Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen

Chị Tám háy tôi một cái. Tôi hỏi : sao giờ xong chưa ? Để tôi phụ làm vệ sinh cho rồi còn ra bên ngoài chớ đứng đây hoài sao. Tám để yên cho tôi lo và ì ạch bê thằng nhóc ra. Tôi đi theo như môn đệ theo thầy pháp.

Ngó bộ tịch Tám đi mà dễ ghét. Tôi xà niểng ôm lấy eo ếch Tám, lệt bệt phía sau. Tám nhõng nhẽo la : đừng lợi dụng nghe tía. Thấy người ta đang ôm con rồi tía rề rề cọ quẹt thì tui nhủn người ra, dám liệng rơi thằng nhỏ lắm. Tôi bi bô cười cầu tài : thì má nó mới đòi có cái gì cầm chơi mà chưa chi đã chối leo lẻo.

Tám xề tới chỗ nằm thì lăn kềnh ra, thằng nhóc đeo tòn teng trước ngực bú sụt sụt. Tôi trây trúa nói nghịch : mày bú ít thôi, còn chừa cho tao, mày bú hết, tao đập bể mỏ. Chị Tám cười trừ. Tôi ngả rụi nằm cạnh bên, tay bắt chuồn chuồn vê vê cái vú Tám để không, lại kẹp giữa hai ngón tay mà nhay như nhay bằng miệng. Tám rùng cả mình.

Tôi giỡn một hồi thì cặc gồng lên. Tôi chọt luôn bàn tay vô lưng quần Tám mò tiếp. Tám hít hà mà giò thì khơi rộng dần. Tôi vặt lồn qua lại và không chờ Tám ưng hay chăng tôi kéo quần chị ra. Chị tồng ngồng một đống.

Tôi nghển người lên dòm, thấy hai vú rung rinh rung rinh khéo tệ. Thằng nhóc nhay vú, chị đã nhột, tay tôi lại móc lồn, Tám còn nhột hơn. Hai giò cứ xoắn lấy nhau mà xát như xát áo. Tôi móc lại ngoáy, giò Tám hết kẹp lại doãi, tôi biết Tám đang sướng.

Tôi lóp ngóp ngồi hẳn dậy, tôi lôi hai ống quần Tám rời khỏi chưn và dùng hai tay bẻ ngang giò ra toác hoác. Tám sướng càng hít hà dữ. Tôi dòm lom lom và nhép nhép miệng, Tám biết tôi cũng thèm.

Tôi bất chợt vục mặt vào giữa hai càng chưn Tám và liếm lên cái lồn chị. Tôi cà nguyên bề dày của cái lưỡi , liếc như liếc bản con dao. Tám lật nghiêng lật ngửa, tôi liếm mau thêm và nút nút chót chót. Cái lồn Tám chưa chi ộc nước, tôi cạp vào từng cái mu cắn và lôi xểnh ra. Tôi lôi đến không lôi thêm được thì nhả cho miếng thịt giựt vô kêu cái chách.

Tôi cắn thêm vài cái thì bú rột rột. Tôi chu mỏ vào giữa khe lồn, nhắp nhắp và nút cái rẹt cho khí lồn bắn vô miệng tôi, đồng thời muốn lôi hết bên trong lồn Tám ra nữa. Tám ré lên kêu nứng. Và bắt đầu giãy, tôi đè Tám, rị lại, bành hai mu lồn cho thiệt rộng rồi dùng cả môi, cả mũi, cả miệng xộc vô bú, mút, cắn oàm oàm.

Tám quíu thun lại như con giun bị xéo, hai chưn mài mài như đạp cho rớt bụi ra. Tôi nút từng hồi dài, lồn Tám ồng ộc chảy khí, hai mu sưng mọng, cửa lồn xập xình, cái đuôi con ong bóng nhẫy, lỗ đái xịt nổi bong bóng, còn cái hạt le thì giựt giựt tựa hồ bị chạm điện.

Thằng nhóc đã nhả vú ra, Tám thì rã rời tay chưn nên nằm trơ ra đó. Tôi đang bú lồn mà thấy hai cái vú Tám rộn rã lên xuống cũng bắt nôn. Thành ra miệng thì mò ở lồn mà hai tay thì đang xào cặp vú chị.

Giờ thì Tám nứng thiệt sự, hai giò Tám quơ quơ, co vô lại đạp bung ra vì thốn ở lồn. Hai núm vú bị tôi vò cũng sưng tếu lên, tôi vo vê hai cái quầng thiếu điều muốn nát bấy, Tám há miệng muốn kêu nhưng chưa kịp thì đã khè khè như rắn hổ.

Tôi bú và hành hạ lồn với vú Tám như vậy cho tới khi Tám kêu la van nài tôi : thôi, cưng, em nứng lồn quá, đụ em đi, em hết chịu nổi rồi. Và chị choi choi lăn vào chụp cặc tôi để tôi không bú nghịch chị được nữa. Tôi phải hất chị ra đòi bú lồn thêm cho chị thực nứng đến rêm người thì đụ mới đã.

