Bai Hat Cua My Tam

Thùy thương chồng , nhưng nỗi ám ảnh không có con làm nàng hoang mang nghĩ ngợi. Bỏ chồng thì nàng thấy tội nghiệp. Thịnh chẳng có tội gì, chỉ những khi lên giường thì hắn yếu đuối với nàng quá. Nói sơ về Thùy: nàng là con một trong gia đình khá giả. Sau thời loạn lạc may mắn gia đình nàng tạm cư ở Mỹ lúc nàng mười lăm tuổi. Qua hết tuổi trung học, nàng vào đại học, học nghề kế toán thảo chương. Nàng gặp Thịnh trong nghề, nên hai người tiến đến hôn nhân. Nhất là tình Đồng Hương mà cha mẹ nàng mong muốn. Mới lấy năm đầu tiên nàng háo hức hy vọng cho ông bà ngoại có cháu để bồng, nhưng qua hai năm sau vẫn không thấy gì nàng lo ngại, và sau đó vợ chồng đi bác sĩ cho đến bây giờ. Thùy là người yêu trẻ thơ, nhất là khi gặp những con của người bạn, là nàng bế bồng săn sóc y như người mẹ. Lại nói ngay rằng khuôn mặt Thùy cũng thường như những đàn bà Á Đông khác, nhưng nàng có mái tóc dài đẹp mịn màng xõa xuống ngang lưng làm nàng trông dể nhìn. Thân hình của Thùy là người đàn bà trời sinh không cần đi mỹ viện, cao lớn thon thả, ngực vừa eo nhỏ, mông lớn, chân dài. Nàng đủ tiêu chuẩn của người một người đàn bà nồng nàn hăm hở gợi cảm trên giường, nhưng cũng là người thích làm mẹ nhiều đứa nhỏ.

Thùy gặp Tiến trong một party nhà người bạn. Hắn còn rất trẻ vừa ra trường về môn kiến trúc, đang tìm việc làm. Gặp nàng hắn như bị thôi miên bởi dáng người. Cầm ly rượu wine trên tay hắn lại làm quen. Sau khi chào hỏi, nàng biết hắn là con nhà lao động, từ nhỏ hắn đi làm mọi thứ để giúp thêm gia đình. Ngoài vấn đề phải học để tiến thân hắn còn là người huấn luyện thể dục trong mấy cái Gym cộng cộng kiếm thêm tiền, nên trông hắn lớn con cường tráng. Khuôn mặt hắn hiền và hơi có nét nghệ sĩ, nên làm cho Thùy thấy thích. Hắn hớn hở nói về một ngày mai khi những đồ án kiến trúc hắn được thành công và những dự án về sơ đồ kiểu mẩu trong tương lai được thành hình như ước mơ, hắn sẽ trở về giúp những thôn làng ngèo ở Việt Nam. Thùy cười chận ngang: ” Phải lo lấy vợ nũa chú!” ” ừ nhỉ! Chị nói đúng, nhưng chưa có cô nào” “xạo! Người như Tiến mà không có!”Những câu hỏi và câu trả lời ngắn gọn làm Thùy thích hắn. Sau khi tiệc tan, hắn hỏi Thùy có thể gặp nhau lại không? Thùy rả lời “Sao không! Có gì mà không được! Mời Tiến lại nhà chơi!Tôi có chồng rồi!” ” Thì đã sao!”Hắn trả lời: “Chị mời là thích rồi, sẽ tới!” Hắn nói như đinh đóng cột. . .

Tháng sau vào ngày thứ bảy Thùy đang name đọc sách trên ghế Sofa thì có tiếng chuông gõ cửa. Ra mở thì thấy Tiến lù lù đứng đó, Thùy reo lên:
” Wow! Tiến hả! Sao tìm nhà hay nhỉ!”
“Chào chị Thùy, khỏe không!”
Nàng mời hắn vào nhà, khi hắn ngồi hẳn xuống sofa Thuy nói:
“Anh Thịnh không có nhà nên không giới thiệu được!”
“Anh đi công tác?!”
“Vâng! Tuần sau mới về!! Thùy nhìn hắn nói tiếp: “Có Tiến tới chơi tôi đở buồn!”
Hắn nhìn căn nhà bày biện gọn, thẩm mỹ. Quan sát thẩm định nghệ thuật là nghề của hắn mà!Trên tường có treo hình hai vợ chồng. Hắn nhìn người đàn ông một thoáng rồi ngó đi chổ khác.
“Nhà chị trông xinh ghê! Đúng là tổ ấm!”
“Chưa chắc à nhe! Ngó vậy chứ không phải vậy đâu!” Thùy cười nhẹ, nói như giễu.

Thùy bỗng đề nghị một cách lạ lùng, sau này nàng cũng không hiểu tai sao, với một người con trai mới quen.
“Mình có thể đi chơi cuối tuần này không?”
“Đi đâu chị Thùy!” Tiến ngạc nhiên lẫn thích thú
“Bất cứ nơi nào mình thấy thích! Ơû nhà một mình buồn quá!”
“OK, bất cứ chị Thùy muốn đi đâu Tiến theo đó!”
“Đi coi movie trước, đang chiếu phim “What woman Want?!”
“Đắc co! Bà Chị!”
Thùy lên lầu khi xuống với chiếc váy màu đậm ôn sát thân hình thon thả. Thằng Tiến liếc nhìn, không biết trong đầu hắn nghĩ gì.
Buổi đi coi xi nê thật vui. Sau khi ra khỏi rạp thằng Tiến diễu:
“Bây giờ em đoán sự suy nghĩ của chị được rồi!”
“Xạo! Thử coi” Thùy cười nhìn hắn nheo mắt
“Chị nghĩ mình nên tìm một quán ăn nào, sau đó hai đứa shopping. Phải không?!”
“Ngay chốc!Nhưng tôi trả tiền nha! Tiến chưa làm gì mà!”
“Có hãng gọi em rồi, nhưng hơi xa nhà, em đang tính!”
“Vậy sao! Mừng cho Tiến, vậy tôi khao bửa nay là đúng rồi!”

Thùy trở lại như tuồi trung học khi đi chới với Tiến. Nàng cảm thấy dể chịu thoải mái với chàng trai này. Tiến không điệu bộ, không màu mè, không cường điệu. Hắn dể chịu dịu dàng, chăm sóc. Hai người chợt nắm tay cười vang khi đi dạo theo bở sông đầy người. Và vô tình như rượt bắt nhau trên những khóm hoa trong bùng binh lớn kèm theo tiếng cười vang không ngừng nghĩ. Khi trở về nhà, Thùy tiễn hắn ra cửa, chợt nàng mở miệng nói như trong mơ: “Tôi xin nghĩ tuần này. Tiến có thể lại chơi mỗi ngày!” Đúng ra nàng đâu được nghĩ, nhưng nói đại, nếu Tiến OK, thì ngày mai nàng xin phép. có sao! Tiến quay lại như người máy mặt hắn tươi rói: “Vâng! Vâng . . . chị Thùy. . còn gì vui hơn. . . . . . Tiến sẽ lại!”

Thùy nhìn dáng to lớn hắn khuất dần, trong lòng tự nhiên dâng lên cảm xúc vui vô tả.
Ngày hôm sau Tiến lại đúng buổi sáng mời Thùy đi ăn điểm tâm. Ăn xong Thùy gợi:
“Hôm nay mình đi đâu?”
“Đi sở thú!”
“Ai lại đi đó. . . nhưng OK! Đi thì đi!”
Vậy chứ trong sở thú rất vui. Ngoài những con thú rất lạ, nhưng nhiều nhất là con nít trẻ thơ. Thùy bỗng chợt rất vui khi hết nhìn thú lại nhìn những trẻ thơ đi bên mẹ chúng nó. Mắt của nàng ánh lên lòng ham muốn. Tiến lại gần nói:
“Chị thích con nít hả?’
“Rất thích Tiến ơi! nhìn kìa, chúng vòi vỉnh mẹ chúng trông đáng yêu làm sao!”
“Thì chị làm vài trự đi!”
“Mê lắm. . . nhưng chưa được!”
“Sao không được!”
Thùy đỏ mặt.
“Tôi không sao. . . nhưng khó nói quá!”
Tiến cũng im lặng chẳng hỏi han gì hơn. Hai người mãi vui chơi tới chiều. Thùy lại tiễn Tiến về
“Cám ơn Tiến nhe! Ngày này rất vui!”
Ngày mai Thùy trông nhưng không thấy Tiến đến, nàng muốn nhấc phone gọi nhưng không dám, ai đàn bà có chồng đi gọi trai tơ, kỳ lắm, nhưng nàng nhớ.
Hôm sau gần chiều Tiến xuất hiện. Thùy nghe rất vui. Vừa gặp Tiến nói nhanh:
“Hôm qua Tiến đi coi một hãng mới cách đây hai tiếng, gần miền núi rất tình, họ hứa nếu Tiến nhận làm thì họ sẽ thuê nhà cho ở free ba tháng. Coi cũng được. Hãng đang phát triển vẽ những ngôi nhà nghĩ mát đẹp cho đám nhà giàu. ”
“Rất mừng cho Tiến. . . Tiến chắc nhận chứ?”
“Vâng em nghĩ vậy, còn hơn là đi quá xa!, tối nay chúng mình đi chơi, em bao chị nha!”
“Đi đâu?”
“Chị dám đi vào mấy cái club Mỹ không?”
“Sao không dám. . !”
“Chỗ này ghê lắm à nha! Con gái chẳng ăn mặc gì. . dám không thì đi cho biết!”
“Sợ thằng Tây nào!” Thùy nói nhưng hơi run. vì nàng có bao giờ vào các chổ ấy bao giờ.

