chắc ăn với những gì chung quanh đây là an toàn, những ý nghĩ về ma quái không còn nữa, Tiến mạnh dạn vói lấy khăn lông lau mình một cách tự nhiên như không có ai có thể nhìn thấy.

Chợt có linh tính gì đó Tiến nhìn lên. Một bóng trắng từ phía căn nhà vụt qua, không cần phải nhìn rõ, bóng trắng đó rõ là của một người con gái, với những bước chạy nhẹ nhàng như bay.

Tiến giật nảy mình lúi chúi về phía sau, chút nữa là rớt xuống mương rồi. Gượng đứng vững, Tiến mau mắn lấy khăn bụm lấy chỗ kín, nghĩ thầm, “Trời, hồi nãy tới giờ mình tắm truồng bị cổ thấy hết trơn rồi.” Vì lo mắc cỡ nên Tiến quên bẵng đi sự sợ sệt, nếu mà lúc nãy đây Tiến không có ở truồng thì chắc rằng Tiến sẽ sợ lắm, một bóng trắng trong đêm chạy vút qua và biến mất thử hỏi là ma hay là người! Và điều đó không cần phải nói, Tiến sẽ chẳng bao giờ dám ở nhà của người trung niên nọ.

Vã lại Tiến nghĩ người con gái đó là con của người trung niên nên cũng chẳng thèm nghĩ ngợi gì nữa, “mai này đi sớm rồi, có gặp mặt cổ đâu mà mắc cỡ”, nghĩ tới đó thì Tiến mặc vội áo quần, gom góp đồ dơ và đôi giày, bước chân trần chạm chạp trở về căn nhà.

Vừa bước vào trong, Tiến đã thấy người trung niên kia ngồi sẵn trên bàn với một tộ cơm, cạnh đó là dĩa cá trê chiên nước mắm gừng và tô canh bầu. Tiến gật đầu chào người trung niên rồi vội vã gom dọn quần áo dơ vào túi xách.
Người trung niên chợt hỏi:
- Quê cháu ở đâu ?
- Dạ ở Thủ Dầu Một.
- Cháu ở thành phố về thăm hả ?
Nghĩ tới người trung niên quá tốt bụng, Tiến không nỡ nói dối:
- Và cháu ở nước ngoài về.
- Hèn chi, nhìn cháu không giống dân thành phố chút nào. Vừa trắng lại lịch sự mũ mĩ như con gái đó. Dân nước ngoài bộ ai cũng vậy hết hay sao vậy cháu.
Tiến e lệ cúi đầu:
- Dạ, cháu không biết nữa, tánh cháu từ nhỏ là như vậy.
- Mèn đéc ơi, “bây” như vậy thì con gái chê làm sao, nhưng cũng tốt bên nước ngoài nó cũng có cái hay của nó, chứ đâu giống như dân quê mùa cục mịch như bác.
Tiến trả lời:
- Dạ , không có đâu bác, dân quê cũng có cái hay của dân quê . Tính tình của họ lúc nào cũng bình dị như nước trên mặt hồ.
- Thiệt vậy sao ? người trung niên nói và cười to.
Ngừng một giây, người trung niên hỏi:
- “Bây” có người trung ý chưa?
Nghĩ tới người trung niên đã biết mình là Việt Kiều, với lại đã biết ông ta có đứa con gái, bây giờ lại hỏi câu đó, chắc rằng ổng muốn gán ghép gì đây, Tiến hơi sợ , lại nghĩ chuyến về quê này thế nào cũng bị ba má bắt lấy vợ, Tiến vội trả lời đại:
- Và cháu còn nhỏ chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, cháu muốn lo sự nghiệp.
Người trung niên đánh đùi cái chát, Tiến lo sợ ông ấy nổi nóng.
Nhưng không, ông nói:
- Hay, hay! Còn trẻ mà có chí cao . Giỏi giỏi!
Tiến cũng không ngờ là ông ta khen mình, e lệ cúi đầu.
Ông ta lại nói:
- Thôi ăn cơm đi. Trễ lắm rồi!

Tiến vâng dạ rồi xin phép được ăn. Không biết có phải vì quá đói hay lâu lắm rồi Tiến không được ăn cá trê nước mắm gừng, mà Tiến thấy món ăn ngon hết cỡ, ngon còn hơn những món ăn Tiến đi các nhà hàng Hồng Kông nổi tiếng bên xứ cờ hoa này, dù là cơm và canh đã nguội lạnh lâu rồi.