Một mực Tám không chịu, một mực tôi cứ làm, cả hai quần nhau tơi bời như cặp trăn quấn, hẳn nhiên là Tám luôn chịu thua. Tôi cứ nhẩn nha bú liếm cái lồn và bóp se hai cái vú, thét rồi Tám nằm chết dí ra đó, cho tôi tha hồ phá. Dưới đít và bê bết nơi háng chị khí đọng thành vũng, nhầy nhợt khai nồng.
Kể ra được ở chung nhà với một người đàn bà có chồng mà như không cũng là một niềm hãnh diện đấy chứ. Chả gì mọi việc có người lo cho đầy đủ, đi ra đi vào tha hồ nghía miễn phí, lại có nơi bông đùa giỡn cợt. Dẫu có nói năng xô bồ, bậy bạ cũng chẳng ai bắt bẻ hoặc rầy la.

Chị lại thuộc vào hạng phóng túng, dễ dãi, lượn lượn lờ lờ, nghiêm không ra nghiêm, ẩu không ra ẩu. Lỡ có bông phèng đụng chạm hay bừa bãi cũng không sao. Giá như đừng thỉnh thoảng có sự đá gà của tay giám đốc đến phá đám thì đúng là thần tiên hết cỡ.

Ấy cái trò chị chị em em tối ngủ quay cà rem lục cục vậy mà vui. Chẳng ai có trách nhiệm với ai cả, người nào thiếu thì người kia đưa, cả hai cùng có lợi, xong việc lại dửng dưng như không.

Chị thì cứ lấy cớ trong nhà cần có người đàn ông mới đỡ sợ, còn tôi thì nghĩ có chị để lả lướt vài đường cũng có lý vô cùng. Chị mới sinh đứa nhỏ đầu lòng nên người ngợm no tròn rất đẹp, tướng đi úc núc dễ trông, đứng đâu dề dề một đống, ngồi đâu trông tựa cái lu.

Tôi hay chọc chị : trông bà chỉ muốn sơi tái mới hả dạ. Chị lảm nhảm : chỉ được cái nói nhảm mà hình dáng thì cứ bẹo trêu. Tôi vờ giơ hai tay vồ thì chị rú lên mà không chạy. Tôi có ôm lấy mông hay chộp lấy ngực thì chị cũng khề khà cười. Nên tôi càng dễ ngươi làm tới.

Có bữa chị đang xắn váy quai cồng đứng nấu ăn, lửa táp lên hai gò má hồng đỏ, tôi áp lại gần khen nịnh một câu. Chị co vai rụt cổ e thẹn, nhưng tôi có hôn cái chóc lên gáy thì chị thẫn thờ quăng mọi thứ ra đó.

Thế là tôi bặp vào nghịch chị cho vui. Người xô người né, người tiến người lui, phù thủy với ma dập dìu khiêu vũ, chị cứ đừng đừng mà mặc cho tôi tấn công. Phải nói là tuyệt chiêu khiêu khích.

Tôi có sẵn trớn bụm gọn hai trái vú chị thì chị cũng đến gắt gỏng có lệ : người ta đang làm mà cù nhột thì chừng nào mới được ăn. Tôi trây trớt thì chẳng ăn món này đã có món nọ, lo gì đói.

Chị hiểu ngay nên bĩu dài môi nói khóe : no thì chỉ cậu no chứ chị thì đói dài dài. Tôi lại đùa : bận nào chị chẳng ói ra mà còn kêu đói. Chị vỗ phạch phạch vào cánh tay tôi chanh chua mắng : chỉ nói bậy.

Tôi biết ý chị nên lúc chị rửa bát hay dọn dẹp là tôi xán lại, miệng nói trêu, tay táy máy vọc vài chỗ trên người chị khiến chị tru tréo cả lên. Tôi vỗ đồm độp vào mông, xoa xoa vào bụng, nựng nựng vào ngực, y như thầy bùa cân ngải, làm chị bấn xúc xích cả lên.

Y như rằng chị bỏ dở công việc, te te đi ra khỏi chỗ, lôi sềnh sệch tôi theo. Chị nói dỗi : đây ăn thịt ăn cá gì thì làm lẹ đi, còn để tôi lo công chuyện. Tôi cười cầu tài rồi hun hít chị lấy lòng.

Trăm trận như một, tôi luôn là người chiến thắng. Chị nằm im re thụ hưởng mưa móc của tôi. Tôi vần chị chết lên chết xuống, se cật lực lên những nơi nhạy cảm của chị đến khi chị ú ớ mới tha.

Tôi giành cả phần của thằng nhóc. Chị la đông đổng : tham gì tham quá sức, làm hết cả sữa của bé. Tôi xí xóa bảo lo gì chỉ một loáng là đầy bầu lại. Chị lảm nhảm : đầy mụ nội tôi chớ đầy, có tí nào là miệng lại tớp tớp ngay chứ để đó cho nó chắc.

Tôi nhăn nhở cười, chắc là mặt tôi bặm trợn dữ nên chị tát yêu mà rủa : mặt dầy hơn mặt mo. Tôi thú vị ôm xốc lấy chị, hôn lung tung làm chị vung hai tay chống đỡ. Tôi vừa lăn xả vừa la : thiệt mà, thiệt mà, để tui ngậm một lúc, bà làm gì mà khua loạn lên vậy.

Tôi phải giở trò vũ phu mới chế ngự chị nổi. Tôi đằn ngửa chị ra, dán chặt chị xuống giường mà vùi mặt lăn, day, cắn, nút vào thịt da chị. Chừng đó chị mới chịu im, cười hăng hắc và buông xuôi cho tôi mò mẫm.