Buổi tối các hộp đêm của Mỹ rất gợi tình. Ngoài uống rượu ra, những ban nhạc sống chơi rất mạnh. Có thể khách hàng nhảy đầm cả đêm nếu muốn, Và có những hộp đêm đàn bà bồi bàn chẳng ăn mặc gì cả, tồng ngông đi tiếp khách, hay trên một sàn nhỏ người đàn bà thật đẹp đang múa may theo âm điệu nhạc để gở những mảnh vải cuối cùng, xung quanh và vắt trên quần si líp nhỏ những đồng tiền típ rất nhiều. Còn có thêm những hộp đêm chuyên dành cho đàn bà thưởng ngoạn nhưng cảnh chàng trai trai lực lưỡng từ từ cởi đồ. Đó là cảnh làm ăn ban đêm. Nhưng chớ bao giờ khách hàng đụng tới các cô, ngoài giờ làm đi ra ngoài đường thì có thể OK, nhưng trong giờ làm việc anh nào cà chớn, thì sẽ có anh chàng hộ pháp to như king kong tới nắm cổ lôi ra ngoài. Không hiểu sao Tiến bạo gan hỏi Thùy. Không ngờ nàng cũng bạo như vậy.

Hai người như chim qua hết club này chán đến club khác, vui chơi thoải mái, nụ cười gần như gắng liền trên môi. Ngoài lớp đoan trang che đậy bên ngoài, bên trong Thùy là sức sống mảnh liệt, và đầy sự cởi mở giống như con người của Tiến. Khi nhìn mấy cô hầu bàn chẳng có mảnh vải nào chung quanh Tiến nàng kê vào tai hắn nói:
“sao người trai! Có choáng váng mặt mày không?”

Tiến cười không trả lời. Khi tới giũa khuya thì ban nhạc chơi một bản slow, Tiến kéo nàng ra sàn. Hai người trông xứng đôi. Trong ánh mờ nhấp nháy đủ màu, hắn ôm nàng trong tay. Chợt hắn cuối xuống gáy nàng, thổi nhè nhẹ, và đặt cái hôn vào đấy. Thùy liệm người. Không chối cãi nàng hoãng hốt. Nhưng liền sau đó nàng có cảm xúc bừng lên cơn khoái, làm nàng liệm dần như chấp nhận niềm hân hoan. Cánh tay của hắn siết mạnh dần mạnh dần. . . đến lúc nàng thật sự ngã đầu lên vai hắn.

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 1

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 2

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 3

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 4

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 5

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 6

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 7

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 8

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 9

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 10

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 11

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 12

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 13

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 14

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 15

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 16

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 17

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 18

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 19

Bai Hat Cua My Tam- Hinh anh 20

Video clip 18+ women in box-japanese :

Xem Bai Hat Cua My Tam hot nhất

Chuyện bắt đầu từ lúc cô Linh được đổi về làm cô chủ nhiệm của lớp tôi. Tôi, một nữ sinh chỉ giỏi về Toán, rất kém Văn, và cô dạy môn Văn nên tôi không bao giờ được lọt vào “mắt xanh” của cô suốt học kỳ I qua.
cô Linh phải nói là một cô giáo trẻ so với các cô đồng nghiệp. Cô sống nề nếp, kỷ luật và thuộc hạng khó nhất ở trường dân lập Nguyễn Khuyến quê chúng tôi. Không biết có phải vì cái tính khó đó của cô mà cho đến bây giờ cô cũng chưa có chồng, và bọn học sinh chúng tôi ai cũng sợ và … ghét !

Trạc 30 tuổi, cô không bao giờ chưng diện, người rất giản đơn nhưng lại nghiêm khắc. Khuôn mặt thì lúc nào cũng đăm đăm. Vì vậy mà nhóm “quậy” chúng tôi hay gọi cô là “bà chằn”.

Gọi chúng tôi là nhóm “quậy” vì chúng tôi thích chơi và “quậy” hơn học. Chúng tôi cho rằng “học cho lắm cũng … tắm ở truồng”, cái câu mà từ nhỏ tôi hay thường nghe. Ý nói thời buổi bây giờ học ra chẳng làm được cái gì, việc làm kiếm thật không dễ ai cũng biết điều đó. Trai thì đi làm bồi bàn, gái làm tiếp thị còn có nhiều tiền hơn.

Ở trường, hễ nói tới nhóm “quậy” là ai cũng biết đến. Nhóm nổi tiếng vì những màn ăn chơi không ai bằng, vì đa số chúng tôi là con nhà giàu. Ăn chơli lúc nào cũng xả láng. Hội trưởng của nhóm chính là anh hai của tôi, bởi vì anh tôi lớn tuổi nhất, là người có nhiều chiêu thức và đầy kinh nghiệm phá phách. Tôi là hội phó. Cái chức hội phó này cũng nhờ dựa hơi ông anh. Không ai trong nhóm mà không nễ ảnh. Tôi cũng nễ ảnh lắm và thật lấy làm hãnh diện. Thật ra, giữa tôi và anh hai cũng có một mối quan hệ không bình thường. Chúng tôi đã vượt qua sự thân thiết của tình anh em, trở thành tình nhân của nhau !

Nhưng thôi … chuyện này không đáng nói tới. Nói chung, nhóm tôi có tất cả 20 người. Ngoài tôi và anh hai tôi ra, dưới tôi còn có Thư Ký Viên, Trưởng Ban Tổ Chức, Hai Tổ Trưởng của tổ 1 và 2 với 9 thành viên của mỗi tổ.

Chuyện xảy ra từ lúc cô Linh chủ nhiệm mở ra một lớp dạy phụ đạo và bắt học sinh phải đi học thêm. Ai không đi sẽ bị cô trù dập. Và nạn nhân đầu tiên lại chính là ông anh hai của tôi.

Sau cái lần anh hai tôi bị phạt làm kiểm điểm, đứng trước lớp đọc lời xin lỗi, tôi sợ quá, quyết định đi học phụ đạo của cô Linh. Nhưng mối “thù oán” bắt đầu reo rắt trong lòng chúng tôi kể từ đó.

Thứ Bảy nọ, đúng 10 giờ, cô đón tôi và các bạn khác cùng khối vào nhà. Nhà cô là một căn nhà tương đối nhỏ với nhiều vật dụng cụ lỉnh kỉnh quăng khắp phòng. “Hôm nay là ngày đầu tiên của lớp phụ đạo”, cô tươi cười nói nhìn xuống đám học sinh chúng tôi đang ngồi nhí nhố. “Khóa học đầu tiên kéo dài ba tháng và tiếp tục cho tới ngày các em thi Đại học. Như các em biết, lớp học này rất cần thiết cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới. Nên các em cần phải có phụ đạo đàng hoàng …”.

Và cứ thế cô thao thao về sự quan trọng của lớp học. Không biết có ai trong chúng tôi chú ý nghe cô giảng hay không. Nhưng riêng tôi thì chẳng hề, tôi cứ nhớ khuôn mặt bí xị của ông anh hôm thứ Sáu vừa rồi mà thấy tức mình dùm cho ảnh.

Mãi mê lo ra, tôi chợt giựt mình khi nghe cô nêu lên giá tiền của lớp học. “Cô chỉ lấy mỗi em một số tiền tượng trưng”, cô nói. Cả bọn học sinh nghe xong chỉ biết cúi đầu làm thinh. Tiền tượng trưng của cô sao mà nhiều thế, lấy tiền đâu ra mà đóng cho cô. Nhưng không nộp cho cô thế nào vào lớp cũng bị trù dập.

Thực ra cái chuyện dạy phụ đạo để kiếm tiền thêm của cô Linh có đứa học sinh nào không biết. Đã vậy không thôi cô còn chơi theo kiểu “cạn tàu ráo máng” những đứa nào không đi học phụ đạo lớp cô. Anh hai như đã nói bắt đầu nhận được khá nhiều điểm xấu và bị phạt kỷ luật. Hay như các bạn thân của tôi trong nhóm tổ 1 và tổ 2 thường bị cô bắt chép phạt, ghi sổ đầu bài. Những đứa nào chịu khó đi học phụ đạo như tôi, dù là chẳng hiểu cóc gì, nhưng vẫn được điểm tốt hơn.