Tiến ăn ngấu nghiến, mặc kệ người trung niên có nhìn. Thật ra ông không nhìn Tiến ăn, mà chỉ chăm chú vấn điếu thuốc rê, mồi lửa và phì phà điếu thuốc trên môi ra vẻ trầm ngâm nhìn ra cửa xa xăm. Mười phút trôi qua trong im lặng. Người trung niên vẫn điếu thuốc rê phì phà với cặp mắt xa xăm. Cũng có thể ông đang chờ cho Tiến ăn xong xuôi, đi ngủ rồi mới làm công việc của mình.
Chợt ông lên tiếng:
- Con nước lại chuẩn bị dâng cao . Mới đó thì đã tháng Mười rồi, lẹ thật! Đã hơn một năm rồi

Tiến nuốt luôn miếng cá trê cuối cùng xuống cổ họng, ngưng đủa nhìn người trung niên thầm nghĩ, không biết bác này đang nói điều chi , chắc có lẽ bác đang tính dòng thủy lưu lên xuống cho việc canh tác ruộng rẩy của bác.
Tiến ăn xong, lẵng lặng gom chén bát định bưng đi rửa, người trung niên chặn lại:
- Để đó đi cháu! Mai con gái bác rửa. Cháu đi nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải về Thủ Dầu Một nữa, không đủ sức thì làm sau dậy nổi.
Tiến nhìn sự nhân từ của người trung niên đáp:
- Vậy, bác cũng đi ngủ sớm.
- Không, bác không ngủ được, bác con phải đi giăng câu, và canh mấy cái bờ đê mới đắp có bị lỡ, nước lóng rày chảy xiết lắm, không canh không được. Cũng nhờ vậy mà cá lên nhiều, thu hoạch cũng lớn.
- Vậy, bác cẩn thận.

Nói cho suông miệng, rồi thì Tiến rỏn rẻn đến bên giường kéo mùng xuống, quên cả chuyện lau miệng, đánh răng, sợ vì sẽ làm phiền người trung niên phải chợ đợi nữa.
Người trung niên sau khi thấy Tiến đã chui vào mùng và tấn chân mùng lại gọn gẽ, bèn bưng cây đèn dầu duy nhất trong nhà lên, soi soi về phía mùng như chắc rằng mọi chuyện đã ổn thõa, liền bước đi.

Tiến vờ nhắm mắt như đã bắt đầu ngủ cho người trung niên yên tâm.
Sau đó, người trung niên mới cầm cây đèn dầu đi ra cửa. Tiến mở mắt trông theo, chỉ thấy tấm lưng của ông ta khuất trước khi cánh cửa khép lại, và màn đêm trở về với sự tĩnh mịch.

Tiến quay mặt vào tường, lùi xùi co chân lại, hai bàn tay dúi giữa đùi cho ấm, bắt đầu đi vào giấc mộng. Bên ngoài tiếng lẽng kẽng, lụp cụp vang lên, trong mơ màng Tiến đoán rằng người trung niên đang vác cuốc và cần câu ra đồng.

Tuy giường lạ, nhưng vì quá mệt mỏi suốt một chặn đường dài, Tiến đi vào giấc ngủ một cách nhanh chóng.

Trong giấc mơ Tiến thấy mình lạc vào một vườn hồng xa lạ, tay cầm một cây roi thật to và thật dài, thân cây cứng ngắt với những lằn gân nổi cuồn cuộn. Trên con đường trải dài đi sâu vào trong vườn , dọc theo hai bên đường, là những đóa hoa hồng nở rộ, nào là hồng đỏ, hồng nhung, hồng cam, hồng tím đủ loại phơi bày trước mắt. Tiến thấy choáng ngợp với vạn sắc màu đua nhau khoe trước mắt. Kích động trong lòng, Tiến vừa đi vừa cầm cây to dài quất lia lịa vào những cánh hoa yếu ớt, tất cả hoa hồng lần lượt lác đác dưới chân Tiến, tạo thành một thảm hoa hồng sau bước chân, Tiến cảm thấy mình như một ông hoàng đang reo rắt sự ấm no đến cho dân làng. Rồi người con gái xuất hiện trước mặt Tiến, dưới một vòm cửa trát vàng sáng chói. Nàng cười duyên với Tiến, đưa tay mềm mại vẫy gọi. Tiến ôm gậy vội vã bước theo, vừa đi vừa nhìn người con gái mà nàng cứ lâu lâu lại quay mặt lại nhìn Tiến niềm nở. Giờ đây Tiến mới chợt nhớ cái áo trắng nàng đang mặc chính là của cái bóng trắng ban nãy lúc Tiến tắm ở bờ mương trông thấy. Và khuôn mặt của nàng nữa, bây giờ mới thấy. Nàng khá xinh đẹp với khuôn mặt bầu bầu sáng như vầng trăng tháng Chín, làm cho Tiến thấy hơi xao xuyến, rão bước thật nhanh theo cô gái, nhưng cớ sao Tiến càng bước nhanh thì bóng dáng nàng lại cách xa hơn. Tiến chạy miệt mài những cũng không bắt kịp nàng…

Giật mình tỉnh giấc, mới hay Tiến đang nằm mộng. Sờ xuống đùi cảm thấy quần đã ướt. Thì ra trong mơ Tiến gặp được con gái của người trung niên, lúc tỉnh dậy đã biết mình mộng tinh ướt cả quần. Hơi e thẹn , Tiến cởi quần định mang ra bờ mương giặt, thình lình trong bóng đêm mờ mờ, Tiến nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó bước ra từ phòng trong. Nhìn ra cửa trước vẫn còn đóng, Tiến biết rằng người trung niên kia vẫn chưa về, thế ra tiếng bước chân đó là ai ? Có lẽ là con gái của ông ta đã thức dậy, Tiến nghĩ. Vội vàng kéo quần trở lại, Tiến nằm im để nghe động tịnh.