Đôi khi tôi cũng ớn. Tôi hình dung đang xà lơ với chị mà lỡ tay ông nội ghé vào nhìn thấy, chắc cơn ghen lão tẩn tôi một trận nên thân. Tôi hỏi lúc ấy thái độ chị ra sao. Chị còn tỉnh táo đâu để cân nhắc, nên nói liều : thì tui biểu tui yêu anh và đuổi lão chớ sao nữa.

Tôi lắc đầu càm ràm trong mồm : tui chịu thua bà nội. Bà ẩu tả hết chỗ chê. Bà làm như lão yếu xìu sao chớ. Chị gân cổ cãi : cái thứ trốn vợ đi mèo gì mà bảnh. Tui mà hù tới méc với vợ lão thì lão không năn nỉ tui không phải là người. Vả chăng lão có ngó ngàng gì tới tui đâu, thì kiêng khem lâu cũng phải chấm mút chút chút chớ.

Tôi điếc luôn. Đàn bà thường có trăm mưu ngàn kế để vặt râu mép bọn trai dại trên đời. Tôi chẳng biết liệu ngày nào tôi cũng lại là nạn nhân của chị nữa không đây. Nhưng mà hơi đâu lo ba cái chiện vớ vẩn. Sẵn có người dâng hiến thì mình cứ vui chơi, tới đâu hay đó.

Chị vừa qua thời ở cữ, chửa đẻ không sợ, có sẵn lò thì mình cứ đúc, thắc mắc làm chi. Dù về sau lỡ chị có mang bầu thì có lão đưa lưng ra dựa, đứa nhỏ có giống rặt tôi thì chị cũng dễ chữa cháy vì bà con chuyện giống nhau là sự thường.

Cho nên tôi quên ngay trở ngại tức thì, chỉ còn biết hùng hục lăn vào chiếm ngự chị. Chẳng mấy chốc chỉ còn nghe tiếng phì phò hổn hển.
Đi làm thì ham có tiền, nhưng làm OT hoài thì cũng xật xừ luôn. Bữa nay về tới nhà thì sáng bét sáng bơ, mệt bằng chết. Định bụng vô cạp cạp sơ vài cái cho chị thích như hai đứa đã thỏa thuận rồi lăn ngủ, ai dè vô thấy bà chằn nằm ngủ coi đã điếu luôn.

Bả cho nhóc bú no thì cứ xếch xi như rứa nằm ngáo, hai vạt áo để tuồng luông vú bày cả dề, sữa còn ún ún nhễu ra nữa. Cơn mệt ở tôi bay biến đâu mất, tôi thò lõ mắt ra dòm. Bà nội mập như con heo, hai vú như hai mâm xôi, cái núm thằng nhóc ngậm còn to đùng như viên sỏi. Mẹ, thấy muốn cắn đứt nhai đại cho rồi.

Tôi lỏn lẻn lại gần, bả nằm cái thế gì mà như giang tay mời tôi vậy. Hai giò bả mở lớn như cái com pa, chỗ háng đội lên như ụ đào đường, nếu còn thời chiến tranh, tôi đã nghĩ mấy cha du kích đang dấu quả mìn ở trỏng. Tôi nuốt nước miếng ực ực, kiểu này chắc hết ngủ nghê luôn.

Tôi nắm hai bàn chưn ra kéo bét ra, bả có hay biết gì đâu. Thậm chí, tôi lòn tay xuống đít, nâng hổng bà lên để kéo cái quần ra, bả vẫn ngáy khò khò. Tôi tuốt truồng bả như bóc cái bánh lá, bả cũng ngủ như chết.

Tôi đưa tay rà rà lên cái ụ đất, dò coi có mìn bẫy gì chăng mà bà cứ xuội lơ. Hổng hiểu bả có giả ngộ hôn, nhưng thấy cái lồn bả chè bè thì tôi hết còn phân vân làm gì. Tôi xà vô hít hít mấy cái, mùi mồ hôi lấn khai khai làm tôi tỉnh rụi.

Tôi thè lưỡi ra quết một cái chóc, bả hổng cựa quậy gì hết trơn. Tôi rà tới rà lui rồi ngậm cái chách và bú xào xào, hai giò bả mới loe ngoe nhột nhột. Tôi cắn cái bọp và nút dài hơi, bả xạng mẹ nó chưn ra cho tôi mần, thế này là nghĩa lý gì.

Tôi bú ọp ọp, lia cái lưỡi móc quết tứ tung, bả chợt xổ tiếng cười hắc hắc. Thì ra nãy giờ bả thức mà chọc ghẹo tôi chơi. Tôi nổi sung đè bét hai giò bả ra và cạp liên tục vào lồn. Bà thun người lại kẹp cứng đầu tôi lại, tôi rúc bú hồi nữa thì bả bung giò ra mà rên rỉ.

Tôi cạp, tôi cắn, tôi bú, tôi nút, cái lồn tầy huầy, đỏ lên hon hỏn, hai cái mu ướt nhẹp nước, tôi còn giận nên rủa : đi đái mà cũng hổng làm ơn rửa sơ cái bim một chút, để ngậm vô khai tổ mẹ.