Nếu chỉ vậy thôi thì chẳng có gì đáng nói. Chuyện đáng nói đây bắt đầu xảy ra khi một âm mưu to lớn phát xuất từ một nhóm “quậy” của chúng tôi : Âm mưu bắt cóc cô Linh để dằn mặt !!! Người đề xướng âm mưu đó không ai khác hơn chính là ông anh yêu quý của tôi.

Tôi chỉ nhớ cái đêm trước khi anh đưa ra âm mưu đó, anh tỏ ra rất tức giận. Tôi gần như thức trọn đêm trò chuyện với anh và đến khi trời hừng sáng chúng tôi lại một lần vượt qua cái hàng rào của tình anh em !!!

*
* *
“CÔ CÓ BAO GIỜ THỦ DÂM”, một đứa trong nhóm bước tới xé áo cô ra, quát. Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh đèn nê-on vàng dợt, cô Linh thều thào nói “Em là ai, nghe giọng em quen lắm. Xin em thả cô ra. Nếu em là một trong những học sinh của tôi, mong em đừng xúc phạm tới thầy cô của mình”, vừa nói cô Linh ráng nghiêng đầu về phía có tiếng nói, nhưng sợi dây buộc quá chặt làm cô khó cử động.

“Bát. Bát”. Hai cái tát xán ngang má cô, làm cô Linh chếnh choáng. Tiếp theo là một tiếng quát, “XÚC PHẠM GÌ. Nghe đồn là cô đối xử tệ bạc với đám học sinh lắm phải không ?”.

“Tôi đâu có … Trời, dạy các em nên người là bổn phận thầy cô như tôi … tại sao …”, cô Linh phân trần.

“Nghe nói là cô hay trù dập đám học sinh. Ai không đóng tiền học phụ đạo là …”, một giọng phán quyết cất lên.

“Các em … Các em thiệt quá đáng … Vì cái gì chứ ?
Chẳng lẽ vì những điểm xấu mà cô cho tụi em… Học phụ đạo … Có phải các em học sinh của cô ? Có phải em là NHT hay không. Nghe giọng em quen lắm. Em thả cô ra đi”, cô Linh một tay ôm mặt, một tay quơ quơ phân trần.

“Không phải điểm xấu không thôi. Cô bắt bọn học sinh chép phạt vô cớ. Rồi làm …”, một đứa định nói làm gì đó nhưng không biết nói gì hơn thì chợt ngưng.

“Chép phạt … chép phạt đâu đáng cho các em bắt cóc cô, rồi sỉ nhục cô bằng những lời nói tục tỉu”, cô quơ quơ cánh tay tiến về phía trước. “Các em thả cô ra đi, rồi chuyện gì chúng ta có thể bàn thảo lại. Cô hứa từ nay không bắt phạt các em một cách vô cớ hay quá đáng”.

“Thôi trễ rồi. Nghe đâu tụi học sinh bị cô trù dập bây giờ không còn tin cô nữa. Bên ngoài, công an đang tầm nã hung thủ bắt cóc cô. Thả cô ra, rồi trước sau gì cũng bị bắt. Chỉ còn có cách giam cô ở đây”.

“Mà các em có phải là học sinh của cô ? Có phải NTMT, DCV, đám NGHV của các em ? Nếu phải, cô van các em thả cô ra. Nếu thả cô, cô sẽ báo cho mọi người biết là không ai bắt cóc cô hết. Tự cô tình nguyện theo các em tới đây”, cô Linh xuống giọng.

“Thôi, không dám tin cô. Bây giờ tụi này leo lưng cọp rồi. Làm được rồi làm tới luôn”, một giọng cất lên đáp.

“Các em định làm gì cô”, cô Linh hỏi.

“Trả thù dùm … không phải trả thù …”, một giọng nói từ phía sau cất lên. “Không, chỉ vì chúng tôi là những kẻ cướp mà thôi”.

“Cướp, cướp gì. Các em không định làm gì cô chứ. Giam cô cũng được. Nhưng cô xin … cô xin các em đừng làm nhục tới cô … Dù sao cô cũng là cô …”.

“Thôi đi cô ơi ! Lại dở trò đạo đức đó nữa, tụi tui nhắm cuộc đời này chẳng đi về đâu nữa … Dù cô là … là hiệu trưởng đi nữa, tụi tui cũng không tha. Dưới mắt tụi tui cô cũng là một sự đáp ứng nhu cầu cần thiết”.

“Nhu cầu gì, có thiệt … các em !”, cô Linh nuốt nước miếng. “Các em không định chứ hả ?”

“Bây giờ, cô trả lời cho bọn em biết. Cô có bao giờ thủ dâm. Cô phải nói thiệt, nếu không cô sẽ bị đánh”.

“Các em thiệt không thể ngờ được. Chẳng lẽ lối sống buông thả của xã hội biến các em ăn nói thô tục như vậy …”, cô đáp.

“CÓ HAY KHÔNG ? NÓI MẸ RA ĐI …”

“CÒN NỮA, CÔ KHÔNG ĐƯỢC KÊU CÁC EM, KÊU TỤI TUI LÀ CÁC ANH !”, một đứa thình lình quát lên, làm cho cô Linh giựt mình nói đại: “Không, không bao giờ … Các em …!”.

“Không hả … Rõ ràng là cô nói xạo”. Bát !!! Bát.

“SAO CÁC EM DÁM ĐÁNH… PHẠM THƯỢNG!”, cô Linh chợt kêu lên liền bị thêm mấy tát tai nữa.

“Chẳng những đánh, còn sỉ nhục cô nữa nè”, vừa nói nó vừa xiết sợi dây trói tay cô Linh, làm cô đau nhói.

“Nói cho biết, chẳng lẽ cả đời này cô không bao giờ thủ dâm sao. Với đàn bà con gái, tui rõ ràng nhứt nè. Ít ra cũng một lần chứ … Tụi bây giúp treo lên coi !”.

Một đứa bước tới làm theo “lệnh”. cô Linh chống trả quyết liệt. Nhưng năm bảy đôi tay bề hội đồng, cô Linh sao chống cự nỗi. Cô bị kéo lên khỏi mặt đất, tứ chi kéo dang ra.

Thình lình, từ đâu một bàn tay sờ vô ngực cô, xé toạc áo cô ra, làm bờ vai cô phơi ra trắng hếu.

“Trời ơi, các em … CÁC EM !”, cô la lên.

Hai ba tiếng cười khanh khách kềm theo. “Các em nữa hả, phải gọi là các anh chứ !”.

“Chưa lần nào thủ dâm hả, để bọn tui thử coi hàng là biết. Nghe nói thâm đen là có nghĩa đã có rồi, còn màu hồng tươi … chưa có sờ qua đó … nguyên si à nhen”, một giọng ranh quái cất lên.

“Các em dám. Phép tôn sư trọng đạo của các em đâu ? CÁC EM DÁM ĐỤNG TỚI CÔ !?”, cô Linh giãy dụa.

“Sao không dám. Bây giờ, cô làm gì được tụi tui chứ ! Chẳng những đụng cô, còn đâm sâu cô nữa là khác”, một đứa cười nói một cách đắc ý.

“BAO NHIÊU LẦN?”, một giọng khác quát lớn thúc mạnh vào mông cô Linh.

“Xuuyy ! ….”, cô Linh xuýt xoa và bị tán thêm mấy cái nữa, sợ quá cô nhanh nhẹn nói đại: “Một lần …”.

“Chỉ một lần thôi sao. Tui biết có người … em của bạn tui thủ dâm ít nhất một tuần một lần”.

“Người con gái đó không phải là cô. TUI KHÁC”, cô Linh lên tiếng.

“Nhưng không phải chỉ một lần trong đời chứ hả”, một giọng từ góc bên kia cất lên phụ họa.

“Tùy em nói sao thì sao”, cô Linh nằm im.

“Cô nghĩ sao nếu cô làm một lần cho tụi tui thấy”, một giọng cất lên rồi phá ra cười khanh khách. Cả đám thấy cũng cười theo.

“Các em hết thuốc chữa rồi. Trong đám tụi em có ai là LNV hay không ? Hôm trước cô bắt em chép phạt, em cho cô xin lỗi”, cô Linh lầm bầm.

Không ai nghe lời cô hỏi hết. Bỗng nhiên từ đâu đó, một bàn tay đặt lên ngực cô rồi lên tiếng: “Hàng xịn anh em ơi!”. cô Linh chợt giãy dụa la hét. Nhưng thay vì ngừng tay, năm bảy bàn tay bay vô, chùm chụp lên ngực của cô Linh, mặc cho cô cố gắng tránh né.

Một giọng từ đâu phía dưới chân cô cất lên: “Mày, mau cởi nút áo cô ra đàng hoàng. Chuyện đâu còn có đó, sao đối xử với cô tệ vậy”, rồi nó cười ha hả.

Theo “lệnh” của một đứa, một đứa khác bước lên. Hai ba đứa đứng kế, lui lại, nhường đường cho đứa nọ.

cô Linh bây giờ trở lại trạng thái nằm im chờ đợi. Một bàn tay nào đó đặt nhẹ lên cút áo cô, cô vẫn nằm im nghĩ ngợi. Trước sau vì cô cũng bị bọn chúng cởi áo, thay vì bị biện pháp mạnh, bị đánh, chẳng thà để đứa nào đó làm nhẹ nhàng hơn. cô Linh không định cự nự gì nữa.