Buom Dep- Hinh anh 1

Buom Dep- Hinh anh 2

Buom Dep- Hinh anh 3

Buom Dep- Hinh anh 4

Buom Dep- Hinh anh 5

Buom Dep- Hinh anh 6

Buom Dep- Hinh anh 7

Buom Dep- Hinh anh 8

Buom Dep- Hinh anh 9

Buom Dep- Hinh anh 10

Buom Dep- Hinh anh 11

Buom Dep- Hinh anh 12

Buom Dep- Hinh anh 13

Buom Dep- Hinh anh 14

Buom Dep- Hinh anh 15

Buom Dep- Hinh anh 16

Buom Dep- Hinh anh 17

Buom Dep- Hinh anh 18

Buom Dep- Hinh anh 19

Buom Dep- Hinh anh 20

Video clip Xem video clip gai dep lon to xinh dit nhau voi cho :

Xem Buom Dep hot nhất

Cách tốt nhất để vượt qua bức tường là đối mặt với nó. Bạn chủ thớt có 2 lựa chọn, một là trèo qua nó, hai là đạp đổ nó để đi qua, đừng quay mặt lại và khóc. Dù sao thì đó cũng là việc nên làm sau vài ngày nữa đã, nếu cảm thấy chưa quên thì hãy cứ khóc, cứ sống thật với mình đi, xong rồi tự khắc sẽ qua. Khi nước mắt không còn, tự khắc sẽ biết phải đứng lên

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :

Đọc Buom Dep mới nhất 2014

Tôi mượn dịp nằm gác chưn lên nhốt Tám nằm gọn trong vòng ủ ấp của tôi. Không hiểu sao lúc này miệng tôi nói dẻo nhẹo : nè Tám coi đi, anh nói thiệt mà. Vú Tám đầy đặn, lại nặng, lại tròn, lại câng câng, mồ tổ ai mà nhịn đừng xin sờ bóp cho được.

Rồi tôi hỉ hả đề nghị : Tám cho anh ngậm một tí, chớ khuya tới giờ nhịn đói, thèm muốn chết. Chưa chờ Tám ừ hử, tôi đã bóp nghiến dưới hai bầu vú cho thịt ngực dồn vón lại rồi há miệng thiệt to, ngậm ngập hết vào.

Tám xục xịch, xục xịch, tôi tưởng là Tám không ưng, nhưng chị đã kêu : muốn ngậm thì cởi dùm cái áo nịt ra đã, tía lật nó lên tức ngực em thấy mẹ. Tôi không nhả vú ở miệng ra mà chỉ dùng một tay lòn dưới lưng gỡ cái khóa móc cho Tám.

Bây giờ thì Tám nằm tênh hênh ra đó. Hai vú đang bị tôi bóp vặt và bú thay phiên khiến đầu núm đỏ rần. Tôi vốn nghịch tinh nên đã ngậm, còn cắn, còn dùng răng lôi cho từng cái núm vú dài ngoẵng ra mới chịu yên. Tám bị tôi nút mạnh khiến đầu vú ọp ẹp nên cũng rên nho nhỏ.

Tôi bú một vú còn dùng ngón tay se tròn một vú, lăn cái núm như lăn quả nho khiến Tám cứ ển người lên vì những cái lăn tăn nhồn nhột. Tôi bú mút kỹ quá, nhiều lúc Tám bật cong người như cánh cung chịu đựng. Tôi hỏi Tám : khó chịu à. Tám nói không, nhưng nứng quá.

Tôi vê các vú Tám một chặp thì chỉ còn bú thay nhau mỗi bên ngực, trong khi cái tay mắc dịch cứ lờn vờn sờ xoa nơi cái váy của chị. Hai giò Tám như hai con thòi lòi đập đùng đùng. Tôi lột cởi cái váy, dùng chưn đạp cho nó lọt khỏi chưn. Tôi lại bú vú và len tay vô quần xì của Tám mà vọc phụ thêm. Và chỉ loáng sau thì quần xì cũng bị tuột ra.