Chị cười hề hề : thì tui có nói ông ngậm vô bú đâu mà than. Ai biết cha nội về bú liền mà cụ bị. Tôi nẹt luôn cái rộp : bữa nào mà hổng bú, giả để yên chắc bà ưng sao. Được người ta mò cho sướng còn bộ tịch.

Chị vuốt tôi liền : giỡn chơi một chút mà cũng xi nẹt. Thôi, để tui đi xối ào lon nước rồi ông bú nút tiếp. Tôi đẩy chị té ngửa ra, miệng la choi choi : rửa ráy gì nữa, ke vô họng hết rồi, còn rửa làm gì. Tôi phóng đè giữ hai chưn chị và gục mỏ vô cắn bú tiếp.

Tôi vớ đúng cái mu lồn thì cắn chặt lại mà nhay như ăn con đỉa, Cái mu trật trầy làm chị quíu cần câu luôn. Chị thở è è và nưng cái mông lên giúi giụi cho miệng tôi cắn nhay sâu vô. Hai giò chị đã, nên giơ lên cao đạp như đạp xe lội nước. Cái lồn xập xình bị tôi cắn nhàu nhò.

Chị quơ hai tay, quào quào vào không gian như muốn bắt chuồn chuồn. Tôi bú cắn thì chị rên : sao càng ngày cha càng làm tui chết lên chết xuống vậy cà. Nội có cắn bú lồn mà cha cũng đổi thay bày vẽ lạ lẫm. Làm như vậy thiếu điều tôi cắt lồn dưng cho cha chớ còn chịu sao nổi.

Tôi ừ è, nhưng nút cái nào cái nấy chị muốn tuột sên luôn. Tôi banh hai cái mép ra, nút như nút con sò, nghe rột rột như lôi ráo cái gì ở trong lồn rơi lọt ra ngoài hết. Tôi bú sột sột, chị giãy tê tê, tôi khóa luôn hai tay cho chị nằm chết trân ra đó. Tôi cắn rồi nhả, rồi dùng chót mũi ủi bãi và day nhẹp nhẹp tả tơi, cái lồn tầy huầy coi mà ớn.

Chị phun khí ra tì tì, nước phọt ra và nhễu đầy hai bên háng. Tôi phải rà cái lưỡi hớt tựa đứa học trò dùng giấy chậm làm khô mực vậy. Tôi liếm còn hun, cái lồn kêu chép chép từng lúc.

Tôi làm dữ, chị rên cục cục. Cứ cố lôi tôi lên để tha bớt cái lồn. Tôi thì kẹp hai giò chị vào hai bên mang tai thành cái nạng để miệng bú cái lồn không cục cựa được. Mãi rồi chị phải cất tiếng lạy van : ôi nứng quá, tha cho em đi. Anh bú lồn em ê càng quá, để em nằm thở chút đã.

Thấy cái mặt nhăn nhó của chị, tôi cũng mủi lòng nên banh hai giò ra cho chị thoáng. Tôi trườn dài lên và quay qua vọc cặp vú chị. Tôi kẹp mỗi bên núm vú bằng hai ngón tay rồi bẻ quẹo đi cho máu tụ xuống. Hai đầu vú sưng vều, sữa rịn ra, tôi vuốt chuốt cho cái núm nhọn lỏn và vắt cho sữa trào ra.

Tôi lại bóp dưới lườn và se lăn nơi cái quầng, vú chị cương sữa nặng chịch. Tôi đặt hai quả vú trong lòng bàn tay tưng tưng và giọng nhão nhợt như giỡn với con nít : ư ư, vú mềm và nặng, đã tay quá.

Phá lồn chị thì chị kêu nứng mà tưng cặp vú thì chị hối : bú đi cha, làm nhột khó chịu dữ. Tôi há lớn miệng như nhe nanh bặp vô, chị lại la : miệng gì tựa chó sói, eo ôi, cha mà cắn chắc vú đứt hết. Rồi chị hối : bú thôi nha, đừng cắn giứt rách mẹ nó vú thì còn đâu mà ngậm. Tôi phì cười.

Thế là tôi bóp hai cái vú muốn nát bấy ra và bú ọc ọc bên này bên kia cho đều. Bú ngưng thì hai tay lại cân thử coi vú xẹp chừng nào và sữa còn nặng không. Chị thích bỏ bu mà làm bộ ra dáng : cha bú rồi cân, bóp rồi tưng, làm như tui là cái bong bóng heo hổng bằng.

Tôi trây trúa nói chọc lại : bà không là cái bong bóng heo chớ cũng là cái ca pốt. Mẹ người ta chơi ra khí lấm lem người ta liệng, chớ còn bà tui mút hoài mà cứ giữ lại khư khư. Chị ưa nghe cái lối tôi nịnh như vậy nên nguây nguẩy xoăn xoe mình, kỳ thực để hai vú cọ quẹt làm tôi hứng chí hơn.

Tôi xủi xủi một hồi thì chị la toáng lên : cha nội cứng chi cứng tợn, miệng bú mà con cặc cứ nhủi nhủi vô chưn tui. Tui sực nhớ ra nên kéo bẹt giò chị rồi nhét cặc vào lồn chị nắc liền. Chị giả tảng kêu : ủa đang bú mà cũng đè ra đụ được.

Tôi làm chị câm bằng cách xốc hai giò chị lên cổ, nhấn con cặc ào ào rồi hai tay bóp tù tì lên vú chị. Chị được ăn no đủ nên im thin thít, lồn cũng thấy thèm nên xiết hai giò giữ cho lồn bót mà ngoáy tít mông cho tụi nó chà xát nhau.