Áo cô lần lượt được cởi ra. Bây giờ cô nằm lơ lững treo trên dây, nửa phần lõa thể, bằng bốn sợi dây vải buộc chặt ở cổ tứ chi. Cô thấy thật hổ thẹn vô cùng. Nếu như bọn chúng là đám học sinh của cô, mà đối xử với cô tệ như thế, chắc rằng chúng ghét cô đến tận xương tủy. Sự xấu hổ của người đàn bà bị thấy trần trụi cũng nặng lắm.

Treo cô Linh lên xong, cả đám đứng lớ ngớ nhìn thân thể cô như một con vật sắp vào tay vị đồ tể lột da.

“Thật không ngờ cô giáo có bộ ngực thon gọn mà ướt át ghê ! Cô có tập thể dục thẩm mỹ gì không ?”, một đứa bỗng nhiên xầm xì.

Như đoán được cả đám đang nhìn vào ngực mình lom lom, cô Linh bỗng thẹn đỏ mặt. Giãy dụa mấy cái lơ lững cho có lệ. “Các em, đừng làm vậy … Đừng! ĐỪNG! QUÁ ĐÁNG RỒI NHEN”.

Dù cho cô có kêu la, bọn họ cũng mặc kệ. Và khỏi cần nói, lúc này đứa nào đứng gần đó cũng cương cứng hết cỡ.

Thình lình, “tốc”… một cái bún tay ra hiệu của đứa đại ca trong nhóm. Cả đám bước tới lần lượt trút hết áo quần. Đứa nào cũng tổng ngổng chỉa về phía trước. Chắc là bọn chúng khá thân thiết với nhau nên chẳng ngượng ngùng trước sự hiện diện của đứa kia.

“Tụi mình suy nghĩ kỹ chưa ? Hãm hiếp là tội nặng lắm đó !”, một đứa có vẻ ít nói nhất trong đám lên tiếng. Liền đó, năm bảy bàn tay vừa rồi lại đáp lên mình cô Linh vội rút tay về.

cô Linh thừa lúc bọn chúng dè dặt, lấy hơi nghỉ ngơi. Cô bớt giãy dụa và có thể cô cũng đã yếu dần vì bị treo trên không khá lâu. Cũng có thể cô cũng không buồn chống cự không giúp gì được hơn.

“Sợ gì … tụi mình tính toán kỹ càng hết rồi. Kế mượn dao giết người hay dương đông kích tây gì đó … ai biết được. Công an cũng không thể nào ngờ là bọn mình”, một đứa xầm xì.

“Vậy đại ca chơi cái chiêu vu oan hả ?”.

“Xuỵt …. !!! Đừng nói thêm nữa. Tao đảm bảo không sao là không sao. Mày nhát quá thì ngồi ngoài đó coi đi. Nói xong, nó quay sang cô Linh nói tiếp: “Cô có ngại chiêu đãi tụi em chút chút ? Không mất thời gian gì cô đâu, mất chút … sỉ diện thôi” Cả đám lại quên hết sự lo sợ vừa rồi, phá ra cười khanh khách khi nghe lời chế giễu của hắn.

“Các em quá đáng rồi nhé. Nếu các em muốn làm gì thì làm. Đừng bắt cô … đừng hành hạ cô theo kiểu đó. Các em có biết đạo đức là gì không ? … Cô mà chết, cô không tha cho đâu”, cô Linh phản kháng.

“Đạo đức có ăn được no không cô”, một đứa dè biểu.

“Cô chưa chồng mà … đâu có sợ ai đánh ghen. Lấy hết tụi tui làm chồng đi. Tụi tui cho … cho em sướng đều đặn. Còn cái chuyện tha hay không tha … tính sau nhé. Coi theo thái độ biểu hiện của cô sao đã, khoan hồng tùy hình thức”, đứa khác phụ họa thêm.

Nói xong, nó đưa tay chộp nhanh vào bẹn cô Linh, làm cô giựt bắn mình, co chân đạp túi bụi. Nhưng vì bị trói, cô chẳng làm gì được. Giãy dụa chỉ làm thân hình cô đong đưa như cái võng lắc trên không.

Đám nọ lại có dịp nhìn thấy cô khổ sở dưới bàn tay tham lam của tên đại ca, lại thấy cô nửa trần trụi vẫy vùng như con cá nằm trong rọ, liền phá ra cười chí chóe.

Vừa bị sỉ nhục tinh thần lẫn thể xác, cô Linh không khỏi rùng mình. Trong đời cô chưa bao giờ gặp sự gớm ghiết đến như vậy. Thế là cô sụt sùi khóc. Nước mắt cô lăn qua khóe chảy dài trên má.

“Các em … các em thực đối xử với cô vậy sao. Chẳng lẽ kiếp trước cô mang nợ các em”, cô thút thít.

Một tít tắc lặng im. Cả đám nhìn nhau như có chút mủi lòng. Nhưng đâu đó một giọng quát lên: “THÔI DẸP ĐI, dẹp nước mắt cá sấu đó đi, tụi này đã chay sạn rồi. Đây không phải sự trừng phạt chi hết, coi như cô không may lọt vào tay tụi này đi”.

“Ờ, phải đó”, một giọng cất lên phụ họa. Cả đám nghe tên nọ nói chí lý cũng ậm ừ đồng ý. Chúng quyết định súm lại bao quanh lấy cô, hết sờ mó đến như hành hạ, xúc phạm nhân phẩm cô.

Một lát sau, đâu đó có tiếng đề nghị, “Đố ai làm cô ướt”.

Một đứa khác tuột luôn cái quần đùi, đưa luôn dương vật đặt vào lòng bàn tay cô rồi rút nhanh về, nói: “Chỉ cần cho cô sờ một chút sẽ chảy thôi”. Cả đám nhìn hành động của đứa bạn trố mắt ra.

Một giọng khác vang lên: “Trời ! Mày không sợ cổ bóp … một cái là trứng dái chạy lên tới cổ”.

Vừa khi đó, cô Linh cố gắng kéo tay về dù đã bị trói chặt. Cô cảm thấy thật gớm ghiết cái vật nong nóng, sùi sùi nằm trong lòng bàn tay.

“Các em thật quá đáng. Nếu cần giải quyết nhu cầu tại sao các em …”, cô la lên “TẠI SAO CÁC EM KHÔNG THỦ DÂM HAY TÌM GÁI ĂN SƯƠNG”, cô nhỏ nhẹ: “Nếu cần tiền cô sẽ giúp một ít. Bây giờ thả cô được không?”

Cả bọn có thể thấy lúc đó mặt cô sừng lên, bừng bừng. Đâu đó, có đứa nào bạo dạn lên tiếng, “Chứ không phải thủ dâm bị nghiêm ngặt cấm đoán hay sao. Tìm bò lạc coi chừng công an lụm liền”.

Video clip Quá sốc với clip cao thủ Phùng Khoang chém gió tung trời :

Đọc Bai Hat Cua My Tam mới nhất 2014

Ở Móng Cái gái Tàu sang rất nhiều, nhưng khuyên là ngắm gái MC vì em nào cũng rất xinh và trắng. Ăn mặc rất xì tin và có hơi hương đú! . Gái tầu rất mỡ, chân rất là to. Còn nếu bạn là Gay thì khuyên ngắm Zai tầu, vì thằng nào cũng cao to,đẹp trai và đặc biết rất to dài và nạc

Video clip Hiếp dâm trẻ em :


Cả bọn nhốn nháo bao quanh Soan và thằng bạn. Soan nghe bọn họ cá độ thì khiếp vía, thẹn thùng đến chín người. Trời ơi, nàng thiết nghĩ, còn thể thống gì hơn. Chắc nàng chết mất quá. Thật là gớm ghiết khi cái miệng nhơ nhớp đó liếm vào cơ thể mình. Dù sao mình cũng là con gái mới lớn. Soan rên ư ư trong cổ họng và vùng vẫy tỏ vẻ phản đối, nhưng chẳng thấy dấu hiệu nào thối lùi của bọn họ hết.

Trong thoáng chốc thì quần Soan bị kéo phệt xuống. Cặp đùi thon thon trắng nuột phơi trước mấy đôi mắt hau háu nhìn. Soan thấy lạnh ngắt hai bên đùi, nhưng mặt thì bừng nóng vì tức giận mà không làm gì được hơn.

Soan lại thử chống chọi, rồi cũng nằm im cho tới khi một cảm giác bị xúc phạm chẹt vào giữa đùi nàng.

“Thì ra con nhỏ cạo lông chim, tụi bây ơi !” Nàng la ối lên, cố khẹp chân lại vì mắc cỡ nhưng chỉ kịp thấy hai chân mình mở toát ra. Thì ra hai tên nào đó đè cổ chân Soan xuống, quác toạt ra. Và mặc cho Soan chống cự, nàng cũng là sức cô thế yếu, nên chỉ đành uốn éo lấy lệ mà thôi.