Tôi xoa mớ lông xào xào đến rối tung lên như tóc bết. Đợi Tám thấm với sự vuốt ve để tự dạng giò ra thì tôi mới dùng ngón cái khảy lên mu cho Tám quíu xà cạp. Cả một khúc háng Tám dâng cao và xẹp xuống, nhấp nhô như thủy triều lượn. Bấy giờ tôi mới xỏ ngón giữa vào cái lỗ choèn nhoẹt nước mà ngoáy bung thổ địa.

Tám bị bú nút ở vú, lại bị ngoáy móc ở mu nên lăn lộn còn hơn con trùn đất bị kiến cắn. Hai giò lập lờ, hết mở bung lại kẹp chặt, mông chà lết dưới giường, người bứt rứt như bị hun lửa cháy lông.

Hai mắt Tám giờ sáng rực lên, tua tủa như sao mai loang loáng. Tôi càng móc sâu hơn trong cái lỗ đến nỗi Tám phải bịn tay giữ cho tôi đừng khoắng liên tục. Tôi dặn dò chị : nứng thì ráng trân mình lên mà hứng chịu, cấm cản làm gì mất dịp sướng đi. Tám gật gật cái đầu mà bả vai rung, người giựt lia lịa, rên : nhưng mà ông móc độc quá, tôi rủn hết cả người.

Tôi cũng biết như vậy, nhưng không móc thì thôi, đã móc phải làm sao cho lồn chị vữa hẳn ra mới gọi là tuyệt diệu. Cho nên một mặt tôi trấn an Tám, một mặt tôi gồng bàn tay móc dữ dội vào lồn. Tám giờ thì bung lên hụp xuống, hai chưn xoải ra xập vô làm nhăn nhúm ra giường.. Tôi bụm nguyên bàn tay và thọc hết mấy ngón vô ịn lên lồn chị mà xóc như xóc rượu.

Tám ển người lên như nhảy lò cò vì bị xóc. Tôi móc tới lúc nghe bắn tóe nước ra thì Tám kêu ỏm tỏi : ôi, em ra hết trơn rồi. Tám ngửa bật đầu ra sau, hai tay chống thành nạnh, nghển ngực ra và hai chưn xếp nhảy lúp xúp khi tôi móc. Miệng Tám hả ra, mắt đờ đẫn, lạc đi.

Tôi vê lên đầu vú, càng bóp nắn phụ vào những cú móc cào để Tám có bao nhiêu khí phải xổ ra sạch mới nghe. Tôi xóc Tám dữ quá khiến chị phải kêu : thôi em nứng hết chịu nổi rồi. Ngưng đừng móc lồn em nữa. Và Tám loạng choạng ngả bò lết ra giường như bị liệt.

Tôi rút bàn tay ra, những đầu ngón đặc sệt chất nước đục trắng như bột. Tôi chẳng cần chùi cứ vậy phụ vô bóp cái vú vốn bị bỏ lơ. Tôi vần hai cái vú trong khi Tám mệt ngất ngư nằm xải ra giường. Tôi bóp và bú vú Tám từ từ để chị hạ cơn nứng xuống. Rồi tôi bắt đầu dùng hai tay bóp hai vú chị, còn thả mình rà xuống hun lên lồn chị gọi là làm thư giãn cơn dâm.

Tám sợ tôi lại thọc tay vô lồn móc nữa nên lảm nhảm van xin, nhưng nghe tôi nói không thì chị yên lòng.  Tôi hun lên mu lồn, hun dài và rê xoáy đám lông tới trên bụng rồi lại rà thấp xuống. Tôi thả bớt một tay để vạch lồn chị ra và dí đầu mũi vô lỗ mà hít như trẻ hít hơi mẹ.

Tôi thấy lồn chị mấp máy nên chẳng kể chẳng chờ tôi ụp luôn mặt vào mà bú nút luôn. Cái lồn nở lớn như miếng bánh bèo, tôi liếm dọc liếm ngang và chà khắp khiến Tám lại quíu nữa. Tôi thè to lưỡi ra mà quét lên lồn, thọc vào gõ lóc cóc bên trong làm Tám sướng mới chết. Chị thở phì phì như ngựa, khều khào tìm tóc tôi mà nắm giựt. Tôi mút lồn chị chỉ còn biết rên : đã quá, sao mà nứng bất tận nè trời.
Tôi bú vọc vần Tám ọp ọp khiến chị chòi chòi không chịu nổi. Lắm lúc người chị cuốn lên như bị gió lốc, thở hổn ha hổn hển, tay chưn hết đưa cao lại xuống thấp. Nếu tôi không dùng đùi đè chặn giữ chị lại thì chắc Tám đã bò lê bò càng vì những cú rúc liếm của tôi.

Của đáng tội, nhiều khi Tám vật vã vì bì nhay cạp và chà lết của tôi nên người giựt liên tục như mắc kịnh phong, tôi cũng thương và thấy tội nghiệp. Song sự rắn mắt không cho tôi lui bước hay lơi lỏng, Tám càng uốn cong người thì tôi càng biết Tám nứng vô cùng. Cho nên tôi thừa cơn gió bẻ măng, tôi càng húc dữ để Tám lử cò bự mới thích.