Tôi miết xạch xạch như heo thả nọc, chị ưỡn cái lồn như con nái đang ngứa được con đực gãi cho. Chị nằm tơ huơ coi nhịn nhục làm sao. Tôi thấy thương nên vê riết lấy đầu vú và nắc mạnh mẽ cho chị hưởng tột cùng sự nứng sướng. Tôi biết độ nứng của chị bằng số lượng sữa trào ra. Khi chị đu người lên, tử cung chị cụng rần rần nơi đầu cặc là y như sữa ọc dầm dề. Mắt chị long lanh, người mềm đi mà miệng thì nheo nhẻo : ôi đã quá.
Hồi này tôi mết Tám vô cùng. Mết từ lối ăn nết ở của chị, lại mết luôn dáng dấp, kiểu cách nhõng nhẽo, sự lo lắng săn sóc cho tôi từ miếng cơm, miếng nước trong nhà. Chị quá chăm nom cho tôi khiến nhiều khi tôi phát bực. Chỗ ngủ, chỗ chơi của tôi đều được chị nhúng tay sắp đặt lại, nên nhiều khi làm sai lệch chỗ để của tôi, mỗi lần tìm bằng chết. Tôi càm ràm thì Tám chê đàn ông con trai mà chẳng có thứ tự gì hết.

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 1

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 2

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 3

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 4

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 5

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 6

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 7

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 8

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 9

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 10

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 11

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 12

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 13

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 14

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 15

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 16

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 17

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 18

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 19

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen- Hinh anh 20

Video clip 18+ 3D - Cô Giáo Thảo 2013 full :

Xem Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen hot nhất

Cả bọn nhốn nháo bao quanh Soan và thằng bạn. Soan nghe bọn họ cá độ thì khiếp vía, thẹn thùng đến chín người. Trời ơi, nàng thiết nghĩ, còn thể thống gì hơn. Chắc nàng chết mất quá. Thật là gớm ghiết khi cái miệng nhơ nhớp đó liếm vào cơ thể mình. Dù sao mình cũng là con gái mới lớn. Soan rên ư ư trong cổ họng và vùng vẫy tỏ vẻ phản đối, nhưng chẳng thấy dấu hiệu nào thối lùi của bọn họ hết.

Trong thoáng chốc thì quần Soan bị kéo phệt xuống. Cặp đùi thon thon trắng nuột phơi trước mấy đôi mắt hau háu nhìn. Soan thấy lạnh ngắt hai bên đùi, nhưng mặt thì bừng nóng vì tức giận mà không làm gì được hơn.

Soan lại thử chống chọi, rồi cũng nằm im cho tới khi một cảm giác bị xúc phạm chẹt vào giữa đùi nàng.

“Thì ra con nhỏ cạo lông chim, tụi bây ơi !” Nàng la ối lên, cố khẹp chân lại vì mắc cỡ nhưng chỉ kịp thấy hai chân mình mở toát ra. Thì ra hai tên nào đó đè cổ chân Soan xuống, quác toạt ra. Và mặc cho Soan chống cự, nàng cũng là sức cô thế yếu, nên chỉ đành uốn éo lấy lệ mà thôi.

“Bộ hồi nãy mày không thấy nó ở truồng chạy từ phòng tắm ra sao”.

“Con nhỏ dám cạo lông, cỡ tuổi nó mà biết ba cái chuyện chắc cũng không vừa đâu. Ở trường thấy nó mặc đồ sexy lắm. Thật bất ngờ !”

“Không biết má và chị nó có cạo giống nó. Biết đâu hôm nào có dịp …”, cười ngạo nghễ.

“Tao thích sạch sẽ … con gái sạch sẽ thấy tươi mát hơn”.

“Thôi đi …dẹp chuyện lông lá đi … Lo canh đồng hồ chưa ? Coi thử ai thắng thua mới quan trọng nè”, một tên lên tiếng.

“OK, cây kim giây gõ số 12 là tao hô bắt đầu đó”.

Trong vài giây im lặng, nước mắt Soan lăn tròn. Nàng run run sợ sệt. cô Linh cũng la ú ớ, giãy dụa cố can ngăn điều sắp xảy ra, nhưng vô vọng rồi cũng nằm im. Trong thâm tâm cô bỗng léo lên một sự tò mò, cô cũng muốn biết tên đó thắng hay thua, hay như Soan có kềm chế được hay chăng. Cô nghĩ nếu là cô chắc cô kềm chế được sự cám dỗ đó, vì dù sao cô cũng đã khá trưởng thành và từng trãi đời hơn Soan. Với Soan, nàng ở độ tuổi sung mãn nhất của người con gái thì rất khó c…

Đang suy nghĩ như vậy, cô Linh lại nghe tiếng Soan rên hư hứ. Tiếng của đứa nào đó hô lên: “3, 2, và 1 … Bắt đầu!”.

Tên thách đố thình lình chúi đầu vào giữa hai đùi Soan, hai tay vịnh hai bên, vẹt ra và nhún nhẩy theo cái điệu riêng tư của hắn.

Soan chống cự một lúc một mạnh hơn, nhưng bốn cánh tay mạnh đã đè chặt chân Soan xuống. Soan ngọ ngọe như con giun bơi trong nước.