“Bộ hồi nãy mày không thấy nó ở truồng chạy từ phòng tắm ra sao”.

“Con nhỏ dám cạo lông, cỡ tuổi nó mà biết ba cái chuyện chắc cũng không vừa đâu. Ở trường thấy nó mặc đồ sexy lắm. Thật bất ngờ !”

“Không biết má và chị nó có cạo giống nó. Biết đâu hôm nào có dịp …”, cười ngạo nghễ.

“Tao thích sạch sẽ … con gái sạch sẽ thấy tươi mát hơn”.

“Thôi đi …dẹp chuyện lông lá đi … Lo canh đồng hồ chưa ? Coi thử ai thắng thua mới quan trọng nè”, một tên lên tiếng.

“OK, cây kim giây gõ số 12 là tao hô bắt đầu đó”.

Trong vài giây im lặng, nước mắt Soan lăn tròn. Nàng run run sợ sệt. cô Linh cũng la ú ớ, giãy dụa cố can ngăn điều sắp xảy ra, nhưng vô vọng rồi cũng nằm im. Trong thâm tâm cô bỗng léo lên một sự tò mò, cô cũng muốn biết tên đó thắng hay thua, hay như Soan có kềm chế được hay chăng. Cô nghĩ nếu là cô chắc cô kềm chế được sự cám dỗ đó, vì dù sao cô cũng đã khá trưởng thành và từng trãi đời hơn Soan. Với Soan, nàng ở độ tuổi sung mãn nhất của người con gái thì rất khó c…

Đang suy nghĩ như vậy, cô Linh lại nghe tiếng Soan rên hư hứ. Tiếng của đứa nào đó hô lên: “3, 2, và 1 … Bắt đầu!”.

Tên thách đố thình lình chúi đầu vào giữa hai đùi Soan, hai tay vịnh hai bên, vẹt ra và nhún nhẩy theo cái điệu riêng tư của hắn.

Soan chống cự một lúc một mạnh hơn, nhưng bốn cánh tay mạnh đã đè chặt chân Soan xuống. Soan ngọ ngọe như con giun bơi trong nước.

“Mười lăm giây rồi nghen !”, một tên đứng báo giờ nói.

Thấy tên kia lắc lư lia lia cái đầu, cả bọn hò hét cổ vũ. Không biết hắn dùng chiêu gì nhưng có lẽ hắn cố giở ra hết khả năng, kể cả môi và lưỡi hy vọng làm cho Soan ướt mẹp.

“Ba mươi giây !”.

Đồng hồ cứ tịt tặt như thế, tên nọ tranh đua với thời gian. Hắn biết, hắn chỉ còn có 30 giây thời gian nữa thôi. Soan có phần càng lúc càng chống cự, rõ ràng nàng không tập trung hưởng thụ cái cảm giác đó như hắn tưởng. Nếu như cứ theo cái đà này 5 phút chưa chắc gì Soan ra nước.

Hắn vẫn tiếp tục lúc nhẹ lúc mạnh. “45 giây !”, tiếng nhắc nhỡ lại vang lên bên tai. Tên thách đố cũng hơi hoảng. Còn 15 giây nữa thôi, hắn phải làm một cú đột phá, mong sao gây sự chú ý tới Soan. Thình lình, hắn vòng tay lên phía trước, canh ngay ngực Soan hắn chộp xuống. Hắn se, rồi bóp luôn mấy cái làm Soan hơi uốn éo. Rồi hắn mổ đầu gù gù dữ dội hơn xuống bẹn Soan. Trong tít tắt ngắn ngủi đó, hắn tìm ra đầu vú Soan. Se lại. Hắn se lại bằn bốn đầu ngón tay trên hai cái nhũ hoa. Soan bỗng ríu mình lại và trong vô thức nàng bật ra tiếng rên khẻ nơi cổ họng. Dường như có một dòng thủy ngân chảy rần rần từ đỉnh nhũ hoa tọt xuống mòng đóc. Nơi đó hắn đã đón Soan bằng cặp môi nghiền chặt rồi nút.

Soan thừ người xuống. Bốn chân nàng tự nhiên buông lỏng, không còn chút sức lực nào.

“HẾT GIỜ ! NGỪNG!”, một đứa lên tiếng báo hiệu. Thằng nọ liền ngổng đầu dậy. Soan thấy có chút tiên tiếc.

“Đứa nào vô coi thử … đút ngón tay vô rồi rút ra, nếu thấy ướt vô hai lóng tay có nghĩa nó thắng. Còn khô queo là nó thua”, một đứa đề nghị. Soan nằm im thở, trong khi một thằng trong đám xung phong làm cái chuyện kiểm tra. Nó ngồi xuống, cẩn thận đặt ngón tay vào cửa âm đạo của Soan, rồi từ từ đút vào. Soan khẻ trở mình, bụng nàng hơi ngướng cao. Thằng nọ sẳn trớn đẩy vào tuốt luột, la luôn: “ƯỚT MẸP TỤI BÂY ƠI”, vừa nói nó vừa xọt ra xọt vô. Ngón tay nó trơn lùi trong âm đạo của Soan.

“Con nhỏ mất trinh từ lúc nào rồi, hèn gì ! Vậy mà tưởng nó còn zin. Lầm to hết. Chắc thằng nào zớt mẹ nó từ trước”. Soan ú ớ nhưng không định nói.

Cả bọn phá ra cười, cũng thầm phục thằng bạn biết dùng chiêu làm cho con bé ướt hết.
“OK, công nhận mày thẳng … đãi phở nhưng mà vậy … ai chơi cho con nhỏ “phế” mới là cao thủ, ra nước có thấm gì … Đãi cà phê …”, một đứa đề nghị. Soan nghe tới đó không khỏi rùng mình. Cả cô Linh cũng sợ, cô thấy lo lắng cho Soan làm sao, vì dù gì Soan cũng là một đứa con gái mới lớn. Bốn năm đứa bề hội đồng, chắc Soan chết mất !

Nói là làm ngay, quên luôn chuyện trở lại nhậu tiếp, bọn họ cũng bắt thăm chọn ra đứa được cái diễm phúc hưởng Soan trước tiên.

Sau khi thăm đưa ra, đứa được chọn mạnh dạn bước tới ngồi xổm giữa hai đùi Soan. Có lẽ hắn cũng đã ngà ngà say nên làm cái gì cũng dám.

Đâu đó yên vị rồi, hắn lần là tìm cách đưa vào cửa mình Soan lần đầu tiên.

“Ui … xư !”, Soan xuýt xoa trong khi đùi nàng bị bốn cánh tay kéo bẹt ra. Nàng lại giãy dụa nhưng thừa biết là vô vọng. Không khí im lặng một cách đặc biệt như sự chờ đợi tới hồi căng thẳng nhất.

Hắn bắt đầu hun hít trên má, lên cổ Soan. Hễ hun tới đâu là Soan lắc đầu tránh né. Toàn thân nàng co giựt hết sức khó khăn.

Rồi thì Soan rít lên khi cảm giác khối thịt của thằng thanh niên đang xâm phạm vào thân thể nàng, xé toạc nàng ra làm hai. Cơ âm đạo nàng cứ như kêu lên răng rắc mỗi khi từng thớ thịt của hắn cấn sâu thêm. Khốn kiếp thiệt, cái quý nhất này nàng chỉ hứa cho K bạn trai nàng thôi mà. Bây giờ hết thằng này rồi tới thằng khác. Trời ơi, nếu K biết thì K sẽ nghĩ sao. K có còn chấp nhận mình không ? Rồi Soan bật khóc thành tiếng.

Bên kia giọng cô Linh lại thốt lên, “Các em sao ác quá … con gái người ta mà hãm hiếp…các em cũng phải nghĩ tới cô Loan từng dạy các em chứ”.

“CÔ IM NGAY, lát nữa tới phiên cô bây giờ”, một đứa quát lên và cô Linh im thật.

Trong khi mũi của Soan phồng lên có vẻ xúc động và giận dữ. Nhưng vẻ mặt đó không giữ được bao lâu khi tên nọ bắt đầu nhấp nhô. Soan lại thừ người ra. Miệng nàng há hốc, môi như khô lại, chỉ biết thở hì hì.

Cả bọn nhìn cảnh thằng bạn hiếp đứa con gái không khỏi háo hức, nuốt nước miếng. Mong cho thằng nọ xong để tới phiên mình.

“Nghe nói mẹ con mày dâm lắm phải không”, nó vừa thúc xuống người Soan vừa nói. “Ở trường nếu không phải là mày thì là má mày. Chị mày nữa”.

Soan nghe những lời sỉ nhục như vậy thì đau đớn lắm, nhưng cũng có thấm vào đâu khi chính thân thể nàng đang bị dày xéo. Sự đau đớn này đôi khi chỉ có chết mới làm hết đi được, Soan nghĩ.

Thình lình Soan vùng hai tay ra được, nàng tán cho tên nọ một cái trời giáng. Nhưng cánh tay nàng liền bị hắn khóa lại. Để trả cái thù tát tai, tên đó lại ra sức dập xuống người Soan càng hung tợn.