Tôi chỉ tạm ngưng tí ti khi Tám quằn quại tựa con trăn xiết mồi, tôi nhả miệng ra nhưng hai tay vẫn bành rộng mu lồn chị nhìn cho đã. Hai mẩu thịt tè le bị tôi móc rã rời còn đỏ tụ máu khiến nhìn chẳng khác con trai hả miệng. Tôi dùng ngón tay cái gẩy gẩy lên từng bên thì thấy mẩu thịt rung rung như chiếc phong linh. Tôi hít hà khen : chu choa lồn đẹp ác.

Tám đang lu bu mà nghe khen cũng hãnh diện. Chị làm dáng khép hai mí đùi lại, song lại co người lên đẩy nguyên cái lồn chìa ra sau làm nổi bật như con sò lông khép nép thấy càng dễ ghét. Tôi xòe bàn tay vỗ bạch bạch lên lồn chị, miệng lảm nhảm : chớ không ư, còn làm bộ làm tịch, cha được tui khen hổng phải dễ dầu gì đâu nhe.

Và trong lúc Tám còn ỏn a ỏn ẻn nhõng nhẽo thì tôi lại đằn tách hai giò chị ra để cạp bú lại. Tôi cạp rạo rạo còn hơn nạo dừa, lưỡi tôi quết còn hơn quết bánh tráng, Tám ríu người lại, hẩy hẩy đít mông, đùn cái lồn vào sâu trong miệng tôi cho tôi mút mát. Hai mông chị quay rào rạo, cái lồn cà quay cà quay giữa miệng môi tôi. Chị rên như bị ai xẻo thịt, mà sao trong tiếng rên lại nghe có điều sướng khoái.

Tôi nhìn chị uốn éo mà nực gà. Nhứt là vùng lưng lẫn ngực chị gồng lên lại được hai tay co thủ thế nên đẩy hai vú lù lù lên mới dễ nứng. Tôi lăn xô chị nằm ê càng ra, vòng hai tay đẩy cặp giò chị cong lên để chiếm lĩnh ưu thế trận địa. Tôi tiếp tục gục mặt cạp lồn chị trong khi hai tay vò vê hai vú cho chị sướng chết luôn cùng một lượt.

Quả nhiên, Tám há miệng bật kêu lên rối rít, nói đâu chẳng vào đâu : trời ơi, cha bú cắn gì sướng quá vậy. Rồi chưa chi lại rên rẩm : cha làm nát bét lồn tui ra rồi, tía ơi. Bú lồn thì bú được rồi, còn ghé ăn có măn vô hai vú làm chết tui luôn cha ơi. Kêu thì kêu oải oải mà hai giò xiết cứng lấy mang tai tôi thì nào có khác gì nhốt chặt tôi để được bú cho sát rạt mới chịu.

Dưới những ngón tay ma quái của tôi, giờ hai núm vú chị nổi lềnh bềnh như bánh xôi nước. Tôi càng vê măn thì hai đầu vú càng nở bự chình ình. Tôi nắm hết hai quả vú mà day mà bóp thiệt đã. Tám trợn trừng nhìn tôi, kêu tòm lom : nhả ra đi, em chết tới nơi rồi. Em tới mấy lần rồi, tuột dên ráo trọi, lồn em cấn cái quá, vú em còn ê ẩm dữ. Thương em đi, đụ cho em một phát cho em đỡ thèm tội nghiệp.

Tôi làm như hổng hay biết gì ráo, cứ mặc tình vê hai đầu vú và cố đẩy ngược giò chị lên cao để bú nút lồn sâu hơn. Khí lồn chị ọc ra ào ào, tôi lết cái lưỡi lục xục vón lại và nút kêu ót ót. Hai giò Tám giãy tê tê, chị ển cao háng lên cho tôi nút hút dài dằng dặc.

Đàn bà đến lạ. Bị bú lồn là nứng phừng phừng, lúc đầu còn lo kẹp giò kẹp háng thủ thế, chừng sướng quá thì hai giò cụp ra xòe vô như cánh bướm, đúng là chịu thua mấy mụ. Làm như có phe phẩy như vậy thì cơn nứng mới cao độ, cái lồn có chút nị mà bú chừng nào thì càng nở phình ra. Biểu sao lũ đàn ông chẳng thích bú lồn trước khi đụ.

Tám rên rỉ, van nài, xin xỏ, một hai đòi tôi đụ dùm đi. Nhưng ngó cái bộ chị làm duyên tôi lại đoán là chị chưa thiệt sự thích đụ nên tôi thả tay đang măn vú chị ra mà dùng để banh hai giò chị thiệt rộng. Tôi húc vô bú nút lồn một hồi nữa, dùng cằm và chót mũi ủi nhay búa xua vô lồn, có khi tôi làm như ịn nguyên con triện vô và ngoáy cho băng ta lông lồn chị rệu rã.