“Mười lăm giây rồi nghen !”, một tên đứng báo giờ nói.

Thấy tên kia lắc lư lia lia cái đầu, cả bọn hò hét cổ vũ. Không biết hắn dùng chiêu gì nhưng có lẽ hắn cố giở ra hết khả năng, kể cả môi và lưỡi hy vọng làm cho Soan ướt mẹp.

“Ba mươi giây !”.

Đồng hồ cứ tịt tặt như thế, tên nọ tranh đua với thời gian. Hắn biết, hắn chỉ còn có 30 giây thời gian nữa thôi. Soan có phần càng lúc càng chống cự, rõ ràng nàng không tập trung hưởng thụ cái cảm giác đó như hắn tưởng. Nếu như cứ theo cái đà này 5 phút chưa chắc gì Soan ra nước.

Hắn vẫn tiếp tục lúc nhẹ lúc mạnh. “45 giây !”, tiếng nhắc nhỡ lại vang lên bên tai. Tên thách đố cũng hơi hoảng. Còn 15 giây nữa thôi, hắn phải làm một cú đột phá, mong sao gây sự chú ý tới Soan. Thình lình, hắn vòng tay lên phía trước, canh ngay ngực Soan hắn chộp xuống. Hắn se, rồi bóp luôn mấy cái làm Soan hơi uốn éo. Rồi hắn mổ đầu gù gù dữ dội hơn xuống bẹn Soan. Trong tít tắt ngắn ngủi đó, hắn tìm ra đầu vú Soan. Se lại. Hắn se lại bằn bốn đầu ngón tay trên hai cái nhũ hoa. Soan bỗng ríu mình lại và trong vô thức nàng bật ra tiếng rên khẻ nơi cổ họng. Dường như có một dòng thủy ngân chảy rần rần từ đỉnh nhũ hoa tọt xuống mòng đóc. Nơi đó hắn đã đón Soan bằng cặp môi nghiền chặt rồi nút.

Soan thừ người xuống. Bốn chân nàng tự nhiên buông lỏng, không còn chút sức lực nào.

“HẾT GIỜ ! NGỪNG!”, một đứa lên tiếng báo hiệu. Thằng nọ liền ngổng đầu dậy. Soan thấy có chút tiên tiếc.

“Đứa nào vô coi thử … đút ngón tay vô rồi rút ra, nếu thấy ướt vô hai lóng tay có nghĩa nó thắng. Còn khô queo là nó thua”, một đứa đề nghị. Soan nằm im thở, trong khi một thằng trong đám xung phong làm cái chuyện kiểm tra. Nó ngồi xuống, cẩn thận đặt ngón tay vào cửa âm đạo của Soan, rồi từ từ đút vào. Soan khẻ trở mình, bụng nàng hơi ngướng cao. Thằng nọ sẳn trớn đẩy vào tuốt luột, la luôn: “ƯỚT MẸP TỤI BÂY ƠI”, vừa nói nó vừa xọt ra xọt vô. Ngón tay nó trơn lùi trong âm đạo của Soan.

“Con nhỏ mất trinh từ lúc nào rồi, hèn gì ! Vậy mà tưởng nó còn zin. Lầm to hết. Chắc thằng nào zớt mẹ nó từ trước”. Soan ú ớ nhưng không định nói.

Cả bọn phá ra cười, cũng thầm phục thằng bạn biết dùng chiêu làm cho con bé ướt hết.
“OK, công nhận mày thẳng … đãi phở nhưng mà vậy … ai chơi cho con nhỏ “phế” mới là cao thủ, ra nước có thấm gì … Đãi cà phê …”, một đứa đề nghị. Soan nghe tới đó không khỏi rùng mình. Cả cô Linh cũng sợ, cô thấy lo lắng cho Soan làm sao, vì dù gì Soan cũng là một đứa con gái mới lớn. Bốn năm đứa bề hội đồng, chắc Soan chết mất !

Nói là làm ngay, quên luôn chuyện trở lại nhậu tiếp, bọn họ cũng bắt thăm chọn ra đứa được cái diễm phúc hưởng Soan trước tiên.

Sau khi thăm đưa ra, đứa được chọn mạnh dạn bước tới ngồi xổm giữa hai đùi Soan. Có lẽ hắn cũng đã ngà ngà say nên làm cái gì cũng dám.

Đâu đó yên vị rồi, hắn lần là tìm cách đưa vào cửa mình Soan lần đầu tiên.

“Ui … xư !”, Soan xuýt xoa trong khi đùi nàng bị bốn cánh tay kéo bẹt ra. Nàng lại giãy dụa nhưng thừa biết là vô vọng. Không khí im lặng một cách đặc biệt như sự chờ đợi tới hồi căng thẳng nhất.

Hắn bắt đầu hun hít trên má, lên cổ Soan. Hễ hun tới đâu là Soan lắc đầu tránh né. Toàn thân nàng co giựt hết sức khó khăn.

Rồi thì Soan rít lên khi cảm giác khối thịt của thằng thanh niên đang xâm phạm vào thân thể nàng, xé toạc nàng ra làm hai. Cơ âm đạo nàng cứ như kêu lên răng rắc mỗi khi từng thớ thịt của hắn cấn sâu thêm. Khốn kiếp thiệt, cái quý nhất này nàng chỉ hứa cho K bạn trai nàng thôi mà. Bây giờ hết thằng này rồi tới thằng khác. Trời ơi, nếu K biết thì K sẽ nghĩ sao. K có còn chấp nhận mình không ? Rồi Soan bật khóc thành tiếng.