Có phải rượu vào người, máu hung ác lại gia tăng. Hắn tông hết sức xuống bụng Soan. Nàng cảm giác như không hở một giây khắc nào để nghỉ ngơi.

“Ai là bạn trai của nó vậy ta ?”, một đứa đứng ngoài hỏi.

“Kệ nó có hay không cũng mặc”, tên khác đáp.

“Tại tao tò mò … không hiểu vì sao con nhỏ lại mất trinh”.
“Trời ơi, giờ này mày còn lo chuyện đó … Bộ rãnh lắm sao”.

“Tao biết có một thằng hay chở con nhỏ đi chơi, thằng đó học lớp nọ. Tao nghi là nó”, một đứa đáp.

Thình lình Soan oặn mình, tên nọ cũng uốn éo theo. Tưởng là Soan sắp đạt tới cực khoái, ai ngờ tên nọ bất thần rên lớn, rồi thấy nó nhảy phốc ra ngoài, tay cầm cu bún tinh ra xối xả.

Lần này cả bọn không cười như trước nữa. Có lẽ thời gian không còn bao nhiêu nữa cho bọn chúng. Lập tức, thằng khác ngồi trể xuống tiếp theo thằng kia úp lên mình Soan. Soan tưởng sẽ được nghỉ, nào ngờ lại oằn oại dưới một cảm giác mới, sức dập mạnh hơn cả lần trước. “Phạch … phạch … phạch”, không khí vắng lặng đi chỉ còn tiếng “phành phạch” dâm đãn và tiếng thở thì thào hự hự của Soan và tiếng hút sành sạch của da thịt.

Cả đám tập trung nhìn cảnh tượng đó, đứa nào cũng hăng máu, mong tới lượt mình.

Rồi hết đứa này tới đứa khác thay phiên nhau hãm hiếp Soan. Nàng gần như tơi tả như miếng giẻ rách. Tóc tai rủ rượi, quần áo rách bươm, cổ chân cổ tay đều bầm tím, rãi rác đầy tinh khí trôi theo vách đùi.

Tội cho Soan lắm, và cũng tội cho cô Linh nhìn cảnh tượng đó suốt đời vẫn không quên! Nhưng số phận của cô cũng không khá hơn gì. Sau khi hiếp Soan bầm dập, chúng nghỉ ngơi một lát rồi dằn cô Linh ra hiếp tiếp. Mặc cho cô Linh có kêu la, van xin, và chống cự, chúng trói hai chân cô vô chân bàn và bắt cô nằm úp ngực lên bàn, rồi lần lượt từng đứa một sắp hàng đứng sau mông cô.

Thật không ngờ sức của bọn chúng mạnh hơn voi, mỗi đứa ít nhất cũng làm hai suất. Đôi chân cô Linh gần như không còn chút sức lực nào để gượng đứng. Nếu như không nhờ hai cái chân bàn buộc chặc, chắc cô đã khuỵu xuống từ lúc đứa thứ hai nằm trên lưng mình …

Câu chuyện bi thảm của cô Linh chủ nhiệm lớp tôi và Soan con của cô Loan Phòng tin học là thế đó. Tôi biết và ai nấy trong trường cũng biết được thật rõ ràng qua tin tức của báo chí, qua các thầy cô trong trường và các bạn thân, cũng như người trong xóm. cô Linh và Soan được giải thoát sau 5 ngày bị bắt cóc và hãm hiếp. Họ nằm viện hơn cả tuần cả hai mới khỏe trở lại.

Ngày gia đình tôi lãnh anh hai tôi về, tất cả nhóm “quậy” chúng tôi lại xum họp, rồi kéo nhau đi thăm cô Linh. Ra là anh hai tôi và các bạn nhóm “quậy” đã bị tình nghi là hung thủ, và bị công an kéo tới tận nhà bắt. Thời gian đó tôi thật là khổ sở và lo lắng. Ra đường chẳng dám nhìn lên. Ai trong xóm cũng cho anh hai tôi là thủ phạm. Nhưng sau 9 ngày điều tra tổ trọng án bắt được thủ phạm thực sự là một nhóm thanh niên côn đồ đến từ tỉnh khác. (Soan cũng phủ nhận người bắt nàng không phải là anh hai tôi, tuy là cô Linh không nói năng gì hết). Chúng là nhóm học sinh bỏ học, đi bụi và là tội phạm cướp của, hãm hiếp bị tầm nã nhiều tháng qua. Trong một lần lang thang, trôi dạc tới quê tôi, chúng tạm lánh và sống quanh quẩn trong trường. Chúng biết được cô Linh, ba mẹ con cô Loan trong một dịp nghe lén nhóm “quậy” chúng tôi trò chuyện, tỏ rõ sự bực tức. Kế mượn dao giết người của bọn chúng thật ác ôn, báo hại nhóm nhóm “quậy” của chúng tôi bị tù oan gần 10 ngày vì cái âm mưu nói chơi mà bị cho là thật. Dù sao đi nữa, mưa đã tạnh và trời lại sáng, nhóm “quậy” chúng tôi đã được gặp gỡ, đúng là một điều hay. Nhưng điều hay nhất, đặc biệt nhất trong sự kiện này, là suốt thời gian ông anh đi tù, tôi bắt đầu biết nhớ ảnh. Cái nhớ của người con gái biết yêu ấy !

Bai Hat Cua My Tam sống cùng nhà 4

Miệng bị dán kín mà Tám vẫn cố ư a cho tỏ nỗi sướng nứng. Phần mông chị kẹp cứng lấy hông tôi mà xàng mà nhún. Cái lồn nhẹp nước kêu chép chép. Tôi sướng nên càng nút lưỡi chị và còn lòn tay xuống bóp vô cả hai vú nữa.

Sữa bị bóp ép trào ra, tôi vê hai đầu vú để lau và nhấn mạnh cặc vào lồn. Tám thở hào hển ra vẻ thú vị. Tôi hối Tám cong một giò cao và kéo gác nó lên vai, rồi ở vị thế đó tôi nghiêng người nắc Tám dữ dội.

Chơi kiểu này, tôi vẫn tự do bóp hai vú Tám mà nắc cũng sâu. Chả thế mà nghe thịt da hai đứa đập vô nhau nghe nhách nhách cũng ham. Tôi nắc chừng nào thì Tám lại gào xin nắc mạnh thêm, tôi tưởng giò chị bị bẻ lọi tới bến, mà lạ chẳng sao cả. Thế mới biết ở mỗi người đàn bà dường như đều ẩn chứa một tay nhào lộn tuyệt diệu.

Nhìn vòng cong đôi mông Tám quậy ào ào dưới sức ép của tôi, lại thêm cái vẻ mềm mềm của hai vú bị tôi bóp vê xục xạo, mắt Tám như xuất thần lim dim nhắm. Tôi vê hai núm vú đến cứng lại mềm, mềm lại cứng mà nhắp không thấy mỏi.

Tám cứ ré từng chặp, miệng há ra chả hiểu định la hét hay nói năng gì, tôi bóp rồi ghé miệng bú nút mỗi cái vú thay phiên nhau. Tám được nắc dưới bú trên, giùng giằng như con giun bị xéo.

Người Tám phốp pháp, dầy nên tôi lăn qua lăn lại như nằm trên tấm nệm lớn. Hai vú càng được vê càng nở, lồn cũng ứa nước trơn không ngừng. Hai mu lồn ọp vô ọp ra, những sợi lông bị đè trồi lên ụp xuống coi đâu tệ.

Tôi nắc một hồi thì tới cơn, tôi động cỡn nên nói năng lung tung : ôi, sao lồn bà bữa nay đụ sướng vậy. Bà có khoái không, Tám gật đầu như con lật đật. Tôi cắn đầu vú lại hét : còn cái này nữa, sao dai như cao su. Tám giả bộ kêu đau càng làm tôi thêm hứng chí.

Tôi banh rộng hai giò Tám như đôi càng xe bò, gài cả hai lên hai vai, bẻ cong người chị lên và tôi dọng ạch đụi lên lồn chị. Hai giò bị khóa đẩy người chị trồi lên trồi xuống, cái lồn đội cao nên tôi đụ ành ành.

Lại một hồi thiệt lâu thì tôi tới. Tôi cắm đầu cắm cổ giập, giập đến co người xụm dái và ọc ọc mửa liên tu bất tận. Tám cũng bật người lên cho lồn cắm sâu vào cặc tôi mà hứng đón hết mớ tinh trùng tôi phóng ào ạt ra. Khí tôi bắn như mưa sa vào tử cung chị làm Tám lịm đi co quíu.

Tôi hết sức đã ngưng, còn Tám thì vẫn ê bên trong lồn nên cố xiết và hất lồn lên để ăn vớt cú chót. Mắt Tám nhói nhói như sao băng, long lanh như ngọc, hai chưn đạp ào ào, xóc tôi như xóc mớ rơm. Tôi gục im trên người Tám cho chị tự ý vần thế nào cũng được.