Tôi làm chị sướng đến lật gọng, uốn qua ẹo lại như chiên chả giò. Tôi bú đến cảm rõ lồn chị nóng hổi lên, tôi nhích ra dòm, ôi hai mu lồn sưng vành vạnh, màu hồng chói chang mới đẹp làm sao. Tôi không ngưng được phải liếm tới liếm lui lạch xạch làm nhễu nhão khí hết trơn hết trọi. Vậy mà cứ nhả ra là hai mu lồn Tám tóp tép thiệt là hay.

Tôi đâm bực nên lại đút mấy ngón tay vô móc lồn chị trả thù. Tôi đụng lụp cụp mấy cục sụn gì ở trong lồn mà sao chi co rúm người lại. Tôi bụm một cục và lắc dữ dội bàn tay, lồn chị lục xục kêu rất dòn. Nước khí tá lả nghe óc óc sướng tai. Tôi móc chị la, càng la càng xón khí lồn ra và cong người lên và lăn lộn kêu : nứng lồn quá, sướng quá.

Tôi nghe cũng đã theo, cần gì phải đụ mới sướng. Tôi móc một hồi nữa thì Tám lại đổ nhào bã người ra giường. Tôi rút tay ra và cầm lấy đầu con cu rà rà quanh miệng lồn chị. Tám nằm ê càng mà cũng cố vểnh lồn lên táp táp cặc tôi.

Tôi nhẩn nha dùng đầu cu khều khều nơi lồn chị, đẩy chiều dài con cặc lên hai mu và chọt chọt vô hạt le. Tám rít trong miệng kêu : ái ái. Tôi chọt con cặc vô lồn, Tám định chụp lấy vai tôi kéo ấn vào, tôi xục hai cú làm Tám tê rần quíu lại, tôi nghe hai mu lồn Tám bặp bặp như người rít thuốc cóp má.

Tôi chọc hỏi chị : nứng hả, muốn ngậm rồi sao. Tám trả lời hổng nổi, chỉ gục gục đầu. Tôi bóp vô vú và giã một cú trời thần, lồn chị kêu cái chóc và hai giò banh ra quạt tới tấp. Tôi măn hai vú và nắc mạnh một chặp, khí lồn kêu ọp ọp giữa háng tôi. Cả hai có cảm tưởng như lông dái và lông lồn đều xung lên nên cứng đâm vào nhau nhột nhột.

Tôi đụ đùng đùng, Tám sướng nên dâng cao lồn cho tôi giập. Tôi bẻ hai giò Tám và lấy cùi tay khóa tè he rồi cứ thế tôi thả mình từ trên xuống dọng huỳnh huỵch vô lồn chị. Tám sướng nên vít lấy vai tôi kéo nhịp theo.

Tôi dọng một hồi thì ngưng, nằm ẹp lên mình Tám, tôi chà con cặc vòng tròn trong lồn Tám và cạ sát lên hai mu, Tám đã quá nên cứ rên lên : trời ơi, đụ gì mà ngất ngây dữ tợn. Tôi nghe mà như bị kích thích nên đụ thì vẫn đụ mà miệng tay lại thi nhau bóp và cắn nhay đầu vú làm Tám càng lăn lộn kếu đã.

Giờ thì Tám tự động nắm lấy hai cổ chưn banh ra cho tôi đụ tá lả. Thành ra tôi càng rảnh hai tay để bóp nát hai vú chị mà cắn liếm, gây xúc tác cho chị nứng tưng bừng. Tám không còn e dè gì nữa mà há miệng hét to : đụ vô cưng, đụ mạnh vô, lồn em sướng quá. Chị cong giò kẹp lấy sống lưng tôi vừa xiết, vừa nắc ngược lên, vừa đánh đu tòn teng mới dội.

Tôi đụ đã đời. Cặc tê rần trong lồn nóng của chị. Có lúc Tám rướn hẳn người lên, hai mắt trợn trừng, đỏ mặt đỏ tai, thở hổn hển vì bị tôi kê cấn vô thành giường mà đục nát bấy lồn ra.