Bên kia giọng cô Linh lại thốt lên, “Các em sao ác quá … con gái người ta mà hãm hiếp…các em cũng phải nghĩ tới cô Loan từng dạy các em chứ”.

“CÔ IM NGAY, lát nữa tới phiên cô bây giờ”, một đứa quát lên và cô Linh im thật.

Trong khi mũi của Soan phồng lên có vẻ xúc động và giận dữ. Nhưng vẻ mặt đó không giữ được bao lâu khi tên nọ bắt đầu nhấp nhô. Soan lại thừ người ra. Miệng nàng há hốc, môi như khô lại, chỉ biết thở hì hì.

Cả bọn nhìn cảnh thằng bạn hiếp đứa con gái không khỏi háo hức, nuốt nước miếng. Mong cho thằng nọ xong để tới phiên mình.

“Nghe nói mẹ con mày dâm lắm phải không”, nó vừa thúc xuống người Soan vừa nói. “Ở trường nếu không phải là mày thì là má mày. Chị mày nữa”.

Soan nghe những lời sỉ nhục như vậy thì đau đớn lắm, nhưng cũng có thấm vào đâu khi chính thân thể nàng đang bị dày xéo. Sự đau đớn này đôi khi chỉ có chết mới làm hết đi được, Soan nghĩ.

Thình lình Soan vùng hai tay ra được, nàng tán cho tên nọ một cái trời giáng. Nhưng cánh tay nàng liền bị hắn khóa lại. Để trả cái thù tát tai, tên đó lại ra sức dập xuống người Soan càng hung tợn.

Có phải rượu vào người, máu hung ác lại gia tăng. Hắn tông hết sức xuống bụng Soan. Nàng cảm giác như không hở một giây khắc nào để nghỉ ngơi.

“Ai là bạn trai của nó vậy ta ?”, một đứa đứng ngoài hỏi.

“Kệ nó có hay không cũng mặc”, tên khác đáp.

“Tại tao tò mò … không hiểu vì sao con nhỏ lại mất trinh”.
“Trời ơi, giờ này mày còn lo chuyện đó … Bộ rãnh lắm sao”.

“Tao biết có một thằng hay chở con nhỏ đi chơi, thằng đó học lớp nọ. Tao nghi là nó”, một đứa đáp.

Thình lình Soan oặn mình, tên nọ cũng uốn éo theo. Tưởng là Soan sắp đạt tới cực khoái, ai ngờ tên nọ bất thần rên lớn, rồi thấy nó nhảy phốc ra ngoài, tay cầm cu bún tinh ra xối xả.

Lần này cả bọn không cười như trước nữa. Có lẽ thời gian không còn bao nhiêu nữa cho bọn chúng. Lập tức, thằng khác ngồi trể xuống tiếp theo thằng kia úp lên mình Soan. Soan tưởng sẽ được nghỉ, nào ngờ lại oằn oại dưới một cảm giác mới, sức dập mạnh hơn cả lần trước. “Phạch … phạch … phạch”, không khí vắng lặng đi chỉ còn tiếng “phành phạch” dâm đãn và tiếng thở thì thào hự hự của Soan và tiếng hút sành sạch của da thịt.

Cả đám tập trung nhìn cảnh tượng đó, đứa nào cũng hăng máu, mong tới lượt mình.

Rồi hết đứa này tới đứa khác thay phiên nhau hãm hiếp Soan. Nàng gần như tơi tả như miếng giẻ rách. Tóc tai rủ rượi, quần áo rách bươm, cổ chân cổ tay đều bầm tím, rãi rác đầy tinh khí trôi theo vách đùi.

Tội cho Soan lắm, và cũng tội cho cô Linh nhìn cảnh tượng đó suốt đời vẫn không quên! Nhưng số phận của cô cũng không khá hơn gì. Sau khi hiếp Soan bầm dập, chúng nghỉ ngơi một lát rồi dằn cô Linh ra hiếp tiếp. Mặc cho cô Linh có kêu la, van xin, và chống cự, chúng trói hai chân cô vô chân bàn và bắt cô nằm úp ngực lên bàn, rồi lần lượt từng đứa một sắp hàng đứng sau mông cô.

Thật không ngờ sức của bọn chúng mạnh hơn voi, mỗi đứa ít nhất cũng làm hai suất. Đôi chân cô Linh gần như không còn chút sức lực nào để gượng đứng. Nếu như không nhờ hai cái chân bàn buộc chặc, chắc cô đã khuỵu xuống từ lúc đứa thứ hai nằm trên lưng mình …

Câu chuyện bi thảm của cô Linh chủ nhiệm lớp tôi và Soan con của cô Loan Phòng tin học là thế đó. Tôi biết và ai nấy trong trường cũng biết được thật rõ ràng qua tin tức của báo chí, qua các thầy cô trong trường và các bạn thân, cũng như người trong xóm. cô Linh và Soan được giải thoát sau 5 ngày bị bắt cóc và hãm hiếp. Họ nằm viện hơn cả tuần cả hai mới khỏe trở lại.