Cuối cùng thì Tám xìu. Người bã ra như dây nhợ gì bị tuột róc hết trơn. Chị không còn sức để hất tôi ra khỏi người chị nên tôi phục vị y hệt như con heo con trên mình mẹ. Sức thì xổng mà tay không chịu rời khỏi hai vú. Tôi vẫn nhẹ nhàng măn để hai vú mềm lăn day dưới da tay tôi.

Tôi hôn lên mặt, lên má, lên môi Tám ngầm cám ơn lòng vị tha của chị. Tôi lại hôn lên đôi vú chị và nhấc mình ra khỏi cái lỗ vừa chôn cặc trong đó. Một dòng khí đặc quánh theo đà rút của tôi giăng thành sợi dài và rơi lại xuống lồn Tám, chèn nhẹt hoi nồng.

Cả hai cùng hả hê vì vừa qua một trận đấu đầy hào hứng.
Tôi vừa ở hãng về gặp đúng lúc Tám đang ôm hai tay trước ngực, vừa day vừa mếu náo kêu đau. Tôi nổi máu yên hung nên nạt : sao lại đau, ai làm gì bà hả. Chị thấy mặt tôi càng rống lên : ôi nó cắn em muốn đứt cả vú. Tôi cáu tiết gắt : thằng nào, đứa nào, sao lại để nó cắn vậy. Tám phụng phịu : thì thằng chó chứ ai. Tôi bùng cơn ghen lên : thì ra thằng mất dạy hôm nay lại mò đến cắn bà hả. Tám lắc đầu nguầy nguậy : không phải, em đã bảo thằng chó mà, lão ấy bị con vợ giữ bú lồn khìn khìn thì lẻn đi gì nổi.

Tôi muốn điên cái đầu, giận là cái chắc, nên sừng sộ với Tám : nhà có một mình, ngủ nghê cửa nẻo chẳng khóa lèn chặt, để bọn mất dậy lẻn vào làm bậy. Bà tơ hào thế nào để nó cắn đứt vú mà không hay. Tôi nghĩ bụng giá về sớm một tí, chịt mẹ nó cửa, rồi đánh cho thằng cô hồn một trận tóe máu cho tởn.

Tám lại ông ổng sủa : em đưa vú cho nó ngậm đàng hoàng, ai dè nó đớp em một phát, đứt cả đầu vú. Tôi ngọt nhạt mắng : phải mà, bà rượng lên nên trật vú ra cho nó bú, hèn gì. Đàn ông thấy vú như mèo thấy mỡ, vú bà lại nây nây một đống, làm gì nó chẳng cắn. Tui còn muốn cắn nữa là ai.

Tám ngước lên nhìn tôi thấy mà thảm : chèn ơi, người ta đau thấy tía, không xem hộ coi ra sao, còn ở đó cự nự. Tôi càng tức thêm như bị ai đổ dầu vào lửa, tôi chửi toáng lên : đàn bà bạ đâu nằm tốc vú ra đó, tui truyền đời có ngày bị nó đè nó hiếp cho thì có thân mới lo. Nhưng rồi cũng thấy tội tội, tôi cố truy nguyên xem thằng chó là ai. Tôi lại hỏi Tám : làm sao thằng chó nó mò vào đây được.

Tám đang nhăn nhó cũng phải phì cười : ghen gì mà ghen ngược ngạo vậy, cha nội. Thằng chó là thằng nhóc nhà này chớ ai. Tôi thở phào, định đưa cao tay xáng cho thằng nhỏ một phát, nhưng Tám chụp kịp, la lên : nó mới ngủ, đừng dựng nó dậy, nó hét thi bưng miệng hổng kịp.

Tôi nén sự bực xuống, biểu Tám : đâu bà đưa tôi coi nó cắn làm sao. Tám rón rén vén cái áo lên, tôi còn giận nên nạt : cởi mẹ nó ra, còn vén vén mẹ gì. Tám nhìn cặp mắt tôii đỏ ngầu nên ngoan ngoãn làm ngay.

Tôi lấy tay nâng từng cái vú lên, chăm chăm dòm vô chỗ núm, thấy có dấu máu rịn ở đó. Tôi lầu bầu : thằng nhỏ đếch có cái răng nào mà sao nó cắn được hỉ. Tám co rúm người vì nhột bị tôi lật cái vú qua lại, phần thấy sự ngô nghê của tôi, chị phân bua : nó chưa có răng nhưng ngứa lợi nên nghiến rồi dứt mới ra nông nỗi.

Tôi phân bì với Tám : chớ sao tui cũng ngậm, cũng nút, cũng cắn mà bà đâu có hề hấn gì. Tám cười vì cái sự ví lãng xẹt của tôi : ông có răng, nhưng khi ông cắn tui nhăn mặt thì ông nhả lơi ra, còn nó nghe tui la, tưởng là tui giỡn nó càng tợp chắc và giựt đùng đùng. Tôi chịu thua lý luận của mấy bà.

Tôi khám kỹ lưỡng cả hai vú còn hơn thầy thuốc rồi nói với Tám : cũng mẻ sơ sơ thôi có sao đâu. Hay là bà thấy tui nên làm bộ nhõng nhẽo kêu um lên cho tôi rờ rẫm mới chịu. Tám ngúng nguẩy thấy ghét : người ta đau thiệt mà ông còn cho làm bộ, chắc chờ tới khi hai cái núm vú văng mẹ nó ra thì mới nhận là tui đau sao. Tôi thú vị khi nghĩ vú đàn bà mà mất luôn cái núm thì chắc tức cười.

Tôi hệch hệch cười, Tám đạp hai giò đuổi tôi : ông cút đi, tui không khiến, tui đau kệ cha tui. Nói xong, chị kéo hai tà áo khép lại. Tôi sùng sùng kéo co với chị, người lột người trì, tôi điên lên nên nắm hai vạt áo xé bét ra. Tám hổng dè tôi táo tợn như vậy nên mở toác mắt dòm tôi. Tôi xô Tám ngả xuống, đè cấn lên hai tay, nhìn trừng trừng vô mặt Tám mà hét như ông tướng : tui nói, bà hổng được cãi, đừng thấy tui cưng mà lên mặt. Tử tế tui còn nương bằng không chính tui cắn cho đứt hết đầu vú chớ hổng cần thằng chó. Liệu hồn.

Tám nằm nín khe. Tôi há há cái miệng rà rà lên từng cái vú của Tám hỏi : sao giờ muốn tui hun hay muốn tui cắn đây. Tự dưng, nước mắt Tám ứa ra, nhòe nhoẹt cả mặt. Tám không trả lời tôi mà quay dấu mặt đi. Tôi lại kềm mặt chị lại, bắt nhìn thẳng vào tôi, buộc chị phải cho ý kiến. Tám sụt sịt nói : anh thương chừng nào thì em nhờ chừng đó. Còn em muốn anh hun mà lòng anh đang giận muốn cắn thì em cũng có cản được đâu.

Tôi nghe cái giọng nhõng nhẽo của Tám mà bao nhiêu giận hờn gì bốc hơi hết. Tôi nhỏ nhẹ càm ràm : anh thương thì đừng làm anh nổi sùng. Lỡ anh giận mất khôn, cắn đứt đầu vú em thiệt thì cả anh lẫn em đều thua thiệt hết. Anh bú mà không có cái núm thì còn nghĩa lý gì, còn em mất cha cái đầu vú thì sướng gì nổi nữa. Tám hiểu ra ngúc ngúc đầu tỏ vẻ tán thành.

Tôi xoa hai bầu vú rồi nhẹ nhàng đưa chót mũi hun lên từng bên vú một. Khi hun tôi lại bấu cho vú độn lên để rà chót mũi mới ưng, dè đâu Tám thấy đã, cả hai đầu vú đều mong lên tức khắc. Tôi dùng miệng hun tiếp và kéo đầu vú ngang qua ngang lại ở môi, Tám lim dim mắt đón nhận những cú vuốt ve của tôi.

Tôi lại day nơi bầu vú, hai quầng vú máu dồn xuống rất nhanh nên cũng cứng lên, tôi rà miệng làm cho những hạt sữa nổi cộm lên như tấm. Tôi vừa hun, vừa trịn môi lên khắp cái quầng, Tám nhột nho nhoe xê dịch dưới vòng tay tôi. Chợt Tám kêu ui da, tôi hỏi, Tám chỉ cho tôi chỗ bị xước nơi vú. Tôi xem rồi khề khà nhận xét : không sao, nó chỉ xước cỏ gà thôi, khi cho bú nhớ tránh đừng để thằng nhóc cắn thì một vài hôm là khỏi thôi.

Rồi tôi làm ra vẻ sành sỏi bảo Tám : để anh tha thuốc lên cho nó mau hết nghe. Tám gật đầu lia lịa. Tôi thè lưỡi ra vét vòng quanh cái núm, tới ngay chỗ bị xước tôi ém cái lưỡi lâu lâu hơn. Tám có vẻ chịu, mắt càng lim dim tợn, tôi lấy lưỡi gẩy gẩy cho cái núm vón hòn và a thần phù tôi ngậm luôn mà chuốt nhè nhẹ.