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :


“Tại sao con gái thích quay lưng về phía bạn để ngủ
Vì họ không thích nhìn thấy sau lưng bạn
Nếu như lần sau bạn ôm cô ấyngủ
Cô ấy sẽ thoải mái yên tâm ngủ suốt cả đêm
Bạn biết không
Con gái cho rằng tình yêu của mình
Điều là tình yêu đầu tiên
Cũng là người cuối cùng để yêu trong cuộc đời này
Bạn biết không
Con gái rất hay ghen tuông không phải là không tin tưởngbạn
Mà là bạn trong lòng cô ấy quátốt
Cô ấy không muốn cái tốt đẹp đó hiện diện trong mắt người phụ nữ khác
Bạn biết không
Người con gái thật sự yêu bạn, trước sự nóng giận của bạn
Tự mình quay lưng âm thầm không ngừng khóc
Bạn biết không
Khi người con gái khóc
Bước đi trên phố
Mặc kệ rằng có người đang nhìn cô ấy
Trái tim cô ấy như đã chết rồi.Bạn biết không
Đối với người cô ấy yêu mới có sự đòi hỏi
Đối với người cô ấy nhớ mới có sự kiên nhẫn
Bạn biết không
Tính ương ngạnh, tính xấu của cố ấy
Thật sự chỉ là gây cho bạn sự chú ý
Hy vọng bạn quan tâm cô ấy nhiều hơn
Bạn biết không
Nếu cô ấy không yêu bạn
Cô ấy sẽ không giận bạn
Không muốn bạn đến để dỗ
Và sẽ không vì bạn mà khóc
Bởi vì cô ấy không yêu người không có khả năng đó
Bạn biết không
Khi bạn rời khỏi cô ấy
Bỏ lại cô ấy một mình
Cô ấy biết bao mong chờ và sợ hãi
Và tất cả cũng chỉ vì cô ấy yêubạn
Và tất cả cũng chỉ vì bạn không đủ hiểu cô ấy
Con gái biết quá nhiều chuyện không nên biết
Con trai không biết quá nhiều chuyện cần biết
Vì vậy, hai người tranh cãi, bạn nghĩ rằng cô ấy nóng tính, cô ấy nghĩ rằng bạn không hiểu cô ấy…
Vì vậy, hai người chiến tranh lạnh, bạn đã nghĩ rằng cô ấy không hoàn toàn chấp nhận bạn, cô ấy nghĩ rằng bạn không nghĩ về cô ấy…
Xin hãy dành cho cô ấy một cái ôm, một nụ hôn. Dùng cái ôm của bạn, nụ hôn của bạn để hóa giải nỗi buồn nơi con tim và lau khô nước mắt của cô ấy
Bởi vì cô ấy chỉ sợ sự thờ ơ lạnh nhạt, quay lưng và im lặng của bạn…
Hai người thật sự yêu thươngnhau ở bên nhau, cần phải…
Khoang dung lẫn nhau, hiểu nhau, tin tưởng nhau
Nếu không, khi bạn thật sự mất đi sẽ hối hận suốt đời
Nếu không, một tương lai tốt đẹp hơn cũng không hề có trong chính tay bạn . Mình Hy vọng những người đàn ông hãy trân trọng, yêu mến người phụ nữ bên cạnh mình
Cô ấy vì bạn cho đi mà khong cần nhận lại
Hy vọng các bạn có thể đọc hiểu, nắm chặt tay người con gái mình yêu vững vàng bước
Đừng để người con gái yêu bạn phải rơi nước mắt
Đừng để cô ấy phải đau lòng
Càng không được làm cô ấy thất vọng và từ bỏ hy vọng
Bởi vì con gái khi đã yêu thật lòng, mất đi người yêu của mình, nghĩa là mất đi tất cả thế gian”

Buom Dep Nhà phú ông 5

Khi Tây vừa ra khỏi nhà, cũng là lúc cậu hai Tài cho người ở qua nhà Lãng nhắn:
- Cậu Hai tôi cần thầy Tây gấp .
- Chồng tôi đi giúp cô ba rồi .
- Vậy thì cô qua .

Linh tính cho Lãng biết, điều không may sắp tới, nàng nghĩ: nếu mình không đi, thì Tây sẽ đi, như vậy sẽ đổ bể hết, liếc qua, thấy con đã ngủ say, Lãng liền thay áo quần và theo Đậu qua nhà cậu Tài . Tới cửa thì Đậu bảo Lãng:
- mợ vào đi, tôi đi về phòng .
Đẩy cửa bước vào thì Tài dang chễm chệ với cây roi trong tay, Tài quát:
- Phận người ở mà dám dụ dỗ Phú ông, tội này, đem ra đầu đình xử trảm cũng không đủ !
Sợ bắn run người , Lãng quỳ lạy, khóc lóc:
- Cậu ơi, câu tha cho con, cậu tha cho con đi cậu .
- Tha thế nào được mà tha!

Vừa quát, cậu vưà đập cây roi vào thành ghế làm Lãng sợ xanh mặt và lết tới ôm chân cậu:
- Cậu, ơi, cậu tha cho con, cậu muốn sao con cũng chiều .
- à, lại biết mua chuộc à ?
Miệng nói, tay tài quất mạnh vào mông Lãng , đau xoắn đ*t nên Lãng rên la:
- cậu ơi, con biết lỗi rồi cậu ơi, cậu tha cho con đi cậu.
- Cái giống giựt chồng thì phải trị tận gốc! cởi quần ra, nằm xấp xuống!