Ngày gia đình tôi lãnh anh hai tôi về, tất cả nhóm “quậy” chúng tôi lại xum họp, rồi kéo nhau đi thăm cô Linh. Ra là anh hai tôi và các bạn nhóm “quậy” đã bị tình nghi là hung thủ, và bị công an kéo tới tận nhà bắt. Thời gian đó tôi thật là khổ sở và lo lắng. Ra đường chẳng dám nhìn lên. Ai trong xóm cũng cho anh hai tôi là thủ phạm. Nhưng sau 9 ngày điều tra tổ trọng án bắt được thủ phạm thực sự là một nhóm thanh niên côn đồ đến từ tỉnh khác. (Soan cũng phủ nhận người bắt nàng không phải là anh hai tôi, tuy là cô Linh không nói năng gì hết). Chúng là nhóm học sinh bỏ học, đi bụi và là tội phạm cướp của, hãm hiếp bị tầm nã nhiều tháng qua. Trong một lần lang thang, trôi dạc tới quê tôi, chúng tạm lánh và sống quanh quẩn trong trường. Chúng biết được cô Linh, ba mẹ con cô Loan trong một dịp nghe lén nhóm “quậy” chúng tôi trò chuyện, tỏ rõ sự bực tức. Kế mượn dao giết người của bọn chúng thật ác ôn, báo hại nhóm nhóm “quậy” của chúng tôi bị tù oan gần 10 ngày vì cái âm mưu nói chơi mà bị cho là thật. Dù sao đi nữa, mưa đã tạnh và trời lại sáng, nhóm “quậy” chúng tôi đã được gặp gỡ, đúng là một điều hay. Nhưng điều hay nhất, đặc biệt nhất trong sự kiện này, là suốt thời gian ông anh đi tù, tôi bắt đầu biết nhớ ảnh. Cái nhớ của người con gái biết yêu ấy !

Video clip [18+] [VietSub] Của Quý Huyền Thoại Full HD :

Đọc Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen mới nhất 2014

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.

Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.

Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.

Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.

Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.

Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống.

Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.

Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.

Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.

Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.

Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.

Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.

Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.

Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.

Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.

Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.

Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.

Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.

Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.

Video clip Tình Ngây Dại Crazy Love phim 18+ :


bọn anh yêu nhau hơn 2 năm, nhưng vào 1 ngày anh phát hiện mình bị bệnh ung thư giai đoạn cuối, nên anh đã chủ động chia tay người đó, và người đó khóc rất nhiều…Anh lang thang thì gặp em….

Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen Gấu nứng 1

Sáng nay ko hiểu Gấu nhà em thế nào mà "nứng" kinh thế. Qua nhà chơi, nằm đc tí xíu ôm ấp, thế là em ý quay lưng để mình ôm, sẵn tiện cho thằng KU cạ cạ vào mông. Cạ qua lại đc xíu thì em ý quay lại nói nhỏ:
"Anh ơi, bướm em giựt giựt, ra nước ướt hết quần rồi này.." 

"Ô thế à, a chưa giựt mà ku a nó cứ cứng cừng cựt rồi nè.."

Em hiểu ý, ngồi dậy, kéo 1 phát cái quần đùi bay xuống giường. Cái tay cầm trym em nhanh thoăn thoắt, miệng đưa vào bú chùn chụt. Ôi thôi, nhìn em ý liếm + cái lưỡi đi lên đầu ku mà mê trôi cả cái nôi 

Liếm đã đời, em trèo lên người cầm con trym mình cà cà qua lại thế nào mà nước chảy xuống ướt cả con trym em các bác ợ. Hix, kì này em nó nứng quá nứng quá. 

May mà trong lúc chơi nhau có chụp choẹt vài kiều, trc tiên UP các pác xem chiêu thức "Cưỡi ngựa xem hoa, xoa xoa toẹt nước" 

Từ khóa cho chủ đề Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen liên quan :

Xem thêm chủ đề Anh Khoa Than Cua Ngoc Yen liên quan :

Những câu nói vui hay bất hủ bá đạo nhất phần 3

“Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến.Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói...

Tôi đã mất trinh như thế nào....

Chúng mình quan hệ đi em. Anh hứa, nhẹ thôi. Lời nói dê bệ đầy ngọt ngào của tôi.Em…Em sợ à? không đau đâu mà em. Nhé. Em vẫn lặng thinh, không nói gì

Clip nóng Hot Girl dạy cách làm tình sao cho sướng nhất

Video clip hướng dẫn làm tình trên truyền hình có tiếng rên sống động. Xem video clip nóng hướng dẫn du dit sao cho sung sướng nhất.

Địt chị em họ lồn đẹp rất dâm đãng

Chuyện là thế này. Nghĩ lại vẫn cứ thấy sướng và thèm nhưng cũng ân hân. Con em đó, bà nó là con nuôi của mẹ bà nội mình.Nó xuống thành phố học Đièu dưỡng, mình thì cũng đi làm trong thành phố

Truyện vui cười người lớn 18+ chọn lọc hay nhất - phần 4

Một anh lực sĩ tập tạ có thân hình vạm vỡ với những bắp thịt cuồn cuộn. Một hôm anh làm quen được một cô gái trẻ ở quán rượu, và cô gái đồng ý theo anh về nhà chơi. Khi hai người vô tới phòng ngủ, anh ta cởi áo ra rồi gồng bắp tay ra khoe