Người Tám cong vểnh lên, giúi cái vú đầy nghẹt vô họng tôi rồi chị nàng ê a như con nít : ui, ui, dịu dàng quá. Thấy Tám không có vẻ đau, tôi mút và chuốt nhanh hơn, cái núm vú phều phào vô ra nơi miệng.

Chẳng mấy chốc, cả hai núm vú rắn như cục sỏi, tôi vẫn mút, chuốt nhẹ nhàng. Tám lết bết thân mình như con giun, uốn éo như con rắn nghe điệu kèn của tay phù thủy. Tôi bỗng nảy ý ga lăng hỏi Tám : anh bú mút vú em vậy có đau hôn. Tám cho biết không đau mà còn sướng nữa. Tôi hứng chí bóp chặt hai bầu vú để mút cho đã.

Đến bây giờ tôi mới nhận ra tự hồi nào tôi ra âu yếm xưng anh, gọi em với Tám. Thì ra khi con người ta mải mê ngậm cái gì mềm mềm trong miệng là con người ta dễ bị mà mắt quên tiệt mọi sự. Tám đã lâu không nghe tôi gọi là em mà chỉ ông ông bà bà, giờ nghe tôi nưng niu hai cái vú mà thốt ra lời chan chứa thì cảm động hai mắt long lanh.

Tôi cứ ôm khư khư hai vú trong khi đưa môi hun hết má đến miệng, đến cằm, đến môi, đến trán Tám. Tới khi tôi hun dưới cần cổ thì Tám thun người lại kêu nhột, tôi làm trây hun luôn vào dưới nách, lên cái ức đầy, và lấy miệng gặm vô mớ lông nách thì Tám kêu : ui, em hổng chịu đâu. Tám có cách nũng nịu thiệt dê kêu.

Tôi cũng hòa nhập với cái điệu ngúng nguẩy của Tám nên tôi gạ : cho anh hun cái lồn nữa nghe. Tám co rẹt hai đùi lại ngăn : đừng anh, hồi hôm tới giờ em lu bu chưa rửa, hôi òm. Tôi ngấm ngẳng không nghe, nên lấy giò đằn cho Tám nằm yên rồi tôi lấy tay giữ cho Tám không vùng lên được, để tuột dần xuống.

Tám la bải hải : em nói đừng mà, làm em giận. Anh muốn thì để em đi rửa ào cái đã. Tôi chẳng muốn phá vỡ niềm yêu đương của cả hai đang ồ ạt dâng lên, nên đỡ Tám dậy. Hai đứa lết bết dính xà nẹo nhau, tôi vừa ôm phía sau eo ếch Tám vừa nắm lai quần lột xuống. Tám ọc ạch đi như con heo, la chỏi lỏi : chèn ơi, ham gì mà ham dữ vậy cha nội. Đến đi rửa cũng hổng yên với cha.

Tôi nhấm nhẳng cười trừ. Tôi tuột đước Tám khi chưa vô tới buồng tắm. Nhìn cái mông tròn quay, tôi vỗ cái bép nói đùa : đít gì bự một mâm, hèn chi lồn dầy cui một nạm, đụ hoài hổng ngán. Tám hự hự nhưng có vẻ thích. Tám rung rung tấm thân, hai cái vú quậy đùng đùng phía trước. Tôi thò luôn hai tay bóp lấy chúng mà đeo xà ển sau lưng chị. Y như con sam cái đeo con sam đực trên lưng.
Bị tôi đeo cứng nơi lưng, hai vú bị bóp ồm ồm, cái miệng Tám nhèo nhẹo không để mọc da non : người gì đâu hở là bóp, là lột. Rồi chị la lên như bị ăn hiếp : giời đất có mắt không mà để thân tôi bị dày vò, bắt tình bắt tội thế này.

Tôi biết Tám thích bỏ bu mà còn làm bộ làm tịch, nên tôi không bóp nhẹ hai vú nữa mà xoe nắm chặt chúng trong hai tay mà vò, mà xát như xát gạo. Tôi có cảm tưởng da thịt Tám ở hai vú bị nghiền thành bột rơi lả tả như cám. Chị chàng càng nhõng nhẽo kêu nheo nhéo : ối, đau em, bóp nhè nhẹ thôi, đừng vắt như quả cam làm chúng nát bét ra, anh lấy gì mà bú. Tám nói mà phụng phịu cái mồm, tôi rất ưa cái lối làm nũng này nên càng trêu : cho chúng nát mẹ nó ra rồi tui đi kiếm cái khác, thiếu gì người cũng đang cần được tui bóp.

Tám õng ẹo làm duyên : eo, đúng là người chóng quên ơn. Đang thèm bỏ cha, người ta thấy tội cho rờ, cho bóp, lại nuôi bú đẫy thân, giờ chưa chi đã phản. Nói vậy, nhưng chị cũng bảo ban tôi : bỏ tay ra để em ngồi xuống rửa xong đã. Tôi cũng tạm ngưng bóp vú chị.

Tám ngồi co gối xuống, lấy cái vòi định xịt vào rửa, tôi hét lên : để đó cho anh. Chỗ đáng yêu đó phải để anh săn sóc mới được. Nói xong tôi giựt lấy sợi dây cao su nối liền cái vòi, điều chỉnh thử độ ấm lạnh nơi da mu bàn tay, rồi mới nói : nào quay ra cho anh xịt rửa.

Tám xê dịch khoản đít bè bè để sửa thế ngồi đối diện với tôi. Cả một vùng háng lông đen lởm chởm mở tòe loe ra như cái lá môn. Tôi đưa vòi tưới đẫm ướt khắp, lông bị thấm bóng nhẫy như những hạt lân tinh lóng lánh dễ thương. Tôi lại xịt thêm cho đẫm và không quên banh hai mu ra cho vòi nước xỉa xối vào trong khe.

Tôi vừa giữ vòi nước cho chĩa ngọn vào vùng lồn Tám, vừa dùng ngón cái mơn mơn như người ta kỳ cọ chất nhớt bám ở đó vậy. Ngón tay tôi chạm tới đâu thì Tám ngoáy ngoáy cái mông, xàng xàng cái lồn vì nhột. Hai giò Tám lắc lư đảo như mắc kinh phong, không đúng hơn là giống hai lá chèo đang khoắng xuống nước để đẩy thuyền đi.

Tôi thấy hai tay Tám ấp vào bụm lấy hai vú, tôi hỏi sao tôi rửa ở háng mà cô ấy lại bợ lấy ngực, chị nói nhão nhoẹt : tía non móc nhột thấy bà, làm sao em chịu nổi, phải bóp cái vú đằn cơn nứng xuống. Tôi bảo Tám : đàn bà ở dơ tổ, của quí nằm lọt bên trong mà đi tiểu xong chỉ quẹt sơ nên nước đái ám vào đó thấy ớn. Chả trách người ta ví cái mùi khăm khẳm như mắm. Và để khôi hài, tôi nhắc lại chuyện con cọp mới ngửi lồn đàn bà đã vội phóng mẹ vào rừng. Tám đang nhột ào ào mà cũng cười lăn chiêng tưởng ngả kềnh ra tại chỗ.

Từ khóa cho chủ đề Bai Hat Cua My Tam liên quan :

Xem thêm chủ đề Bai Hat Cua My Tam liên quan :

Một đêm ngon lành 18+

Tôi quen anh ấy trong một lần tình cờ tôi đánh rơi cái ví ,trong đó có giấy tờ và cả số điện thoại cũa tôi,Anh ấy đã liên lạc với tôi và tốt bụng mang đến tận nhà cho tôi

Clip nóng gái đẹp thủ dâm tự sướng trên xe buýt

Sốc với video clip cô con gái rất đẹp móc bướm tự sướng ngay trên xe buýt rất nhiều người mà không ngượng. Xem clip nóng gái xinh tự sướng phê lòi.

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 1

Lá thì láng mịn tự nhiên, không tỳ vết. Thân thì mềm mại, thon thả, rất vừa tay. Rể thì mọc vừa phải, ngắn, chưa um tùm lắm. Tưới nước vào thì xanh ngắt cả ngày, day 1 lúc thì đơ ra như kiệt sức nhưng sau đó lại xanh rì rất dể bán cho khách.

Anh Yêu Em ! Con Điếm Của Anh Àh!

Những viên thuốc Marvolon rơi tung tóe trên sàn, tàn thuốc lá bay vào ly Maxim, máu chảy ra từ trên đùi chảy xuống,rất nhiều, từng dòng đỏ tươi ướt đẫm trên chiếc váy trắng,căn phòng chợt im lìm và lạnh lẽo, chiếc rèm cửa bay lượn lờ qua mặt cô, một cô gái,vừa bị thằng người yêu,cưỡng hiếp.

Tuổi trẻ điên cuồng đụ đit vào lồn nhau liệt dương

Nếu có thể quay lại, thì tôi vẫn sẽ yêu anh cái tình yêu điên cuồng như Nancy đã dành cho Sid, hủy diệt như Courtney đã yêu Kurt.