Lãng sợ sệt làm theo, khi cái yếm và cái quần rời khỏi người Lãng, cũng là lúc Tài loá mắt, tâm hồn xao động khi thấy cặp vú tó và cái mông tròn trắng của Lãng có 1 lằn đỏ nằm ngang . Khoái chí, Tài giơ tay định phết cho 1 đòn nữa thì Lãng vụt đứng dậy, ôm sát lấy chàng và khóc lóc …… Trai 20, gặp gái một con, cầm lòng sao được nên cậu vội nói:
- làm bố sao thì làm đây vậy, thiếu thừa gì cũng ăn roi tuốt!

Nghe cậu đổi ý, Lãng mừng quá, vội cởi quần cậu ra và bắt đầu mút . sướng quá, cậu nằm dài ra giường và rên ư ử, được một lúc, Lãng liếm giái, liếm vú cậu, không chịu nổi nữa cậu liền úp Lãng xuống, và xối xả đâm vào chim Lãng . Lãng cũng bắt đầu rên ử ử vì sức trai mới lớn cứ tộng vào không ngớt. “cái giống này, cũng chơi gái nhiều lần rồi nên mới rành vậy!” vừa nghĩ bậy về Tài thì bỗng chát, ngọn roi đập mạnh vào mông , làm Lãng nẩy đ*t ra sau thật mạnh vì đau, như dã đợi sẵn, Lãng vừa nãy đ*t thì cậu cũng tộng nguyên con vào thiên đàng và ngoáy thậy mạnh . rồi bỗng cậu chậm lại, lấy tay rờ cái lằn đỏ do mình làm ra trên mông Lãng rồi hứng chí, rà rà nơi lỗ đ*t …. Lãng biết “hắn muốn gì” nhưng vờ như không biết, không ngờ, hắn lại phết cho cái nữa , vừa giật mình, vừa đau, Lãng hẩy mông cao hơn bao giờ hết, làm Tài lọt sâu vào lỗ, khoái quá, lâu lâu, Tài phết cho Lãng một roi …..Như một trò chơi, Lãng bắt đầu quen với cây roi và bắt đầu vờn lại .Khi Tài ngưng thọc để lấy sức, thì Lãng hẩy cu Tài ra và thản nhiên đứng bóp vú mình, nói:
- Không chơi với Tài nữa!

Đang sướng, bỗng dưng bị hẩy ra, Tài hụt hẫng, định làm dữ thì Lãng thản nhiên mặc quần vào và nói:
- Đây đâu phải người ở! bất quá, mai dọn ra, coi ai thèm ai thì biết!
Vừa nói, Lãng vừa với tay mặc ái, Tài bỗng bổ xầm vào Lãng, hôm Lãng đắm đuối, xong, nói:
- Anh thích vậy chứ nào có dữ với em, thôi nào, ngoan anh cưng nào .
Lãng ngúng ngoẩy, dánh yêu vào cu Tài:
- đỏ hết cả mông mà còn chơi ác!
Không bỏ lỡ cơ hội, Tài đè Lãng ra và bắt đầu dùng dùi trống của mình, “gõ” xối xả, làm khúc khải hoàn của loài người hùng dũng sống lại ……

Từ khóa cho chủ đề Buom Dep liên quan :

Xem thêm chủ đề Buom Dep liên quan :

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 5

Ông khách du lịch đang đi dạo ven biển, bỗng thấy nơi này không có một bóng người. Ông liền cởi hết quần áo, để lại trên bờ rồi xuống biển tắm.

Nhật kí: cho vợ địt nhau với người lạ

Truyện này là tất cả những cảm xúc của vc sau những lần some thực tế. Văn mình không được tốt nên đọc có thể không được trôi chảy lắm nhưng tất cả là cảm xúc của vc mình.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 4

Yêu là cưới. Chứ không phải để nghịch phần dưới free...

ANH SẼ TÌM RA PASSWORD CỦA EM ♥

Một buổi chiều rảnh rỗi, cô và Ngọc lang thang trên mạng. Lướt qua Vietsingle, cả hai dừng lại,"click"vào.Mục tìm bạn bốn phương hiện ra với danh sách dài lê thê của những kẻ chưa được thần Cupid"đoái hoài"đến.

Em là cô gái HIV còn trinh !

Thầy ơi! em sắp chết sắp chết rồi! - Vớ vẩn! Bất giác tôi đưa tay lên xoa đầu cô ta như tôi vẫn làm với đứa cháu gái ở nhà vậy. Mùi hương từ mái tóc màu hạt dẻ tỏa ra .. Thầy ơi, em bị HIV! Bàn tay tôi chợt lạnh toát và sống lưng thì đông cứng lại. Tôi ước gì mình để quên phắt quyển sách cho xong!